Hồng Hoang Chi Thạch Cơ

Lượt đọc: 3177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 619
Không Ăn Không Công

❊ ❊ ❊

Lực sĩ đánh trống thay đổi từng người một, tướng lĩnh tử thương hết lớp này tới lớp khác. Mười trận đấu tướng, chín trận đã qua, Tây Kỳ thắng năm trận.

Trận cuối cùng, Phong Lâm xin ra trận.

Trương Quế Phương nhìn chân Phong Lâm, chỉ nói một câu: "Cẩn thận!"

Phong Lâm thúc ngựa lao đi.

Đối diện, một tên hán tử thân hình cao lớn, vai rộng lưng dày cưỡi Hỏa Nhãn Kim Tình Thú xuất hiện, đại phủ trong tay vô cùng to lớn nặng nề.

"Sùng Hắc Hổ..."

"Chính là gia gia ngươi đây, Phong Lâm, bản hầu khuyên ngươi quay về đổi Trương Quế Phương tới đi!"

Phong Lâm nắm chặt Phương Thiên Họa Kích, thúc ngựa vung kích: "Nghịch tặc, nạp mạng đi!"

"Không biết tốt xấu!"

Một tiếng "bình" vang lên, búa gạt phăng kích, Phong Lâm cưỡi ngựa vụt qua bên cạnh Sùng Hắc Hổ. Thân mình Sùng Hắc Hổ hơi lắc lư, nhưng Hỏa Nhãn Kim Tình Thú dưới thân lại lắc đầu quẫy đuôi, không hề di chuyển nửa bước.

Cánh tay Phong Lâm tê dại, lúc này mới biết sức mạnh và độ nặng của búa đối phương kinh khủng tới mức nào. Hắn không dám cứng đối cứng nữa, thúc ngựa chạy vọt, vòng quanh trái phải đánh lén, một cây Phương Thiên Họa Kích lại bị hắn sử dụng đầy vẻ khéo léo như châm kim vào khe hở.

Đại phủ trong tay Sùng Hắc Hổ tả chi hữu đở, nhìn như vụng về nhưng lần nào cũng phong tỏa được đường đi của đại kích, có thể thấy cũng không hề vụng.

Sùng Hắc Hổ lấy thủ làm công, Phong Lâm đánh mãi không hạ được, người mệt ngựa mỏi, thế bại đã lộ. Phong Lâm vung một kích chém xuống, Sùng Hắc Hổ giơ búa đỡ, ai ngờ đó chỉ là chiêu hư, Phong Lâm rút thân bỏ chạy.

"Chạy đi đâu!"

Sùng Hắc Hổ kẹp chặt hai chân, Hỏa Nhãn Kim Tình Thú gầm lên một tiếng, cõng Sùng Hắc Hổ đuổi theo. Phong Lâm quay đầu, phun ra một đạo hắc phong. Sùng Hắc Hổ kia không tránh không né, khí đen hóa thành lưới nhưng không thể hạ xuống, trên người Sùng Hắc Hổ từng đóa sen vàng mọc lên, khí tượng Mậu Kỷ như đất đai dấy lên sắc huyền hoàng, vạn pháp không xâm, chư tà tránh lui.

Phong Lâm kinh hô một tiếng "không xong", đại phủ đã giáng xuống đầu.

"Hê hê, ngươi nạp mạng cho gia gia đi!"

Phong Lâm cũng là kẻ giàu kinh nghiệm lâm trận, ngã ngựa tránh búa, chiến mã dưới thân bị một búa chém đôi, bị Hỏa Nhãn Kim Tình Thú kia nuốt chửng vào bụng mấy miếng.

Phong Lâm ngã ngựa lăn lộn trốn thoát một búa, lật người bò dậy, mũ bạc đã mất, chỉ có cây họa kích trong tay không hề buông lơi. Phong Lâm cầm chặt Phương Thiên Họa Kích, một đầu kẹp dưới nách, chỉ về phía Sùng Hắc Hổ và con dị thú khổng lồ dưới thân hắn, khập khiễng lùi lại.

Sùng Hắc Hổ tựa như mèo vờn chuột, thong thả đuổi theo hắn.

Trương Quế Phương nắm chặt ngân thương nhưng không dám mạo muội hành động, bởi vì hắn biết, chỉ cần mình có chút dị động, tia hy vọng sống cuối cùng của Phong Lâm sẽ đứt đoạn.

Sùng Hắc Hổ tuy đùa giỡn Phong Lâm, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm hắn, cũng đang đùa giỡn hắn.

Nhưng, hắn phải nhẫn!

Trương Quế Phương không hề động, Sùng Hắc Hổ có chút thất vọng, có lẽ cảm thấy không thú vị nữa, hắn vỗ vào bầu hồ lô đỏ bên hông: "Phong Hồn!"

Một làn khói đen bốc ra, từ trong khói đen bay ra một con đại ưng, quắp lấy Phong Lâm bay lên không trung.

"Tiền bối mau cứu Phong Lâm!"

Vô Danh Đạo Nhân vừa định ra tay, một tiếng kiếm minh vang lên, tiên kiếm sau lưng Bạch Cảnh Tiên Đồng đã ra khỏi vỏ. Một đường tơ trắng, con đại ưng kêu thảm thiết tan thành khói đen chui vào trong hồ lô, Phong Lâm từ trên không rơi xuống. Đạo nhân miệng lẩm bẩm chú ngữ, chỉ tay vào mặt đất nơi Phong Lâm rơi xuống, mặt đất trở nên mềm mại, Phong Lâm không hề tổn hại chút nào.

"Dám làm bị thương thần ưng của ta!"

Sùng Hắc Hổ trợn mắt nhìn Bạch Cảnh Tiên Đồng đang mỉm cười, đại phủ trong tay bổ thẳng xuống phía Phong Lâm.

Vô Danh Đạo Nhân hừ lạnh một tiếng, chân phải dậm nhẹ, người đã xuất hiện trên đỉnh đầu Phong Lâm, giơ tay bắt lấy lưỡi búa, một tay nhấc Phong Lâm lên, bàn tay bắt lấy lưỡi búa buông ra, năm ngón tay nắm lại, đấm một quyền về phía tâm khảm Sùng Hắc Hổ.

Một tiếng hừ trầm đục, đạo nhân bị phản chấn văng ra, Sùng Hắc Hổ có Trung Ương Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ hộ thân, không hề tổn hại chút nào.

"Để ta!"

Tơ trắng lại xuất hiện, nhanh như chớp giật, sắc mặt Bạch Cảnh trắng bệch, khóe miệng chảy máu.

"Tiểu tiên sư!"

Bạch Cảnh xua tay, ý nói mình không sao, nhưng ai có thể xem như hắn không sao được.

Chúng tướng trong lòng dấy lên sự cảm động.

Khoảnh khắc Bạch Cảnh ra tay, Khương Tử Nha cũng ra tay, Đả Thần Tiên lần đầu tiên xuất chiêu, đánh về phía Vô Danh Đạo Nhân.

"Cẩn thận!"

Nhưng đã muộn, Đả Thần Tiên đánh trúng sau gáy đạo nhân, trong khoảnh khắc đó não tương bắn tung.

"Ai da!"

Trương Quế Phương vỗ đùi, đau lòng không thôi.

"Ta sẽ không ăn không của ngươi."

Phong Lâm được cứu về rồi, còn hắn thì thân tử đạo tiêu.

Phong Lâm khóc lớn thành tiếng.

Nhưng lại không biết danh hiệu của đạo nhân.

Sống cũng vô danh, chết cũng vô danh.

"Ha ha ha, não, nóng hổi, ta thích ăn! Ta thích ăn!"

Đả Thần Tiên bị một đạo nhân đáng sợ có ba cánh tay sau gáy bắt lấy, đạo nhân một tay ăn não, một tay chộp về phía tâm khảm đạo nhân kia muốn đào tim mà ăn!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:321
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.