Thiên nhai tiểu vũ nhuận như tô, thảo sắc dao khan cận khước vô.
Tối thị nhất niên xuân hảo xứ, tuyệt thắng yên liễu mãn hoàng đô.
Thiên nhai, tiểu vũ, yên liễu.
Cổ thành, hành nhân, thoa y.
Triều Ca thành dập dờn một tầng ánh nước, bao phủ trong làn mưa bụi, tựa như một bức tranh thủy mặc, mà bọn họ đều là người trong tranh.
Hôm nay gió nhẹ mưa phùn.
Ngày sau, dương liễu y y, cỏ dài chim hót, lại là một bức tranh khác, thế nhưng người có thể thưởng thức, chỉ có một mình nàng mà thôi.
Cảnh sắc ngày mưa khác với ngày nắng, cảnh sắc mùa xuân khác với mùa hạ, cảnh sắc ban ngày khác với ban đêm, cảnh sắc buổi sáng khác với buổi chiều tà, cảnh sắc khoảnh khắc trước khác với khoảnh khắc sau, thời gian như nước, từng phút từng giây đều không giống nhau, trong thành là vậy, ngoài thành cũng vậy, một thành là vậy, đất trời bao la ngoài thành cũng đều như vậy, không đâu nằm ngoài quy luật đó.
Bức tranh cực dài, nhưng người dừng chân lại không nhiều, từng người vội vã đến rồi đi, đều như những kẻ qua đường.
Kim Bào hơi thẫn thờ, đây là lần đầu tiên hắn cẩn thận quan sát tòa thành này, tường thành, phố xá, nhà cửa, người qua kẻ lại... Từ xa đến gần, ánh mắt trở lại trong sân, nhìn về phía Thanh Y đang hòa lẫn vào ánh sáng và mưa bụi, một Thanh Y mờ ảo trong mưa bụi, ngày hôm nay nàng hợp đạo hóa ra lại là dáng vẻ này, ngày mưa nàng hợp đạo hóa ra lại là dáng vẻ này.
Ngày nắng chắc hẳn phải là vô hạn quang minh.
"Đạo hữu là lấy thân hợp đạo, hay là lấy nguyên thần hợp đạo?"
"Lấy thần thông làm gốc, lấy thân lập mệnh, lấy nguyên thần hợp đạo."
Kim Bào như hiểu như không gật đầu, có chút tiếc nuối, học không được!
Kim Bào thu liễm thiên mục thần quang.
Thạch Cơ hỏi: "Bản mệnh thần thông của đạo hữu là con mắt thứ ba này phải không."
Kim Bào gật đầu, tâm trạng có chút sa sút nói: "Chẳng có tác dụng gì mấy."
Thạch Cơ nhướng mày, "Không phải có thuộc tính không gian sao?"
Nàng nhớ trên vùng biển Tây Bắc, Kim Bào dùng thiên mục kim quang định trụ Thạch Châm, khi đó Kim Bào còn chưa phải đại năng.
Kim Bào có chút lúng túng, "Là... là có."
"Nhưng cũng không tiến bộ được bao nhiêu." Kim Bào chữa cháy.
Lời này Thạch Cơ tin, ngoài Đế Giang và Đông Hoàng Thái Nhất ra, người có thành tựu về không gian chi đạo chỉ có Hạo Thiên, Hạo Thiên Kính của Hạo Thiên ẩn chứa không gian đại đạo.
"Đạo hữu tu đạo bao nhiêu năm rồi?"
Kim Bào hơi ngẩn ra, trả lời: "Hơn hai vạn năm rồi."
"Cụ thể?"
Kim Bào nhẩm tính một chút, "Chắc là được hai vạn một ngàn ba trăm năm rồi."
"Đạo hữu hỏi cái này làm gì?" Trong lòng Kim Bào có chút bất an.
Thạch Cơ nói: "Bần đạo tu đạo đã hai vạn một ngàn bốn trăm tuổi rồi."
"Sao có thể? Tây Bắc hải..." Kim Bào xấu hổ ngậm miệng, thầm nghĩ: Tiêu đời rồi, nhắc đến Tây Bắc hải làm gì không biết?
Tiếng lòng: Tâm địa đen tối! Đồ lừa đảo! Cái này cũng chiếm tiện nghi? Lúc gặp nàng ở Tây Bắc hải, còn chưa tới Thái Ất.
Thạch Cơ mỉm cười, nói: "Bần đạo một vạn năm ngàn tuổi mới có tư cách được ghi danh vào kim sách của Vương Mẫu." Đây cũng là tuổi thọ kiếp trước của nàng, một vạn năm ngàn tuổi mới tu đến Thiên Tiên, có thể thấy căn cốt kém cỏi đến mức nào.
"Một vạn năm ngàn tuổi mới..." Nhãn cầu Kim Bào suýt chút nữa rơi xuống bàn, căn cốt này, hắn thực sự không nói nên lời.
Thạch Cơ cười cười, tháo bầu rượu xuống uống một ngụm.
"Đại La Kim Tiên nhất trọng thiên!" Kim Bào kêu lên như tiếng vịt đực.
Thạch Cơ giơ bầu rượu lên, cười hỏi: "Có muốn tát chết bần đạo một cái không?"
Kim Bào hậm hực, vội lắc đầu, "Không dám!"
"Là không dám hay là không muốn? Thật ra đạo hữu có thể thử xem! Nếu không thì uống thêm chút rượu cho can đảm lên?" Thạch Cơ khuyến khích.
Kim Bào lắc đầu như cái trống bỏi, mồ hôi vã ra như tắm! Thầm nghĩ: Đạo gia đây không có ngốc! Tâm địa đen tối này chắc chắn là ngứa tay rồi!
"Cơ hội trao cho đạo hữu rồi đó?" Thạch Cơ không ngừng cố gắng.
Kim Bào ý chí kiên định, Đạo gia đây quyết không mắc lừa!
"Tuế nguyệt đã giết chết Kim Bào đạo hữu của năm đó rồi!"