Hồng Hoang Chi Thạch Cơ

Lượt đọc: 3177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 606
Thân Công Báo

❊ ❊ ❊

Cô bé áo đỏ đứng phía sau, trong mắt ánh lên làn nước.

Thạch Cơ vẫy tay gọi cô bé: "Thiền nhi, lại đây bái kiến nhị sư huynh của con."

Đặng Thiền Ngọc thản nhiên lau nước mắt, bước tới đầy vẻ oai phong lẫm liệt, đứng lại rồi chính thức hành lễ với Tiểu Hùng: "Đặng Thiền Ngọc bái kiến nhị sư huynh."

Thạch Cơ chỉ Đặng Thiền Ngọc giới thiệu với Tiểu Hùng: "Đây là ký danh đệ tử ta mới thu nhận."

Tiểu Hùng gật đầu, nghiêm mặt đáp lễ: "Gặp qua sư muội."

Sau khi sư huynh muội chính thức nhận nhau, Thạch Cơ bảo họ đứng sang một bên, Thân Công Báo phía sau họ cuối cùng cũng lọt vào tầm mắt của mọi người.

Từ khi vào cửa, Thân Công Báo vẫn luôn đứng ở một vị trí cực kỳ không bắt mắt, tuyệt nhiên không hề làm ảnh hưởng đến việc Thạch Cơ cùng đồ đệ nối lại tình cảm sau thời gian dài xa cách.

Đây là một kẻ luôn biết tìm vị trí cho chính mình.

Giống như lúc này, ánh mắt Thạch Cơ vừa dừng trên người hắn, Thân Công Báo không hề có nửa phần do dự, bước nhanh tới hành đại lễ: "Đệ tử Thân Công Báo bái kiến Cầm Sư!"

"Thân Công Báo..."

"Đệ tử có mặt!"

Thạch Cơ khẽ cười hỏi: "Ngươi có biết đã bao lâu rồi ta không phá sát giới không?"

Thân Công Báo rợn cả tóc gáy, bởi hắn cảm nhận rõ ràng sát khí, một luồng sát khí vô cùng khủng khiếp.

Bà ta muốn giết hắn? Chuông cảnh báo trong lòng Thân Công Báo vang lên dồn dập, trán đã lấm tấm mồ hôi.

Thân Công Báo cứng cổ lắc đầu: "Không biết."

Ánh mắt Thạch Cơ vượt qua đỉnh đầu Thân Công Báo nhìn ra xa xăm, giọng nói cũng phiêu lãng theo: "Là năm ngàn năm hay sáu ngàn năm rồi nhỉ? Ta đã không còn nhớ rõ nữa."

Tiểu Hùng hơi chột dạ cúi đầu xuống, trước khi trở về, hắn lại đẩy phạm vi cai quản của Đại Hùng Vương ra xa thêm một vòng!

Kẻ không chịu thần phục, hắn giết; kẻ không ngoan ngoãn, hắn giết; kẻ không vừa mắt, hắn cũng giết sạch!

Trong sân không một tiếng động.

Da đầu Thân Công Báo tê dại, vì ánh mắt Thạch Cơ đang truy hồi lại những ngày tháng sát lục cuối cùng của bà trên đỉnh đầu hắn.

Thật đáng sợ.

Thạch Cơ lắc đầu, thu lại dòng suy nghĩ, tầm mắt một lần nữa quay về gương mặt Thân Công Báo, bà cười nói: "Ta muốn giết ngươi, để phá sát giới vì ngươi!"

"Tại sao?" Thân Công Báo hoảng sợ kêu lên.

Thạch Cơ lắc đầu, không phải là không có lý do, mà là một kẻ đã chết thì không cần thiết phải biết, trừ phi hắn có thể sống sót.

Thạch Cơ nâng tay ấn xuống hư không, cả tòa sân vườn như đè lên đầu Thân Công Báo, hắn bèn làm ra một động tác khiến mọi người bất ngờ.

Hắn vốn đang quỳ trên đất, thân mình hạ thấp, tung người như chó đói vồ mồi, không phải lao ra ngoài cửa, mà là lao về phía dưới gốc cây ngô đồng.

Một tiếng hừ trầm đục vang lên.

"Oa!"

Dưới gốc cây ngô đồng vốn không một bóng người, một đạo nhân áo vàng bị tông ra, gợn sóng Hợp Đạo chấn động, đạo nhân áo vàng lại lần nữa chịu sự phản phệ của Đại Đạo, vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới, thương chồng thêm thương.

Nhìn lại Thân Công Báo, cú tông đầu vào ngực đạo nhân áo vàng, ngoại trừ làm lệch đạo quan, hắn lại chẳng hề hấn gì.

Đạo lực khủng bố đáng lẽ phải giáng xuống đầu hắn đã bị đạo nhân áo vàng gánh chịu thay.

Đạo nhân áo vàng mặt cắt không còn giọt máu, hơi thở thoi thóp, ngón tay chỉ về phía Thạch Cơ run cầm cập, cũng chẳng biết là do vết thương quá nặng, hay là thuần túy vì tức giận.

Thạch Cơ nói: "Ngươi chỉ nhầm người rồi, cũng tìm nhầm người rồi."

Ánh mắt đạo nhân áo vàng lúc này mới quay lại người bên cạnh, Thân Công Báo đang lồm cồm bò dậy chỉnh đốn y quan, khoảnh khắc đạo nhân áo vàng nhìn rõ diện mạo Thân Công Báo, lão ngậm máu phun ra hai chữ: "Là ngươi!"

Những ngày qua, lão không biết đã hối hận bao nhiêu lần vì đã lãng phí quá nhiều thời gian ngoài thành.

Thân Công Báo lại trưng ra vẻ mặt nghi hoặc: "Tiền bối biết tiểu đạo?"

Đạo nhân áo vàng nghe vậy, gương mặt hơi vặn vẹo. Lần đầu lão nhìn thấy hắn là ở ngoài thành Triều Ca, hắn đang xem Trĩ Kê Tinh dập đầu, còn lão đang xem hắn, hắn kiên nhẫn rất tốt, lão cũng kiên nhẫn rất tốt, uổng phí mất một ngày, kết quả có lẽ chính vì một ngày này, lão đã đánh mất Kim Đao, chịu phải Đạo thương.

Hôm nay là lần thứ hai lão thấy hắn, lão lại bị thương, lại còn là Đạo thương. Nếu nói lần đầu đổ lỗi lên đầu hắn còn hơi khiên cưỡng, nhưng lần này lão đã trêu chọc ai chứ?

Lão đang yên đang lành trị thương, đừng nói là mặt, đến cả thân mình lão cũng giấu rất kỹ không hề lộ ra nửa phần, vậy mà vẫn bị hắn hại tới!

Lão muốn không liên tưởng đến hắn cũng khó. Kẻ tai họa như vậy mà lão lại có thể gặp hai lần trong thời gian ngắn, thật sự lão đã giẫm phải cứt chó gì mà xui xẻo đến thế chứ! Đạo nhân áo vàng dở khóc dở cười, muốn giết người rồi.

Thân Công Báo đã sớm trốn ra xa.

Lại còn trốn đến tận trước mặt Thạch Cơ.

"Không sợ ta giết ngươi sao?" Thạch Cơ hỏi.

Thân Công Báo lắc đầu: "Ngài sẽ không giết ta nữa."

"Ồ?" Thạch Cơ nhướng mày.

Thân Công Báo nói: "Sát khí trên người ngài đã mất rồi."

"Tự tin thế sao?"

Thân Công Báo cười lấy lòng, nhưng quả thực rất tự tin.

Thạch Cơ cười hỏi: "Tại sao vừa rồi lại chạy về phía dưới gốc cây? Ngươi đáng lẽ không thể phát hiện ở đó có người mới phải."

Tiểu Hùng cũng rất nghi hoặc, ngay cả hắn cũng không phát hiện ra, làm sao Thân Công Báo với tu vi chỉ ở Thiên Tiên cảnh lại phát hiện được?

Thân Công Báo nói: "Trực giác, ở đó có thể sống."

"Vậy còn bây giờ thì sao?" Thạch Cơ đang hỏi về chỗ dưới gốc cây ngô đồng.

Thân Công Báo cười khổ: "Vị tiền bối kia muốn giết đệ tử, nơi đó đã không còn đường sống nữa rồi."

Thạch Cơ mỉm cười nói: "Một tia sinh cơ, thiên phú rất khá, ngươi làm ta nhớ đến một con chó."

Thân Công Báo không những không tỏ ra khó chịu chút nào, trái lại còn đầy hứng thú hỏi: "Là chó gì ạ?"

Thạch Cơ lắc đầu, không nói thêm về chuyện của Hạo Thiên. Con chó đó không chỉ có cái mũi thính, mà còn có thiên phú dị bẩm, có thể vượng chủ, có thể chuyển vận, có thể chuyển xui xẻo cho người khác, ai đụng vào nó, người đó xui xẻo.

"Nói đi." Thạch Cơ gõ gõ ngón tay, nói: "Nói gì cũng được, thật hay giả đều được, chỉ cần có thể lừa được ta, mọi chuyện đều dễ bàn."

Thạch Cơ nói như vậy, Thân Công Báo ngược lại không dám ăn nói bừa bãi nữa.

Tai nghe không bằng mắt thấy, vị Cầm Sư trước mắt này còn khó đoán hơn ngàn lần so với vị Cầm Sư mà hắn nghe kể từ miệng người khác. Như một đám sương mù, ngươi vĩnh viễn không biết giây tiếp theo bà sẽ biến thành bộ dạng gì, tràn đầy sự chưa biết và nguy hiểm, nhưng nhìn lại trông vô hại đến nhường ấy.

Giống như lúc nãy, không cho một lý do nào đã ra tay sát thủ với hắn.

Bây giờ lại ôn hòa nói chuyện với hắn, cứ như kẻ ra tay với hắn lúc nãy căn bản không phải là bà.

Hèn gì có thể khiến Thái Ất Chân Nhân, Nam Cực Tiên Ông, Nhiên Đăng Đạo Nhân cùng chịu thiệt.

Họ chịu thiệt, sao có thể không phải là Nguyên Thủy Thiên Tôn chịu thiệt chứ.

Nghĩ đến Nguyên Thủy Thiên Tôn luôn thiên vị, lại chẳng hề niệm tình thầy trò mà trục xuất hắn khỏi môn tường Xiển Giáo, hắn liền tức đến mức không chịu nổi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:321
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.