Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27

❊ ❊ ❊

Hlora Salazar pha cà phê và ngồi vào bàn trong văn phòng, trước cái đồng hồ. Đúng sáu giờ. Các công nhân đang ra cửa, chào tạm biệt nhau và vẫy chị qua cửa kính mở nửa chừng sau khi bảo Ernesto rằng chị cần ông ta ở lại làm thêm một giờ nữa. Ernesto Murúa đã làm quản đốc xưởng bánh và bếp trưởng cho Flora suốt mười năm.

Flora nghe thấy tiếng xe tải đỗ ở lối vào nhà kho, một âm thanh không thể nhầm và lát sau bộ mặt hoài nghi của Ernesto xuất hiện ở cửa văn phòng.

— Flora, có một chiếc xe tải của Harinas Ustarroz. Người đó nói chúng ta đã đặt một trăm năm mươi kilô bột mì đóng bao. Tôi bảo chắc là nhầm lẫn, nhưng anh chàng cứ khăng khăng một mực.

Flora cầm cái bút bi, mở nắp và giả vờ ghi gì đó vào nhật ký.

— Không, không nhầm đâu, tôi đặt đấy. Tôi biết họ mang đến bây giờ, nên hôm nay tôi bảo ông ở lại muộn.

Ernesto nhìn Flora, lúng túng.

— Nhưng Flora, kho đã đầy rồi và tôi nghĩ chị hài lòng vì dịch vụ và chất lượng của Harinas Lasa; năm ngoái chúng ta đã thử mua của Ustarroz, và chúng ta đã kết luận là chất lượng của họ kém hẳn.

— Bây giờ tôi quyết định cho họ cơ hội nữa. Gần đây tôi không hài lòng lắm với chất lượng bột mì, nó lổn nhổn và hình như có kết cấu khác, kể cả mùi cũng thay đổi. Họ mời tôi và tôi cần phải quyết định.

— Chúng ta sẽ làm gì với chỗ bột mì đã có?

— Tôi đã thu xếp với người ở Ustarroz, họ sẽ chở bột trong các thùng đi, còn ông quét sạch bột khỏi các máng nhào và quẳng hết các vại, tôi muốn ông thay thế toàn bộ số bột mì trong xưởng bằng bột mới và tống khứ hết chỗ bột trước đây, chúng ta không thể dùng vì không đủ tốt. Giờ thì làm đi.

Enersto gật đầu, không mấy tin, nhưng cũng ra lối vào chỉ cho người lái xe tải chỗ xếp các bao bột mới chở tới.

— Ernesto, - Flora gọi ông trở lại. - Tất nhiên tôi muốn thận trọng trong việc này. Thừa nhận bột mì kém chất lượng sẽ có thể hủy hoại danh tiếng của chúng ta. Nếu có công nhân nào hỏi, ông không được nói một lời, chỉ bảo họ chúng ta có một đơn chào hàng rất tốt và không nói gì thêm, tốt hơn hết là tránh chủ đề này.

— Tất nhiên rồi, - Ernesto đáp.

Flora ở lại văn phòng mười lăm phút nữa, rửa tách và máy pha cà phê, trong lúc một ý nghĩ nham hiểm hình thành trong đầu. chị ta kiểm tra khóa cửa, rồi bước tới bức tường treo bức tranh của Javier Ciga mua từ hai năm trước. Flora tháo nó xuống hết sức cẩn thận rồi đặt lên sofa, để lộ cái két sắt đằng sau chỗ treo tranh. Những ngón tay khéo léo của chị ta xoay chiếc núm màu bạc và cái két mở đánh tách. Nhiều phong bì đựng giấy tờ, một tệp hóa đơn, nhiều bao và bìa cứng đựng tài liệu xếp thành chồng theo thứ tự từ lớn nhất đến nhỏ nhất, ngoài ra còn một cái túi nhung nhỏ.

Chị ta lấy cả chồng ra khỏi két, để lộ một tạp chí khổ rộng, bìa da dựa sát vào thành két. Lúc cầm lên, Flora có cảm tưởng nó ẩm và nặng hơn mình nhớ. Chị ta mang nó ra bàn, ngồi xuống và ngắm nghía nó, vừa phấn khích vừa thôi thúc, rồi mở nó ra. Những bài báo cắt rời không dán lại, nhưng có lẽ vì được ép giữa các trang đã lâu, nên chúng vẫn y nguyên ở nơi chị đặt vào từ hơn hai chục năm trước. Chúng đã ngả vàng, màu mực từ đen biến thành xám và các chữ đều mòn, như thể bị rửa nhiều lần. Flora giở từng trang, cẩn thận không thay đổi thứ tự thời gian đã sắp xếp và đọc lại cái tên, vì một giọng nói cứ lặp lại trong đầu kể từ khi Amaia rời khỏi xưởng. Teresa Klas.

Teresa là con gái của những người Serbia di tản, tới thung lũng này từ đầu những năm chín mươi, một số người nói họ chạy trốn luật pháp, tuy nhiên đấy chỉ là tin đồn. Họ tìm được việc làm trong thị trấn ngay lập tức và khi Teresa dù học không giỏi ở trường, nhưng đủ tuổi đi làm, cô đã kiếm được việc ở nông trại Berrueta, trông nom bà chủ luống tuổi đi lại khó khăn. Tuy không thông minh nhưng Teresa được bù đắp bằng nhan sắc, và cô biết điều đó; Mái tóc dài, vàng hoe, dày dặn và thân hình nở nang so với tuổi của cô luôn là đề tài bàn tán nhiều trong thị trấn. Làm việc ở nông trại Berrueta được ba tháng, người ta phát hiện xác cô đằng sau các đụn cỏ khô. Cảnh sát thẩm vấn tất cả đàn ông làm việc ở đó, nhưng họ không bắt giam ai. Đang mùa hè, có nhiều người lang thang đây đó và cảnh sát kết luận rằng cô gái đã ra ngoài cánh đồng với một người lạ, bị cưỡng hiếp và bị giết tại đó. Teresa Klas, Teresa Klas, Teresa Klas. Nếu nhắm mắt lại, Flora gần như trông thấy bộ mặt của con đĩ trẻ măng đó.

— Teresa, - chị ta thì thầm. - Bao nhiêu năm sau, ngươi vẫn làm cho đời ta khó khăn.

Flora gấp tạp chí lại và để vào chỗ cũ trong két, giấu nó đằng sau những tài liệu khác. Chị ta để cái túi nhỏ vào chỗ cũ, không thể cưỡng lại ý muốn tháo sợi dây lụa buộc chặt nó. Ánh sáng lờ mờ đủ làm nổi bật tia lấp lánh của đôi giày hàng hiệu màu đỏ. Cảm giác vô cùng bất an, Flora đưa ngón tay trỏ chạm vào đường cong trơn nhẵn của gót giày. Cảm xúc mới mẻ này khiến chị ta khó chịu hơn tất cả cảm giác từng trải qua. Chị ta khóa két, treo lại bức tranh, cẩn thận để nó thẳng hàng với sàn nhà. Rồi Flora cầm túi xách và ra ngoài, vào xưởng kiểm tra công việc. Chị ta vẫy tay với người lái xe tải và chào tạm biệt Enersto.

Khi đã tin chắc Flora đi rồi, Ernesto vào xưởng, cầm những cái túi năm kilô và bắt đầu đổ đầy bột mì cũ từ trong các thùng. Ông vốc một nắm bột và đưa lên mũi, nó tỏa mùi như thường lệ; ông miết một ít giữa các ngón tay và nếm thử.

— Con mụ điên, - ông lẩm bẩm một mình.

— Gì thế? - Người lái xe ngỡ Ernesto nói với mình.

— Tôi bảo nếu anh muốn, có thể mang vài bao bột mì về nhà.

— OK, cảm ơn ông, - người lái xe nói, sửng sốt.

Ernesto đổ đầy mười bao năm kilô và khi thấy là đủ, ông vác chúng ra cốp xe đỗ ở lối vào, rồi đổ chỗ bột còn lại vào bao rác công nghiệp, buộc chặt và mang ra thùng rác. Người lái xe tải gần như đã xong việc.

— Đây là những bao cuối cùng, - anh ta tuyên bố.

— Nếu không mang chúng vào xưởng, hãy mang lại đây và tôi sẽ trút vào máng nhào bột, - Ernesto nói.

Mùa xuân năm 1989

Gia đình Rosario thường ăn sớm, ngay khi Juan từ xưởng bánh về vì sau bữa tối, mấy cô con gái hay phải làm bài tập ở nhà. Trong lúc họ đang dọn bàn, Amaia quay sang cha:

— Con phải chạy tới nhà Estitxu đây ạ, con ghi bài tập về nhà không đúng và không biết ngày mai cần học ở trang nào.

— Ừ, đi đi; nhưng đừng đi lâu nhé; - cha em trả lời; ông đang ngồi cạnh vợ trên sofa.

Trên đường tới xưởng; cô bé khe khẽ hát một mình; vừa cười em vừa sờ chiếc chìa khóa dưới lớp áo len. Amaia kiểm tra cả hai bên đường phố để biết chắc không ai mách mẹ là trông thấy em vào xưởng. Tra chìa vào ổ; em trút một hơi dài nhẹ nhõm khi ổ khóa xoay đánh tách, dường như vang khắp nhà kho. Lọt vào trong bóng tối và khóa cửa lại; em không quên cài then. Em nhìn quanh với cảm giác thôi thúc luôn tràn đầy khi ghé lại đây một mình, tim đập thùm thụp, to đến mức tai trong của em vang tiếng mạch đập. Đồng thời, em tận hưởng đặc quyền bí mật được chia sẻ cùng cha và trách nhiệm tượng trưng là có chìa khóa. Không chậm trễ, em tới thẳng chỗ những cái bình và cúi xuống lấy cái phong bì bằng giấy tơ chuối giấu đằng sau.

— Con đang làm gì ở đây? - Tiếng mẹ vang lên như sấm trong nhà xưởng vắng tanh.

Mọi bắp thịt của Amaia căng lên như vừa bị sốc điện. Bàn tay em đã chạm vào phong bì, lúc này giật phắt lại dường như mọi dây chằng bị đứt ngay lập tức. Một cú đẩy mạnh khiến Amaia mất thăng bằng và em thấy mình ngồi phệt trên sàn. Em cảm thấy sợ, trong lúc em còn đang phân vân vì đã thấy mẹ ở nhà, mặc áo choàng và đi dép lê, đang xem thời sự trên tivi với sự thật là mẹ đang ở đây, đợi sẵn trong bóng tối. Giọng nói tẻ nhạt và vô cảm của mẹ biến thành thù địch và đe dọa mà Amaia chưa từng nghe thấy trước kia.

— Sao không trả lời?

Thật chậm như không hề muốn đứng dậy, cô bé xoay người cho đến khi bắt gặp ánh mắt khắc nghiệt của mẹ. Bà mặc quần áo đi phố, chắc là đã mặc bên trong chiếc áo choàng ở nhà, đi giày thấp gót thay cho dép lê. Ngay cả lúc đó, em vẫn choáng váng vì thán phục người phụ nữ kiêu hãnh không bao giờ ra ngoài phố mà mặc áo choàng ở nhà hoặc không chải chuốt.

Tiếng em nghẹn lại:

— Con chỉ đến tìm một thứ. - Ngay lập tức em hiểu rằng cái cớ của mình thật vớ vẩn và sẽ bị liên lụy.

Mẹ em vẫn đứng yên, hơi ngửa đầu ra sau trước khi nói, giọng y như cũ:

— Ở đây chẳng có gì của con hết.

— Có ạ.

— Có ư? Đưa ta xem.

Amaia lùi lại, cho đến khi cảm thấy một cây cột sát vào lưng, và không rời mắt khỏi mẹ, em vịn vào nó để đứng lên. Rosario tiến tới hai bước, gạt cái thùng nặng sang một bên như thể nó trống rỗng, cầm cái phong bì đề tên con gái và đổ thứ bên trong vào bàn tay.

— Con ăn cắp của gia đình ư? - Bà nói, đập mạnh số tiền lên bàn trộn, mạnh đến nỗi một đồng xu tuột ra, rơi xuống sàn và lăn tròn ba hoặc bốn mét tới cửa xưởng, rồi đứng phắt lại bên rìa cửa.

— Không, Ama, đây là tiền của con, - Amaia lắp bắp, không thể rời mắt khỏi những tờ giấy bạc nhàu nát.

— Không thể, nó quá nhiều. Con lấy nó ở đâu?

— Dịp sinh nhật con, Ama, con để dành được, con thề, - em nói và ép hai bàn tay vào nhau.

— Nếu là của con, sao con không cất ở nhà? Tại sao con có chìa khóa vào xưởng?

Aita... cho con. - Lúc nói, một cái gì đó vỡ vụn trong lòng và em nhận ra mình đang phản bội cha.

Rosario vẫn im lặng vài giây, rồi bà cất tiếng nói như một linh mục khiển trách kẻ tội đồ.

— Cha con... cha con luôn nuông chiều con, lúc nào cũng làm hư con. Cho đến khi ông ấy dạy con thành một con đĩ bé nhỏ. Thế nên ông ấy mới cho con tiền để mua những thứ lòe loẹt mà con giấu trong cặp...

Amaia không trả lời.

— Đừng lo, - mẹ em nói tiếp, - ta đã quẳng tất cả vào thùng rác ngay khi con ra khỏi nhà. Con tưởng đánh lừa được ta sao ? Ta biết việc này đã nhiều ngày, nhưng không biết về cái chìa khóa, ta không biết con vào đây bằng cách nào.

Không nhận thấy việc mình làm, Amaia đưa tay lên ngực và nắm chặt chiếc chìa khóa đằng sau lớp vải len. Lệ đẩy mắt em, song em vẫn nhìn xoáy vào xấp tiền mà mẹ gấp lại và nhét vào túi váy. Rồi bà mỉm cười và nhìn lại con gái, nói bằng giọng dịu dàng giả tạo:

— Đừng khóc nữa, Amaia, mẹ làm tất cả những việc này chỉ tốt cho con, vì mẹ yêu con.

— Không, - cô bé lẩm bẩm.

— Con nói gì? - Mẹ em ngạc nhiên.

— Không, mẹ không yêu con.

— Mẹ không yêu con ư? - Giọng Rosario biến thành nham hiểm và dọa dẫm.

— Không, - Amaia nói, to hơn, - Mẹ không yêu con. Mẹ ghét con.

— Mẹ không yêu con..., - Rosario nhắc lại, hoài nghi. Sự giận dữ của bà thật hiển nhiên. Amaia lắc đầu, vẫn khóc. - Con nói là, mẹ không yêu con... - Mẹ em rên lên trước khi đôi tay bà phóng tới cổ con gái, dò dẫm trong cơn thịnh nộ mù quáng. Amaia lùi lại một bước và mẹ em tóm được sợi dây treo chìa khóa, xoắn quanh nó như một cái móc sắt. Cô bé cuống quýt giằng ra, em xoay cổ và cảm thấy sợi dây siết vào da mình; bỏng rát. Em cảm thấy vài cái giật mạnh; và chắc là sợi dây sắp đứt; nhưng cái cổ nóng ran của em cưỡng lại; khiến em loạng choạng như một con búp bê gặp cơn lốc xoáy. Em va phải ngực mẹ và bà đánh em đủ mạnh để hất em ngã. Amaia chắc sẽ ngã nếu không có sợi dây đang cứa sâu vào cổ.

Cô bé ngước lên nhìn xoáy vào mắt mẹ và sự can đảm trở lại vì adrenaline chạy khắp huyết quản, em nói to:

— Không, mẹ không yêu con, mẹ chưa bao giờ yêu con. - Rồi giật một cái thật mạnh, em thoát khỏi tay Rosario. vẻ mặt bà ta từ kinh ngạc biến thành cấp bách lúc bà chạy lao qua xưởng tìm con.

Cảm giác vô cùng sợ hãi chưa từng có trước đây giúp Amaia biết mình cần phải chạy trốn. Em quay ngoắt người, quay lưng về phía mẹ và chạy ra cửa, sợ bị ngã đến phát điên, sau đó mọi thứ bắt đầu trông thật lạ lùng. Bất cứ lúc nào nhớ lại đêm hôm đó, Amaia lại thấy một đường hầm sâu hun hút, nuốt toàn bộ cái xưởng đã biến dạng; các góc trở nên tối đen và các rìa biến thành tròn xoe, bẻ cong tính xác thực cho đến khi nó thành một lỗ sâu hoắm, tràn đầy giá lạnh và sương mù. Ở cuối đường hầm là một cái cửa, dường như xa tít tắp và sáng rực, như thể được một ngọn đèn cực mạnh chiếu sáng từ phía bên kia cửa và những tia sáng tràn khắp các gờ tròn, lọt qua các kẽ nứt trong khung cửa. Trong khi mọi vật quanh em càng nham hiểm hơn và phai nhòa thành đen và trắng, dường như em bỗng trở nên mù màu.

Hoảng loạn vì sợ, Amaia rẽ và lao thẳng tới chỗ mẹ đúng lúc gặp cú đánh từ cái trục cán bột bằng thép mà cha em thường dùng. Em giơ bàn tay lên che một cách vô ích, thậm chí em còn cảm thấy các ngón tay bị gẫy trước khi cái trục lăn giáng mạnh xuống đầu mình. Sau đó, mọi vật trở nên đen ngòm.

Rosario dựa vào khung cửa phòng khách nhỏ và nhìn chòng chọc vào người chồng đang mỉm cười, mê mải vào những môn thể thao trên tivi. Bà ta không nói gì, nhưng ngực bà nặng trĩu lúc thở hổn hển vì ráng chạy.

— Rosario, - ông nói, ngạc nhiên. - Có chuyện gì thế? - Ông hỏi và đứng dậy. - Mình ốm sao?

— Là Amaia... - bà trả lời, - đã xảy ra chuyện...

Mặc nguyên pyjamas bên trong áo choàng ở nhà, Juan chạy qua các đường phố tới xưởng. Ông cảm thấy phổi mình bỏng rát, họng đau xóc đe dọa nghẹn thở, nhưng ông vẫn tiếp tục chạy nhanh hơn vì nỗi đau sâu thẳm trong lòng mách bảo có chuyện gì đó khủng khiếp đã xảy ra. Tin chắc là điều ông biết đã bị phát hiện, và chỉ có nỗi khát khao mạnh mẽ không chấp nhận đẩy ông ráng sức gấp đôi trong lúc vừa chạy vừa cầu nguyện: không, xin đừng, không.

Từ xa, Juan đã thấy đèn trong xưởng không bật, ông chỉ có thể nhìn qua các khe rèm và lỗ thông hẹp gần mái luôn luôn mở, cả mùa hè lẫn mùa đông.

Rosario bắt kịp ông bên cửa và rút chìa khóa trong túi ra.

— Amaia ở đây?

— Phải.

— Tại sao lại tối thế?

Vợ ông không trả lời. Bà mở cửa và họ vào trong; chi khi cánh cửa khép lại, bà mới bật đèn. Trong giây lát ông không thể nhìn thấy gì. Ông chớp chớp mắt, cố quen với ánh sáng rực rỡ trong lúc nhìn chằm chặp, cuống cuồng tìm con gái.

— Nó đâu?

Rosario không trả lời. Bà dựa vào cửa và liếc trộm. Một nụ cười như cố nặn ra xuất hiện trên mặt bà.

— Amaia! - Cha em cuống quýt gào to. - Amaia!

Ông quay nhìn vợ và tái mét khi thấy vẻ mặt bà. Ông lao tới:

— Lạy Chúa tôi, Rosario! Mình đã làm gì con bé?

Thêm một bước nữa và ông phát hiện vũng máu trơn trượt dưới chân mình. Ông nhìn trừng trừng vào nó và bắt đầu hoảng hốt phát hiện thấy một vết đen sẫm hơn, ông kinh hãi ngước nhìn vợ lần nữa.

— Con bé đâu? - Ông hỏi nhỏ.

Bà ta không đáp, nhưng mở to mắt và bắt đầu cắn môi dưới, dường như đang nhấm nháp một niềm vui khôn tả. Ông tiến tới, điên lên vì giận dữ, sợ hãi và kinh hoàng, ông nắm vai vợ và lắc như thể bà không xương; ông ghé sát mặt bà và hét lên:

— Con gái tôi đâu?

Vẻ khinh bỉ rõ ràng rực lên trong mắt người đàn bà, miệng bà ta mím lại, mỏng dính như lưỡi dao cạo. Bà ta giơ tay chỉ cái máng nhào đầy bột mì.

Máng này tương tự như máng nước bằng đá hoa, chứa được bốn trăm kilô, các túi bột dốc hết vào đấy trước khi đem dùng trong xưởng. Ông nhìn nơi Rosario chỉ và nhận thấy có hai giọt máu to chìm vào bột, gần giống như cái bánh quy vỡ vụn trên mặt máng. Ông quay nhìn vợ lần nữa, nhưng bà đã quay mặt vào tường, quyết tránh ánh mắt ông. Ông tiến tới, như bị mấy giọt máu thôi miên, và ông có thể ngửi, cảm thấy mọi giác quan trở nên tinh nhạy, ông lắng nghe, cố phát hiện đây là thứ gì bà biết mà cố tránh ông. Ông nhận ra một cử động nho nhỏ trên bể mặt mịn màng, thơm tho của bột mì và kêu lên khi thấy một bàn tay bé nhỏ thò ra khỏi biển bột trắng như tuyết, co giật, rung động dữ dội. Ông nắm lấy bàn tay và kéo, cả thân hình đứa con gái của ông nhô lên khỏi bột mì như người đuối nước lên khỏi sóng. Ông đặt con lên bàn trộn và hết sức cẩn thận, ông bắt đầu phủi bột che kín mắt, miệng và mũi cô bé, trong lúc nói với con, ông nhận thấy nước mắt của mình rơi trên mặt con gái, thành những đường mằn mặn giữa những thứ đã trông thấy rõ trên làn da đứa con bé bỏng.

— Amaia, Amaia, con gái bé bỏng của cha...

Cô bé run giật như chạm phải dòng điện, tấm thân bé nhỏ, yếu ớt co giật dữ dội.

— Đi mời bác sĩ, - ông ra lệnh cho vợ.

Rosario không nhúc nhích; bà ngậm ngón tay cái và mút như trẻ con.

— Rosario, - Juan hét lên, sắp mất hết bình tĩnh.

— Cái gì? - Rosario quát, rồi giận dữ quay lại.

— Đi tìm bác sĩ, ngay bây giờ.

— Không.

— Cái gì? - Ông quay ngoắt lại, ngờ vực.

— Tôi không thể đi, - bà ta nhắc lại, bình tĩnh.

— Mình nói gì vậy, hả? Mình phải đưa bác sĩ tới đây ngay bây giờ, con bé đang nguy kịch.

— Tôi đã nói là tôi không thể đi được, - bà ta lầm bầm và mỉm cười rụt rè. - Sao mình không đi còn tôi sẽ ở lại với nó.

Juan bế thốc con lên, con bé vẫn run bắn, và tiến thẳng đến chỗ vợ.

— Nhìn tôi đây, Rosario, đi đến nhà bác sĩ ngay bây giờ và đưa ông ấy tới đây, - ông nói như thể vợ mình là một cô bé bướng bỉnh. Ông mở cửa xưởng và đẩy bà ra ngoài. Lúc đó ông nhận ra quần áo của vợ ông đầy bột mì và bà đang liếm các ngón tay dính máu.

— Rosario...

Bà ta quay người và bắt đầu chạy tuốt lên phố.

Một giờ sau, bác sĩ rửa tay trong bồn và lau khô bằng chiếc khăn Juanđưa.

— Chúng ta rất may mắn, cô bé ổn rồi. Ngón út và áp út ở bàn tay phải bị gãy, song thứ tôi lo nhất là vết rách ở đầu. Bột mì như một chất nén tự nhiên, thấm hết máu và tạo thành một cái vảy làm máu gần như ngừng chảy ngay lập tức. Co giật là bình thường với người bị tổn thương ở đầu nghiêm trọng như vậy...

— Đấy là lỗi của tôi... - Juan ngắt lời bác sĩ. - Tôi cho con bé chìa khóa để vào xưởng bất cứ lúc nào nó muốn, thế là... Tôi không hình dung một đứa bé lại có thể làm mình bị thương ở đây, chỉ có một mình...

— Thôi nào, Juan, - bác sĩ nói và quay lại, đối diện với Juan để quan sát vẻ mặt ông. - Còn một điều nữa. Cô bé có bột mì trong tai, mũi và miệng... Thực ra, con gái anh bị bột mì phủ kín...

— Tôi cho rằng nó trượt chân trên bơ hoặc dầu, bị đập đầu rồi ngã vào máng trộn.

— Nó có thể ngã tới trước hoặc về phía sau, nhưng nó bị bột phủ kín hoàn toàn, Juan ạ.

Cha của Amaia đăm đăm nhìn hai bàn tay mình, như thể chúng chứa đựng câu trả lời.

— Có thể nó ngã tới trước và lật người khi ngã, giống như đang bị chìm.

— Phải, có thể thế, - bác sĩ thừa nhận. - Con gái anh không cao đến thế đâu, Juan. Nếu nó va vào một trong các mép bàn, trọng lượng của nó không thể ngã vào máng trộn, mà ngã xuống sàn nhà thì đúng hơn. Ngoài ra, - ông nhìn xuống, - anh nhìn nơi vũng máu kìa.

Juan ôm mặt và bắt đầu khóc.

— Manuel, tôi...

— Ai tìm thấy con bé?

— Vợ tôi, - ông rên lên, chán chường.

VỊ bác sĩ thở dài.

— Juan ạ, Rosario có uống thuốc tôi kê cho không? Anh thừa biết rằng chị ấy không thể ngừng uống thuốc, vì bất cứ lý do gì.

— Vâng... tôi không biết... Anh định bóng gió điều gì thế, Manuel?

— Juan, anh biết chúng ta là bạn và tôi tôn trọng anh. Điểu tôi sắp nói với anh chỉ giữa hai chúng ta thôi nhé, tôi nói với anh như một người bạn chứ không phải một bác sĩ. Hãy đưa con bé ra khỏi nhà ngay, giữ nó ở cách xa vợ anh. Bệnh nhân rối loạn tâm thần như chị ấy đôi khi trở nên thù địch với bất cứ ai ở gần, biến họ thành đối tượng trút giận của mình. Người đó, như anh thừa biết, là con gái anh, và tôi nghĩ cả hai chúng ta đều ngờ rằng đây không phải là lần đầu tiên xảy ra chuyện này. Sự có mặt của Amaia làm mẹ nó thay đồi và trở nên giận dữ, nếu anh giữ con bé ở xa, vợ anh sẽ dịu lại, nhưng tốt hơn hết anh phải làm điều này cho con bé, vì lần sau chị ấy có thể giết chết nó. Chuyện xảy ra hôm nay rất nghiêm trọng, rất, rất nghiêm trọng. Là một bác sĩ, tôi phải trình biên bản về những gì tôi trông thấy hôm nay, nhưng là bác sĩ tôi cũng biết rằng nếu Rosario uống thuốc, chị ấy sẽ ổn và tôi biết một biên bản sẽ ảnh hưởng ra sao đối với gia đình anh. Bây giờ, vừa là bạn vừa là bác sĩ, tôi phải yêu cầu anh đưa con bé ra khỏi nhà, vì nó đang lâm vào một hiểm họa đáng sự. Nếu anh không làm như tôi yêu cầu, tôi buộc phải đệ trình biên bản này. Tôi khẩn cầu anh hiểu cho.

Juan dựa vào bàn, không rời mắt khỏi vũng máu đang đông lại, sáng lên dưới ánh đèn như một cái gương bẩn.

— Không thể coi đây là một tai nạn sao? Có thể con gái tôi tự làm mình bị thương và Rosario phản ứng không tốt khi nhìn thấy máu, có lẽ cô ấy đặt con bé lên trên máng trộn trong khi đi tìm tôi.

Bỗng nhiên, ông thấy lời của mình hình như có sức thuyết phục. -Việc cô ấy đi tìm tôi không có nghĩa lý gì sao?

— Vợ anh muốn có một kẻ đồng lõa. Chị ấy đến kể với anh vì tin anh, vì biết anh sẽ tin vợ, rằng anh cố hết sức để tin và phủ nhận sự thật, và đó chính là việc anh đang làm, là việc anh đã làm từ nhiều năm nay, từ khi bé Amaia ra đời, hay tôi phải nhắc anh chuyện đã xảy ra. Vợ anh là một người đàn bà ốm yếu, chị ấy bị rối loạn tâm thần và chúng tôi có thể điều trị bằng thuốc. Nhưng nếu chị ấy cứ tiếp tục như thế này, anh sẽ phải áp dụng những biện pháp triệt để hơn.

— Nhưng... - Juan rên rỉ.

— Anh Juan, có một cái trục cán bột bằng thép vừa rửa sạch trong chậu, và ngoài vết rách trên đỉnh đầu, Amaia còn bị một vết thương khác ở trên tai phải. Con bé bị gãy hai ngón tay, rõ ràng là một trường hợp tự vệ, cố ngăn ngón đòn đầu tiên như thế này, - bác sĩ nói và giơ bàn tay lên, giống như che nắng. - Hẳn chị ấy mất ý thức và cú đánh thứ hai không gây ra vết rách vì nhẹ hơn. Không có máu, nhưng vì tóc con bé quá ngắn nên anh có thể trông thấy đầu con bé sưng u lên đáng kể, và một khoảng lõm hơn ở chỗ bị đánh. Chính cú đánh thứ hai này làm tôi lo lắng, nó đập vào Amaia khi con bé đã bất tỉnh. Chắc chắn vợ anh thực sự muốn giết con bé.

Juan lại ôm mặt và nức nở cay đắng trong lúc người bạn lau sạch chỗ máu.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.