Thời gian, quay trở lại hiện tại.
Mười một giờ mười hai phút, Phong Bất Giác đã quay lại Vương Tọa Chi Gian.
Thực ra... muốn đến được căn phòng này rất đơn giản, ví dụ như Nhược Vũ và Tiểu Linh là tự mình cưỡi chổi phép bay lên, còn Phong Bất Giác lúc này thì trực tiếp nhảy từ bên ngoài lâu đài lên bằng "Nguyệt Bộ".
Đương nhiên, muốn dùng phương pháp tiến nhập này thì có một điều kiện tiên quyết, đó là... Dracula "cho phép" các ngươi tiến vào.
Trong các chương trước Giác ca cũng đã nói, tòa lâu đài này được bao phủ bởi hai tầng kết giới. Cụ thể mà nói... kết giới bên ngoài hình vòm bán nguyệt, bao trùm bên ngoài hào nước; còn kết giới bên trong bao phủ bề mặt tường ngoài của lâu đài, giống như một lớp màng bảo vệ.
Bộ ba của Đao Phong không chạm vào kết giới bên ngoài, vì khi "Nhà Cũ" được chuyển hóa thành lâu đài, họ đã ở bên trong kết giới đó rồi. Còn về kết giới bên trong... vì họ không thử xâm nhập lâu đài từ những cửa sổ trên cao, mà đi thẳng qua cổng chính, nên họ cũng không gặp phải.
"Yo, ta về rồi đây." Phong Bất Giác nhảy qua cửa sổ vào, liền chào hỏi Nhược Vũ và Tiểu Linh, "Công việc giám sát của hai vị làm thế nào rồi?"
"Ngay hai phút trước, Long ca bọn họ đã thành công dụ được Người Sói, Người Mang Mang và Xác Ướp vào cùng một chỗ, sau đó tung ra một chiêu tổ hợp siêu mạnh..." Tiểu Linh đáp.
"Hiệu quả cụ thể của chiêu thức đó chúng ta không rõ..." Nhược Vũ ở bên cạnh tiếp lời, nói, "Dù sao thì nhìn từ tình huống phản hồi lại từ quả cầu thủy tinh, bọn họ đã làm map nổ ra một lỗ hổng dữ liệu... ba con quái đó, chắc là lành ít dữ nhiều rồi."
"Ồ..." Phong Bất Giác gật đầu, "Vậy còn Bá tước thì sao?"
"Ta ở đây." Giác ca dứt lời, giọng nói của Dracula liền truyền tới từ trên cao.
Phong Bất Giác nhìn theo hướng phát ra âm thanh, rất nhanh đã phát hiện một con dơi đang treo ngược ở góc trần nhà.
"Hì hì... ba viên đại tướng dưới quyền ngươi đều bị tiêu diệt rồi, ngươi không ra ngoài khống chế cục diện sao?" Phong Bất Giác nhìn con dơi đó, cười hỏi.
"Không sao." Dracula vừa đáp, vừa biến trở lại hình người, sau đó từ trên cao chậm rãi trôi xuống đứng vững, "Cái mà ngươi gọi là 'tiêu diệt'... chỉ là tạm thời, tộc hắc ám chúng ta... sẽ không thực sự chết đi."
"Ồ? Lời này nghĩa là sao?" Phong Bất Giác tỏ vẻ hứng thú hỏi, "Chẳng lẽ các ngươi có năng lực 'chỉ cần đối phương rời khỏi căn phòng này rồi quay lại là ta có thể hồi sinh tại chỗ' sao?"
Câu này của Giác ca rõ ràng là đang mỉa mai cách quái vật hồi sinh trong series "Castlevania" (Ác Ma Thành), nhưng Dracula không biết điểm này, cũng không đi sâu tìm hiểu câu nói đó. Hắn chỉ nghiêm túc đáp: "Con người các ngươi sau khi chết đi, sẽ biến thành vong hồn, đi vào thiên đường, địa ngục, hoặc phiêu lãng trên nhân gian; còn tộc ta sau khi chết đi... sẽ tiến vào 'Luyện Ngục'." Hắn khựng lại một chút, "Đối với các ngươi, cái chết thường đại diện cho sự vĩnh hằng. Còn chúng ta... vốn dĩ chính là 'vĩnh hằng'. Khi chúng ta bị tiêu diệt ở thế giới này, ý thức sẽ trở về Luyện Ngục, chúng ta sẽ ở đó đợi chờ lần trở lại thế gian tiếp theo." Nói đến đây, hắn vung một cánh tay, hất vạt áo choàng đỏ phía sau, "Chỉ cần trong lòng nhân loại trên thế gian này còn tồn tại bóng tối, chúng ta sẽ không ngừng hồi sinh. Thực ra... rất nhiều lúc chúng ta bị động bị triệu hồi đến thế giới này. Những tôn giáo tà ác, những nhóm tập quyền vì lợi ích mà mờ mắt, những nhà khoa học điên cuồng... thời đại nào cũng không thiếu."
"Hóa ra là vậy." Phong Bất Giác nghe xong, mỉm cười tiếp lời, "Nói đơn giản là... thuộc hạ của ngươi chỉ là bị đánh về điểm hồi sinh, nên ngươi không quan tâm đúng không?"
"Ta không hiểu ngươi đang nói gì." Dracula đáp, "Nhưng ta cảm thấy... ngươi dường như muốn đuổi ta đi?"
"Hả?" Phong Bất Giác nhướng mày, giọng điệu thay đổi nhẹ, "Cái này nói từ đâu ra vậy? Ta hoàn toàn không có ý đó."
"Hừ..." Dracula nhìn sâu vào Giác ca một cái, hừ lạnh một tiếng, rồi tiếp lời, "Đã ngươi muốn trao đổi riêng tư với đồng bọn, vậy ta không làm phiền nữa." Hắn nói một câu như vậy, rồi thế mà thực sự rời đi...
Đợi Bá tước rời khỏi Vương Tọa Chi Gian, Tiểu Linh khẽ lẩm bẩm: "Cứ cảm giác tên này âm dương quái khí..." Nàng quay sang nhìn Giác ca, "Không lẽ kế hoạch của chúng ta đã bị hắn nhìn thấu rồi sao?"
"Khả năng đó tuy cũng có, nhưng không cao..." Phong Bất Giác đáp, "Dracula cũng không phải là Diễn Sinh Giả, không thể nào nhìn thấy 'nhiệm vụ nhánh' của chúng ta."
Trước mắt, cái gọi là "Nhiệm vụ nhánh" mà Giác ca nói, không nghi ngờ gì chính là phần tiếp theo của đội Địa Ngục Tiền Tuyến sau khi hoàn thành "Tìm cách hội họp với đồng đội của ngươi".
Cũng là một nhiệm vụ đó, phần tiếp theo mà Đao Phong nhận được là "Tiến vào lâu đài của Dracula". Tiện thể nhắc tới, phần tiếp theo này khi các thành viên Đao Phong đến "Hoang Thành Hồi Lang" đã bị gạch đi, ngay lập tức biến đổi thành "Khám phá lâu đài của Dracula". Tại sao lúc đó ta không viết, rõ ràng là vì ta quên mất.
Vậy, nhìn lại phần tiếp theo của nhiệm vụ nhánh đội Địa Ngục Tiền Tuyến, nhiệm vụ của họ được cập nhật sau khi Nhược Vũ và Tiểu Linh đến đài cao lâu đài gặp Giác ca. Nội dung của nó là — "Hoàn thành nghi lễ được ghi lại trên nhật ký của Van Helsing. Mở Cổng Bên Ngục". (Edge of Purgatory/Biên Ngục - ND).
Nói thật, khoảnh khắc nhìn thấy nhiệm vụ này... Phong Bất Giác tương đối bực mình, vì lúc đó hắn đã gia nhập trận doanh phản diện, mà nội dung nhiệm vụ này rõ ràng đi ngược lại với lập trường của hắn, trực tiếp làm tăng độ khó hoàn thành.
Nhưng Giác ca không phải là loại người thấy khó khăn là bỏ cuộc, hắn là người đàn ông lấy việc vượt qua khó khăn làm niềm vui... vì vậy, trên đường đi bộ về Vương Tọa Chi Gian, tức là khoảng thời gian hắn và hai đồng đội trao đổi tình báo, hắn đã nghĩ xong cách bố cục và đối sách tiếp theo, và đã cố gắng tóm tắt ngắn gọn nhất để nói với đồng đội.
Quay lại Vương Tọa Chi Gian, Giác ca trước là làm bộ làm tịch chém gió vài câu với lũ quái vật, sau đó gọi Hill đi tìm nhật ký. Thực ra trong kế hoạch ban đầu của hắn... là muốn cử một con quái vật đi cùng Hill để lấy nhật ký, nhưng vì nhiệm vụ nhánh vừa được kích hoạt, hắn đã thay đổi ý định... để đảm bảo vạn vô nhất thất, Giác ca mới tự mình đi theo.
Có thể nói... mỗi nước cờ của Phong Bất Giác trong kịch bản này, đều là vừa có kế hoạch, vừa có biến hóa; trong khi hành sự chừa lại đường lui, lại luôn chiếm thế tiên cơ.
"Lùi một bước mà nói, dù cho Dracula thực sự nhìn thấu ý đồ của ta..." Phong Bất Giác tiếp tục nói, "Thì đã sao chứ?" Hắn quay sang nhìn Nhược Vũ, "Bùa hộ mệnh đang trong tay chúng ta." Nói đoạn, hắn lại vỗ vỗ vào hành lý của mình, "Nhật ký của Van Helsing cũng đang trong tay chúng ta." Hắn lại nhìn sang Tiểu Linh, "Cho dù ta không lấy lại được nhật ký, chúng ta vẫn còn bảng phiên âm mà Tiểu Thán chép lại..." Hắn dang hai tay, nhẹ nhàng nói, "Những vật phẩm mấu chốt quyết định hướng đi của cốt truyện đều đang nằm trong tay chúng ta. Thành viên đội địch đã chiến đấu với các boss phản diện đến lưỡng bại câu thương; còn ba người chúng ta lấy nhàn nhã đối phó với kẻ mệt mỏi, gần như đầy trạng thái chuẩn bị chiến đấu... ván này, đã không còn nhiều biến số nữa rồi."
"Ừm..." Tiểu Linh đặt ngón tay dưới môi, suy tư một chút, tiếp lời, "Dù là diễn biến xấu nhất... chúng ta cũng chỉ cần bỏ nhiệm vụ nhánh, toàn lực đối phó Đao Phong là được, khả năng thất bại thực sự là vô cùng nhỏ..."
"Này này... ta nói thì thôi, nhưng câu này của cô là đang cắm flag rồi đấy nhé." Giây tiếp theo, Phong Bất Giác liền cười chỉ chỉ quả cầu thủy tinh trên bàn, "Cô xem... cô vừa dứt lời, phiền phức liền tới rồi..."
Bùm——
Giác ca dứt lời, cửa của Vương Tọa Chi Gian đã bị đẩy ra.
Đứng ở cửa, là một bóng dáng cao 1m7 và hai bóng dáng cao khoảng 1m2.
Không có đối thoại, cũng không có do dự, Tiểu Linh ngay khoảnh khắc tiếng mở cửa lọt vào tai liền lấy ra MP5 và KIS_super_v từ trong hành lý... hai khẩu súng tiểu liên nhẹ này cho dù là thân hình đã biến thành loli như nàng cũng có thể sử dụng thành thạo.
Trong chốc lát, chỉ nghe thấy một tràng tiếng súng "tạch tạch tạch" vang lên đột ngột, một màn đạn không chút nương tình quét về phía ba người ở cửa.
"Hừ! Nằm trong dự đoán!" Long ca thấy thế, tự tin cười một tiếng, dựng khiên chặn lại.
Tham Lang và Thất Sát thì không hẹn mà cùng lách người ra phía sau Long Ngạo Mân.
"Ừm? Chuyện gì thế này!" Nhưng bốn giây sau, thần sắc của Long ca liền biến đổi đột ngột, "Ta vậy mà đang bị tụt máu?"
Không sai, hắn chính là đang tụt máu... mặc dù hắn nấp sau Khiên Orichalcum, hơn nữa đối mặt là hai loại vũ khí hệ súng không có hiệu ứng đặc biệt, nhưng giá trị sinh tồn của hắn vẫn đang giảm với tần suất 2% mỗi giây.
"Mẹ kiếp! Né mau!" Sau khi gánh thêm vài giây, Long Ngạo Mân cuối cùng cũng nhận ra tại sao lại như vậy, "Cô ta vậy mà nhồi đầy đạn đặc chủng vào trong súng tiểu liên!"
Câu này vừa thốt ra, hắn và hai đồng đội liền lần lượt nhảy ngang sang hai bên cửa, rời khỏi lưới hỏa lực của địch.
Cùng lúc đó, khán giả đang xem livestream cũng đã phản ứng lại...
"Đùa đấy à... đây là hạng đại gia cỡ nào chứ..."
"Mười giây vừa rồi không tới, đại khái đã bắn đi vài ba chữ số tiền nhân dân tệ rồi nhỉ..."
"Tôi còn chưa từng nghe nói đến việc nhồi đạn đặc chủng vào súng liên thanh, cái thứ đó là bán theo 'viên' đấy..."
"Chẳng lẽ... là tự chế?"
"Cho dù không phải hàng trong tiệm, mà là dựa vào kỹ năng chuyên môn khí giới làm ra. Chi phí nguyên liệu thô cũng không thấp đâu."
Khán giả bàn tán xôn xao, bình luận và video đạn mạc đón chào một làn sóng nhiệt tình.
Cho đến ngày nay, Kinh Dị Nhạc Viên mở server cũng đã hơn nửa năm, "đạn đặc chủng" đã là một loại hàng hóa mà người chơi vô cùng quen thuộc. Phần lớn người chơi đều sẽ đến tiệm của hệ thống để mua các loại đạn cố định, dù sao hàng trong tiệm đều là tiền nào của nấy, không lừa dối trẻ già; còn một số người chơi cao cấp hơn, hoặc có nhu cầu đặc biệt, thì sẽ lên sàn đấu giá săn lùng đạn đặc chủng do người khác làm ra, chương trước cũng đã từng nhắc đến, rất nhiều studio bây giờ đều đang dựa vào sản phẩm của kỹ năng chuyên môn khí giới này để kiếm tiền; còn có một số tổ chức chuyên bán lại, hoặc có nhu cầu lớn về đạn dược, thậm chí sẽ đến các nền tảng giao dịch bên thứ ba để đặt hàng sỉ quy mô lớn...
Đương nhiên, dù là người mua kiểu nào, người sử dụng kiểu nào... có một kiến thức thông thường mà ai cũng biết. Đó là — "đạn đặc chủng" nên được nhồi vào những khẩu súng có tốc độ bắn chậm, uy lực lớn, hoặc có hiệu ứng đặc biệt. Thực sự không có điều kiện đó thì kiếm một khẩu súng bắn tỉa phẩm chất bình thường để nhồi cũng được.
Còn về căn cứ của cái kiến thức thông thường này ư...
Ví dụ mà nói... nếu lực xuyên thấu của một khẩu súng bắn tỉa khi bắn ra đạn thường là 10, thì súng tiểu liên chỉ khoảng 3 (đây là nói một cách rộng rãi, không đại diện cho loại súng và cỡ đạn cụ thể); khi súng bắn tỉa bắn đạn đặc chủng, dù không phối hợp bất kỳ kỹ năng và hiệu ứng vật phẩm nào, 10 cũng sẽ chuyển thành 20, 25, hoặc cao hơn; nhưng khi một khẩu súng tiểu liên bắn đạn đặc chủng như vậy, chẳng qua chỉ là biến 3 thành 6 đến 8 mà thôi...
Tóm lại, trong trường hợp bình thường, bắn đạn đặc chủng được xem là hành vi tương đương với 'thi triển kỹ năng'. Cân nhắc đến giá của loại đạn này không hề rẻ (đối với đạn mà nói), nhồi nó vào loại súng có tốc độ bắn cao, uy lực thấp, không hiệu ứng, không nghi ngờ gì là một sự lãng phí.
Tuy nhiên, hành vi và tư duy của Tiểu Linh, lại rõ ràng đi ngược lại với kiến thức thông thường...
Bạn đọc nào trí nhớ tốt có lẽ còn nhớ... Tiểu Linh trong kịch bản "Vô Song Võ Đấu Hội" khi đơn đả độc đấu với Giác ca thực ra đã làm như vậy rồi. Nay, nàng càng là trưng ra trước mặt vô số khán giả cái hành vi đốt tiền "lấy đạn đặc chủng ra làm đạn thường bắn tùy tiện" này của bản thân.
Không vì cái gì khác... chỉ vì mỗi một viên đạn đều có thể gây thêm chút sát thương.
Chính là vô tình như vậy, chính là nhiều tiền, tùy hứng.
"Tình hình gì thế?" Sau khi lăn một vòng ra ngoài cửa rồi đứng dậy, Thất Sát lập tức ngẩng đầu nhìn Long ca hỏi, "Ông gánh đạn không phải là [Bíp——] sao?"
"Cô ta nếu thực sự dùng súng trường bắn đạn đặc chủng để đánh ta thì còn dễ giải quyết hơn..." Long Ngạo Mân bực bội đáp, "Tần suất tấn công của súng tiểu liên siêu nhanh, ta căn bản không kịp sử dụng 'kết giới Orichalcum' để chuyển hóa lực của mỗi một viên đạn, mà uy lực của những viên đạn đó vừa vặn có thể phá lớp phòng thủ bình thường của ta... giống như vừa nãy gánh như vậy ta sẽ liên tục tụt máu."
"Xì... nếu kinh phí của chúng ta nhiều hơn một chút..." Tham Lang ở bên cạnh nghe vậy, vẻ mặt khó chịu tiếp lời, "...thì đã có thể vung tay quá trán như cô ta rồi..." Hắn nắm chặt nắm đấm, dữ tợn nói, "Đến lúc đó ta muốn lắp hai cái tivi trong phòng họp, một cái xem thời sự, một cái xem thế giới động vật."
"Này! Trọng điểm là cái đó à?" Thất Sát và Tham Lang bọn họ không nhảy cùng một bên, nên tiếng nói của hắn hơi cao, "Chính ủy ông xốc lại tinh thần đi! Tôi cũng không biết là nên mỉa mai cái chí hướng đó của ông hay mỉa mai cái chương trình ông xem nữa đấy!"
Vút—— vút——
Ngay lúc họ đang hô hoán, lại thấy... hai bóng nhanh từ trong cửa lóe ra.
Khoảnh khắc đó, ba người của Đao Phong đều theo bản năng cho rằng thứ bay ra sẽ là một loại vật liệu nổ nào đó... nên họ đều làm ra tư thế phòng thủ và lùi tránh.
Nhưng hai giây sau, họ nhìn kỹ lại... phát hiện thứ bay ra thế mà lại là ba người.
Lúc này, Phong Bất Giác và Nhược Vũ cùng cưỡi trên một cây chổi phép bay lượn trên không trung, Tiểu Linh thì cưỡi một cây một mình.
Ba người họ bay ra khỏi Vương Tọa Chi Gian rồi, liền hướng về trong thành mà lao đi, hoàn toàn phớt lờ ba thành viên đội địch ở phía sau.
"Tiêu rồi!" Lại qua hai giây, Tham Lang là người đầu tiên phản ứng lại, "Đuổi theo mau! Bọn họ muốn chạy!"
Dứt lời, hắn đã là một bước xông ra, chạy ở phía trước nhất.
Thế mà...
"Tiến độ nhiệm vụ nhánh được cập nhật", ngay giây này, hệ thống nhắc nhở thế mà lại vang lên một cách tình cờ không chút sai lệch.
Mà nhiệm vụ mới xuất hiện trong bảng nhiệm vụ của các thành viên Đao Phong là — "Tiêu diệt Ma Vương Dracula". (Còn tiếp.)