Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 663
Nhớ Hắn

❊ ❊ ❊

Lần công kích thứ hai, Đái Vân Nhi thi triển chính là công kích mạnh nhất Linh Hồn Trùng Kích. Riêng lần này, nếu không phải Đường Vũ Lân sớm có chuẩn bị, hơn nữa tâm tình Đái Vân Nhi bị ảnh hưởng, Đường Vũ Lân đúng thật là vô cùng nguy hiểm.

Võ hồn hệ Tinh Thần phi thường hiếm thấy mà rất kì diệu, nếu như Đái Vân Nhi một mực dùng năng lực Hệ Tinh Thần áp chế Đường Vũ Lân cùng hắn du đấu, tiêu hao hồn lực của hắn, trận đấu này Đường Vũ Lân muốn chiến thắng nàng thật đúng là rất khó khăn.

Đáng tiếc, vị Công Chúa Điện Hạ này tâm tình kém hơn rất nhiều so với thiên phú, bị Đường Vũ Lân tính kế, từ đó kết thúc trận đấu.

Mặc dù vậy, Đường Vũ Lân cũng không khỏi lau mắt mà nhìn đối với nàng. Vị Công Chúa Điện Hạ này thể hiện ra thực lực như vậy, còn có tinh thần lực thần kì kia, đều để lại ấn tượng khắc sâu với hắn.

Hư thanh nổi lên bốn phía, Đường Vũ Lân trong hư thanh trở lại khu vực chờ. Đối với ngoại giới quấy nhiễu, hắn trực tiếp dùng hồn lực phong bế hai tai, không để ý chuyện bên ngoài. Trong đầu cũng không ngừng nhớ lại quá trình chiến đấu.

Trận đấu này có dẫn dắt không nhỏ đối với hắn, nhất là Đái Vân Nhi tìm thời cơ phát ra một kích U Minh Trảm kia.

Tác dụng của Tinh Thần Lực, trong chiến đấu còn có thể sử dụng như thế, Tử Cực Ma Đồng của mình vẫn luôn là trùng kích tinh thần, trên thực tế nó còn có thể phát huy hơn nữa a!

Bất quá, Tinh Thần Lực của Đái Vân Nhi rốt cuộc là thông qua phương thức gì phóng thích vậy? Điều này Đường Vũ Lân rất ngạc nhiên, ở phương diện năng lực tinh thần, rõ ràng Đái Vân Nhi ở phía trên hắn.

Học viện quái vật lại bị loại bỏ một vị, trước mắt chỉ còn lại ba người. Đường Vũ Lân thuận lợi tiến vào top 16.

Thi đấu top 32 chấm dứt.

Đường Vũ Lân, Nguyên Ân Dạ Huy, Tạ Giải cùng ba người học viện quái vật lấy Long Dược cầm đầu, cùng nhau tiến vào top 16. Hai học viện chiếm cứ sáu danh ngạch.

Không hề nghi ngờ, giai đoạn then chốt của trận thi đấu cá nhân Giải thi đấu cao cấp Hồn Sư thanh niên tinh anh toàn đại lục chính thức sắp bắt đầu.

Đối với ba người học viện Sử Lai Khắc, vòng thi đấu tiếp theo là vô cùng khó khăn. Bời vì Đường Vũ Lân đụng phải Hổ Vương Đái Nguyệt Viêm, mà đối thủ của Tạ Giải, là một vị Chiến Hồn Sư Hệ Mẫn Công khác của học viện quái vật, Phong Vương Lâm Tam.

Mười sáu tiến tám, chính là trận quyết đấu quan trọng nhất giữa học viện quái vật và học viện Sử Lai Khắc. Ai có thể đạt ưu thế ở vòng này, như vậy, thành tích ở hạng mục thi đấu cá nhân không thể ngờ là rất tốt.

Hai trận, đều là trận đánh ác liệt.

Hổ Vương Đái Nguyệt Viêm, bài danh thứ hai trong bát đại Thiên Vương, gần với Long Vương Long Dược. Phong Vương Lâm Tam, bài danh thứ tư trong bát đại Thiên Vương, không thể nghi ngờ hắn mạnh hơn Đằng Đằng, mà đối thủ của hắn là Tạ Giải.

Chỉnh thể thực lực của Tạ Giải còn kém hơn Nguyên Ân Dạ Huy, thậm chí còn kém hơn Nhạc Chính Vũ. Trận đấu này với hắn là một khảo nghiệm phi thường khó khăn.

"Ta không phục!"

"BA~!"

Đây là bình hoa thứ sáu Đái Vân Nhi ném vỡ. Trên mặt nàng đầy tức giận, nếu như có thể, nàng thật muốn đi tìm Đường Vũ Lân đánh lại một trận ngay bây giờ.

Nhưng ở cửa ra vào tẩm cung, hai vị lão giả bình tĩnh đứng ở đó. Có bọn họ, Công Chúa Điện Hạ muốn xuất môn là chuyện không thể nào.

"Ta chính là không phục! Ta bị lừa rồi, tên kia quá xảo trá. Đường Vũ Lân, cái đồ khốn khiếp nhà ngươi. Ngươi, ngươi chờ đó cho ta!"

Đái Vân Nhi nghĩ tới khuôn mặt Đường Vũ Lân mang theo nụ cười xấu xa, còn có cặp mắt nhìn qua rất ôn hoà, rất trong suốt, trên thực tế lại cười chế nhạo mình, nàng liền không chịu được.

Tên hỗn đản này! Ta làm sao lại thua, hơn nữa thua biệt khuất như vậy. Rõ ràng ta chiếm được thế thượng phong, tên kia thật sự là quá giảo hoạt, hắn vậy mà dụ cho ta tức giận.

Nàng làm sao có thể chịu phục a! Nàng vốn định trong trận đấu thi triển quyền cước, thể hiện ra thực lực cường đại của nữ chiến sĩ xinh đẹp, thu được vô số tiếng vỗ tay cùng hoa tươi. Lại không nghĩ rằng thua uất ức như thế, làm sao có thể không để cho vị Công Chúa Điện Hạ này khó hiểu.

"Tốt rồi, Vân Nhi. Đừng làm rộn, trận sau Long đại ca sẽ trút giận cho ngươi." Đúng lúc này, Long Dược và Đái Nguyệt Viêm đi đến.

Nhìn thấy hắn, Đái Vân Nhi lập tức vành mắt đỏ hoe, loé thân lên nhào vào trước mặt hắn, bắt lấy ống tay áo của hắn, "Long đại ca, ta không phục! Ta căn bản không thua bởi tên vô lại kia, là hắn quá giảo hoạt. Hắn lừa ta, nếu lúc đó ta cẩn thận một ít, hắn căn bản không có khả năng bắt lấy ta. Chỉ cần cùng hắn du đấu, hắn như thế nào thắng được ta, ta có song sinh võ hồn a! Coi như dùng Linh Hồn Trùng Kích quấy nhiễu hắn cũng có thể đánh bại hắn."

Đái Nguyệt Viêm sắc mặt trầm xuống, "Được rồi tiểu muội, đừng làm rộn. Thua chính là thua. Hơn nữa, ngươi không phải thua bởi hắn, mà là thua chính mình. Nếu trách trời oán đất, không bằng ngẫm lại sai lầm của mình. Nếu tâm tính của ngươi trầm ổn một tí, còn có thể bị hắn lợi dụng sao? Hơn nữa, Đường Vũ Lân cũng không đơn giản như ngươi nghĩ."

Đái Vân Nhi chẹp miệng, "Tứ ca, ngươi sao lại chìa tay cho người ngoài? Ngươi là ca ca của ta hay của hắn? Ta không thích ngươi nữa!"

Long Dược ha ha cười một tiếng, sờ đầu Đái Vân Nhi, "Được rồi, tiểu công chúa của ta. Trận sau để Tứ ca báo thù cho ngươi, nếu như hắn không được, Long đại ca báo thù cho ngươi là được. Tiểu công chúa của chúng ta cần gì trầm ổn, nếu trầm ổn thì không phải là tiểu công chúa rồi. Đừng nóng giận, biểu hiện của ngươi hôm nay rất tốt."

Đái Vân Nhi không phục như cũ, nói: "Long đại ca, lúc thi đấu đôi, chúng ta đụng phải Đường Vũ Lân, ngươi phải cùng ta giáo huấn hắn, đến lúc đó ngươi giúp ta chế trụ hắn, ta sẽ đạp hắn mấy cước để hả giận."

Đái Nguyệt Viêm nghe nàng nói, nhịn không được hai tay che mặt, "Tiểu muội, ngươi là công chúa đó! Làm sao có thể thất lễ như vậy?"

Đái Vân Nhi ngang ngược nói: "Ta mặc kệ, dù sao ta muốn hả giận, dù Phụ hoàng có giam cầm ta, ta cũng phải đánh tên kia."

...

"Hắt xì!" Đường Vũ Lân đang chuẩn bị minh tưởng chợt hắt hơi một cái.

Từ ngày hôm đó đến nay, tâm của hắn đều rất bình tĩnh, hoặc là nói hắn cố ý để cho lòng của mình bảo trì trạng thái bình tĩnh. Từ ngày đó cùng Cổ Nguyệt ngăn cách, hắn vẫn làm cho mình ở loại tâm tình này. Thân là đội trưởng, hắn biết rõ, không thể để tâm tình của mình ảnh hưởng tới thi đấu.

Phòng sát vách.

Cổ Nguyệt ngồi trên ghế sô pha, đôi mắt bình tĩnh, hai tay đan nhau đặt trên bụng của mình, tựa hồ đang suy tư cái gì đó.

Đột nhiên, ánh sáng trong phòng lờ mờ rồi thoáng lên một phát. Một thân ảnh lặng yên không tiếng động xuất hiện trong phòng.

Đó là một nữ tử mặc váy tím dài, tướng mạo cực đẹp, một đầu tóc dài màu tím sậm rối tung sau lưng, đôi mắt cũng màu tím, trông rất kì dị.

Tay phải nàng vung lên, lập tức trong phòng xuất hiện một tầng sáng màu tím, sau đó nàng mới chậm rãi đi tới trước mặt Cổ Nguyệt, quỳ một gối xuống, cung kính nói: "Chủ Thượng."

"Sự tình tra như thế nào rồi?" Cổ Nguyệt lạnh nhạt nói.

Nữ tử váy tím trầm giọng nói: "Căn cứ theo điều tra của chúng ta, võ hồn Sơn Long Vương của Long Dược không phải là trời sinh, mà là nhận được năng lực giống như truyền thừa rót vào cơ thể làm cải biến huyết mạch của hắn. Chúng ta đang tìm nơi truyền thừa này. Trong học viện quái vật có một số cường giả có thực lực không bình thường, nếu như tập trung mấy người chúng ta xông vào thì không có vấn đề gì, nhưng động tĩnh sẽ phi thường lớn, muốn không bị phát hiện sẽ rất khó."

"Không được đánh rắn động cỏ." Cổ Nguyệt khoát tay áo, "Kiên nhẫn chờ cơ hội. Về sau chúng ta cũng có thể chứng kiến hắn bày ra thực lực. Ta không cảm giác được khí tức của nơi truyền thừa kia, hẳn là ở trong vết nứt không gian. Có Sơn Long Vương huyết mạch, không chừng đồ vật ta thất lạc cũng ở chỗ đó."

"Lực lượng của ta lại bị phong ấn, cần một lần nữa từng bước giải khai, hiện tại đã sơ bộ hoàn thành, còn cần một ít thời gian. Nếu như có thể tìm được vật kia, quá trình sẽ nhanh hơn nhiều."

"Vâng, Chủ Thượng. Chúng ta tiếp tục tìm cơ hội. Trận chung kết Giải thi đấu cao cấp Hồn Sư thanh niên tinh anh toàn đại lục, viện trưởng học viện quái vật hẳn cũng tham gia, đó cũng là một cơ hội tốt. Đến lúc đó chúng ta sẽ dò xét sâu hơn, xem một chút có thể tìm được manh mối gì hay không."

"Ân, ngươi đi đi." Cổ Nguyệt khoát tay áo.

Nữ tử váy tím rung thân một cái, hoá thành một đạo tử quang, lặng yên biến mất.

Cổ Nguyệt đứng lên đi đến trước cửa sổ, nhìn ra xa. Theo bản năng hướng sang phía Đường Vũ Lân xoay xoay đầu.

...

Học viện Sử Lai Khắc, Hải Thần đảo.

Na Nhi ngồi trên xích đu, nhẹ nhàng đong đưa. Đôi bắp chân trắng nõn lộ ra bên ngoài, một đầu tóc bạc rối tung sau ót, theo gió khẽ đung đưa.

Trong đôi mắt to mơ hồ có hơi nước nhộn nhạo.

"Thật muốn cùng ca ca đi đến Tinh La Đế Quốc! Nàng đã đáp ứng ta, trước khi ngày đó đến, nàng sẽ không làm thương tổn ca ca. Nếu như không phải ta cần thực lực càng mạnh mới có thể ngăn được lực lượng của nàng, ta nhất định sẽ đi cùng các ngươi. Ca ca, ngươi nhất định phải bình an trở về! Ta rất nhớ ngươi."

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.