Đường Vũ Lân thi triển Loạn Phi Phong Chuy Pháp, Long Dược thi triển một bộ Mâu pháp, hai người liên tục chính diện va chạm cứng đối cứng. Mỗi lần nổ vang đều làm sân đấu kịch liệt chấn động. Hai người này chiến đấu lại giống như hai cự thú va chạm.
Được Hoàng Kim Long Thể gia trì, Loạn Phi Phong Chuy Pháp càng lúc càng nhanh, lực lượng càng ngày càng mạnh.
Khi vừa mới bắt đầu, mỗi lần va chạm hắn đều bị Long Dược đánh bay đi, nhưng rất nhanh, khi số chuỳ tăng lên, lực lượng của Đường Vũ Lân đã dần dần có thể chống đỡ được Long Dược.
Hai người va chạm càng ngày càng hung mãnh, trên người Long Dược giăng đầy sông núi, không ngừng bắn ra một số đồ vật như hòn đá, sau đó hóa thành hào quang biến mất trên không trung.
Trên đài hội nghị, Ân Từ nhìn một màn này mà không khỏi có chút thất thần. Cho tới bây giờ hắn đều không nghĩ tới ở phương diện lực lượng có người có thể so với Long Dược, hơn nữa, tu vi của người này còn thấp hơn.
Thật không hổ là học viện Sử Lai Khắc! Thanh danh đúng là danh bất hư truyền. Mười lăm tuổi có thể đem lực lượng phát triển tới trình độ như vậy, chỉ có thể dùng từ hiếm thấy để hình dung.
"Sảng khoái, quá sảng khoái!" Long Dược cười to lên tiếng. Từ khi tu vi tăng lên, ở phương diện lực lượng hắn không gặp được địch thủ. Cho dù là hồn sư Hệ Cường Công Thất Hoàn, Bát Hoàn đều không thể ngăn chặn hắn.
Nhưng giờ khắc này, Đường Vũ Lân chính diện cứng đối cứng, hai người va chạm thuần tuý về lực lượng, đánh cùng Long Dược đến thoải mái đầm đìa.
Khi một người cường đại đến một trình độ nhất định, hắn hy vọng nhất là có thể gặp được đối thủ cường đại giống mình. Chỉ như vậy mới có thể để hắn phát huy sự cường đại của bản thân, đồng thời không ngừng tăng lên.
Cảm giác của Đường Vũ Lân lúc này không phải là thoải mái đầm đìa sao? Một thân lực lượng của hắn là từ hấp thu huyết mạch Kim Long Vương cùng tu luyện theo phương pháp của Bản Thể Tông, hiện tại đã tăng lên đến trình độ phi thường cường hãn. Ngay cả bản thân hắn cũng không biết lực lượng của bản thân đã đến trình độ nào, chỉ mơ hồ đoán rằng, lực lượng của mình hẳn đã qua vạn cân rồi.
Hôm nay khi va chạm toàn diện với Long Dược, hắn mới chính thức cảm nhận được diệu dụng của lực lượng. Loạn Phi Phong Chuy Pháp dẫn động hoàn toàn lực lượng của hắn, hơn nữa đôi cự chuỳ này đủ lớn, trong nhất thời, hắn chỉ cảm thấy trong cơ thể không ngừng truyền đến từng trận nhiệt lưu. Lực lượng giấu ở trong xương cốt, huyết mạch, nội tạng đều bị kích phát ra ngoài.
Qua phương pháp tu luyện của Bản Thể Tông, thân thể sau khi võ hồn thức tỉnh lần hai đã hoàn mỹ dung hợp với lực lượng.
Trong khu vực chờ, ánh mắt Đái Nguyệt Viêm có chút ngốc trệ. Ngày đó hắn thua tranh tài, mấy ngày nay đều ở trong trạng thái phi thường không tốt.
Thân là Thái Tử tương lai lại thua một trận đấu quan trọng như vậy, trong lòng hắn sao có thể cam lòng? Nếu có cơ hội làm lại, hắn thật sự muốn vừa lên đã mặc Đấu Khải, dùng tốc độ nhanh nhất áp chế Đường Vũ Lân rồi chiến thắng hắn.
Nhưng lúc này khi hắn tận mắt nhìn thấy Đường Vũ Lân cứng đối cứng với Long Dược, hắn mới hiểu được, Đường Vũ Lân ngày đó chưa dùng toàn lực.
Nếu Đường Vũ Lân thi triển Loạn Phi Phong Chuy Pháp, búa sau nặng hơn búa trước, vậy mình mặc Đấu Khải thật sự có thể ngăn cản được sao?
Hắn và Long Dược đã luận bàn không ít lần, nhưng trong quá trình đó Long Dược chưa bao giờ sử dụng vũ khí. Hôm nay Đường Vũ Lân vừa lên đã bức bách Long Dược phải dùng trường mâu kia.
Thì ra Long Dược còn có vũ khí. Thanh trường mâu kia tốc độ không nhanh, nhưng khí thế mạnh, bản thân hắn cũng rất ít thấy trong đời. Mỗi lần đâm ra, trường mâu đều rạch phá không khí, hoàn toàn dung hợp với khí thế và hồn kỹ Sông Núi của Long Dược.
Mà khi Đường Vũ Lân đối mặt với Long Dược, vũ khí của hắn lại giống như khai sơn, không ngừng đập nát từng ngọn núi cao.
Chính mình có làm được không? Đái Nguyệt Viêm tự hỏi. Ở phương diện lực lượng, dù hắn có mặc thêm Đấu Khải cũng không thể làm được chuyện này.
Có rất ít đệ tự Đường Môn học tập Loạn Phi Phong Chuy Pháp, bởi vì nó có yêu cầu rất cao về lực lượng, trong mắt nhiều người, đây cũng chỉ là một tuyệt học dùng để rèn, lại còn khó khống chế. Cho nên dù là Đoán Tạo Sư cũng rất ít người chọn học nó.
Đái Nguyệt Viêm cũng là đệ tử Đường Môn, đương nhiên đã từng gặp chuy pháp này, nhưng tới bây giờ hắn cũng không nghĩ tới trong chiến đấu, Loạn Phi Phong Chuy Pháp lại khủng bố như vậy.
Đây quả thực không phải là phương thức chiến đấu của nhân loại! Hồn sư bình thường hầu như không thể đạt đến trình độ như Đường Vũ Lân. Còn Cơ Giáp thì sao? Nếu khống chế tốt thì hẳn là có thể.
Với tư cách là Hoàng tử, hắn không chỉ suy tính đến chiến lực cá nhân, mà còn phải cân nhắc đến sự phát triển của đế quốc trong tương lai, vũ lực cũng là một trong số đó.
Phương thức chiến đấu của Đường Vũ Lân mở ra cho hắn một cánh cửa mới, nhiều khi đồ vật mình chướng mắt nếu được cải tiến và áp dụng vào quân đội thì có thể sáng tạo kỳ tích a!
Nghĩ tới đây, Đái Nguyệt Viêm đột nhiên phát hiện, trong lòng mình không có buồn bực như vậy. Thậm chí hắn còn có chút mong chờ biểu hiện của Đường Vũ Lân hôm nay. Đường Vũ Lân biểu hiện càng cường đại, ngày đó hắn thua thi đấu cũng dễ chấp nhận hơn. Dù sao, mình thua bởi đối thủ mạnh mẽ hoàn toàn khác với thua vì sai lầm.
"Oanh ----"
Đường Vũ Lân huy động chuỳ thứ 36, rốt cuộc lần thứ nhất đẩy lùi Sơn Long Vương. Long Dược lùi về phía sau hai bước, trường mâu trong tay liên tiếp phát ra âm thanh vù vù.
"Tốt, lại đến!" Long Dược nổi giận gầm lên một tiếng, thân thể bành trướng, lại bước ra một bước. Lần này hắn dùng trường mâu như trường côn, hai tay nắm trường mâu đập thẳng xuống đầu Đường Vũ Lân.
Tiếng Long ngâm vang lên, cự chùy trong tay quét ngang, chuỳ thứ 37.
Khi vung ra song chùy, Đường Vũ Lân cảm thấy không ổn, tiếp theo truyền đến cảm giác không thể khống chế.
Không tốt, sắp đến cực hạn!
Hắn đã quen thuộc với Loạn Phi Phong Chuy Pháp nên lập tức cảm giác được thân thể mình có chút không chịu đựng được.
Ở tình huống bình thường, với năng lực hiện tại, hắn có thể thi triển Loạn Phi Phong Chuy Pháp tới chuỳ thứ 54, nhưng bây giờ hắn không phải cầm chuỳ rèn a! Mà là chiến chuỳ nặng hơn chuỳ rèn gấp trăm lần. Dù sử dụng nó dưới trạng thái Hoàng Kim Long Thể thì thể lực cùng hồn lực đều tiêu hao rất lớn. Hai tay hắn đã bắt đầu bủn rủn rồi. Mỗi lần công kích, lực lượng đều được điệp gia. Đường Vũ Lân biết rõ, cực hạn của mình sắp đến, sắp khống chế không nổi rồi.
"Oanh ----" Lại một lần va chạm.
Lần này, Long Dược bị oanh kích lùi lại năm bước mới miễn cưỡng đứng vững thân hình, hai tay run rẩy một hồi, trường mâu trong tay giơ cao để trước ngực.
Mà Đường Vũ Lân mượn thế xoay tròn, trong nháy mắt tiếp theo đôi chiến chuỳ đồng thời rời tay, giống như lưu tinh cản nguyệt, bay thẳng đến giữa ngực Long Dược.
Lúc này, Long Dược bị lực lượng khổng lồ oanh kích mà nhanh chóng lui về phía sau, hai tay giơ lên, nhìn qua căn bản không có lực để đi ngăn cản chiến chuỳ kia. Mà với tư cách là chuỳ thứ 38, lực lượng vô cùng khủng bố, nếu đôi cự chùy này rơi vào người ....
Hầu như tất cả người xem đều ngừng thở, bọn họ đều thấy rõ ràng khi hai người va chạm, nhất là đôi chiến chuỳ kia còn lớn như thế, nếu bị nên trúng thì dù là Long Dược cũng không dễ chịu.
"Dòng sông!" Long Dược gầm nhẹ một tiếng, hồn hoàn thứ hai trên người lấp lánh, hắn rốt cuộc cũng không nhịn được mà vận dụng hồn kỹ.
Từng dòng nước lớn đồng thời tuôn ra từ trên trời, dưới đất. Toàn bộ sân đấu trong chớp mắt trở thành nơi vô số dòng sông hội tụ.
Một dòng nước trùng kích lên cự chùy, nhưng dưới tác dụng kinh khủng của lực lượng, nó căn bản không thể ngăn cản, cự chùy xuyên qua dòng nước, trong chớp mắt đã tới trước ngực Long Dược.
"Đầm lầy!" Hồn hoàn thứ ba sáng lên, hào quang màu nâu sậm trong tích tắc phóng lớn, thế xông của cự chùy rút cuộc đã chậm lại, tuy rằng vẫn xuyên qua như trước, nhưng khi đập trúng ngực Long Dược thì tốc độ đã chậm hơn nhiều.
"Oanh ----" Thân thể khổng lồ của Long Dược bị oanh kích mà bắn ra xa hơn trăm mét, trực tiếp đụng vào Hồn Đạo vòng bảo hộ rồi bị bắn ngược quay về.
Trường mâu trong tay chống xuống đất, thân hình hơi lảo đảo rồi đứng vững lại, hô hấp của Long Dược cũng trở nên trầm trọng hơn.
Lúc này, thân thể Đường Vũ Lân cũng vừa ngừng xoay tròn, sắc mặt có chút tái nhợt, phải không ngừng thở sâu để điều chỉnh hô hấp của mình, thúc giục huyết mạch cùng hồn lực nhanh chóng hồi phục.
Va chạm ngắn ngủi lại làm chiến đấu lên đến cao trào, ít nhất từ biểu hiện bên ngoài thì Long Dược chịu thiệt. Hắn bị một búa của Đường Vũ Lân đánh bay, không biết có bị thương hay không, nhưng cự chùy nặng như vậy, dù chỉ sượt qua bên cạnh cũng tuyệt đối không dễ chịu.