Diệp Tinh Lan tuy rằng trúng chậm chạp, hồn lực tróc bong, thôn phệ, hủy diệt, ... các hồn kỹ làm suy yếu, nhưng tinh quang trên người nàng vẫn sáng chói. Chúng giống như một lưỡi kiếm, đang nhanh chóng cắt đứt ảnh hưởng từ những quang hoàn này. Rất rõ ràng, Đấu Khải của nàng có lực phòng ngự rất mạnh.
Thật không hổ là Hữu Linh Hợp Kim Nhất tự Đấu Khải a! Ở phương diện công và thủ đều mạnh hơn nhiều Đấu Khải bình thường, tương lai còn tiến hoá khá nhanh.
Đây chính là nội tình của học viện Sử Lai Khắc!
Đái Nguyệt Viêm vô thức cho rằng, Hữu Linh Hợp Kim Nhất tự Đấu Khải chính là phương pháp chế tác Đấu Khải hiện tại của học viện Sử Lai Khắc.
Tinh Thần Kiếm chậm rãi nhấc lên, Diệp Tinh Lan đột nhiên đổi thành hai tay cầm kiếm. Chân trái bước lên nửa bước, hai tay đem trường kiếm chỉ xéo xuống dưới bên phải. Trong chốc lát, từng điểm tinh quang trên người nàng tỏa sáng, toàn thân trong chớp mắt biến thành một ngôi sao, đứng vững ở nơi đó.
Hơi thở dồn dập của Tô Mộc giấu dưới Đấu Khải chỉ có hắn mới nghe được. Quá mạnh mẽ, thực lực của đối thủ thật sự quá cường đại!
Một kiếm vừa rồi không chỉ phá vỡ Đấu Khải như Đái Nguyệt Viêm nghĩ, thực tế, trong thời gian ngắn đó, ngoài Đấu Khải, hắn cũng bị thương rồi. Kiếm ý mãnh liệt kia trực tiếp chui vào thân thể của hắn, đang tung hoành tàn sát bừa bãi trong đó.
Thân là Chiến Hồn Sư Hệ Khống Chế, thân thể Tô Mộc không mạnh mẽ như Chiến Hồn Sư Hệ Cường Công, lúc này hắn chỉ có thể dựa vào hồn lực cấp bậc Hồn Vương để chống đỡ, miễn cưỡng đè ép kiếm ý kia, bài trừ nó ra ngoài. Nhưng không biết vì sao, kiếm ý nhìn bình thường này đều có lực phá hoại rất mạnh ở những nơi nó đi qua. Nếu như có thể bình ổn tinh thần, hắn còn có thể giải quyết nhưng đối mặt với Diệp Tinh Lan cường đại, hắn làm sao có thể chuyên tâm đi giải quyết vấn đề của bản thân a!
Hiển nhiên Diệp Tinh Lan biết rõ tình huống của hắn, cho nên nàng mới ở đó tụ lực. Khi tụ lực, hiệu quả của quang hoàn đều biến mất, khí tức bản thân nàng tăng lên không biết bao nhiêu lần.
Diệp Tinh Lan học được điều này từ trận đấu của Tạ Giải. Trong quá trình tụ lực, đem khí thế, kiếm ý, hồn lực cùng Đấu Khải kết hợp cùng một chỗ. Đấu Khải cùng tinh quang hô ứng lẫn nhau, mượn ngoại lực tăng lên bản thân. Ở dưới trạng thái này, Diệp Tinh Lan chỉ cần đụng phải công kích thì lập tức sẽ phản kích. Đối phó với tình huống này thì nên công kích nàng càng sớm càng tốt, nếu chậm thì khả năng rất lớn gặp phải tụ lực và một kiếm khủng bố sau đó.
Nàng nắm bắt thời cơ thật sự là quá tốt. Khi nàng bắt đầu tụ lực thì Tô Mộc vẫn phải đối mặt với kiếm ý nàng để lại trong cơ thể hắn. Khi hắn thật vất vả mới áp chế xuống thì Tinh Thần Kiếm trong tay Diệp Tinh Lan đã biến thành màu vàng kim rực rỡ, từng điểm tinh quang trên người mơ hồ tạo thành một bức bản đồ tinh vực, lực áp kinh khủng làm không khí biến dạng rất nhỏ.
Sắc mặt Tô Mộc đại biến, hắn có thể cảm giác được uy lực của một kiếm này tuyệt đối sẽ không yếu hơn một kiếm lúc nãy. Với khả năng khống chế Tinh Thần Kiếm của Diệp Tinh Lan, một kích này rất có thể sẽ rơi vào cùng một vị trí lúc trước. Nếu như vậy, Đấu Khải của mình sẽ tan vỡ, đồng thời bản thân cũng sẽ tan vỡ theo.
Thân là Chiến Hồn Sư Hệ Khống Chế, là đại não của đoàn đội. Mặc dù trong lòng muôn phần không muốn, nhưng hắn phải thừa nhận, thực lực vị trước mặt này ở trên mình. Kiếm ý của nàng rất mạnh, trong đời hắn thực sự là ít thấy.
"Ta nhận thua!" Hắn có chút khó khăn nói ra ba chữ kia.
Kiếm quang chợt lóe lên rồi biến mất. Nó xác thực đã lướt qua bên cạnh Tô Mộc, kéo dài vài trăm mét, rơi xuống Hồn Đạo vòng bảo hộ, dẫn đến tiếng nổ vang liên tiếp.
Diệp Tinh Lan vừa vặn dừng lại bên cạnh Tô Mộc. Chò dù kiếm quang không nhằm trúng mình, nhưng Tô Mộc vẫn cảm giác được người mình rét run, nhất là kiếm quang lúc trước chui vào cơ thể hắn dường như bị dẫn dắt mà bạo động trong chớp mắt.
Kêu khẽ lên một tiếng, Tô Mộc nhịn không được phun ra một ngụm máu, hắn đã bị nội thương.
"Ngươi ..." Tô Mộc khẽ quát một tiếng.
Nhìn từ bên ngoài, sau khi đối thủ nhận thua, công kích của Diệp Tinh Lan đúng là không nhằm vào Tô Mộc nữa. Nhưng chỉ có Tô Mộc mới biết rõ, kiếm ý còn sót lại trong cơ thể mình bị một kiếm kia ảnh hưởng nên bộc phát trong chớp mắt, làm tổn thương kinh mạch của hắn. Chuyện này tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến thi đấu phía sau. Hắn tuyệt sẽ không tin kiếm ý bị nổ là chuyện trùng hợp.
"Thi đấu cá nhân, trận đầu, học viện Sử Lai Khắc thắng!" Trọng tài tuyên bố với thanh âm rung động.
Đây chính là so đấu giữa những người trẻ dưới hai mươi tuổi a! Người trẻ bây giờ thật là quá ghê gớm.
Trên khán đài cũng vang lên tiếng xôn xao, mặc dù mọi người đều đoán được học viện quái vật muốn toàn thắng sẽ rất khó nhưng trận đầu vừa lên đã thua, đã vậy còn thua nhanh, hơn nữa lại là nhận thua. Chuyện này làm khán giả chấn kinh rồi.
Vị tuyển thủ Diệp Tinh Lan này thực lực thực sự cường đại a! Lần này Tô Mộc không giữ lại Đấu Khải, mà là vừa lên đã phóng ra Đấu Khải, nhưng vẫn thua trận. Năm đại hồn kỹ dung hợp được Đấu Khải tăng phúc cũng không thể ngăn được một kiếm của Diệp Tinh Lan, đây là tu vi cỡ nào.
Trong khu vực chờ, Diệp Tinh Lan ngồi trở lại vị trí của mình, nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, rất tự nhiên lấy ra một cái khăn tay lau miệng.
Chỉ có Cổ Nguyệt bên người nàng mới nhìn thấy trên cái khăn tay kia có thêm một vòng đỏ.
Long Quyển Phong Bạo không dễ dàng hoá giải như vậy. Đấu Khải của nàng không hoàn toàn loại bỏ được hết công kích của đối phương, cho nên nàng cũng bị thương.
Từ Lạp Trí vội vàng đưa qua hai cái Khôi Phục Bánh Bao Thịt. Diệp Tinh Lan nhanh nhẹn ăn. Nếu như nói hồn sư Hệ Phụ Trợ là đồng bạn tốt nhất trên chiến trường thì hồn sư Hệ Thực Phẩm luôn luôn là đồng bạn tốt nhất. Ở phương diện tăng phúc, bọn họ không mạnh mẽ như hồn sư Hệ Phụ Trợ, nhưng luận kéo dài tăng phúc, trị liệu hay phụ trợ, bọn họ đều có ưu thế của mình.
Cổ Nguyệt dùng ánh mắt ân cần hỏi thăm Diệp Tinh Lan, nhưng nàng chỉ nhẹ lắc đầu, bờ môi khẽ nhúc nhích, truyền âm nói: "Thương thế của hắn nặng hơn, ta không sao."
Tô Mộc nhận thua không hề nghi ngờ vẫn rất thông minh, tuy rằng hắn còn khả năng phản kích, nhưng nếu vậy, hắn không chết thì cũng bị lột da, thi đấu đằng sau khẳng định không thể tham gia. Mà lúc đó hắn nhìn không thấu tình huống của Diệp Tinh Lan, không cách nào khẳng định một kích cuối cùng của mình có thể hoá giải được công kích của nàng hay không. Cho nên, hắn mới lựa chọn nhận thua. Đây là thi đấu đoàn đội, một trận thua chưa thể quyết định kết quả cuối cùng.
Diệp Tinh Lan ngồi xuống, Nguyên Ân Dạ Huy đứng dậy, đối với trận đấu này, nàng cũng chờ đợi quá lâu. Trong lòng nàng cũng có quá nhiều đều muốn bạo phát.
Nàng còn nhớ rõ ràng, lúc trước ở cửa nhà ăn học viện Sử Lai Khắc có một gia hoả cầm tấm biển muốn đổi ít tiền ăn cơm.
Còn nhớ rõ lần đó, hắn vì Tạ Giải ngăn cản trước mặt mình.
Càng nhớ rõ lần kia trên sân thi đấu gia hoả đó đánh bại mình, để cho mình có càng nhiều ý chí chiến đấu.
Bây giờ hắn không có ở đây, nhưng chúng ta vẫn còn. Hắn nhất định sẽ trở về, chúng ta dùng thắng lợi nghênh đón.
Đội trưởng, chúng ta chờ ngươi trở về!
Sải bước đi ra, Nguyên Ân Dạ Huy bước nhanh tới đài thi đấu.
Bên học viện quái vật, Hổ Vương Đái Nguyệt Viêm đứng lên, mặt âm trầm đi về phía sân đấu.
Tô Mộc bị thương không nhẹ, mới vừa uống thuốc và ngưng thần nghỉ ngơi. Tô Mộc là hồn sư chủ khống của đoàn đội, hắn bị thương tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến thi đấu phía sau.
Hắn có quan hệ tốt nhất với Tô Mộc. Hai lần đối mặt với học viện Sử Lai Khắc, Tô Mộc đều bị thương, lần đầu tiên còn thương tổn đến cái đuôi, trong lòng hắn cũng nhẫn nhịn.
Thi đấu cá nhân trận thứ hai, Nguyên Ân Dạ Huy giao đấu Đái Nguyệt Viêm.
♣ ♣ ♣