Tước vị ở Tinh La Đế Quốc hiện tại đã không giống với ngày xưa, nhưng có thể coi đó là một loại phúc lợi đãi ngộ cấp quốc gia. Khi có được tước vị, dù là tước vị thấp nhất, cả đời này đều không lo cơm áo gạo tiền, càng có thể đạt được địa vị cao quý trong xã hội.
Khi tiến vào trận tứ kết sẽ đạt được tước vị Nam tước, đây là quy định của cuộc tranh tài. Nếu như đạt được quán quân sẽ trực tiếp được thụ phong Tử tước.
Phải biết rằng, nếu như ở trong quân đội, cần có một lượng công huân rất rất lớn mới có thể đạt được phong thưởng như vậy. Một Tử tước ở Tinh La Đế Quốc có địa vị có thể so với một chủ thành.
Đây cũng là nguyên nhân tất cả người trẻ tuổi đều nguyện ý đến đây dự thi, một khi tiến vào vòng tứ kết, có thể nói là một bước lên trời, vô luận lúc trước là thân phận gì đều có thể đạt được tước vị, chính thức trở thành quý tộc. Tuy rằng không có nhiều tài sản, nhưng có bất động sản ở đế đô là không thể thiếu. Các loại chi tiêu cũng được quốc gia chịu trách nhiệm.
Bởi vậy, tất cả tuyển thủ đến đây dự thi hôm nay, trừ Đường Vũ Lân, Tạ Giải và Nguyên Ân Dạ Huy, cũng chỉ có ba người học viện quái vật là bình tĩnh, mười tuyển thủ khác đều có bộ dạng kích động. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, đối thủ của bọn họ không phải là người học viện quái vật và học viện Sử Lai Khắc.
"Trận đấu thứ nhất ngày hôm nay hứa hẹn sẽ vô cùng đặc sắc. Đây là trận quyết đấu giữa hai vị Chiến Hồn Sư Hệ Mẫn Công. Đến từ học viện Sử Lai Khắc, tuyển thủ Tạ Giải sẽ đối chiến với tuyển thủ Lâm Tam được xưng danh Phong Vương từ học viện quái vật. Mời song phương lên đài."
Lâm Tam bình thản đứng lên, ánh mắt của Đường Vũ Lân và Nguyên Ân Dạ Huy đồng thời nhìn về phía người trong bát đại Thiên Vương mà bọn họ chưa từng nhìn qua.
Khí tức của Lâm Tam bình thản, toàn thân toát ra cảm giác là người yếu nhất trong bát đại Thiên Vương, nhưng khi chăm chú quan sát sẽ thấy lòng không khỏi rùng mình.
Cường địch! Trong lòng hai người đồng thời sinh ra suy nghĩ này.
Khí tức của Lâm Tam bình thản gần như hoà nhập với không khí, toàn thân dường như có cảm giác không tồn tại vậy. Với tư cách là một hồn sư Hệ Mẫn Công, trạng thái như vậy chắc chắn đã đạt đến trình độ nhất định.
Tạ Giải không có nhìn Lâm Tam, hắn lúc này cũng rất trầm tĩnh, biểu hiện lanh lợi thường ngày dường như đã hoàn toàn biến mất.
Cất bước đi ra, hướng về phía sân đấu.
Nguyên Ân Dạ Huy chăm chú nhìn Tạ Giải, nhãn thần khẽ nhúc nhích. Hắn đúng là tiến bộ rồi, trận đấu này đối với hắn chỉ sợ là một cửa ải vô cùng khó.
Ngày đó nhìn qua nàng không khó chiến thắng Đằng Đằng, nhưng thực tế, nàng cũng toàn lực ứng phó. Đằng Đằng thua nàng, chủ yếu là bị nàng chiếm mất tiên cơ và hoàn toàn không biết nàng có song sinh võ hồn. Về sau, nàng cũng không cho Đằng Đằng cơ hội trở mình.
Phong Vương Lâm Tam này so với Ảnh Vương Đằng Đằng càng mạnh hơn, Tạ Giải có thể đối phó được sao?
Lúc này, hai người đã đi lên sân đấu. Hào quang Hồn Đạo vòng bảo hộ bay lên, toàn trường cũng trở nên an tĩnh.
Cho tới lúc này, Tạ Giải cùng Lâm Tam mới nhìn nhau. Ánh mắt Tạ Giải chuyên chú, đứng ở nơi đó giống như một pho tượng điêu khắc. Ánh mắt Lâm Tam bình thản, toàn thân vân đạm phong khinh (gió nhẹ mây bay), giống như là một đám thanh phong, tựa thời đều có thể biến mất.
Khí chất hoàn toàn khác nhau, nhưng đều là hồn sư Hệ Mẫn Công. Phương thức tu luyện của hai người hiển nhiên là bất đồng. Mà thắng lợi trận đấu này, một lần nữa lại là tranh đấu giữa học viện quái vật và học viện Sử Lai Khắc.
Nguyên Ân Dạ Huy chiến thắng Ảnh Vương Đằng Đằng đã thể hiện với toàn bộ dân chúng Tinh La Đế Quốc rằng, học viện Sử Lai Khắc không chỉ có một Đường Vũ Lân, mỗi người bọn họ đều có thực lực cường đại.
"Thi đấu bắt đầu!"
Nương theo tiếng hét của trọng tài, trận tranh tài đã chính thức bắt đầu. Tạ Giải và Lâm Tam đồng thời động, hai người đều xông về phía đối thủ. Tạ Giải giống như một mũi tên bắn ra, tốc độ cực nhanh.
Lâm Tam nhìn qua tuỳ ý hơn, lắc lư bay về phía đối thủ. Nhưng người sáng suốt cũng có thể nhìn ra được, Lâm Tam không hề chậm hơn Tạ Giải, thậm chí còn nhanh hơn một chút.
Ba tím hai đen, năm các hồn hoàn bay lên từ dưới chân Lâm Tam, bên kia bốn hồn hoàn màu tím cũng xuất hiện trên người Tạ Giải. Hồn hoàn thứ nhất lấp lánh, trong tay Lâm Tam xuất hiện hai đạo thanh quang.
Cái kia chính là Phong Nhận có hình trăng lưỡi liềm, nhìn qua rất nhẹ nhưng sắc bén. Một đạo Phong Nhận chỉ hơn một xích, bị hắn nắm trong tay, giống như hai thanh Nguyệt Nhận kỳ dị.
Tạ Giải nắm chặt Quang Long Chuỷ trong tay phải, hàn quang trong mắt lập loè. Rõ ràng là ban ngày nhưng nó lại làm người ta cảm giác những nơi nó đi qua dường như đều biến thành đêm tối, yên tĩnh đến doạ người.
Hai vị hồn sư Hệ Mẫn Công toàn lực ứng phó thì khoảng cách không là vấn đề. Hai thân ảnh trong một hai lần hô hấp đã đến gần nhau. Trong chớp mắt khi hai người tiếp cận nhau, hai thân ảnh đồng thời mờ đi.
Quỷ Ảnh Mê Tung!
Không hề nghi ngờ chính là Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ!
"Đinh!" một tiếng giòn tan, người từ từ bay ra lại là Phong Vương Lâm Tam. Ở lần va chạm đầu tiên, hắn lại bay ra như một đám thanh phong.
Nhưng bước chân của Tạ Giải đã dừng lại một chút, bả vai bên trái của hắn đã nhiều hơn một vết máu.
Thật nhanh!
Tạ Giải thầm nghĩ trong lòng. Va chạm vừa rồi, thua thiệt cũng không phải đối thủ. Trong nháy mắt khi song phương va chạm, hắn rõ ràng cảm giác được đối thủ thu lực, nhìn qua giống như bị hắn đánh bay, nhưng thực tế là nhân lúc công kích, thân thể trên không trung biến hoá tinh diệu, tốc độ cực nhanh làm trong lòng Tạ Giải xiết chặt. Nếu không phải hắn phản ứng đủ nhanh thì vừa rồi sẽ không chỉ bị rách da đơn giản như vậy.
Tạ Giải bắn người lên, Quang Long Chuỷ trong tay lại đâm ra, lần này tốc độ đã nhanh hơn trước. Nhưng một cảnh tượng quỷ dị xuất hiện, thân thể Lâm Tam giống như tan chảy. Kim quang Quang Long Chuỷ lập loè, nhìn qua luôn bao phủ thân thể hắn nhưng lại không cách nào đánh trúng.
Hai người đều không sử dụng hồn kỹ, chính là như vậy ở trên không trung không ngừng va chạm.
"Tuyển thủ Lâm Tam rõ ràng chiếm cứ thượng phong. Mọi người nhìn kỹ có thể thấy, ở phương diện linh hoạt, tuyển thủ Lâm Tam đã vượt qua tuyển thủ Tạ Giải. Mà đây là điểm quan trọng nhất của hồn sư Hệ Mẫn Công. Nhất là tốc độ, sự chú ý của hồn sư Hệ Mẫn Công chính là đánh nhanh thắng nhanh. Một khi tốc độ đã thua thì sẽ bị toàn diện áp chế. Theo quan sát của ta, trên người tuyển thủ Tạ Giải có khoảng sáu vết thương rồi. Tuy rằng đều rất nhỏ, nhưng so về tiêu hao thì tuyển thủ Lâm Tam có ưu thế càng lúc càng lớn."
Phán đoán và bình luận của Phương Nhi đều rất tinh chuẩn. Hiện tại Tạ Giải phải đối mặt với công kích rất "nhẹ nhàng" của Lâm Tam.
Va chạm một khắc liền rời đi, tuyệt đối không dừng lại. Tuy rằng mỗi lần chỉ mang lại thương thế rất nhỏ cho Tạ Giải, nhưng bởi vì né tránh rất nhanh nên Tạ Giải một chút cũng không chạm được vào Lâm Tam.
Do vậy, Tạ Giải không ngừng bị thương, không ngừng tiêu hao, và hắn cũng không công kích được Lâm Tam.
Phương thức chiến đấu của Lâm Tam rất thông minh, lợi dụng tốc độ và độ linh hoạt của mình cùng Tạ Giải, không truy cầu nhất kích tất sát, mà không ngừng gia tăng ưu thế của bản thân, đem ưu thế chuyển thành thắng thế. Hắn đang đợi, đợi Tạ Giải không chịu được công kích nữa thù vận dụng hồn kỹ cao hơn. Một khi đối thủ rối loạn thì cơ hội chiến thắng đã tới rồi.
Va chạm tốc độ nhanh làm khán giả hoa mắt, tuyệt đại đa số người xem chỉ có thể thấy hai bóng hình liên tục lập loè. Bọn họ thậm chí không nhìn được Tạ Giải bị thương, chỉ nghe Phương Nhi bình luận mới biết được trên sân thi đấu phát sinh chuyện gì.
Hô hấp của Tạ Giải trở nên nặng hơn, vết thương trên người tuy nhỏ nhưng chỗ nào cũng đổ máu và đau đớn. Mà những điều này cũng ảnh hưởng đến chiến lực và trạng thái của hắn.
♣ ♣ ♣