Nguyên Ân Dạ Huy cũng động đậy, thân hình lóe lên, bay lên trời. Ám Hắc Ma Kiếm rơi vào tay, trong hư không chém ra một kiếm về phía Đái Nguyệt Viêm. Một đạo hào quang hình bán nguyệt màu tím đen trong chớp mắt đã đến trước mặt Đái Nguyệt Viêm.
Đái Nguyệt Viêm vung Hổ trảo tay phải lên ngăn trở công kích của Ám Hắc Ma Kiếm. Ma hóa Nguyên Ân Dạ Huy loé lên một cái đã đến trước mặt Đái Nguyệt Viêm, một quang hoàn màu tím từ người nàng toả ra. Lập tức, Đái Nguyệt Viêm cảm giác được rõ ràng thân thể mình trở nên suy yếu, dù là Đấu Khải cũng không ngăn cản được hồn kỹ của nàng.
Nguyền rủa suy yếu!
Đái Nguyệt Viêm lại giơ Hổ trảo lên vồ về phía nàng, nhưng Ma hóa Nguyên Ân Dạ Huy lại mỉm cười, ôn nhu nói: "Ngươi nỡ sao?"
Ma Âm Quán Não!
Nguyên Ân Dạ Huy trong chớp mắt từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt khi Đái Nguyệt Viêm bị Ma Âm Quán Não ảnh hưởng, nàng đã lần nữa hoá thành Thái Thản Cự Viên.
"Oanh ----" Đái Nguyệt Viêm trực tiếp bị một quyền của Nguyên Ân Dạ Huy đánh bay ra ngoài.
Ma hóa Nguyên Ân Dạ Huy vẫn cười nói tự nhiên như cũ, tay phải nâng lên, một thanh Ám Hắc Ma Kiếm cũng xuất hiện trên tay nàng.
Địa Ngục Chi Môn có hạn chế cực lớn là khả năng bị Ma hoá thì đương nhiên nó cũng có có chỗ cường đại. Sau khi Nguyên Ân Dạ Huy hoán đổi về võ hồn Thái Thản Cự Viên cũng không ảnh hưởng đến sự tồn tại của phiên bản Ma hoá này.
Giờ này khắc này, Đái Nguyệt Viêm phải đối mặt với hai Nguyên Ân Dạ Huy, một cái võ hồn Thái Thản Cự Viên, một cái là võ hồn Đọa Lạc Thiên Sứ phiên bản tăng cường.
Ma hóa Nguyên Ân Dạ Huy vốn có hồn kỹ của bản thân võ hồn Đọa Lạc Thiên Sứ, đồng thời còn có một ít năng lực nguyền rủa. Một lúc phải đối mặt với hai người, thế cục trên sân thi đấu xuất hiện biến hóa cực lớn.
Nguyên Ân Dạ Huy vừa sải bước ra, từng bước trầm trọng phóng tới Đái Nguyệt Viêm. Ma hóa Nguyên Ân Dạ Huy vỗ hai cánh sau lưng, người đã lên không, Ám Hắc Ma Kiếm trong tay chỉ về phía Đái Nguyệt Viêm. Hắn chỉ cảm thấy trong lòng xiết chặt, cảm giác sợ hãi mãnh liệt tự nhiên xuất hiện.
Nguyền rủa suy yếu vẫn còn, nguyền rủa sợ hãi đã chồng lên.
Lúc này, trước hai đạo nguyền rủa, thực lực bản thân hắn toàn diện suy yếu.
Ở giữa không trung, Ma hóa Nguyên Ân Dạ Huy vung Ám Hắc Ma Kiếm trong tay. Nhưng khác với Nguyên Ân Dạ Huy nguyên bản, kiếm của nàng biến thành từng vầng sáng, quấn chặt lấy thân thể Đái Nguyệt Viêm.
"Oanh ----" Nguyên Ân Dạ Huy chính diện vọt tới đánh bay Đái Nguyệt Viêm lên không trung. Ma hóa Nguyên Ân Dạ Huy vỗ hai cánh, đuổi theo thân thể Đái Nguyệt Viêm, "Cẩn thận a!" Lại là Ma Âm Quán Não.
Đái Nguyệt Viêm vừa muốn thoát khỏi trói buộc liền cứng đờ, thân hình khổng lồ của Thái Thản Cự Viên ngang nhiên nhảy lên, trên không trung bắt được mắt cá chân của Đái Nguyệt Viêm, quật xuống phía dưới, sau đó mang theo thân hình nặng nề của mình giáng xuống.
Khán giả theo bản năng đều nhắm mắt lại, theo một tiếng nổ vang, Nguyên Ân Dạ Huy dùng lực lượng của mình hung hăng đập Đái Nguyệt Viêm xuống mặt đất.
Mặc dù có Đấu Khải hộ thể, nhưng lần này Đái Nguyệt Viêm cũng bị nện đến thất điên bát đảo. Ngay sau đó, đau nhức mãnh liệt truyền khắp toàn thân làm hắn không khỏi co rút.
Ma hóa Nguyên Ân Dạ Huy, nguyền rủa đau nhức! Năng lực này có thể khuếch đại tất cả cảm giác đau đớn lên nhiều lần.
Nguyên Ân Dạ Huy không có ý muốn buông tha, hai tay hất thân thể Đái Nguyệt Viêm lên, rồi lại hung hăng đánh xuống mặt đất. Cứ liên tục như vậy đánh qua đánh lại, nàng đem vị Tứ Hoàng Tử này như bao cát mà nện trên mặt đất.
Những tiếng nổ vang lên đinh tai nhức óc, Đái Nguyệt Viêm rõ ràng đã mất đi năng lực phản kháng.
Khán giả xem đến trợn mắt há mồm, tiếng bình luận của Phương Nhi cũng không khỏi dừng lại.
"Dừng tay, dừng tay." Bốn trọng tài đồng thời nhảy vào trong sân thi đấy, chạy vội tới chỗ Nguyên Ân Dạ Huy.
Tay phải hất lên, ném bay Đái Nguyệt Viêm ra ngoài, để hắn lại nện xuống mặt đất.
"Thật xấu hổ, vừa rồi ta không kiểm soát được." Nàng thản nhiên nói.
Lời vừa nói ra, toàn trường xôn xao. Giọng nói bình tĩnh của nàng, có chút nào là mất khống chế? Có ai không nhìn ra, nàng đang cố ý trả thù vì Long Dược giẫm đạp Đường Vũ Lân lúc trước.
Hơn nữa, nàng nhằm vào lại là Tứ Hoàng Tử Điện hạ, người sẽ trở thành Thái Tử trong tương lai. Từ nhịp đánh "ba, ba" có quy luật kia có thể nhìn ra nàng căn bản không có vấn đề gì.
Trong khu vực chờ, bầu không khí bên học viện quái vật thoáng một phát liền trở nên ngưng trọng, ngay cả Long Dược trong ánh mắt cũng bốc lên hoả diễm.
Đái Nguyệt Viêm đương nhiên không bị thương nặng như Đường Vũ Lân ngày đó, nhưng bị Thái Thản Cự Viên đập đi lập lại vẫn làm hắn chấn động đến thất khiếu chảy máu, may mắn có Đấu Khải phòng hộ, nếu không chỉ sợ hắn chỉ còn lại nửa cái mạng.
Ma hóa Nguyên Ân Dạ Huy biến lại về hình người ngồi trên vai Nguyên Ân Dạ Huy, ở bên tai nàng thấp giọng nói vài câu, sau đó lắc mình một cái, nhẹ nhàng trở về trong Địa Ngục Chi Môn. Hắc quang thu liễm, Địa Ngục Chi Môn khép lại rồi biến mất.
Sắc mặt Nguyên Ân Dạ Huy tái nhợt, thân thể lay động một cái, nhưng nàng rất nhanh đã khống chế được chính mình, rồi đi xuống sân đấu, một lần nữa trở lại khu vực chờ.
Trong khu vực chờ, học viện quái vật dùng ánh mắt bất thiện nhìn nàng, nhưng nàng không thèm để ý, tiếp nhận Khôi Phục Bánh Bao Thịt từ Từ Lạp Trí và bắt đầu ăn.
2 - 0!
Thi đấu cá nhân, học viện quái vật thua liền hai trận, học viện Sử Lai Khắc đã thu được 2 điểm. Nhất là trận thứ hai, thật sự quá khó coi. Sau khi được trị liệu, Đái Nguyệt Viêm được các nhân viên nâng xuống mới miễn cưỡng về được khu vực chờ, thân thể thậm chí vẫn còn đau nhức kịch liệt do nguyền rủa đau nhức mang đến. Tổn thương không nặng, nhưng mặt bị đánh quá hung ác rồi.
Long Dược chậm rãi đứng người lên, hào quang trong mắt thu liễm, sau đó đi nhanh ra ngoài.
Thi đấu cá nhân trận cuối cùng, rốt cuộc đội trưởng học viện quái vật đã ra sân. Một trận này, dù như thế nào, học viện quái vật cũng không thể thua.
Học viện Sử Lai Khắc thì sao? Cổ Nguyệt không đứng dậy, lạnh nhạt nói: "Sắp xếp của chúng ta thay đổi một chút." Sau đó nàng thấp giọng nói vài câu, trên khuôn mặt nhiều ngày ủ rũ của mọi người lần đầu tiên hiện lên nụ cười. Sau đó một người liền đứng lên, đi nhanh về phía sân thi đấu.
"Ồ, vị tuyển thủ này là?" Phương Nhi lúc này đã khôi phục lại, nàng còn phải tiếp tục bình luận trận đấu.
Khán giả chứng kiến tuyển thủ này đi ra từ trong khu vực chờ học viện Sử Lai Khắc thì không khỏi ngẩn người, đây là ai vậy? Bọn họ sao không hề có ấn tượng về vị này, hắn thật sự đã tham gia thi đấu sao?
"Ta vừa tìm đọc tư liệu về vị tuyển thủ này. Vị này tên là Từ Lạp Trí, trước đây từng tham gia đoàn chiến cùng thi đấu hai người, nhưng về sau không biết vì sao lại buông tha thi đấu. Nhưng, nhưng hắn hình như là ..."
Đúng vậy, từ trong khu vực chờ học viện Sử Lai Khắc, người đi ra không phải ai khác, chính là Từ Lạp Trí thân thể mập mạp, bình thường trên mặt luôn mang theo nụ cười chất phác.
"Hắn, hắn là hồn sư Hệ Thực Phẩm a!" Thanh âm Phương Nhi đã có chút thay đổi.
Đối mặt với Long Dược, đội trưởng mạnh nhất của học viện quái vật, học viện Sử Lai Khắc vậy mà lại cử ra một hồn sư Hệ Thực Phẩm. Bọn họ có ý gì đây?
Lúc này, Từ Lạp Trí đã đi lên sân thi đấu.
Long Dược đã tiến vào vòng phòng hộ nên không được thanh âm bình luận. Trong ký ức của hắn cũng không có bất kỳ tư liệu nào liên quan đến Từ Lạp Trí.
Nhìn đối thủ có thân hình mập mạp, bộ dáng tươi cười, hắn không khỏi nhíu mày.
Học viện Sử Lai Khắc cử ra người này, chẳng lẽ là vũ khí bí mật của bọn họ hay sao? So với hai người trước còn mạnh hơn? Ra sân với tư cách là áp trục?
"Năm, bốn, ba, hai, một, thi đấu bắt đầu!"
Trọng tài mặc kệ song phương phái ra tuyển thủ nào, vẫn như trước tuyên bố thi đấu bắt đầu.
"Chờ một chút." Trọng tài vừa tuyên bố thi đấu bắt đầu, Từ Lạp Trí đột nhiên nâng bàn tay béo mập của mình về phía Long Dược.
Long Dược căn bản là đứng tại chỗ không động, "Ngươi có lời gì muốn nói?"
Từ Lạp Trí ngu ngơ cười, thì thầm nói: "Ta có cái bánh bao thịt." Một cái bánh bao trắng trắng mềm mềm xuất hiện trong tay hắn, "Ngươi có ăn bánh bao không?"
Long Dược ngẩn ngơ, ăn bánh bao? Đây là có chuyện gì?
"Không ăn sao?" Từ Lạp Trí tự hỏi tự đáp: "Vậy được rồi, ta nhận thua." Nói xong, hắn nhét bánh bao vào miệng mình, hai ba miếng ăn hết, sau đó quay người nhảy xuống sân thi đấu.
Cái này ..., cái này ..., cái này ...
Long Dược sững sờ, Phương Nhi sững sờ, đám người cao tầng Tinh La Đế Quốc cũng sững sờ.
Đây là tình huống gì? Tại sao lại có thể như vậy?
Nhận thua? Đánh cũng không đánh đã nhận thua? Đây chính là trận chung kết thi đấu đoàn đội, là va chạm mạnh nhất giữa hai học viện. Hơn nữa hai trận trước học viện Sử Lai Khắc đều thu được thắng lợi, bọn họ vậy mà lại nhận thua ở trận thứ ba.
Long Dược có ngốc cũng nhìn ra được, tên mập mạp vừa lên đài là một hồn sư Hệ Thực Phẩm. Đối phương cử một tên hồn sư Hệ Thực Phẩm lên đài là có ý gì? Muốn sỉ nhục chúng ta sao?
♣ ♣ ♣