Với hiểu biết của Đái Thiên Linh đối với Ân Từ, hắn sao lại không nhìn ra thời khắc cuối cùng Ân Từ kịp thời xuất thủ, bởi vì lão sư tuyệt đối hiểu rõ Long Dược. Nhưng hắn cũng không trách cứ Ân Từ, dù sao lão sư cũng là nghĩ cho đế quốc.
Tĩnh thất.
Mục Dã song chưởng tung bay, không ngừng đánh nhẹ vào người Đường Vũ Lân, sắc mặt hết sức khó coi. Khi nãy ở trên sân đấu, hắn đã kiểm tra qua thân thể Đường Vũ Lân. Nếu không phải Đường Vũ Lân còn sinh cơ thì hắn tuyệt đối không rời đi đơn giản như vậy.
Nhưng cho dù là hắn, khi mang Đường Vũ Lân đi cũng chỉ ôm một tia hy vọng.
Thương thế của hắn quá nghiêm trọng, lực lượng của Long Dược dạng gì, không nói những công kích phía trước, chỉ một cước cuối cùng kia cũng có thể đạp bằng một toà tiểu sơn, huống chi là huyết nhục thân thể.
Nội tạng nhất định bị thương nặng. Mục Dã cũng không đặc biệt am hiểu trị liệu, nhưng hắn là cường giả cấp bậc Phong Hào Đấu La, nếu Đường Vũ Lân có thể duy trì sinh cơ thì ít nhất hắn cam đoan có thể giúp Đường Vũ Lân thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, sau đó sẽ nghĩ biện pháp trị liệu sau.
Nếu như ở trên Đấu La Đại Lục thì tốt rồi, vị Thánh Linh Đấu La của học viện Sử Lai Khắc tuyệt đối là trị liệu hạng nhất. Có nàng ở đây, sinh cơ của Đường Vũ Lân còn có thể gia tăng vài phần.
Song chưởng dẫn dắt, cẩn thận từng li từng tí nắn lại xương cốt bị gãy khiến chúng khôi phục nguyên dạng, ít nhất là nối chúng lại.
Rất nhiều phần xương đã đè lên nội tạng, kinh mạch trong cơ thể hoàn toàn hỗn loạn. Thương thế như vậy thật sự là quá nặng, hơn nữa còn mất máu quá nhiều. Hắn không tử vong là vì sinh mệnh lực cực kỳ dồi dào.
Thật vất vả mới thu được một đệ tử như vậy lại gặp phải tình huống này, trong lòng Mục Dã như đè nén một ngọn núi lửa. Vạn nhất Đường Vũ Lân bỏ mình, hắn nhất định sẽ không tiếc tất thảy trả thù Tinh La Đế Quốc và học viện quái vật.
"Ồ!" Đúng lúc này, Mục Dã phát hiện một tình huống kỳ dị.
Phần lớn xương cốt bị gãy đã được hắn nắn lại như cũ, chỉ có một chút găm vào nội tạng là hắn không dám động. Bởi vì thương thế liên quan đến nội tạng nếu xử lý không tốt thù rất có thể làm sinh mệnh lực của Đường Vũ Lân suy kiệt.
Nhưng sau khi hắn nối lại các chỗ kia thì kinh ngạc phát hiện, phần xương cắm vào nội tạng không sâu như lúc đầu nữa. Đơn giản mà nói, giống như là nội tạng đang nặn nó ra. Cảm giác này hết sức kỳ lạ, nội tạng Đường Vũ Lân giống như cao su, vô cùng đàn hồi, hơn nữa dù đã biến dạng nhưng không tổn hại quá nghiêm trọng.
Như vậy cũng được?
Dù là chính mình cũng chỉ có thể tu luyện nội tạng cứng cỏi như thân thể, nhưng đây là việc sau Thất Hoàn mới làm được. Hắn mới tu vi gì? Làm sao có thể làm được như vậy?
Thân là tông chủ Bản Thể Tông, cho dù là tính cả Tinh La Đại Lục và Đấu Linh Đại Lục cũng không có ai hiểu rõ về cấu tạo nhân thể cùng biến hoá nhân thể như Mục Dã.
Cho nên, khi hắn phát hiện trên người Đường Vũ Lân xuất hiện biến hoá liền đình chỉ thử rút ra phần xương cắm vào nội tạng. Hai tay phóng ra hồn lực nhu hoà, Tinh Thần Lực toàn bộ triển khai, cẩn thận cảm thụ từng biến hoá rất nhỏ trên người Đường Vũ Lân.
Khi mỗi khối xương nhỏ được nội tạng nhả ra, Mục Dã lập tức dùng hồn lực của mình cẩn thận dẫn dắt chúng trở về vị trí cũ, rồi nối lại với phần xương thành một khối.
Quá trình này rất dài, nhưng Mục Dã lại không có chút nào không kiên nhẫn, ngược lại vo cùng hứng thú.
Đối với Bản Thể Tông, không có gì hấp dẫn hơn huyền bí về cơ thể người. Tình huống xuất hiện trên người Đường Vũ Lân tuyệt đối sẽ không xuất hiện trên người bình thường, chính vì vậy mà hắn càng thêm hứng thú.
Không biết qua bao lâu, xương cốt của Đường Vũ Lân rút cuộc tất cả đều khôi phục nguyên trạng, được Mục Dã dẫn dắt, nội tạng cũng phân biệt trở về vị trí cũ.
Hơi thở của hắn vẫn mỏng manh như trước, nhưng thân thể đã khôi phục như bình thường.
Mục Dã nheo mắt lại, thoáng suy tư, sau đó mau chóng đến giữa phòng tắm, đổ đầy nước ấm vào bồn. Hắn lấy từ trong hồn đạo khí trữ vật của mình ra ít bình lọ, sau một hồi do dự liền đổ chúng vào bồn theo một tỷ lệ nhất định.
Lập tức, nước trong bồn tắm bắt đầu biến sắc, cuối cùng biến thành một vạc chứa đầy chất lỏng màu xanh kỳ dị.
Được hồn lực nâng đỡ, thân thể Đường Vũ Lân được Mục Dã chậm rãi để vào bồn chất lỏng này, một nụ cười dần xuất hiện trên mặt hắn.
"Tiểu tử, lần này ngươi muốn chết cũng không được. Không nghĩ tới trong thân thể ngươi vẫn còn có bí mật như thế. Cũng muốn xem một chút ngươi khôi phục như thế nào."
Mục Dã kéo qua một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh bồn tắm lớn, Tinh Thần Lực kéo dài chú ý đến biến hóa trên người hắn.
...
"Không tìm được?" Cổ Nguyệt sắc mặt âm trầm đứng trong phòng, một vẻ hung lệ trước đó chưa từng có như ẩn như hiện.
"Thực xin lỗi Chủ Thượng, người nọ rời đi quá nhanh, lúc ấy chúng ta lại không ở phụ cận, cho nên ..."
"Tiếp tục tìm, tìm được mới thôi. Nếu ta hoàn toàn thức tỉnh thì đâu phải nhờ tới những thứ phế vật như các ngươi." Khí tức của Cổ Nguyệt càng lúc càng lạnh lẽo.
"Vâng!"
Đường Vũ Lân bị Mục Dã mang đi đã trọn vẹn một ngày, tin tức đều không có.
Tiểu đội Sử Lai Khắc, thậm chí toàn bộ Tinh La Đế Quốc đều được phát động tìm kiếm tung tích của hắn cùng Mục Dã, nhưng chung quy vẫn không có bất cứ tin tức gì.
Đối với trận chung kết kia, sứ đoàn liên bang Đấu La Đại Lục nghiêm chỉnh kháng nghị, Vũ Trường Không cùng Thái lão đều vùi đầu đi tìm Đường Vũ Lân. Đáng tiếc, cho tới bây giờ vẫn không có manh mối như trước.
"Hắn còn sống!" Hai tay Cổ Nguyệt nắm chặt lại, làn da dần xuất hiện một tầng lân phiến màu bạc.
"Nếu như hắn đã chết, ta nhất định có thể cảm nhận được. Hắn sẽ không chết, hắn nhất định còn sống. Vũ Lân, ngươi đang ở đâu?" Khí tức lạnh lùng nghiêm nghị trên người Cổ Nguyệt dần biến mất, hai mắt đỏ ửng mơ hồ có hơi nước tràn ngập.
Thi đấu cá nhân Giải thi đấu cao cấp Hồn Sư thanh niên tinh anh toàn đại lục đã kết thúc, quán quân Long Dược, á quân Đường Vũ Lân. Về phần các thứ tự đằng sau, có quan trọng nữa không?
Bởi vì Đường Vũ Lân trọng thương mất tích, mọi người học viện Sử Lai Khắc cự tuyệt tiếp tục tham gia vòng chung kết thi đấu hai người, tất cả đều rời khỏi. Hiện tại bọn hắn chỉ làm một chuyện, chính là cầu nguyện cho đội trưởng của bọn họ.
...
"Lão Đường." Đường Vũ Lân kinh ngạc nhìn lão Đường trước mặt mình.
Hôm nay hắn dường như không giống ngày thường. Lần trước mỗi khi nhìn thấy hắn, khí tức của hắn đều rất ôn hoà, nhưng hôm nay lại có chút bất ổn.
"Đối mặt cường địch, đầu tiên phải làm là bảo vệ tốt chính mình. Huống chi đây không phải là sinh tử chiến. Chẳng qua là một trận thi đấu, tại sao lại liều mạng như vậy? Ngươi có biết, lúc đó ngươi đã ở giữa ranh giới sinh tử không? Nếu không phải huyết mạch Kim Long Vương bảo vệ ngươi thì ngươi đã chết rồi."
Thanh âm lão Đường trầm thấp mà nghiêm nghị, trong vô hình còn mang theo một cảm giác áp chế.
"Trận đấu này đối với ta thật sự là quá trọng yếu, ta nhất định phải toàn lực ứng phó. Đó chính là vinh quang của Sử Lai Khắc chúng ta. Ta muốn dùng tất cả để bảo vệ nó." Đường Vũ Lân kiên định nói.
Trí nhớ của hắn dừng lại ở thời điểm cuối cùng khi Long Dược như một ngọn núi lớn giẫm mạnh xuống, sau đó cái gì cũng không biết. Khi tỉnh lại thì hắn đã ở chỗ này.
"Vinh quang của Sử Lai Khắc sao?" Thanh âm lão Đường nhiều hơn vài phần ý vị.
Đường Vũ Lân dùng sức nhẹ gật đầu, "Đúng vậy a! Từ khi ba ba ma ma rời đi, ta vẫn tiếp tục cố gắng, rút cuộc mới thi vào Sử Lai Khắc. Ta thật thích học viện, ở đó có đồng bạn, nơi đó là nhà của ta. Mặc dù ở trên Tinh La Đại Lục, chúng ta đại biểu cho học viện, thân là đội trưởng khi đối mặt với cường địch sao có thể lùi bước. Nhưng ta vẫn thua rồi ..."
♣ ♣ ♣