Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 693
Cường Đối Cường

❊ ❊ ❊

Song phương đồng thời lên đài, ở hạng mục thi đấu cá nhân, bọn họ cũng không đụng phải nhau. Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau trên sân đấu.

Trong lòng hai người đều bốc lên hoả diễm, trận này được chú định sẽ là một trận long hổ tranh đấu.

"Trận thứ hai sắp sửa bắt đầu, tuyển thủ Nguyên Ân Dạ Huy giao đấu với Tứ Hoàng Tử Điện Hạ. Tuyển thủ Nguyên Ân Dạ Huy tuy không có trọn bộ Nhất tự Đấu Khải, nhưng có được bộ phận hạch tâm, có thể phát huy ra được phần lớn uy lực của Đấu Khải. Đồng thời, nàng còn có song sinh võ hồn. Hai võ hồn đều có uy lực phi phàm, căn cứ theo đánh giá của chúng ta, chúng lần lượt là võ hồn Thái Thản Cự Viên và Đọa Lạc Thiên Sứ, phân biệt có được hai đại thuộc tính lực lượng cùng hắc ám. Đây chính là một trận va chạm giữa hai cường giả. Chúng ta cùng cổ vũ cho bọn họ."

"Năm, bốn, ba, hai, một, thi đấu bắt đầu!"

Khác với trận đấu trước, khi trọng tài hô vang, Nguyên Ân Dạ Huy cùng Đái Nguyệt Viêm cơ hồ đồng thời xông ra ngoài, phóng tới đối phương.

Hai người đều là Chiến Hồn Sư Hệ Cường Công, ở trong phạm vi nhất định mới có thể phát huy được sức chiến đấu mạnh nhất của bọn họ. Trong quá trình chạy, thân thể Nguyên Ân Dạ Huy nhanh chóng bành trướng, hồn hoàn thứ nhất, thứ ba loé sáng, Thái Thản Chi Lực, Kim Cương Thái Thản.

Khi vừa mới bắt đầu, nàng chạy khá nhẹ nhàng. Nhưng khi thân thể biến hoá, mỗi bước của nàng rộng hơn, rơi xuống đất cũng phát ra tiếng nổ trầm thấp, giống như một con cự thú.

Đái Nguyệt Viêm cũng phóng xuất ra hai hồn kỹ thứ nhất, thứ ba, Bạch Hổ Hộ Thân Chướng, Bạch Hổ Kim Cương Biến. Thân thể không bành trướng kinh khủng như Nguyên Ân Dạ Huy, nhưng cũng cực kỳ cường tráng, Hổ trảo mở ra, tốc độ tăng vọt.

Khán giả không tự chủ được nín thở, thanh âm Phương Nhi bình luận vang lên dồn dập, "Đây chính là va chạm giữa lực lượng. Lần đầu tiên song phương tiếp xúc vô cùng trọng yếu, bởi vì từ đây chúng ta có thể nhìn ra, trong hai người ai chiếm thế thượng phong. Một khi rơi vào thế hạ phong thì thi đấu phía sau sẽ trở nên khó khăn hơn."

Khi nàng đang bình luận thì khoảng cách song phương đã được kéo gần, toàn thân Nguyên Ân Dạ Huy trầm xuống, đánh thẳng tới Đái Nguyệt Viêm.

Khi mọi người cho rằng công kích đã trúng mục tiêu thì thân thể Đái Nguyệt Viêm đột nhiên mờ đi. Chân đạp Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ, lách khỏi va chạm chính diện của đối phương, đồng thời Hổ trảo quét ngang qua xương sườn phía dưới của Nguyên Ân Dạ Huy.

Va chạm chính diện? Nhìn qua hai người đều là cường công, võ hồn Bạch Hổ tuy có lực lượng mạnh, nhưng không thể so sánh với Thái Thản Cự Viên cực hạn lực lượng a! Đái Nguyệt Viêm hiểu rõ điểm này, tuyệt sẽ không chủ quan vì mình có hơn Nguyên Ân Dạ Huy một cái hồn hoàn. Bất kỳ đội viên nào của học viện Sử Lai Khắc đều không thể xem thường.

Nguyên Ân Dạ Huy va chạm thất bại, nhưng lúc này nàng đột nhiên xoay tròn nửa vòng, thân thể nhanh chóng tránh được móng vuốt của Đái Nguyệt Viêm.

Đái Nguyệt Viêm có tốc độ cực nhanh, Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ thi triển, hắn tựa như ma quỷ quấn lấy Nguyên Ân Dạ Huy, đôi vuốt không ngừng đánh tới chỗ hiểm dưới xương sườn. Đương nhiên, đây cũng vì nguyên do độ cao của hai người có chênh lệch.

Thân thể nhỏ thì càng thêm linh hoạt, ở phương diện này Đái Nguyệt Viêm vẫn có lòng tin vào chính mình.

Khi thân thể Nguyên Ân Dạ Huy xoay tròn thì đồng thời, hai tay nâng lên, để lộ ra xương sườn. Nhưng lúc này, Đái Nguyệt Viêm chỉ cảm thấy một cỗ lực truyền đến, thân thể linh hoạt của hắn lập tức trở nên trì trệ, cỗ lực đó dẫn dắt hắn đến gần Nguyên Ân Dạ Huy, Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ cũng hỗn loạn.

Khống Hạc Cầm Long? Nàng cũng là đệ tử Đường Môn?

Thân là đệ tử Đường Môn, Đái Nguyệt Viêm sao lại không nhận ra tuyệt học Đường Môn Khống Hạc Cầm Long. Thực tế hắn không học tập môn tuyệt học này, nhưng đối với nó có nhận thức rõ ràng.

Nguyên Ân Dạ Huy bằng vào lực lượng cường đại của Thái Thản Cự Viên cùng hồn lực hùng hậu mà kết hợp Khống Hạc Cầm Long cùng hồn kỹ thứ hai Không Khí Pháo, sinh ra lực khống chế cực mạnh. Hai tay xoay tròn, trước mặt nàng dường như xuất hiện một vòng xoáy, Đái Nguyệt Viêm trong chớp mắt đã lảo đảo bị mang đi.

Bả vai Nguyên Ân Dạ Huy trầm xuống, hai tay cùng lúc đánh tới hai bả vai Đái Nguyệt Viêm.

Đái Nguyệt Viêm bất ngờ không đề phòng, đến khi sắp bị bắt lấy, hắn liền thể hiện ra năng lực ứng biến cường hãn của mình. Ngẩng đầu, một cái Bạch Hổ Liệt Quang Ba bay thẳng đến mặt Nguyên Ân Dạ Huy.

Khoảng cách song phương rất gần, trong phạm vi khống chế, Đái Nguyệt Viêm rất khó né được Nguyên Ân Dạ Huy, nhưng đồng thời, Nguyên Ân Dạ Huy cũng rất khó tránh né Bạch Hổ Liệt Quang Ba của hắn.

Tấn công chỗ địch phải cứu, Đái Nguyệt Viêm lựa chọn rất chính xác. Nếu Nguyên Ân Dạ Huy muốn né tránh thì nhất định không bắt lấy mình, nếu không, bị tấn công chính diện bằng Bạch Hổ Liệt Quang Ba, bắt mình còn có gì hữu dụng?

Với tu vi của hắn, Bạch Hổ Liệt Quang Ba có lực công kích tương đối khủng bố, trong phạm vi mười thước, dù là kim loại hiếm cũng phá toái trong chớp mắt.

Nguyên Ân Dạ Huy ứng biến vô cùng đơn giản, đơn giản ngoài dự liệu của tất cả mọi người. Nàng hé miệng, hét lớn một tiếng "Phá", một đoàn hào quang vô hình mang theo sức bạo phá phun ra.

Sau đó, Bạch Hổ Liệt Quang Ba lập tức tán loạn, tuy rằng vẫn còn, nhưng tốc độ công kích đã giảm xuống rõ rệt. Nguyên Ân Dạ Huy nghiêng đầu, tránh khỏi Bạch Hổ Liệt Quang Ba. Bởi vì né tránh, một tay nàng rơi vào khoảng không, nhưng tay kia vẫn bắt được bả vai Đái Nguyệt Viêm.

Sau đó Đái Nguyệt Viêm cảm giác được một cỗ lực lớn truyền đến, mình vậy mà bị kéo lê bay lên trời. Cơ hồ không chút do dự, hồn hoàn trên người hai bên đều sáng lên. Trên người Đái Nguyệt Viêm sáng lên hồn hoàn thứ năm, Bạch Hổ Ma Thần Biến. Thân thể nhanh chóng biến lớn trở nên mạnh mẽ hơn, công thủ đồng thời bạo tăng.

Mà thân thể Nguyên Ân Dạ Huy trái ngược lại thu nhỏ, hai cánh tay đặc biệt trở nên tráng kiện, hồn hoàn thứ tư toả sáng, Cự Ma Thái Thản.

"Oanh ----" Đái Nguyệt Viêm bị nàng hung hăng đập xuống mặt đất, làm cả sân đấu vang lên tiếng nổ cực lớn.

Khán giả kinh hô, không biết có bao nhiêu người lo lắng cho vị Tứ Hoàng Tử này.

Nhưng cũng trong lần ngã này, một đoàn bạch quang từ trên người Đái Nguyệt Viêm bạo phát, hồn kỹ thứ tư, Bạch Hổ Phá Diệt Sát. Nếu như Nguyên Ân Dạ Huy còn chưa buông tay thì nàng nhất định sẽ bị cuốn vào bên trong hồn kỹ này.

Nguyên Ân Dạ Huy lui về phía sau, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, cùng lúc đó, hai nắm tay đồng thời vung, cánh tay cực kỳ tráng kiện kéo xuống, hung hăng đập trên mặt đất.

"Oanh ----" Đái Nguyệt Viêm kịch chấn, toàn thân bị chấn động bắn lên, thân hình lập tức có chút hỗn loạn.

Nguyên Ân Dạ Huy hai chân đạp đất, tựa như đạn pháo đánh thẳng đến giữa ngực hắn.

Ở trạng thái Cự Ma Thái Thản, Nguyên Ân đơn giản chính là một máy móc cuồng bạo, tràn đầy uy thế to lớn.

Đái Nguyệt Viêm đang ở không trung, trong lòng rất hoảng sợ. Năng lực thực chiến của nàng quá mạnh mẽ, hơn nữa lực lượng khủng bố, tựa hồ không kém Đường Vũ Lân.

Cũng lúc này, Tứ Hoàng Tử thể hiện ra mình đủ quyết đoán, hắn không có thử né tránh hay phản kích, mà cuộn lại thân thể, hai tay ôm đầu gối, dùng lưng mình nhận lấy va chạm.

Lực lượng lần này quá hung mãnh, Đái Nguyệt Viêm giống như viên đạn pháo bị đụng bay ra ngoài. Nhưng trong nháy mắt khi va chạm, Nguyên Ân Dạ Huy liền phát hiện ra vấn đề, nhìn qua Đái Nguyệt Viêm thụ động chịu đòn, bị đánh bay như rơm rạ, nhưng hiệu quả lần công kích này không tốt như tưởng tượng.

Khi bay vụt đi, Đái Nguyệt Viêm mở ra tay chân, cùng lúc đó, từng khối Đấu Khải bay ra, nhanh chóng dung hợp với cơ thể hắn.

Đái Nguyệt Viêm hiểu rõ, lần va chạm vừa rồi hắn thua, hơn nữa chịu thiệt không nhỏ. Nếu tiếp tục như vậy, chỉ sợ sẽ thua trận, thậm chí ngay cả cơ hội mặc Đấu Khải cũng không có.

Võ hồn Thái Thản Cự Viên đủ mạnh để áp chế võ hồn Bạch Hổ, hơn nữa chiến ý của đối thủ hơn mình, kinh nghiệm thực chiến cũng phong phú hơn. Dưới tình huống như vậy, hắn muốn chuyển bại thành thắng thì phải triển khai ưu thế của mình. Mà so với Nguyên Ân Dạ Huy, ưu thế lớn nhất của hắn chính là nguyên bộ Nhất tự Đấu Khải.

Cho nên hắn chấp nhận một đòn công kích, dựa vào Bạch Hổ Ma Thần Biến giảm bớt lực trùng kích, kéo dãn khoảng cách rồi mặc vào Đấu Khải.

Nguyên Ân Dạ Huy cũng không chút do dự phóng xuất ra Đấu Khải, một tầng hào quang oánh nhuận lóng lánh, từng khối Đấu Khải phụ thể, nguyên vẹn bảo vệ nửa người trên của nàng.

Vì mặc Đấu Khải, khí thế của hai người bạo tăng. Hai chân Đái Nguyệt Viêm vừa rơi xuống đất liền quay lại, lần này, tốc độ nhanh hơn trước không chỉ gấp đôi.

Nguyên Ân Dạ Huy đánh tay phải ra, nghênh đón Hổ trảo của hắn.

"Oanh ----"

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.