Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 674
Cự Chuỳ Lăng Không

❊ ❊ ❊

Mỗi chuôi đều dài đến năm thước, trong đó, đường kính đầu chùy khoảng hơn hai mét, ruột đặc! Đồ vật này thế nhưng là ruột đặc!

Đường Vũ Lân vì sao không nỡ bán nó? Bản thân đôi cự chùy là kim loại hiếm và đặc ruột, có sức nặng khủng bố. Khối lượng kim loại tạo ra cự chuỳ này tuyệt đối là lớn nhất trong các vũ khí cơ giáp mà hắn thấy. Hơn nữa, hắn trời sinh Thần lực, thích nhất chính là loại vũ khí hạng nặng như thế này. Cho nên cho dù bán Cơ Giáp, nhưng hắn không cam lòng bán đôi cự chùy này.

Gặp đối thủ như thế này, ít ra phải có chiến thuật nhằm vào. Khi hắn biết võ hồn của Đái Nguyệt Viêm là Bạch Hổ thì đã có chút suy tính.

Với tu vi của Đái Nguyệt Viêm, khả năng mình công kích làm ngăn cản hắn mặc Đấu Khải là rất thấp. Như vậy, làm thế nào để thắng khi hắn mặc Đấu Khải đây?

Khi mới bắt đầu bộc phát, kỳ thực Đường Vũ Lân đã giăng bẫy rồi. Mục đích của hắn chỉ có một, chính là muốn Đái Nguyệt Viêm cho rằng mình đã toàn lực ứng phó, thậm chí là tiêu hết tiền vốn.

Khi một người chiếm ưu thế tuyệt đối thì sẽ có chỗ buông lỏng, mà đối với Đái Nguyệt Viêm, khi hắn được Đấu Khải tăng phúc, không có lý nào hắn lại không thắng được Đường Vũ Lân.

Dưới tình huống này, hắn tự nhiên sẽ chủ quan, huống chi Đường Vũ Lân còn bóp nát hồn linh của hắn, muốn khôi phục thì cần có thời gian, cũng là vết thương không nhỏ đối với hắn. Hắn dù áp chế lửa giận thế nào thì nó vẫn tồn tại.

Do nhiều yếu tố, hơn nữa do tác dụng của Kim Long Bá Thể, Đái Nguyệt Viêm cuối cùng cũng rơi vào bẫy của Đường Vũ Lân.

"Oanh ----"

Lực lượng bổ sung trên cự chuỳ quá kinh khủng. Cự chuỳ này nặng đến 5000 cân, cộng thêm lực lượng kinh khủng của Đường Vũ Lân, kèm theo uy năng của Kim Long Kinh Thiên, uy lực của nó có thể nghĩ được. Rơi xuống người ai cũng không phải là chuyện tốt.

Lúc trước dù là Hắc cấp Cơ Giáp, bị một chuỳ công kích, muốn đứng dậy cũng rất khó khăn. Huống chi, hồn sư chưa đạt đến cấp độ Phong Hào Đấu La thì cuối cùng vẫn chỉ là nhân loại.

Khi Đái Nguyệt Viêm phát hiện ra cự chuỳ thì một quả cầu cực lớn đã đến trước mặt mình. Hắn theo bản năng quét ngang Hổ trảo để ngăn trở.

Hơn nữa, vì chủ quan và Đường Vũ Lân đã làm hắn suy yếu, dù Hổ trảo được Đấu Khải tăng phúc làm sao có thể ngăn cản được vũ khí nặng siêu cấp như thế này?

Thân thể Đái Nguyệt Viêm như một viên đạn pháo, bị Đường Vũ Lân đánh bay lên trời.

Đường Vũ Lân nhún hai chân xuống, lại một tiếng Long ngâm vang lên, một con rồng màu vàng kim chui ra dưới mặt đất, giống như lò xo mà đẩy thân thể Đường Vũ Lân lên. Lúc này, Kim Long Hám Địa không dùng để công kích, mà dùng để phụ trợ Đường Vũ Lân mang theo cự chuỳ bay lên.

Thân thể trong chớp mắt lên không trung, mang theo khí thế hung hăng và lực lượng kinh khủng, tựa như lưu tinh cản nguyệt, đập thẳng lên người Đái Nguyệt Viêm.

Thời điểm này, Đường Vũ Lân không dám có nửa điểm hạ thủ lưu tình, nếu để cho Đái Nguyệt Viêm hồi lại thì hắn không có bất kỳ cơ hội nào.

Chuỳ thứ nhất khiến Đái Nguyệt Viêm ngũ tạng như lửa đốt, mặc dù Nhất tự Đấu Khải làm triệt tiêu phần lớn lực trùng kích, nhưng lực lượng trên cự chùy quá mạnh mẽ, cho nên cả người hắn khí huyết cuồn cuộn, thần trí đã lâm vào mơ hồ.

Cũng đúng lúc này, Đường Vũ Lân đã đuổi theo thân thể của hắn, đôi cự chùy từ trên trời giáng xuống, trước sau oanh kích trên người Đái Nguyệt Viêm.

Khán giả trên khán đài nhìn đôi cự chuỳ còn lớn hơn người Đường Vũ Lân rơi xuống người Đái Nguyệt Viêm thì không tự chủ nhắm mắt lại.

Quá thảm rồi! Thật sự là quá thảm rồi!

"Oanh ----"

Thân thể Đái Nguyệt Viêm từ trên trời giáng xuống, giống như là viên đạn pháo găm xuống trên sân đấu. Đôi cự chùy toàn lực huy động, lực lượng đâu chỉ là vạn cân? Đường Vũ Lân vung cự chuỳ, mượn khí thế chưa từng có từ trước đến nay giáng xuống, thẳng đến nơi Đái Nguyệt Viêm bị đập xuống. Thanh âm Long ngâm lần nữa vang vọng toàn trường, hắn không có nửa điểm muốn buông tha, rõ ràng tiếp theo sẽ đập xuống cái hố lớn kia.

Tiếng kinh hô liên tiếp vang lên trên khán đài, cái này, đây rõ ràng là muốn mạng của Tứ Hoàng Tử Điện Hạ a!

Trên đài hội nghị, ngay cả Đái Thiên Linh cũng bất giác ấn hai tay trên mặt bàn.

Ngồi bên cạnh hắn, viện trưởng Ân Từ đột nhiên biến sắc, thấp giọng nói: "Không tốt!"

Ngay khi vừa nói ra, một thân ảnh đã mãnh liệt xông lên sân thi đấu, nghiêng người ngăn lại song chuỳ của Đường Vũ Lân, hoá giải lực lượng kinh khủng kia, trực tiếp đẩy cả người và chuỳ ra.

Đường Vũ Lân hai tay mang theo cự chùy, xoay tròn mấy vòng mới ầm ầm rơi xuống đất. Dưới chân lảo đảo vài bước mới miễn cưỡng đứng vững. Nhưng mà, trên mặt hắn lại toát ra một nụ cười thản nhiên.

Người đẩy hắn ra chính là trọng tài trận đấu này, lúc này trên người vị này đã sáng lên 8 cái hồn hoàn. Khi hắn nhìn xuống cái hố lớn thì thấy Đái Nguyệt Viêm loạng choạng nhảy ra ngoài.

Bộ dáng của hắn quả thực có chút thảm, cả người đầy bụi đất, Đấu Khải từ giáp lót vai đến áo giáp đã móp xuống không ít. Ngay cả Bạch Hổ Ma Thần Biến, Bạch Hổ Kim Cương Biến vì bị oanh kích kịch liệt nên đã biến mất.

"Ai bảo ngươi nhúng tay vào!" Đái Nguyệt Viêm căm tức nhìn trọng tài.

Trọng tài ngẩn người.

Nếu như là những tuyển thủ khác, hắn đương nhiên sẽ không nhúng tay vào thời điểm phân thắng bại. Nhưng tình huống vừa rồi, nếu song chùy của Đường Vũ Lân hạ xuống thì rất có thể làm vị Tứ Hoàng Tử Điện Hạ này mất mạng a! Bởi vậy, từ góc độ trọng tài, hắn cũng không làm sai, hắn muốn đảm bảo an toàn cho tuyển thủ.

Nhưng khi bị đánh thành một cái hố, Đái Nguyệt Viêm cưỡng ép thúc giục lực lượng Đấu Khải miễn cưỡng hóa giải được phần lớn xung lượng, hơn nữa đang tụ lực chuẩn bị tìm kiếm cơ hội cuối cùng.

Rất khó có thể cản lại song chùy của Đường Vũ Lân, nhưng hắn có nắm chắc có thể cùng Đường Vũ Lân lưỡng bại câu thương. Nhưng trọng tài vừa vào trận ngăn trở Đường Vũ Lân, như vậy thắng bại đã định, không còn cơ hội lật bàn nữa.

Thực tế, khi Đường Vũ Lân nện hắn từ trên xuống đã phát hiện ra vấn đề. Đấu Khải của Đái Nguyệt Viêm phi thường mạnh mẽ, tuyệt không phải là kim loại hiếm bình thường. Oanh kích trầm trọng như vậy cũng không thể hoàn toàn phá vỡ phòng ngự của nó. Cho nên Đường Vũ Lân mới từ trên trời giáng xuống truy kích, nếu không, hắn hoàn toàn có thể không công kích. Trọng tài xuất hiện là trong dự kiến của Đường Vũ Lân, như vậy là tốt nhất, trực tiếp xác định thắng lợi của mình.

Trọng tài bị Đái Nguyệt Viêm hỏi có chút ngẩn người, Đái Nguyệt Viêm sau khi nói ra những lời này thì khí tức cũng trở nên trầm trọng. Khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, bị chấn động đến thất khiếu chảy máu, mà tâm cũng đang loạn. Chính mình vậy mà phạm phải cùng sai lầm, gia hỏa này thật sự là quá giảo hoạt.

Đường Vũ Lân lúc này đã thu hồi lại đôi cự chùy, cười tủm tỉm nhìn Đái Nguyệt Viêm, "Tứ Hoàng Tử Điện Hạ, đa tạ rồi."

Đái Nguyệt Viêm tức giận hừ một tiếng, xoay người rời đi. Thua chính là thua, trước mặt nhiều người như vậy, hắn không thể không nhận. Dù trong lòng biệt khuất, hắn cũng không thể nói mình không có thua trận trận đấu này.

Trên đài hội nghị, Đái Thiên Linh cau mày. Ân Từ than nhẹ một tiếng, "Thân phận có trợ giúp cực lớn cho hắn, nhưng trong một số thời điểm cũng có trói buộc. Thời khắc cuối cùng, hắn vẫn có cơ hội chuyển bại thành thắng, tuy rằng cần phải trả giá lớn, nhưng ít nhất vẫn còn có cơ hội."

Đái Thiên Linh trầm giọng nói: "Thua ở chính hắn, không thể trách người khác, trọng tài cũng không làm sai."

Ân Từ mỉm cười, "Thua trận trận đấu này đối với Tứ Hoàng Tử cũng không phải chuyện xấu. Nhiều khi, phải trải qua thất bại mới có thể chính thức làm cho một người trưởng thành."

Đái Thiên Linh hơi sững sờ, sau đó cũng nở ra một nụ cười thản nhiên.

Bên trong sân vận động Tinh La lúc này đã có chút hỗn loạn. Các thanh âm tức giận mắng chửi, phẫn nộ rống lên liên tiếp. Đa số đều mắng Đường Vũ Lân hèn hạ vô sỉ, sử dụng vũ khí gì gì đó. Nhưng người có lý trí biết rõ ràng, Đường Vũ Lân căn bản không vi phạm bất kỳ quy tắc thi đấu nào. Quy tắc thi đấu không hề nói không được sử dụng vũ khí hạng nặng. Ngay cả Cơ Giáp cũng có thể sử dụng, vậy sao lại không được sử dụng vũ khí hạng nặng?

Đường Vũ Lân lắc bả vai một cái, mỉm cười đi xuống sân đấu, đối với âm thanh chửi rủa bên ngoài hoàn toàn là mắt điếc tai ngơ. Bởi vì hôm nay đối tượng so tài là Hoàng tử, hắn cũng không dại mà đi khiêu khích người xem.

Không dễ dàng a! Cuối cùng cũng thắng, tiến vào top 8 rồi.

Trận tiếp theo, đối thủ của hắn là Nguyên Ân Dạ Huy, giữa hai người bọn họ, tất nhiên sẽ có một người có thể tiến vào bán kết.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.