Rất hiển nhiên là không có ai coi trọng Đường Vũ Lân, trong mắt mọi người, Long Dược cường đại như vậy, làm sao có thể thua trận đấu này chứ.
Lục Hoàn a! Đây chính là Lục Hoàn Hồn Đế, càng có được danh xưng Long Vương trong bát đại Thiên Vương, sở hữu huyết mạch Sơn Long Vương.
Trận Song Long Chiến này làm các nơi đánh cược không lo lắng gì về thất bại, tựa hồ vào khoảnh khắc xác định người tiến vào chung kết thì đã giải quyết xong.
Chỉ có điều, rất ít người dân cảm thấy đây là vinh quang. Đường Vũ Lân mới chỉ mười lăm tuổi đã tiến vào chung kết. Trong lịch sử Giải thi đấu cao cấp Hồn Sư thanh niên tinh anh toàn đại lục, đây là chuyện trước nay chưa từng có.
Khoanh chân ngồi ở trên giường, Đường Vũ Lân hoàn toàn chăm chú vào cơ thể mình. Khí huyết trào lên, khí tức huyết mạch màu vàng nhạt cùng hồn lực Huyền Thiên Công màu trắng ngà tụ hợp như trường giang đại hải nhưng lại lưu chuyển nhịp nhàng, toàn thân để trở nên thông thấu.
Rốt cuộc cũng tiến vào trận chung kết rồi, ngày mai chính là trận quyết chiến cuối cùng, mình rốt cuộc cũng đối đầu với Long Dược. Trận chiến này quan hệ đến chiến thắng cuối cùng, lúc này hắn đã vứt bỏ tất cả tạp niệm. Dù kết quả như thế nào, mình cũng phải toàn lực liều mạng.
Từ khi võ hồn thức tỉnh lần hai, Lam Ngân Thảo tiến hoá thành Lam Ngân Hoàng, tu vi của hắn có thể nói là tiến bộ cực nhanh, tốc độ so với trước kia nhanh hơn rất nhiều. Hôm qua hắn vừa đột phá cấp 42. Sau cấp 40, tốc độ hồn lực tăng lên sẽ giảm xuống, nhanh như vậy đã tăng lên một cấp, chuyện này hắn hoàn toàn không dám tưởng tượng trước đây.
Dựa theo tốc độ như vậy, nhiều nhất hai năm nữa hắn có thể đạt đến cấp độ Ngũ Hoàn Hồn Vương. Mười bảy tuổi Hồn Vương, ở trong học viện Sử Lai Khắc cũng là phi thường ưu tú.
Thi đấu ngày mai, Đường Vũ Lân chưa từng căng thẳng nhưng cũng không để mình buông lỏng. Mặc dù hắn biết rõ kết quả sau cùng chỉ sợ sẽ không quá tốt, thực lực chênh lệch tuyệt đối làm hắn rất khó có thể chiến thắng, nhưng hắn vẫn muốn toàn lực liều mạng. Dù kết quả như thế nào, chính mình cố gắng hết sức là được.
Nắm chặt thời gian tu luyện để mình trở nên cường đại hơn. Vũ lão sư vẫn không xuất hiện, không cho bọn hắn bất kỳ chỉ điểm nào. Nếu lúc đầu hắn không để ý tới, thì bây giờ hắn đã hiểu, Vũ lão sư không phải không để ý đến bọn họ, mà là nhân cơ hội này muốn rèn luyện bọn họ, để cho bọn họ tự làm chủ.
Đúng a! Ba ba đã từng nói, cả đời này, người có thể hoàn toàn tin tưởng và tín nhiệm chỉ có chính mình. Ở hiện tại phải nói là chỉ có thực lực của mình.
Không được dựa vào bất kỳ kẻ nào! Thực lực của mình cường đại thì mình mới thực sự cường đại.
Diệp Tinh Lan nằm ở trên giường, khuôn mặt trắng bệch, lông mi có chút run rẩy, bất chợt nhíu mày. Khí tức của nàng rõ ràng có chút suy yếu, đây là biểu hiện của khí huyết suy yếu.
Từ Lạp Trí ngồi bên cạnh giường, lo lắng nhìn nàng. Nàng rút cuộc vẫn ngã bệnh, chuẩn xác mà nói là bản thân suy kiệt nên mới như vậy. Nếu như lúc ấy không phải hắn ở bên người nàng và kịp thời cứu chữa thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Tinh Lan tỷ, ngươi chính là quá kiên cường a! Quá hiếu thắng rồi.
Từ Lạp Trí nâng lên cánh tay béo ú của mình, nhẹ nhàng đặt lên trán Diệp Tinh Lan, cảm thụ nhiệt độ cơ thể nàng dần hạ xuống, sau đó cẩn thận vuốt vuốt mái tóc nàng.
Chỉ có bây giờ mới được nghỉ ngơi a! Tinh Lan tỷ, ngươi cần phải nhanh khoẻ lại. Ta chính là quá nhu nhược, nhưng về sau dù có thế nào, ta tuyệt sẽ không để ngươi tự tổn thương mình như thế.
Tạ Giải là người duy nhất không nghỉ ngơi hay tu luyện, lúc này hắn đang đứng trên ban công, hai tay đặt trên lan can chống đỡ thân thể mình. Biểu lộ nhẹ nhõm tự do, cảm thụ được gió đêm thổi qua thân thể, trên mặt không khỏi nở nụ cười.
Thật là một cảm giác suиɠ sướиɠ thoải mái. Cảm giác này mới là cảm giác một tên hồn sư Hệ Mẫn Công nên có. Tự do chính là chân lý.
Ngày đó sau khi Nguyên Ân Dạ Huy ôm hắn trở về, hắn ngủ mê man một đêm mới tỉnh lại, sau đó lại cảm thấy dường như mình đã thoát thai hoán cốt, toàn thân không giống với lúc trước. Hắn bắt được cảm giác thăng hoa này, mấy ngày nay hắn vẫn luôn biến hoá, tâm tình biến hoá, mà thực lực cũng biến hoá.
Hắn rốt cuộc đã hiểu vì sao trước đây hắn chỉ có thể khống chế một phân thân, là bởi vì hắn quá khẩn trương, chưa đủ tự do, chưa đủ buông lỏng. Hắn cần thoải mái và tự do, không cần căng thẳng cùng trói buộc.
Nguyên Ân, ngươi chờ xem, ta nhất định sẽ trở nên cường đại hơn ngươi. Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ trở thành Thánh y Vương tử, mặc kim giáp cưới ngươi làm nương tử của ta.
Nguyên Ân Dạ Huy ở trong phòng yên lặng tu luyện, nàng vẫn luôn rất chăm chỉ, dù có thiên phú trác tuyệt cũng không ảnh hưởng đến sự chăm chỉ của nàng. Chỉ có nàng mới biết được, tốc độ tu luyện của nàng kỳ thật không nhanh. Hai đại võ hồn tuy rằng cường đại, nhưng bọn chúng không liên quan gì đến nhau, thậm chí còn bài xích lẫn nhau. Nàng nhất định phải điều hoà lại quan hệ giữa bọn chúng thì mới có thể tăng tu vi của mình lên.
Nàng vẫn luôn rất nỗ lực, bởi vì nàng nhất định phải trở nên cường đại. Chỉ khi có đủ thực lực, nàng mới có thể đi hoàn thành sự kiện kia, sự việc làm nàng thương nhớ.
Nàng rất may mắn vì bên cạnh có nhiều đồng bạn cường đại như vậy, nếu không có bọn họ, nàng thực sự sẽ không biết mình đạt đến trình độ nào trong những người đồng lứa. Cũng vì có bọn họ, nàng mới có thể bắt đầu chế tác Hữu Linh Hợp Kim Nhất tự Đấu Khải. Không lâu nữa, khi tu vi đạt đến cảnh giới mà nàng muốn thì cũng chính là lúc nàng trở về.
Hứa Tiểu Ngôn đã nằm ngủ bên giường, ngược lại Nhạc Chính Vũ lại tỉnh táo. Hắn nghiêng người, nhìn Hứa Tiểu Ngôn nằm cạnh giường, trong ánh mắt tràn đầy sự ôn nhu.
Từ ngày hắn bị thương, nàng vẫn luôn chiếu cố hắn. Giữa hai người không nói nhiều, nhưng tất cả đều phi thường tự nhiên, nhưng cũng vì vậy mà Nhạc Chính Vũ cảm thấy ấm áp.
Hắn sinh ra ở một gia tộc nghiêm khắc bậc nhất, huyết mạch thuần khiết hay không, thậm chí phân chia chi nhánh đều có đẳng cấp rõ ràng. Hắn rất may mắn vì là người thừa kế trong tương lai, là tiểu chủ nhân trong gia tộc. Từ nhỏ đến lớn, hắn lớn lên trong sự hâm mộ của mọi người, đương nhiên, càng nhiều hơn chính là ghen ghét. Nhưng tới giờ hắn cũng không thèm để ý, hắn chỉ quan tâm mình chính là đại biểu cho gia tộc Thần Thánh Thiên Sứ.
Cho đến khi đi vào học viện Sử Lai Khắc, hắn mới biết mình thật ra không phải là người cường đại nhất trong các đồng bạn. Võ hồn Thần Thánh Thiên Sứ tuy mạnh, nhưng cuối cùng không phải là cực hạn, khoảng cách tới cường giả còn rất xa.
Ở gia tộc, hắn luôn là người nổi bật và được chú ý, khi hắn mới chỉ mười tuổi, gia tộc thậm chí đã tìm tới một số nữ hài tử môn đăng hộ đối để cùng hắn chơi đùa, mong hắn có thể tìm được người mình thích nhất. Nhưng lúc đó hắn đang ở thời điểm phản nghịch, càng đưa đến trước mắt hắn lại càng không thích. Thực tế là hắn không thích những hài tử làm bộ làm tịch mà tiếp cận mình. Có người lãnh đạm, có người ôn nhu, cũng có người tao nhã, nhưng tất cả trong mắt hắn chỉ đang diễn trò mà thôi.
Cho nên hắn lựa chọn tới học viện Sử Lai Khắc học tập, chính là vì muốn thoát khỏi trói buộc của gia tộc. Hắn muốn đi ra thế giới bên ngoài, muốn nhìn ngoài đó có những điều thú vị gì.
Hắn tới học viện Sử Lai Khắc và gặp các đồng bạn hiện tại, gặp được Nguyên Ân Dạ Huy, người có thực lực mạnh hơn hắn, còn có Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt, hai người nhỏ hơn họ một cấp học nhưng đánh bại bọn hắn.
Hắn bắt đầu nhận thức thiếu sót của bản thân và bắt đầu nỗ lực học tập. Vì không muốn thụt lùi ở phía sau, hắn so với bất kỳ ai càng nỗ lực hơn. Nhưng mà ở tuổi mười lăm, đương tuổi thanh xuân mơ mộng, hắn cũng chú ý đến các nữ hài tử bên cạnh.
Học viện Sử Lai Khắc không ít mỹ nữ, trong lớp không có ít người có ý với hắn, dù sao hắn có xuất thân cao quý, thực lực phi phàm.
Nhưng hắn cũng không để vào mắt.
Nhưng lần này đi sứ, hắn dần dần phát hiện trong lòng mình có thêm một thân ảnh. Thân ảnh rất mơ hồ, khi vừa mới bắt đầu, hắn còn không rõ ràng nàng là ai. Cho đến khi bị trọng thương, lúc hắn hôn mê luôn nghe được thanh âm nghẹn ngào gọi tên mình. Khi tỉnh lại, bên cạnh đã có thân ảnh của nàng.
Nội tâm luôn phong bế cuối cùng cũng bắt đầu cảm thấy ấm áp. Hắn rất thích cảm giác được quan tâm chăm sóc như thế này. Thậm chí thân thể đã không còn vấn đề gì nhưng hắn vẫn nằm ở trên giường, không nói cho nàng biết mình đã ổn. Bởi vì hắn biết rõ, nếu mình khoẻ lại rồi thì nàng sẽ không còn lý do ở bên cạnh mình nữa, cho nên hắn làm vậy vì muốn khi tỉnh lại luôn có thể nhìn thấy nàng.
Giơ tay lên, nhẹ nhàng sờ sờ đầu của nàng, nàng có chút tiều tụy, cũng là vì hắn.
Hắn yên lặng xuống giường, nhẹ nhàng ôm nàng lên, cẩn thận từng li từng tí đặt nàng nằm trên giường mình. Nàng hiển nhiên rất mệt mỏi, cho nên ngủ khá sâu, cũng không vì vậy mà tỉnh lại.
♣ ♣ ♣