Mãi sau này, khi Giải phóng, bố Louis và tôi, chúng tôi nói với nhau khá nhiều về phụ nữ, những phụ nữ thời đó.
- Thế gian được làm lại, - bố Louis láy lại, - phải thầm nhủ tất với bản thân, không thể xây dựng lại thế gian chỉ bằng những quá khứ trong suốt…
Tôi chẳng dám tin rằng bố tôi có lý. Nhưng tôi lắng nghe, lắng nghe bố nói. Rượu vang Bordô đã giành được những năm tháng tuyệt vời, vào khoảng 45, 47, 49. Người ta có thể ngồi hàng giờ tại các quán, uống rượu vang Bordô và lắng nghe bố mình, người bạn tốt nhất của bố mình, nói và đưa mắt qua cửa sổ im lặng ngó nhìn trời xanh. Ta còn thời gian để nói năng mà, nói một mình, khi rượu vang không còn được ngon nữa, khi các ông lớn sẽ chẳng còn.
- Có một cô nàng, - bố Louis kể - tên là Odile, nàng thường hỏi về con. Và con có biết vào lúc nào không?
- Không, con không biết ạ.
- Nếu vậy thì vào lúc, con biết không? Vào ngay giữa cuộc. Bố nghe rõ tiếng thỏ thẻ của cô nàng: thế Gabriel ra sao rồi? Cô nàng thấy bố trả lời không ra hơi, qua quýt, nên liền nói: Đứt hơi chẳng phải là lý do để xin lỗi đâu. Cô nàng đã ra lệnh cho bố phải yêu quý con hơn nữa.
Tôi mỉm cười cám ơn bố Louis:
- Cám ơn bố, đấy là một câu chuyện hay.
Tôi, nói chẳng bao giờ, chẳng bao giờ đả động đến các buổi đến thăm của một cô người Ireland, cô O’Mahogany. Cô đến tìm tôi suốt trong thời gian học tập, bố rõ chứ, bố Louis, như hiện trạng của bố, bố có quyền được biết rõ: thứ Ba đầu tháng nào cô ta cũng ở đấy. Cô đã cho con được quyền chọn ngày: thứ Hai hoặc thứ Ba, ngày nào cậu thấy buồn chán nhất, thời gian nào cậu cần đến tôi nhất? Hai chúng tôi đã thỏa thuận vào ngày thứ Ba, chẳng phải canh chừng gì hết, không thể là thứ Năm và cũng chẳng thể thứ Bảy, còn thứ Hai, nỗi buồn của trẻ thơ không tạo được đà, vẫn còn hơi hướng của ngày Chủ nhật. Không, nỗi buồn chỉ cao điểm vào ngày hôm sau, thứ Ba. Thứ Ba hàng tháng, cô Mahogany cao to, có mái tóc hung đều có mặt tại đấy.
Tôi vượt qua suốt năm tháng học tập nhờ dưới sự chở che của cô ta. Khi một cái tát sắp giáng xuống tôi, khi một tên lớn tuổi (một kẻ bình thường) chặn tôi ở góc sân, hắn đứng sững người, tay dừng lại cách mũi tôi hai xăngtimét, do chợt nghĩ tới sự hiện diện của cô nàng có mái tóc hung vào các thứ Ba đầu tháng. Cô chỉ nổi giận mỗi một lần. Hôm đó, cô thấy tôi khóc, máu rỉ quyện dưới lỗ mũi, ngay tại chỗ sau này ria sẽ mọc.
- Tên nào? - Cô ta hỏi.
Tôi giơ tay chỉ tên võ sĩ có quả đấm quyết định, một tên mới đến không biết rõ quy định những ngày thứ Ba đầu tháng. Cô ta tiến lại gần hắn, hắn đang mải uốn éo ở giữa sân, một vị trí cấm tuyệt đối các vị phụ huynh.
Các giám thị sững sờ nhìn cô ta còn bọn học sinh giạt cả ra. Cô ta khinh bỉ nhìn tên võ sĩ có quả đấm quyết định. Nhìn từ đầu xuống chân, từ chân lên đầu và dừng lại hồi lâu nơi đường xẻ trước quần, hàng chục người làm chứng đều xác nhận chuyện này suốt bao năm, bao năm ròng.
- Khi đánh một đứa trẻ, có nghĩa là làm nó còi cọc đi, nghe rõ chứ, làm nó còi cọc đi và chẳng bao giờ, chẳng bao giờ lớn được.
Sau đó cô ta cầm tay tôi và kéo đi ăn trưa. Không hề có giấy phép được viết chính thức ra giấy, chẳng hề có sự vi phạm nào, thế nhưng cô ta không bao giờ bị vặn hỏi và tất nhiên cô ta cũng chẳng thể có giấy phép nào cả. Từ đó tôi rút ra một sự thật ít cần trong cuộc đời hàng ngày, cho dù cả những ngày thứ Ba, nhưng tôi quý trọng: giáo giới rất sợ những phụ nữ tóc hung.
Hai chúng tôi gọi món không thay đổi.
- Cậu thích món ăn của xứ sở tôi không? - Cô ta hỏi.
- Có, có ạ.
- Vậy thì ta gọi cá tuyết chấm đen, trứng chần.
Cô ta quan tâm đến chuyện học hành của tôi. Vừa ngồi chưa nóng ghế cô đã gọi cho xin ít giấy. Tôi còn nhớ những bữa ăn trưa ngổn ngang những hình vẽ, những hình hình học.
- Thế nào Gabriel, cậu có quan tâm đến lượng giác không?
- ?
- Rất cần đấy, Gabriel, rất cần để đoán chiều cao mọi vật mà không phải dịch chuyển. Và những bán cầu ở Magdebourg?
Tôi không chú ý nghe, tôi chăm chăm dán mắt vào đôi tay ốp vào nhau theo hình cầu, đôi tay của Magdebourg, Magdebourg ở đâu nhỉ?
- Do có chân không, rõ chứ Gabriel, ngay cả buộc ngựa rồi cho chúng kéo mà cũng không tách đôi được.
Cô Mahogany rõ ràng là thích các môn khoa học tự nhiên. Cô đoán tôi sẽ trở thành một nhà bác học như Fleming của bên cô, cô láy lại, hoặc Arago của Pháp. Cô ta không động viên tôi nhiều lắm về môn tiếng Anh, còn thời gian, Gabriel, đấy là chỗ chứa đựng những bí mật của tôi. Tất nhiên chỉ riêng trong lĩnh vực này thôi, Gabriel đã dồn nhiều nỗ lực. Cô ta cũng còn quan tâm đến sức khỏe của tôi, quan tâm hơn bố nhiều, bố Louis. Cô cố giữ cho tôi tránh các vi khuẩn có đặc thù là trỗi dậy khi thiếu tình yêu, cậu hiểu chứ, Gabriel, khi làm chuyện này mà không có chút tình cảm gì. Đấy là một chuyên gia về đề phòng, ít ra về từ ngữ, cô biết tất cả các từ, cô đỏ mặt khi thốt ra những từ đó: ređanhgôt Anh, capôt Anh, quần áo Anh làm yên lòng, cậu thấy kỳ cục là tại sao của Anh lại là tôi, một người Irland, cô nói tiếp: túi phồng, chôm an toàn, capôt giữ sức khỏe, áo phòng, dải băng an toàn, găng tình yêu. Cô ta bắt tôi hứa. Khi vào cuộc, Gabriel, cậu hứa đấy nhé… cậu biết rõ bây giờ chúng được làm bằng cao su, chấm dứt những thứ túi da rồi, cậu làm ơn hứa đi…
- Con đã ngủ với cô ta rồi à?
Con trai bố, nói đúng ra, không phải là một kẻ quyến rũ, bố Louis. Dù cho vì chuyện đó bố đã lặng lẽ, nhưng chắc chắn khinh bỉ suốt bao năm, bao năm ròng, những cuộc đi dạo, những kỳ nghỉ và các bữa ăn tối. Nếu ngày nay hai bố con có thể ngang hàng trò chuyện với nhau, chính là do một hoàn cảnh độc lập với ý chí của hai bố con nhưng cũng nhờ nó bố mới hạ cố lùi xuống ngang tầm con, một hoàn cảnh đồng ý là tàn nhẫn, nhưng phải thú nhận là mang tính người: cái chết của bố và hiện trạng sống của con. Thôi được rồi. Nếu vậy con có hai thông tin để thông báo với bố:
1) Con trai bố, nói đúng ra, không phải là một kẻ quyến rũ chuyên nghiệp (dù cho, cuối cùng, con đã suốt đời dần dần, từng bước, từng bước, vào các giấc mộng của hai chị em mà ta sẽ nói tới sau này, bố đừng lo), đứa con trai không phải là kẻ quyến rũ của bố chiều thứ Ba đầu tháng nào và thậm chí sáng thứ Ba, còn kéo cả sang ngày thứ Năm sau đó, ê ẩm kéo suốt tận tới khi mãn khóa học, đã phải chịu đựng cuộc tra hỏi vui tai này, thầm thì ở trong lớp, trong lúc học, ngoài hành lang bằng đủ sắc giọng, dịu dàng hoặc nạt nộ, ngoài sân vào giờ ra chơi, bố cho con năm phút tính theo chiếc đồng hồ mới của bố để trả lời: nào, đừng giở trò đểu cáng nữa, nào, nói nghe xem, con đã ngủ với cô ta rồi à?
2) Chưa bao giờ, ở trên cao thiên đường, dưới đất địa ngục, bố nghe rõ chứ? Chưa bao giờ cô ta nói về bố với con. Thế mà bố đâu có ở xa, ngay tại trường kề bên, trong căn phòng bên cạnh, ở bên kia bức tường khi cô ta đến tiễn con, cô chỉ cần một động tác, đẩy cửa, bấm chuông, kêu tên bố, nhưng đã chẳng làm gì. Ngay trong suy nghĩ, con cho rằng cô ta bố trí để bố ở đó, kề ngay cạnh bên, để bố nghe rõ, cốt chứng tỏ rằng cô ta yêu con chứ không yêu bố.
… Giữa hai bố con mình chẳng có gì, một khoảng trống Magdebourg, bố Louis ạ, cho dù nhờ bố con mới biết cô gái, cho dù cô đã chiếm một trang trong cuốn danh mục những vị hôn thê chưa cưới bị lãng quên của bố. Chẳng có gì. Giữa hai bố con mình chẳng có gì. Phải chấp nhận sự thật không thể chối cãi này. Từ nơi hiện nay của bố, bố nhìn nhận rõ những sự khác biệt, bố Louis, bố phân biệt rõ những hạng người vô hình trước con mắt của những kẻ đang sống. Giữa những người chỉ nghĩ tới phụ nữ, có hai loại người, đúng không nào, bố Louis, những người quyến rũ, như bố, loại người này biết mở đầu, rồi đến những người ghi khắc, như con, loại này không bao giờ biết chấm dứt, hai chúng ta mỗi người đều có suất của mình về phụ nữ, bố Louis, mỗi người theo cách riêng của mình, bố trả lời con đi, việc chia này theo bố là đúng, phải không bố? Chắc chắn là đúng, không phải là một bài toán. Nhưng chính xác, chính xác với những gì chúng ta đã sống? Sự im lặng của bố nói lên điều gì? Đường ranh giới không chạy qua nơi con đã hoạch định? Sẽ có thể có một bên là những người quyến rũ, - ghi khắc và bên kia là những người ghi khắc - quyến rũ. Bố và con, chúng ta phủ nhận giả thuyết này, phải không, bố Louis, thật quá buồn, phản dân chủ.