Roald Dali
Chẳng mấy chốc đã gần tới sáu giờ, tôi tự thưởng cho mình một li bia và nằm dài trên chiếc ghế phơi nắng gần bể bơi, chiêm ngưỡng cảnh chiều tà.
Tôi tới quầy bar, lấy chai bia mang ra ngoài, xuyên qua vườn hoa, bước chầm chậm tới bên bể bơi. Đó là một khu vườn rất đẹp: cỏ xanh mịn màng, hoa đỗ quyên nở rộ trong các khóm cây, thân dừa vươn thẳng đứng. Gió thổi lồng lộng qua các tán lá dừa làm vang lên những tiếng xào xạc. Những chùm quả treo lủng lẳng dưới tán lá mới thật bắt mắt làm sao.
Xung quanh bể bơi có rất nhiều ghế phơi nắng, cùng những chiếc bàn màu trắng và những chiếc ô màu sắc sặc sỡ. Nam thanh nữ tú sau khi phơi nắng đều ngồi cả ở ven bể. Trong bể bơi chỉ còn lại vài ba thiếu nữ và hơn chục cậu thanh niên. Họ đang vầy nước, vừa cười nói xôn xao vừa ném qua ném lại một quả bóng cao su.
Tôi ngồi đó ngắm nhìn họ. Các cô thiếu nữ đều là người Anh trọ tại khách sạn. Tôi không tài nào nhận biết được đám nam thanh niên kia là người ở đâu nhưng nghe giọng điệu thì có vẻ họ là người Mỹ. Chắc hẳn họ là học viên của trường hải quân mới tới đây trên chiếc chiến hạm cập bến vào sáng sớm hôm nay. Tôi bước lại phía đó, ngồi dưới tán một chiếc ô màu vàng. Tôi rót bia hết sức cẩn thận, lau sạch bọt bia còn dính trên miệng chai, châm một điếu thuốc rồi thoải mái ngả lưng.
Dưới ánh chiều tà, làm bạn cùng bia và thuốc, ngồi một cách vô tư lự, quả thật là một lạc thú trần gian. Ngồi đây ngắm nhìn các bạn trẻ đùa nghịch dưới làn nước trong xanh cũng có thể coi là một sự thưởng thức.
Các học viên hải quân Mỹ và các cô gái người Anh chẳng mấy chốc đã vui vẻ chơi chung với nhau. Họ tỏ ra thân quen tới mức không còn câu nệ hay giữ ý gì nữa, các chàng trai cứ thế lặn xuống nước ngáng chân khiến các cô gái ngã nhào.
Đúng lúc này, một người nhỏ thó, đứng tuổi men theo thành hồ bơi bước nhanh lại phía tôi. Ông ta mặc một bộ đồ màu trắng sáng, bước đi nhanh thoăn thoắt mà dứt khoát. Sau mỗi bước, ông ta đều hơi nhón gót lên, đầu hơi ngẩng cao. Ông ta đội một chiếc mũ cỏ Panama màu sữa, vừa nhảy nhót men theo thành hồ bơi về phía tôi vừa nhìn vào những chiếc ghế trống.
Ông ta dừng lại bên cạnh tôi, bất giác mỉm cười, để lộ hàm răng trắng tinh nhưng có vẻ hơi khấp khểnh - xem chừng bộ răng này được chăm sóc rất kĩ lưỡng và tốn kém. Làn da ông ta rất sẫm, tôi đoán có vẻ ông ta là người một vùng nào đó ở phía Nam Mỹ.
- Xin lỗi anh, tôi ngồi đây được chứ?
- Vâng, xin ông cứ tự nhiên. - Tôi đáp. - Mời ông.
Ông ta xoay gót bước tới phía sau ghế, kiểm tra xem có vững chắc, an toàn hay không, sau đó mới ngồi xuống. Ông ta ngồi vắt chân chữ ngũ, trên đôi giày trắng bằng da hươu chi chít các lỗ thông hơi nhỏ li ti.
- Cảnh hoàng hôn mới đẹp làm sao! - Ông ta thốt lên. - Hoàng hôn ở Jamaica đều đẹp vậy đấy.
- Quả vậy. - Tôi đáp lấy lệ, vì không muốn nói chuyện với ông ta lắm.
- Ấy, những người kia là người thế nào không biết. - Ông ta chỉ những người đang chơi đùa dưới bể bơi. - Chắc họ không phải là những người trọ trong khách sạn này.
Ông ta có vẻ là người hiểu chuyện.
- Tôi đoán chừng họ là hải quân Mỹ. Họ vẫn đang miệt mài học tập, sau này sẽ trở thành lính hải quân.
- Người Mỹ? Thảo nào. Tôi là tôi chúa ghét bọn người Mỹ. Chúng thật ồn ào quá sức. Anh không phải là người Mỹ chứ nhỉ?
- Không. - Tôi đáp. - Không phải.
Đúng lúc này, một học viên hải quân Mỹ đột nhiên bước tới trước mặt tôi. Nước từ người anh ta chảy xuống tong tỏng, bên cạnh còn có một thiếu nữ người Anh.
- Thưa ngài, ghế này có người ngồi chưa ạ? - Anh ta lễ phép hỏi.
- Chưa có ai. - Tôi đáp.
- Tôi ngồi đây có phiền gì ngài không ạ?
- Xin anh cứ tự nhiên.
- Cảm ơn ngài!
Tay cầm một chiếc khăn tắm, anh ta ngồi xuống giở khăn tắm ra, lôi từ bên trong ra một bao thuốc và một chiếc bật lửa. Anh ta đưa bao thuốc về phía cô gái, cô từ chối. Ngay sau đó, anh ta mời tôi, tôi rút ra một điếu. Người đàn ông nhỏ thó cất lời:
- Cảm ơn, tôi không dùng! Nhưng tôi lại thèm một điếu xì gà.
Ông ta lấy ra một chiếc hộp da cá sấu, rút cho mình một điếu xì gà, đoạn lôi một con dao bấm ra, cắt phần đít của điếu xì gà đi.
- Để tôi châm lửa giúp ngài. - Chàng thanh niên Mỹ đưa bật lửa sang.
- Thứ này, trời gió là không linh nghiệm đâu.
- Xin ngài yên tâm. Bật được. Nó hiệu nghiệm lắm.
Người đàn ông nhỏ thó bỏ điếu xì gà vẫn chưa châm lửa trong miệng ra, nghiêng đầu về một phía, nhìn chằm chằm vào chàng thanh niên.
- Vô - cùng - hiệu - nghiệm? - Ông ta nhấn mạnh.
- Đúng vậy, nó chưa hề có vấn đề gì. Hay ít nhất là trong tay tôi, nó chưa hề bị lỗi.
- Thật vậy sao? - Người đàn ông nhỏ thó tiếp tục nghoẹo đầu nhìn chằm chằm vào chàng trai. - Thật tuyệt, thật tuyệt. Nói vậy nghĩa là chiếc bật lửa của cậu chưa hề có sai sót, phải vậy không?
- Đúng vậy! - Chàng trai khẳng định. - Không sai chút nào.
Cậu thanh niên tuổi chừng mười chín, đôi mươi, mặt đầy tàn nhang, mũi nhọn như mỏ chim. Ngực cậu ta vẫn chưa rám nắng là mấy mà đầy tàn nhang. Nhưng cơ thể cậu ta lại khá cân đối, mặc đồ bơi trông khá đẹp mắt. Lúc này, tay phải cậu ta nắm chặt lấy chiếc bật lửa, dường như bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng xoay bánh xe để bật lửa lên.
- Nó chưa hề có sai sót. - Cậu ta khẳng định lần nữa. - Nào, để tôi châm lửa cho ngài nhé.
- Đợi chút! - Người đàn ông thấp bé giơ cánh tay đang cầm xì gà lên. Xin hãy đợi chút! - Giọng ông ta tuy nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng đến kì lạ. Ông ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cậu thanh niên người Mỹ.
- Chúng ta có nên đánh cược một chút không nhỉ? - Ông ta cười và nói với cậu thanh niên. - Lẽ nào chúng ta lại không nên đánh cược một chút, để xem cái bật lửa này của cậu có đúng như cậu nói không?
- Đương nhiên là nên. Tôi đồng ý đánh cược. - Chàng trai vui vẻ đáp. - Sao lại không chứ nhỉ?
- Cậu thích đánh cược sao?
- Không sai. Ai tôi cũng xin chiều lòng.
Người đàn ông thấp bé ngừng một lát, mân mê điếu xì gà trong tay, sau đó hất cằm, chau mày nhếch mép khẽ cười. Tôi bỗng nhận thấy mình đã nhoài cả người ra, chăm chú lắng nghe họ chuyện trò. Tôi nhìn về phía thiếu nữ người Anh, thấy cô này cũng giống mình, đang tập trung cao độ vào đoạn đối thoại giữa hai người kia.
Tôi không biết là bởi lẽ gì nhưng quả thực, từ người đàn ông thấp bé kia toát ra cái vẻ khiến người khác cảm thấy rất bất an. Tôi thấy hình như đó là một thứ mùi lạ, khó ngửi, ngầm tỏa ra xung quanh ông ta, nó khiến người khác cảm thấy nguy hiểm, ngầm loan báo một sức mạnh hiểm ác, đáng sợ nào đó. Nhưng tôi lại không dám chắc lắm. Xem chừng người đàn ông này cũng phải tầm trên dưới bảy mươi tuổi. Ông ta lại ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào cậu thanh niên, chậm rãi nói:
- Tôi cũng thích đánh cược. Tại sao chúng ta lại không cược chứ nhỉ? Cược cái gì lớn lớn một chút.
- Khoan đã, khoan đã. - Cậu thanh niên vội nói. - Vậy tôi không cược được rồi. Nhưng tôi có thể cược hai mươi lăm xu, thậm chí có thể cược một đô la hoặc loại tiền thông dụng ở đây - vài si linh, tôi nghĩ vậy.
Người đàn ông xua tay:
- Cậu nghe cho rõ nhé! Giờ chúng ta đang có trò vui để giải khuây. Chúng ta đánh cược, sau đó hãy tới phòng của tôi trong khách sạn để bắt đầu cuộc chơi, trong đó gió không thể lùa vào. Tôi đánh cược rằng, cậu không thể đánh lửa được cả mười lần liên tiếp bằng chiếc bật lửa nổi tiếng đó của cậu.
- Tôi thì cược ngược lại, mười lần lần nào cũng lên lửa. - Cậu thanh niên đáp.
- Tốt lắm. Như vậy là xong rồi nhé.
- Đương nhiên. Tôi cược với ngài một đô la.
- Không, không, không. Tôi muốn cược với cậu những điều có lợi cho cậu. Tôi là kẻ lắm tiền nhiều của, lại thích đánh cược. Cậu nghe tôi nói nhé. Chiếc xe đậu bên ngoài nhà nghỉ là của tôi! Chiếc xe rất tốt. Là sản phẩm của nước Mỹ các cậu. Một chiếc Cadillac.
- Ồ, đợi chút. - Cậu thanh niên dựa lưng vào ghế, cười lớn. - Tôi chẳng đào đâu ra những thứ đó để cược với ngài. Ngài thật quá điên rồ.
- Không phải vậy. Chỉ cần bật lửa của cậu có thể đánh lửa liên tiếp mười lần thì chiếc xe Cadillac đó của tôi sẽ thuộc về cậu, cậu rất muốn thắng được chiếc xe đó mà!
- Lẽ đương nhiên. Tôi rất muốn có một chiếc Cadillac. - Cậu thanh niên mỉm cười, đáp.
- Vậy tốt rồi. Chúng ta đánh cược, tôi đem chiếc Cadillac ra làm vật đặt cược.
- Thế tôi lấy gì làm vật đặt cược đây?
Người đàn ông thấp bé cẩn thận gỡ miếng giấy đỏ trên điếu xì gà chưa châm lửa xuống.
- Ấy, vậy thì cậu hãy cược bằng ngón tay út trên bàn tay trái của cậu.
- Cái gì của tôi cơ? - Nụ cười trên môi chàng thanh niên vụt tắt.
- Đúng vậy. Tại sao cậu không thử đánh cược xem sao. Nếu cậu thắng, chiếc xe đó thuộc về cậu. Nếu cậu thua, ngón tay út của cậu thuộc về tôi.
- Nhưng tôi vẫn chưa hiểu lắm. Ngài nói vậy là có ý gì? Ngón tay út của tôi thuộc về ngài?
- Tôi sẽ chặt nó đi.
- Lạy Chúa tôi! Vật đặt cược này phải chăng quá hoang đường rồi. Tôi chỉ cược với ngài một đô la mà thôi.
Người đàn ông tựa lưng vào ghế, lòng bàn tay hướng lên trên, hai cánh tay hướng ra ngoài, khẽ nhún vai.
- Ồ, ồ. - Ông ta kêu lên. - Tôi quả thực không hiểu được. Cậu nói nó đánh lửa được, vậy mà lại không dám cược. Thôi chúng ta hãy cùng quên chuyện này đi nhé, được không?
Cậu thanh niên nằm đó bất động, lặng lẽ ngắm nhìn những người đang vui đùa trong bể bơi. Rồi đột nhiên, cậu nhớ ra điếu thuốc của mình vẫn chưa được châm lửa. Cậu ta ngậm điếu thuốc giữa môi, hai tay khum khum thành một vòng tròn nhỏ, cùng lúc đó nhấn vào bánh xe. Bấc chiếc bật lửa lập tức bị đốt cháy, lóe lên một ngọn lửa màu vàng, thẳng tắp. Cậu ta dùng hai tay bọc lấy ngọn lửa để gió không tạt vào.
- Tôi xin cậu chút lửa được chứ? - Tôi khẽ hỏi cậu thanh niên.
- Ồ, thật xin lỗi ngài quá. Tôi quên mất, thuốc của ngài vẫn chưa được châm lửa.
Cậu ta đứng dậy bước về chỗ tôi ngồi, khom lưng, khum tay rồi nhấn bật lửa châm thuốc cho tôi. Đoạn, cậu ta lại ngồi xuống. Lúc đó, tôi nhận ra rằng tuy ngồi đó nhưng tâm trạng cậu ta bắt đầu trở nên căng thẳng. Cậu ta đặt đôi bàn tay trên đầu gối để trần, ngón tay liên tiếp gõ nhịp. Một lát sau, một bên chân của cậu ta cũng bắt đầu rung theo nhịp. Tuy cậu ta nằm đó, lưng trần, ngực phơi nắng, chăm chú quan sát những người đang vui vẻ đùa nghịch trong bể bơi, nhưng tâm trạng căng thẳng của cậu ta thì dường như càng lúc càng nặng nề, nghiêm trọng hơn.
Cuối cùng, cậu ta xoay người ngồi đối diện với người đàn ông kia, cố hết sức để giọng nói của mình không có vẻ run sợ.
- Giờ hãy để tôi nhắc lại lần nữa vụ đánh cược mà ngài đã nêu ra nhé! - Cậu thanh niên mở lời. - Ngài bảo chúng ta hãy cùng tới phòng của ngài, nếu chiếc bật lửa của tôi bật lên lửa liên tiếp mười phát, tôi sẽ thắng một chiếc Cadillac. Chỉ cần một lần không lên lửa tôi sẽ mất đi ngón tay út trên bàn tay trái của mình. Có đúng vậy không?
- Đúng rồi. Tôi cược vậy đấy. Nhưng tôi thiết nghĩ, cậu đã sợ rồi.
- Nếu tôi thua, chúng ta sẽ giải quyết thế nào? Tôi giơ ngón tay út của mình ra để tiện cho ngài chặt đứt nó hả?
- Ồ không, không được. Như vậy, nhỡ cậu bị một cái gì đó mê hoặc mà không chịu giơ tay ra cho tôi chặt thì sao? Tôi sẽ làm thế này, trước khi chúng ta bắt đầu, tôi sẽ buộc cánh tay trái của cậu vào bàn, tôi cầm sẵn dao đứng bên cạnh, chỉ cần bật lửa của cậu có vấn đề, tôi sẽ lập tức xuống tay.
- Chiếc Cadillac của ngài sản xuất năm nào nhỉ? - Cậu thanh niên bỗng hỏi.
- Xin lỗi, tôi không hiểu lắm.
- Nó được sản xuất vào năm nào? Dùng được bao lâu rồi?
- Ồ, bao lâu rồi ư? Đúng rồi, nó được sản xuất vào năm ngoái, năm 1950. Nhưng xem chừng cậu không phải là người dám đánh cược với người khác. Người Mỹ các cậu đều vậy cả.
Chàng thanh niên ngập ngừng một lát. Cậu ta hết nhìn sang phía cô thiếu nữ người Anh lại quay sang nhìn tôi. Cuối cùng, cậu ta dứt khoát nói:
- Được rồi, tôi xin chiều lòng ngài.
- Tốt lắm! - Người đàn ông thấp bé bình tĩnh phủi tay, tiếp lời. - Vậy thì chúng ta bắt đầu thôi. Thưa anh… - Ông ta quay sang nói với tôi. - Anh có vui lòng, à các anh gọi đó là gì nhỉ, là làm trọng tài giúp chúng tôi không ạ? - Đôi mắt ông ta ánh lên một màu tro xám, không hề có ánh sáng, nhưng hai đồng tử lại rất đen và lấp lánh.
- Ồ! - Tôi cất tiếng. - Tôi cho rằng đây là một vụ cá cược cực kì phi lí. Tôi nghĩ là mình không hề thích thú…
- Tôi cũng vậy. - Cô thiếu nữ người Anh nói. Đây là lần đầu tiên cô ta lên tiếng. - Tôi thấy đây là một vụ cá cược ngu xuẩn, nực cười.
- Nếu cậu ta thua, ngài định chặt ngón tay út của cậu ta thật sao? - Tôi tỏ ý nghi hoặc.
- Đương nhiên là tôi sẽ làm vậy. Còn như cậu ta thắng, tôi cũng sẽ đưa cho cậu ta chiếc Cadillac. Giờ ta đi thôi, tới phòng của tôi!
Ông ta nhanh nhẹn đứng dậy:
- Cậu có cần mặc thêm quần áo không? - Ông ta hỏi.
- Không cần. - Chàng trai trẻ đáp lời. - Cứ thế này mà đi thôi.
Rồi cậu ta quay sang nói với tôi:
- Nếu ngài đồng ý làm trọng tài thì tôi xin cảm ơn ngài nhiều lắm.
- Được rồi. - Tôi ngập ngừng. - Tôi sẽ làm. Nhưng tôi chẳng thích vụ cá cược này chút nào.
- Cô cũng đến nhé! - Cậu ta hào hứng nói với cô gái. - Cô cũng tới xem nhé!
Người đàn ông thấp bé đi trước dẫn đường, họ đi qua vườn hoa, vào phía trong khách sạn. Lúc này, ông ta tỏ ra vui vẻ, hưng phấn một cách lạ thường.
- Tôi ngụ tại tòa nhà mới cất thêm kia. - Vừa đi ông ta vừa nói với giọng có đôi chút khoe khoang. - Các cô cậu có cần ngắm qua chiếc xe không? Nó đỗ ở đằng kia.
Ông ta dẫn chúng tôi đi hơi xa một chút, tới nơi có thể ngắm được chiếc xe đang đậu trước cửa khách sạn. Ông ta dừng lại, chỉ cho chúng tôi thấy chiếc Cadillac, nó đỗ ở nơi không xa lắm, lặng lẽ phát ra ánh sáng màu xanh bạc.
- Nó kia. Chiếc màu xanh ấy. Cậu thích nó chứ?
- Ái chà, đó quả là một chiếc xe tốt! - Chàng trai thốt lên.
- Được rồi. Giờ chúng ta lên nhà, xem cậu có giành được nó không.
Chúng tôi bước theo ông ta vào nhà, lên lầu. Ông ta mở cửa, chúng tôi bước theo vào, tới một căn phòng đôi rộng rãi, thoải mái. Phía cuối chiếc giường trong phòng vương vãi một bộ váy ngủ nữ.
- Chúng ta hãy cùng thưởng thức chút rượu Martini chứ nhỉ? - Ông ta hỏi.
Tất cả đồ uống đều được để trên một chiếc bàn nhỏ đặt ở góc phòng để mọi người có thể pha chế bất cứ lúc nào. Ở đó còn có một chiếc máy pha rượu, một bình đựng đá và rất nhiều li không. Ông ta bắt đầu pha chế rượu Martini và đồng thời ấn chuông. Lập tức có tiếng gõ cửa, một người hầu da đen bước vào.
- Ầy! - Ông ta vừa nói vừa đặt bình rượu xuống. - Nghe đây!
Ông ta tiếp lời, vừa nói vừa rút ví tiền trong túi ra, lấy ra đồng một bảng.
- Phiền bà giúp tôi chút việc. - Ông ta nhét tiền cho bà người hầu.
- Số tiền này cho bà. - Ông ta tiếp tục. - Chúng tôi định bụng sẽ chơi một trò chơi nhỏ. Tôi muốn bà đi lấy cho tôi hai thứ, à không, ba thứ. Tôi cần một vài cái đinh, một vỏ dừa và một con dao băm thịt, con dao mà đầu bếp dùng để chặt thịt ấy, bà có thể tới nhà bếp mượn một con. Bà làm được, đúng không?
- Một con dao chặt thịt? - Bà người hầu trợn tròn mắt, hai tay đan chặt vào nhau, đặt trước ngực. - Ngài muốn nói là ngài cần một con dao chặt thịt thật sự?
- Đúng vậy, đương nhiên là thật rồi. Làm ngay bây giờ đi! Chắc chắn bà sẽ kiếm được những thứ đó cho tôi mà.
- Vâng, thưa ngài. Tôi sẽ cố gắng hết sức. Tôi sẽ cố gắng để kiếm được chúng. - Nói đoạn, bà ta quay người bước ra ngoài.
Người đàn ông nhỏ thó pha xong Martini rồi rót ra li, lần lượt đưa cho chúng tôi. Chúng tôi đứng đó thưởng thức rượu. Chàng thanh niên người Mỹ với khuôn mặt dài đầy tàn nhang và chiếc mũi nhọn, ngoài chiếc quần bơi màu nâu đã phai màu ra, trên người không mặc gì cả. Cô gái người Anh khỏe mạnh, tóc vàng, xinh đẹp mặc một bộ đồ bơi màu xanh nhạt. Cô ta nhìn chàng thanh niên chăm chú qua vành miệng li của mình. Còn người đàn ông nhỏ thó với đôi mắt đục tối, mặc áo trắng tinh, sắc mặt nhợt nhạt nhưng bước đi nhanh nhẹn, khỏe mạnh cũng đứng đó, nhâm nhi li Martini, chăm chú nhìn cô gái mặc bộ đồ bơi màu xanh nhạt.
Tôi không biết mình phải nhìn nhận câu chuyện này thế nào. Ông già có vẻ rất chuyên chú với cuộc cá cược này, và chuyện chặt ngón tay cũng sẽ hoàn toàn là thật. Nhưng Chúa ơi, nếu quả thực chàng trai thua thì ông ta sẽ chặt ngón tay của cậu ta thật ư? Làm sao bây giờ? Lúc đó, chúng tôi buộc phải dùng chiếc xe Cadillac mà cậu ta không thể giành được để đưa cậu ta tới bệnh viện cấp cứu. Song đây có lẽ lại là chuyện tốt. Nhưng liệu có đúng sẽ là chuyện tốt đẹp không? Trong mắt tôi, đây hoàn toàn là một trò chơi ngu xuẩn của bọn nhà giàu lắm tiền. Nhưng tôi là cái gì, làm sao có thể tùy tiện can dự vào đó được?
- Lẽ nào các vị không thấy trò đánh cược này rất vô duyên sao? - Cuối cùng tôi cũng lên tiếng.
- Tôi thấy nó rất thú vị đấy chứ! - Chàng thanh niên đáp.
- Tôi thì cho rằng thật là nực cười. - Cô gái phản bác. - Giả sử anh thua, chuyện gì sẽ xảy ra?
- Không sao! Giờ tôi đang nghĩ, tôi không nhớ là trong đời mình ngón tay út trên bàn tay trái có tác dụng gì. Nó cứ mọc ở đó thôi. - Chàng trai giơ ngón út lên. - Nó cứ mọc ở đó, nhưng nó chưa từng giúp tôi được bất cứ việc gì. Vậy tại sao tôi lại không lấy nó làm vật đặt cược chứ nhỉ? Tôi thấy vụ cá cược này rất thú vị.
Người đàn ông thấp bé mỉm cười, cầm máy pha chế rượu tới rót thêm cho chúng tôi.
- Trước khi chúng ta bắt đầu… - Ông ta chậm rãi nói. - Tôi sẽ phải giao chìa khóa chiếc Cadillac đó cho trọng tài giữ.
Ông ta rút trong túi ra một chiếc chìa khóa xe ô tô, đưa nó sang phía tôi.
- Các giấy tờ khác, giấy đăng kí xe và giấy tờ bảo hiểm đều nằm trong chiếc túi để trong hộc xe.
Lúc này, bà hầu da đen bước vào. Một tay bà ta cầm một con dao to chặt thịt, là loại dao mà người bán thịt dùng để chặt xương, còn tay kia bà ta cầm một trái dừa và một bao đinh sắt.
- Tốt lắm! Những thứ tôi cần bà đều kiếm đủ cả rồi. Cảm ơn bà, cảm ơn. Giờ thì bà có thể lui được rồi.
Đợi cho bà hầu gái đóng chặt cửa, ông ta mới đặt những thứ đó lên giường và nói:
- Giờ đã đến lúc chúng ta phải làm một vài công tác chuẩn bị, đúng không nhỉ? - Ông ta quay người nói với chàng thanh niên. - Xin giúp tôi một tay nhấc chiếc bàn này lên, nhấc nó lên một chút thôi.
Đó là một chiếc bàn viết thông dụng thường được dùng trong các khách sạn, hình chữ nhật, dài khoảng một mét hai, rộng một mét. Trên bàn có giấy thấm mực, mực, bút và một ít giấy. Họ chuyển nó từ góc phòng ra giữa phòng. Người đàn ông tiện tay dẹp những văn phòng phẩm trên bàn sang một bên.
- Bây giờ… - Ông ta lớn tiếng. - Tôi cần một chiếc ghế.
Nói đoạn ông ta cầm lấy một chiếc ghế, đặt vào bên cạnh bàn. Tay chân ông ta nhanh nhẹn, động tác linh hoạt, giống như đang chỉ huy một nhóm trẻ chuẩn bị tham gia các trò chơi mạo hiểm trong buổi dạ tiệc của chính chúng.
- Nào, giờ chúng ta xử lí đống đinh này, tôi phải đóng chúng thật chắc chắn mới được.
Ông ta với tay lấy chỗ đinh, dùng vỏ dừa đóng chúng xuống mặt bàn. Chúng tôi đứng đó - chàng thanh niên, cô thiếu nữ và tôi. Tay chúng tôi cầm li rượu Martini, quan sát người đàn ông làm. Chúng tôi thấy ông ta đóng được hai chiếc đinh vào mặt bàn, chiếc nào cũng đều chừa ra một phần trên mặt bàn. Sau đó, ông ta dùng tay lay thử xem những chiếc đinh đã được đóng chắc chắn chưa.
“Chắc chắn trước đây ông ta đã từng làm những việc này.” Tôi thầm nghĩ. “Trăm hay không bằng tay quen. Ai cũng có thể nhận thấy được điều này, ông ta làm rất thành thục. Trước đây hẳn là ông ta đã từng làm việc này rồi.”
- Chúng ta chỉ cần một đoạn dây nữa.
Rồi ông ta tìm thấy một vài sợi dây như ý muốn và tự lẩm bẩm:
- Tốt rồi! Cuối cùng chúng ta cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Xin mời cậu ngồi tựa vào chiếc ghế này! - Ông ta nói với chàng trai.
Chàng trai bỏ li rượu và ngồi xuống.
- Cậu hãy để tay vào giữa hai chiếc đinh này nhé. Đinh chỉ dùng để tôi buộc cánh tay cậu vào bàn thôi mà. Đúng rồi, tốt lắm. Giờ tôi sẽ buộc chặt cánh tay cậu vào bàn. Đúng, như vậy đấy.
Ông ta quấn dây lên khuỷu tay của chàng trai, sau đó còn vòng thêm vài vòng trên bàn tay rồi mới buộc chặt dây vào những chiếc đinh. Ông ta làm những động tác này rất chuyên nghiệp, thành thục. Khi ông ta làm xong, cánh tay của chàng trai không thể kéo ra được nữa, nhưng các ngón tay thì vẫn cử động linh hoạt.
- Cậu hãy nắm chặt tay, trừ ngón út ra. Cậu phải giơ ngón út thẳng lên, đặt ngay ngắn lên mặt bàn… Tốt lắm, tốt lắm! Giờ mọi thứ đã đâu vào đấy. Cậu hãy bật bật lửa bằng tay phải nhé, nhưng hãy chờ một chút.
Vươn người tới bên giường rồi thò tay tóm lấy con dao chặt thịt, sau đó ông ta lập tức quay về chỗ cũ. Ông ta lăm lăm cầm chắc con dao sắc trong tay, đứng bên cạnh chàng trai với vẻ mặt sung sướng.
- Đều chuẩn bị xong cả rồi, đúng không? - Ông ta hỏi. - Thưa ngài trọng tài, ngài hãy tuyên bố bắt đầu đi thôi.
Cô gái người Anh mặc bộ đồ bơi màu xanh nhạt đứng sau lưng ghế của chàng trai. Cô cứ đứng như vậy, không nói câu gì. Chàng trai ngồi gần như bất động, tay phải cầm bật lửa, mắt nhìn chằm chằm vào con dao băm thịt. Người đàn ông thì nhìn sang phía tôi.
- Cậu đã chuẩn bị xong xuôi cả chưa? - Tôi hỏi chàng trai.
- Xong rồi! - Chàng trai đáp với giọng khá căng thẳng.
- Còn ông? - Tôi hỏi người đàn ông thấp bé.
- Tôi chuẩn bị xong lâu rồi.
Ông ta đáp, tay nâng con dao chặt thịt lên, giơ lơ lửng cách ngón tay của chàng trai chừng bốn mươi phân, nhứ nhứ, ý chừng muốn chặt thử, bất cứ lúc nào nó cũng có thể bập xuống. Chàng trai nhìn thẳng vào con dao, không hề nhụt chí, miệng mím chặt. Cậu ngẩng cao đầu, chau mày.
- Vậy là tốt rồi. - Tôi nói. - Chúng ta bắt đầu nhé!
Cậu thanh niên bỗng nhiên cất tiếng:
- Ngài làm ơn đếm to sau mỗi lần tôi đánh lửa, được không?
- Được, tôi sẽ đếm to.
Cậu thanh niên dùng ngón tay cái mở nắp bật lửa, tiếp đó, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng dứt khoát xoay bánh xe đánh lửa. Đá lửa đánh ra lửa, xăng bắt cháy vào bấc, tạo ra một ngọn lửa nhỏ màu vàng.
- Một lần! - Tôi hô lên.
Cậu thanh niên không thổi tắt ngọn lửa mà đóng nắp bật lửa lại, khiến ngọn lửa tự động tắt. Cậu đợi khoảng năm giây rồi mới lại mở nắp ra. Cậu nặng nề xoay bánh xe, một lần nữa lại tạo ra ngọn lửa nhỏ màu vàng.
- Hai lần!
Chẳng ai nói câu gì. Đôi mắt cậu thanh niên dán chặt vào chiếc bật lửa trong tay mình. Người đàn ông thấp bé thì giơ cao con dao chặt thịt trong không khí và cũng nhìn chằm chằm vào chiếc bật lửa, không hề rời mắt.
- Ba lần!
- Bốn lần!
- Năm lần!
- Sáu lần!
- Bảy lần!
Quả nhiên, chiếc bật lửa rất hiệu nghiệm. Đá lửa đánh ra những đốm lửa rất đậm và độ dài của bấc cũng thật thích hợp. Tôi quan sát ngón tay cái của cậu thanh niên “xoạch” một tiếng đóng nắp bật lửa, dập tắt ngọn lửa. Sau đó ngừng một lát, tiếp đến là động tác ngón tay cái mở nắp bật lửa. Những động tác này đều do ngón cái đảm nhận, mọi việc đều do một mình nó làm. Tôi thở phào, chuẩn bị hô “Tám lần”. Nhìn ngón tay cái xoay bánh xe, đá lửa phát ra tia lửa, một ngọn lửa nhỏ lại xuất hiện.
- Tám lần! - Tôi lại hô to hiệu lệnh cần thiết.
Đúng vào lúc tôi nói xong lượt định mệnh này thì cửa phòng bật mở. Tất cả ngoảnh đầu nhìn, là một người phụ nữ đang đứng đó - một bà già thấp bé, tóc đen, khá lớn tuổi. Bà ta cứ đứng yên ở ngưỡng cửa chừng hai giây đồng hồ rồi xông vào, hét ầm ĩ:
- Carlos! Carlos!
Một tay bà ta túm chặt lấy cánh tay của người đàn ông thấp bé, giằng lấy con dao trong tay ông ta vứt nó lên giường, rồi lại túm chặt lấy cổ áo ông ta, lắc một cách điên cuồng, vừa lắc vừa thét mắng ông ta không ngừng nghỉ bằng thứ tiếng nghe như tiếng Tây Ban Nha. Bà ta lắc mạnh tới mức gần như không còn nhìn rõ hình dạng của ông ta nữa. Ông ta biến thành một hình bóng mờ ảo, giống như vành bánh xe đang chuyển động với vận tốc kinh hoàng.
“Trời ơi!” Tôi thầm nghĩ. “Nếu bà ta cứ tiếp tục lắc thế này thì lục phủ ngũ tạng của ông ta chắc sẽ đảo lộn lung tung mất. Đây quả là một người đàn bà hung dữ, mà phải nói là vô cùng, vô cùng hung dữ mới đúng.”
Động tác lắc của bà ta chậm dần, do vậy chúng tôi mới lại có thể nhìn rõ hình dáng của người đàn ông thấp bé kia. Rồi bà ta lôi ông ta đi ngang qua phòng, đẩy ông ta ngã bổ ngửa xuống giường. Ông ta ngồi dậy bên mép giường, chớp chớp mắt, ngoẹo ngoẹo lắc lắc cái đầu, xem nó có còn ở trên cổ mình không.
- Tôi vô cùng xin lỗi. - Người đàn bà cất lời. - Thật không ngờ lại để chuyện này xảy ra, thật có lỗi với các vị quá!
Bà ta tiếp tục nói thành thục một thứ tiếng Anh vô cùng chuẩn xác.
- Thật tồi tệ hết mức! - Bà ta tiếp lời. - Thiết nghĩ tất cả đều phải trách tội tôi. Tôi vừa mới rời ông ta có mười phút để đi gội đầu. Lúc quay về, ông ta lại giở cái trò lừa gạt này ra.
Vừa nói bà ta vừa tỏ ra vô cùng xấu hổ, bối rối và quan ngại. Chàng trai đang nới lỏng tay mình khỏi bàn. Tôi và thiếu nữ người Anh đứng yên một phía, không nói năng gì.
- Lão ta cứ như là một con quỷ hại người vậy. - Người đàn bà bộc bạch. - Tại nơi chúng tôi sống trước đây, lão ta đã lấy được tổng cộng bốn mươi bảy ngón tay của một số người. Lão có sở thích điên rồ là sưu tập ngón tay. Vì sở thích đó mà lão đã đánh cắp mười một chiếc ô tô. Sau đó, người ta đã định nhốt lão vào một nơi nào đó, vì thế mà tôi phải tìm mọi cách đưa lão tới đây.
- Chúng tôi chỉ đang tiến hành một vụ cá cược nho nhỏ thôi mà! - Người đàn ông thấp bé ngồi trên giường lầm bầm.
- Tôi đoán, chắc chắn vật đặt cược của lão là một chiếc xe ô tô. - Người đàn bà khẳng định.
- Đúng vậy! - Chàng trai đáp. - Một chiếc xe Cadillac.
- Nhưng lão chẳng còn xe cộ gì nữa rồi. Chiếc xe đó là của tôi. Tình trạng của lão càng ngày càng trầm trọng hơn. - Bà ta nói chậm rãi. - Khi mà lão chẳng còn thứ gì có thể đánh cược được nữa, lão cũng vẫn đánh cược với người lạ! Vì lẽ đó mà tôi thấy vô cùng xấu hổ và bất an. Tôi vô cùng xin lỗi vì chuyện tồi tệ lão đã gây ra!
Xem ra, bà ta là người dễ tạo được thiện cảm với mọi người.
- Ồ! - Tôi cất tiếng. - Vậy thì đây là chìa khóa xe của bà rồi.
Tôi dè dặt đặt chiếc chìa khóa lên bàn.
- Chúng tôi chẳng qua chỉ tiến hành mỗi một vụ cá cược nho nhỏ thôi mà. - Người đàn ông thấp bé tiếp tục lầm bầm.
- Lão đã không còn gì để làm vật đặt cược nữa rồi. - Người đàn bà giải thích. - Trên cõi đời này, lão đã trắng tay. Trắng tay! Thực ra, từ rất lâu rồi, đích thân tôi đã chiếm được toàn bộ gia tài của lão. Việc đó mất không ít thời gian. Nhưng cuối cùng, như các ngài thấy đấy, tôi cũng đã làm được.
Bà ngẩng đầu, khẽ mỉm cười với chàng thanh niên. Đó là một nụ cười chậm rãi, thanh thản nhưng chứa đầy ưu tư, đau buồn. Bà bước tới, giơ một tay ra lấy chiếc chìa khóa đang nằm trên bàn. Thậm chí cho tới tận bây giờ, tôi vẫn như còn nhớ như in hình ảnh bàn tay ấy - bàn tay chỉ còn lại một ngón cái và ngón út.