Mặt Nạ Tử Thần Đỏ

Lượt đọc: 188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Biệt Thự Dạ Oanh
A. Christie

❊ ❊ ❊

Hẹn gặp lại, vợ yêu quý của anh!

- Hẹn gặp lại, anh yêu!

Alice Martin dựa vào cánh cổng vườn nho nhỏ, nhìn theo chồng lên đường đi về phía thôn xóm, hình bóng anh ta dần dần nhỏ đi. Chẳng bao lâu anh ta rẽ sang lối khác, không còn thấy bóng dáng đâu nữa, nhưng Alice vẫn cứ đứng nguyên đó, thẫn thờ nhìn theo.

Alice Martin không mấy xinh đẹp, có trang điểm lên thì cũng không thể xem là rất xinh đẹp, nhưng gương mặt cô có nét biểu cảm vui vẻ và dịu dàng. Nét biểu cảm này, nếu là những người bạn trước đây của cô nhìn thấy thì sẽ không thể nhận ra. Cuộc sống hằng ngày của Alice vẫn luôn chẳng dễ dàng gì. Trong mười lăm năm, kể từ năm mười tám đến năm ba mươi ba tuổi, cô phải tự chăm sóc bản thân (trong khoảng thời gian này lại mất đến bảy năm cô phải hầu hạ người mẹ bệnh tật). Cô từng làm một nhân viên đánh máy, cách làm việc rất chu đáo, gọn gàng, hiệu quả. Nhưng trong quá trình lo lắng mưu sinh, nét mặt trẻ trung của cô đã điểm màu sương gió.

Thực ra cô đã từng một lần yêu, người ấy là đồng nghiệp của cô, anh Dick Windiford. Mặc dù bề ngoài họ chỉ là bạn thân, nhưng trong lòng Alice biết anh ấy rất yêu cô. Có điều, Dick vất vả làm việc, kiếm chút tiền từ thu nhập ít ỏi của mình, chỉ cốt để cho em trai của anh ta được ăn học ở một ngôi trường tốt một chút, sao còn tâm tư xem xét đến việc kết hôn.

Nhưng thật không ngờ, bỗng một ngày Alice được giải thoát khỏi cuộc sống hằng ngày tẻ nhạt. Một người họ hàng của cô qua đời, để lại cho cô một món tiền lớn, lên tới mấy nghìn bảng. Lần này Alice tự do rồi, cuộc sống cũng dễ thở hơn... Bây giờ, cô và Dick không cần phải đợi lâu nữa mới có thể kết hôn.

Nhưng thái độ hành xử của Dick lại hoàn toàn khác. Trước đây, anh chưa từng trực tiếp thổ lộ với cô tình yêu của mình, bây giờ hình như lại càng không muốn biểu lộ tình cảm. Anh trốn tránh cô, trầm ngâm không nói, sầu não, buồn bã. Alice nhanh chóng hiểu ra ngọn nguồn của vấn đề. Cô giờ có tiền, lòng tự trọng của Dick rất cao nên không muốn hỏi xin cô làm vợ.

Cô không vì thế mà hết yêu anh, thực ra cô đang suy nghĩ xem mình có nên mở lời trước không. Đúng lúc đó, một sự việc ngoài mong đợi thứ hai xảy ra. Tại nhà của một người bạn, cô gặp gỡ và làm quen với Gerald Martin. Anh ta đã yêu cô một cách si mê, và chỉ trong vòng một tuần, anh ta cầu hôn cô. Một người vẫn luôn tự cho rằng mình thận trọng, vững vàng, hiểu rõ mọi sự như Alice đã hoàn toàn bị anh ta lôi cuốn.

Không ngờ lần này cô đã làm cho Dick Windiford nổi giận. Anh ta tìm cô nói chuyện, tức tối đến mức tưởng như không nói nên lời.

- Người đàn ông đó là một người hoàn toàn xa lạ! Em không hề biết gì về anh ta cả!

- Em biết rằng em yêu anh ấy.

- Làm sao em biết được? Cả hai mới quen nhau có một tuần!

- Không phải ai cũng phải chờ đợi mười một năm mới phát hiện ra mình yêu một cô gái! - Alice bực mình hét lớn.

Khuôn mặt Dick Windiford bỗng trở nên tái xanh.

- Từ khi quen em, anh đã yêu em và vẫn luôn như vậy. Anh tưởng rằng em cũng có tình cảm giống như thế đối với anh.

Alice thành thật đáp lại:

- Em cũng nghĩ như thế. - Cô thừa nhận. - Nhưng đó là bởi vì em không biết tình yêu đích thực là gì.

Thế là đến lượt Dick hét to lên. Trước tiên là van nài, cầu xin, rồi sau là uy hiếp, uy hiếp người đàn ông đã thế chỗ anh ta. Alice vô cùng sợ hãi, không ngờ con người này tính khí lại nóng nảy đến thế, vậy mà cô vẫn luôn cho rằng mình rất hiểu anh ta.

Trong ánh nắng ấm áp của buổi sớm mai, cô vừa dựa vào cổng của ngôi biệt thự vừa nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó. Cô đã kết hôn được một tháng và cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Tuy nhiên, cô vẫn thường cảm thấy lo lắng bất an, dường như hạnh phúc mĩ mãn của cô đang bị bóng đen vô hình bao phủ. Kể từ khi kết hôn, cô đã chiêm bao ba giấc mơ giống nhau. Cảnh tượng trong mỗi giấc mơ không giống nhau nhưng những tình tiết chủ yếu xảy ra trong các giấc mơ thì lại rất giống nhau. Cô mơ thấy chồng mình nằm trên mặt đất, đã tắt thở. Dick Windiford đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn chồng cô, còn cô thì biết rất rõ rằng chính Dick đã giết chết anh ấy.

Nếu nói sự việc này đáng sợ thì có sự việc còn đáng sợ hơn nữa, mặc dù giấc mơ dường như chỉ là ngẫu nhiên, ngoài dự tính. Cô, Alice Martin, lấy làm vui mừng vì cái chết của chồng. Cô cảm kích, giơ hai tay về phía kẻ sát nhân, có lúc còn cảm tạ hắn. Các giấc mơ đều kết thúc bằng cảnh cô mãn nguyện ngả đầu vào lòng Dick Windiford.

Cô chưa từng kể cho chồng nghe về những giấc mơ hãi hùng đó, nhưng thường đau buồn thầm kín một mình. Đây phải chăng là một sự cảnh báo, cảnh báo cô phải đề phòng Dick Windiford?

Trong phòng chuông điện thoại réo lên từng hồi, làm Alice đang trầm ngâm suy nghĩ bỗng bừng tỉnh. Cô đi vào nhà, nhấc điện thoại lên. Đột nhiên cô thấy chóng mặt, phải giơ một tay ra vịn vào tường.

- Anh nói anh là ai?

- Sao thế, Alice, giọng em làm sao thế? Anh gần như không nghe ra là em đấy. Anh là Dick.

- À! À! Là anh. Anh đang ở đâu?

- Anh đang ở Hotel House, là cái tên này đúng không nhỉ? Em không biết trong làng em có một khách sạn như thế à? Anh đang đi nghỉ, ở đây câu cá. Tối nay ăn tối xong, anh sẽ đến thăm hai vợ chồng em, em không phản đối chứ?

- Không. - Alice nói bằng chất giọng the thé. - Anh không được đến!

Sau một lát yên lặng, Dick cất lời nhưng trong giọng nói có chút khác thường.

- Xin lỗi. - Anh ta khách sáo nói. - Tất nhiên, anh không muốn làm phiền em.

Alice vội vàng ngắt lời anh ta. Anh ta chắc hẳn rất lấy làm kì lạ trước phản ứng của cô. Quả thực rất khác thường. Có lẽ là tâm trạng cô không được tốt.

- Ý tôi là... chúng tôi, tối nay chúng tôi phải đi ra ngoài. - Cô giải thích, cố gắng làm cho giọng nói tự nhiên một chút. - Xin mời anh, à mời ông tối mai đến ăn cơm có được không?

Nhưng Dick nhận ra lời lẽ của cô không mấy nhiệt tình.

- Rất cảm ơn. - Giọng điệu của anh ta vẫn rất khách khí. - Nhưng anh không chắc là lúc nào đi được. Anh đang đợi một người bạn. Tạm biệt, Alice!

Anh ta dừng lại một chút rồi nhanh chóng nói với vẻ như một người bạn cũ:

- Chúc em hạnh phúc, người thương!

Alice cúp điện thoại, thở phào một tiếng.

- Anh ấy không thể đến đây. - Cô tự nhủ. - Anh ấy không thể đến đây. Trời ơi! Mình thật ngốc, để đến nông nỗi này. Nhưng cho dù như vậy, anh ấy không đến thì mình có thể yên tâm được rồi.

Cô lấy chiếc mũ cũ đã đội khi mới vào làng này rồi ra vườn, dừng lại một lát, ngẩng đầu nhìn cái tên được khắc trên tấm đá trước cửa: Biệt thự Dạ Oanh.

- Cái tên này rất hay, phải không? - Trước khi họ kết hôn, có lần cô đã nói với Gerald như vậy. Chồng cô chỉ cười.

- Em là một cô gái rất thú vị. - Chồng cô nói bằng chất giọng đầy trìu mến. - Anh tin là em chưa từng nghe thấy chim dạ oanh hót. Anh rất vui vì em chưa từng nghe thấy. Chim dạ oanh chỉ hót lên vì những cặp tình nhân. Vào các buổi tối mùa hè, chúng ta hãy cùng nhau ra vườn, nhất định sẽ nghe thấy chúng hót.

Alice đứng trước cửa nhà, nhớ lại sau đó quả thực họ đã nghe thấy tiếng hót của chim dạ oanh. Cô đã mỉm cười. Biệt thự Dạ Oanh là do Gerald phát hiện ra. Khi đó, anh vô cùng sung sướng, chạy đến kể với cô. Anh nói anh đã tìm thấy một ngôi nhà rất lí tưởng, một địa điểm hoàn hảo. Alice sau khi nghe nói vậy thì cũng lấy làm thích thú. Địa điểm khá hẻo lánh, cách xóm gần nhất cũng hai dặm đường, nhưng căn biệt thự đó vô cùng đáng yêu. Vẻ ngoài của nó rất đẹp, bên trong có phòng tắm riêng, có nước nóng, đèn điện, điện thoại. Alice vừa nhìn thấy liền thích ngay. Nhưng ngay lúc đó họ đã phải một phen thất vọng. Gerald phát hiện ra rằng, chủ nhân cũ của nó, dù giàu có đấy, nhưng không chịu cho thuê, ông ta chỉ muốn bán.

Gerald có rất nhiều tiền, nhưng toàn bộ đã đem đi đầu tư mất rồi, không thể rút ra để mua nhà được. Nhiều nhất anh chỉ có thể gom được một nghìn bảng. Alice rất thích ngôi biệt thự này nên cô đã giúp chồng một tay. Cô chi ra một nửa số tiền để mua căn nhà. Thế là biệt thự Dạ Oanh thuộc về quyền sở hữu của họ. Alice không hề hối tiếc về việc đó. Tất nhiên, những người giúp việc không thích ở vùng thôn dã hẻo lánh như vậy. Thế nên trước mắt, họ không thuê người làm. Bên cạnh đó, Alice dẫu chưa từng lo liệu việc nhà, lại rất thích việc cơm nước, dọn dẹp nhà cửa. Trong vườn trồng rất nhiều loài hoa đẹp, do một ông lão trong thôn phụ trách chăm sóc. Mỗi tuần, ông lão đến đây hai lần.

Cô đi đến chỗ góc rẽ của ngôi nhà, liền thấy ông lão làm vườn đang bận bịu chỉnh sửa các luống hoa. Cô cảm thấy hơi bất ngờ, bởi vì ông lão vẫn thường đến làm việc vào ngày thứ Hai và thứ Sáu hằng tuần, nhưng hôm nay rõ ràng là thứ Tư.

- Sao thế, ông George, ông làm gì ở đây thế? - Cô vừa đi về phía ông lão vừa ngạc nhiên hỏi.

- Tôi biết cô sẽ cảm thấy kì lạ, thưa cô. Chuyện là thế này, thứ Sáu tới có một cuộc triển lãm cây cảnh của các thôn xóm, tôi thiết nghĩ ông Martin và cô sẽ không phản đối nếu tôi đến vào thứ Tư để làm bù cho thứ Sáu.

- Vậy thì không có vấn đề gì. - Alice vui vẻ đồng ý. - Hi vọng ông sẽ có một buổi tham quan triển lãm vui vẻ. 

- Tôi muốn đi xem. - Ông lão George nói một cách thật thà. - Nhưng tôi cũng muốn hỏi trước khi hai người đi, cô thấy những luống hoa này nên dọn dẹp thế nào? Tôi nghĩ, chắc cô cũng không biết chắc lúc nào hai vợ chồng cô mới trở về.

- Nhưng tôi đâu có ý định đi đâu đâu.

Ông lão George nhìn cô đầy ngạc nhiên.

- Chẳng phải hai vợ chồng cô muốn đi London sao?

- Đâu có. Sao ông hỏi thế?

Ông George ngoảnh đầu về phía sau.

- Hôm qua, tôi thấy ông nhà đi vào trong thôn. Ông ấy nói ngày mai hai người sẽ đi London, còn nói không biết bao giờ mới trở về.

- Vớ vẩn. - Alice cười. - Chắc chắn là ông nghe nhầm rồi.

Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng cô vẫn thấy hoài nghi. Chẳng rõ Gerald đã nói những gì, làm sao mà ông lão này lại có sự nhầm lẫn kì lạ như vậy. Đi London ư? Cô còn không muốn trở lại London ấy chứ!

- Tôi ghét London. - Cô đột nhiên nói, giọng đầy oán hận.

- Đúng vậy! - Ông George cố trấn tĩnh. - Chắc là tôi nghe nhầm rồi. Nhưng tôi nhớ hình như ông ấy có nói như vậy. Tôi rất vui mừng nếu hai người ở lại đây. Tôi không tán thành việc đi đây đi đó, tôi cũng chẳng hề thích London chút nào. Tôi cũng không muốn đi London. Phiền phức trước mắt là xe ô tô quá nhiều. Mọi người có một chiếc xe ô tô rồi thì hình như đi đâu cũng không yên tâm được. Ông Amiss sống ở ngôi nhà này trước đây vốn là một quý ông trầm tĩnh, sau đó ông ấy mua một chiếc xe ô tô. Chưa đầy một tháng, ông ấy đã phải bán đi ngôi biệt thự này. Ông ấy đã tiêu tốn không ít tiền, lắp đèn điện, rồi đủ trăm thứ linh tinh. Tôi nói với ông ấy, số tiền này sẽ không lấy lại được đâu, nhưng ông ấy cứ quả quyết rằng: “Tôi phải bán với giá hai nghìn bảng.” Quả nhiên ông ấy đã nhận được hai nghìn bảng.

- Ông ấy đã lấy ba nghìn bảng. - Alice cười và nói.

- Hai nghìn. - Ông George lặp lại. - Khi đó, mọi người đều bảo cái giá ông ấy đưa ra là hai nghìn.

- Thật sự là ba nghìn mà. - Alice đính chính.

- Các quý bà thường không đếm đúng số tiền. - Ông George nói một cách cố chấp. - Ý cô là ông Amiss đã mở miệng đòi cô ba nghìn bảng ư?

- Ông ấy không nói với tôi. - Alice đáp. - Ông ấy nói với chồng tôi.

Ông George khom người xuống, lại bận rộn với các luống hoa của mình.

- Giá tiền là hai nghìn. - Ông lão tỉa hoa khẳng định lại lần nữa một cách chắc chắn.

Alice không muốn tranh cãi với ông ta. Cô đi đến bên một luống hoa cách đó hơi xa, bắt đầu hái một bó hoa tươi. Khi đến gần tường nhà, cô nhìn thấy có một vật gì màu xanh đậm nằm giữa đám lá của một luống hoa. Cô dừng lại và nhặt nó lên, thì ra đó là cuốn nhật kí của chồng cô.

Cô mở cuốn nhật kí ra, vội lật đọc từng trang với vẻ đầy hào hứng. Dường như bắt đầu kể từ ngày cô và Gerald cưới nhau, cô phát hiện chồng mình không những vui vẻ hoạt bát mà còn thêm ưu điểm là làm việc rõ ràng, rành mạch. Chồng cô yêu cầu ăn cơm đúng giờ, hằng ngày làm việc gì cũng luôn sắp xếp rất cụ thể, cẩn thận.

Cô lật giở từng trang nhật kí, đọc đến ngày Mười bốn tháng Tư có viết: “Hai giờ ba mươi phút, kết hôn với Alice, giáo đường St. Peter”. Cô cảm thấy rất thú vị. Cô mỉm cười, rồi lật tiếp. Đột nhiên, cô dừng lại.

“Thứ Tư, ngày Mười tám tháng Sáu”. Đó là hôm nay.

Phía dưới dòng ghi ngày tháng, Gerald dùng nét bút ngay ngắn, chính xác, viết chữ: “Chín giờ tối”. Không còn gì khác nữa. Gerald định làm gì vào lúc chín giờ tối? Alice không biết. Cô nghĩ, nếu giống như các trường hợp thường bắt gặp trong các cuốn tiểu thuyết cô vẫn hay đọc thì cô sẽ phát hiện ra một sự thật ngoài mong đợi, không mấy vui vẻ trong cuốn nhật kí này. Nghĩ đến đó, cô tự cười thầm. Bên trong chắc chắn là có tên của một người con gái khác. Cô từ từ khẽ lật từng trang. Ngày tháng, các cuộc hẹn, những ghi chép kinh doanh vắn tắt. Nhưng chỉ có tên một người con gái, tên của chính cô.

Cô nhét quyển sổ vào trong túi áo, lấy hoa đem vào nhà, nhưng trong lòng có chút bất an. Cô nhớ lại lời của Dick Windiford, dường như anh đang lặp lại những lời lẽ ấy bên tai cô: “Người đàn ông đó là một người hoàn toàn xa lạ. Em chẳng hiểu gì về người đó cả.”

Đây là sự thật. Cô hiểu gì về người đó chứ? Gerald đã bốn mươi tuổi. Trong bốn mươi năm qua, nhất định phải có người phụ nữ nào đó từng đi qua đời anh ấy. Alice không thể chịu được nữa, lắc lắc đầu. Cô không nên nghĩ đến những điều này, cô còn có những việc quan trọng khác cần giải quyết. Cô có nên nói với chồng mình về việc Dick gọi điện thoại tới không?

Rất có thể Gerald đã gặp anh ta trong thôn. Nhưng nếu anh ấy từng gặp Dick thì khi trở về, chắc chắn anh ấy sẽ nói cho cô biết. Vậy thì, kể lại cho anh ấy biết về cuộc điện thoại là hoàn toàn đúng. Còn nếu hai người họ không gặp nhau thì sao? Alice quyết định sẽ không đả động tới. Nếu cô nói với chồng mình, anh ấy nhất định sẽ đưa ra lời đề nghị, mời Dick Windiford đến biệt thự Dạ Oanh. Lúc đó cô phải nói rõ, Dick từng hỏi liệu anh ta có thể đến không và cô đã tìm lí do để không mời anh ta tới. Nếu chồng cô hỏi tại sao không mời anh ta tới, cô nên nói gì cho phải đây? Kể lại chuyện trong những giấc mơ ư? Anh ấy sẽ phá lên cười thật lớn, hoặc không khéo anh ấy sẽ nói cô đang nhìn nhận sự việc quá nghiêm trọng, bản thân anh ấy chẳng thèm để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này.

Thôi vậy, mặc dù có chút lưỡng lự nhưng cô đã quyết sẽ không nhắc tới chuyện này nửa lời. Đây là bí mật đầu tiên cô không hé mở cho chồng mình biết. Trong lòng cô cảm thấy hết sức bất an. Đến giờ ăn tối, nghe thấy tiếng Gerald trở về, cô vội vàng đi vào bếp, vờ như đang bận nấu ăn để giấu đi những khúc mắc trong lòng. Alice nhanh chóng phát hiện ra Gerrald không hề gặp Dick Windiford. Cô thở phào một hơi, nhưng vẫn còn chút lo lắng, bởi vì cô phải nghĩ cách không cho Gerald biết được là Dick đã gọi điện tới.

Họ ăn tối một cách đơn giản rồi cùng nhau ngồi trong phòng khách, mở cửa sổ, để không khí trong lành của buổi đêm và hương thơm của các loài hoa bay vào trong phòng. Lúc này, Alice mới nói tới cuốn nhật kí.

- Đây là thứ anh dùng để tưới hoa. - Alice vừa nói vừa trả lại cuốn nhật kí cho chồng.

- Anh đã làm rơi trong luống hoa, có đúng không?

- Đúng vậy, giờ thì em đã biết toàn bộ bí mật của anh rồi.

- Chẳng có gì khuất tất đâu. - Gerald lắc lắc đầu.

- Thế chín giờ tối nay, anh định làm việc gì bí mật à?

- Ồ! Cái đó... - Gerald dường như lặng người đi một lúc, sau đó thì cười phá lên, như thể có chuyện gì đó vô cùng thú vị. - Chính là gặp gỡ với một cô gái vô cùng xinh đẹp, Alice ạ. Tóc cô ấy màu vàng cam, đôi mắt màu xanh rất giống em.

- Em không hiểu. - Alice làm ra vẻ nghiêm nghị. - Anh đang trốn tránh vấn đề chính đấy.

- Đâu có, anh không trốn tránh. Thực ra, đấy là để nhắc anh nhớ tối nay phải rửa ảnh, anh còn muốn nhờ em giúp nữa đấy.

Gerald rất đam mê nhiếp ảnh, anh ta có một chiếc máy ảnh rất tốt nhưng hơi cũ. Anh ta thường rửa ảnh ở trong căn phòng dưới tầng hầm, căn phòng đó được anh ta bố trí chuyên để rửa ảnh.

- Việc ấy không được sớm không được muộn, lại cứ phải làm vào lúc chín giờ sao? - Alice cười nói, cảm thấy không thật hài lòng.

Thần sắc Gerald có chút không vui, rõ ràng là có thay đổi.

- Vợ thân yêu ơi. - Anh ta nói, thái độ có chút bực tức. - Khi làm việc gì cũng nên quy định thời gian. Làm việc như vậy vừa nhanh vừa hiệu quả.

Alice trầm ngâm vài phút, nhìn chồng mình. Chồng cô đang nằm trên ghế hút thuốc, mái đầu đen nhánh ngửa ra đằng sau, trong màn đêm đen kịt, gương mặt anh ta ánh lên những đường nét sáng lóa. Alice đột nhiên cảm thấy sợ hãi, không thể kìm nổi mình, thốt lên thành tiếng:

- Ôi, anh Gerald, em rất mong hiểu anh nhiều hơn nữa!

Chồng cô ngạc nhiên ngước sang nhìn cô.

- Nhưng Alice thân yêu của anh ơi, tất cả những gì về anh, em đều hiểu rõ mà. Anh đã từng kể với em, hồi bé anh sống ở Northumberland, cuộc sống khi ở Nam Phi, rồi cả việc phát tài tại Canada trong mười năm trở lại đây nữa.

- Hứ! Đó là những chuyện làm ăn kinh doanh! - Alice nói với vẻ đay nghiến.

- Anh biết em có ý gì, tình yêu của anh! Phụ nữ các em đều giống nhau, chỉ có hứng thú với đời sống riêng tư thôi.

Alice muốn nói thẳng ra, nhưng lại không có gì chắc chắn, cô cảm thấy cổ họng mình khô lại. Người chồng đành tiếp tục độc thoại:

- Thôi được rồi, nhưng chắc chắn là... đã từng yêu. Và nếu em muốn biết...

Rồi lại im lặng trầm ngâm một lúc, sắc mặt Gerald tỏ ra lo lắng, lưỡng lự. Khi anh ta tiếp lời, giọng điệu rất nghiêm túc, không còn thoải mái, hoạt bát như trước.

- Alice, em cho rằng biết quá nhiều sẽ tốt ư? Thôi được, trước đây, anh từng gặp những người con gái khác. Anh không phủ nhận. Mà dù anh nói không có thì em cũng sẽ không tin. Nhưng anh có thể thề với em, trong số những người con gái đó, đối với anh không ai quan trọng bằng em.

Giọng của Gerald đầy vẻ chân thành. Alice cảm thấy yên tâm hơn.

- Em thỏa lòng rồi chứ, Alice? - Chồng cô cười và nói. Sau đó, anh nhìn cô với vẻ tò mò.

- Sao em lại đột nhiên nhắc tới những chuyện không vui này vào tối nay?

Alice đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng.

- À, em không biết. - Cô nói. - Không biết vì nguyên cớ gì, cả ngày hôm nay lòng em cứ cồn cào, nóng ruột.

- Vậy thì lạ thật. - Gerald khẽ nói, giống như đang tự nói với mình. - Thật là lạ.

- Tại sao lại lạ chứ?

- À, vợ yêu quý của anh ơi, đừng hỏi anh như thế. Anh nói lạ là bởi vì em vẫn luôn rất vui vẻ.

Alice không nhịn nổi, cười lên thành tiếng.

- Hôm nay việc gì cũng khiến em bực bội. - Cô thành thật. - Đến ông George cũng nói rất lạ, nào là chúng ta phải đi đến London, ông ấy nói là anh đã bảo ông ta như vậy.

- Em nghe ông ấy nói ở đâu? - Gerald vặn hỏi.

- Thứ Sáu ông ấy không đến nên đổi sang ngày hôm nay.

- Cái lão ngu ngốc đó! - Gerald tức giận nói.

Alice nhìn chồng đầy vẻ kinh ngạc. Gerald tức giận đến nỗi khuôn mặt như biến dạng. Cô chưa từng thấy chồng mình như thế bao giờ. Gerald thấy cô sợ hãi thì cố gắng kiềm chế bản thân.

- Anh nói ông ta là một kẻ ngốc. - Gerald oán trách.

- Anh đã nói gì với ông ta mà ông ta lại nghĩ như vậy?

- Anh? Anh chẳng nói gì cả. À đúng rồi, anh nghĩ ra rồi, anh đã nói kiểu trêu đùa: “Buổi sáng đi London”, có lẽ ông ấy tin đó là thật. Cũng chưa biết chừng ông ấy không nghe rõ. Em chắc hẳn đã đính chính lại với ông ấy rồi chứ?

Gerald khẩn thiết chờ câu trả lời của Alice.

- Tất nhiên, nhưng cách nghĩ của ông già đó không dễ gì mà thay đổi được.

Tiếp đó, cô hỏi chồng ngôi biệt thự này mua hết bao nhiêu tiền. Ông George đã khẳng định là chỉ có hai nghìn bảng. Gerald im lặng hồi lâu rồi tiếp:

- Amiss muốn lấy ngay hai nghìn bảng bằng tiền mặt, một nghìn còn lại có thể trả làm nhiều lần trong vòng vài tháng. Anh thấy đây chính là cội nguồn của những hiểu lầm.

- Rất có thể. - Alice phụ họa.

Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ, mỉm cười và chỉ.

- Chúng ta bắt đầu thôi, anh Gerald! Đã chín giờ năm phút rồi.

Khuôn mặt Gerald lộ ra vẻ rất lạ.

- Anh đổi ý rồi. - Gerald bình tĩnh nói. - Tối nay không rửa nữa.

Bộ óc của phụ nữ thật là kì cục. Buổi tối thứ Tư đó, khi Alice lên giường đi ngủ, đầu óc cô rất thảnh thơi, hoàn toàn thấy hài lòng. Mặc dù cảm giác hạnh phúc của cô phải chịu đựng những sức ép nhất thời, nhưng cô vẫn lấy lại được thứ tình cảm ấm áp giống như trước kia.

Nhưng đến buổi chiều tối hôm sau, cô lại cảm thấy bị giày vò. Mặc dù Dick Windiford không gọi điện thoại lại nữa nhưng cô cảm thấy tâm tư mình đang phải chịu ảnh hưởng bởi những lời nói của anh ta. Dường như cô lại nghe thấy những lời của anh ta: “Đối với em, người đàn ông này là một người hoàn toàn xa lạ. Em chẳng hiểu gì về anh ta cả.” Tiếp đó lại nghĩ tới sắc mặt của chồng mình, dáng vẻ của Gerald khi nói câu: “Alice, em nghĩ rằng biết quá nhiều là tốt ư?” Tại sao anh ấy lại nói câu đó? Câu nói này như chứa đựng sự cảnh báo nào đó. Dường như thông điệp của nó là: “Tốt nhất em đừng dò hỏi về cuộc sống trước kia của anh, Alice. Nếu em biết rồi thì sẽ khiếp sợ đấy!”

Đến buổi sáng ngày thứ Sáu, Alice tin chắc là trong cuộc sống của Gerald có người phụ nữ khác. Hơn nữa, anh còn cẩn thận giữ bí mật nhằm che giấu cô. Lòng ghen tuông dần dần hình thành trong cô lúc này càng trở nên mãnh liệt. Vào chín giờ tối hôm đó, phải chăng anh ấy muốn đi gặp một người phụ nữ khác? Anh ấy nói phải rửa ảnh, phải chăng chỉ là nói dối!

Ba ngày trước, cô có thể thề rằng cô hoàn toàn hiểu rõ chồng mình. Nhưng bây giờ, anh ta dường như đã trở thành một người xa lạ mà cô chẳng hiểu gì cả. Cô nhớ tới sự tức giận chẳng thể hiểu nổi của anh ta với lão George, điều này hoàn toàn không giống với thái độ bình tĩnh, ôn hòa thường ngày của anh ta. Có lẽ đó chỉ là chuyện nhỏ, nhưng cũng cho thấy trên thực tế là cô không hề hiểu rõ tính tình của chồng mình.

Buổi chiều ngày thứ Sáu, Alice cần phải đi vào trong thôn giải quyết chút việc. Cô nói cô muốn đi mua ít đồ. Gerald đang ở trong vườn, nhưng không ngờ anh ta lại kịch liệt phản đối cô đi, còn nói anh ta sẽ tự đi, cô hãy ở nhà. Alice buộc phải nghe lời, nhưng thái độ kiên quyết đó của anh ta khiến cô vừa ngỡ ngàng vừa lo lắng. Tại sao anh ta lại vội vàng ngăn cản cô vào trong thôn như vậy?

Đột nhiên, cô nghĩ tới một sự giải thích để giải đáp cho toàn bộ những nghi hoặc này. Mặc dù anh ta chẳng nói gì, nhưng liệu có khi nào anh ta quả thực đã gặp Dick Windiford? Lòng ghen tuông của cô bắt đầu nảy sinh từ sau khi kết hôn. Gerald cũng có thể xảy ra tình trạng tương tự. Có lẽ anh ta vội vàng ngăn cản cô gặp lại Dick Windiford. Sự giải thích này rất phù hợp với tình hình thực tế, khiến tâm trạng bất an của Alice được giải tỏa, cô vui vẻ xác nhận sự giải thích này.

Lúc uống chè và ăn bánh trái, cô lại cảm thấy lo lắng. Từ sau khi Gerald đi, trong lòng cô cứ luôn giằng xé. Cô nghĩ, cô nên đi dọn dẹp căn phòng của Gerald nên cuối cùng cô liền lên gác. Cô cầm giẻ lau, ra vẻ một bà quản gia đảm đang.

“Mình mà biết chắc thì đã tốt.” Cô tự nhủ. “Mình mà có thể biết chắc thì đã tốt.”

Cô tin Gerald đã tiêu hủy những thứ có liên quan đến người phụ nữ từng bước vào cuộc đời của anh trước kia. Nhưng mong muốn được tự mình phát hiện của cô ngày càng mãnh liệt, khiến cô không thể kìm nén bản thân được nữa. Mặc dù cảm nhận sâu sắc rằng như thế là không phải với lương tâm nhưng cô vẫn vội vàng tìm kiếm thư từ, giấy tờ bằng cách lục ngăn kéo, thậm chí là cả các túi áo của chồng. Chỉ có hai ngăn kéo là không mở được, một cái là ngăn ở phía dưới bàn trang điểm, một cái là ngăn kéo nhỏ bên phải bàn làm việc, chúng đều bị khóa. Nhưng Alice bây giờ bất chấp việc có thẹn hay không thẹn với lòng mình. Cô tin rằng mình sẽ phát hiện ra thứ gì đó của người phụ nữ trong tưởng tượng vẫn luôn ám ảnh tâm trí cô ở một trong hai ngăn kéo đó.

Cô nhớ là Gerald thường tùy tiện để chìa khóa trên mặt bàn ở dưới nhà. Cô cầm lấy một chiếc và thử. Chiếc chìa khóa thứ ba đã mở được ngăn kéo của bàn làm việc. Cô vui mừng khôn xiết kéo chiếc ngăn kéo đó ra. Trong đó có một tập séc, một ít tiền mặt, ở trong cùng còn có một tập thư, buộc bằng một dải ruy băng.

Alice thấp thỏm không yên, cởi dải ruy băng ra. Mặt cô đỏ bừng lên, rồi để thư trở lại ngăn kéo, đóng và khóa nó lại như cũ. Hóa ra đó là thư của cô, những lá thư cô viết cho Gerald trước khi kết hôn.

Thế là, cô chuyển sang mở chiếc ngăn kéo ở bàn trang điểm. Cô không hi vọng sẽ tìm thấy những thứ mình muốn tìm, nhưng đã trót tìm thì lại không muốn bỏ sót cái nào. Trong chùm chìa khóa của Gerald chẳng có chiếc nào có thể mở được ngăn kéo đó, khiến cô vô cùng tức tối. Tuy nhiên, Alice quyết không bỏ cuộc. Cô chạy sang một căn phòng khác, lấy toàn bộ chìa khóa, cuối cùng phát hiện chiếc chìa khóa để mở ngăn tủ trong căn phòng trống cũng có thể mở được ngăn kéo ở bàn trang điểm. Cô mở ngăn kéo bên dưới, kéo ra và thấy bên trong chẳng có thứ gì, chỉ có một cuộn tài liệu cắt từ các tờ báo vừa cũ vừa bẩn.

Alice hít thở một hơi rồi tiếp tục. Rất nhanh chóng, cô giở tập tài liệu đó ra xem. Cô tò mò không biết thứ gì lại khiến Gerald có hứng thú như vậy, để rồi đờ người ra. Chúng hầu hết đều là những bài báo của Mỹ bảy năm trước, đăng tin về tình hình điều tra vụ án Charles Lemantery. Charles Lemantery bị nghi ngờ là kết hôn với âm mưu giết người chiếm đoạt tài sản. Trong một ngôi nhà mà hắn thuê, dưới sàn nhà người ta phát hiện ra xương người, bên cạnh đó, những người phụ nữ “từng kết hôn” với hắn ta, không một ai biết họ đã đi đâu.

Khi ra trước tòa, Lemantery đã dùng những mánh khóe tinh vi nhất để biện hộ cho mình, và còn nhận được sự trợ giúp của một số luật sư xuất sắc. Tòa án không thể xác định tội trạng chính của hắn - tội mưu sát, nhưng phát hiện một số hành vi phạm tội nhỏ của hắn nên đã bắt giam hắn. Alice còn nhớ những chấn động mà vụ án này gây nên, cũng nhớ lại chấn động gây ra bởi việc Lemantery vượt ngục đào tẩu ba năm sau đó. Báo chí Anh đã giới thiệu chi tiết đặc điểm nhận dạng của hắn và sức cuốn hút khác thường của hắn đối với phụ nữ. Khi các báo đăng tin về những lời nói và hành vi ngông nghênh của hắn trước tòa, họ cũng đề cập rằng hắn hành xử như thế bởi vì tim của hắn có vấn đề.

Có một bài báo đã đăng ảnh của hắn, Alice ngắm nghía rất kĩ. Đó là một người đàn ông trông có vẻ tri thức, để râu. Khuôn mặt đó khiến cô nghĩ tới ai nhỉ? Đột nhiên cô vô cùng sửng sốt, hóa ra chính là Gerald! Bộ mặt này giống hệt anh ta. Có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến anh ta cất giữ những bài báo, tư liệu này. Cô bắt đầu đọc những lời trích dẫn bên cạnh tấm ảnh. Xem ra Lemantery đã viết một số ngày tháng trong cuốn nhật kí của mình, trên báo ám chỉ những ngày tháng đó chính là thời gian những người phụ nữ bị mưu hại. Trong quá trình điều tra, có một người phụ nữ đã chỉ ra, phía trong cổ tay trái của Lemantery có một vết sẹo.

Alice quăng đống báo xuống, chống tay xuống bàn để đứng vững. Trên cổ tay trái của chồng cô đúng là có một vết sẹo. Căn phòng dường như xoay tít trước mắt cô. Gerald Martin chính là Charles Lemantery! Trong phút chốc, cô chợt bừng tỉnh. Các sự việc ngỡ chẳng hề liên quan giống như các tình tiết trong một câu đố, đều khớp lại với nhau.

Mua nhà thì dùng tiền của cô - chỉ dùng tiền của cô thôi. Thậm chí các giấc mơ của cô cũng có ý nghĩa báo trước. Mặc dù cô không ý thức được, nhưng khi suy xét sâu xa, cô vẫn luôn sợ hãi về Gerald Martin. Cô mong muốn trốn tránh anh ta, ý thức được là phải tìm đến sự giúp đỡ của Dick Windiford. Đây cũng chính là lí do vì sao cô hay bán tín bán nghi, hay do dự, mà trong giây lát đã hiểu rõ chân tướng. Lemantery định mưu hại cô. Có lẽ cũng sắp rồi...

Cô nhớ tới một việc, suýt nữa hét lên thành tiếng. Lúc chín giờ ngày thứ Tư. Căn phòng dưới tầng hầm kia là nơi có tảng đá chặn lại, di dời tảng đá đó không hề dễ dàng phải không? Trước kia, anh ta từng giết hại một người phụ nữ, sau đó đã vùi xác cô ấy giống như vậy. Anh ta đã lên sẵn kế hoạch sẽ ra tay vào buổi tối ngày thứ Tư. Nhưng anh ta lại viết trong cuốn nhật kí ngày tháng, thời giờ, đó chẳng phải là điên rồi sao? Không. Gerald luôn ghi lại trong cuốn nhật kí những vụ quan hệ làm ăn, đối với anh ta, giết người là một hình thức làm ăn.

Nhưng điều gì đã cứu mạng cô? Cái gì lại có thể cứu được mạng cô? Vào phút cuối cùng, anh ta đã tha cho cô ư? Không thể nào. Cô bỗng tỉnh ngộ, đáp án là ông George!

Bây giờ cô đã hiểu, tại sao chồng cô lại giận dữ đến mức không thể kìm hãm nổi. Không còn nghi ngờ gì nữa, anh ta gặp ai cũng tung tin, rằng hai vợ chồng cô ngày hôm sau sẽ đi London, hóa ra là để chuẩn bị sẵn sàng cho một vụ giết người. Thế nhưng anh ta không ngờ ông George lại đến làm việc vào ngày thứ Tư. Ông George đã nhắc lại với cô về chuyện đi London, và cô phủ nhận. Thế nên, buổi tối hôm đó nếu anh ta ra tay há chẳng phải là quá mạo hiểm sao? Hôm đó thực sự quá nguy hiểm, nếu cô không nhắc tới chuyện nhỏ này, liệu có phải anh ta đã giết chết cô rồi không? Alice sợ run lên.

Cô không thể nào lần lữa được nữa. Cô phải lập tức chạy trốn nhân lúc anh ta vẫn chưa trở về. Cô nhanh chóng đặt tập báo trở về chỗ cũ, đóng ngăn kéo vào rồi khóa nó lại. Xong xuôi, cô đứng đờ ra như người bị hóa đá, cho đến khi nghe thấy tiếng mở cổng, chồng cô đã về.

Một lúc lâu, cả người Alice như bị đông cứng, cứ đứng như trời trồng tại chỗ. Rồi cô bước khe khẽ đến bên cửa sổ, nấp sau tấm rèm nhìn xuống dưới. Đúng thế, chồng cô đã trở về. Anh ta tươi cười, hát một điệu nhạc có tiết tấu vui vẻ. Anh ta cầm trong tay một thứ mà khi vừa nhìn thấy, cô liền sợ hãi ngỡ như tim mình ngừng đập: một cái xẻng sắt.

Alice lập tức hiểu ra. Anh ta định tối nay sẽ giết cô.

Nhưng vẫn còn một cơ hội. Gerald vừa ngân nga giai điệu vừa đi vòng ra đằng sau nhà. Cô cũng không do dự một phút nào, chạy xuống cầu thang, đi ra khỏi căn biệt thự. Nhưng cô vừa ra đến cửa lớn thì chồng cô đã từ đầu bên kia của căn nhà đi tới.

- Kìa! - Anh ta nói. - Em vội vội vàng vàng đi đâu thế?

Alice cố gắng kiềm chế để trấn tĩnh lại. Nhất thời chưa thể chạy được nhưng vẫn còn cơ hội, chỉ cần cô cẩn thận, đừng để cho anh ta nghi ngờ. Chính là lúc này, có lẽ...

- Em muốn đi đến đầu đường đằng kia, rồi quay trở lại... - Cô nói bằng ngữ điệu mà ngay bản thân cô nghe cũng cảm thấy uể oải, lừng khừng không dứt khoát.

- Được thôi! - Gerald nói. - Anh đi cùng với em.

- Không, anh không cần đi cùng đâu, Gerald. Em cảm thấy không được khỏe, em muốn đi một mình.

Anh ta nhìn cô vẻ quan tâm. Dường như cô nhìn thấy một tia nghi ngờ vừa lóe hiện trong mắt anh ta.

- Em sao thế, Alice? Sắc mặt em trắng nhợt, toàn thân run lẩy bẩy.

- Không sao. - Cô cười miễn cưỡng, lấy lại niềm tin. - Chỉ là em đau đầu một chút thôi. Đi lại một lúc sẽ khỏi thôi mà.

- Vậy thì em cũng đừng nói anh không cần đi cùng em chứ! - Gerald mỉm cười và nói. - Cho dù em muốn hay không, anh cũng sẽ đi với em.

Cô không dám phản đối. Nếu anh ta nghi ngờ là cô đã biết... Cô cố gắng để trở lại trạng thái bình thường nhưng tinh thần vẫn bất an. Cô cảm thấy anh ta vẫn cứ nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, dường như lòng nghi ngờ của anh ta vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan. Khi họ quay trở về, anh ta đỡ cô nằm xuống, giống như một người chồng chu đáo đang quan tâm tới vợ mình. Alice cảm thấy chân tay như bị trói chặt, cô như sa bẫy, lâm vào hoàn cảnh tuyệt vọng.

Anh ta không rời cô nửa phút, theo cô vào trong bếp, giúp cô bưng ra những đĩa đồ ăn nguội đơn giản mà cô đã làm sẵn. Cô biết mình bây giờ đang gắng gượng vì mạng sống. Cô chỉ có một mình, cô độc, ở cùng với người đàn ông độc ác. Người có thể cứu giúp cô ở cách xa đây mấy dặm đường, nên cô nhất nhất phải nghe theo sự sắp xếp của anh ta. Hi vọng của cô là không làm cho anh ta nghi ngờ, để cô có đủ thời gian chạy đến chỗ hành lang gọi điện thoại cầu cứu. Đây là hi vọng duy nhất của cô lúc này.

Nhớ lại lần trước anh ta đã tạm gác lại kế hoạch của mình như thế nào, trong đầu cô lóe lên một tia hi vọng. Cô đang định nói cho anh ta biết rằng tối hôm đó, Dick Windiford muốn đến thăm họ, nhưng lại cảm thấy nói vậy cũng chẳng có tác dụng gì. Con người này sẽ không từ bỏ kế hoạch lần thứ hai. Những cử chỉ bình tĩnh của anh ta hàm chứa sự quyết tâm, khiến cô lo lắng khôn nguôi. Anh ta sẽ lập tức giết chết cô, sau đó bình tĩnh gọi điện thoại thông báo cho Dick Windiford, nói tạm thời có việc, bảo anh ấy đừng đến. À! Nếu tối nay Dick Windiford đến thì tốt biết bao! Nếu là Dick...

Cô đột nhiên nghĩ ra một cách. Cô liếc mắt nhìn chồng mình, dường như chỉ sợ anh ta biết được trong lòng cô đang nghĩ gì. Bây giờ trong lòng cô đã vững vàng, cũng đã có thêm niềm tin. Cô lấy lại thái độ bình thản, đun xong cà phê liền bưng ra ngoài, vì mỗi khi gặp thời tiết tốt, họ đều uống cà phê ở ngoài sân vào buổi xế chiều.

- À, đúng rồi. - Gerald đột nhiên lên tiếng. - Lát nữa chúng ta cùng rửa ảnh nhé!

Alice chợt thấy máu trong người như đông cứng lại, nhưng cô vẫn gắng gượng trả lời:

- Anh làm một mình có được không? Tối nay em hơi mệt.

- Không mất nhiều thời gian đâu. - Anh ta mỉm cười. - Anh đảm bảo rửa xong ảnh thì em sẽ không còn mệt nữa.

Khi nói câu này, anh ta dường như rất đắc ý. Alice nhắm mắt lại. Bây giờ cho dù thế nào cô cũng phải cố thực hiện kế hoạch của mình. Cô liền đứng dậy.

- Em đang muốn gọi điện thoại cho người bán thịt. - Cô nói với vẻ mặt bình thản. - Anh không phải đứng lên.

- Cho người bán thịt? Muộn thế này còn gọi ư?

- Đúng vậy, cửa hàng đóng cửa rồi, anh thân yêu. Nhưng bây giờ ông ấy đã về đến nhà. Ngày mai là thứ Bảy, em quên nhờ ông ấy mang cho em ít thịt để chuẩn bị cho cuối tuần mất rồi. Ông ấy thật tốt, việc gì cũng bằng lòng giúp em.

Cô nhanh chóng chạy vào trong nhà, tiện tay đóng cửa lại. Khi nghe thấy Gerald nói “đừng đóng cửa”, cô vui vẻ trả lời:

- Anh lo em sẽ nói chuyện yêu đương với người bán thịt ư? Anh yêu của em!

Cô nhanh chóng cầm ống điện thoại lên, gọi vào số máy của Hotel House. May thay là máy không bận!

- Ông Windiford phải không? Ông ấy còn ở đấy không? Tôi có thể nói chuyện với ông ấy không?

Tim cô đập càng lúc càng nhanh. Chồng cô mở cửa, bước vào hành lang.

- Anh ra đi, Gerald! - Cô tức giận hét to. - Em rất ghét người khác nghe lén mình gọi điện thoại.

Anh ta chỉ mỉm cười rồi ngồi xuống.

Alice hết sức tuyệt vọng, chẳng lẽ kế hoạch của cô sẽ thất bại như thế này sao? Dick sẽ nghe điện thoại bây giờ đây, nhưng... cô có nên thử mạo hiểm, cầu cứu anh ta không? Cô đang lo lắng, bấm vào một cái phím nhỏ trên ống nghe trong tay mình, trong đầu chợt lóe lên một ý: khi ấn phím này, đầu bên kia sẽ không thể nghe thấy tiếng nói, khi thả ra thì lại nghe thấy.

“Điều này rất khó.” Cô thầm nghĩ. “Nhưng mình nhất định phải trấn tĩnh lại, nghĩ kĩ trước những lời cần nói, không được do dự chút nào, mình tin mình có thể làm được. Mình không thể không hành động.”

Đúng lúc đó, cô nghe thấy giọng nói của Dick vang lên ở đầu dây bên kia. Alice hít một hơi thật sâu. Kế đó, cô thả nút bấm ra để nói chuyện.

- Tôi là bà Martin tại biệt thự Dạ Oanh. Mời ông đến... (cô ấn phím) sáng mai, mang một miếng thịt bò cho hai người ăn (thả phím ra). Rất cấp bách (ấn phím). Cảm ơn ông, ông Heinksoser! Và xin lỗi vì muộn thế này còn gọi cho ông, nhưng chỗ thịt này quả thực (thả phím) có liên quan đến việc sống chết... (ấn phím). Vâng, sáng sớm mai... (thả phím), càng nhanh càng tốt!

Cô đặt ống nghe xuống, quay lại nhìn chồng.

- Em nói với người bán thịt như vậy sao? - Gerald hỏi.

- Đó là giọng điệu của phụ nữ anh à. - Alice đáp.

Cô kích động đến mức toàn thân run rẩy. Anh ta không hề hoài nghi điều gì. Dick chắc chắn là nghe không hiểu, nhưng cũng sẽ đến thôi. Cô đi vào trong phòng khách, bật đèn lên. Gerald đi theo cô.

- Hình như lúc này em đang rất hưng phấn. - Anh ta vừa nói vừa nhìn cô vẻ tò mò.

- Đúng vậy. - Alice trả lời. - Đầu không còn đau nữa.

Cô ngồi xuống vị trí quen thuộc của mình, khi chồng cô cũng ngồi xuống, cô liền mỉm cười với anh ta. Cô được cứu rồi. Bây giờ mới là tám giờ hai mươi lăm phút. Khoảng gần chín giờ Dick sẽ tới đây.

- Anh không thích cà phê em pha. - Gerald than vãn. - Đắng quá!

- Đấy là em muốn thử một loại mới. Anh không thích thì lần sau chúng ta không dùng nữa là được, anh yêu.

Alice cầm lấy đồ may vá thêu thùa. Gerald đọc mấy trang sách. Thế rồi anh ta nhìn đồng hồ, bỏ sách xuống.

- Tám rưỡi. Đến giờ rồi, xuống làm việc thôi!

Các đường kim tiếp tục lướt nhanh giữa các ngón tay của Alice.

- Ô, vẫn chưa đến giờ, đợi đến chín giờ đi.

- Không, em yêu của anh, tám rưỡi. Anh định giờ vào tám rưỡi, để em có thể đi ngủ sớm một chút.

- Nhưng em có thể đợi đến chín giờ.

- Em biết mà, anh đã bố trí vào thời gian nào thì anh sẽ luôn tuân thủ. Nào, Alice. Anh không thể đợi thêm phút nào nữa.

Alice ngẩng đầu nhìn anh ta. Tay anh ta đang run rẩy, mắt sáng lên, còn dùng đầu lưỡi để thấm ướt bờ môi khô nứt. Anh ta đã sốt ruột đến mức không thể đợi được nữa.

Alice nghĩ. “Phải rồi, hắn ta không thể đợi thêm được nữa, giống như một thằng điên vậy.”

Anh ta đi đi lại lại trước mặt cô, nắm chặt lấy vai cô, kéo cô đứng dậy.

- Nào, cô gái! Nếu không anh sẽ ẵm em xuống.

Mặc dù những lời của anh ta rất vui vẻ, nhưng trong ngữ khí có kèm theo sự tàn nhẫn, khiến người ta phải sợ hãi. Cô cố sức vùng thoát khỏi anh ta, đứng tựa vào tường. Không còn cách nào nữa, cô không thể thoát thân, cô đã hoàn toàn bất lực, anh ta đang xông về phía cô.

- Nào, Alice!

- Không! Không!

Cô hét lớn, cố sức dùng tay đẩy anh ta ra.

- Gerald, dừng tay! Em muốn nói với anh một chuyện, nói thật với anh...

Quả nhiên anh ta dừng tay.

- Nói thật? - Anh ta hỏi một cách tò mò.

- Đúng vậy, nói thật.

Cô dùng hai từ này mà chưa suy nghĩ thật sâu sắc, nhưng trong cơn tuyệt vọng, cô đành nói như vậy, chỉ hi vọng thu hút được sự chú ý của anh ta.

Trên mặt anh ta lộ rõ vẻ căm ghét.

- Chắc là về người tình cũ chứ gì?

- Không phải. - Alice nói. - Là chuyện khác. Em dám chắc anh sẽ gọi đó là, đúng vậy, là tội phạm.

Cô lập tức phát hiện mình đang làm một việc hoàn toàn đúng đắn. Anh ta quả thực bị thu hút bởi hai chữ “tội phạm”. Cô ý thức được điều này, liền lấy lại dũng khí, cảm thấy mình có thể chi phối tình thế.

- Tốt nhất là anh hãy ngồi xuống. - Alice thản nhiên nói.

Cô đi tới, ngồi vào vị trí cũ, khom người nhặt đồ may vá thêu thùa rơi vương vãi dưới đất. Nhưng đằng sau vẻ cố tỏ ra bình tĩnh, cô lại sắp xỉu vì phải thêu dệt nên câu chuyện chỉ để nhằm thu hút sự chú ý của anh ta, đợi người cứu giúp đến.

- Em từng nói với anh… - Cô ngập ngừng. - Em từng làm nhân viên đánh máy mười lăm năm. Đó không hoàn toàn là sự thật. Em đã bị gián đoạn hai lần. Lần thứ nhất là vào năm em hai mươi hai tuổi. Em quen một người đàn ông, ông ta đã có tuổi, có chút tài sản riêng. Ông ta rất yêu em và cầu hôn em. Em đồng ý và bọn em đã cưới nhau. - Cô dừng lại để thở một lát rồi nói tiếp. - Em khuyên ông ta nghĩ cho em, đi làm bảo hiểm nhân thọ.

Cô thấy trên mặt chồng bỗng lộ ra vẻ hứng thú nên càng thêm tin tưởng để tiếp tục.

- Trong chiến tranh, em từng có thời gian làm việc ở bệnh viện, ở đó em phải xử lí các dược phẩm độc hại khác nhau và hiếm gặp.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Gerald lắng nghe vẻ rất hào hứng. Kẻ giết người đương nhiên là thấy hứng thú với những kẻ sát nhân rồi. Cô thử tìm một chút may mắn, kết quả là đã thành công. Cô liếc mắt nhìn đồng hồ: chín giờ kém hai mươi lăm phút.

- Có một loại thuốc độc dạng bột trắng mịn, chỉ cần một chút là có thể gây chết người. Chắc hẳn anh cũng biết về thuốc độc?

Cô lo lắng khi đưa ra câu hỏi này. Nếu anh ta biết thì cô càng phải cẩn thận.

- Không. - Gerald nói vẻ thành thật. - Anh biết rất ít.

Cô yên tâm hơn một chút.

- Chắc hẳn anh đã nghe nói đến chất chiết xuất từ cây kì nham, loại thuốc độc mà em nói có tác dụng gần giống với chất đó, nhưng sau khi trúng độc sẽ không tìm thấy dấu tích trên thi thể nạn nhân. Các bác sĩ sẽ lầm tưởng bệnh nhân chết là do bị bệnh tim. Em đã lấy trộm một ít loại thuốc độc đó và giấu đi.

Cô dừng lại một lúc để theo dõi sự biến đổi trên khuôn mặt chồng.

- Nói tiếp đi. - Gerald giục.

- Không. Em sợ. Em không thể cho anh biết. Để lúc khác nói tiếp đi.

- Nói ngay bây giờ. - Anh ta tỏ ra sốt ruột. - Anh muốn nghe.

- Bọn em kết hôn được một tháng, em đối xử rất tốt với người chồng lớn tuổi đó. Trước mặt tất cả hàng xóm láng giềng, ông ta thường khen em xinh đẹp, giỏi giang. Ai cũng biết em là một người vợ hiền thảo. Mỗi tối, em đều pha cà phê cho ông ta. Có một tối nọ, khi chỉ có hai người, em đã bỏ một ít thuốc độc vào trong cốc của ông ta.

Alice ngừng lời, cẩn thận sửa lại đường chỉ của mình. Cả đời cô chưa từng diễn kịch, nhưng trong thời khắc này, cô có thể sánh ngang với những nữ diễn viên nổi tiếng nhất thế giới. Trên thực tế, cô đã nhập vai hoàn hảo như một kẻ đánh thuốc độc tàn ác.

- Loại thuốc độc này rất dịu nhẹ. Em ngồi và nhìn ông ta. Ông ta ho lên vài tiếng, nói là muốn hít thở không khí trong lành. Em mở cửa sổ ra. Tiếp đó, ông ta nói ông ta không thể đứng dậy nổi. Kết quả là ông ta đã từ từ lịm đi.

Cô dừng lại và mỉm cười. Chín giờ kém mười lăm phút. Họ chắc hẳn sắp đến nơi rồi.

- Em lấy được bao nhiêu tiền từ chỗ bảo hiểm nhân thọ? - Gerald hỏi, trong giọng nói pha lẫn sự sợ hãi.

- Khoảng hai nghìn bảng. Số tiền này em tiêu không tiếc tay và hết sạch trong thời gian ngắn. Em quay trở về làm công việc đánh máy của mình, nhưng em không muốn kéo dài việc này. Sau đó, em gặp một người đàn ông khác. Người đàn ông này không biết em đã từng kết hôn. Người này trẻ hơn một chút, trông khá đẹp trai, anh ta cũng có chút tiền. Chúng em lén kết hôn ở Thosex. Anh ta không muốn làm bảo hiểm nhân thọ, nhưng kết quả là anh ta cũng đã phải chết, tiền của anh ta tất nhiên thuộc về em. Cũng giống như với người chồng đầu của em, đích thân em đã pha cà phê cho anh ta.

Alice mỉm cười đầy ẩn ý, sau đó thêm một câu thế này:

- Cà phê em pha rất ngon.

Rồi cô lại thản nhiên nói tiếp:

- Trong cái thôn mà chúng em sống, em có mấy người bạn. Một hôm, chồng em ăn tối xong đột nhiên tái phát bệnh tim và chết. Họ đều thấy buồn thương thay cho em. Nói thật, có một ông bác sĩ em không thấy thích lắm. Bấy giờ xem ra ông ta không nghi ngờ em, nhưng ông ta đã cảm thấy cái chết bất ngờ của chồng em rất kì lạ. Lần này, em nhận được bốn nghìn bảng, em đã cất tiền đi.

- Tiếp đến là anh! - Lời nói của cô đột nhiên bị cắt ngang.

Gerald Martin chìa một cánh tay run rẩy chỉ vào cô, tay kia ôm lấy cổ họng mình.

- Cà phê, chính là cà phê này!

Cô nhìn biểu cảm ghê sợ trên gương mặt anh ta.

- Tôi biết rồi, thảo nào cà phê lại đắng như vậy. Cô, đồ ma quỷ! Cô đã hạ độc!

Hai tay anh ta bám chặt lấy tay vịn của chiếc ghế, định nhào tới chỗ cô. Alice lùi về phía sau, sát đến bên chiếc lò sưởi. Cô vô cùng sợ hãi. Cô há miệng, đang định cho anh ta biết rõ chân tướng sự việc nhưng rồi liền dừng lại. Anh ta sẽ lập tức nhảy bổ qua mất. Cô chuẩn bị dồn toàn bộ sức lực. Cô cố giữ vững tinh thần, trấn tĩnh nhìn anh ta.

- Đúng vậy! - Cô nói. - Tôi đã bỏ thuốc độc vào trong cốc của anh. Thuốc bắt đầu phát tác rồi. Bây giờ anh không thể đứng dậy nổi, anh không thể đứng nổi.

Giá mà cô có thể làm cho anh ta ngồi yên bất động tại chỗ, chỉ mấy phút thôi cũng được. A! Cái gì vậy? Cô nghe thấy có tiếng bước chân trên đường, tiếng mở cổng, rồi tiếng bước chân trên con đường nhỏ, cửa ngoài đã mở ra.

- Anh không thể đứng nổi nữa. - Cô nhắc lại một lần nữa.

Cô lướt qua người anh ta, chạy ra khỏi phòng, ngất lịm đi trong vòng tay của Dick Windiford.

- Trời ơi! Alice! - Dick hét lên.

Anh quay đầu nói với người đi cùng mình - một viên cảnh sát cao to.

- Anh hãy vào xem xem trong phòng xảy ra chuyện gì!

Sau đó, anh cẩn thận dìu Alice đến bên ghế, đặt cô ngồi xuống, rồi cúi người ngó xem cô thế nào.

- Cô gái bé bỏng của anh. - Dick nhẹ nhàng nói. - Cô gái đáng thương của anh, hắn ta đã làm gì em?

Mí mắt cô khẽ động đậy, miệng thì thầm thốt ra tên anh. Viên cảnh sát quay trở lại, vỗ vỗ vào cánh tay của Dick.

- Trong phòng không có gì cả, thưa ông, chỉ có một người đàn ông ngồi trên ghế. Xem ra ông ta đã cực độ khiếp sợ điều gì đó. Mà...

- Sao?

- Ừm, thưa ông... ông ta chết rồi!

Đột nhiên, họ nghe thấy Alice cất tiếng:

- Rốt cuộc… - Có vẻ như cô đang nói mê. - Hắn ta đã chết.

Tuyển chọn: Hà Quỳnh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.