Mặt Nạ Tử Thần Đỏ

Lượt đọc: 188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vụ Tai Nạn Hãi Hùng

❊ ❊ ❊

Lần đầu tiên Maison Benton gặp người lùn đó là ở trên tàu hỏa. Khi đó, anh đang ngồi lơ láo trong một toa xe hạng hai, trên đường đến chỗ làm việc tại một văn phòng trong thành phố. Người lùn bước vào toa xe của anh, ngồi xuống một góc. Benton đưa mắt liếc nhìn, người này diện mạo xám ngoét xấu xí, có một khối u nhỏ nằm lệch gồ lên ở lưng, hoặc ta có thể hình dung gã bẩn thỉu như một người La Mã cổ xưa quê mùa. Đầu gã đội một chiếc mũ tua đen mềm oặt, sụp xuống dưới mắt, che hết nửa khuôn mặt. Gã mặc một chiếc áo khoác đen rộng và dài hơn cả người, thân áo kéo lê trên mặt đất.

Gần như ngay tức khắc, Benton ngửi thấy mùi tử khí. Nói thực lòng, đây là thứ mùi xú uế, chỉ có thể ngửi thấy trong vườn của những nhà nông nghèo khổ nhất, Benton chẳng mấy khó khăn đã đoán được ra nguồn gốc của thứ mùi đó. Trước khi người đàn ông lưng gù này tới, không khí trong toa xe giống như được ướp nước hoa thơm lừng, vậy mà lúc này, mùi mốc meo của cỏ lá thối rữa không ngừng xộc thẳng vào mũi, từ ga tàu liên tục bốc lên mùi xú uế bẩn thỉu. Bên ngoài trời rét căm căm, nhưng Benton cũng chẳng thèm để ý, anh đứng dậy mở cửa sổ, ra sức kéo cánh cửa xuống dưới thật thấp nhằm giảm bớt cái mùi khó chịu mà người đồng hành của anh vừa mang đến. Sau đó, anh lại phải cúi người xuống, xếp lại đống báo bị gió thổi tung, rồi ngả người ra sau, kéo cổ áo lên cao để tránh những cơn gió lạnh đột nhiên thổi tới. Trong thâm tâm anh không ngừng rủa thầm người đàn ông lưng gù với thứ mùi nồng nặc kia, bởi lẽ gã đã khiến cho “toa xe của Benton” bị ô nhiễm nặng.

Năm phút sau, Benton quyết định phải đổi sang toa xe khác, nhằm tránh xa con người nồng nặc mùi xú uế này, hơn nữa cũng là để tránh phải chịu đựng những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt. Nhưng khi anh vừa đưa ra quyết định đó thì nhân viên soát vé tàu đã bước tới. Người này đẩy cửa toa xe sang một bên, sau đó thò gương mặt vừa quen thuộc lại vừa thân thiện vào.

- Chúc ngài buổi sáng tốt lành! - Anh ta chào hỏi Benton với giọng nhẹ nhàng, sôi nổi, còn với người hành khách còn lại trong toa, anh ta chỉ đưa mắt liếc nhìn. - Mời ngài xuất trình vé.

Benton lấy vé ra đưa cho người soát vé. Anh rất hài lòng khi thấy người này khịt khịt mũi, ngửi không khí trong toa xe một cách đầy nghi ngại và tỏ thái độ ngờ vực người đàn ông lưng gù kia. Benton nhận lại vé của mình. Người soát vé di chuyển sang phía gã lưng gù.

- Thưa ngài... Phiền ngài... cho kiểm tra vé! - Với thái độ coi như không có chuyện gì xảy ra, nhân viên soát vé dò xét người này một lượt từ đầu tới chân. Từ dưới chiếc mũ đen với tua rua lòe xòe, người đàn ông lưng gù ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn người soát vé, khẽ nhếch mép nở một nụ cười. Đôi mắt anh ta tối sầm như đôi đồng tử của loài chim. Anh ta chớp chớp mắt, ra hiệu cho người soát vé cúi xuống. Hiển nhiên anh ta muốn thì thầm vài lời với người soát vé. Anh ta không hề có ý xuất trình vé tàu.

Nhân viên soát vé chau mày đầy phẫn nộ nhưng vẫn cúi người, ghé sát tai vào mặt người lùn. Người lùn, với cái giọng lục cục như giọng gà mái phát ra từ trong cổ họng, nói thầm vài câu với người soát vé. Người soát vé ghé tai chăm chú lắng nghe một hồi. Thực ra, lúc này Benton thấy rằng, trong lúc tên gù kia đang thì thầm gieo rắc vào đầu óc người soát vé những bí mật bẩn thỉu thì hắn cũng đang cười lớn, đầy khoái trá. Benton dường như nghe rõ mồn một những gì tên gù đang thì thầm: “Những bức tranh bẩn thỉu! Những tấm danh thiếp hoang dâm!”

Trong phút chốc, thần sắc của người soát vé thay đổi hẳn, vẻ mặt anh ta bỗng trở nên lạnh lùng.

“Haha!” Benton khoái trá thầm nhủ. “Cái gã bỉ ổi này không có vé. Lần này thì hắn đen đủi rồi.”

Nhưng tình hình không như những gì Benton tưởng tượng. Người soát vé không những không nói năng gì với gã lùn đáng ghét kia, mà ngược lại đứng thẳng người lên, quay sang nói với Benton:

- Xin lỗi ngài. - Anh ta chậm rãi lên tiếng. - Đây là toa xe được đặt riêng. Tôi chỉ còn cách mời ngài rời khỏi đây.

- Nhưng… - Benton kêu lên đầy kinh ngạc, dường như không còn tin vào tai mình. - Mấy năm nay tôi đều ngồi trong toa này, từ trước tới giờ chưa từng có… ừm… chưa từng có chuyện “toa xe đặt riêng”.

- Đúng vậy, thưa ngài, có lẽ là vậy. - Nhân viên soát vé giải thích, không hề tỏ ra dao động. - Nhưng hôm nay, nó là một toa xe đặt riêng. Toa xe bên cạnh chỉ có vài ba người. Tôi thiết nghĩ, ngồi đây và ngồi đó cũng đâu có gì khác nhau.

Nói là làm, người soát vé lập tức mở cửa cho Benton, tỏ rõ thái độ “có thách mày cũng không dám tranh cãi với tao”.

- Mời ngài sang cho!

- Ừm, được thôi! - Benton tỏ vẻ miễn cưỡng. - Dù sao tôi cũng đang muốn đổi chỗ ngồi.

Tuy nghĩ vậy nhưng khi đi ngang qua chỗ gã lưng gù, Benton vẫn đưa mắt lườm người này, giận dữ liếc nhìn chóp chiếc mũ mềm oặt ẹo. Có vẻ như gã lưng gù biết được điều này, hắn ngẩng đầu lên, toét miệng, nghiêng đầu, cười khẩy.

Benton bước ra khỏi toa xe, đi trên hành lang, hít căng lồng ngực.

- Mẹ kiếp! - Anh cất tiếng nguyền rủa.

- Ngài đang lẩm bẩm gì vậy? - Nhân viên soát vé bất chợt hỏi, vừa nói vừa liêu xiêu bước qua.

- Chẳng có gì! - Benton ngượng ngùng đáp lời, đồng thời đi sang toa xe nồng nặc mùi khói thuốc, chen chúc toàn người là người, toa mà nhân viên soát vé yêu cầu anh sang.

Sáng ngày hôm sau, Benton thu hết can đảm (từ trước tới giờ Benton chưa bao giờ là một người dũng cảm) chặn người soát vé lại, hỏi rõ ràng xem rốt cuộc hôm qua đã có chuyện gì. Gã lùn đó là cái thá gì? Loại người như hắn có đặc quyền đặc lợi gì mà thuê hẳn một toa xe riêng?

Nghe xong, ngưòi soát vé ngạc nhiên hỏi lại:

- Ồ, một người gù? Ngài có chắc là hắn xuất hiện trên chuyến tàu này không? Kể từ khi đoàn tàu này được dùng để chuyên chở công nhân đi làm thì chưa bao giờ có chuyện phòng riêng hoặc cá nhân thuê trọn khoang tàu! Ngài hãy kể về tên gù đi!

- Nhưng chắc là anh vẫn nhớ việc anh bắt tôi phải rời khỏi khoang tàu tôi ngồi chứ, chính là khoang tàu này đây? - Benton nghi hoặc truy vấn.

- Có chuyện đó ư? Ngài đang đùa với tôi đấy hả?

Nhân viên soát vé cười ôn hòa, tiện tay đóng sầm cửa khoang lại, không đợi Benton trả lời đã vừa cười vừa bước đi, để lại Benton một mình ngơ ngác ngồi trong khoang.

- Ôi, chưa bao giờ có chuyện lạ thế này. - Người hành khách đi vé tháng thấy lòng dạ bức bối, lẩm bẩm một mình.

Benton vò đầu bứt tai rồi cố trấn an mình, ngân nga vần điệu hai câu thơ trong một bài thơ ngắn mà anh vẫn còn nhớ được - hai câu trong bài thơ mà mẹ anh thường hát ru khi anh còn nhỏ:

“Một ngày nọ, trên cầu thang,

Ta gặp một người vốn không hề ở đó...”

Lần tiếp theo Benton gặp lại gã gù thấp bé, nặng mùi kia là khi anh đã gần như quên hẳn sự tồn tại của hắn. Đó là vào một ngày của ba tháng sau đó. Mùa xuân vừa mới quay trở lại. Để thưởng thức ánh nắng mặt trời chói chang, Benton quyết định bỏ thói quen ăn hamburger ở văn phòng vào buổi trưa, ra ngoài tới tiệm ăn Bull&Bush và làm một li.

Quán rượu tấp nập người ra kẻ vào, chỉ còn góc khuất, như là ngoại lệ. Nhưng tới khi chen được vào góc khuất đó, Benton mới hiểu, tại sao chỗ này lại thưa người - nói chính xác hơn thì anh mới hiểu tại sao ở đó lại chỉ có mỗi một người. Người đó chẳng phải ai khác mà chính là gã lùn mặc áo khoác đen, đội mũ rộng vành, mềm oặt kia. Hắn ngồi trên một chiếc ghế băng, quay cái lưng gù kì dị về phía những người khách khác. Đúng vào lúc ánh mắt vừa nhìn vào hắn, Benton lại ngửi thấy thứ mùi khủng khiếp kia.

Hiển nhiên là những thực khách khác đều cảm nhận được cái mùi xú uế như tỏa ra từ một hố phân này, nhưng Benton tỏ ra hết sức ngạc nhiên rằng, quanh đó có tới hơn chục cái mũi đang nhăn lại, mà sao không một ai than phiền về điều đó? Điều khiến Benton càng ngạc nhiên hơn là không một ai có ý định chiếm lĩnh lãnh thổ của gã gù. Điều đó cũng có nghĩa là ngoài Benton ra, không ai có ý định đó cả.

Benton nín thở, tiến thẳng tới, gõ gõ ngón tay lên mặt quầy rượu phía bên trái gã gù.

- Anh bạn, một cốc bia, loại ngon nhất nhé!

Nhân viên phục vụ bước ra, tươi cười hớn hở, đưa tay sang lấy cốc rồi đặt dưới vòi bia. Đúng lúc đó gã gù khẽ gật đầu, làm động tác tỏ ý hắn muốn nói vài lời.

Tất cả những điều này Benton đều trông thấy. Nhưng lúc này do mải chú ý nhìn ngó mấy người tại quầy rượu cũng như mải quan sát gã gù với chiếc mũ mềm oặt đầy tua rua nên mọi âm thanh hỗn tạp trong quán rượu - tiếng người cười nói râm ran, tiếng đồng xu va vào nhau leng keng, tiếng cụng li lốp bốp - bỗng như chìm lắng xuống. Nhân viên phục vụ chầm chậm cúi người xuống cạnh gã gù. Khi gã gù mặt mũi gớm ghiếc kia đưa ra chỉ thị bí mật với người nhân viên, lại một lần nữa, Benton nghe thấy âm thanh lục cục, lục cục như giọng gà mái phát ra từ trong cổ họng gã.

Benton vừa tò mò vừa khiếp sợ, anh quan sát sự thay đổi nét mặt người bồi bàn phốp pháp với tâm trạng gần như hãi hùng. Anh nghe thấy tiếng xì xì phát ra từ cần bia, nhìn thấy li bia đầy ắp được bê từ quầy phục vụ tới... nhưng rốt cuộc nó lại được đặt phịch trước mặt tên gù! Người bồi bàn lạnh lùng giương hai mắt nhìn Benton, giơ tay lên trước mũi anh.

- Li bia năm mươi xu thưa ngài!

- Nhưng, nhưng… - Benton thở gấp, miệng mấp máy liên hồi.

Dường như anh không thể tin vào tai mình. Trong tay anh đã cầm sẵn đồng xu đô la tự lúc nào, định bụng trả tiền bia, nhưng giờ anh đang rụt tay lại.

- Năm mươi xu thưa ngài! - Người bồi bàn giận dữ nhắc lại, đồng thời giằng lấy đồng xu trong bàn tay đang rụt lại của Benton. - Mời ngài sang bên kia ngồi hộ cho, ở đây chật chội quá mức rồi! 

Benton hết đưa mắt từ khuôn mặt người bồi bàn, xuống bàn tay rụt lại của mình giờ đã trống không, lại đưa mắt nhìn sang tên gù. Đúng lúc đó, gã gù cũng đưa mắt liếc nhìn Benton, nhếch mép nở một nụ cười. Benton chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt hắn giống hệt mắt chim, sáng quắc dưới vành mũ rộng - mà không hề thấy bóng tối xung quanh. Bỗng một bên mắt hắn khẽ chớp rồi khép chặt, tên gù nhìn xuống, tiếp tục uống bia.

- Nhưng… - Benton vẫn gay gắt cự nự với chủ quán. - Hắn đang uống bia của tôi!

Benton đưa tay ra nắm lấy tay áo xắn cao của ông chủ quán, lẽo đẽo theo sau ông ta, mãi cho tới tận lúc thấy khách khứa đông đúc quá mới buông ra. Cuối cùng, chủ quán cũng quay lại.

- Ngài uống bia hả? - Khuôn mặt của người đàn ông béo ục ịch nở một nụ cười thân thiện. - Đương nhiên rồi thưa ngài, đây là bia năm mươi xu.

Trong lúc bấn loạn chen ra ngoài cửa quán, âm thanh ồn ào bên trong cũng vang theo tới tai Benton. Benton thấy rằng gã gù cũng đã bỏ đi. Một đám người chết khát vội vã chen vào cái góc khuất mà hắn vừa chiếm giữ.

Dưới bầu không khí trong lành và mát mẻ ở ngoài quán, Benton giương to đôi mắt nhìn khắp con phố sầm uất, tuy nhiên anh lại thấy hơi sợ nếu nhìn thấy bóng người mà anh đang tìm kiếm. Cũng may là gã gù đã sớm biến mất.

- Thằng chết giẫm! - Benton tức tối rủa xả. Một viên cảnh sát đi ngang qua nhìn anh một cách tò mò.

Benton giận dữ nhìn lại, và trên đường anh về văn phòng, viên cảnh sát đó cứ dõi theo anh mãi.

Buổi trưa ngày hôm sau, Benton chạy như điên ra khỏi văn phòng, tốc độ của anh có thể sánh ngang với vận động viên điền kinh khi nghe thấy tiếng súng hiệu. Anh chạy qua bốn con phố lớn, thẳng tiến tới quán rượu Bull&Bush. Trên đường, anh chỉ dừng lại trước cửa kính của một cửa hàng để sửa lại cà vạt và chỉnh lại chiếc mũ chóp tròn cứng. Giống như mọi khi, quán rượu đầy ắp người nhưng Benton không hề do dự khi vượt qua đám đông bước vào bên trong. Điều đầu tiên Benton cảm nhận được là bầu không khí hôm nay ở đây thật trong lành - do đó anh hiểu rằng, gã gù kia chắc chắn không hề có ở đây.

Chủ quán lập tức chú ý tới anh.

- Chủ quán, cho một li bia! Ừm… - Benton hạ giọng. - Nếu ngài không thấy phiền, tôi có chuyện muốn trao đổi với ngài.

Chủ quán nhoài người qua quầy bar một cách đầy tin cậy, Benton hạ thấp giọng hơn nữa, thì thầm hỏi nhỏ viên chủ quán:

- Ừm, hắn là ai, ừm, cái gã gù ấy? Hắn là lãnh đạo ở đây hả? Hắn là người, ừm, rất... rất kì quái phải không?

- Sao? - Viên chủ quán hỏi lại, mặt ngẩn ngơ, bối rối nhìn khắp xung quanh. - Ngài đang nói tới ai vậy?

Đáng ra, vẻ mặt sững sờ, bần thần của viên chủ quán béo tròn đã nói cho Benton biết mọi điều mà anh cần tìm hiểu, nhưng Benton hoàn toàn không muốn mình phải tin vào điều đó - mặc dù đây đã là lần thứ hai Benton gặp chuyện tương tự.

- Ý tôi là cái gã gù đó. - Benton không còn giữ ý nữa, nói oang oang. - Chính là cái gã gù, lùn tịt, đội một chiếc mũ đen mềm oặt. Hôm qua hắn ngồi trong góc kia của quán, cái gã có mùi hôi thối nồng nặc, hắn còn uống sạch bia của tôi! Ngài chắc vẫn còn nhớ hắn chứ?

Ông chủ quán từ từ ngẩng đầu lên, chau mày, tiếp đó hét gọi đám người vẫn đang đứng nghiêm:

- Jeph, lại đây!

Một người lực lưỡng đội mũ đen, mặc áo hoa hòe hoa sói bước qua đám đông huyên náo đi tới gần quầy bar.

- Jeph. - Chủ quán hỏi. - Trưa hôm qua anh cũng ăn cơm ở đây. Anh có nhìn thấy một người, ừm, một người thế nào nhỉ, thưa ngài? - Ông chủ quán quay lại hỏi Benton.

- Một người gù, thấp lùn, đội mũ đen mềm. - Benton kiên nhẫn lặp lại lần nữa, nhưng trong lòng không hiểu tại sao lại cảm thấy lo lắng. - Hôm qua, hắn ngồi ở góc kia kìa, toàn thân toát ra thứ mùi hôi như mùi chuột chết.

Jeph nghĩ ngợi một hồi rồi đáp:

- Này anh bạn, anh chắc chắn là mình không vào nhầm quán đấy chứ? Ý tôi là chỗ chúng tôi không hề cho ăn mày hoặc những kẻ kì dị đặt chân vào. Harry sẽ không cho bọn chúng vào đâu, phải không Harry? - Người này hỏi lại ông chủ quán.

- Đúng thế, anh ta nói đúng đấy thưa ngài. Tôi không chịu được những kẻ kì dị. Tôi quyết không thể để cho chúng bước chân vào đây.

- Nhưng, nhưng... Đây là quán rượu Bull&Bush. Có đúng vậy không? - Benton lắp bắp, đồng thời ngó nghiêng bốn phía. Chưa bao giờ anh gặp khó khăn về ngôn từ như lúc này.

- Đúng vậy, thưa ngài. - Ông chủ quán Harry khẳng định. Lúc này lông mày của ông ta nhíu lại, mắt nheo nheo đánh giá Benton.

- Nhưng...

- Xin lỗi, người anh em. - Jeph nói một cách thô lỗ. - Có lẽ ngài nhầm chỗ rồi. Chắc chắn đó là một quán rượu khác.

Nói rồi, Jeph và ông chủ quán quay đầu đi nơi khác, không thèm để ý tới Benton nữa. Còn với Benton, thái độ của hai người này có gì đó không được tự nhiên. Benton rời quầy bar, bước ra cửa với tâm trạng hoang mang tột độ, và anh luôn cảm thấy ánh mắt của hai người kia cứ dõi theo mình. Lúc này, những lời ca cũ kĩ lại xuất hiện trong đầu anh:

“Hôm nay hắn lại không ở đó

Ôi, ta mong sao người hãy tránh xa ta...”

- Thưa ngài, hãy đợi một lát! - Chủ quán gọi với theo, ông ta bỗng nhiên nhớ ra ý định của Benton khi đến đây. - Ngài còn ý định làm một li chứ?

- Không! - Benton đáp một cách thô lỗ. Tiếp đó, do không kìm được xúc động, Benton bồi thêm một câu. - Đợi lần sau khi hắn tới, ông cứ đem cho hắn uống!

Hơn một tháng sau đó, bản thân Benton có những thay đổi to lớn. Đối với bất cứ người nào quen biết Benton trước kia thì những thay đổi này là rất đáng ngạc nhiên. Những điều to tát ta tạm chưa nói tới, phải kể đến đầu tiên là anh đã hoàn toàn từ bỏ hai thói quen bất di bất dịch trước đây: Thứ nhất, buổi sáng trên tàu tới văn phòng, anh không còn ngồi tĩnh lặng trong toa xe của mình đọc báo nữa (vài năm trở lại đây anh luôn luôn làm như vậy). Bây giờ, trong nửa giờ đồng hồ từ nhà tới văn phòng, anh đều đi đi lại lại trên hành lang dài hun hút, mắt láo liên tìm kiếm trong từng toa xe với tâm trạng mịt mùng xen lẫn xấu hổ. Thứ hai, giờ đây anh hiếm khi còn ăn trưa tại phòng làm việc mà thường xuyên đi dạo trên phố, tới một quán rượu nào đó làm một li, thưởng thức một chiếc hamburger. (Có điều không bao giờ anh bước chân tới quán Bull&Bush nữa, mặc dù anh vẫn luôn kiếm cớ để đi qua quán này. Nếu một ai đó cảm thấy Benton rất thú vị thì có lẽ người đó sẽ phát hiện ra rằng Benton đang cẩn thận quan sát quán rượu này, cứ như thể anh đang giám sát nó vậy.)

Đã gần đến hè, vậy nhưng con người kì dị khiến Benton luôn cảm thấy bất an kia vẫn chưa thấy xuất hiện trở lại. Anh cũng dần quên đi chuyện đó, cho rằng nó chỉ là “giấc mơ giữa ban ngày” như người ta vẫn nói, mặc dù trước đây anh chưa hề gặp phải những chuyện lạ lùng như vậy. Giữa mùa hè, nỗi âu lo luôn canh cánh trong lòng anh cũng dần tan biến. Sau đó, anh tin rằng những giấc mơ hoang tưởng của mình sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.

Nhưng, anh đã lầm...

Nếu hai vụ tai bay vạ gió trước đây chỉ là ảo mộng thì tai họa lần thứ ba mà Benton gặp phải có thể coi là một cơn ác mộng.

Tháng Bảy, khi kì nghỉ đang tới gần, trước đó Benton đã chuẩn bị sẵn nơi nghỉ mát cho mình và vợ tại một khu resort cao cấp bên bờ biển với chi phí đắt đỏ. Nơi đó cách xa hoàn toàn với thị trấn nhỏ miền trung bộ, nơi Benton coi là nhà của mình. Mỗi năm một lần “du ngoạn thỏa thích” như vậy khiến cho Benton đắm chìm trong những mộng tưởng rất phi thực tế mà hằng ngày anh luôn phải tự kiềm chế. Trong vòng hai tuần liền, anh có thể ra vẻ mình không chỉ là một viên chức quèn, mà những người xung quanh anh, những người nghỉ cạnh anh cũng sẽ nghĩ rằng mộng tưởng của anh là thật! Điều này khiến anh chìm đắm hơn nữa vào cơn mộng tưởng.

Anh háo hức ngóng chờ buổi chiều ngày thứ Sáu cuối cùng trước kì nghỉ. Và rốt cuộc thì giây phút anh mong chờ cũng đã tới. Khi bắt chuyến tàu chuyên dụng trở về nhà, tâm trạng Benton hân hoan vui sướng. Chỉ ngày mai thôi, Benton sẽ có mặt bên bờ biển, đi bơi, đi tắm nắng. Hành lí đã sắp xếp xong xuôi, vé cũng đã đặt rồi. Tối nay ngủ thỏa thuê một giấc, rồi sáng sớm hôm sau...

Lúc bước vào cửa chung, Benton vẫn còn vui vẻ huýt sáo, nhưng khi vừa bước vào nhà mình, Benton lập tức thổi sai nhịp. Buồn bực, Benton dừng bước, khịt khịt mũi ngửi xung quanh. Anh la lên:

- Hừm, chắc ống thoát nước lại hỏng rồi!

Nhưng thứ mùi khó chịu này khá đặc biệt, Benton cảm thấy dường như nó còn rất quen - đây quả là một điềm chẳng lành. Trong phút chốc, cũng không rõ tại sao, Benton cảm thấy tóc gáy mình dựng đứng. Một luồng không khí lạnh băng thốc thẳng vào người anh. Bước thấp bước cao, Benton đi vào hành lang, không khí ở đây còn khó chịu hơn. Benton dừng lại, chỉ trong chớp mắt, trong đầu Benton đã hiện lên những kí ức đáng sợ. Benton biết rõ thứ mùi này ở đâu ra và cũng nhớ ra mình từng gặp nó ở đâu, trong hoàn cảnh nào.

Benton nhìn thấy một chiếc mũ vô cùng quen thuộc - chiếc mũ đen rộng vành mềm oặt! Nó được quăng bừa bên cạnh chiếc ghế nằm nghỉ của Benton. Đột nhiên, Benton cảm thấy cả căn phòng như đang xoay tròn xung quanh anh.

Anh như bị người khác xịt thuốc mê, nhìn chằm chằm vào chiếc mũ - nó bỗng trở lên ngày càng lớn, to phồng lên, tới mức chiếm trọn căn phòng, chiếm trọn toàn bộ đầu óc của Benton. Nhưng Benton tìm mọi cách nhìn ra nơi khác nhằm phá vỡ trạng thái bị mê hoặc. Phòng ngủ trên gác vẳng xuống âm thanh yếu ớt và dịu dàng: tiếng rì rầm, âm thanh rên rỉ đau khổ, tiếng rú hân hoan bị kìm nén. Tiếp đó, Benton kinh hoàng khi nghe thấy những tiếng rì rầm hạ lưu khiến người khác không thể tin được vào tai mình. Benton nhớ lại một cách rõ ràng những âm thanh mà trước đây mình từng nghe. Do đó, Benton ra sức thoát khỏi sự kìm kẹp vô hình của cơn sợ hãi, bất chấp tất cả, lao lên gác.

- Ellen! - Benton hét lên và đẩy tung cánh cửa phòng ngủ, vừa vặn lúc này những tiếng rì rầm tiếp theo lại vọng ra.

Benton không còn đứng vững được trên đôi chân của mình nữa, vội vàng vịn vào tường mới không bị ngã nhào. Bởi lẽ những gì đang diễn ra trong phòng ngủ đã giáng cho Benton một đòn khủng khiếp.

Tên gù, không một mảnh vải che thân, nằm dang tay dang chân đầy thỏa mãn trên giường của Benton; trên cục bướu kì dị của hắn chằng chịt gân xanh, bẩn thỉu đến rợn người. Chiếc đầu bù tóc rối của hắn chúc về phía trước, áp lên bộ ngực trắng ngần của Ellen, hai cánh tay như những càng cua bẩn thỉu của hắn không ngừng lần mò tấm thân ngọc ngà của Ellen. Ellen nhắm nghiền hai mắt, há miệng thở hổn hển, lúc này trông cô thật hoang dâm và phóng đãng. Đôi bàn tay thon nhỏ của Ellen nắm chặt lấy cái đùi thô kệch của tên gù...

Benton cố hét lên, vò đầu mình một cách điên loạn. Mắt anh lồi ra, gần như muốn lòi ra khỏi tròng. Trong phút chốc, thời gian như ngừng trôi. Ngay sau đó anh chồm lên, tóm lấy tên gù. Một nguồn năng lượng lớn phát ra từ người Benton, toàn bộ sức mạnh của chính nghĩa và hận thù đều tập trung cả vào những ngón tay đang giơ lên. Nhưng đúng lúc đó, tên gù tuột ra khỏi giường, Benton không thể tóm được hắn. Với tốc độ thần kì, tên gù mặc quần áo, nhân lúc Benton còn đang loạng choạng như một người say chồm tới bắt thì hắn đã chạy vụt qua như một con dơi màu xám. Trong khoảnh khắc này, mặt hắn kề sát vào mặt Ellen. Vào lúc tên gù nhảy xuống đất, chạy ra khỏi phòng, Benton lại nghe văng vẳng bên tai tiếng lục cục như tiếng gà mái.

Benton giận ngút trời, không còn biết trời đất gì nữa. Anh không hề để ý rằng mắt vợ mình bỗng chốc nheo lại thành một khe chỉ mảnh, và cũng không hề để ý rằng trên mắt vợ mình đã xuất hiện một lớp vẩy mỏng trong suốt. Khi Benton xông tới truy bắt tên gù thì Ellen giơ một cẳng chân trần truồng ra, cố ý ngáng đường, khiến Benton ngã bổ nhào, lăn lóc trên chiếu nghỉ cầu thang.

Benton lồm cồm bò dậy, dựa vào lan can chiếu nghỉ thở phì phò. Lúc này, tên gù đã ra tới cửa phòng khách, chiếc mũ của hắn vẫn úp trên cái lưng kì dị. Tên gù ngẩng mặt lên ném về phía Benton một cái nhìn. Dưới bóng tối của chiếc mũ, đôi mắt hắn như hai hòn đá khiến người khác nhìn vào phải cảm thấy khiếp sợ. Tên gù bước ra khỏi cửa rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. Lúc này, người chủ căn hộ đang chịu sự giày vò nhìn thấy một cảnh tượng cuối cùng: đôi mắt nhìn thấu mọi nơi, cái gì cũng biết của tên gù kia lại một lần nữa liếc nhìn anh!

Khoảng ba, bốn mươi giây sau, Benton đuổi ra tới cổng vườn. Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của Benton, tên gù đã biến mất, không để lại chút dấu vết, tăm hơi nào...

Hai tuần sau đó, Benton luôn cố hết sức để hồi tưởng lại tình cảnh đã xảy ra sau khi tên gù rời khỏi nhà mình. Nhưng dù có thế nào thì Benton cũng không tìm được lời giải đáp thoả đáng. Anh hồi tưởng lại những lời đay nghiến vô lí với vợ - những lời cay độc làm tổn thương người khác, nhớ lại sự kinh ngạc tột cùng của vợ mình. Nhưng ngược lại, sự kinh ngạc đó càng khiến cho Benton nổi giận đùng đùng. Và Benton cũng nhớ tới cảnh sau khi mình đuổi vợ hết phòng nọ sang phòng kia, rồi cho Ellen một cái tát, trên khuôn mặt tím đỏ của Ellen lộ rõ sự khiếp đảm. Benton nhớ tới thái độ khăng khăng phủ nhận của Ellen, nhớ tới những câu mắng chói tai: “Đồ điên! Đồ điên!” của Ellen, sau khi nàng đã khóa trái cửa, tự nhốt mình trong nhà tắm. Sau khi đã mắng mỏ chán chê, Ellen xách va li đã được chuẩn bị từ trước đó, bỏ nhà ra đi.

Trong suốt quãng thời gian đó, anh luôn ở trong trạng thái hoang mang, không biết phải làm gì. Mới bước ra khỏi nhà. Benton đã tìm tới một cửa hàng chuyên bán đồ kim khí, mua một con dao dài kiểu Ý, sắc nhọn vô cùng.

Đã là ngày thứ mười bốn, Benton vẫn còn lang thang trên khắp các con phố. Áo quần lôi thôi, tóc tai bù xù, bụng đói cồn cào, nhưng ý chí của Benton lại vô cùng kiên định. Benton tin tưởng một cách chắc chắn rằng, rồi anh sẽ tìm thấy gã gù lùn tịt, đội cái mũ đen, mặc áo khoác rộng thùng thình ở một nơi nào đó, vào một lúc nào đó. Một khi tìm thấy hắn rồi, anh sẽ đâm lút cán con dao vào cái bụng nhơ nhuốc của hắn một cách đầy căm phẫn. Anh phải móc được đôi đồng tử li ti, độc ác từ đôi mắt gian xảo chớp chớp của hắn! Thậm chí khi lang thang trong đêm, Benton vẫn có thể thấy đôi mắt như những hòn đá đỏ đó đang nhấp nháy và sáng rất nhanh, rất lấp lánh, trong mắt chứa đầy thứ nước bẩn thỉu nhớp nhúa. Trong mũi Benton dường như vẫn còn lẩn quẩn mùi xú uế hỗn tạp phát ra từ khuôn mặt có đôi mắt ti hí đó.

Không chỉ có vậy, bài hát mà hồi nhỏ mẹ vẫn ru Benton luôn nhảy múa trong đầu anh:

“Một ngày nọ, trên bậc cầu thang,

Ta gặp một người vốn không hề ở đó

Hôm nay hắn lại không ở đó,

Ôi, ta mong sao...”

Nhưng không, Benton không hề mong muốn hắn tránh xa mình. Mà ngược lại, bằng bất cứ giá nào, anh cũng muốn tìm thấy hắn. Mười bốn ngày, mười bốn ngày điên dại, đầu óc ngu ngơ. Tuy nhiên trong trạng thái điên dại ấy, một ý nghĩ mãnh liệt như ngọn lửa luôn cháy đượm trong đầu Benton. Rốt cuộc là ai, vì chuyện gì, lí do thế nào? Benton không biết gì cả nhưng thực ra, giờ anh cũng không còn muốn tìm hiểu lí do nữa. Nhưng chắc chắn ở một nơi nào đó, vào một lúc nào đó...

- Nhà! - Benton cay đắng gặm nhấm dư vị của chữ này.

Nhà! Haha, thật nực cười! Tất cả những chuyện này đều xảy ra sau cuộc sống hôn nhân mười một năm trời hạnh phúc êm đềm. Đột nhiên, Benton lại nghĩ về Ellen, tiếp đó lại nghĩ tới tên gù, rồi tới cảnh tượng hai người bọn họ với nhau... Bỗng chốc, trong đầu Benton lại xuất hiện những ý tưởng mới.

Đã mười bốn hôm rồi, cả hôm nay nữa là vừa tròn mười bốn hôm - hôm nay lại là tối thứ Sáu! Nếu như cơn ác mộng này không xảy ra thì giờ này Benton đang ở đâu? Đương nhiên, anh và vợ mình đã kết thúc kì nghỉ, đang trên đường trở về nhà!

Có lẽ nào...

Benton nhìn đồng hồ, hai tay không còn kiềm chế được, bắt đầu run rẩy. Tám giờ năm mươi. Chỉ còn mười phút nữa, chuyến tàu lúc chín giờ sẽ vào ga. Benton vội liếc nhìn bốn phía, phát hiện mình đã đến con hẻm nhỏ dẫn về nhà mình. Thực tại vô tình một lần nữa lại phá hỏng kế hoạch của anh. Ánh sáng man dại trong mắt anh dần biến mất. Nhưng khi đã ý thức được rằng con hẻm mình đang đứng cách ga tàu hỏa chỉ vài con phố, trên khuôn mặt Benton bỗng nở một nụ cười kì lạ...

Trong lúc Ellen và tên gù đó rời khỏi ga tàu hỏa, không hề nhìn thấy Benton. Ellen đi giày cao gót, mặc một bộ đồ rất hợp thời trang. Tên gù thì vẫn ăn vận giống mọi khi, cái áo khoác nực cười, chiếc mũ đen rộng vành. Nhưng Benton đã phát hiện ra hai người họ. Chúng tay trong tay (Điều này hiển nhiên là không thể chấp nhận được!). Ellen mặt mày rạng rỡ, giống như một thiếu nữ trẻ trung, tên gù thì bẩn thỉu, hôi hám. Benton lại một lần nữa nghe thấy tiếng lục cục vẳng tới. Anh nấp vào sau cánh cửa tối om, giận dữ tới mức nghẹt thở, mắt mũi tối sầm.

Đúng lúc đó, tên gù dừng bước, nhìn về phía Benton vừa nấp. Benton thầm nguyền rủa, gắng thu mình về phía sau. Mặc dù trên phố không còn ai nhưng Benton vẫn không muốn mọi người biết mình đang nấp ở đây. Nhưng người ta đã biết Benton đang ở đó!

Tên gù làm điệu bộ kì quái của một kị sĩ, hôn tay Ellen, nói thầm vài câu với Ellen khiến người khác nhìn thấy phải nôn mửa. Tiếp đó, khi Ellen lặng lẽ bỏ đi dọc theo con phố, hắn quay đầu lại, nhìn về phía cánh cửa Benton đang nấp với đôi mắt sáng như lân tinh. Người nấp bên trong không nhẫn nại được nữa, lao ra, giơ cao con dao sáng loáng lên. Tên gù hốt hoảng chạy tháo thân dọc theo con phố. Chiếc áo khoác của hắn bay phấp phới phía sau như đôi cánh khổng lồ của con bươm bướm đã bị thương tích.

Benton cũng chạy như bay, ngọn lửa cuồng nộ muốn báo thù khiến anh như được tiếp thêm sức mạnh. Khoảng cách giữa hai người mỗi lúc một rút ngắn, Benton thở ngày càng gấp gáp và khoảng cách với tên gù ngày càng xích lại. Benton vẫn giơ cao con dao, chuẩn bị đâm cho tên gù một nhát trí mạng.

Bỗng tên gù rẽ vào một góc phố. Benton cũng vội vã xông vào con hẻm tối đen như mực đó. Giày của Benton trơn tuột trên mặt đá lát đường, anh chỉ kịp dừng lại để lấy thăng bằng, cố gắng kìm nén hơi thở của mình nhịp nhàng trở lại.

Im lặng như tờ...

Tên gù lại biến mất tăm mất tích! Hắn...

Không, hắn vẫn ở đó. Hắn nấp dưới bóng của bức tường, giống hệt một con chuột bị dồn tới đường cùng.

Benton xông lên, con dao trong tay anh vạch một đường vòng cung sáng loáng khi đâm thẳng vào ngực tên gù. Nhưng nhanh như chớp, tên gù đã né được, hắn lách dưới cánh tay Benton, lỉnh ra ngoài, chạy về phía con phố chính. Chỉ để lại sau lưng hắn những dư âm đáng sợ của âm thanh lục cục, lục cục.

Âm thanh lục cục yếu ớt đó đẩy cuồng vọng giết người của Benton lên một đỉnh cao mới. Ngoài việc thục mạng chạy đuổi theo, giờ đây Benton không còn chú ý tới bất kì điều gì nữa. Benton đuổi theo dấu vết của tên gù. Benton xông lên phố, nhưng anh không nhìn thấy ánh đèn của chiếc taxi đó, tiếng còi xe chói tai, anh cũng không còn nghe thấy. Thực ra, anh cũng mơ hồ ý thức được tiếng phanh xe gấp gáp và tiếng bánh xe ken két khi ma sát với mặt đường, có điều mọi việc nằm ngoài dự liệu của anh. Một màn đêm tối đen mù mịt đổ ập xuống...

Bóng đen đó chẳng mấy chốc mà tan biến. Benton dần hoàn hồn trở lại sau cơn mê, anh phát hiện ra mình đã co rúm thành một đống ở góc phố. Máu chảy ròng ròng trên mặt, tai ù đi. Phố xá chuyển động ngang dọc xung quanh anh.

- Trời ơi! - Benton rên rỉ, tiếng nói của anh cũng giống cơ thể anh đang dần vỡ vụn, không những thế còn vô cùng yếu ớt và mơ hồ. Sau đó, Benton thấy phố xá đã dừng lại không chuyển động nữa. Một cơn đau thật đáng sợ từ phần eo của Benton dấy lên, buốt tới óc. Benton cố gắng thử cử động người nhưng không thể làm gì được. Anh nghe thấy tiếng bước chân vội vã, liền ngoái lại, cố thò đầu ra khỏi góc phố một cách khó nhọc và đau đớn. Máu tươi chảy ròng ròng từ một bên tai bị rách. Benton khẽ cử động một bên cánh tay, các ngón tay của anh đều co quắp cả lại.

- Lạy Chúa tôi! Hỡi ngài, vừa rồi ngài làm gì vậy, ngài đã làm gì vậy? - Tài xế taxi vội vã, lắp bắp hỏi. - Ôi, lạy Chúa! Ngài bị thương rồi, bị thương rồi. Đây không phải là lỗi của tôi. Không phải tôi làm!

- Không... không... sao cả! - Benton hổn hển nói. Thân dưới của anh lại dấy lên một cơn đau mới, đau tới mức Benton gần như ngất lịm đi. - Ông, ông... chỉ cần... ừm, chỉ cần đưa tôi vào xe của ông... tới bệnh viện... hoặc... tới... bác sĩ.

- Được rồi, nhất định thế! - Người tài xế nói to rồi lập tức quỳ xuống.

Nếu cái mũi của Benton không bị nước mũi và máu sắp khô lại làm cho tắc tịt thì anh chắc chắn sẽ không phải đợi tới khi nghe thấy tiếng khanh khách đáng sợ vọng lại từ phía đường đi bộ, mới biết là tên gù vẫn đang hiện diện. Khi nghe thấy âm thanh đó, anh gắng hết sức ngoảnh cái đầu đang bị thương lại, việc này khiến anh vô cùng đau đớn. Anh ngước mắt nhìn lên, trong bóng tối phía dưới vành mũ mềm oặt đó có hai đốm sáng đang chằm chằm nhìn vào anh.

- Ơ hơ... tôi nghĩ là, ơ ơ... giờ thì ông.... hài lòng rồi chứ? - Anh hỏi bằng chất giọng đầy khốn khổ, đồng thời đưa tay sờ xoạng mong tìm được con dao nhưng nó đã nằm đâu đó ở dưới lòng đường.

Sau đó anh đờ người, bất động. Cho dù khắp mình mẩy đau đớn vô cùng, cho dù vết thương của anh nhức đến mức không chịu nổi, nhưng khi nhìn thấy tên gù chầm chậm lắc lắc cái đầu khuất dưới bóng cái mũ của hắn, rồi sau đó trả lời phủ định câu hỏi đứt quãng của anh, khắp thân thể và toàn bộ ý thức của Benton đều cứng đờ!

Benton nằm trong đường cống, tuyệt vọng nhìn những mánh khoé quen thuộc, những trò từ trước đến nay vẫn in đậm không phai mờ trong tâm trí anh, một lần nữa tái diễn trước mắt. Lão gù thì thầm vào tai người tài xế taxi những lời lẽ bẩn thỉu, nhớp nhúa. Hai con mắt đen tối gian xảo của hắn mở to. Thần sắc trên gương mặt người tài xế trở nên hoảng loạn giống như nắm đất sét trộn tro bạc phếch bị đập vỡ bung. Benton chỉ biết trố mắt, líu lưỡi trước cảnh đó, vô cùng kinh ngạc và lo sợ đến mức chỉ còn biết há hốc mồm, thậm chí quên mất cả vết thương đau đớn cực độ của mình. Nhìn thấy người tài xế taxi quay trở lại chỗ xe ô tô của mình như bị mộng du, Benton cảm thấy con phố lớn lại bắt đầu xoay chuyển vòng quanh mình.

Benton muốn hét lớn nhưng lại chỉ có thể phát ra một tiếng như ho khan, run rẩy. Tay anh giật giật sờ phải cái xương mắt cá chân dơ bẩn của tên gù đó. Anh quyết sống chết nắm chặt nó, không buông tha. Tên lùn đó đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích, giống như một tảng đá, giống như một cái cọc sắt. Benton giãy giụa, tấm thân bê bết máu me, gắng gượng một cách tuyệt vọng để đứng dậy. Lúc này, con phố lớn xung quanh ổn định trở lại, không còn xoay chuyển nữa. Nhưng anh không thể đứng dậy, cái lưng của anh không nghe theo sự sai bảo, hẳn sống lưng đã bị xe đâm gãy. Anh bắt đầu ho, tiếp theo lại rên rỉ, buông tay ra. Lần nữa, hai mắt anh lại ngước nhìn lên, bắt gặp cái nhìn chằm chặp của tên gù.

- Xin hãy...

Anh lắp bắp. Nhưng những lời nói của anh chìm nghỉm trong tiếng động cơ đột nhiên khởi động rồi lao vụt đi. Ngoài cái bóng đen lờ mờ của chiếc taxi và ánh đèn đỏ phía đuôi của nó ra, cảnh tượng cuối cùng mà Benton nhìn thấy là đôi mắt tà ác kia, nó đang nhanh chóng khép lại, như để vĩnh biệt anh...

Vài phút sau, cảnh sát đến hiện trường. Đây là một vụ tai nạn liên quan đến mạng người khó hiểu nhất mà họ từng xử lí. Họ đã bị tiếng gào thét điên dại của một bác tài xế tóc bạc trắng, tâm trí hoàn toàn bất thường hối thúc.

Tuyển chọn: Hà Quỳnh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.