Mặt Nạ Tử Thần Đỏ

Lượt đọc: 184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Con Mèo Đen Bí Ẩn

❊ ❊ ❊

E. A. Poe

Câu chuyện mà tôi sắp kể ra đây vô cùng hoang đường nhưng cũng rất bình thường. Tôi không mong mọi người tin, bởi chính tôi cũng không tin những gì mà tôi đã trải qua nên hi vọng được mọi người tin chẳng phải là điên rồ sao? Nhưng tôi không điên, cũng không phải nằm mơ. Vậy mà ngày mai tôi sẽ chết. Tôi muốn nhân chút thời gian sống ít ỏi còn lại kể câu chuyện này ra, để linh hồn được thanh thản… Tôi rất muốn kể rành mạch những câu chuyện vặt vãnh trong gia đình này mà không cần lời bình luận nào. Chính những việc này đã làm tôi hoảng hốt, dằn vặt, cuối cùng là hủy hoại cả cuộc đời mình. Nhưng tôi cũng không muốn giải thích tỉ mỉ, vì với tôi những việc ấy thật đáng sợ, còn với nhiều người lại chẳng là chuyện gì lạ, và cũng chẳng có gì ghê sợ cả. Có lẽ đời sau, một số người có học sẽ coi câu chuyện tôi kể chỉ là chuyện nhỏ nhặt, tầm thường. Đầu óc họ sẽ tỉnh táo, phân biệt rõ phải trái, chứ không hoang mang như tôi. Tôi tường thuật câu chuyện này trong trạng thái kinh hoàng, nhưng theo cách nhìn nhận của họ chắc chắn đây chỉ là một việc rất đơn giản: Có nhân ắt có quả mà thôi!

Từ nhỏ, tôi đã có tiếng là một cậu bé hiền lành, dễ bảo. Tôi còn rất hay mềm lòng, thường là đề tài chế giễu của bạn bè. Đặc biệt là tôi rất thích các con vật nuôi trong nhà. Cha rất chiều tôi, nên mua cho tôi đủ loài vật mà tôi thích. Phần lớn thời gian tôi dành để chơi với chúng, cho chúng ăn và chơi đùa với chúng là lúc tôi cảm thấy sung sướng vô cùng. Càng lớn tính cách kì dị đó của tôi lại càng phát triển, cho tới khi trưởng thành, đó vẫn là nguồn vui lớn nhất của tôi.

Có người thích những chú chó thông minh lanh lợi. Với họ, về cơ bản chẳng cần phải nhiều lời để nói lên sự yêu thích đó. Nếu bạn thường xuyên chịu sự đối xử lạnh nhạt của con người thì chắc chắn tình yêu đối với các loài vật sẽ được bạn khắc cốt ghi tâm.

Tôi cưới vợ hơi sớm và rất may mắn là cô ấy cũng có những sở thích giống tôi. Nhìn tôi cho các con vật cưng ăn, nếu có điều kiện là cô ấy lại tới chơi với chúng. Biết tôi luôn mong muốn, ao ước có thêm những người bạn xinh xắn đáng yêu, cô ấy đã không bỏ sót bất kì cơ hội nào để sưu tầm những con vật mà tôi ưa thích, như chim chóc, cá vàng, chó cảnh, thỏ con, khỉ con và cả một con mèo xinh xắn.

Con mèo này khá lớn, rất đẹp mã, lông đen tuyền, lại rất nhanh nhẹn. Nó khôn đến mức làm cho mọi người phải kinh ngạc. Vợ tôi vốn mê tín, hễ nói tới cái khôn của con mèo là lại hay lôi truyền thuyết ra kể. Cô ấy cho rằng tất cả các con mèo đều do phù thủy biến thành. Về sau với hành tung thoắt ẩn, thoắt hiện của nó, tôi mới hiểu rõ vợ tôi thật chí lí khi đặt tên cho nó. Con mèo này được vợ tôi đặt tên là Pluto (tên của Diêm Vương, vị thần cai quản âm ti trong thần thoại Hy Lạp), vốn là con vật tôi yêu quý và thích chơi nhất. Tôi đích thân cho nó ăn, tôi đi đâu nó cũng lẽo đẽo bám theo đến đấy. Cả khi tôi lên phố, nó cũng bám riết từng bước, không sao đuổi về được.

Sự gắn bó thân thiết giữa tôi và con mèo Pluto như vậy đã được vài năm. Trong những năm ấy, nói ra thật xấu hổ, do tôi uống rượu quá chén, tính cách ngày càng trở nên tồi tệ. Càng ngày tính tình tôi càng bất thường, hơi tí là nổi cáu, bất chấp người khác có chịu đựng được hay không. Tôi đã nhiều lần dùng lời lẽ thô bỉ nhục mạ vợ mình, cuối cùng còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với cô ấy. Tất cả những con vật tôi nuôi đương nhiên cũng cảm nhận được tính tình thô lỗ, bỉ ổi như thằng khùng của tôi. Tôi không những không chăm sóc mà còn ngược đãi, đánh đập chúng. Nào là thỏ, khỉ con, kể cả chó, hễ cứ chạy lại với tôi là lại bị hành hạ đánh đập thẳng tay. Chỉ với mỗi con mèo là tôi còn hơi yêu quý, và cũng tự kiềm chế được, chưa đánh đập tàn nhẫn mà thôi. Không ngờ bệnh của tôi ngày càng trở nặng và chỉ sau một thời gian, tôi đã trở nên vô cùng tàn bạo. Bạn nghĩ xem, trên đời có bệnh nào ghê gớm hơn bệnh nghiện rượu không? Lúc này con mèo cũng già rồi, nó cũng trở nên khó tính, hay giận dỗi, vì vậy mà tôi thường trút giận vào nó.

Một tối nọ, sau khi uống rượu ở một nhà hàng quen, say khướt mới về nhà, nhận ra Pluto đang cố tình trốn tránh mình nên tôi bèn tóm chặt lấy nó. Thấy tôi hung hãn quá, nó hoảng hốt nên cắn nhẹ một cái vào bàn tay tôi. Lúc ấy tôi như một tên ác quỷ, các thớ thịt trên mặt rung lên bần bật. Chẳng hiểu sức lực có từ đâu đã làm tôi mất hết lương tri. Tôi rút từ túi áo trong ra một con dao nhíp, mở lưỡi ra, tay bóp cổ con vật khốn khổ, đè xuống, rồi lấy dao khoét trọn con ngươi của nó! Cho tới giờ, khi viết tới tội ác man rợ này của mình, tôi vẫn còn cảm thấy toàn thân lạnh toát, run lẩy bẩy, mặt mày nóng rực vì hổ thẹn.

Ban đêm, nửa tỉnh nửa mê, tôi liền bị ám ảnh về hành vi tội lỗi đó của mình. Sáng sớm hôm sau khi thần trí trở lại bình thường, tôi cảm thấy rất hối hận về hành động vô cùng dã man mà mình gây ra. Nhưng đó chẳng qua cũng chỉ là cảm giác rất mơ hồ, mờ nhạt. Một kẻ nát rượu bán linh hồn cho quỷ như tôi thì còn chút lương tri nào nữa, khi đã say thì chẳng còn biết trời đất là gì. Khi đó vết thương của con mèo cũng lành dần. Bên hốc mắt bị khoét mất con ngươi trông thật khiếp sợ, xem chừng nó đã cam chịu, không dám bỏ đi mà chỉ quanh quẩn trong nhà với dáng vẻ sợ sệt. Nó thường đi lại trong phòng nhưng hễ thấy tôi đến gần là lại sợ hãi, cố chạy thoát thân. Suy cho cùng, bản tính lương thiện trời cho của tôi chưa mất hết, nên lúc đầu, thấy những con vật mình hằng yêu quý và chăm bẵm một thời, nay sợ và ghét chủ như vậy thì không khỏi chạnh lòng. Nhưng cảm giác ấy nhanh chóng biến thành sự phẫn nộ, ngày một dâng cao, cuối cùng làm cho tôi hễ tức giận là lại không kìm được. Trong triết học, những khái niệm xấu xa không bao giờ được coi trọng. Nhưng tôi lại tin rằng, những khái niệm xấu xa ấy cũng thuộc về những hành động bản năng của tâm trí, là một phản xạ bẩm sinh của con người. Nói cách khác, đó là do tính cách hay tinh thần của con người quyết định. Ai chẳng từng nhiều lần làm các việc xấu xa hay đồi bại một cách vô thức? Mà những việc làm ấy lại vô duyên vô cớ, biết rõ là không nên làm mà vẫn cứ làm bằng được mới thôi. Cho dù biết làm vậy là phạm pháp nhưng không chịu nghĩ tới hậu quả mà vẫn điên cuồng thực hiện tới cùng, là sao đây? Vâng, chính những ý niệm độc ác ấy đã chấm dứt cuộc đời tôi. Chính là do những khát vọng khó lường từ trong tâm can sâu thẳm, thứ khát vọng chuốc thêm phiền hà cho bản thân, tôi điềm nhiên gây tội ác và tiếp tục hành hạ con mèo, cuối cùng giết chết nó.

Một sáng nọ, tuy chẳng có điều gì bực bội trong lòng, nhưng bỗng nhiên vô cớ tôi đã ra tay rất tàn độc. Tôi cầm một đoạn dây thòng lọng, lừa lúc con mèo lơ đễnh, dùng dây thừng thít chặt cổ nó, mang treo lên cành cây. Tâm trạng tôi lúc đó diễn biến vô cùng kì lạ, tuy có rơi chút “lệ” phảng phất chút ân hận nhưng vẫn đang tâm bỏ mặc con mèo giãy giụa chết một cách thương tâm. Tôi dùng hạ sách này vì hận, con mèo đã từng yêu quý tôi mà dám cả gan xúc phạm chủ. Tuy tôi cũng biết, làm như vậy là phạm phải một tội ác tày trời, một sự cuồng bạo mất hết tính người, và do vậy mà tôi bị đày xuống địa ngục, khiến linh hồn không bao giờ được siêu thoát. Nếu quả thật có như vậy thì với tội lỗi đó của mình, ngay cả Thượng đế chí tôn cũng không thể xá tội cho tôi, dù chỉ một lần.

Chính vào cái đêm thực hiện hành vi tàn bạo trái đạo lí đó, đang ngủ say tôi bỗng nghe thấy tiếng kêu báo cháy nên liền vùng dậy. Tấm rèm cửa phòng ngủ của tôi bén lửa, làm cả ngôi nhà bốc cháy rừng rực! Hai vợ chồng tôi và một người hầu gái phải khó khăn lắm mới thoát ra được. Vụ cháy đã thiêu rụi tất cả, toàn bộ của cải của chúng tôi đều đã biến thành tro bụi. Từ đó về sau, tôi đành cam chịu sự vùi dập của số phận. Chỉ cần nghĩ lại đám cháy ghê sợ đêm đó là tôi đã hết hồn rồi.

Nhưng tôi không đến nỗi hoàn toàn nhu nhược nên cũng cố gắng tìm mối quan hệ nhân quả của vụ cháy này, mà theo cách nói dân gian là “ác giả ác báo”. Tôi ngẫm nghĩ, cố tìm hiểu từng chi tiết, không bỏ sót bất cứ điểm nghi vấn nào, dù là nhỏ nhất. Ngay hôm sau khi xảy ra vụ cháy, tôi quay lại thăm nơi đổ nát đó. Các bức tường nhà đều đổ sập gần hết, duy chỉ còn lại một bức tường ngăn là đứng vững. Nó không dày lắm, nhưng lại ở giữa nhà, đầu giường tôi kê sát vào chính bức tường này. Lớp vữa trát đã ngăn ngọn lửa lại và tôi coi đó là nguyên nhân chính khiến nó còn tồn tại. Bên chân tường nhà có rất nhiều người tụ tập, không ít người trong số họ đang chăm chú quan sát những vết loang lổ do khói lửa tạo thành trên bức tường đó. Cứ nghe thấy họ luôn miệng trầm trồ:

- Thật kì lạ! Kì lạ hết sức!

Tôi thấy tò mò, bèn lại gần thì phát hiện các vết loang in hằn lên lớp vữa trát thành hình con mèo khổng lồ. Trên bức tường trắng có một bức phù điêu vẽ bằng lửa, hóa ra là hình một con mèo! Con mèo được khắc họa rất tinh tế, y như thật! Nó giống con mèo đen của tôi một cách lạ lùng. Trển cổ con mèo này cũng có một sợi dây thắt cổ, màu trắng nhờ nhờ.

Nhìn thấy con quái vật này, tôi như gặp phải ma, vô cùng run sợ, bàng hoàng. Nhưng lúc sau nghĩ lại thì thấy yên tâm phần nào. Tôi còn nhớ, con mèo đen xinh xắn đã bị tôi treo cổ trên một cành cây trong vườn hoa. Vườn hoa đầy người, có cả lính cứu hỏa, không biết là ai đã cắt dây buộc con mèo và ném nó qua cửa sổ để ngỏ, vào giường tôi. Họ làm vậy chắc là để cảnh báo tôi. Mấy bức tường đã đổ sập xuống kia có thể là đã đè lên con vật bị tôi hại chết một cách thê thảm. Lớp vôi vữa trên tường chịu sức nóng của ngọn lửa, xác con mèo cháy bốc mùi quyện cùng với khí amoniac tạo ra bức hình bí ẩn kì lạ mà tôi và mọi người nhìn thấy trên tường. Mặc dù đã vận dụng mọi khả năng phán đoán và suy luận để giải thích hiện tượng lạ lùng này nhưng tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó huyền bí còn ẩn chứa bên trong.

Sự kiện sợ hết hồn này, dù là theo ai đó duy lí, tỉnh táo mà cố kiềm chế, nhưng vẫn để lại một ấn tượng kinh hoàng trong tôi. Phải mấy tháng liền, tôi không sao giũ bỏ được nỗi ám ảnh ma quái mà con mèo kia mang lại. Trong lòng tôi nảy sinh cảm xúc rất mơ hồ, hối hận đan xen thản nhiên. Nhưng khi nguôi đi phần nào nỗi ân hận đã giết con mèo Pluto xinh xắn và kì lạ, thì dù là tới nơi tồi tệ nhất, tôi cũng vẫn luôn tìm kiếm một con mèo đen có hình dáng tương tự như con vật mà tôi đã giết chết, để lấp vào khoảng trống ấy.

Một tối nọ, khi đang ngồi say mèm trong một quán rượu lụp xụp, tôi chợt chú ý tới một thùng rượu Gin to tướng, vì ở trên đó có con vật gì màu đen không rõ lắm. Tôi cứ nhìn chằm chằm vào đó một hồi, ngạc nhiên là tại sao mình lại không sớm nhìn thấy nó. Tôi bước lại gần lấy tay sờ soạng. Hóa ra đó là một con mèo đen khá to, béo khỏe hệt như con Pluto. Nó giống con mèo cũ của tôi đến kì lạ, nhưng vẫn có một điểm khác là trên người Pluto không hề có bất kì sợi lông trắng nào, còn con này phần ức gần như trắng tuyền, chỉ có điều hơi mờ mà thôi. Tôi vừa sờ vào, nó lập tức nhảy lên, nằm yên trong tay tôi, miệng gừ gừ vẻ vui sướng vì được tôi chú ý tới. Nó là con vật tôi luôn hằng tìm kiếm để nuôi nấng cho thật tử tế nhằm chuộc lại lỗi lầm mà mình đã gây ra cho Pluto. Tôi bèn ngã giá với ông chủ, nhưng không ngờ ông ta cũng không hề biết gì về lai lịch của nó, cũng chưa gặp nó bao giờ, nên không thể phát giá.

Tôi tiếp tục vuốt ve con mèo và khi thấy tôi đứng lên chuẩn bị ra về thì nó tỏ ý muốn đi theo. Tôi bèn cho nó theo, trên đường thi thoảng lại cúi xuống vuốt ve nó. Vừa về đến nhà, con mèo đã rất tự nhiên như thể đã quen thân với tất cả mọi người, nó tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn và ngay lập tức khiến cho vợ tôi hài lòng và yêu thích.

Còn tôi, chẳng bao lâu sau lại thấy chán ghét nó. Điều này nằm ngoài dự tính của tôi và tôi cũng không hiểu vì sao lại như vậy, mọi tình cảm đang có trong tôi đã bị đảo lộn hoàn toàn. Nó rất quý tôi, nhưng tôi hễ gặp nó là lại ghét bỏ, giận dữ. Lâu dần sự ghét bỏ này đã nhanh chóng chuyển thành sự căm ghét sâu sắc mà ngay chính bản thân tôi cũng không hiểu vì sao. Tôi cố gắng tránh nó, cảm giác xấu hổ và ám ảnh vì mình đã có hành vi độc ác với con mèo trước làm tôi không dám động vào nó. Phải đến mấy tuần liền tôi không ngược đãi nó. Nhưng lâu dần, tôi lại cảm thấy căm ghét con mèo đến rồ dại cả người. Hễ nhìn thấy bộ mặt xấu xí của nó là tôi lại vội né tránh như thể tránh dịch bệnh, thà bỏ đi cho yên chuyện.

Nói thực ra, nguyên nhân khiến tôi ngày càng căm ghét con mèo này là vì buổi sáng ngày hôm sau khi mang nó về, tôi lại thấy nó bị chột một mắt hệt như con Pluto. Vợ tôi thì trái lại, thấy vậy thì càng yêu quý nó hơn. Vì như tôi đã nói, vợ tôi là người rất nhân từ. Cô ấy thường khuyên tôi không nên ngược đãi, hành hạ các con vật nuôi, càng không được coi đó là những trò giải trí. Tôi vốn cũng là người như vậy, và điều đó khiến tôi vui vẻ trở lại.

Tôi ghét con mèo này bao nhiêu thì nó càng tỏ ra thân mật với tôi bấy nhiêu, nó bám riết, không xa tôi nửa bước, điều này hẳn các bạn đọc cũng thấy thật khó lí giải. Chỉ cần tôi ngồi xuống là nó quẩn quanh ngay dưới chân ghế hoặc nhảy tót lên đầu gối, làm nũng tôi. Nó không biết rằng điều đó làm tôi phát tởm. Khi tôi đứng dậy đi, nó quấn lấy chân tôi làm tôi suýt ngã, nếu không thì nó cũng chìa móng vuốt vừa dài vừa sắc bám lên quần áo rồi trèo lên ngực tôi. Tuy chỉ hận là không bóp chết nó ngay được nhưng tôi vẫn không dám ra tay. Thứ nhất là vì nghĩ tới tội ác trước kia với Pluto, thứ hai, cũng là nguyên nhân chính, xin cho tôi được nói ra, là tôi quá sợ con quái vật chột mắt này rồi.

Chẳng phải tôi sợ nó xâm hại đến cơ thể hay sinh mạng mình, nhưng cũng thật khó nói cho rõ ràng được. Tôi cảm thấy hổ thẹn mà thừa nhận rằng, cho dù tôi có phải ở trong buồng giam của tử tù thì nỗi sợ hãi mà con mèo này mang lại cho tôi còn kinh hoàng hơn nhiều. Hành động vừa tàn bạo vừa dã man của tôi ngày ấy tưởng như đã lắng xuống, thì nay lại bị con mèo này khuấy lên, làm lòng tôi nhức nhối không yên. Nhận ra mối ác cảm đó, vợ tôi nhiều lần nhắc tôi phải lưu ý đến đốm trắng trên ức con mèo này, vì như tôi đã nói, đốm trắng ấy tuy to nhưng nhìn nó rất mờ. Vậy mà dần dần nó đã hiện thành đường nét rõ ràng. Lâu nay lí trí của tôi không thừa nhận, luôn coi đó là ảo giác. Giờ thì vết mờ đó hiện ra quá rõ ràng, chỉ cần nhắc tới thôi là tôi đã dựng tóc gáy lên rồi. Chính vì vậy tôi càng căm ghét và ghê sợ nó hơn, nếu tôi có gan thì sớm đã cho nó đi đời rồi. Cảm giác ấy luôn rình rập, ám ảnh và khủng bố tôi - một chiếc giá treo cổ! Đó chính là thứ đáng sợ khủng khiếp, một dụng cụ hình luật để đưa kẻ tội đồ sang thế giới bên kia một cách dứt khoát và chắc chắn.

Lúc ấy tôi rơi vào tình cảnh khốn quẫn. Tôi đã thản nhiên giết chết một con vật không biết tự vệ. Không chừng chính nó đã đầu thai, để bắt tôi phải chịu đựng cực hình trước Thượng đế. Trời ơi, nó đã mang lại cho tôi biết bao tai họa không thể chịu đựng nổi. Ngày cũng như đêm, tôi không lúc nào được thảnh thơi an hưởng phúc lành. Ban ngày, nó không để cho tôi được yên một mình. Ban đêm, tôi luôn phải thức giấc không biết bao nhiêu lần trong những giấc mơ đáng sợ. Hễ cứ nhắm mắt là tôi lại thấy nó như đang phả hơi nóng lên mặt mình, trái tim tôi như bị đè nặng, không sao thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này được.

Phải chịu đựng sự khổ ải này khiến cho tôi mất nốt chút lương tâm còn sót lại. Những suy nghĩ đen tối là thứ duy nhất luôn thôi thúc tâm trí tôi, bất cứ lúc nào, trong đầu tôi cũng chỉ toàn những ý nghĩ xấu xa và hèn hạ mà thôi. Tôi ngày càng trở nên nóng giận thất thường, đến mức thù hận tất cả mọi sự và mọi người xung quanh. Tôi ngày càng mù quáng, luôn bất ngờ nổi giận không sao kiềm chế được. Trời ơi, vậy mà chỉ có người vợ hiền thảo của tôi phải chịu đựng mọi chuyện tồi tệ nhất, mà không một lời ca thán!

Do nghèo khổ, chúng tôi đành phải sống trong ngôi nhà tồi tàn, rách nát. Một hôm, để dọn lại hầm chứa rượu, cô ấy đã cùng tôi xuống gian hầm tối tăm, ẩm thấp. Con mèo cũng hấp tấp theo tôi chạy xuống chiếc thang dốc, làm tôi suýt nữa thì bị ngã. Chẳng còn nhớ tới thảm họa trước kia, tôi nổi điên lên vớ lấy cái búa, quên hết cả nỗi khiếp sợ về lỗi lầm mà mình đã gây ra cho Pluto, nhắm đầu nó bổ xuống một nhát như trời giáng.

Giá mà đúng như ý của tôi thì chắc con mèo đã đi đời rồi. Ai ngờ, vợ tôi đã kịp giơ tay ra ngăn lại. Tôi đang nổi cơn tam bành thì bị cô ấy chặn lại nên càng lồng lộn hơn, liền lựa tránh được tay vợ, rồi nhằm con mèo đang chạy bán sống bán chết mà bổ xuống một nhát nữa. Đúng là quả báo, nhát búa đó lại giáng vào vợ tôi, làm cô ấy không kịp kêu, ngã vật xuống, chết ngay tại chỗ. Chẳng biết ma đưa đường, quỷ dẫn lối thế nào, hay chính âm hồn của Pluto trở về xui khiến nhằm báo thù, mà tôi đã mê muội, mưu toan che giấu xác chết của một vụ ngộ sát như một tên sát nhân.

Tôi suy nghĩ nát óc, tính toán thật tỉ mỉ việc giấu xác chết ở đâu. Tôi biết, dù là ban ngày hay ban đêm, nếu đem cái xác ra thì sẽ bị xóm giềng phát hiện ngay. Tôi vắt óc nghĩ ra nhiều cách: lúc thì băm xác thành từng miếng nhỏ rồi thiêu cho mất tung tích. Lúc lại nghĩ sẽ đào một cái huyệt ngay dưới hầm để chôn cái xác đi. Lúc thì lại nghĩ sẽ mang cái xác thả xuống giếng ngoài sân. Hoặc cho xác vào trong cái thùng, đóng kín lại, thuê công nhân chuyển ra ngoài… Cuối cùng tôi cũng nghĩ được một cách, và tự cho là rất an toàn: đặt dựng đứng cái xác áp vào bức tường hậu của hầm rượu rồi xây tường bao bên ngoài che kín đi - giống như kiểu mai táng các tăng ni thời trung cổ. Tôi thấy cách làm này rất phù hợp khi chọn gian hầm này làm địa điểm giấu cái xác. Các bức tường vốn được xây không mấy chắc chắn, cũng mới trát lại, còn gồ ghề, do dưới này rất ẩm nên đến nay vữa vẫn chưa khô. Hơn nữa, bức tường hậu lại liền với một cái ống khói giả và cái lò sưởi đã được xây trát thêm trông khá hài hòa, chẳng khác gì các phần khác của gian hầm. Tôi tính tiến hành công việc một cách thận trọng. Trước hết là chuyển gạch tới, sau đó không tốn sức lực lắm cũng khoét được chỗ đó ra, dựng đứng cái xác vào tường cũ, rồi xây tường quây chắn lại, đảm bảo sẽ chẳng ai nhận ra được.

Ý tưởng này quả không tồi. Nhờ có sự ồn ào của một cái quán gần nhà mà tôi dễ dàng chuyển được gạch xuống dưới hầm, sau đó dùng xẻng đào, chỉ loáng sau đã dỡ được bức tường gạch ra. Rất cẩn thận, tôi đặt xác chết ép sát vào tường và kẹp chặt lại, để nó không đổ xuống. Cuối cùng, chẳng mất bao nhiêu thời gian, tôi đã xây lại thành cái tường như cũ. Tôi kiếm ít vôi, cát và tóc rối, cho thêm chút bùn, tạo thành thứ vữa giống hệt như lớp vữa cũ, mang trát lên chỗ vữa mới xây xong. Cuối cùng, không thể nhận ra dấu vết xây mới trên bức tường. Tôi đắc ý nhìn xung quanh, tự nhủ: “Lần này sẽ chẳng phải bận tâm nữa.”

Hành động tiếp theo của tôi là đi lùng tìm con vật ma quái, cội nguồn tai họa của tôi kia. Tôi quyết phải tiêu diệt con vật chết tiệt đó. Nếu lúc ấy tôi mà gặp con mèo kia thì nhất định là nó đã đến ngày tận số. Dường như con vật ma quái ấy cảm nhận được sự giận dữ điên cuồng của tôi nên nhân lúc tôi bận rộn lo tính với xác chết, nó đã chuồn mất rồi. Xem ra, từ lúc đó trở đi nó không bao giờ dám ló mặt ra nữa. Quả thật, không thấy con vật đáng ghét ấy ở đâu nữa! Vì đã quẳng được một tảng đá luôn đè nặng tâm can nên tôi vui mừng không sao tả nổi. Tới tận đêm, vẫn không thấy bóng dáng con mèo quái đản kia đâu. Vậy là từ ngày con mèo ấy về nhà tôi đến giờ, chí ít tối nay, tôi sẽ được ngủ một đêm bình yên. Trời ơi, tuy tâm khảm luôn bị đè nặng nỗi lo về vụ giết người nhưng cuối cùng tôi cũng được ngủ một giấc say sưa.

Ngày thứ hai, rồi ngày thứ ba qua đi, con mèo vẫn chưa xuất hiện, nỗi dằn vặt và đau khổ trong tôi cũng dần lắng dịu. Lần đầu tiên, tôi mới được hít thở như một người tự do, cõi lòng mới được thanh thản. Phải chăng, con mèo quỷ quái đó đã kinh hãi mà vĩnh viễn rời khỏi căn nhà ma ám này, không bao giờ trở lại? Không thấy nó là tốt rồi! Tuy tôi đã phạm phải một tội ác tày trời nhưng trong lòng không hề cảm thấy bất an. Nhà chức trách cũng đã tới một vài lần để điều tra về sự mất tích của vợ tôi, nhưng tôi chỉ nói dăm câu ba điều rồi tống khứ họ đi. Thậm chí, họ còn tới khám nhà nhưng chẳng tìm được manh mối nào nên đành phải ra về. Tôi đinh ninh cho rằng không còn gì lo lắng về tiền đồ của mình nữa.

Sang ngày thứ tư kể từ khi tôi giết vợ, bất ngờ có một tốp cảnh sát tới nhà lục soát rất kĩ. Nhưng tôi tin rằng chỗ giấu xác rất kín, họ không thể ngờ được, nên không chút hoang mang. Tốp cảnh sát ra lệnh cho tôi cùng đi trong lúc họ kiểm tra. Họ không bỏ qua bất kì xó xỉnh nào, rà đi soát lại ba, bốn lần. Cuối cùng họ yêu cầu tôi dẫn xuống hầm rượu. Xuống tới tầng hầm, tôi bình tĩnh và không hề dao động. Nếu không làm gì xấu thì nửa đêm bị gõ cửa cũng không hề hoảng hốt, cho nên tôi rất bình tĩnh. Đi từ đầu đến cuối tầng hầm, hai tay khoanh trước ngực, tôi coi như không có gì xảy ra, ung dung ngắm nhìn họ và còn chỉ dẫn cho họ nữa. Cảnh sát sau khi kiểm tra kĩ lưỡng cả căn nhà thì hoàn toàn yên tâm, chuẩn bị ra về. Để biểu thị sự vui mừng, tôi nghĩ mình cũng nên nói ra một câu gì đó để cho họ tin là tôi vô tội. Phải kiềm chế lắm tôi mới không để lộ niềm vui mừng đó. Khi họ vừa bước tới bậc thang, tôi liền nói:

- Thưa các vị, các vị đã giải tỏa cho tôi khỏi mọi nỗi nghi ngờ, tôi vô cùng cảm kích. Chúc các vị bình an, hi vọng nhận được nhiều sự giúp đỡ của các vị. Thưa các vị, tiện đây tôi xin nói một câu, kết cấu ngôi nhà này rất chắc…

Đột nhiên đầu óc tôi mụ mị đi, nói năng lung tung, thậm chí chẳng biết mình đang nói gì nữa.

- Ngôi nhà này có thể nói là không gì chắc hơn. Mấy bức tường này, à, các vị muốn đi rồi ư? Những bức tường này được xây rất chắc.

Nói tới đây, đầu óc tôi như lại mê muội đi, đột nhiên vớ lấy cây gậy gõ thật mạnh vào chỗ tường gạch, nơi đặt xác người vợ thân yêu của mình. Trời ơi! Cầu Chúa phù hộ, hãy cứu con ra khỏi miệng hùm hang rắn.

Tiếng cây gậy gõ vào tường vang lên những âm thanh khô khốc chưa kịp tan đi thì tất cả bỗng nghe thấy như có tiếng động phát ra từ trong cái nhà mồ, đó là tiếng khóc than uất ức, lúc đầu chỉ là tiếng thút thít ngắt quãng, giống như trẻ con khóc, sau đó âm thanh cao dần lên và liên tục, kéo dài, vô cùng thảm thiết. Đó là những lời ai oán, bi thảm, nửa khủng bố nửa đắc ý; là tiếng kêu gào thảm thiết khổ sở của các oan hồn bị đày xuống địa ngục lẫn lộn với tiếng hoan hô của lũ quỷ đang hành hạ, tra tấn những oan hồn đau đớn đó.

Tôi cho rằng mọi lời nói của tôi lúc này đều hoang đường và ngu xuẩn. Tôi mê man gần như ngất xỉu, loạng choạng bước tới phía bức tường định mệnh. Những cảnh sát đang đứng trên cầu thang đều lặng đi trong trạng thái vô cùng hốt hoảng. Lát sau, hơn chục cánh tay to khỏe xúm lại dỡ bức tường đó ra. Tường đổ xuống, cái xác đã thối rữa nhưng vẫn đứng thẳng ở đó, trước mặt mọi người. Trên đỉnh đầu của cái xác, con mèo chết tiệt vẫn ngồi chồm hỗm ở đó, há hốc cái miệng đầy máu me và một bên mắt còn rực lửa. Chính nó đã làm trò ma quỷ, đẩy tôi vào tội giết vợ mình, nay lại tru lên để báo cảnh sát, đưa tôi tới giá treo cổ. Hóa ra, tôi đã vô tình nhét cả con vật tệ hại kia vào cùng với cái xác chết, rồi xây bịt lại trong nấm mồ đó.

Tuyển chọn: Hà Quỳnh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.