Chiều muộn, không khí vẫn nóng bức, mây đen che phủ bầu trời, nơi chân trời phía tây, mặt trời giữa hè như vẫn còn lưu luyến bịn rịn, chiếu những tia nắng còn sót lại nạm lên mây trời thành những đường viền đỏ. Một đôi nam nữ ngồi ngay ngắn trước cửa sổ mở toang. Họ hẳn đang thầm nhủ, không khí phía chân trời đằng xa kia có lẽ mát mẻ hơn một chút… Cây cối và các khóm lá trong vườn rặt một màu đen, im phăng phắc, không hề lay động. Bên lề đường, nổi bật dưới nền trời xanh đen mờ ảo, một cây đèn khí than đã sáng lên, tỏa ra sắc vàng cam óng ánh. Tít xa xa, nơi bầu trời sa xuống thấp, trên đường ray có ba ngọn đèn tín hiệu đang nhấp nháy. Đôi trai gái thầm thì tâm sự.
- Anh ta sẽ không nghi ngờ chứ? - Người đàn ông hỏi, tỏ ra hơi căng thẳng.
- Không đâu. - Giọng nói của người phụ nữ lộ rõ sự bất bình, dường như những lời nói ấy khiến cô tức giận. - Anh ta chỉ quan tâm đến nhà xưởng và giá cả nhiên liệu thôi. Anh ta đâu có óc tưởng tượng và một tâm hồn bay bổng.
- Những người làm nghề sắt thép đều giống nhau cả. - Người đàn ông nói đầy hàm ý. - Họ chẳng hề có tình cảm đâu.
- Anh ta cũng không có. - Cô đáp.
Cô nói với vẻ giận dữ, quay người, hướng về phía cửa sổ. Tiếng rầm rập liên hồi từ đằng xa vọng lại mỗi lúc một gần và càng to hơn, nhà cửa theo đó cũng rung lên. Có thể nghe thấy những tiếng chói tai của kim loại va đập, phát ra từ các guồng quay. Khi con tàu chạy qua, một luồng sáng chói lòa xuyên qua màn sương khói nồng nặc, đen kịt đang lởn vởn bay lên. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám toa tàu hình chữ nhật màu đen, chạy qua con đê màu xám tro mờ mờ. Giữa lúc ấy, từng toa tàu lần lượt mất hút trong miệng đường hầm. Sau khi toa xe cuối cùng đi vào đường hầm thì đoàn tàu, màu khói và tiếng ầm ầm bất thình lình bị nuốt trọn vào trong, không còn thấy bóng dáng, tăm hơi.
- Nơi đây vốn có sức sống mạnh mẽ và vô cùng tươi đẹp. - Người đàn ông nói. - Nhưng bây giờ đã biến thành địa ngục. Bên kia đường, những lò gạch và ống khói không ngừng phun những cột khói lớn lên trời. Ngoài ra chẳng còn gì nữa… Nhưng điều đó có liên quan gì? Tất cả phải thay đổi, cái thực tế tàn khốc này phải được chấm dứt hoàn toàn… vào chính ngày mai!
Hai từ “ngày mai” của anh ta bật ra khe khẽ.
- Ngày mai. - Cô cũng thì thầm, mắt chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ.
- Em yêu! - Anh âu yếm nói và nắm chặt tay cô gái.
Cô giật thót, quay người lại, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau. Ánh mắt cô nhìn anh chăm chú, trở nên dịu dàng.
- Người yêu của em. - Cô nói. - Xem ra thật là kì lạ, anh đã bước vào cuộc đời em như vậy, đã mở ra…
Nói đến đây thì cô không nói tiếp nữa.
- Mở ra cái gì? - Anh ta hỏi.
- Cái thế giới kì diệu này. - Cô muốn nói nhưng lại thôi, rồi đáp lại với giọng điệu càng ấm áp hơn. - Thế giới tình yêu của em.
Lúc đó, cánh cửa bỗng “cạch” một tiếng rồi mở ra. Hai người quay lại, người đàn ông vô cùng kinh ngạc, bất giác lùi về phía sau. Trong bóng tối của căn phòng, lờ mờ xuất hiện một bóng người cao to, anh ta không nói một lời. Giữa không gian tranh tối tranh sáng, hai người họ nhìn thấy một khuôn mặt tối mờ, phía dưới cặp lông mày rậm thành mảng là vẻ mặt trơ lạnh không chút biểu cảm. Từng thớ thịt trên người Rohter trong giây lát đều căng rộp lên. Cửa mở ra từ lúc nào? Anh ta đã nghe thấy những gì? Anh ta đã nhìn thấy những gì? Những băn khoăn nặng nề. Sau một lúc im lặng mà tưởng như dài vô tận, cuối cùng người vừa bước vào đã lên tiếng:
- Chuyện gì vậy?
- Tôi còn lo không gặp được anh đấy, Hallox. - Người đàn ông đứng chỗ cửa sổ nói. Một tay anh ta bám chặt vào thành cửa, giọng run run.
Cái bóng to béo của Hallox bước ra khỏi bóng tối. Anh ta không đếm xỉa tới những lời của Rohter. Một lúc sau anh ta đã giành được ưu thế trước hai người kia. Ngay lập tức người phụ nữ bình tĩnh lại và giữ vẻ tự nhiên.
- Em đã nói với ông Rohter, rất có thể là anh sắp về. - Cô trả lời, giọng nói không chút run sợ.
Hallox vẫn không nói một lời, bất thình lình ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cái bàn làm việc nhỏ của cô. Hai tay anh ta nắm chặt, dưới cặp lông mày rậm là một đôi mắt rừng rực tức giận. Anh ta cố lấy lại vẻ bình thường, ánh nhìn của anh ta từ người phụ nữ chuyển sang người đàn ông, rồi quay về phía người phụ nữ. Chẳng phải thế sao, anh đã từng rất tin tưởng người phụ nữ này, cũng tin tưởng người đàn ông này, còn coi hắn là bạn của mình.
Chính là vào thời khắc này, ba người gần như đã ngầm hiểu nhau. Không khí rất ngột ngạt, nhưng không ai có đủ dũng khí nói ra một lời để giảm bớt bầu không khí căng thẳng. Cuối cùng vẫn là người chồng lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng.
- Anh muốn gặp tôi à? - Anh ta hỏi Rohter.
Rohter nghe thế và cảm thấy hết sức kinh ngạc.
- Tôi đến là để gặp anh. - Anh cứ quyết nói dối đến cùng.
- Nói tiếp đi. - Hallox xẵng giọng.
- Anh từng hứa… - Rohter nói. - Đưa tôi đi ngắm cảnh sáng trăng, ánh trăng trong hòa cùng sương khói tuyệt vời…
- Tôi từng hứa đưa anh đi ngắm cảnh sáng trăng, ánh trăng trong hòa cùng sương khói tuyệt vời. - Giọng Hallox lạnh lùng, nhại lại câu nói của đối phương.
- Tôi cứ tưởng có thể gặp anh ở đây trước khi anh đến nhà máy. - Rohter nói tiếp. - Rồi cùng đi với anh.
Lại im lặng. Người này không muốn làm to chuyện ư? Hay là anh ta không biết sự tình? Anh ta đã vào trong phòng được bao lâu? Anh ta thậm chí còn muốn biết, khi nghe thấy tiếng cửa mở, hai người họ lúc đó đang làm gì… Hallox lén nhìn sang chiếc bóng của vợ mình. Dưới những tia sáng lúc mờ lúc tỏ, gương mặt cô trở nên mờ nhạt, sắc mặt trắng nhợt. Tiếp đó, anh ta lại đưa mắt nhìn Rohter, người dường như vừa lấy lại được bình tĩnh.
- Tất nhiên. - Anh ta nói. - Tôi từng hứa đưa anh đi xem khung cảnh tráng lệ ở nhà máy trong điều kiện thích hợp. Thật đáng trách, sao tôi lại quên mất chứ.
- Nếu việc này gây phiền hà cho anh…
Nói đến đây, Rohter chợt ngưng lời. Hallox lại ngạc nhiên. Vừa mới đây thôi anh ta còn tỏ rõ thái độ tức giận, đau buồn, mà lúc này đôi mắt lại đột nhiên sáng rực lên.
- Chẳng phiền hà gì! - Anh ta nói.
- Em cho rằng ánh lửa và bóng tối đầy vẻ kì thú và vô cùng tuyệt đẹp. Những lời này, chẳng phải anh từng nói với ông Rohter rồi sao? - Lần đầu tiên, người phụ nữ quay người lại, nhìn thẳng vào chồng mà nói.
Cô cũng dần dần lấy lại sự tự tin, giọng điệu cũng cao lên một chút:
- Với anh, chỉ có máy móc là đẹp, còn những thứ khác trên đời này đều xấu xí cả. Ông Rohter, tôi nghĩ cái lí luận thẩm mĩ này của mình, anh ấy chưa từng nói với ông nhỉ? Nhưng đây là một lí luận đáng kể, một phát minh lớn về mặt nghệ thuật của anh ấy.
- Anh không hề có sở trường phát hiện ra thứ gì… - Hallox nghiêm mặt lại, đột nhiên ngắt lời. - Tuy nhiên, anh đã phát hiện ra…
Nói đến đây, anh ta bỗng nhiên dừng lại.
- Anh nói đi, đã phát hiện ra cái gì? - Cô vợ truy hỏi.
- Không có gì. - Anh ta nói rồi đứng dậy. - Tôi từng hứa sẽ đưa anh đi tham quan nhà máy.
Anh ta quay ra nói với Rohter, đồng thời đưa bàn tay vừa to vừa vụng về đặt lên vai người bạn.
- Anh chuẩn bị ngay đi, bây giờ ta đi thôi.
- Tốt nhất là không. - Rohter nói rồi cũng đứng dậy.
Lại là một hồi im lặng. Trong màn đêm mông lung mờ mịt, mỗi người đều đang chăm chú nhìn hai người còn lại. Tay của Hallox vẫn đặt trên vai Rohter, chưa bỏ xuống. Rohter vẫn bán tín bán nghi, kết quả của việc này e rằng sẽ không được tốt lành. Cô Hallox tỏ ra hiểu rất rõ chồng mình, chớ thấy anh ta nói chuyện hòa nhã mà mắc lừa, thơn thớt thế thôi nhưng “miệng Nam Mô bụng một bồ dao găm”. Tâm trạng cô rối bời, vì lờ mờ dự cảm được một tai họa thực sự sắp giáng xuống Rohter, mà anh ta không thể tránh khỏi.
- Tốt thôi! - Hallox nói, bỏ tay khỏi vai của đối phương, quay ngoắt người đi ra cửa.
- Mũ của tôi đâu nhỉ? - Rohter tìm kiếm xung quanh trong màn đêm mập mờ.
- Đó là cái giỏ kim chỉ của tôi. - Cô Hallox bỗng nhiên phá lên cười rất khác thường. Tay của hai người họ chạm vào nhau trên lưng ghế.
- Tìm thấy rồi! - Anh ta nói.
Cô rất muốn ngầm cảnh báo cho anh vài câu, nhưng lại không nghĩ ra nên nói như thế nào. Nói “đừng đi” hay là “đề phòng anh ta một chút”, nhưng không đợi cô nghĩ kĩ, thời cơ đã bị bỏ lỡ, không còn kịp nữa.
- Tìm được rồi à? - Hallox đứng bên cánh cửa khép hờ và hỏi.
Rohter cất bước đi tới chỗ anh ta.
- Tốt nhất là hãy tạm biệt cô Hallox đi. - Ông chủ nhà máy gang thép nói với thái độ càng bình tĩnh, điềm đạm hơn, nhưng nghe ra trong lòng chẳng vui vẻ gì.
Rohter kinh ngạc, quay người lại nói:
- Tạm biệt, cô Hallox.
Khi anh ta nói câu này, tay của hai người chạm vào nhau.
Hallox mở cửa cho Rohter. Anh ta chưa từng có cử chỉ lịch sự như vậy với đàn ông. Điều này thật khác thường. Rohter thản nhiên đi ra. Chồng cô nhìn cô không nói một lời rồi đi ngay theo sau. Cô đứng sững người, nhìn Rohter bước những bước đi thư thái, còn bước chân của chồng cô rất nặng nề. Tiếng bước chân của hai người giống như sự hòa tấu của hai âm cao và trầm, cùng đi qua hành lang. Cánh cửa lớn bị đóng mạnh, đánh “rầm” một tiếng.
Cô bước chầm chậm tới bên cửa sổ. Cô nép vào cửa sổ, sợ hãi nhìn ra ngoài. Một lúc sau, cô nhìn thấy hai người đàn ông xuất hiện trên con đường trước nhà, bước đi dưới ánh đèn đường rồi mất hút sau bụi cây to đen kịt. Ánh sáng của những ngọn đèn đường trong giây lát chiếu xuống khuôn mặt của hai người, chỉ nhìn thấy những gương mặt nhợt nhạt, không chút biểu cảm. Không thể nhìn ra biểu hiện gì khiến cô phải lo lắng hay hoài nghi, không có gì đáng để cô phải bận tâm. Sau đó, cô đột nhiên ngả người xuống chiếc ghế có tay vịn, thu người lại, mắt mở to, nhìn chăm chăm vào những tia sáng màu đỏ phát ra từ lò luyện đang phản chiếu rực lửa trên bầu trời. Trên chiếc ghế có tay vịn, cô ngồi đờ người suốt một tiếng đồng hồ, tư thế gần như không thay đổi.
Sự tĩnh mịch của khung cảnh khiến Rohter cảm thấy bức bối không thể chịu nổi, tâm trạng trở nên vô cùng nặng nề. Trên đường, hai người sánh vai bước đi mà chẳng nói lời nào. Khi chuyển sang một con đường nhỏ phủ đầy xỉ than, vẫn không ai lên tiếng. Chẳng bao lâu sau, những đường nét mờ mờ của thung lũng hiện ra trước mắt.
Màn sương xanh hòa lẫn khói bụi bao phủ khắp thung lũng, càng khiến thung lũng nhuốm một vẻ thần bí. Xa xa là thị trấn Henley và thị trấn Eterulia lờ mờ những vệt đen. Ánh đèn màu vàng cam lác đác chấm phá đường nét mờ nhạt của chúng. Đó đây, có thể thấy rõ những ô cửa sổ với ánh đèn khí than chiếu sang nhà máy vẫn đang hoạt động trong đêm, và những quầng ánh sáng màu vàng phát ra từ các quán rượu nhỏ đông đúc. Trong không gian mờ ảo đó, khi màn đêm đang buông xuống, từng chiếc ống khói cao vút trở nên lồ lộ và càng thêm mảnh mai. Nhiều ống khói đang tuôn ra những cuộn khói, chỉ có một vài ống khói đang trong thời gian “giải lao” thì không thấy tỏa khói. Đâu đâu cũng thấy những bóng người như âm hồn với sắc mặt trắng bệch, tụ tập lại như những bầy ong - đó rõ ràng là xưởng nung, hay còn gọi là “bánh xe”. Dưới vòm trời gần như sa thấp xuống, một số mỏ than hiện rõ hình hài. Loại than đen nhánh nơi đây chính là được khai thác từ đó. Phía xa là đường tàu hỏa dài và rộng, từng đoàn tàu ẩn hiện, di chuyển theo đường ray, liên tục phun ra luồng khói mịt mù, chạy rầm rầm, chốc chốc lại kèm theo một loạt những tiếng động mạnh và tiếng cọ sát, va chạm… Thế rồi trên nền hậu cảnh xa xa, một luồng hơi nước trắng xóa liên tục tuôn ra và bay lên. Bên trái, giữa đường tàu và bóng đen của những quả núi thấp đằng xa, chi phối toàn bộ tầm nhìn là những khối lò cao to hình nón của công ty Gedda. Chúng là cụm công trình trung tâm của nhà máy luyện thép quy mô lớn ấy. Hallox chính là giám đốc của nhà máy này. Những khối lò cao kích cỡ đồ sộ, toàn thân sơn đen, trên đỉnh tuôn ra khói đen và ngọn lửa. Những vật thể to kềnh này thật uy phong lẫm liệt, nhất là khi phun lên ngọn lửa, và nước thép sôi sùng sục, phát ra tiếng ồn đinh tai. Xung quanh lò cao là máy cán thép vang lên những tiếng “cạch cạch”, trong tiếng gõ đập “binh binh” của những chiếc búa hơi nặng nề, những chùm hoa thép sáng trắng bắn tóe ra khắp phía. Họ quan sát một chiếc xe chở đầy than nhanh chóng được đổ vào một lò luyện thép lớn; tiếp đó là những ngọn lửa đỏ rực phụt ra và từng luồng khói dày cùng bụi đen cuồn cuộn phun ra rồi bay lên cao.
- Những chiếc lò cao này quả thực đã vô tình tạo ra cho anh một khung cảnh đặc sắc. - Rohter lên tiếng trước, phá vỡ tình thế gượng gạo khi mà hai người đi cùng nhau rất lâu nhưng chẳng ai nói lời nào.
Hallox lầm bầm một tiếng. Anh ta đút hai tay vào túi áo, nhíu mày, cúi đầu nhìn những đường ray bị hơi nước phủ đầy nên không còn được sáng bóng, và các toa xe nườm nượp đằng xa. Hai hàng lông mày như dính chặt vào nhau, như thể anh ta đang tìm lời giải đáp cho một câu đố hóc búa.
Rohter liếc nhìn anh ta rồi lại quay đi chỗ khác.
- Bây giờ vẫn chưa phải là thời gian đẹp nhất để thưởng thức ánh trăng. - Anh ta nói rồi ngẩng lên nhìn và tiếp ngay. - Ánh trăng vẫn còn lờ mờ, bởi ánh sáng còn sót lại của ban ngày chiếu hắt lên vòm trời.
Hallox giống như chợt bừng tỉnh, bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, liền quay sang thăm dò Rohter:
- Ánh sáng còn sót lại của ban ngày...? Tuyệt, tuyệt.
Anh ta cũng ngẩng đầu lên nhìn vành trăng, trong màn đêm giữa mùa hè, ánh trăng cũng trở nên u ám, ảm đạm.
- Đi theo tôi! - Anh ta đột nhiên tóm lấy cánh tay Rohter, kéo anh về phía con đường nhỏ thông xuống dưới đường sắt.
Rohter cưỡng lại, hai người trừng trừng nhìn nhau. Vào giây phút đó, trong ánh mắt của hai người đều chất chứa rất nhiều điều cần phải nói ra. Hallox tóm chặt lấy tay Rohter, sau đó lại buông ra. Rohter chưa kịp nhận ra tay mình đã được thả ra thì lại thấy tay của hai người lần nữa gắn chặt vào nhau. Họ đi men theo con đường nhỏ, nhưng rõ ràng Rohter có vẻ rất miễn cưỡng.
- Anh nhìn xem, những chiếc đèn tín hiệu của con đường sắt chạy về phía Burshlem tạo ra cảnh sắc thật là đẹp. - Hallox bỗng trở nên nhiều lời. Anh ta sải những bước dài, đồng thời kéo giật khuỷu tay của Rohter theo. - Nhìn kìa, những chiếc đèn xanh, đèn đỏ và đèn trắng nho nhỏ, tất cả đều nổi bật trong màn sương khói. Rohter, cảnh sắc này chắc làm anh vừa lòng chứ? Thật tuyệt vời! Nhìn lại mấy cái lò cao của tôi, khi chúng ta từ thung lũng đến, chúng hiện ra cao vút trước mặt. Cái lò bên tay phải là bảo bối tâm huyết của tôi, nó cao tới hơn ba mươi mét đấy. Là do một tay tôi xây dựng nên. Trong khoảng thời gian năm năm, nước thép trong lòng nó luôn sôi réo, cuộn trào. Vậy nên tôi càng thêm yêu quý nó. Anh nhìn cái khúc đỏ đỏ kia đi, vừa ấm áp, vừa đáng yêu, nếu cao hứng thì gọi nó là trái quýt cũng được. Đó đều là lò luyện. Đằng kia, ba khối đen đen trong ánh lửa rừng rực, anh có thấy những chùm lửa trắng phun tỏa ra dưới búa hơi không? Đó là xưởng cán thép. Nào đi theo tôi! “Keng keng”, “cạch cạch”, khắp nhà xưởng là những âm thanh động trời. Những tấm tôn mòng này, Rohter à, đều là những vật liệu tuyệt hảo. Khi xưởng cán thép ra đời, nó không được sáng bóng như gương thế này đâu. “Binh! Binh!” Tiếng búa hơi lại vang lên rồi. Đi theo tôi nào!
Anh ta không nói nữa, dừng lại và hít thở, rồi cứ thế kéo giật lấy cánh tay của Rohter, dù cánh tay anh đã tê dại đi. Lúc này, Hallox sải những bước dài, như bị ma ám, cứ tiến thẳng lên con đường nhỏ thông tới đường tàu. Còn Rohter không hé một lời, cố vùng vẫy thoát khỏi cánh tay kéo cứng như thép của đối phương, từ bỏ không muốn đi tiếp nữa.
- Nghe tôi nói! - Rohter mỉm cười một cách đầy căng thẳng, bất an. Anh nói với giọng thì thào, mơ hồ và phảng phất cả nỗi buồn phiền ẩn giấu. - Sao anh cứ lôi tay tôi mãi không thả ra thế? Hallox, cứ kéo tôi đi như thế này mãi à?
Cuối cùng Hallox cũng buông tay ra, tâm trạng anh ta lại xao động.
- Lôi tay anh, không thả ra ư? - Anh ta làm ra vẻ ngạc nhiên hỏi lại. - Xin lỗi. Nhưng đây là cách mà anh dạy tôi, anh nói đây là biểu hiện của tình bạn thân thiết mà.
- Nhưng anh không hề học những điểm tao nhã, lịch sự. - Rohter cười gượng gạo. - Trời ạ, xem anh làm cho tay tôi chỗ xanh chỗ tím này!
Hallox không hề tỏ ý hối lỗi. Hai người họ đến gần chân núi, cách hàng rào bảo vệ đường tàu không xa thì dừng lại. Đến nơi này, xưởng thép rất gần, xem ra quy mô của nó càng lớn hơn, phạm vi càng rộng hơn. Bây giờ họ không còn ở trên cao nhìn xuống nữa mà đã ở phía dưới lò cao, ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thấy. Sau đó, họ lại tiếp tục đi xuống, thị trấn Henley và thị trấn Eterulia ở phía xa giờ đã mất hút khỏi tầm nhìn. Trước mặt, cạnh hàng rào bảo vệ đường tàu, có một tấm biển cảnh báo, bên trên lờ mờ dòng chữ ghi “chú ý tàu hỏa”. Trên tấm biển cảnh báo phủ một lớp bụi than và bùn đất thật dày, khiến chữ viết trở nên mờ nhạt.
- Thật là một cảnh sắc tuyệt đẹp. - Hallox vung vẩy cánh tay. - Tàu hỏa đi đến đây, phun ra những cuộn khói dày; ánh sáng của đèn pha dẫn hướng, chiếc đèn phía trước tàu giống như con mắt tròn xoe, còn cả tiếng “cạch cạch” theo nhịp của bánh xe nữa. Thật là một khung cảnh đẹp! Nhưng những chiếc lò cao của tôi trước đây còn đẹp hơn, sau này mới sửa thành hình trụ chóp nón để tiết kiệm khí than.
- Sao? - Rohter hỏi. - Hình trụ chóp nón ư?
- Hình trụ chóp nón, là hình trụ chóp nón. Gần đây có đấy, tôi sẽ dẫn anh đi xem. Trước đây, ngọn lửa thường phun tỏa ra khi miệng lò mở. Cảnh tượng thật hoành tráng, đó mới gọi là cảnh tượng hoành tráng! Ban ngày là những cột khói vừa đỏ vừa đen, đến buổi tối thì là những cái cột rực lửa. Bây giờ, chúng tôi đẩy nó ra qua những cái ống rồi đốt lại, để tăng nhiệt cho lò cao, đỉnh của nó cũng sử dụng hình trụ chóp nón đóng chặt. Anh chắc hẳn sẽ có hứng thú với những khối trụ chóp nón đó.
- Nhưng ở đó thường có các cuộn khói và lửa phun ra. - Rohter nói, giọng điệu không lấy gì làm thoải mái.
- Khối trụ chóp nón không cố định, nó được treo trên một sợi xích, sợi xích nối với đòn bẩy. Một cái búa thăng bằng làm cho khối trụ chóp nón giữ được thăng bằng. Đi vài bước nữa anh sẽ thấy và hiểu ra ngay thôi, không cần phải nói nhiều. Khi muốn đưa nhiên liệu vào, ngoài cách đó ra không còn cách nào khác. Có lúc khối trụ chóp nón sẽ rơi xuống, ngọn lửa đỏ rực sẽ theo đó mà phun ra.
- Tôi hiểu rồi. - Rohter nói rồi quay đầu lại nhìn. Mặt trăng đã sáng hơn rồi.
- Đi theo tôi nào! - Hallox lên tiếng.
Anh ta đột nhiên nắm chặt vai của Rohter, đẩy anh tới chỗ giao cắt với đường tàu. Sự việc này xảy ra bất ngờ, hết sức bất ngờ, nhưng lồ lộ rõ ràng, không thể không khiến người ta nghi ngại kinh hãi. Hai người vừa đi xuyên đến giữa đường, tay Hallox giống như móng vuốt hổ dữ kẹp chặt Rohter, xoay quặt người anh ra sau. Anh quay nửa người, ngẩng đầu nhìn thấy đường tàu, lúc đó một đoàn tàu hỏa đang lao về phía họ. Ánh đèn bên trong cửa sổ toa xe sáng tỏ, do tốc độ đoàn tàu rất nhanh nên nhìn lên chỉ thấy ánh đèn tạo thành một dải sáng trắng. Đèn đỏ, đèn vàng ở đầu tàu mỗi tích tắc một thêm lớn, tiếng rầm rầm lao thẳng tới phía họ. Rohter mau chóng hiểu ra kết cục của sự việc này. Anh nhanh chóng quay người lại, nhìn Hallox bằng ánh mắt như thiêu như đốt, sau đó lấy hết sức bình sinh, cố vùng thoát khỏi tay đối phương. Phen này anh sẽ bị đẩy vào giữa đường ray cho mà xem. Thời gian anh vùng vẫy không lâu. Dễ dàng nhận ra rằng, vừa rồi Hallox chắc chắn đã lấy hết sức đẩy anh vào, đồng thời sau đó cũng lại lấy hết sức để kéo anh ra khỏi đường ray, giúp anh thoát hiểm trong gang tấc.
- Ổn rồi. - Hallox thở phào.
Hai người đứng ở cửa lớn của xưởng thép, nhìn đoàn tàu rầm rập chạy qua, nghĩ lại mà sởn gai ốc.
- Lúc nãy tôi không để ý có đoàn tàu đi tới. - Rohter nói.
Mặc dù trong lòng vô cùng sợ hãi nhưng anh vẫn cố ra vẻ bình tĩnh để mở lời.
Hallox đáp lại, có một từ nghe không rõ ý.
- Khối nón trụ. - Anh ta nói như chưa hề có chuyện gì xảy ra. - Tôi nghĩ là anh chưa nghe thấy.
- Chưa từng nghe thấy. - Rohter dè dặt trả lời.
- Cho dù thế nào, tôi cũng không muốn anh bỏ mạng dưới bánh xe lửa.
- Khi nãy, tôi sợ đến mụ mị đầu óc. - Rohter nói như người mê ngủ.
Trong giây lát, Hallox quay người nhìn vào xưởng thép.
- Anh nhìn đống vật liệu to lù lù kia của tôi xem, đó là xỉ than chất thành núi, ban đêm nhìn nó mới đẹp làm sao! Những xe nhiên liệu đằng xa, dừng lại ở trên cao đó, có thấy không? Nâng lên, nghiêng sang bên rồi đổ xỉ quặng ra. Anh hãy nhìn xỉ quặng màu đỏ lổn nhổn rơi xuống từ trên sườn núi kia kìa. Đến gần một chút sẽ có thể thấy đống xỉ dâng lên, cũng ngang bằng với lò cao. Và hãy nhìn xem cảnh phía trên của khối trụ chóp nón giật giật. Không phải đường đó! Đi lối này, đi xuyên qua đống xỉ quặng. Đường đó thông đến lò luyện. Nhưng tôi muốn cho anh xem đường thủy đạo này trước đã.
Hallox đi tới nắm lấy tay Rohter và hai người cùng đi qua. Rohter trả lời ậm ừ. Trong lòng anh vẫn đang lo lắng, muộn phiền không nguôi. Vừa nãy, sự việc xảy ra trên đường tàu là thế nào? Là ảo giác của anh, hay quả thực Hallox đã từ đằng sau đẩy anh vào đường tàu? Lẽ nào suýt chút nữa anh đã bị hại? Nếu như con quái vật ủ rũ, buồn phiền, sầu não này thực sự nghe thấy tiếng gió gì đó thì hay biết bao?
Trong chốc lát, anh không khỏi lo sợ cho tính mạng của mình. Nhưng sau một hồi tự trấn an bản thân, anh đã bình tâm hơn nhiều. Hallox cũng hoàn toàn không hay biết gì cả. Dù gì thì chính Hallox đã kịp thời kéo anh ra khỏi đường tàu. Hành động kì lạ đó của anh ta có lẽ chỉ đơn thuần xuất phát từ sự ghen tuông mà thôi. Trước đây cũng từng xảy ra chuyện tương tự như vậy. Chẳng phải bây giờ anh ta đang nói về đống xỉ than và đường thủy đạo đấy sao?
- Nghĩ gì thế? - Hallox hỏi cộc lốc.
- Cái gì cơ? - Rohter buột miệng. - À không, màn sương dưới ánh trăng thanh thật là đẹp!
- Đường thủy đạo của chúng tôi… - Hallox đột nhiên dừng lại, không đi tiếp nữa. - Đường thủy đạo của chúng tôi dưới ánh trăng và dưới ánh lửa quả là một khung cảnh tuyệt đẹp. Chắc anh chưa từng nhìn thấy? Thật không ngờ. Anh đi tìm hoa kiếm liễu trong đêm ở Newcastle, thật quá đáng! Nói anh nghe nhé, xứng là cảnh sắc thực sự rực rỡ tươi đẹp là cái anh sắp được nhìn thấy đây. Nước dâng trào cuồn cuộn...
Khi hai người bước ra từ trong đống xỉ than và xỉ quặng giống như mê cung, đội nhiên những âm thanh ầm ầm phát ra từ xưởng cán thép đã đổ ập xuống đầu và mặt họ, chẳng khác gì tiếng sấm, rất gần và rõ ràng. Có ba bóng người thấp thoáng đi qua bên cạnh, họ đều làm việc trong nhà máy, nhìn thấy Hallox, họ liền chạm tay vào mũ, ra dấu chào hỏi. Trong bóng tối, không thể nhìn rõ khuôn mặt của họ. Rohter bất chợt hứng lên, định trò chuyện với họ vài câu, nhưng không thành công. Anh chưa kịp nghĩ ra nên mở đầu thế nào thì họ đã mất hút trong bóng tối. Đường thủy đạo gần ngay trước mặt. Hallox chỉ tay. Dưới ánh lửa lò đỏ rực, nơi đây chẳng khác nào ở giữa địa ngục. Nước nóng sau khi làm nguội cửa gió của lò cao thì chảy vào đường thủy đạo cách nơi đây bốn mươi lăm mét. Những đợt sóng nước dâng trào cuồn cuộn, gần như đang sôi sục. Trên mặt nước, tầng tầng hơi nước trắng xóa lặng lẽ bay lên, không khí ẩm ướt cứ thế bao phủ lấy toàn thân họ. Các vòng xoáy nước màu đỏ và đen không ngừng tạo ra những bóng hình kì dị. Các đám khí màu trắng bay lơ lửng này khiến người ta hoa mắt, chóng mặt. Trong đám khí bụi nồng nặc ấy, sừng sững hiện lên một tháp lò cao đen sì, sáng nhấp nháy, âm thanh chói lói của nó như sắp chọc thủng màng nhĩ người ta. Rohter đứng cách xa đường thủy đạo, thầm đánh giá Hallox.
- Hơi sương ở đây màu đỏ. - Hallox cất lời. - Đỏ au như tội ác vậy. Nhưng khi sang tới bên kia, được ánh trăng chiếu sáng, và khi bay hơi qua đống bã thải thì hơi sương sẽ trở nên trắng bệch một màu chết chóc.
Rohter ngoảnh đầu nhìn trong giây lát, rồi lại quay sang quan sát Hallox.
- Theo tôi, tới xưởng cán thép! - Hallox gằn giọng, nói gần như là ra lệnh.
Đương nhiên lúc này Hallox không còn cưỡng ép Rohter như ban nãy, và vì thế Rohter cũng cảm thấy dễ chịu hơn. Nhưng, Rohter vẫn cảm nhận có điều gì đó rất mơ hồ. Hallox bảo “trắng bệch một màu chết chóc” là nghĩa làm sao? Lẽ nào chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Phải mất một lúc lâu, hết đi rồi lại dừng sau máy trộn, hai người mới sang được tới xưởng cán thép. Tiếng ồn ào, huyên náo trong xưởng không ngừng dội vào tai. Trong mớ âm thanh hỗn độn đó, búa hơi vẫn nhịp nhàng đập xuống, cán các thanh thép như thể muốn ép cho nó ra hết nước. Những người công nhân cả người dính đầy bụi bặm, cởi trần trùng trục, gồng mình đi qua đi lại giữa các bánh xe để xử lí những sợi thép mềm mại nhưng không kém phần đàn hồi, như xử lí những thanh sáp dầu nóng rực lửa.
- Đi theo tôi!
Hallox nói nhỏ vào tai Rohter rồi hai người cùng bước tới trước một lò cao, quan sát động tĩnh bên trong qua một lỗ thủy tinh nhỏ được bố trí sau cửa thông gió, ngọn lửa tại tâm lò bốc lên cuồn cuộn. Chỉ được một lát là mắt người ta như mờ hẳn đi, không còn nhìn thấy gì nữa. Trong bóng tối, chỉ còn thấy hàng ngàn hàng vạn đốm sáng màu lam, màu lục thi nhau nhảy múa trước mắt. Hai người bước tới trước thang máy, những khoang vật liệu chất đầy nào đá quặng, nào than bột đá... được thang máy chuyển lên đỉnh ống trụ tròn lớn.
Đứng trên lan can hẹp bao quanh lò cao, lòng Rohter lại đầy nghi hoặc. Tới nơi này liệu có phải là một sự lựa chọn thông minh không? Nếu như Hallox đã biết hết đầu đuôi mọi chuyện rồi thì nguy to! Tuy đã cố kìm nén hết mức nhưng toàn thân Rohter vẫn cứ run cầm cập. Nơi này cách mặt đất vừa tròn sáu mươi mét, quả là vô cùng nguy hiểm. Hai người họ được đưa lên phần lan can này nhờ một xe chở than đá. Từ trong lò, từng đám khí nồng nặc mùi lưu huỳnh bốc lên, hơi cay xộc thẳng vào mũi, cứ như muốn làm chấn động cả thị trấn Hanley. Lúc này, mặt trăng đang dần ló ra khỏi những đám mây mù, bụi tro lơ lửng giữa tầng không, tạo thành hình bóng mờ ảo cho những hàng cây bao quanh Newcastle. Đường thủy đạo mờ mịt khói sương dưới chân họ chảy qua một chiếc cầu cũng mờ mờ ảo ảo rồi mất hút trong làn sương khói mịt mù trên cánh đồng mênh mông, hiu quạnh Bocimemu.
- Đó chính là khối trụ chóp nón mà tôi đã nhiều lần nói với anh. - Hallox cất lời. - Ở phía dưới là lửa và nước thép, cao tới sáu mươi thước, dòng khí được dẫn vào sẽ làm nổi lên các bong bóng như bọt khí.
Rohter vịn chặt lấy thành lan can, mắt nhìn chằm chằm xuống khối trụ chóp nón bên dưới. Nhiệt độ rất cao. Tiếng nói của Hallox biến mất tăm trong tiếng rầm rầm của nước thép và dòng khí nóng ngùn ngụt đang bốc lên. Nhưng đã tới nước này, cũng cần phải kết thúc rồi. Có lẽ, cuối cùng...
- Trong tâm lò. - Hallox tiếp tục cao giọng hét lên. - Nhiệt độ vào khoảng một nghìn độ. Nói dại miệng, anh lỡ có rơi vào bên trong... sẽ giống như rắc vài viên thuốc nổ trên một ngọn nến, thuốc nổ phát nổ, tất cả tan thành mây khói. Giơ tay ra cảm nhận mà xem, nhiệt độ ở đây cao biết bao. Chẳng đúng sao, tôi đã từng chứng kiến, những nơi có nhiệt độ cao thế này, cho dù mưa to gió lớn thế nào cũng bị thổi cho bay đi hết. Nếu khối trụ chóp nón kia được coi là nơi nướng bánh thì thực phí phạm quá, ai lại lấy dao mổ trâu đi giết gà. Nhiệt độ trên đỉnh của nó phải lên tới ba trăm độ.
- Ba trăm độ! - Rohter lặp lại một cách gần như vô thức.
- Hãy nghe cho rõ nhé: Ba trăm độ C! - Hallox vẫn tiếp tục nói với một giọng hằn học, đe dọa. - Trong chớp mắt, nó sẽ nướng khô toàn bộ máu trong người anh, không chừa bất cứ chỗ nào.
- Thật vậy sao? - Rohter tự nhiên sởn gai ốc, dự cảm được mối nguy hiểm đang đến gần, rồi vội quay người bỏ đi.
- Nướng khô toàn bộ máu trong người anh, không chừa bất cứ chỗ nào... Đừng, anh đừng có mà đi! - Hallox bất chợt thét lên.
- Hãy để tôi đi! - Rohter hoảng hốt gào lên. - Buông tay tôi ra!
Một cánh tay của Rohter bám chặt lấy thành lan can, ngay sau đó cánh tay còn lại cũng vịn chặt vào tay kia. Bóng hai người lắc lư một hồi. Đột nhiên, Hallox mím môi mím lợi giằng mạnh một cánh tay của Rohter ra khỏi thành lan can. Rohter muốn túm lấy Hallox, nhưng không sao túm được. Rohter loạng choạng, một chân quẫy đạp lơ lửng trong không trung. Sau một hồi giãy giụa vô vọng trong không khí, mặt, vai và đầu gối anh ta chạm vào khối trụ chóp nón đang được nung nóng đỏ.
Rohter nắm chặt lấy sợi dây xích treo trên thành khối trụ chóp nón. Vừa chạm vào, khối trụ chóp nón dần chìm xuống. Xung quanh Rohter bỗng hiện ra một vòng tròn cháy đỏ rực, lò lửa hừng hực thè ra hàng ngàn chiếc lưỡi lửa, như muốn xông thẳng về phía Rohter. Đầu gối Rohter dấy lên từng cơn đau thấu óc. Anh ngửi thấy mùi cháy của đôi tay bị nướng chín. Anh nhấc chân lên, tìm mọi cách đu lên sợi xích, nào ngờ đầu cũng bị chạm vào khối trụ chóp nón. Dưới ánh trăng, miệng lò cao càng trở nên đen ngòm, sáng lấp lánh, nó nâng lên theo hướng Rohter vừa chạm đầu vào.
Rohter quan sát thấy rằng, đường ray bao quanh lan can bảo vệ lò có một chiếc xe chở nhiên liệu, Hallox đang đứng cạnh chiếc xe. Chỉ thấy anh ta chỉ chỉ trỏ trỏ, dưới ánh trăng, bóng anh ta sáng lòa lóng lánh. Anh ta đang cao giọng hét lên:
- Nướng thỏa thích đi nhé, nướng cho kêu xèo xèo đi nhé, thằng ngốc ạ! Đồ chuyên đi dụ dỗ con gái nhà lành! Thằng lẳng lơ! Cháy đi! Cháy đi!
Đột nhiên, Hallox túm lấy một nắm than trong lòng xe, chậm rãi ném từng viên, từng viên về phía Rohter.
- Hallox! - Rohter kinh hoàng thét lên. - Hallox!
Anh vừa thét vừa túm chặt lấy sợi dây xích, ra sức tránh cái khối trụ chóp nón nóng giãy. Những viên than Hallox vứt sang trúng vào người anh làm quần áo anh cũng bắt đầu bén lửa. Trong lúc anh giãy giụa, khối trụ chóp nón cũng dần chìm xuống. Một luồng khí nóng ngộp thở xuất hiện, rít lên, từng đám lửa lớn cuồn cuộn cháy xung quanh Rohter.
Rohter bị thiêu đến không còn hình hài. Lúc có một đám lửa sáng lên, Hallox trông thấy một thi thể đen sì giống như một cục than. Trên đầu vẫn còn vết máu, bàn tay túm chặt sợi dây xích vẫn còn đang lần sờ, lắc lư một cách khốn khổ, không khác gì một con dã thú bám đầy bụi than, một con quái vật khiến người ta khiếp sợ, đang không ngừng kêu la, than khóc.
Nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc này, cơn giận dữ của ông chủ nhà máy thép bỗng chốc tan biến. Trong lòng Hallox dấy lên một cảm giác ghê tởm khó tả. Mùi thịt người bị nướng chín xộc thẳng vào mũi. Anh ta dần tỉnh táo trở lại.
- Xin Thượng đế hãy tha lỗi cho con! - Anh ta khóc ròng, rồi gào thét trong tuyệt vọng. - Chúa hỡi, con đã làm chuyện này thật rồi!
Anh ta biết, sinh vật phía dưới kia vẫn đang động đậy, vẫn còn có cảm giác, nhưng quả thật là đã chết. Huyết quản của sinh vật đáng thương đó chắc hẳn đang sôi sùng sục. Đồng thời, Hallox cũng cảm nhận được một cách sâu sắc, thấm thía nỗi đớn đau, nhờ đó mà kìm nén được các cảm giác khác. Sau lúc lâu chần chừ đứng đó, Hallox liền quay người, vội vã nghiêng xe chở than, dốc toàn bộ số than trong xe xuống sinh vật đã từng là người, giờ vẫn đang giãy giụa kia. Than ào ào từ trên thân của khối trụ chóp nón lả tả rơi xuống. Cùng với âm thanh loạt xoạt, tiếng hét chói lói cũng dần lắng xuống. Một luồng khí nóng kèm theo bụi than, khói than cùng bụi lửa xông thẳng về phía Hallox. Sau khi tất cả đã đi qua, khối trụ chóp nón lại hiện ra rõ ràng, sừng sững trước mắt Hallox.
Hallox loạng choạng lùi lại, run rẩy đứng tại đó, hai tay vịn chặt vào thành lan can. Anh ta mấp máy môi nhưng không thốt được tiếng nào.
Phía dưới vẳng lên tiếng la hét và tiếng chân người chạy rầm rập. Nhưng rồi tiếng ồn ào trong xưởng cán thép bỗng nhiên ngừng bặt.