Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6004

❊ ❊ ❊

Buổi sáng hôm sau tôi thức dậy trong cùng một căn phòng.

Trong cùng một thân xác.

Thật không thể tin được. Không thể hiểu được. Sau ngần ấy năm.

Tôi nhìn vào bức tường. Đôi tay mình. Mấy tấm trải giường.

Và rồi tôi nhìn đến phía bên tôi và thấy James đang nằm kia trên giường cậu ấy.

James.

Và rồi tôi nhận ra: tôi không ở trong cùng một thân xác nữa. Tôi không nằm ở cùng một phía của căn phòng nữa.

Không, sáng nay tôi là người anh sinh đôi của cậu ấy, Tom…

Tôi chưa từng có được cơ hội thế này trước đây. Tôi nhìn thấy James hiển hiện từ trong giấc ngủ, hiển hiện từ một ngày đã xa dần khỏi thể xác cũ của cậu ấy. Tôi đang kiếm tìm từng dấu vết của sự lãng quên ấy, nỗi hoang mang từ sự tỉnh thức ấy. Nhưng thứ tôi nhận lấy là khung cảnh quen thuộc của một chàng cầu thủ bóng đá đang vươn vai để chào đón một ngày mới. Nếu cậu chàng có thấy lạ lùng, thấy khác biệt, cậu sẽ không thể hiện ra đâu.

“Này, đang nhìn chăm chăm vào cái gì đó?”

Lời này không đến từ James, mà từ người anh còn lại của chúng tôi, Paul.

“Chỉ vừa thức dậy thôi,” tôi lầm bầm.

Nhưng quả thực, tôi không hề rời mắt khỏi James. Không phải trên đường đến trường. Không phải vào buổi điểm tâm. Trông cậu có chút thoát khỏi đó rồi, nhưng không gì là không thể được giải thích bằng một giấc ngủ tệ đêm qua.

“Em làm sao thế?” tôi cất tiếng hỏi.

Cậu càu nhàu, “ổn thôi, cảm ơn vì đã quan tâm.”

Tôi quyết định giả ngơ ngác. Cậu ấy nghĩ tôi sẽ ngác ngơ mà, thế thì không nên dấn quá sâu.

“Em làm gì sau buổi tập luyện hôm qua thế?” tôi hỏi.

“Em đến Starbucks.”

“Với ai?”

Cậu chàng nhìn tôi như thể tôi vừa mới hát lên câu hỏi ấy bằng giọng nam cao vậy.

“Em chỉ thèm một ly cà phê, được chứ? Em không đi với ai cả.”

Tôi thẩm tra cậu, xét xem cậu có đang cố che giấu đoạn hội thoại với Rhiannon không. Nhưng tôi không nghĩ, dẫu thế, rằng sự hai mặt hai lòng sẽ là một cái gì khác mà chắc chắn không có ở cậu.

Cậu ấy quả thật không nhớ đã nhìn thấy em. Trò chuyện với em. Ở cạnh bên em.

“Thế sao đi lâu vậy?” tôi hỏi cậu.

“Cái gì, anh bấm giờ luôn đấy à? Em cảm động đấy.”

“Được thôi, thế em gửi thư cho ai vào trưa qua đấy?”

“Em chỉ kiểm tra hộp thư thôi.”

“Email của em á?”

“Chứ còn kiểm tra email của ai nữa? Anh đang hỏi những câu kỳ cục sao ấy, anh trai. Paul?”

Paul nhai nhồm nhoàm mấy miếng thịt ba rọi. “Anh thề là, bất cứ khi nào hai đứa nói chuyện với nhau, anh chỉ việc bỏ ngoài tai. Anh không có ý kiến gì về mấy thứ hai đứa đang nói đâu.”

Nghịch lý thay, tôi ước gì mình vẫn còn trong cơ thể của James, để tôi có thể biết được chính xác ký ức của cậu về ngày hôm qua là như thế nào. Từ chỗ tôi đang ngồi, có thể thấy là cậu gợi nhắc được những chốn cậu từng qua, nhưng theo một cách nào đó lại pha lẫn với một phiên bản đối xứng khác, thứ sẽ phù hợp với đời sống cậu ấy hơn. Có phải là trí não cậu đã làm điều đó, một kiểu thích ứng với hoàn cảnh? Hay là do tâm trí tôi, ngay trước khi nó rời đi, đã để lại câu chuyện theo lối ấy?

James không hề cảm thấy mình bị ma nhập.

Cậu chỉ nghĩ ngày hôm qua khác những ngày khác thôi.

Lại lần nữa, buổi sáng trở thành cuộc kiếm tìm vài phút vài giây để kết nối đến email.

Mình nên cho em số điện thoại của mình, tôi nghĩ.

Rồi tôi dừng ngay bản thân mình lại. Tôi đứng chôn chân ngay giữa sảnh, kinh hãi. Chỉ là một sự quan sát bình thường, chẳng đáng là bao - nhưng đó là thứ khiến tôi dừng lại. Với hoàn cảnh sống của tôi, điều đó thật ngu ngốc. Không cách nào để tôi có thể cho em số điện thoại mình. Tôi biết điều này. Và tuy thế, cái suy nghĩ bình thường kia vẫn len lỏi vào, khiến tôi tự dối gạt mình trong phút chốc với cái nghĩ suy rằng tôi, cũng thế, cũng bình thường như thế.

Tôi không biết nó nghĩa là gì, nhưng tôi nghi ngại rằng sẽ nguy hiểm rồi đây.

Bữa trưa, tôi bảo James rằng tôi sẽ đến thư viện.

“Anh trai à,” nó nói, “thư viện chỉ dành cho bọn con gái thôi mà.”

***

Không có tin nhắn mới nào từ Rhiannon, nên thay vào đó tôi viết cho em.

Rhiannon,

Cậu sẽ thật sự nhận ra mình hôm nay đấy. Mình tỉnh dậy trong thân thể của người anh trai sinh đôi với James. Mình nghĩ nó có thể giúp mình phát hiện ra gì đó, nhưng đến giờ, chưa gặp may mắn gì.

Mình muốn gặp lại cậu lần nữa.

A

Cũng không có gì từ Nathan cả. Một lần nữa tôi quyết định gõ tên của cậu ta vào bộ máy tìm kiếm, để tìm xem một vài mẩu tin khác về những gì cậu nói.

Tôi tìm được hơn hai nghìn kết quả. Tất cả đều từ ba ngày trước.

Tin tức đang được lan rộng. Hầu hết là từ phía mộ đạo Thiên chúa giáo, họ đã mang cái tuyên bố về quỷ dữ của Nathan ra làm cuộc buôn bán. Cậu ấy, đối với họ, chỉ là một ví dụ khác nữa về một thế giới đang tiến về cõi-sâu-dưới-bề-mặt-tối-tăm.

Từ những gì tôi có thể gợi nhắc, không một phiên bản nào mà tôi từng nghe qua khi còn là một cậu nhóc về câu chuyện “Cậu bé chăn cừu” dành đủ nhiều tâm lực để đào sâu vào khía cạnh cảm xúc của cậu bé, đặc biệt sau khi con sói cuối cùng cũng xuất hiện. Tôi muốn biết Nathan đang nghĩ gì, nếu cậu ta thật sự tin vào những gì cậu nói. Không một mẩu tin hay nhật ký mạng nào giúp ích - cậu ta chỉ đang nói cùng một điều ở tất cả các trang, và mọi người đang tô vẽ cậu như thể hoặc một kẻ quái gở hoặc một nhà tiên tri. Không ai ngồi xuống cùng cậu và đối xử với cậu như một cậu nhóc mười sáu tuổi đầu. Họ đang bỏ lỡ những câu hỏi thực tế để đuổi theo những tin tức giật gân.

Tôi mở bức thư cuối cùng cậu gửi.

Ngươi không thể trốn tránh câu hỏi của ta mãi mãi. Ta muốn biết ngươi là ai. Ta muốn biết vì sao ngươi lại làm những chuyện ngươi đang làm.

Nói cho ta nghe.

Nhưng làm sao tôi có thể hồi đáp mà không xác nhận ít nhất phần nào đó trong câu chuyện cậu thêu dệt nên? Tôi cảm thấy cậu ta đã đúng - theo một cách nào đó, rằng tôi không thể trốn tránh câu hỏi của cậu ta mãi mãi. Họ sẽ bắt đầu đào sâu vào con người tôi. Họ sẽ dõi theo tôi đến bất cứ đâu tôi thức giấc. Nhưng cho cậu một câu trả lời cũng chính là cho cậu một lời khẳng định mà tôi biết rằng mình không nên cho. Nó sẽ khiến cậu tiếp tục đi theo lối này.

Tôi đoán tốt nhất là nên để cậu ta bắt đầu cảm thấy rằng mình, quả thật là, đã phát điên rồi. Và tồi tệ làm sao khi ước như thế cho người khác. Đặc biệt khi người đó nào có phát điên.

Tôi muốn hỏi Rhiannon cần phải làm gì đây. Nhưng tôi không tưởng tượng nổi em sẽ nói gì. Hay có lẽ tôi chỉ đang vờ tưởng tượng ra một phiên bản tôi tốt hơn trong dáng dấp em. Bởi tôi biết câu trả lời là thế nào: tự bảo vệ cái tôi mình sẽ chẳng đáng để làm thế nếu bạn không thể sống với cái tôi mình đang bảo vệ.

Tôi có trách nhiệm cho hoàn cảnh của Nathan. Nên cậu trở thành trách nhiệm của tôi.

Tôi biết rõ điều đó, kể cả khi tôi ghét nó.

Tôi sẽ không viết ngay đâu. Tôi cần phải suy nghĩ. Tôi cần phải giúp cậu mà không xác nhận bất cứ gì.

Cuối cùng, vào buổi học cuối, tôi nghĩ tôi đã tìm ra cách.

Tôi biết cậu là ai. Tôi đã thấy câu chuyện của cậu trên bản tin. Chẳng có gì cần phải giải quyết với tôi cả - chắc cậu nhầm lẫn gì rồi.

Tôi thấy có vẻ như cậu chưa cân nhắc đủ các khả năng thì phải. Tôi chắc rằng những gì xảy ra với cậu căng thẳng lắm. Nhưng đổ lỗi cho quỷ dữ không phải là cách giải quyết đúng đắn.

Tôi gửi nó đi mau chóng trước buổi tập đá bóng.

Tôi cũng kiểm tra xem có thư từ Rhiannon.

Nhưng không có bất cứ thứ gì.

Phần còn lại của ngày không có gì đặc biệt. Và tôi nhận ra bản thân mình lại đang băn khoăn khi bắt dầu nghĩ tới những ngày tôi sẽ có những điều dặc biệt xác thực. Cho đến lúc này, tôi đã sống cho sự không đặc biệt ấy, và nhận lấy một sự thỏa mãn nhỏ nhoi trên nghệ thuật của việc đạt được. Tôi tức giận vì những giờ phút lúc này trông mới tẻ nhạt làm sao, rỗng tuếch hơn bao giờ hết. Trải nghiệm những sự vận động trao bạn nhiều thời gian để kiểm tra những sự vận động ấy. Tôi từng thấy nó thú vị. Giờ thì nó bắt đầu lấm lem vết nhơ của sự vô nghĩa.

Tôi tập luyện đá bóng. Tôi bắt xe về nhà. Tôi làm vài bài tập. Tôi ăn bữa tối. Tôi xem ti vi với cả nhà.

Đây là cái bẫy của việc có được mục đích sống.

Mọi thứ khác dường như vô nghĩa.

James và tôi đi ngủ đầu tiên. Paul thì ở trong bếp, đang trò chuyện với mẹ về thời gian biểu của anh ấy vào cuối tuần. James và tôi chẳng nói gì khi thay đồ ngủ, khi chúng tôi diễu hành vào nhà tắm và trở ra.

Tôi lên giường và cậu ta bật đèn. Tôi trông cho cậu cũng lên giường sau đó, nhưng thay vì thế cậu lại đứng lớ ngớ giữa phòng.

“Tom?”

“Sao?”

“Sao anh lại hỏi em đã làm gì hôm qua?”

Tôi ngồi thẳng dậy. “Anh không biết nữa. Chỉ là trông em có vẻ hơi… tệ.”

“Em chỉ nghĩ nó hơi kỳ lạ. Rằng anh hỏi như thế, ý em là vậy.”

Giờ cậu chàng mới tiến lên giường. Tôi nghe thấy sức nặng của cậu đổ phịch xuống tấm đệm.

“Vậy là không gì xấu xảy ra với em hết đúng không?” tôi hỏi, hy vọng sẽ có gì đó - bất cứ gì - ló ra trên bề mặt.

“Em không thể nghĩ ra được cái gì cả. Em nghĩ nó cũng khá mắc cười khi thầy Snyder phải kết thúc buổi tập luyện sớm để thầy ấy có thể, kiểu như, học cách giúp cho mẹ sắp nhỏ của thầy hít thở vậy. Nhưng em nghĩ đó là điểm tuyệt nhất rồi. Chỉ là… trông em có tệ vào hôm nay không?”

Sự thật là tôi đã không chú ý nhiều như vậy, kể từ bữa ăn nhẹ.

“Sao em hỏi thế?”

“Không có lý do gì cả. Em thấy ổn. Em chỉ là không, anh biết đấy, muốn mình trông như thể có cái gì tồi tệ đã xảy ra trong khi chẳng có gì sất.”

“Trông em ổn,” tôi đảm bảo với cậu chàng.

“Tốt rồi,” cậu đáp, dịch chuyển cơ thể, điều chỉnh để có được tư thế hợp lý với cái gối.

Tôi muốn nói nhiều hơn, nhưng không phải nói những từ những chữ phải lẽ nào. Tôi cảm nhận được một sự nhẹ nhàng cho những cuộc chuyện trò ban tối ấy, cái cách mà những chữ những từ biến sang những dạng những hình khác nhau trên không trung khi mà ánh sáng trong căn phòng vụt tan. Tôi nghĩ về những đêm đắc địa hiếm hoi khi mà tôi kết thúc một ngày bên một bàn tiệc thâu đêm hay sẻ chia căn phòng với một chị em gái hay một người bạn mà tôi cực kỳ yêu mến. Những cuộc chuyện trò ấy có thể lừa tôi tin rằng tôi có thể bộc bạch tất cả mọi điều, dẫu rằng vẫn còn rất nhiều thứ tôi giữ sâu tận trong đáy lòng. Cuối cùng thì màn đêm cũng sẽ dần ngự trị, nhưng sẽ luôn như thể tôi đang phai tàn vào giấc ngủ hơn là chỉ thiếp đi.

“Chúc ngủ ngon,” tôi nói với James. Nhưng thứ tôi thật sự cảm thấy đây là chào tạm biệt. Tôi đang rời khỏi đây, rời khỏi gia đình này. Chỉ là hai ngày thôi, nhưng gấp hai lần những gì mà tôi từng là. Chỉ là một manh mối - một manh mối nhỏ nhặt nhất - cho thấy đời sống này sẽ thế nào nếu được thức dậy mỗi sớm mai trong cùng một thể xác.

Tôi cần phải quên điều đó đi thôi.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.