Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6005

❊ ❊ ❊

Vài người nghĩ rằng bệnh tâm thần là một vấn đề của tâm trạng, một vấn đề của phẩm cách. Họ nghĩ sự tuyệt vọng chỉ đơn giản là một dạng của buồn phiền, rằng OCD - rối loạn ám ảnh cưỡng chế, là một dạng căng thẳng. Họ nghĩ rằng chính tâm hồn mới đang đau ốm, không phải thể xác. Đó là thứ họ tin rằng mà bạn có quyền đưa ra lựa chọn.

Tôi biết suy nghĩ này sai lầm đến mức nào.

Khi còn là một đứa trẻ, tôi không hiểu gì. Tôi sẽ thức dậy trong một thân xác mới và sẽ không hiểu nổi tại sao mọi thứ lại nhỏ bé, lại mờ nhạt như thế. Hoặc ngược lại - tôi sẽ trở nên tăng động, không tập trung, như một cái đài phát thanh ở mức thanh âm cực đại đang bật tung qua lại từ trạm này sang trạm khác. Bởi tôi không hề kết nối đến cảm xúc của thể xác, tôi giả định rằng những gì tôi cảm nhận được là của riêng tôi. Dẫu vậy, đến lúc cuối, tôi nhận ra rằng những sự mong mỏi đó, những niềm khát khao đó, phần nhiều là thuộc về thể xác như chính màu mắt hay chất giọng vậy. Phải, những xúc cảm chính nó là vô hình, vô dạng, nhưng căn nguyên của những cảm xúc đó lại là vấn đề của hóa học, của sinh học.

Đó là một vòng tròn khó mà chế ngự được. Thể xác làm việc chống lại suy nghĩ. Và vì lẽ đó, bạn cảm thấy thậm chí còn tuyệt vọng hơn. Chỉ càng khuếch đại sự mất cân bằng, cần phải có một sức mạnh phi thường để sống được với những điều đó. Nhưng tôi đã từng thấy sức mạnh đó hết lần này đến lần khác. Khi tôi gia nhập vào đời sống của một người đang phải đấu tranh, tôi cần phản ánh được sức mạnh của họ, và đôi khi vượt hơn cả thế, bởi tôi chưa được chuẩn bị đủ nhiều.

Giờ thì tôi biết rõ những báo hiệu. Tôi biết rõ khi nào cần tìm đến mấy lọ thuốc, khi nào cần để thể xác hành động. Tôi cần phải nhắc nhở bản thân không ngừng - đây không phải tôi. Mà là phản ứng sinh học, hóa học. Đây không phải con người tôi. Không phải bất cứ ai trong số họ.

Trí não của Kelsea Cook lạc trong một vùng tối tăm. Kể cả trước khi mở mắt, tôi đã rõ điều ấy. Tâm trí cô bạn là một vùng nhiễu loạn, từ ngữ và suy nghĩ và xung lực không ngừng xô đẩy nhau. Suy nghĩ của riêng tôi cố bảo vệ chính kiến giữa những nhộn nhạo ầm ĩ đó. Thể xác phản ứng bằng cách tiết ra mồ hôi. Tôi cố duy trì sự bình tĩnh, nhưng thể xác lại làm nó rối tung lên, cố dìm tôi xuống sự vặn vẹo đến méo mó.

Thường thì không tệ như thế này, điều đầu tiên trong một buổi sáng cơ mà. Nếu nó tệ đến thế, nó ắt sẽ khá tệ mọi lúc mọi nơi rồi đây.

Bên dưới sự quằn quại đau đớn là nỗi thèm khát đớn đau. Tôi mở mắt ra để nhìn các vết thương. Không chỉ trên thể xác này, mặc dù chúng ở đấy - đường chỉ gãy vỡ dọc theo làn da, mạng lưới tạo ra để bắt lấy cái chết của riêng bạn. Các vết thương cũng tràn ngập căn phòng, dọc theo bức tường, dọc theo sàn nhà. Cái con người sống nơi đây không còn quan tâm đến thứ gì cả. Mấy tấm áp phích nửa dán nửa vời. Tấm gương nứt gãy. Quần áo vương vãi. Mấy cuốn sách nằm ngả nghiêng trên kệ, như thể một hàm răng xộc xệch. Tại một chỗ nhìn như cô bạn đã làm gãy một cây bút khiến nó mở tung ra và quay vòng, bởi nếu bạn nhìn gần lại, bạn có thể thấy những chấm mực nhỏ, khô, dây khắp các bức tường và trần nhà.

Tôi kết nối đến ký ức của cô bạn và kinh hãi nhận ra rằng cô gái ấy đã đi xa đến nhường này mà không có bất kỳ một sự lưu ý, một sự chẩn đoán nào. Cô bị bỏ mặc với những thiết bị đều đã hư hỏng cả.

Năm giờ sáng. Tôi đã thức giấc mà không cần đến loạt báo thức nào. Thức giấc bởi những nghĩ suy cứ luôn quanh quẩn trong đầu, và chẳng cái nào trong số chúng có ích.

Tôi đấu tranh để được trở lại với giấc ngủ, nhưng thể xác này không để yên cho tôi làm việc đó.

Hai tiếng sau, tôi bước ra khỏi giường.

Nỗi tuyệt vọng là một đám mây đen hoặc một con chó mực. Với ai đó như Kelsea, đám mây đen mới là một lối ẩn dụ đúng đắn. Cô bạn bị bao phủ bởi nó, chìm ngập bên trong, và không có một lối thoát rõ ràng. Điều cô ấy cần làm là cố gắng che đậy nó, hóa nó thành hình dạng của chó mực. Nó vẫn sẽ đeo đuổi cô gái khắp các nơi mà cô đi qua; nó sẽ luôn ở đó. Nhưng ít nhất nó sẽ được tách biệt khỏi cô, và sẽ theo sau sự chỉ dẫn cô đưa ra.

Tôi loạng choạng bước vào nhà tắm và bắt đầu mở vòi sen.

“Con đang làm cái gì thế?” một giọng nam cất lên. “Tối qua con không tắm à?”

Tôi mặc kệ. Tôi thực sự cần cảm giác của làn nước vỗ về cơ thể mình. Tôi cần sự thúc đẩy này khỏi đầu cho một ngày mới.

Khi tôi rời nhà tắm, bố của Kelsea ở ngay lối vào, trừng mắt nhìn tôi.

“Mặc đồ vào,” ông ấy cáu bẳn. Tôi giữ khăn tắm chặt hơn quanh mình.

Khi mặc xong đồ, tôi gom mấy cuốn sách để đến trường. Có một cuốn nhật ký trong cặp của Kelsea, nhưng tôi không có thời giờ mà đọc nữa. Tôi còn chả có thời gian mà kiểm tra email. Kể cả khi ông đang trong một căn phòng khác, tôi có thể cảm nhận được rằng bố Kelsea đang đứng chờ.

Chỉ có hai người bọn họ. Tôi kết nối và tìm hiểu được rằng Kelsea đã nói dối ông ấy để được đưa đến trường - cô gái bảo rằng tuyến đường đã được phân lại, nhưng thật ra là do cô không muốn nhốt mình trên chuyến xe cùng những đứa trẻ khác. Không phải là cô bị bắt nạt - vì cô đã quá bận bịu tự bắt nạt chính mình. Vấn đề nằm ở sự giam hãm, ở việc không có khả năng rời khỏi chiếc xe.

Xe của bố cô ấy cũng chẳng tốt hơn là bao, nhưng ít nhất đấy cũng chỉ có thêm một người cô phải đương đầu. Kể cả khi họ đang di chuyển trên đường, ông ấy không ngừng phô bày sự nôn nóng. Tôi luôn ngạc nhiên trước những người biết rõ cái gì là sai trái nhưng vẫn cố chấp bỏ lơ nó đi, như thể làm vậy sẽ khiến nó theo một cách nào đó biến mất vậy. Họ cố tránh tạo ra sự xung đột cho đối phương, nhưng kết cục thì sự căm phẫn vẫn hiện rõ trong mỗi người.

Cô ấy cần sự giúp đỡ của ông đấy, tôi muốn thốt lên. Nhưng đây nào phải nơi mà tôi được phép nói gì, đặc biệt là bởi tôi không chắc ông ta sẽ phản ứng một cách đúng đắn.

Nên Kelsea giữ im lặng trong suốt cuộc hành trình. Từ cái cách bố cô hồi đáp lại sự im lặng đó, tôi có thể hình dung được mọi buổi sáng của họ sẽ luôn diễn ra như thế này đây.

Kelsea có cài ứng dụng kết nối đến email trên điện thoại, nhưng tôi vẫn lo lỡ có bất cứ gì bị truy ra được, nhất là sau sai lầm với Nathan.

Nên tôi bước qua các sảnh và đến lớp, chờ đợi thời cơ. Tôi cần thúc đẩy mạnh mẽ hơn để giúp Kelsea vượt qua một ngày. Bất cứ khi nào tôi cho phép, sức nặng của sự sống dần len lỏi vào và bắt đầu đánh gục cô bạn. Sẽ quá dễ dãi khi nói rằng tôi cảm thấy mình vô hình. Thay vào đó, tôi thấy mình hiện hữu một cách đắng cay, và hoàn toàn bị bỏ rơi. Mọi người nói chuyện với cô ấy, nhưng cứ như thể họ đang bên ngoài một căn nhà, nói xuyên qua bức tường vậy. Cô ấy có bạn, nhưng những người làm thế chỉ để tiêu khiển thời gian, họ không phải người có thể cùng cô ấy chia sẻ. Có một thứ kỳ dị ẩn náu dưới cái bóng của sự vô thức và không ngừng than vãn về sự vô định của mọi thứ đang diễn ra.

Người duy nhất cố gắng lôi kéo tôi là bạn đồng hành với Kelsea trong phòng thí nghiệm, Lena. Chúng tôi đang trong giờ vật lý, và bài tập là thiết lập một hệ thống ròng rọc. Tôi từng làm thứ này trước đây, thế nên nó chẳng thể thử thách tôi. Lena, tuy thế, lại kinh ngạc trước khả năng của Kelsea. Tôi nhận ra mình làm hơi quá - đây không phải thể loại sẽ làm Kelsea hào hứng. Nhưng Lena không hề khiến tôi thất vọng. Khi tôi lầm bầm lời xin lỗi và quay bước, cô bạn nài nỉ tôi hãy cứ tiếp tục.

“Cậu làm cái này giỏi thật đấy,” cô nói. “Giỏi hơn tớ làm nhiều.”

Trong khi tôi sắp xếp các thứ, điều chỉnh độ dốc và tính toán các dạng khác nhau của lực ma sát, Lena kể tôi nghe về màn nhảy múa sắp diễn ra, hỏi xem tôi có kế hoạch gì cho cuối tuần chưa, và bảo rằng cô bạn có thể sẽ đến trung tâm thành phố cùng bố mẹ. Trông cô gái nhạy cảm thái quá với từng phản ứng của tôi, và tôi đoán hẳn các cuộc hội thoại trước đây thường nín thít dai dẳng. Nhưng tôi để cô nói, để giọng cô phản lại những điều chẳng bộc bạch cùng ai, đối đầu lại những thứ bắt nguồn từ tâm trí kiệt quệ của tôi.

Rồi buổi học kết thúc, và mỗi chúng tôi đi mỗi con đường riêng. Tôi chẳng còn gặp lại người bạn ấy nữa trong suốt khoảng thời gian còn lại của ngày.

Tôi dành bữa ăn trưa tại thư viện cùng với cái máy tính. Tôi không tưởng tượng ra được có ai đó đang ăn trưa mà bỗng nhớ đến tôi - nhưng có lẽ đó cũng là điều mà Kelsea sẽ nghĩ đến. Một phần của việc lớn lên là phải đảm bảo rằng cảm giác của bạn về thực tế không bị khóa chặt vào trí tuệ của riêng bạn; tôi thấy được trí tuệ của Kelsea không để cô gái lảng vảng nơi nào gần đấy, và tôi cũng băn khoăn rằng bao phần của nghĩ suy riêng tôi đang mắc mứu ngay đó.

Đăng nhập vào email của mình là một cú hích mạnh mẽ nhắc nhớ tôi rằng tôi thực ra vẫn đang là mình đấy thôi, không phải Kelsea. Thậm chí càng tuyệt vời hơn, khi mấy lời từ Rhiannon hiện ra - thứ trước mắt làm tôi nhoẻn cười, cho đến khi đọc được những dòng em viết.

Chào A,

Hôm nay cậu là ai?

Thật là một câu hỏi lạ lùng. Nhưng tớ đoán nó hợp lý. Nếu chuyện này có chút gì hợp lý.

Hôm qua là một ngày khó khăn. Bà Justin bị bệnh, nhưng thay vì thừa nhận mình đang đau khổ, anh ấy lại chỉ trích thế giới này. Tớ cố giúp anh ấy, nhưng rất khó.

Tớ không rõ cậu có muốn biết điều này hay không. Tớ hiểu cậu cảm thấy thế nào về Justin. Nếu cậu muốn tớ ẩn đi phần cuộc đời đó của tớ với cậu, tớ làm được. Nhưng tớ không cho rằng đó là điều cậu muốn.

Kể tớ nghe về ngày hôm nay của cậu nhé.

Rhiannon

Tôi hồi âm và kể em nghe một chút về thứ mà Kelsea đang chống lại. Rồi kết thúc với:

Về chuyện của cậu và Justin, hay gì đó tương tự, tớ muốn cậu cứ nói thật với tớ. Ngay cả nếu nó khiến tớ đau lòng. Mặc dù tớ thích không phải đau lòng.

Thân mến,

A

Kế đó, tôi chuyển sang email khác và tìm thấy một lời đáp từ Nathan.

Ta biết ta không lầm lẫn gì đâu nhé. Ta biết ngươi là cái gì. Và ta sẽ tìm hiểu được ngươi là ai. Đức cha bảo rằng ngài chắc chắn sẽ hành động.

Ngươi muốn ta tự tra vấn chính mình. Nhưng ta không phải kẻ duy nhất. Ngươi sẽ thấy.

Thú nhận ngay đi, trước khi ta tìm ra ngươi.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình trong một phút, cố liên kết giọng điệu trong bức thư này với một Nathan mà tôi từng biết trong một ngày. Như thể hai con người đó khác biệt rất nhiều vậy. Tôi băn khoăn rằng liệu có thể có ai đó khác đã lấy tài khoản của Nathan. Tôi tự hỏi cái người “đức cha” ấy là ai đây.

Tiếng chuông ngân vang, đánh dấu chấm hết thời gian cho bữa trưa. Tôi trở về lớp học và màn mây đen vây phủ. Tôi thấy khó mà tập trung được vào những gì đang được giảng dạy trên lớp. Tôi thấy khó mà trông xem có gì quan trọng hay chăng. Chẳng thứ gì tôi được dạy ở đây sẽ khiến đời sống này bớt đau buồn. Chẳng một ai trong căn phòng này sẽ khiến đời sống bớt đau đớn thêm. Tôi bấm mạnh vào móng tay mình với một sự chính xác đến tàn nhẫn. Đó lại là xúc cảm duy nhất có được sự chân thật.

***

Bố Kelsea sẽ không đến đón cô bạn sau giờ học; ông ấy phải làm việc. Thay vào đó, cô ấy đi bộ về nhà, tránh né việc đi lại bằng xe buýt. Tôi muốn phá vỡ cái nề nếp này, nhưng đã lâu rồi kể từ khi cô bạn còn đi xe buýt nên cô chẳng còn giữ chút ý niệm gì đến mấy tuyến xe có thể đưa cô về. Vậy là tôi bắt đầu cuốc bộ.

Lại lần nữa, tôi thấy chính mình đang thầm ước được một cơ hội nhỏ nhoi bình thường là gọi cho Rhiannon, lấp đầy một giờ trống vắng tiếp theo với giọng nói của em.

Nhưng thay vào đó, những gì còn lại với tôi là Kelsea và ý thức đầy hư hoại của cô gái. Đi bộ về nhà mới mệt mỏi làm sao, và tôi tự hỏi phải chăng đây là một cách khác để cô bạn tự hành hạ chính mình. Nửa tiếng đã trôi qua, và trong khoảng nửa tiếng còn lại, tôi quyết định dừng lại ở một sân chơi. Mấy vị bố mẹ cho tôi những cái nhìn nghi hoặc bởi tôi chẳng phải là một ông bố bà mẹ nào hay một đứa nhóc nhỏ nhoi, nên tôi đành tránh xa khỏi mấy khung sắt dành cho đám nhóc tập leo trèo, mấy cái xích đu, và bãi cát, và đành dừng lại ở phía ngoài rìa, trên một bập bênh nhìn như vật bị bỏ xó khỏi mọi thứ khác bởi hành động sai trái.

Có mấy bài tập tôi có thể làm, nhưng thay vào đó tôi nghe thấy quyển nhật ký của Kelsea cất tiếng mời gọi. Tôi có chút sợ hãi bởi thứ mình sẽ tìm thấy bên trong, nhưng phần lớn là tò mò. Nếu tôi không thể kết nối đến những cảm nhận của cô, ít ra tôi cũng sẽ đọc được một phần nào của những trang viết ấy.

Không phải một cuốn nhật ký theo quan niệm truyền thống. Điều ấy trở nên rõ ràng sau một hoặc hai trang. Không có những trăn trở bình thường về các chàng trai hay cô gái. Không có những cảnh tái hiện bất đồng với bố hay thầy cô. Không có một bí mật hay một sự bất công nào.

Thay vì thế, có những cách để tự kết liễu cuộc đời mình, được lên danh sách chi tiết một cách bất thường.

Dao kề ngay tim. Dao cận cánh tay. Dây buộc quanh cổ. Túi nhựa. Ngã mạnh. Chết cháy. Tất cả chúng đều được tra cứu tỉ mỉ. Có cả ví dụ. Có minh họa cụ thể - kinh hãi với mẫu thử nghiệm không ai khác ngoài Kelsea. Chân dung cái chết của chính cô.

Tôi lật đến trang cuối, mấy trang trước đấy nói về liều lượng và những chỉ dẫn đặc biệt, vẫn còn nhiều trang trắng ở phía sau, nhưng trước đó là một trang với dòng chữ HẠN CHÓT, theo sau là thời hạn mà chỉ còn lại xấp xỉ sáu ngày.

Tôi kiểm qua phần còn lại của cuốn sổ, cố tìm cho ra những thời hạn khác nữa, những thời hạn mà cô bạn đã từng thất bại.

Nhưng chỉ có duy nhất một.

Tôi bước xuống bập bênh, rời khỏi công viên. Bởi lúc này đây tôi cảm giác như mình là thứ khiến mọi bố mẹ sợ hãi, là thực tế mà họ muốn lảng tránh. Không, không chỉ lảng tránh - là ngăn ngừa. Họ không muốn tôi tới gần lũ trẻ của họ, và tôi không trách họ. Cảm giác như thể mỗi thứ tôi chạm tay vào đều hóa thương đau.

Tôi không biết phải làm gì nữa. Không có mối đe dọa nào ở hiện tại cả - tôi đang kiểm soát thân xác này, và miễn là tôi vẫn còn kiểm soát nó, tôi sẽ không cho phép nó tự làm thương tổn chính mình. Nhưng tôi không còn kiểm soát được trong sáu ngày tới đây.

Tôi biết mình đáng lẽ không nên can thiệp vào. Đây là cuộc đời của Kelsea, không phải của tôi. Thật không công bằng gì khi tôi cố làm gì đó để hạn chế sự lựa chọn của cô, để quyết định thay cho cô mọi chuyện.

Mong ước trẻ con của tôi là ước gì bản thân chưa từng mở quyển nhật ký này ra. Nhưng tôi đã làm thế mất rồi.

Tôi cố gắng kết nối đến bất kỳ ký ức nào của Kelsea từng cất lên tiếng cầu cứu. Nhưng vấn đề của việc cất lên tiếng cầu cứu là cần phải có một ai đó xung quanh để nghe thấy. Và tôi chẳng tìm ra được khoảnh khắc nào như thế trong đời sống của Kelsea cả. Bố cô chỉ thấy những gì ông muốn thấy, và cô chẳng muốn xua tan ảo ảnh đó bằng sự thật. Mẹ cô đã bỏ đi từ vài năm trước. Những họ hàng còn lại thì ở xa xôi quá. Bạn bè thì tồn tại bên ngoài màn mây đen. Chỉ bởi vì Lena thân thiện đến thế trong giờ lý thì không có nghĩa cô gái ấy nên chịu trách nhiệm cho chuyện này, hay sẽ phải biết cần làm thế nào.

Tôi trở về ngôi nhà vắng vẻ của Kelsea, nhễ nhại mồ hôi và kiệt quệ. Tôi mở máy tính và mọi thứ tôi cần biết đều ngay đó trên lịch sử duyệt web của cô ấy - những trang mạng là khởi đầu cho kế hoạch này, nơi mà thông tin được chắt lọc ra. Ngay đó, chỉ một cú nhấn chuột là mọi người đều có thể tìm thấy. Chỉ là không ai chịu tìm để thấy.

Chúng ta đều cần phải nói với một ai đó.

Tôi viết thư cho Rhiannon.

Mình thật sự cần nói chuyện với cậu lúc này. Cô gái mà mình đang trú ngụ trong cơ thể muốn tự kết liễu bản thân. Không phải trò đùa đâu.

Tôi gửi cho em số điện thoại nhà Kelsea, kiểm tra để chắc chắn không có một sự ghi âm rõ ràng nào, và rằng nó sẽ có thể luôn được bỏ qua như một cuộc gọi nhầm số đấy thôi.

Mười phút sau, em gọi đến.

“A lô?” tôi đáp.

“Cậu đấy à?” em hỏi.

“Phải.” Tôi quên mất rằng em không hề biết được giọng nói tôi nghe như thế nào. “Là mình đây.”

“Mình nhận được thư của cậu.”

“Ừ.”

“Sao cậu biết được?”

Tôi kể vắn tắt cho em nghe về quyển nhật ký của Kelsea.

“Một cô gái đáng thương,” Rhiannon nói. “Cậu định làm gì?”

“Mình không biết.”

“Cậu không định kể cho ai à?”

“Không có sự chuẩn bị nào trước cho chuyện này cả, Rhiannon à. Mình thật sự không biết.”

Tất thảy những gì tôi biết là tôi cần em. Nhưng tôi sợ nói ra điều đó. Bởi bộc bạch như thế có thể khiến em phát hoảng mà xa rời tôi hơn.

“Cậu đang ở đâu?” em hỏi.

Tôi nói với em tên thị trấn.

“Nơi đó không xa. Mình có thể đến đó trong một lát nữa. Cậu có đang một mình không?”

“Ừ. Bố cô ấy khoảng bảy giờ mới về nhà.”

“Cho tớ địa chỉ cụ thể. Tớ sẽ đến ngay.”

Tôi nói ngay.

“Mình sẽ ở ngay đó,” em nói.

Tôi thậm chí không cần phải hỏi thêm. Em hiểu, và thế là nó ý nghĩa làm sao.

Tôi tự hỏi cái gì sẽ xảy ra nếu tôi dọn dẹp cho tươm tất căn phòng của Kelsea. Tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy đến nếu cô bạn thức dậy sáng ngày hôm sau và nhận thấy mọi thứ đã đâu vào đó. Điều đó sẽ trao cô bạn chút gì bình tĩnh ngoài dự liệu chứ? Điều đó sẽ khiến cô bạn hiểu rằng đời sống cô không nhất thiết phải hỗn độn nhường ấy? Bởi đó là thứ mà đặc tính hóa học, sinh học của cô sẽ bảo cô cần phải làm thế.

Chuông cửa reo. Tôi đã dành mười phút nhìn chăm chăm vào mấy vết mực trên tường, hy vọng rằng chúng nó sẽ tự tái sắp xếp thành một câu trả lời, và cũng biết rằng chúng sẽ không làm thế.

Màn mây đen lúc này dày đặc đến nỗi kể cả sự hiện diện Rhiannon cũng không thể xua mất nó đi. Tôi vui mừng khi nhìn thấy em trên ngưỡng cửa, nhưng sự mừng vui ấy giống như một niềm biết ơn đầy cam chịu hơn là sự an lòng.

Em nháy mắt, đưa tôi vào nhà. Tôi quên mất rằng em không quen với việc này, rằng em chẳng trông chờ một con người mới mỗi ngày. Đó là một điều để ghi nhận về mặt lý thuyết, và hẳn là một điều khác nữa khi có một người con gái hao gầy, mỏng manh đứng đó phía bên kia của bờ vực thẳm.

“Cảm ơn vì cậu đã đến,” tôi nói.

Đã quá năm giờ một chút, nên chúng tôi chẳng còn thời gian nhiều nhặn gì trước khi bố Kelsea về đến nhà.

Chúng tôi tiến lên phòng Kelsea. Rhiannon nhìn thấy quyển nhật ký lúc này đang nằm trên giường của Kelsea và nhặt nó lên. Tôi nhìn và đợi chờ cho đến khi em đọc xong nó.

“Cái này nghiêm trọng rồi đây,” em nói. “Mình đã… nghĩ qua. Nhưng không có gì giống thế này cả.”

Em ngồi xuống giường. Tôi ngồi xuống cạnh bên em.

“Cậu phải ngăn cô ấy lại,” em nói.

“Nhưng làm thế nào đây? Và có thật là mình có cái quyền đó không? Không lẽ cô ấy không thể quyết định điều đó cho bản thân cô sao?”

“Thì sao chứ? Cậu cứ bỏ mặc cô ấy chết sao? Bởi vì cậu không hề muốn dính líu vào?”

Tôi nắm tay em.

“Chúng ta không biết chắc là cái hạn chót ấy có đúng không? Có thể đó chỉ là một cách để cô bạn thoát khỏi những suy nghĩ kia. Viết ra để không phải nghĩ về nó nữa.”

Em nhìn tôi. “Nhưng cậu không tin điều đó đâu, đúng không? Cậu sẽ không gọi cho mình nếu cậu tin vào điều đó.”

Em nhìn xuống đôi tay của chúng tôi.

“Lạ thật đấy,” em nói.

“Sao cơ?”

Em siết chặt một lần, rồi buông rời đôi tay. “Cái này.”

“Ý cậu là gì?”

“Không giống ngày khác. Ý mình là, đây là một đôi tay khác nữa. Cậu khác rồi.”

“Nhưng mình không có.”

“Cậu không thể nói vậy được. Phải, bên trong thì cậu vẫn thế. Nhưng bên ngoài cũng có tác động vậy.”

“Cậu trông vẫn thế, không cần biết đôi mắt nào mình đang nhìn cậu đây. Mình vẫn cảm nhận được cùng một thứ.”

Là thật, nhưng điều ấy không thật sự đề cập đến vấn đề mà em đang nói.

“Cậu không bao giờ can hệ gì đến sự sống của người khác sao? Những người mà cậu đã từng trú ngụ bên trong ấy.”

Tôi lắc đầu.

“Cậu cố gắng sống theo cách cậu thấy họ vẫn sống.”

“Phải.”

“Nhưng Justin thì sao? Cái gì khiến nó khác đi thế?”

“Là cậu,” tôi đáp.

Chỉ một từ, và cuối cùng em đã hiểu. Chỉ một từ, và cánh cửa dẫn đến vô cùng khôn tận cuối cùng đã mở ra.

“Thật vô lý,” em nói.

Và cách duy nhất để khiến em thấy nó có nghĩa lý, cách duy nhất để khiến cho cái khôn cùng vô tận kia trở nên chân thật, là tôi tiến đến và hôn em. Như lần trước, nhưng không như lần trước chút nào. Không hẳn là nụ hôn đầu tiên của chúng tôi, nhưng quả thật là thế. Đôi môi tôi thấy khác biệt làm sao khi chạm vào em, cơ thể chúng tôi hòa hợp một cách khác lạ. Và cũng một thứ gì đó vây quanh chúng tôi, màn mây đen ấy. Tôi không hôn em vì tôi muốn thế, và tôi không hôn em vì tôi cần thế - mà tôi hôn em bởi một lý do vượt hơn mọi sự muốn và cần thông thường kia, để cảm nhận được nỗi mãnh liệt trong sự hiện diện của chúng tôi, từng cấu hình phân tử trong cõi vũ trụ của chúng tôi sẽ được dựng thành. Đó không phải nụ hôn đầu của chúng tôi, nhưng cũng là cái hôn đầu mà em biết đến tôi, và càng khiến nó giống như một nụ hôn đầu hơn là nụ hôn đã có tự bao giờ.

Tôi nhận ra mình đang mong sao Kelsea cũng cảm nhận được nó. Có lẽ cô bạn sẽ thế. Như vậy không đủ. Đây không phải giải pháp. Nhưng chính nó làm giảm gánh nặng trong một chốc.

Rhiannon không cười khi chúng tôi rời khỏi nhau. Không tồn tại cơn váng vất nào của nụ hôn khi trước.

“Lạ thật,” em bảo.

“Tại sao?”

“Bởi vì cậu là con gái sao? Bởi vì mình vẫn còn một người bạn trai? Bởi vì chúng mình đang nói về sự tự tử của một người khác?”

“Trong trái tim cậu, những cái đó có quan trọng không?” Trong trái tim tôi, không hề thế.

“Có. Có đó.”

“Cái nào?”

“Tất cả. Khi mình hôn cậu, mình không thực sự hôn cậu, cậu hiểu mà. Cậu ở đâu đó bên trong. Nhưng mình lại hôn phần bên ngoài. Và ngay bây giờ, dù cho mình có thể cảm nhận được cậu tận bên trong, tất thảy những gì mình nhận được là nỗi buồn. Mình hôn cô gái ấy, và mình muốn bật khóc.”

“Đó không phải thứ mình muốn,” tôi bảo em.

“Mình biết. Nhưng đó là điều đã xảy ra.”

Em đứng dậy và nhìn quanh căn phòng, tìm kiếm manh mối của một tội ác vẫn chưa đến lúc diễn ra.

“Nếu cô ấy cắt tay mình trên phố, cậu sẽ làm gì?” em hỏi.

“Đấy không phải cùng một tình huống.”

“Nếu cô ấy muốn giết ai thì sao?”

“Mình sẽ tố giác cô ấy.”

“Vậy nó có khác gì chứ?”

“Đó là cuộc đời của riêng cô ấy. Không phải của bất kỳ ai khác.”

“Nhưng đó vẫn là sát nhân.”

“Nếu cô thật sự muốn làm thế, mình không thể làm được gì để ngăn cô lại cả.”

Kể cả khi đã nói ra điều ấy, tôi vẫn thấy được là nó không ổn chút nào.

“Được rồi,” tôi tiếp tục, trước khi Rhiannon có thể chỉnh tôi kịp lúc. “Đặt ra những chướng ngại vật có thể giúp ích. Kêu gọi những người khác chú ý có thể giúp ích. Đưa cô bạn đến gặp bác sĩ phù hợp có thể giúp ích.”

“Như thể cô bạn bị ung thư, hay bị chảy máu giữa phố phường ấy nhỉ.”

Đây là điều tôi cần. Quả là không đủ khi nghe những điều ấy bằng riêng giọng tôi. Tôi cần phải nghe thấy chúng được nói với tôi bằng giọng của một người khác.

“Vậy mình nói với ai đây?”

“Một cố vấn học tập?”

Tôi nhìn đồng hồ. “Tan học rồi. Và nên nhớ là chúng ta chỉ còn thời gian tới nửa đêm.”

“Ai là bạn thân nhất của cô ấy?”

Tôi lắc đầu.

“Bạn trai? Bạn gái?”

“Không có.”

“Đường dây nóng cho người muốn tự sát chăng?”

“Nếu chúng ta gọi, họ sẽ chỉ khuyên nhủ chúng ta mà thôi, không phải cô ấy. Chúng ta không cách nào biết được cô bạn sẽ nhớ gì vào sáng mai, hay nó liệu có hiệu quả gì chăng. Tin mình đi, mình đã nghĩ qua những sự lựa chọn ấy rồi.”

“Vậy chỉ có thể là bố cô ấy. Đúng không?”

“Mình nghĩ ông ấy đã thử.”

“Rồi, cậu cần đưa ông ấy về trở lại với cuộc chiến.”

Em khiến nó nghe dễ dàng làm sao. Nhưng cả hai chúng tôi đều biết rõ rằng nó chẳng dễ đến thế.

“Mình nên nói gì đây?”

“Cậu nói là ‘Bố ơi, con muốn tự sát’. Cứ nói thẳng ra như thế.”

“Và nếu ông ấy hỏi mình tại sao?”

“Cậu cứ nói với ông là cậu không biết tại sao nữa. Đừng thừa nhận bất cứ gì. Cô ấy sẽ giải quyết những điều đó bắt đầu từ ngày mai.”

“Cậu đã nghĩ tới điều này rồi, đúng không?”

“Mình vừa phải lái xe vừa suy nghĩ.”

“Nếu ông ấy không quan tâm thì sao? Nếu ông ấy không tin cô con gái mình?”

“Thì cậu lấy chìa khóa xe, đưa ông ấy tới bệnh viện gần nhất. Nhớ mang theo cuốn nhật ký.”

Nghe em nói xong, tất cả mọi việc trở nên ý nghĩa.

Em lại ngồi xuống giường.

“Nào lại đây,” em nói. Nhưng lần này chúng tôi không hôn nữa. Thay vào đó, em ôm lấy cơ thể yếu đuối của tôi.

“Mình không biết liệu mình có làm được không nữa,” tôi thầm thì.

“Được chứ,” em nói với tôi. “Dĩ nhiên là có rồi.”

Tôi một mình trong căn phòng của Kelsea khi bố cô về đến nhà. Tôi nghe tiếng ông quăng chìa khóa xuống, lấy cái gì đó ra khỏi tủ lạnh. Tôi nghe tiếng ông bước vào phòng ngủ, rồi trở ra. Ông không hề chào tôi lấy một tiếng. Tôi thậm chí không biết rằng ông có còn cảm nhận được tôi đang hiện diện nơi này chăng.

Năm phút trôi qua. Mười phút. Cuối cùng, ông gọi to, “Ăn tối nào!”

Tôi chẳng hề nghe thấy bất cứ hoạt động nào trong bếp, nên chẳng hề thấy bất ngờ khi một túi KFC nằm trên bàn. Ông đã bắt đầu gặm một cái đùi gà rán.

Tôi có thể đoán được mọi thứ thường diễn ra thế nào. Ông mang bữa tối vào phòng nghỉ, trước màn hình vô tuyến. Cô bạn mang phần mình về lại phòng. Và đó đánh dấu phần còn lại của đêm.

Nhưng đêm nay sẽ khác. Đêm nay tôi nói, “Con muốn tự kết liễu chính mình.”

Lúc đầu tôi không nghĩ ông nghe tôi nói gì.

“Con biết bố không muốn nghe thấy điều này,” tôi nói. “Nhưng đó là sự thật.”

Ông hạ tay xuống, vẫn cầm lấy đùi gà.

“Con đang nói cái gì thế?” ông hỏi.

“Con muốn chết,” tôi bảo ông.

“Thôi nào,” ông nói. “Thật đấy hả?”

Nếu tôi là Kelsea, có lẽ tôi sẽ rời khỏi phòng ngay trong sự căm giận. Tôi sẽ từ bỏ.

“Bố cần phải giúp con,” tôi nói. “Đây là thứ mà con đã suy nghĩ từ rất lâu rồi.” Tôi đặt cuốn nhật ký xuống bàn, đẩy nó về phía ông. Có thể đây quả là sự phản bội lớn nhất mà tôi dành cho Kelsea. Tôi thấy tệ hại làm sao, nhưng rồi cố tưởng ra giọng Rhiannon bên tai tôi, nói với tôi rằng tôi đang làm một điều đúng đắn.

Bố Kelsea đặt cái đùi gà xuống bàn, nhặt cuốn nhật ký lên. Bắt đầu đọc. Tôi cố giải mã biểu hiện cảm xúc của ông. Ông không hề muốn nhìn thấy nó. Hối hận rằng chuyện này đã xảy ra. Ghét nó, thậm chí là thế. Nhưng không phải cô bạn. Ông vẫn gắng đọc bởi kể cả nếu ông có ghét tình huống này đến thế nào, ông vẫn không hề ghét cô bạn.

“Kelsea…,” ông nín thở.

Tôi ước rằng cô bạn có thể trông thấy điều này đã đánh gục ông ra sao. Nét mặt ông, đời sống ông vụn vỡ. Bởi sau đó có lẽ cô sẽ nhận ra, dù chỉ trong một khắc giây ngắn ngủi, rằng dẫu thế giới này chẳng là gì với cô, cô vẫn là gì đó với thế giới.

“Đây không chỉ là một… cái gì đó?” ông hỏi.

Tôi lắc đầu. Một câu hỏi ngu ngốc, nhưng tôi không định sẽ nói điều đó ra.

“Vậy chúng ta làm gì đây?”

Đó. Tôi có được ông ấy rồi.

“Chúng ta cần sự giúp đỡ,” tôi nói với ông. “Sáng mai chúng ta cần phải tìm một nhà tư vấn, và chúng ta cần xem mình phải làm gì. Có lẽ con cần một sự điều trị. Con rất cần được nói chuyện với một vị bác sĩ. Con đã sống thế này từ rất lâu rồi.”

“Nhưng tại sao con không nói với bố?”

Tại sao bố không nhận ra chứ? Tôi muốn hỏi ngược lại. Nhưng giờ chưa phải lúc. Ông sẽ tự mình đến được đó.

“Không quan trọng. Chúng ta cần tập trung vào sự việc này. Con đang cần một sự giúp đỡ. Bố phải giúp con tìm người ấy.”

“Con có chắc là có thể đợi đến sáng mai?”

“Con không định sẽ làm gì đêm nay đâu. Nhưng ngày mai bố phải trông chừng con đấy. Bố phải ép buộc con nếu con thay đổi ý định. Có thể con sẽ thay đổi ý định. Có thể con sẽ vờ như cả cuộc trò chuyện này không hề diễn ra. Giữ cuốn sổ này, đó là sự thật. Nếu con tấn công bố, hãy đánh lại con. Gọi một chiếc xe cấp cứu.”

“Một chiếc xe cấp cứu?”

“Nó nghiêm trọng đến thế đấy, bố à.”

Đó là từ cuối cùng có thể thật sự mang điều này trở về nhà cho ông. Tôi không nghĩ Kelsea thường xuyên dùng nó.

Giờ ông đang khóc. Chúng tôi chỉ biết ở đó, nhìn nhau. Cuối cùng, ông nói, “Ăn tối thôi.”

Tôi lấy vài miếng gà từ cái hộp, rồi mang nó trở về phòng mình. Tôi đã nói mọi thứ tôi cần nói. Kelsea sẽ nói với ông những gì còn lại.

Tôi nghe ông đi lại quẩn quanh khắp nhà. Tôi nghe ông gọi cho ai đó, và thầm mong sao đó là người có thể giúp ông tựa cái cách mà Rhiannon đã giúp tôi. Tôi nghe ông dừng lại bên ngoài cánh cửa, sợ mở nó ra nhưng vẫn lắng tai nghe. Tôi tạo ra tiếng lạch cạch, để ông biết tôi vẫn còn thức, còn sống đây.

Tôi chìm vào giấc ngủ trong thanh âm sự lắng lo của ông.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.