Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 284 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6011

❊ ❊ ❊

Tôi chỉ cách em có mười lăm phút lái xe.

Tôi được đánh thức lúc hoàng hôn khi chị gái lay dậy, gọi lớn tên tôi, Valeria.

Tôi nghĩ rằng mình trễ giờ học mất.

Nhưng không. Tôi trễ giờ làm.

Tôi là một cô hầu phòng. Một cô hầu gái chưa đủ tuổi, là bất hợp pháp.

Valeria không hề nói tiếng Anh, nên tất thảy những nghĩ suy tôi đều phải kết nối qua tiếng Tây Ban Nha. Tôi hiếm khi hiểu được chuyện gì đang diễn ra. Nó tốn của tôi kha khá thời gian để phiên dịch được mọi chuyện.

Có bốn người chúng tôi trong một căn hộ. Chúng tôi thay đồng phục và được một chiếc xe tải ghé đến chở. Tôi là người trẻ nhất, người ít được tôn trọng nhất. Chị tôi nói với tôi, thì tôi gật. Tôi cảm giác như bên trong mình đang vặn xoắn cả lên, và ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là do nỗi kinh ngạc trước hoàn cảnh. Rồi tôi nhận ra quả thật nó đang xoắn vặn vào nhau. Kinh nguyệt.

Tôi tìm ra từ và nói với chị. Chị hiểu, nhưng tôi vẫn phải làm việc.

Nhiều người phụ nữ khác đến cùng đi chung trên chiếc xe. Và một cô gái khác cỡ tuổi tôi. Một vài người tán gẫu, nhưng chị và tôi chẳng cất một lời nào với bất cứ ai.

Chiếc xe bắt đầu thả chúng tôi xuống mấy căn nhà. Ít nhất hai người mỗi căn, đôi khi ba hoặc bốn. Tôi được bắt cặp với chị mình.

Tôi phụ trách nhà tắm. Tôi phải chà rửa bồn cầu. Loại bỏ tóc khỏi vòi sen. Lau kính cho đến khi nó sáng choang lên.

Chúng tôi ở trong một phòng riêng. Chúng tôi không chuyện trò. Chúng tôi không chơi nhạc. Chúng tôi chỉ làm việc mà thôi.

Mồ hôi tôi ra ướt đẫm trong bộ đồng phục. Cơn đau sẽ không ngừng. Tủ thuốc đầy ắp, nhưng tôi biết mình đến nơi này là để dọn dẹp, không phải để lấy đi bất cứ gì. Sẽ không ai để ý đến hai viên Midol, nhưng nó chẳng đáng cho sự liều lĩnh.

Khi tôi vào đến phòng tắm của chủ nhân, bà ấy vẫn đang trong phòng ngủ, nói chuyện điện thoại. Quả là một cơn hãi hùng với bà nếu Valeria đột kích vào ngay đó và bắt đầu thao giảng về mớ học thuyết nhiệt động lực học, hay cuộc đời của Thomas Jefferson, với một thứ Anh ngữ tuyệt vời.

Sau hai giờ, chúng tôi dọn xong căn nhà. Tôi cứ nghĩ thế là xong, nhưng còn đến bốn căn khác sau đó. Đến cuối cùng, tôi gần như chẳng thể nhích nổi người, và chị tôi, nhìn thấy vậy, đành vào buồng tắm làm cùng. Chúng tôi là một đội, và mối ràng buộc ấy mang đến cho ngày duy nhất một kỷ niệm đáng để khắc ghi.

Đến lúc chúng tôi về được đến nhà, tôi gần như không cất nổi tiếng. Tôi ép mình dùng bữa tối, nhưng đấy là một bữa ăn trong câm lặng. Rồi tôi lên giường, để lại cả căn phòng cho chị tôi.

Email không phải lựa chọn lúc này.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.