Tôi thức dậy, và tôi không hề cách em bốn giờ xe, hay một giờ, hay thậm chí mười lăm phút.
Không, tôi thức dậy ngay trong nhà em.
Trong phòng em.
Trong thân xác em.
Lúc đầu tôi cứ nghĩ mình vẫn còn trong giấc ngủ, đang mơ. Tôi mở mắt, và tôi có thể ở trong phòng của bất kỳ cô gái nào - một căn phòng mà cô gái ấy đã sống trong suốt thời gian dài, với những búp bê quý bà Alexander chia sẻ với chì kẻ mắt, tạp chí thời trang. Tôi chắc đó chỉ là một trò đùa của cõi mộng khi mình đã kết nối đến nhân dạng và chỉ tìm ra mỗi Rhiannon là hiện hữu. Tôi đã từng có giấc mơ này trước đây chưa? Tôi không nghĩ thế. Nhưng theo một cách, điều đó cũng có lý cả thôi. Nếu em là suy nghĩ, niềm hy vọng, mối quan tâm ẩn dưới những khoảnh khắc tôi tỉnh thức, vậy tại sao em lại không thể tỏa lan đến cả những thời khắc tôi thiếp đi?
Nhưng tôi đâu có mơ. Tôi đang cảm nhận được lực ép của cái gối lên gương mặt mình. Tôi đang cảm nhận được tấm drap trải giường quấn quýt chân tôi. Tôi đang thở. Trong cõi mơ, chúng ta không bao giờ chịu khó hít thở thế này đâu.
Bất chợt tôi thấy thế gian này hóa thành pha lê. Mỗi giây phút đều mỏng manh. Từng cử động là sự liều lĩnh. Tôi biết em không muốn tôi ở đây. Tôi biết nỗi hãi sợ của em.
Mỗi việc tôi làm có thể khiến một cái gì đó vỡ tan. Mỗi lời tôi nói. Mỗi chuyển động tôi gây ra.
Tôi nhìn quanh thêm chút. Vài cô gái và cậu chàng muốn dọn sạch phòng họ khi lớn lên, cho rằng họ cần phải tống khứ kiếp sống thời trẻ trung để hoàn toàn được yên vị ở một đời sống mới. Nhưng Rhiannon lại bảo vệ quá khứ của em hơn thế. Tôi thấy các bức hình của em và gia đình khi em lên ba, tám, mười, mười bốn. Một chú cánh cụt nhồi bông vẫn cần mẫn đứng gác cho giường ngủ của em. J.D. Salinger được đặt cạnh Dr. Seuss trên kệ sách.
Tôi nhặt lên một trong mấy tấm hình. Nếu muốn, tôi có thể cố kết nối đến cái ngày nó được chụp ra. Trông như em và chị mình đang ở chợ trời ấy nhỉ. Chị em đang đeo một loại dải ruy băng tượng trưng cho phần thưởng. Sẽ dễ làm sao để tôi tìm ra đây là gì. Nhưng rồi đây sẽ không còn là thứ mà Rhiannon kể cho tôi nghe nữa.
Tôi muốn em ở đây cạnh bên tôi, dẫn dắt tôi tham quan một vòng. Giờ tôi cảm tưởng như mình đã cắt ngang mọi thứ.
Cách duy nhất để vượt qua điều này là sống trọn một ngày theo ý Rhiannon muốn tôi phải thế. Nếu em biết tôi đã ở đây - và tôi có một linh cảm rằng em sẽ biết - tôi muốn em được chắc chắn rằng tôi chẳng lấy gì làm lợi ích riêng tôi. Trong vô thức tôi biết rằng đây không phải cách tôi muốn để học được mọi thứ. Đây không phải cách tôi muốn để đạt được mọi điều. Bởi thế, tưởng như tất thảy những gì tôi có thể làm là đánh mất vậy.
Đây là cảm giác khi giơ cánh tay em.
Đây là cảm giác khi nháy đôi mắt em.
Đây là cảm giác khi xoay đầu em.
Đây là cảm giác khi miết lưỡi em dọc bờ môi, khi đặt chân em xuống dưới nền.
Đây là sức nặng của em. Đây là dáng vóc của em. Đây là góc độ mà em nhìn cả thế gian.
Tôi có thể kết nối đến từng ký ức em có về tôi. Tôi có thể kết nối đến mỗi ký ức em có cùng Justin. Tôi có thể nghe thấy những điều em nói khi tôi chẳng ở cạnh em.
“Xin chào.”
Đây là thanh âm của giọng nói em khi nghe từ bên trong.
Đây là thanh âm của giọng nói em khi em là chính mình.
Mẹ em lê bước ngang qua tôi trên hành lang, bà thức nhưng không phải vì bà muốn thế. Quả là một đêm dài với bà, kéo dài đến tận sáng. Bà nói bà sẽ cố ngủ trở lại, nhưng đế thêm rằng không có vẻ gì sẽ như thế cả.
Bố Rhiannon đang trong bếp, chuẩn bị đi làm. Lời “chào buổi sáng” của ông chứa ít sự phàn nàn hơn. Nhưng ông đang vội, và tôi có cảm giác rằng mấy lời đó là tất cả những gì Rhiannon sẽ nhận được. Tôi lấy ra ít ngũ cốc khi ông bận tìm chìa khóa, rồi nói lời tạm biệt vọng lại sau câu chào vội vàng của ông.
Tôi quyết định không tắm rửa gì, hay thậm chí là không thay đồ lót đêm qua. Khi tôi vào phòng tắm, tôi sẽ giữ mắt nhắm. Tôi phô bày bản thân đủ để khi nhìn vào gương và thấy mỗi gương mặt Rhiannon ở đấy. Tôi không thể tiến xa hơn thế nữa. Chải tóc em thôi cũng là quá thân mật. Trang điểm. Rồi đi giày. Đó là một trải nghiệm tuyệt vời và tôi có mong muốn mãnh liệt trải nghiệm sự thăng bằng của cơ thể em, cảm giác của làn da em từ bên trong, chạm vào gương mặt em và nhận lại sự va chạm ấy từ hai phía. Tôi cố chỉ nghĩ đến mình, nhưng không sao dừng được mối xúc cảm khi tôi là em.
Tôi phải kết nối để tìm được chìa khóa, rồi tìm đường đến trường. Có lẽ tôi nên ở nhà chăng, nhưng tôi không chắc mình chịu được sự cô đơn khi là em trong suốt khoảng thời gian dài ấy mà không có sự sao nhãng nào. Đài phát thanh được chỉnh đến mục tin tức, đó là điều ngoài dự kiến. Có một món quà nhỏ từ đợt tốt nghiệp của chị em được treo ở kính chiếu hậu.
Tôi nhìn sang ghế cạnh bên, mong sao Rhiannon đang ở đây, nhìn thấy tôi, nói tôi nghe mình cần đi đâu.
Tôi định sẽ tránh gặp Justin. Tôi đến hộc tủ mình, lấy sách, và rồi đến thẳng lớp học đầu tiên. Khi bạn bè lác đác vào phòng, tôi chuyện trò nhiều hết mức có thể. Không ai chú ý đến sự khác biệt cả - không phải bởi họ chẳng quan tâm, vì bởi đây là sáng sớm, và không ai được cho là bình thường như con người họ vốn có lúc này cả. Tôi đã quá chú tâm vào Justin mà không nhận ra rằng có bao người bạn đã trở thành một phần trong đời sống em. Tôi nhận ra rằng cho đến lúc này, lúc tôi được nhìn thấy nhiều nhất ở đời sống em chính là khi tôi trở thành Amy Tran, ghé thăm trường em trong một ngày. Bởi em chẳng hề tiêu pha một ngày em có một cách đơn lẻ. Những người bạn này không phải thứ em muốn trốn chạy khi em chạy trốn cho bản thân em.
“Cậu có làm được hết bài môn Sinh học không?” bạn em Rebecca hỏi. Lúc đầu tôi cứ ngỡ cậu ấy muốn hỏi xin chép bài, nhưng rồi nhận ra cô bạn đang đưa bài cho tôi chép. Chắc rồi, Rhiannon chỉ còn lại một ít vấn đề cần giải quyết mà thôi. Tôi cảm ơn Rebecca và bắt đầu chép cật lực.
Khi tiết học khởi động và giáo viên bắt đầu bài giảng, tất thảy những gì tôi cần làm là lắng nghe và ghi chú.
Hãy nhớ lúc này, tôi nói với Rhiannon. Hãy nhớ nó bình thường ra sao.
Tôi chẳng thể làm gì ngoại trừ việc bắt lấy ánh nhìn từ những điều tôi chưa bao giờ thấy qua. Nét vẽ nghuệch ngoạc trên cuốn sổ tay với những cây và núi. Vết sáng mà đôi vớ em để lại trên cổ chân. Một vết chàm đỏ nho nhỏ ở dưới ngón trỏ phía bên tay trái em. Có lẽ đây là những điều em chưa bao giờ ghé mắt qua. Nhưng bởi tôi mới đến bên em, tôi nhìn thấy hết.
Đây là cảm giác khi cầm một cây bút chì trong bàn tay em.
Đây là cảm giác khi hít lấy khí trời đầy cả lồng ngực em.
Đây là cảm giác của em khi ấn lưng vào ghế.
Đây là cảm giác khi chạm tai em.
Đây là cách em lắng nghe thế giới. Đây là điều em nghe thấy mỗi ngày.
Tôi cho phép bản thân được ghé xem một ký ức. Tôi không chọn nó. Nó cứ thế hiện ra, và tôi không gạt nó đi.
Rebecca ngồi kế bên tôi, đang nhai kẹo cao su. Tại một thời điểm giữa buổi học, cậu ấy chán đến mức lấy nó ra khỏi miệng và bắt đầu chơi đùa nó giữa các ngón tay. Và tôi nhớ đến cái lúc cô bạn làm thế năm lớp sáu. Giáo viên bắt tại trận, và Rebecca ngạc nhiên trước việc bị bắt đến mức giật cả mình, và miếng kẹo cao su bay vụt ra từ tay cô nàng và dính vào tóc của Hannah Walker. Hannah lúc đầu không biết chuyện gì đã xảy ra, và cả bọn nhóc bắt đầu cười phá lên, khiến giáo viên càng điên tiết hơn. Tôi chính là người đã nhoài đến và bảo cô bạn rằng có cái kẹo cao su trên tóc cô. Tôi chính là người đã gỡ nó ra với những ngón tay mình, cẩn thận không để nó dính sâu hơn. Tôi gỡ ra tất cả. Tôi nhớ mình đã gỡ ra.
***
Tôi cố tránh Justin trong bữa trưa, nhưng thất bại.
Tôi ở phía lối đi không hề gần hộc tủ mình hay phòng ăn chút nào, và cậu ta lại xuất hiện ngay đó. Cậu không vui khi thấy tôi hay kém vui khi nhìn tôi; cậu tiếp nhận sự hiện diện của tôi như một sự thật hiển nhiên, không khác gì tiếng chuông ngân vang giữa giờ.
“Có muốn ra ngoài ăn không?” cậu hỏi.
“Chắc rồi,” tôi nói, không thật sự biết được mình đang đồng ý với điều gì nữa.
Trong trường hợp này, “ra ngoài” nghĩa là tiệm pizza cách trường hai dãy nhà. Chúng tôi nhận lấy các mẩu bánh và nước ngọt. Cậu tự trả, nhưng chẳng đả động gì đến việc trả cho tôi cả. Tốt thôi.
Cậu ta đang có nhã hứng ba hoa, tập trung vào những gì mà tôi tưởng đó là nỗi lòng của cậu: sự bất công mà mọi người bắt cậu gánh lấy. Đó là một âm mưu khá lớn đấy, bao gồm mọi thứ từ lỗi khởi động xe cho đến mấy tiếng cằn nhằn của bố cậu về trường cao đẳng, đến cả ông thầy Anh ngữ “nói chuyện bê đê không thể tả”. Tôi ít khi theo kịp đoạn hội thoại của cậu, và “theo kịp” nghe rất chính xác trong trường hợp này, bởi đoạn hội thoại đó mục đích là để tôi hụt lại năm bước đằng sau. Cậu đâu có cần nghe ý kiến tôi. Bất cứ khi nào tôi đưa ra gì, cậu chỉ để nó nằm lại trên bàn giữa hai người, không hề nhặt nhạnh nó làm chi.
Khi cậu ta tiếp tục nói về Stephanie là thứ gì đối với Steve, và không ngừng nhét mấy miếng pizza vào mồm, và nhìn xuống bàn nhiều hơn hẳn khi nhìn lên tôi, tôi phải chống lại thôi thúc mãnh liệt muốn làm cái gì đó thật dứt khoát. Dù cậu không nhận ra, nhưng quyền lực nằm trong tay tôi tất. Những gì cần làm là chưa-đến-một-phút để buông tiếng chia tay. Những lời cần nói chỉ là một vài từ chọn-lựa-kĩ-càng để cắt đi mối dây ràng buộc. Có thể cậu ta sẽ phản ứng bằng mấy giọt lệ hay sừng sộ lên hay lại hứa hẹn, và tôi có thể chịu đựng được đến từng cái một.
Đó quả là thứ tôi khao khát, nhưng tôi không hề mở miệng. Tôi không sử dụng quyền lực đó. Bởi tôi biết loại kết thúc như thế sẽ chẳng bao giờ dẫn đến thứ khởi đầu mà tôi muốn. Nếu tôi chấm dứt mọi thứ như thế, Rhiannon sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Em không thể làm lại mọi thứ vào ngày mai, em sẽ đánh giá tôi qua sự phản bội ấy cho chừng này thời gian dài lâu tôi còn trong đời sống em, dù nó không lâu dài gì.
Tôi hy vọng rằng em nhận ra: trong suốt thời gian, Justin chưa khi nào để ý thấy. Em có thể nhìn ra tôi với bất cứ thân xác nào, nhưng cậu ta chẳng thể thấy được sự trống vắng của em. Cậu ta không hề nhìn ngắm với sự gần gũi như thế.
Rồi cậu ta gọi em là Silver. Chỉ đơn giản, “Đi thôi, Silver,” khi chúng tôi ăn xong. Tôi nghĩ có lẽ mình nghe nhầm chăng. Nên tôi kết nối, và nó đây. Một khoảnh khắc giữa họ với nhau. Hai người đang đọc cuốn Kẻ ngoài cuộc cho môn Anh ngữ, nằm cạnh nhau với cùng một cuốn sách được mở, em đọc có nhanh hơn chút. Em nghĩ rằng cuốn sách là một thánh tích kể từ khi những cậu trai tuy du đảng mà lại gây xúc động mãnh liệt hơn cả Cuốn theo chiều gió, nhưng em lặng yên khi nhìn thấy nó đang tác động đến cậu ấy ra sao. Em ở đó sau khi hoàn thành phần mình, bắt đầu đọc lại từ đầu cho đến khi cậu cũng xong nốt. Rồi cậu đóng cuốn sách và nói, “Ôi chao. Ý anh là, không loại vàng nào có thể lưu lại được. Đúng không nhỉ?” Em không muốn phá vỡ giây phút ấy, không muốn hỏi ra điều đó nghĩa là gì. Và em được đền đáp khi cậu cười và bảo, “Anh đoán nó có nghĩa là chúng ta sẽ phải trở thành bạc đấy.” Đêm ấy khi em rời đi, cậu gọi to, “Lâu quá, Silver à!” Và thế là cái tên đó được lưu lại.
***
Về lại trường, chúng tôi không nắm tay, hay thậm chí không chuyện trò. Khi chúng tôi xa nhau, cậu chẳng hề chúc tôi một buổi chiều vui vẻ hay cảm ơn tôi cho khoảng thời gian mà cả hai đã có với nhau. Cậu ta thậm chí còn không nhắn rằng sẽ gặp lại tôi sớm thôi.
Tôi trở nên cảnh giác thái quá - khi cậu ta rời khỏi, khi tôi được vây quanh bởi những người khác - với bản chất nguy hiểm của những gì tôi đang dốc lòng, của hiệu ứng cánh bướm là nỗi đe dọa đến từng cái vỗ cánh với mỗi tương tác. Nếu bạn suy nghĩ về nó đủ kĩ, nếu bạn truy nguyên những dư chấn tiềm tàng đủ lâu, mỗi bước bạn đi đều có thể sai lầm, bất kỳ bước đi nào cũng có thể dẫn đến một kết quả khó lường.
Tôi có đang bỏ quên ai mà đáng ra tôi không nên làm thế? Tôi có đang bỏ lỡ tiếng nói nào mà đáng ra tôi nên thổ lộ? Tôi không hề để tâm đến điều gì mà em sẽ hoàn toàn chú ý sao? Trong khi tôi đang ở ngoài lối đi công cộng thế này, có thứ ngôn ngữ bí mật nào tôi đã bỏ lỡ?
Khi chúng tôi nhìn đám đông kia, ánh mắt chúng tôi tự nhiên thay lại hướng đến những người nhất định, dù chúng tôi có biết họ hay không. Nhưng ánh nhìn của tôi ngay lúc này hoàn toàn rỗng không. Tôi biết thứ mình thấy, nhưng không phải thứ em sẽ thấy.
Thế gian này vẫn mỏng manh, dễ vỡ.
Đây là cảm giác khi đọc lên những con chữ bằng đôi mắt em.
Đây là cảm giác khi lần giở trang sách bằng bàn tay em.
Đây là cảm giác khi cổ chân em gập lại.
Đây là cảm giác khi em cúi đầu xuống, để mái tóc em giấu ánh nhìn em khỏi tầm ngắm.
Đây là hình dáng của nét chữ em. Đây là cách em viết. Đây là cách em ký tên mình.
Một bài kiểm tra lớp Anh ngữ. Về tác phẩm Tess of the d’Urbervilles mà tôi đã đọc qua. Tôi nghĩ Rhiannon làm cũng ổn thôi.
Tôi kết nối vừa đủ để biết được rằng em không có kế hoạch gì sau giờ học. Justin tìm em trước buổi tiết học cuối và hỏi em có muốn làm cái gì chăng. Tôi thấy rõ ràng rằng cái gì này là cái gì, và tôi không thể thấy được ích lợi gì nhiều từ nó cả.
“Anh muốn làm gì?” tôi hỏi.
Cậu ta nhìn tôi như thể nhìn một chú cún ngây ngô.
“Em nghĩ sao?”
“Bài tập hả?”
Cậu khịt mũi. “Ừ phải, chúng ta có thể gọi nó như thế, nếu em muốn.”
Tôi cần một lời nói dối. Thật sự là, thứ tôi muốn làm là nói đồng ý và rồi bỏ mặc cậu ta. Nhưng nó có thể để lại hậu quả vào hôm sau. Nên thay vào đó tôi bảo cậu rằng mình cần phải đưa mẹ đi khám bác sĩ về chứng rối loạn giấc ngủ. Quả đáng chán làm sao, nhưng họ sẽ gây tê mẹ và có lẽ bà ấy không thể tự mình lái xe về nhà được đâu.
“Được thôi, miễn là họ cho bà một đống thuốc thang,” cậu nói. “Anh yêu những viên thuốc của mẹ em làm sao.”
Cậu ấy nhoài tới cho một nụ hôn và tôi phải đáp lại. Ngạc nhiên thay khi vẫn là hai thể xác ấy ba tuần trước, nhưng cái hôn dường đã khác nhiều. Trước đây, khi môi chúng tôi chạm nhau, khi tôi còn ở phía bên kia, cảm giác như thể một dạng hình khác của cuộc tâm tình thân mật. Giờ lại như thể cậu ta đương nhả ra một cái gì xa lạ và tống khứ nó vào miệng tôi vậy…
Chúng ta đã từng ra phía biển cùng nhau, và vào rừng. Nên hôm nay mình quyết định là chúng ta nên đến núi nhé.
Tôi tìm nhanh để biết được nơi gần nhất có thể leo lên. Tôi không cách nào biết được Rhiannon từng đến đây chưa, nhưng cũng không chắc nó là vấn đề gì ghê gớm cả.
Em không thật sự ăn vận cho việc leo núi - đôi Converse của em không được đệm toàn bộ. Tuy thế tôi cứ vậy mà lao lên trước, mang theo chai nước và điện thoại, và để lại mọi thứ trong xe.
Lần nữa, đây lại là một thứ hai khác, và lối đi thật quang đãng. Đôi khi tôi đi ngang qua những người leo núi khác đang trên đường xuống, và chúng tôi gật đầu hay chào nhau, theo cái cách mà những người được vây quanh bởi lặng yên vẫn thường làm. Lối đi được chỉ dẫn lung tung, hay có lẽ do tôi đã không chú tâm đủ nhiều nhỉ. Tôi có thể cảm nhận được độ dốc được đo bởi cơ chân Rhiannon, có thể cảm nhận được hơi thở em phả vào không khí. Tôi không ngừng tiến lên.
Với buổi trưa, tôi đã quyết sẽ nỗ lực để mang đến cho Rhiannon sự thỏa mãn được trọn vẹn riêng mình. Không phải sự ơ thờ của việc nằm dài trên sô pha hay nỗi đơn điệu tẻ nhạt rồi phải thiếp đi trong giờ Toán. Không phải chuyến lang thang vẩn vơ quanh ngôi nhà đã yên giấc hay nỗi đau của việc bị bỏ mặc trong một căn phòng sau khi cánh cửa bị đóng sầm trước mắt. Dành riêng cho mình một ngày không phải là một biến thể nào của những thứ trên. Cảm nhận thể xác, nhưng không dùng nó để lảng tránh tâm trí. Cử động với mục đích, nhưng không hề hối hả. Đối thoại không phải với người cạnh bên bạn, mà với chính con người bên trong. Cơ thể đẫm mồ hôi, chân đau nhức phải đảm bảo rằng mình không trượt đi, không ngã xuống, tự mở đường nhưng không quá lạc đường.
Và ở phía cuối có một khoảng dừng chân. Vật lộn với những dốc nghiêng cuối cùng, những ngả rẽ cuối cùng của lối đi, và rồi tìm thấy chính bản thân mình. Không phải vì chúng tôi có được một quang cảnh kỳ vĩ để thốt lên sững sờ. Không phải vì chúng tôi đã chạm được đến nóc nhà Everest để xuýt xoa. Nhưng chúng tôi ở đây, ở điểm cao nhất mà ánh nhìn có thể vươn tới, không cần phải đếm từng áng mây trời, không khí, và mặt trời. Tôi lại quay về lúc mười một tuổi; chúng tôi cùng ở trên ngọn cây ấy. Không khí trong sạch hơn khi cả thế gian đều ở bên dưới, chúng tôi thỏa sức hít thở, ôm trọn bầu không khí. Khi không một ai cạnh bên, chúng tôi mở lòng mình cho thiên nhiên, yên lặng ngắm nhìn thế giới.
Hãy khắc ghi điều này nhé, tôi muốn Rhiannon nhớ khoảng khắc khi nhìn ra xung quanh những ngọn cây, khi bắt lấy từng hơi thở em có. Hãy khắc ghi cảm xúc này. Hãy nhớ rằng chúng ta từng ở đây.
Tôi ngồi xuống một tảng đá và uống nước. Tôi biết mình đang ở trong cơ thể em, nhưng cảm giác cứ như là em đang ở đây cạnh bên tôi vậy. Như là chúng tôi là hai con người tách biệt, cùng với nhau, sẻ chia những điều này.
Tôi ăn cơm tối với bố mẹ em. Khi họ hỏi tôi đã làm gì hôm nay, tôi kể họ nghe. Tôi chắc rằng mình đã kể họ nghe nhiều hơn Rhiannon sẽ làm, nhiều hơn một ngày bình thường cho phép.
“Nghe tuyệt thật đấy,” mẹ em nói.
“Chỉ cần cẩn thận khi ra ngoài nhé,” bố em nhắc. Rồi ông hướng cuộc trò chuyện sang một việc diễn ra tại chỗ làm, và một ngày của tôi, khi chỉ được ghi nhận ít ỏi như thế, lại trở thành của riêng tôi lần nữa.
***
Tôi làm bài tập cho em tốt nhất có thể. Tôi không kiểm tra email của em, sợ rằng sẽ có gì đó mà em không muốn tôi trông thấy. Tôi cũng không kiểm tra cả email của mình, bởi em là người duy nhất tôi mong thư. Có một cuốn sách trên bàn đầu giường, nhưng tôi không đọc, vì lo rằng em sẽ không nhớ những gì tôi đã đọc, và dù cách nào cũng sẽ đọc lại lần nữa thôi. Tôi lật giở mấy cuốn tạp chí.
Cuối cùng, tôi quyết định sẽ để lại cho em một lời nhắn. Đó là cách duy nhất để em biết chắc rằng tôi từng ở đây. Một thôi thúc mãnh liệt nữa là hãy vờ như chưa có bất cứ gì xảy ra, hãy phủ nhận bất cứ sự cáo buộc nào em gây ra dựa trên những gì còn sót lại từ ký ức hiện hữu trong em. Nhưng tôi muốn đối với em thực lòng. Cách duy nhất cho tình cảm của chúng tôi đạt được điều gì là khi chúng tôi hoàn toàn thực lòng với nhau.
Vậy nên tôi kể em nghe. Ngay từ đầu của bức thư, tôi xin em hãy cố nhớ lại ngày hôm nay nhiều nhất có thể trước khi em đọc tiếp, để những gì tôi viết ra sẽ không lẫn vào những gì thực sự em còn nhớ. Tôi giải thích rằng mình sẽ không bao giờ chọn lựa được ở trong thể xác em đâu, rằng đó không phải thứ tôi có thể kiểm soát được. Tôi nói với em rằng tôi cố tôn trọng một ngày em có bằng tất cả khả năng hiểu biết của tôi, và tôi mong rằng mình đã không gây ra một sự gián đoạn nào trong đời sống của em. Rồi, với nét chữ của em, tôi viết chi tiết các hoạt động trong ngày cho em. Đây là lần đầu tiên tôi viết thư cho người mà mình từng sống qua đời sống họ, có cảm giác lạ kỳ nhưng cũng thoải mái làm sao, khi biết rằng Rhiannon chính là người đọc được những dòng ấy. Có rất nhiều những lời giải thích mà tôi có thể không biểu lộ thành từ. Việc tôi đang viết một lá thư là một biểu hiện của tấm lòng thành - sự thiết tha đối với cả em và nỗi trông mong rằng niềm tin cậy có thể dẫn đến sự tin tưởng, và lòng thành thật có thể dẫn đến niềm chân thành.
***
Đây là cảm giác khi đôi mắt em nhắm lại.
Đây là mùi vị của giấc ngủ mà em sẽ cảm nhận.
Đây là cách mà làn da em được màn đêm vây lấy.
Đây là cách mà em được ru ngủ.
Đây là lời tạm biệt mà em cảm nhận mỗi đêm. Đây là cách em kết thúc một ngày.
Tôi cuộn người trên giường, vẫn mặc nguyên áo quần. Giờ thì một ngày đã gần như kết thúc, thế giới pha lê kia sắp phai tàn. Tôi tưởng ra chúng tôi cùng nằm trên cái giường này, rằng cơ thể vô hình của tôi được cơ thể em ôm ấp. Chúng tôi đều một nhịp thở, vầng ngực chúng tôi lên xuống đều một nhịp đi. Chúng tôi không phải thầm thì, bởi ở khoảng cách này, tất thảy những gì chúng tôi cần là suy nghĩ của nhau. Đôi mắt chúng tôi nhắm lại cùng một thời điểm. Chúng tôi cảm nhận cùng một tấm chăn vây phủ lấy mình, cùng một màn đêm. Hơi thở chúng tôi cùng nhau chậm rãi. Chúng tôi tách thành hai phiên bản khác của cùng một giấc mơ. Giấc ngủ mang chúng tôi đi ở cùng một thời khắc.