Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 269 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6029

❊ ❊ ❊

Darryl Drake cực kỳ lơ đãng vào ngày hôm sau.

Tôi dẫn lối cậu bước qua một ngày và nói đúng thứ cần được nói ra. Nhưng đám bạn cậu không ngừng phàn nàn rằng cậu trôi đến tận chín tầng mây rồi. Trong buổi thực hành trên đường chạy, huấn luyện viên không ngừng la mắng cậu do sự thiếu tập trung ấy.

“Tâm trí anh đang để đâu thế?” bạn gái Darryl, Sasha, hỏi han khi cậu đưa cô về nhà.

“Anh đoán mình không thật sự ở chốn này trong hôm nay nữa,” cậu nói với cô. “Nhưng anh sẽ trở lại vào hôm sau.”

Tôi dành cả buổi trưa và chiều tối bên bàn máy. Bố mẹ Darryl đều đi làm hết và anh cậu lại đang ở trường, nên tôi có cả căn nhà cho riêng mình.

Câu chuyện của tôi ở ngay trước và trung tâm trang mạng của Poole - một loại bài viết pha tạp của những gì tôi kể Nathan nghe, với vài biến thể đến từ việc hoặc Nathan đang giấu gì đó hoặc Poole đang cố khích tôi dấn vào.

Ra khỏi trang web của ông ta, tôi tìm ra tất thảy những gì có thể về Đức cha Poole, nhưng chẳng nhiều nhặn gì. Dường như ông ta không định bộc lộ thẳng toẹt về sự chiếm đoạt của quỷ dữ như thế cho đến khi câu chuyện của Nathan bật lên. Tôi nhìn mấy tấm hình trước và sau, cố nhìn xem có điểm khác biệt gì chăng. Trong những bức hình chụp, trông ông ta vẫn vậy. Đôi mắt ấy được giấu sau sự phẳng dẹt của tấm ảnh.

Tôi đọc lấy tất cả những câu chuyện trên trang web đó, cố gắng tìm thấy chính mình giữa họ, gắng sức tìm những người khác như tôi. Một lần nữa, có một cặp đôi đến từ Montana[1]. Và những người khác có thể giống vậy, nếu điều Poole gợi ra là thật: rằng cái giới hạn một ngày ấy chỉ dành cho kẻ mới đến, và có thể vượt qua theo một cách nào đó.

Đó là thứ tôi muốn tất nhiên là thế. Được sống trong một cơ thể riêng biệt. Được sống một đời sống riêng tôi.

Nhưng đó cũng không phải thứ tôi muốn. Bởi tôi không dám nghĩ đến điều gì sẽ xảy ra cho cái người mà tôi nỡ cướp mất thân xác. Có phải người đó chỉ vụt biến khỏi sự sống này? Hay chính cái linh hồn nguyên sơ bị trục xuất đó chuyển di từ thể xác này sang xác thân kia - một cách đơn giản, hai vai trò đã được hoán đổi cho nhau? Tôi chẳng thể hình dung thấy điều gì buồn bã hơn việc từng một lần có được một thân xác để rồi đột nhiên không còn khả năng sống trong xác thân đó nữa khi một ngày trôi qua. Ít nhất tôi còn được sự an lòng vì chưa từng biết được gì khác. Tôi ắt sẽ hủy hoại bản thân mình nếu tôi thật sự từ bỏ một điều gì trước công cuộc dẫn dắt sự tồn tại của kẻ du hành đó.

Nếu không còn một ai khác mắc mưu, đó sẽ là một sự lựa chọn dễ dàng làm sao. Nhưng chẳng phải điều đó không bao giờ xảy ra sao? Và sẽ luôn có một ai khác mắc mứu vào.

Một bức thư từ Nathan, viết rằng cậu lấy làm tiếc thế nào cho những gì đã xảy ra hôm qua. Cậu nói rằng cậu tưởng Đức cha Poole có thể giúp tôi được gì đó. Giờ thì cậu chẳng còn tin ở điều gì nữa cả.

Tôi hồi âm rằng đó không phải lỗi của cậu, và cậu phải thoát khỏi Đức cha Poole đấy để có thể quay lại đời sống bình thường của mình.

Tôi cũng bảo rằng đây sẽ là lần cuối cùng tôi viết thư cho cậu. Tôi không giải thích rằng đó là bởi tôi không thể tin cậu thêm nữa. Tôi cho rằng cậu sẽ tự mình suy xét ra được nguyên nhân thôi.

Xong việc, tôi chuyển hàng loạt dãy thư của chúng tôi sang địa chỉ thư điện tử mới. Và rồi đóng nó lại. Cứ như thế, một vài năm trong đời sống tôi đã chấm dứt. Mối dây liên kết duy nhất đã bị tước đi. Thật ngu ngốc khi thấy nhớ nhung cho một cái địa chỉ thư điện tử, nhưng tôi quả thế. Tôi nào có nhiều mảnh ghép đến quá khứ mình, nên tôi đành tiếc thương ít nhất một chút thế thôi khi một mảnh lại lìa xa.

Cũng đêm ấy nhưng muộn hơn một chút một bức thư đến từ Rhiannon.

Cậu khỏe không?

R

Chỉ có thế.

Tôi muốn kể em nghe những gì xảy đến trong bốn mươi tám tiếng vừa qua. Tôi muốn nói hết cả hai ngày ấy để xem em sẽ phản ứng làm sao, để xem liệu em có hiểu nó ý nghĩa thế nào với tôi. Tôi muốn được em giúp đỡ. Tôi muốn em cho lời khuyên. Tôi muốn một sự cam đoan từ phía em.

Nhưng tôi không nghĩ đó là điều em muốn. Và tôi không muốn trao nó cho em nếu nó không là điều em muốn. Nên tôi chỉ đánh vài dòng:

Đã trải qua hai ngày gian nan. Hình như mình không phải người duy nhất như vậy. Thật là khó nghĩ.

A

Vẫn còn đến vài tiếng nữa trong đêm, nhưng em chẳng dùng bất cứ giờ nào trong số đó để liên lạc lại với tôi.

[1] Montana là một tiểu bang nằm ở miền tây bắc Hoa Kỳ, là bang thứ 41 gia nhập Liên bang vào ngày 8 tháng 11 năm 1889. Thủ phủ của Montana là thành phố Helena, còn thành phố lớn nhất là Billings và Great Falls.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.