Ngày hôm sau, chủ nhật, tôi thức dậy, trở thành Ainsley Mills. Dị ứng với gluten, sợ nhện, tự hào về việc sở hữu ba chú chó sục Scotland, hai trong số chúng đang ngủ trên giường cô gái.
Trong những điều kiện bình thường, tôi sẽ cho rằng hôm nay là một ngày bình thường.
Nathan gửi thư cho tôi, nói rằng cậu muốn gặp mặt, và rằng nếu tôi có xe hơi, tôi có thể đến nhà cậu. Bố mẹ cậu hôm nay đều đi cả rồi, nên chẳng thể nào đưa rước cậu được.
Rhiannon không gửi thư gì cho tôi, thế là tôi đi với Nathan vậy.
Ainsley thưa với bố mẹ rằng mình sẽ đi mua sắm với mấy đứa bạn. Họ không hỏi han gì. Mẹ đưa chìa khóa xe cho tôi và dặn đừng về quá muộn. Họ cần cô trông nom đứa em vừa lên năm.
Mới chỉ mười một giờ. Ainsley đảm bảo với họ rằng cô có dư thì giờ để sớm quay về.
***
Nathan chỉ cách có mười lăm phút lái xe. Tôi tin rằng mình sẽ không phải ở lại quá lâu đâu. Tôi sẽ chỉ cần chứng minh cho cậu thấy mình không còn là cái người hôm trước nữa. Sau đó thì hết rồi - tôi không nghĩ mình còn gì khác để bày ra thêm. Phần còn lại là tùy ở cậu thôi.
Cậu ta trông khá kinh ngạc khi mở cửa ra và thấy tôi ở đấy. Tôi đoán cậu không thật sự tin điều này là thật, và giờ thì đã rõ ràng thế. Trông cậu lo lắng, và tôi giải thích rằng mình đang ở đây, trong ngôi nhà cậu. Tôi nhận ra nó, nhưng nó cũng đã nhòa lẫn vào tất cả những ngôi nhà còn lại mà tôi từng đến sống. Nếu bạn mang tôi đến hành lang chính và tất thảy cửa đều khép, tôi không nghĩ mình có thể chỉ ra cửa nào dẫn đến phòng nào đâu.
Nathan dẫn tôi vào phòng khách - đây là nơi khách sẽ được đón chào, và dẫu rằng tôi từng là cậu trong một ngày, tôi vẫn chỉ là một vị khách mà thôi.
“Vậy ra đây thật sự là cậu,” cậu ta nói. “Trong một cơ thể khác nữa.”
Tôi gật đầu và ngồi xuống ghế dài.
“Cậu có muốn uống gì không?” cậu ta mời.
Tôi bảo rằng nước lọc là ổn rồi. Tôi không nói cậu rằng tôi định sẽ sớm rời khỏi, và nước uống có lẽ là không cần thiết lắm.
Khi cậu đi lấy nước, tôi xem qua vài bức ảnh chân dung gia đình được trưng trong phòng. Nathan dường không thoải mái lắm trong từng bức ảnh… như bố cậu vậy. Chỉ mỗi mẹ cậu là mỉm cười thư thái.
Tôi nghe thấy Nathan bước trở vào và chẳng hề ngước nhìn. Nên khá là giật mình khi một giọng nói không phải của cậu cất lên, “Ta rất vui mừng có cơ hội được gặp cậu đấy.”
Một người đàn ông với mái tóc bạc và bộ vía xám. Ông ta thắt cravat, nhưng chỉ buộc lỏng quanh cổ; lúc này là ngoài giờ làm của ông. Tôi đứng dậy, nhưng trong cái thân xác nhẹ tênh của Ainsley, không tài nào tôi có thể gặp trực tiếp ông ta mặt đối mặt được cả.
“Xin tự nhiên,” Đức cha Poole nói, “cậu không cần phải đứng lên thế đâu. Hãy ngồi xuống đi nào.”
Ông ta đóng cánh cửa lại đằng sau, rồi chọn lấy một cái ghế bành chắn giữa tôi và cánh cửa. Ông ta to đến gấp đôi Ainsley, nên có thể dễ dàng túm lấy tôi nếu muốn. Câu hỏi đặt ra là liệu ông ta có thật sự muốn thế chăng. Việc bản năng tôi không ngừng băn khoăn về những điều này là một lời ám muội có thể dẫn đến một hồi chuông cảnh báo.
Tôi quyết định hành xử cứng rắn.
“Chủ nhật đấy,” tôi nói. “Không phải ông nên ở trong nhà thờ sao?”
Ông ta cười. “Ở đây có nhiều việc quan trọng với ta hơn.”
Đây ắt phải là những gì đã xảy ra khi Cô bé quàng khăn đỏ lần đầu diện kiến con sói to xấu nết. Những gì cô bé cảm nhận ắt chẳng khác gì nỗi kinh hãi.
“Ông muốn gì?” tôi hỏi.
Ông ta vắt chân ngang đầu gối. “Ờ thì, Nathan có kể ta nghe một câu chuyện thú vị bậc nhất cuộc đời, và ta cứ tự hỏi luôn rằng nó có thật sao.”
Không ích gì phủ nhận cả. “Nathan đáng lẽ không được nói với bất cứ ai!” tôi nói to lên, hy vọng Nathan nghe thấy.
“Trong khi cả tháng trước cậu mặc cho anh chàng chìm vào bế tắc, ta đã nỗ lực ra sao để mang đến cho cậu ấy những lời giải đáp. Thế thì dĩ nhiên là cậu ấy nên bộc bạch ta nghe khi được kể cho cái chuyện như thế rồi.”
Poole có mục đích riêng. Điều đó đã quá rõ. Tôi chỉ chưa biết đó là gì.
“Tôi không phải quỷ dữ,” tôi nói. “Tôi không phải yêu ma. Tôi không phải bất cứ thứ gì ông muốn tôi trở thành. Tôi chỉ là một con người. Một người mượn tạm đời sống kẻ khác chỉ trong một ngày.”
“Nhưng cậu không thể thấy lũ quỷ đang làm việc chứ?”
Tôi lắc đầu. “Không. Không có loài quỷ nào bên trong Nathan cả. Cũng không có loài quỷ nào bên trong cô gái này. Chỉ mỗi tôi thôi.”
“Cậu thấy đó,” Poole nói, “đó là lúc cậu bắt đầu sai. Phải, cậu ở bên trong những thể xác kia. Nhưng cái gì bên trong cậu hả, anh bạn? Tại sao cậu lại nghĩ mình như thế? Cậu không cảm thấy rằng đó là do bọn quỷ dữ bày ra sao?”
Tôi nói điềm nhiên. “Những gì tôi làm đây không phải do bọn quỷ dữ bày ra.”
Lúc đó, Poole thật sự bật cười.
“Thả lỏng nào, Andrew. Thả lỏng đi nào. Cậu và ta cùng hội cùng thuyền.”
Tôi đứng dậy. “Tốt. Vậy thì để tôi đi.”
Tôi bắt đầu di chuyển, nhưng như dự liệu, ông ta chặn đứng tôi. Ông ta đẩy Ainsley trở lại ghế sô pha.
“Đừng đi nhanh như thế chứ,” ông ta nói. “Ta chưa xong mà.”
“Cùng hội cùng thuyền đấy,” tôi mỉa mai.
Cái nhếch môi cười biến mất. Và trong một chốc, tôi nhìn thấy điều gì đó trong đôi mắt ông ta. Tôi không chắc đó là gì, nhưng nó khiến tôi tê dại đi.
“Ta biết cậu nhiều hơn cậu có thể trả công cho ta đấy,” Poole đáp. “Cậu nghĩ đây là một sự tình cờ sao? Cậu nghĩ ta là một kẻ cuồng tín đến đây chỉ để tống cổ lũ quỷ ra khỏi cậu sao? Cậu có bao giờ tự hỏi bản thân sao ta lại tra cứu thứ này, ta đang tìm kiếm gì ở đây? Đáp án chính là cậu, Andrew à. Và những người giống cậu.”
Ông ta đang câu mồi. Ông ta ắt đang làm thế rồi.
“Không còn ai khác giống tôi nữa cả,” tôi bảo ông ta.
Đôi mắt ông ta ánh lên một tia nhìn sắc lẻm. “Dĩ nhiên là có rồi, Andrew à. Chỉ bởi vì cậu khác biệt, thì không có nghĩa cậu là duy nhất.”
Tôi không biết ông ta đang nói gì. Tôi không muốn biết những gì ông ta đang nói.
“Nhìn ta đây,” ông ta ra lệnh.
Tôi làm theo. Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, và biết. Tôi biết ông ta đang nói về cái gì.
“Điều đáng ngạc nhiên,” ông ta nói với tôi, “là cậu vẫn chưa học được cách để khiến nó kéo dài hơn một ngày. Cậu không chút ý niệm gì về thứ năng lực mình đang sở hữu cả.”
Tôi lùi khỏi ông ta. “Ông không phải Đức cha Poole,” tôi nói, không còn khả năng giữ cho giọng Ainsley không phải run rẩy lên.
“Hôm nay ta là. Hôm qua ta cũng là. Ngày mai - ai biết được? Ta cần phải phán đoán xem ai mới thích hợp nhất cho ta. Ta không định bỏ lỡ điều đó đâu.”
Ông ta đang định đưa tôi vượt khỏi một tầm nhìn khác. Nhưng ngay tức thời, tôi cũng hiểu rằng mình không hề thích những gì ở đó.
“Còn nhiều cách tốt hơn để cậu sống cuộc đời mình,” ông ta tiếp tục. “Ta có thể cho cậu thấy.”
Có một sự xác nhận trong đôi mắt ông ta, chính thế. Nhưng còn cả một sự đe dọa. Và một thứ khác - một lời khẩn nài. Gần như thể Đức cha Poole vẫn còn đâu đấy bên trong kia, đang cố cảnh báo cho tôi.
“Rời khỏi tôi ngay,” tôi nói, đứng dậy.
Ông ta dường như rất thích thú. “Ta không hề đụng chạm gì cậu cả. Ta vẫn đang ngồi ngay đây, đang trò chuyện với cậu đấy thôi.”
“Rời khỏi tôi ngay!” tôi la to hơn, và bắt đầu xé toạc cái áo mình ra, để cho mấy cái nút bắn tứ tung.
“Cái gì.”
“RỜI KHỎI TÔI NGAY!” tôi thét lên, và trong tiếng thét gào ấy là cơn nức nở, trong cơn nức nở ấy là tiếng than khóc cầu cứu, và như tôi thầm mong mỏi, Nathan nghe thấy nó, Nathan ắt vẫn đang nghe nãy giờ, và cánh cửa dẫn đến phòng khách bật tung, và cậu ở đó, ngay cái lúc trông thấy tôi đang gào thét và khóc lóc, áo tôi sứt ra tung tóe, Poole lúc này đang đứng với sự đe dọa trong ánh mắt.
Tôi đánh cược tất cả vào thứ lương tâm bình thường mà tôi từng trông thấy ở Nathan, trở về lúc tôi còn bên trong cậu, và dẫu rằng rõ ràng là cậu hãi hùng làm sao thì thứ lương tâm bình thường ấy đã trỗi dậy, bởi thay vì chạy biến đi hay đóng cửa lại hay nghe theo những gì Poole nói, thì Nathan la lên, “Ngài đang làm cái gì thế?” và cậu giữ lấy cửa cho tôi đào thoát, và cậu chặn tên đức cha ấy - hay bất cứ ai đang ở bên trong kia - khỏi việc bắt lấy tôi khi tôi nhào ra cánh cửa trước và vào trong xe. Nathan dồn hết sức mình để giữ Poole lại, cho tôi thêm vài giây quý giá, để ngay khi Poole ra đến sân thì chìa khóa xe tôi đã nằm yên trong ổ.
“Không cách nào trốn thoát được đâu!” Poole la lên. “Ngươi sẽ chỉ muốn tìm thấy ta lần nữa thôi! Tất cả các ngươi đều sẽ thế!”
Run rẩy, tôi vặn to đài, để khiến cho ông ta bị cuốn trôi đi trong mớ âm thanh của các bản nhạc, và trong thứ thanh âm khi tôi trốn chạy.
Tôi không muốn tin ông ta. Tôi những muốn tin rằng ông ta quả là một kịch sĩ, một tên lang băm, một vật dối trá.
Khi cái lúc tôi nhìn ông ta thật gần, tôi thấy cả một người khác bên trong đó. Tôi nhận ra ông ta theo đúng cái cách mà Rhiannon từng nhận ra tôi. Chỉ là, tôi còn thấy cả sự nguy hiểm.
Tôi đã trông thấy một người không hề tuân thủ luật chơi.
Ngay khi vừa rời khỏi, tôi lại ước mình có thể ở lại thêm một vài phút nữa, để cho ông ta nói nhiều hơn một chút. Tôi có nhiều câu hỏi hơn mình từng có trước đây, và ông ta có thể đưa ra đáp án mà tôi đang cần.
Nhưng nếu tôi ở lại thêm dẫu chỉ một vài phút thôi, không biết chừng tôi còn chẳng thể rời đi. Và tôi sẽ đọa đày Ainsley trong cuộc vật lộn như cách Nathan đã từng trước đây, nếu không muốn nói là tệ hơn. Tôi không biết được rằng Poole định sẽ làm gì cô gái nữa - chúng tôi sẽ gây ra điều gì cho cô đây, nếu tôi ở lại.
Ông ta có thể đang nói dối đấy. Tôi phải tự nhắc nhở mình rằng ông ta có thể đang nói dối tôi đấy thôi.
Tôi không phải người duy nhất.
Tôi không thể để tất cả suy tư mình cứ quanh quẩn trong việc đó được. Cái việc mà có thể còn tồn tại những người khác nữa. Họ có thể cùng học chung một trường với tôi, ngồi chung một phòng, sống chung một nhà. Nhưng bởi chúng tôi đã giữ bí mật mình quá kín kẽ, sẽ không tài nào biết được thực hư cả.
Tôi nhớ đến anh chàng sống ở Montana có câu chuyện rất giống tôi. Liệu đó có là sự thật? Hay chỉ là một cái bẫy do Poole bày ra?
Còn những người khác.
Điều đó có thể thay đổi mọi thứ.
Hoặc nó không thay đổi được gì.
Khi tôi lái xe về nhà Ainsley, tôi nhận ra đây là lựa chọn của mình.