Ngay cả trước khi mở mắt, tôi đã thích Vic rồi. Nữ về mặt sinh học, nam về mặt giới tính, sống với những quan niệm về sự thật của riêng cậu, như tôi vậy. Cậu biết mình muốn trở thành một người như thế nào. Hầu hết mọi người ở độ tuổi tôi không cần phải thế. Họ sống an phận. Nếu bạn muốn sống với những quan niệm về sự thật của riêng bạn, bạn sẽ cần phải chọn lấy việc trải qua một quá trình đau đớn ban đầu và dễ chịu vào lúc cuối để tìm ra nó.
Có vẻ đây sẽ là một ngày bận rộn cho Vic. Một bài kiểm tra Sử và Toán học. Một buổi tập với ban nhạc, là phần cậu trông chờ nhất cho một ngày. Một cuộc hẹn với cô gái tên Dawn.
Tôi thức dậy. Thay đồ. Nhặt chìa khóa và lên xe.
Nhưng khi tôi đến cái nơi mà đáng lẽ mình nên rẽ sang bên để có thể đến trường, tôi vẫn tiếp tục đi.
Chỉ mất ba giờ để lái xe đến gặp Rhiannon. Tôi đã gửi thư để em biết rằng Vic và tôi đang đến. Tôi chẳng hề cho em chút thời gian để suy nghĩ, hay từ chối.
Trên chuyến xe, tôi kết nối đến một mẩu ký ức của Vic. Có vài thứ khó khăn hơn là được sinh ra trong cơ thể không thuộc về mình. Tôi phải đương đầu với nó rất nhiều khi lớn lên, nhưng chỉ trong một ngày. Trước khi chính mình trở nên dễ thích nghi như thế - rất an phận với cách đời sống mình diễn ra - tôi đã chống đối lại vài sự biến đổi. Tôi đã thích mái tóc dài làm sao, và sẽ tức tối thế nào khi tôi thức dậy và phát hiện ra mái tóc dài ấy đã biến đi đâu. Có những ngày tôi cảm giác như một đứa con gái và những ngày như một thằng con trai, và những ngày ấy chẳng hề phản hồi đúng theo cái thể xác tôi ở bên trong. Tôi vẫn tin mọi người khi họ bảo rằng tôi phải là người này hay người nọ. Không ai kể tôi nghe một câu chuyện khác biệt, và tôi còn quá trẻ để có thể nghĩ cho bản thân. Tôi chưa từng học được rằng khi đề cập đến giới tính, tôi là cả hai và cũng không là gì.
Quả là một điều khủng khiếp khi bị phản bội bởi chính cơ thể mình. Và cả sự cô độc, bởi cảm nhận rằng mình chẳng thể nói với ai về điều đó. Cảm thấy rằng đó là một thứ giữa riêng bạn và cơ thể thôi. Đó là một trận đấu mà bạn sẽ không bao giờ chiến thắng… tuy thế vẫn đấu tranh ngày qua ngày, và nó vắt kiệt sức bạn. Kể cả nếu cố bỏ lơ nó đi, thứ năng lượng dùng để làm điều đó cũng sẽ khiến bạn rã rời.
Vic may mắn vì có được bố mẹ như thế. Họ chẳng để tâm dù cậu muốn mặc jeans thay cho váy, hay chơi với vài chiếc xe thay vì mấy cô búp bê. Chỉ đến khi cậu lớn hơn, đến tuổi vị thành niên, nó khiến họ sững lại. Họ biết rằng cô con gái mình chỉ thích các cô gái khác. Nhưng cậu mất khá lâu để có thể diễn đạt được - cho dù là với chính cậu - rằng cậu thích họ như một chàng trai. Rằng cậu được sinh ra để thành một đứa con trai, hay ít nhất muốn được sống như một đứa con trai, được sống trên một ranh giới mơ hồ giữa một cô nàng nam tính hay một cậu chàng nữ tính.
Bố cậu, một người đàn ông trầm tĩnh, thấu hiểu và cổ vũ cậu một cách lặng thầm. Mẹ cậu lại khó tiếp nhận chuyện đó hơn. Bà tôn trọng khát khao của Vic được là người mà cậu cần là, nhưng đồng thời trải qua khoảng thời gian khó khăn để có thể từ bỏ sự thật rằng mình có một đứa con gái nhưng phải đón nhận việc nó là một cậu con trai. Vài người bạn của Vic cũng hiểu, kể cả ở tuổi mười ba hay mười bốn. Những người khác có chút dị biệt - nữ nhiều hơn nam. Với các cậu trai, Vic đã luôn là một kẻ theo sau, một người bạn phi giới tính. Điều đó chẳng hề thay đổi gì.
Dawn vẫn luôn âm thầm ở đấy. Họ học lớp mẫu giáo cùng nhau, thân thiện với nhau dù không thật sự trở thành bạn bè. Khi lên trung học, Vic chơi với đám nhóc tốc ký cật lực những bài thơ vào sổ của mình và cứ để chúng nằm yên ở đấy, trong khi Dawn lại ở cùng với chúng bạn sẽ gửi các tác phẩm của mình đến tờ tạp chí văn học ngay phút giây nó chớm hoàn thành. Một người con gái vồn vã, tích cực vận động cho vị trí thủ quỹ lớp và tham gia các hội phản biện, và một cậu con trai kín đáo, một người chỉ đến để hỗ trợ bạn bè trong cuộc đua 7-Eleven. Vic sẽ chẳng bao giờ để ý đến Dawn, chẳng bao giờ nghĩ rằng có một mảy may nào, nếu Dawn không chú ý đến cậu trước.
Nhưng Dawn quả đã chú ý đến Vic, Vic là một giây phút đột ngột chiếm lấy sự chú ý của Dawn. Khi cô khép mắt để chìm vào giấc ngủ, chính ý nghĩ về Vic đã dẫn dắt cô vào cõi mộng mơ. Cô chẳng có ý niệm gì về thứ đã thu hút mình - một cô nàng nam tính, một cậu chàng nữ tính - và cuối cùng quyết định rằng điều ấy chẳng thật sự quan trọng mấy. Cô bị Vic hấp dẫn. Và Vic thì lại không biết gì đến sự tồn tại của cô. Không phải theo cách đó.
Cuối cùng, như những gì mà sau này Dawn thuật lại chi tiết cho Vic nghe, tình cảm cứ lớn mãi. Họ có kha khá bạn chung có thể làm do thám giúp, nhưng Dawn cảm thấy rằng nếu cô quyết định liều lĩnh, thì phải cô phải là người chủ động. Thế là ngay khi cô trông thấy Vic đang tụ tập với mấy cậu chàng khác cho cuộc đua 7-Eleven, cô liền nhảy ngay vào xe và theo đuôi họ. Như cô mong đợi, Vic quyết định sẽ dạo chơi bên ngoài trong khi bạn cậu vui đùa bên trong mấy kệ hàng. Dawn bước đến và chào cậu. Ban đầu Vic không hiểu nổi sao Dawn lại có thể nói chuyện với cậu thế này, hay vì sao trông cô dường như lo lắng, nhưng rồi cậu dần hiểu chuyện gì đang xảy ra, và rằng chính cậu cũng mong chuyện diễn ra như thế ấy. Khi tiếng chuông cửa trước đánh dấu sự trở ra của đám bạn, cậu bỏ qua và ở lại với Dawn, người thậm chí chẳng nhớ mình cần phải giả vờ đang cần mua gì đó từ cửa hiệu. Dawn đã ở đấy chuyện trò đến hàng tiếng đồng hồ, chính Vic đã lên tiếng gợi ý đến một quán cà phê, và cả hai bắt đầu từ đó.
Dù chuyện tình có những thăng trầm nhưng trái tim họ vẫn vẹn nguyên: Khi Dawn nhìn Vic, cô trông thấy Vic như chính con người mà cậu muốn được trông thấy. Trong khi bố mẹ Vic không thể chịu được cái nỗi nhìn thấy con người mà cậu từng là, hay rất nhiều bè bạn và cả những kẻ xa lạ cũng chẳng thể chịu đựng cái việc nhìn thấy con người mà cậu đã không còn muốn trở thành, Dawn chỉ nhìn thấy mỗi cậu. Cứ gọi đó là sự mờ mắt trước ái tình nếu bạn muốn, nhưng Dawn không hề thấy thứ gì mờ ảo cả. Cô nhìn thấy một con người rất rõ ràng, khác biệt.
Bởi đã gạn lọc qua những ký ức ấy, bởi đã kết hợp cả câu chuyện lại với nhau, tôi cảm nhận được sự hàm ơn này và cả nỗi khao khát - không phải về phía Vic, mà là của chính tôi. Đó là điều mà tôi muốn ở Rhiannon. Đó là thứ mà tôi muốn trao cho Rhiannon.
Nhưng làm sao tôi có thể giúp em nhìn qua vết mờ ấy, nếu chính tôi là cái thể xác mà em sẽ không bao giờ có thể thật sự trông thấy, trong một đời sống mà em sẽ chẳng khi nào thật sự có khả năng nắm giữ?
Tôi đến nối vào buổi học trước giờ nghỉ trưa và đỗ xe ở bãi trống mọi khi.
Cho đến lúc này, tôi biết rõ lớp nào Rhiannon đang học. Nên tôi chờ bên ngoài cánh cửa cho đến khi tiếng chuông ngân lên. Khi vang lên thanh âm ấy, em ở giữa đám đông, trò chuyện với cô bạn Rebecca. Em không thấy tôi; em không tìm tôi. Tôi phải theo sau đến cả một chặng dài, chẳng cần biết mình có là bóng ma của quá khứ của em, hiện tại hay tương lai. Cuối cùng, em và Rebecca cũng tách nhau ra, đi theo hai hướng khác nhau, và tôi có thể nói chuyện riêng với em.
“Chào,” tôi nói.
Và thế đấy - em ngần ngại quay người lại.
Nhưng rồi em quay lại, và tôi thấy em nhận ra tôi.
“Chào,” em nói. “Cậu đây rồi. Tại sao mình không ngạc nhiên nhỉ?”
Đây chính xác không phải là phản ứng tôi mong đợi, nhưng tôi có thể hiểu được. Khi chúng tôi ở riêng bên nhau, tôi là đích đến của em. Khi tôi ở đây, hiện diện trong cuộc sống của em, tôi lại là vật cản trong.
“Ăn trưa nhé?” tôi hỏi.
“Chắc chắn rồi,” em nói. “Nhưng mình thực sự phải quay về trường sau đó.”
Tôi bảo em điều đó không sao hết.
Chúng tôi yên lặng bước đi. Khi tôi chẳng chú ý đến Rhiannon, tôi có thể cảm nhận được mọi người đang nhìn em một cách kì lạ.
Vài người tỏ ra tích cực, nhưng phần nhiều là tiêu cực.
Em thấy tôi đang để ý.
“Rõ ràng là, giờ thì mình là một ả nghiện rock sống phóng đãng rồi,” em bảo. “Theo một vài nguồn tin, thậm chí mình còn bị cho là từng qua đêm với mấy thành viên của ban nhạc Metallica nữa kìa. Quả là nực cười đấy, nhưng cũng không hẳn.” Em nhìn qua tôi. “Cậu, tuy thế lại là một điều gì khác biệt hoàn toàn rồi. Mình thậm chí còn không biết đang tiếp xúc với ai hôm nay nữa.”
“Tên mình là Vic. Là nữ về mặt sinh học, nhưng giới tính thì là nam.”
Rhiannon thở dài. “Mình thậm chí không hiểu được nó có nghĩa là gì.”
Tôi bắt đầu giải thích, nhưng em gạt tôi đi.
“Hãy cứ đợi cho đến khi chúng ta rời khỏi khuôn viên trường, được chứ? Sao cậu không đi sau mình vài bước. Mình nghĩ nó sẽ khiến mọi việc dễ dàng hơn.”
Tôi không còn sự lựa chọn nào khác.
Chúng tôi đến một quán ven đường nơi mà độ tuổi trung bình của khách hàng là vào khoảng chín mươi tư, và sốt táo dường như là món phổ biến nhất trên bảng thực đơn. Không hẳn là một cuộc hẹn cho giới trẻ thời nay.
Ngay lúc chúng tôi ngồi xuống và gọi món, tôi hỏi em nhiều hơn về hậu quả của ngày hôm trước.
“Mình không thể nói rằng Justin có vẻ đau khổ đến mức ấy,” em nói. “À các cô gái muốn an ủi anh ấy thì không thiếu. Thật đáng thương. Rebecca tuyệt vời lắm. Mình thề, nên có một nghề nghiệp gọi là Quảng bá cho tình bạn. Rebecca sẽ là con át chủ bài trong nghề đó. Cô ấy đang tung ra phần của mình trong câu chuyện.”
“Nội dung là?”
“Đó là Justin là một thằng tồi. Và cả chuyện cậu trai nghiện rock đó và mình chẳng làm bất cứ gì ngoài nói chuyện.”
Phần đầu thì khó mà cãi lại, nhưng kể cả là với tôi, phần thứ hai nghe mới thật là yếu ớt làm sao.
“Mình xin lỗi đã đẩy mọi chuyện đi theo chiều hướng xấu như thế,” tôi nói.
“Nó có thể tệ hơn nữa ấy chứ. Và chúng mình phải ngưng xin lỗi lẫn nhau. Mỗi một lời thốt ra không thể cứ bắt đầu với ‘mình xin lỗi’ được.”
Có một sự cam chịu trong giọng nói em, nhưng tôi có thể thấu được em thật sự kìm hãm bản thân trước điều gì.
“Vậy giờ cậu là một cô gái mà thực ra lại là một cậu con trai sao?” em nói.
“Kiểu thế.” Tôi cảm nhận được em không muốn dấn sâu vào chuyện đó.
“Cậu đã lái xe bao xa?”
“Ba tiếng.”
“Và để lỡ chuyện gì?”
“Mấy bài kiểm tra. Một cuộc hẹn với bạn gái.”
“Cậu thấy như thế có công bằng không?”
Tôi bị bất ngờ trong một giây. “Ý cậu là sao?” tôi hỏi.
“Thế này,” Rhiannon nói, “Mình rất vui vì cậu đã vượt qua cả chặng đường dài như thế. Thật sự đấy, mình rất vui. Nhưng tối qua mình không ngủ được nhiều, và mình mệt mỏi muốn chết đi được, và sáng nay khi đọc thấy thư của cậu, mình chỉ nghĩ: tất cả những điều này có thật sự công bằng không? Không phải cho hai chúng ta. Mà là cho những… người mà cậu đang đánh cắp đời sống của họ.”
“Rhiannon, mình luôn cẩn thận mà.”
“Mình biết. Và mình biết chỉ là một ngày thôi. Nhưng nếu có chuyện hoàn toàn bất ngờ đáng lẽ đã xảy ra hôm nay thì sao? Điều gì xảy ra nếu cô bạn gái dự định tổ chức một bữa tiệc bất ngờ cho Vic? Điều gì xảy ra nếu bạn cùng nhóm với Vic trượt bài kiểm tra vì Vic không ở đó để hỗ trợ? Điều gì xảy ra nếu… mình không biết nữa. Điều gì xảy ra nếu có một tai nạn kinh hoàng, và Vic lẽ ra đã ở gần để kéo một em bé ra nơi an toàn?”
“Mình hiểu,” tôi nói với em. “Nhưng nếu mình là người mà điều gì đó sẽ đổ sập xuống thì sao? Điều gì xảy ra nếu mình nên ở đây, và nếu không, thế giới sẽ đi theo hướng sai lầm? Theo một cách rất nhỏ nhoi mà vẫn trọng đại.”
“Nhưng đời sống cô ấy không nên đặt lên trước bản thân cậu hay sao?”
“Tại sao?”
“Bởi vì cậu chỉ là một vị khách thôi.”
Tôi biết đó là sự thật, nhưng nghe em nói thế quả là choáng váng. Ngay tức khắc em vội làm dịu lại cái thứ nghe như một lời tuyên án.
“Mình không bảo cậu kém quan trọng hơn chút nào. Cậu biết mình không có ý đó. Ngay lúc này đây, cậu là người mình yêu thương nhất trên thế giới.”
“Thật à?”
“Ý cậu là sao, thật à?”
“Hôm qua cậu đã chẳng nói là không yêu mình đấy thôi.”
“Mình nói đến con người nghiện rock ấy thôi. Không phải cậu.”
Thức ăn của chúng tôi được mang ra, nhưng Rhiannon chỉ chọc chọc phần tương cà với miếng khoai chiên.
“Mình cũng yêu cậu, cậu biết mà,” tôi đáp.
“Mình biết,” em bảo tôi. Nhưng trông em chẳng vui hơn chút nào.
“Chúng ta phải gắng vượt qua những điều này. Mọi mối quan hệ đều có những lúc khó khăn ngay thời điểm bắt đầu. Đây là lúc khó khăn của chúng mình. Không giống như một mảnh xếp hình sẽ vừa khít ngay tức thì. Với những mối quan hệ, cậu phải gọt giũa mấy mảnh xếp hình ở các cạnh trước khi chúng có thể hoàn hảo mà đi cạnh nhau.”
“Và mảnh ghép của cậu biến hình đổi dạng mỗi ngày.”
“Chỉ là về mặt vật lý thôi.”
“Mình biết.” Cuối cùng em cũng ăn một trong mấy miếng khoai. “Mình đoán mình cần tự gọt giũa mảnh ghép của mình nhiều hơn. Có quá nhiều vấn đề phát sinh. Và cậu ở đây - bổ sung vào những thứ quá nhiều ấy.”
“Mình sẽ đi,” tôi nói. “Sau bữa trưa.”
“Đó không phải điều mình muốn cậu làm. Mình chỉ nghĩ mình cần cậu làm thế.”
“Mình hiểu,” tôi nói. Và thật là như vậy.
“Tốt.” Em cười. “Nào, kể mình nghe về cuộc hẹn tối nay của cậu. Nếu mình không được ở bên cậu, mình muốn biết ai ở bên cậu.”
Tôi nhắn tin cho Dawn để báo với em rằng mình không có ở trường, nhưng cuộc hẹn vẫn giữ nguyên. Chúng tôi sẽ cùng nhau ăn tối sau khi cô ấy hoàn thành buổi tập khúc côn cầu.
Tôi trở về nhà Vic vào khung giờ mà cậu vẫn thường từ trường về nhà. Yên vị trong phòng, tôi mới cảm nhận được một sự thường lệ của những nỗi bồn chồn trước mỗi buổi hẹn. Tôi thấy rằng Vic có cả một bộ sưu tập cravat lớn trong tủ đồ, khiến tôi tin rằng cậu thích thắt chúng lắm. Thế là tôi phối chúng lại cho một bộ quần áo bảnh bao - có lẽ hơi quá bảnh một chút, nhưng nếu những gì tôi từng tìm thấy về Dawn là đúng, thì tôi biết rằng cô bạn sẽ trân trọng điều này.
Tôi giảm được một cơ số giờ trực tuyến. Không có tin mới từ Rhiannon, và có đến tám thư mới từ Nathan, tôi không mở một cái nào. Rồi tôi lọc danh sách nhạc của Vic và nghe vài bài mà cậu ấy thường xuyên nghe nhất. Tôi hay kiếm ra nhạc mới bằng cách này.
Cuối cùng, trước sáu giờ một chút tôi đã ra khỏi cửa. Quả kỳ lạ làm sao khi tôi trông chờ điều này nhiều đến thế. Tôi muốn trở thành một phần của điều gì đó có ý nghĩa, mặc cho thách thức có lớn nhường nào.
Dawn không hề thất vọng. Cô gái thích vẻ ngoài của Vic, miêu tả nó với từ thanh nhã thay vì bảnh bao. Ở cô nàng đầy ắp các tin tức cho một ngày, và cũng đầy các câu hỏi về những gì tôi đã trải qua. Quả là một phạm vi nhạy cảm - tôi không muốn sau này cậu bị mắc mớ vào lời dối trá nào - nên đành bảo cô bạn rằng mình chỉ đơn giản là đột nhiên có ham muốn nghỉ học thôi. Không bài kiểm tra nào, không dãy hành lang nào, chỉ việc lái xe đến một nơi nào đó tôi chưa từng đi qua… miễn sao tôi về đúng giờ để gặp cô. Cô ấy hoàn toàn ủng hộ quyết định đó, và thậm chí chẳng hỏi vì sao tôi không mời cô theo cùng. Tôi hy vọng đấy là cách mà Vic sẽ ghi khắc ngày hôm nay.
Tôi phải kết nối liền tù tì mới hòng theo kịp tất cả những điều mang đầy ngụ ý của Dawn, nhưng dẫu thế, đó vẫn là một khoảng thời gian đẹp đẽ. Ký ức của Vic về cô nàng hoàn toàn chính xác - cô nhìn thấy cậu một cách chính xác, một cách tuyệt vời, một cách thoải mái. Cô không hề phải truyền đi sự thấu hiểu của mình. Nó ngay đó rồi.
Tôi biết hoàn cảnh họ khác với chúng tôi. Tôi biết mình không phải Vic, cũng như Rhiannon không phải Dawn. Nhưng một phần trong tôi muốn có được sự tương tự thế. Một phần trong tôi muốn chúng tôi theo cùng một cách vượt hơn thế. Một phần trong tôi muốn tình yêu của tôi được mạnh mẽ nhường ấy, quyền năng như thế.
Cả Vic và Dawn đều có xe riêng, nhưng theo đề nghị của Dawn, Vic theo cô gái về nhà, chỉ để cậu có thể đưa cô đến bên cửa và họ có thể trao nhau một nụ hôn tạm biệt đúng nghĩa. Tôi nghĩ nó thật ngọt ngào, và quyết định đưa đẩy theo, bước đi tay trong tay với Dawn. Tôi không rõ liệu bố mẹ cô ấy có nhà không, nhưng nếu cô không quan tâm, thì tôi việc gì phải lo. Chúng tôi đến bên cửa chắn và nấn ná ở đó hồi lâu, như một cặp đôi từ những năm 50. Mớ xúc cảm trào dâng mãnh liệt khiến tôi mê muội đắm chìm, hay là chính tôi đang tạm quên mình là Vic mà sống trọn trong tâm hồn mình, để khi cảm nhận từng chút một lâng lâng trong lòng thì cái tên em lại thoát ra khỏi bờ môi tôi Rhiannon. Lúc đầu tôi không nghĩ Dawn có nghe thấy gì, nhưng cô ấy đẩy tôi ra trong phút chốc và hỏi tôi vừa mới nói gì, và tôi bảo rằng hình như đó là một ca khúc - em có biết những giai điệu đó không? - và tôi vẫn luôn tự hỏi mấy tiếng đó nghĩa là gì, nhưng nó là nó thôi, là thứ cảm xúc mà nó mang đến cho ta, và Dawn bộc bạch rằng em chẳng hay gì về ca khúc mà anh đang nhắc đến, nhưng có sao đâu, em đã quen với kiểu kỳ quặc của anh rồi, và tôi bảo cô ấy rằng một ngày kia anh sẽ gảy bài đó cho em nghe, nhưng ngay lúc này đây chỉ cần có thế này và thế này và thế này thôi em nhé. Thế rồi hai đứa mặc kệ tất cả.
***
Đêm đó tôi nhận được một bức thư từ Rhiannon.
A,
Hôm nay thật khó xử, nhưng mình nghĩ bởi vì đây là thời điểm rất khó xử. Không phải về cậu, và không phải về tình yêu. Mà về tất cả mọi thứ đang xảy ra một cách đồng thời. Mình nghĩ cậu hiểu mình định nói gì.
Hãy thử lại nhé. Nhưng mình không nghĩ có thể gặp ở trường.
Mình nghĩ như thế thì quá mức cho mình. Hãy gặp mình sau giờ học.
Nơi mà không có dấu vết phần còn lại của cuộc đời mình. Chỉ chúng ta thôi.
Mình đang gặp khó trong việc hình dung ra thế nào, nhưng mình muốn những mảnh ghép khớp nhau.
Thân mến,
R