Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 269 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 5999

❊ ❊ ❊

Đầu óc tôi cứ xoắn cả lại vào nhau, nhưng tôi biết rằng Nathan Daldry đã ngủ một giấc ngon đêm trước.

Tôi mò đến máy tính anh chàng và kiểm tra thư điện tử, đảm bảo rằng sẽ viết cho bản thân vài lưu ý về mấy hôm trước, để tôi có thể nhớ ghi đôi điều. Rồi tôi đăng nhập vào thư điện tử của Justin và phát hiện ra có một bữa tiệc sẽ diễn ra tại nhà Steve Mason tối nay. Địa chỉ nhà Steve thì chỉ cần tra trên Google là xong. Và khi đo xem khoảng cách giữa hai nhà Nathan và Justin, tôi nhận ra chỉ tốn mất chín mươi phút lái xe.

Trông như Nathan cũng có ý định đi tiệc tối nay thì phải.

Đầu tiên, tôi phải thuyết phục bố mẹ cậu ấy trước.

Mẹ cậu cắt ngang khi tôi quay lại hòm thư mình, đọc lại những gì tôi đã viết về cái ngày với Rhiannon. Tôi vội vã tắt cửa sổ, và vâng lời khi bà bảo tôi rằng hôm nay không phải ngày dành cho vi tính, và rằng tôi cần phải xuống ăn sáng.

Tôi nhanh chóng nhận ra rằng bố mẹ của Nathan là một cặp vợ chồng rất đẹp đôi, rõ ràng sự hợp ý ấy không có vẻ gì là đến từ việc bị thúc ép hay miễn cưỡng cả.

“Con có thể mượn xe hơi một lát được không?” tôi hỏi. “Tối nay có tiệc ở trường ạ, và con rất muốn đi.”

“Con đã làm bài tập chưa?”

Tôi gật.

“Việc nhà thì sao?”

“Con sẽ làm ạ.”

“Và con sẽ về trước nửa đêm chứ?”

Tôi gật. Tôi quyết định sẽ không đề cập với họ việc nếu tôi không quay về trước nửa đêm thì nghĩa là tôi đã bị tách rời khỏi thể xác này rồi. Tôi không nghĩ họ sẽ lấy vậy làm an lòng hơn.

Rõ rành rành là họ sẽ không cần chiếc xe tối nay đâu. Họ thuộc mẫu bố mẹ không tin lắm vào đời sống xã hội ngoài kia. Thay vào đó, họ có ti vi.

Tôi dành cả ngày trời để làm việc nhà. Sau khi làm xong và dùng bữa cơm tối cùng gia đình, tôi đã có thể đi rồi.

Bữa tiệc dự định sẽ bắt đầu lúc bảy giờ, nên tôi biết mình cần đợi đến chín giờ hãy tới, khi ấy sẽ có đủ nhiều người giúp che giấu sự hiện diện của tôi. Nếu tôi đến và hóa ra nơi đấy chỉ dành cho một tá đứa nhóc, tôi sẽ cần phải quay lại. Nhưng tôi sẽ không bị làm khó vậy đâu nhỉ, bởi đó đâu phải thể loại tiệc tùng mà Justin ưa thích.

Loại tiệc tùng mà Nathan ưa thích, theo tôi suy đoán, bao gồm các trò boardgame và nước giải khát Dr. Pepper. Khi lái xe trở lại khu vực Rhiannon sinh sống, tôi cố kết nối đến ký ức của cậu chàng này. Tôi là một kẻ khá tin rằng mỗi con người, dù già hay trẻ, đều có ít nhất một câu chuyện hay để sẻ chia. Câu chuyện của Nathan thì, ôi, khá là khó khăn để lục thấy. Sự rung cảm duy nhất mà tôi tìm thấy trong suốt cuộc đời cậu là khi cậu lên chín và chú cún April của cậu qua đời. Kể từ đó trở đi, dường như cuộc đời cậu không còn gì xáo trộn. Hầu hết các ký ức là về bài tập. Cậu chàng cũng có bạn, nhưng họ cũng không làm gì nhiều ngoài giờ học. Khi Little League tan rã, cậu từ bỏ thể thao. Cậu ấy chưa bao giờ, từ những gì tôi biết, nhấm nháp một thứ gì nặng hơn bia nữa, và kể cả khi đó là trong buổi tiệc nướng Ngày của Bố, kể cả khi chú cậu thúc giục điều đó.

Thông thường, tôi sẽ lấy nó làm chuẩn mực. Thông thường, tôi sẽ ở lì trong vùng an toàn của Nathan.

Nhưng không phải hôm nay. Không phải thế với cơ hội được gặp lại Rhiannon lần nữa.

Tôi nhớ ngày hôm qua làm sao, và cái cách mà lối thoát duy nhất đưa tôi qua đêm đen dường như gắn liền với em. Như thể khi bạn yêu ai, người ấy liền trở thành duyên cớ. Và có lẽ tôi ngược lại chăng, có lẽ chỉ bởi tôi nghĩ mình cần một duyên cớ rằng sao tôi lại phát hiện bản thân yêu em nhường ấy. Nhưng tôi không cho là vậy. Tôi cho rằng tôi sẽ tiếp tục dấn theo, tràn đầy mê muội, nếu tôi đã không được gặp em.

Giờ tôi cho phép đời sống mình khống chế những đời sống khác trong một ngày. Tôi không sống trong những chuẩn mực của họ nữa. Kể cả khi như vậy là nguy hiểm.

Tôi có mặt ở nhà Steve Mason lúc tám giờ, nhưng chẳng thấy xe của Justin đâu cả. Sự thật là, cũng không có quá nhiều xe đậu phía trước. Nên tôi đành chờ. Sau một hồi, mọi người bắt đầu đến. Dù cho tôi chỉ dành một và nửa ngày ở trường họ, tôi chẳng nhận ra ai. Tất cả họ đều mờ nhạt.

Cuối cùng, vừa qua chín giờ ba mươi, xe của Justin dừng lại. Rhiannon đi cùng cậu ta, mà tôi cũng mong em sẽ đi cùng. Khi họ bước vào, Justin đi đằng trước một chút, và em đi đằng sau một chút. Tôi ra khỏi xe và theo sau hai người.

Tôi lo rằng sẽ có người đứng canh cửa, nhưng bữa tiệc đã xoay vần trong sự hỗn loạn của nó. Những vị khách đến sớm đã vượt ngưỡng say sưa, và mấy người khác nhanh chóng bắt kịp. Tôi biết mình trông lạc lõng làm sao - tủ đồ của Nathan vừa vặn với một giải đấu tranh biện hơn là một bữa tiệc tùng đêm thứ bảy tại nhà riêng. Nhưng có ai quan tâm đâu; họ quá chú tâm vào nhau hay vào chính mình để có thể nào còn để ý đến một tên mọt sách chơ vơ giữa họ.

Ánh đèn huyền hoặc, âm nhạc ồn ã, và khó tìm thấy Rhiannon quá. Nhưng việc đang ở cùng một nơi với em khiến tôi thấy lòng hưng phấn lạ thường.

Justin đang ở trong bếp, chuyện trò với vài thằng con trai khác. Trông cậu ta thoải mái thật, tiệc tùng là thánh địa của cậu ta. Cậu ta vừa nốc xong một chai bia và ngay lập tức vớ lấy chai khác.

Tôi đi qua cậu ta, qua khỏi căn phòng và thấy mình trong phòng nghỉ. Phút chốc tôi bước vào phòng, tôi biết rằng em đang ở ngay đây. Dù cho thứ âm nhạc xập xình phát ra từ cái laptop có kết nối với dàn loa, em vẫn kề cận bộ sưu tập CD, di di ngón cái qua từng cái đĩa. Hai cô gái đang trò chuyện gần đó, và linh tính mách bảo tôi rằng đến một lúc nào đó em sẽ góp mặt vào đoạn hội thoại kia, thế là tôi đành bước ra.

Khi bước ngang qua, tôi nhận ra trong những cái đĩa em đang ngắm nhìn có bài hát chúng tôi đã cùng nghe hôm nọ trong chuyến xe.

“Anh thật sự rất thích chúng,” tôi nói, chỉ sang những cái đĩa. “Em thì sao?”

Em trố mắt nhìn tôi, như thể rằng đây là căn phòng tĩnh lặng lắm và rằng tôi là thứ tiếng ồn ào đột ngột vọng vang. Tôi để mắt đến em, tôi muốn nói thế. Kể cả khi không ai làm thế, tôi vẫn làm. Và sẽ làm.

“Vâng,” em đáp, “em cũng thích.”

Tôi bắt đầu hát theo bài hát trên xe hôm đó. Rồi tôi nói, “Anh đặc biệt thích câu này.”

“Mình có quen nhau không?” em hỏi.

“Anh là Nathan,” tôi đáp, không hẳn là thừa nhận hay không.

“Em là Rhiannon,” em đáp.

“Quả là một cái tên đẹp.”

“Cảm ơn. Em từng ghét nó, nhưng giờ thì không còn thế nữa.”

“Tại sao?”

“Phát âm muốn lẹo lưỡi ấy.” Em lại gần nhìn tôi. “Anh tới Octavian à?”

“Không. Anh chỉ ở đây đến cuối tuần. Thăm người em họ.”

“Ai là em họ anh?”

“Steve.”

Quả là một lời nói dối nguy hiểm, bởi tôi có biết ai tên Steve đâu, và cũng không tài nào kết nối được đến thông tin ký ức cả.

“Ồ, ra là thế.”

Em bắt đầu dịch khỏi tôi, chỉ bởi tôi nghĩ em đang dịch khỏi đám con gái đang trò chuyện kế bên.

“Anh ghét thằng em họ của anh,” tôi nói.

Điều này làm em chú ý.

“Anh ghét cái cách nó đối xử với các cô gái. Anh ghét cái cách nó nghĩ rằng nó có thể mua được tất cả bạn bè chỉ bằng việc rút hầu bao cho hàng đống buổi tiệc tùng. Anh ghét cái cách nó chỉ nói đến bạn khi cần cái gì đó. Anh ghét cái cách nó chẳng có chút gì gọi là biết yêu thương ai cả.”

Tôi nhận ra mình giờ đang nói về Justin, không phải Steve.

“Vậy sao anh ở đây?” Rhiannon hỏi.

“Bởi anh muốn thấy nó tan tành. Nếu bữa tiệc cứ ầm ĩ thế này, nó sẽ bị cảnh sát tới dẹp. Và khi nó bị dẹp, anh muốn là người chứng kiến. Từ một vị trí an toàn, tất nhiên rồi.”

“Anh bảo Steve không thể yêu Stephanie chân thành hả? Họ cặp với nhau hơn năm rồi mà.”

Với một lời xin thứ tha trong yên lặng gửi đến Stephanie và Steve, tôi nói, “Điều đó thì có nghĩa gì? Ý anh là, ở bên ai đó hơn một năm có thể vì em yêu người ta… nhưng cũng có thể vì em bị mắc kẹt.”

Lúc đầu tôi cứ ngỡ mình đã đi quá xa. Tôi có thể cảm nhận được Rhiannon đang tiếp nhận từng lời tôi nói, nhưng lại chẳng biết em sẽ xử lý chúng ra sao. Thanh âm của từ khi được thốt lên luôn khác thứ thanh âm mà chúng tạo ra khi được lắng nghe, bởi người nói còn nghe được vài phần nào khác của thanh âm ấy từ bên trong.

Cuối cùng, em nói, “Rút ra từ kinh nghiệm bản thân đấy à?”

Buồn cười làm sao khi nghĩ rằng Nathan - người mà, từ những gì tôi biết, chưa từng hẹn hò ai từ lớp tám - sẽ rút được gì từ kinh nghiệm bản thân. Nhưng em không biết cậu ấy, nghĩa là tôi càng được là chính mình. Mà cũng chẳng phải tôi rút từ kinh nghiệm bản thân. Chỉ là từ kinh nghiệm của việc quan sát.

“Có nhiều lý do để giữ bạn ở lại trong một mối quan hệ nào đó,” tôi nói. “Sợ phải ở một mình. Sợ làm xáo trộn cuộc sống. Một quyết định sẽ an ổn sống vì điều gì cũng được thôi, bởi có ai đâu biết rằng mình có thể tìm được cái nào tốt hơn. Hay có lẽ đó là niềm tin trong vô thức rằng sẽ tốt hơn thôi, thậm chí khi biết rằng anh ta chẳng đời nào thay đổi.”

“Anh ta?”

“Phải.”

“Em hiểu.”

Lúc đầu tôi không hiểu em có nhận thấy được điều gì chăng - rõ ràng là, tôi đang nói về em đấy thôi. Rồi tôi hiểu rằng đại từ nhân xưng đã dẫn dắt em thế nào.

“Nghe ổn chứ?” tôi hỏi, phát hiện rằng Nathan sẽ bớt nguy hiểm hơn nếu để cậu chàng là gay.

“Chắc rồi.”

“Còn em?” tôi hỏi. “Đang hẹn hò hả?”

“Vâng,” em đáp. Rồi, ngây người, “Được hơn một năm rồi.”

“Và tại sao hai người còn bên nhau thế? Sợ phải cô đơn? Một quyết định an ổn gắn bó? Một niềm tin phi lý rằng cậu ta sẽ đổi thay?”

“Phải. Phải. Và phải đấy.”

“Vậy thì…”

“Nhưng anh ấy cũng có thể ngọt ngào đến khó tin. Và em biết, tận sâu thẳm bên trong, em là cả thế giới với anh ấy.”

“Tận sâu thẳm bên trong? Với anh, nó nghe như sự ổn định. Em không cần phải mạo hiểm đi sâu xuống để được yêu…”

“Mình chuyển chủ đề được không? Đây không phải một chủ đề hay trong bữa tiệc. Em thích khi anh hát cho em nghe hơn.”

Tôi đang định nhắc đến một bài khác nữa mà chúng tôi đã cùng nhau nghe trên chuyến xe hôm nào - những mong rằng có lẽ nó sẽ khiến em quay về theo một cách nào đó - thì giọng của Justin vang lên từ sau vai tôi, hỏi, “Ai đây?” Nếu khi tôi trông thấy trong bếp cậu ta thư thái bao nhiêu, thì giờ cậu bực dọc bấy nhiêu.

“Đừng lo, Justin,” Rhiannon bảo. “Anh ấy gay.”

“Ừ, nhìn cách ăn mặc là biết. Em đang làm gì đấy?”

“Nathan, đây là Justin, bạn trai của em. Justin, đây là Nathan.”

Tôi nói xin chào. Cậu ta không hề phản ứng.

“Em có thấy Stephanie không?” cậu ta hỏi Rhiannon. “Steve đang tìm cô ấy. Anh nghĩ họ lại như thế nữa rồi.”

“Chắc cô ấy xuống hầm.”

“Không. Họ đang nhảy dưới hầm.”

Rhiannon thích tin này, tôi có thể thấy thế.

“Anh có muốn xuống đó và nhảy cùng không?” em hỏi Justin.

“Trời ạ không! Anh không đến đây để nhảy nhót. Anh đến để nhậu.”

“Tuyệt lắm,” Rhiannon nói, vì ích lợi của tôi nhiều hơn (tôi nghĩ thế) là của anh ta. “Anh có phiền nếu em nhảy với Nathan không?”

“Em có chắc cậu ấy gay không?”

“Tôi sẽ hát cho anh minh họa theo nếu anh muốn tôi chứng minh điều đó,” tôi xung phong. Justin vỗ vai tôi. “Không, đừng, được chứ? Đi nhảy đi.”

Vậy là câu chuyện tiến triển đến cái lúc Rhiannon dẫn tôi tiến về tầng hầm nhà Steve Mason. Khi xuống đến bậc thang, chúng tôi có thể cảm thấy thanh âm trầm đang bủa vây tứ phía. Thanh âm ở đây khác hẳn - một loạt xung và điệu. Chỉ một vài ánh đỏ là còn nhấp nháy đèn, nên tất thảy những gì mà chúng tôi thấy được chỉ là đường viền cơ thể khi hòa nhập vào nhau.

“Steve!” Rhiannon gọi to. “Tớ thích ông anh họ cậu!”

Một cậu trai ắt là Steve nhìn em và gật đầu. Cậu ấy không thể nghe thấy lời em hay cậu chẳng màng gì, tôi không rõ.

“Cậu có thấy Stephanie không?” cậu hét to.

“Không!” Rhiannon hét lại.

Sau đó chúng tôi hòa vào cuộc nhảy. Có một sự thật đáng buồn là kinh nghiệm trên sàn nhảy của tôi cũng chỉ ngang ngửa Nathan. Tôi cố thả hồn mình vào âm nhạc, nhưng nó không hiệu quả mấy. Thay vào đó, tôi thả hồn mình vào Rhiannon. Tôi phó mặc thân mình cho em - tôi phải là chính cái bóng của em, là phần bù cho em, là một nửa còn lại của cuộc giao lời bằng thân thể này. Khi em bước đi, tôi theo em. Tôi chạm vào lưng, vào hông em. Em lại gần tôi hơn.

Bằng cách thả hồn vào em, tôi lại có được chính em. Cuộc giao lời ấy đang tốt đẹp làm sao. Chúng tôi tìm thấy giai điệu mình và lả lướt bên trên. Tôi thấy chính tôi đang cất theo lời, để lời cất lên vì em, và em yêu điều ấy. Em lại lần nữa hóa thành một người vô lo, và tôi hóa thành người có duy một mối lo trong đời là chính em mà thôi.

“Anh nhảy không tệ nhỉ!” Em hét to át đi tiếng nhạc.

“Em thật tuyệt!” Tôi hét lại.

Tôi biết Justin sẽ chẳng xuống đây làm gì. Em an toàn trong vòng tay cậu anh họ đồng tính của Steve Mason, và tôi an toàn khi biết rằng sẽ không một ai khác làm biến tan phút chốc này. Những bản nhạc cuốn xô vào nhau thành cả khúc nhạc dài - như thể một người ca sĩ lên thế chỗ khi một người kia vừa chấm dứt, tất thảy họ luân phiên nhau để mang đến cho chúng tôi điều này. Những làn nhạc sóng đẩy đưa chúng tôi gần nhau hơn, bao bọc chúng tôi như muôn vàn màu sắc. Chúng tôi để tâm vào nhau và để tâm vào sự bao la khôn cùng. Căn phòng không còn những trần hay những tường nữa. Chỉ còn lại một cánh đồng ngút ngàn cho sự phấn khích của chúng tôi, và chúng tôi lướt băng băng với những dịch chuyển nhỏ nhắn, đôi khi chẳng cần hai chân chạm đất. Chúng tôi cứ thế đến cả hàng giờ, và cũng có khi chẳng một thời gian nào còn sót lại. Chúng tôi cứ thế cho đến khi âm nhạc tắt hẳn, cho đến khi ai đó bật đèn lên và bảo rằng bữa tiệc đã kết thúc, rằng hàng xóm đã sang than phiền và rằng có lẽ cảnh sát đang đến.

Rhiannon trông thất vọng như chính tôi đây.

“Em phải tìm Justin,” em bảo. “Anh sẽ ổn chứ?”

Không, tôi những muốn nói em nghe. Tôi sẽ chẳng ổn được cho đến khi em đi cùng tôi đến mọi nơi mà tôi sẽ đi đến kế tiếp.

Tôi hỏi xin em địa chỉ email, và khi em nhướng cao đôi mày, tôi lại bảo lần nữa rằng không cần lo đâu, rằng tôi vẫn đồng tính thôi.

“Vậy tệ thật,” em đáp. Tôi muốn em hãy nói với tôi nhiều hơn, nhưng rồi em đưa tôi địa chỉ thư điện tử, và để hồi đáp tôi đưa em một địa chỉ giả mà tôi sẽ cần phải tạo ra ngay khi về đến nhà.

Mọi người bắt đầu chạy khỏi nhà. Tiếng còi có thể nghe được từ đằng xa, có lẽ đã làm thức giấc số người nhiều như bữa tiệc đã làm vậy. Rhiannon rời xa tôi để đi tìm Justin, hứa với tôi rằng em sẽ là người lái xe. Tôi không thấy họ khi chạy vào trong xe mình. Tôi biết cũng trễ rồi, nhưng không rõ đã trễ thế nào cho đến khi khởi động xe và nhìn vào đồng hồ.

11:15.

Chẳng còn cách nào để tôi về lại đúng giờ.

Bảy mươi dặm một giờ.

Tám mươi dặm một giờ.

Tám mươi lăm.

Tôi chạy nhanh nhất có thể, nhưng vẫn là không đủ.

Vào lúc 11:50, tôi dừng lại bên vệ đường. Nếu tôi nhắm mắt lại, tôi sẽ có đủ khả năng chìm vào giấc ngủ trước nửa đêm. Đó là phước lành của cách tôi đang sống - tôi có khả năng chìm vào giấc ngủ chỉ trong vài phút.

Tội nghiệp Nathan Daldry. Cậu chàng sẽ phải thức dậy bên rìa giữa các tiểu bang, cách nhà cậu một giờ lái xe. Tôi chỉ có thể tưởng tượng thấy cậu sẽ kinh hoàng thế nào với việc này.

Tôi quả là tàn nhẫn làm sao khi nỡ đối xử với cậu như thế.

Nhưng tôi có nguyên do của riêng mình.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.