Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 220 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6030

❊ ❊ ❊

Tôi thức dậy ở một nơi chỉ cách em hai khu phố, trong vòng tay của kẻ khác.

Tôi cẩn thận không đánh thức người con gái đang ôm lấy mình. Mái tóc vàng óng phủ xuống đôi mắt. Nhịp tim đập mạnh sau lưng tôi. Tên cô gái là Amelia, và đêm qua cô lẻn vào qua lối cửa sổ để được cạnh tôi.

Tên tôi là Zara - hay ít nhất đó là cái tên tôi tự chọn cho chính mình. Tôi chào đời với cái tên Clementine, và tôi yêu cái tên đó cho đến năm lên mười. Rồi tôi bắt đầu thử nghiệm thay đổi, với Zara là cái tên ở lại cuối cùng. Z luôn là ký tự yêu thích của tôi, cùng với hai mươi sáu là con số may mắn.

Amelia lay người bên dưới tấm chăn. “Mấy giờ rồi?” cô bạn hỏi, giọng ngái ngủ.

“Bảy giờ,” tôi bảo.

Thay vì ngồi dậy, cô gái rúc vào lòng tôi.

“Anh có thể trở thành một chàng trinh sát đáng mến và đi thám thính xem rằng mẹ của mình đang ở đâu không? Em không muốn rời đi theo cái cách em đã đến tối qua đâu. Khả năng hành động ban sáng của em yếu ớt hơn nhiều so với ban đêm ấy, và em luôn hứng thú hơn nhiều khi được tiếp cận một thiếu nữ.”

“Được thôi,” tôi nói, và để cảm ơn, cô nàng hôn lên bờ vai trần của tôi.

Sự dịu dàng giữa hai con người có thể hóa thinh không thành thứ yếu mềm, căn phòng mong manh, thời gian thành sự âu yếm. Khi tôi bước khỏi giường và choàng lên mình cái áo ngoại cỡ, vạn vật quanh tôi dường trở thành một thứ cơn sốt hạnh phúc. Những gì xảy ra đêm qua chẳng hề biến mất. Tôi thức dậy trong niềm khoan khoái được tạo ra từ đó.

Tôi nhón chân qua hành lang và lắng tai nghe ở cửa phòng mẹ. Thanh âm duy nhất mà tôi nghe được là tiếng thở đều nhịp, nghĩa là chúng tôi được an toàn rồi. Khi tôi trở về phòng, Amelia vẫn còn trên giường, tấm chăn đã bị gạt xuống thành ra chỉ còn lại mỗi cô gái, áo của cô ấy, và bộ đồ lót. Tôi cảm giác rằng Zara chẳng đời nào để khoảnh khắc này trôi qua mà không gần lại sát bên cô gái ấy, nhưng tôi nghĩ rằng mình chẳng thể làm thế ở cõi riêng của cô.

“Mẹ vẫn đang ngủ,” tôi báo cáo.

“Giống như, một giấc ngủ an-toàn-đủ-để-mình-tắm-táp?”

“Anh nghĩ thế.”

“Thế tắm trước, tắm sau, hay tắm cùng nhau nào?”

“Em có thể tắm trước.”

Cô nàng rời khỏi giường, và dừng lại trên lối đi để hôn tôi. Tay cô âu yếm bên dưới lớp áo thùng thình, và tôi chẳng hề gạt ra. Chính tôi cũng đang sa ngã dập dìu, tôi giữ cô trong cái hôn đó lâu một chút.

“Anh chắc không?” cô hỏi.

“Em tắm trước đi,” tôi bảo cô.

Và rồi, cứ như là Zara, tôi nhớ cô nàng ngay khi cô rời khỏi căn phòng.

Tôi muốn cô gái ấy là Rhiannon.

***

Cô gái lẻn khỏi nhà khi tôi còn đang tắm. Rồi, hai mươi phút sau, cô quay lại ngay ngưỡng cửa, để đưa tôi đến trường. Lúc này mẹ đã thức giấc và đang trong bếp, mỉm cười khi nhìn thấy Amelia trên lối đi.

Tôi tự hỏi bà đã biết chuyện đến mức nào rồi.

Hầu như cả ngày ở trường chúng tôi dành để bên nhau, nhưng không phải theo cái cách hạn chế mối liên kết của chúng tôi với xung quanh. Nếu có bất cứ gì, hai đứa luôn tìm cách để dẫn dắt đám bạn tham gia vào những gì giữa hai đứa. Chúng tôi hiện diện như những cá thể. Chúng tôi hiện diện như một cặp đôi. Chúng tôi là một phần của bộ tam, bộ tứ, và nhiều nữa. Và tất thảy điều đó mới dễ chịu làm sao.

Tôi không thể nào gạt Rhiannon ra khỏi tâm trí. Không ngừng nhớ về lời em đã nói rằng bạn em sẽ chẳng bao giờ biết đến tôi ra sao. Không một ai từng biết đến tôi thế nào. Những gì chúng tôi từng có với nhau sẽ chỉ là chuyện riêng hai đứa thế thôi, luôn thế.

Tôi bắt đầu nhận ra điều ấy nghĩa là gì, và nó sẽ buồn làm sao.

Tôi đang cảm thấy buồn, khi mà nó còn chưa từng xảy đến.

Tiết học thứ bảy, Amelia đến thư viện học trong khi tôi có tiết thể dục. Lần gặp nhau sau đó, cô gái đưa tôi xem những cuốn sách cô mượn cho tôi, bởi chúng trông như những cuốn mà tôi sẽ thích ấy.

Tôi hiểu về Rhiannon rõ như thế nào?

***

Amelia có buổi luyện tập bóng rổ sau giờ học. Tôi thường quanh quẩn đợi cô nàng ở đâu đó, rồi làm mấy bài tập cho xong. Nhưng giờ cô ấy chỉ đang khiến tôi nhớ Rhiannon da diết; tôi phải làm gì đó để khỏa lấp đi thôi. Tôi hỏi mượn cô chìa khóa xe để đi giải quyết vài chuyện lặt vặt.

Cô gái đưa chìa cho tôi mà chẳng hỏi gì.

Tôi mất hai mươi phút để đến được trường của Rhiannon. Tôi đỗ xe tại vị trí quen thuộc bởi hầu hết các xe khác đều quay đầu theo hướng còn lại. Rồi tôi tìm một chỗ ngồi xuống và quan sát cánh cửa, thầm mong rằng em vẫn chưa ra về.

Tôi không định trò chuyện với em. Tôi càng không định khởi đầu lại tất thảy mọi thứ. Tôi chỉ muốn được trông thấy em thôi.

Năm phút sau khi tôi đến, em xuất hiện. Em đang tán gẫu với Rebecca và một cặp bạn khác của mình. Tôi không thể nghe thấy họ nói gì với nhau, nhưng tất cả họ đều đang tham gia vào câu chuyện.

Từ đây, trông em chẳng chút nào giống một người vừa đánh mất gì. Đời sống em dường vẫn chảy trôi đúng nhịp. Duy một khoảnh khắc - một tích tắc nhỏ bé - khi em ngẩng nhìn lên và lướt qua xung quanh. Trong phút chốc đó, tôi có thể tin rằng em đang trông chờ mình đấy thôi. Nhưng tôi chẳng thể rõ được chuyện gì xảy ra ngay giây khắc tiếp theo, bởi tôi vội vàng quay đi, nhìn về một thứ khác. Tôi không muốn em nhìn vào đôi mắt mình.

Đây là đời sống sau tất thảy dành cho em, và nếu em bước tiếp sau đó, thế thì tôi cũng phải tiếp bước sau đó thôi.

Tôi ghé ngang cửa hàng Target trên đường về với Amelia. Zara biết rõ mọi món ăn ưa thích cô gái ấy, và hầu hết chúng thuộc loại bánh ăn vặt. Tôi mua cả lượng lớn, và trước khi về lại trường tìm gặp cô, tôi sắp những gói bánh trên bảng đồng hồ xe, xếp thành tên cô ấy. Đó là điều, mà tôi tin rằng, Zara sẽ mong tôi làm thế.

Chẳng hay ho gì. Tôi muốn Rhiannon nhìn thấy tôi ở đó. Kể cả khi tôi nhìn lảng đi nơi khác, tôi vẫn muốn em bước ngay đến và đối xử với tôi như chính cái cách mà Amelia dành cho Zara sau ba ngày xa nhau.

Tôi biết điều này sẽ chẳng bao giờ xảy đến. Và sự thật đó như một lóe sáng mà tôi chẳng thể nào thấu được.

Amelia cười rạng rỡ bởi thứ tôi dày công sắp đặt cho cô, và nài tôi cho được một bữa ăn tối. Tôi gọi về nhà và thưa với mẹ, người dường như chẳng để tâm mấy.

Tôi có thể cảm giác được rằng Amelia nhận ra chỉ nửa tôi là còn chốn này, nhưng cô ấy chấp nhận. Sau bữa tối, cô lấp đầy khoảng lặng bằng những câu chuyện mình góp nhặt trong một ngày, vài cái là thực và vài thứ hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng thôi. Cô khiến tôi mãi đoán đâu là đâu.

Chúng tôi bên nhau được bảy tháng. Dù thế, với cơ man nào là kỷ niệm mà Zara gom góp được, cảm giác như đó là cả một quãng thời gian dài vậy.

Đây là thứ mình muốn, tôi nghĩ.

Và rồi chẳng kìm nổi lòng. Tôi tiếp tục, Đây là thứ mình chẳng thể nào có được.

“Anh có thể hỏi em một câu không?” tôi nói với Amelia.

“Dĩ nhiên. Gì thế?”

“Nếu anh thức dậy mỗi ngày trong một xác thân khác nhau - nếu em không bao giờ biết được trông anh sẽ ra sao vào ngày mai - em sẽ vẫn yêu anh chứ?”

Cô gái chẳng để lỡ một nhịp rung, hay thậm chí cư xử như vừa nghe thấy một câu hỏi kỳ quặc. “Kể cả khi anh có màu lá xanh, có râu hay một bộ phận nam giới bên dưới. Kể cả khi đôi mày anh có màu cam hay mình có một nốt ruồi choán cả một bên má và một cái mũi luôn hích vào mắt em mỗi lần em hôn anh. Kể cả khi anh nặng tận ba trăm ký và có mớ lông rậm như của loài cảnh khuyển dưới cánh tay. Kể cả thế, em vẫn sẽ yêu anh”.

“Anh cũng thế,” tôi bảo cô.

Thật dễ dàng làm sao khi chỉ buông lời, bởi điều đó sẽ chẳng bao giờ thành thực.

Trước khi nói lời tạm biệt, cô gái hôn tôi bằng tất thảy những gì cô có. Và tôi gắng đáp lại bằng tất cả những gì mình có thể trao.

Đó là một nốt nhạc tuyệt đẹp, tôi chẳng thể bỏ được ý nghĩ đó.

Nhưng cũng như một thứ thanh âm, ngay khi nốt nhạc đó chạm thinh không, nó bắt đầu mờ phai.

Khi tôi bước vào trong, mẹ Zara nói với cô bạn, “Con này, con có thể mời Amelia vào nhà mà.”

Tôi bảo bà rằng mình rõ rồi. Sau đó tôi vội lên thẳng phòng mình, bởi nó vượt quá sức tôi. Quá nhiều hạnh phúc chỉ có thể khiến bạn buồn bã hơn. Tôi đóng cửa lại và bắt đầu nức nở. Rhiannon đã đúng. Tôi biết chứ. Tôi không thể nào có được những điều như thế cả.

Tôi thậm chí còn không kiểm tra hộp thư của mình. Dù sao đi nữa, tôi đều không muốn biết.

***

Amelia gọi điện chúc ngủ ngon. Tôi buộc phải để nó vào hộp thư thoại, phải trấn tĩnh bản thân sao cho giống Zara nhất có thể, trước khi bắt máy.

“Anh xin lỗi,” tôi nói khi gọi lại cho cô. “Anh đang nói chuyện với mẹ. Bà nói em cần đến chơi thường xuyên hơn nữa đó.”

“Ý bà là cửa sổ phòng ngủ hay cửa chính thế?”

“Cửa chính chứ.”

“Ôi, có vẻ như một chú chim nhỏ mang tên tiến triển giờ đang đáp xuống trên vai hai đứa mình nhỉ.”

Tôi ngáp, rồi xin lỗi.

“Không cần phải nói xin lỗi đâu, đồ ham ngủ à. Mơ một giấc mơ nhỏ về em nhé, được không nào?”

“Được chứ.”

“Em yêu anh,” cô nói.

“Anh yêu em,” tôi nói.

Và rồi chúng tôi cúp máy, bởi chẳng còn lại gì để nói thêm sau đấy.

Tôi muốn trả lại cho Zara đời sống này. Dẫu cho nếu tôi có cảm thấy mình xứng đáng với một thứ gì tương tự thế, thì cô bạn lại càng không đáng để trả giá cho những gì tôi muốn.

Cô ấy sẽ nhớ được tất cả chúng, tôi quyết thế. Không phải bởi nỗi bất mãn tôi mang. Mà chính sự mãn nguyên đã tạo nên đấy thôi.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.