Một Kiếp Lênh Đênh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Giải quyết xong với Lý, tôi hoàn toàn yên tâm đối với tình cảm mới của mình. Lần đầu tiên tôi yêu một người con trai Việt Nam bằng tình yêu chân thành nhứt. Hơn lúc nào hết tôi mơ ước một tổ ấm gia đình hạnh phúc. Tuân đến với tôi như một ngôi sao cứu khổ tuyệt vời. Tất cả những gì đã qua trong cuộc đời tôi, Tuân rất thông cảm và sẵn sàng làm ngơ. Anh đề nghị với tôi:

- Chuyện quá khứ của em, mình anh hiểu là đủ rồi, em không nên cho gia đình anh biết, anh không muốn ai coi thường em, em hiểu chớ?

Tôi đồng ý ngay. Tôi không ngờ Tuân tốt đến thế. Còn đòi hỏi gì hơn nữa, tôi hoàn toàn tin tưởng ở tình yêu của Tuân.

Sau khi gia đình Tuân vô Sài Gòn và tới gặp gia đình tôi, hai gia đình đã thống nhứt tổ chức đám cưới cho hai đứa. Hai bên họ hàng đều hoan hỉ mừng cho đôi vợ chồng trẻ đẹp duyên. Chiếc xe hoa trắng muốt một màu hoa trinh bạch dẫn tôi tới phòng hạnh phúc trước những cặp mắt háo hức của bao người.

Má tôi rất mừng thấy tôi đã có nơi có chốn. Bà còn chu đáo tới ngồi ở nhà tôi cả buổi để nhắc nhở, răn dạy tôi về bổn phận làm dâu và bổn phận làm vợ.

Người buồn nhất là cô Ba. Nói là buồn thì cũng không hoàn toàn đúng. Tôi hiểu cô rất thương tôi, muốn cho tôi có hạnh phúc, nhưng cô sẽ cô đơn, trống lạnh khi phải xa tôi. Về ở chung với tôi thì cô không chịu vì sợ làm phiền tới hai đứa tôi. Mẹ Tuân có cơ sở buôn vải ở Sài Gòn, sau khi chúng tôi cưới nhau, mẹ Tuân tặng cho hai đứa một căn nhà ở đường Phạm Ngũ Lão. Mỗi tháng bà vô Sài Gòn hai lần để mua bán hàng ở Chợ Lớn. Về kinh tế, nhà Tuân người nào cũng dư dả. Cái gia tài giàu sụ của bác ruột Tuân, sau này hai bác không còn, thì Tuân là người thừa kế. Tuân nói Tuân không lo cuộc sống bị thiếu thốn.

Cuộc sống vợ chồng những ngày đầu thật êm ấm. Tuân đi làm ngày hai buổi, sáng đi trưa về ăn cơm, nghỉ rồi lại đi. Tuân sống rất giản dị, không hút thuốc, không coi bài, không uống rượu và cả cách ăn mặc anh cũng không đua đòi. Sống với anh, tôi đã phải thay đổi hoàn toàn. Tôi quên xài tất cả các loại xa xỉ phẩm, đứng đắn trong những bộ bà ba hoặc áo dài.

Nếp sống của ngày xưa không còn nữa, nhưng tôi thấy vô cùng sung sướng, có lúc cứ tưởng như mình đang sống trong mơ vậy. Tuân không quá chiều tôi, anh coi tôi như một người bạn, người em. Tôi có thể trao đổi với anh mọi chuyện. Tôi cảm thấy mình có hạnh phúc thực sự vì mình được tôn trọng về mọi mặt. Tôi cũng không mướn người làm, mà tự tay làm lụng mọi việc trong nhà, lấy làm tự hào được chăm lo cho chồng, chờ chồng mỗi buổi đi làm về. Trân trọng những tình cảm của Tuân, tôi đã cắt đứt những quan hệ giao thiệp với bạn bè cùng làm ngày xưa vì tôi không muốn làm cho Tuân phải suy nghĩ buồn phiền...

Được chừng bảy tháng, tôi bắt đầu mang bầu. Sự mệt mỏi, nặng nề lại đến với tôi. Cái thai trong bụng cứ lớn dần và Tuân cũng bắt đầu vắng dần trong ngôi nhà hạnh phúc. Sự vắng mặt của Tuân ngày càng tăng lên, có lần tôi hỏi Tuân:

- Sao anh độ này đi hoài vậy?

Tuân bình tĩnh trả lời:

- Anh bận công việc trong sở.

- Sao em nghe nói anh làm việc theo giờ hành chánh?

- Bây giờ đổi rồi, không như trước nữa.

Tuân trả lời một cách tỉnh khô như vậy. Tôi sinh nghi nên bắt đầu để ý. Tuân thường lái xe của tôi đi trong những lần vắng nhà đó. Một bữa tôi xách giỏ đi chợ Sài Gòn. Từ trên xích lô bước xuống nơi cổng chợ, tôi chợt thấy một chiếc xe hơi vút nhẹ qua rồi đỗ lại cách nơi tôi đứng không xa lắm. Khi tôi nhận ra xe mình thì cánh cửa xe cũng vừa mở, một người đàn bà bước xuống tươi cười; còn người đàn ông trong xe chính là Tuân.

Tôi lặng người đứng vịn vô một cột hàng gần đó. Chừng mấy phút sau người đàn bà ôm ra một bọc trái cây, Tuân vội mở cửa xe và hai người cười với nhau rất tình tứ. Tôi giận tái người. Lòng tự trọng bị xúc phạm, tôi kêu xích lô về nhà luôn.

Buổi trưa hôm đó khi Tuân về nhà, tôi cố giữ vẻ bình thường như không hề hay biết gì về sự việc ban sáng. Tôi bảo Tuân:

- Chiều nay anh để xe ở nhà, em cần đi công chuyện.

Tuân ra vẻ sốt sắng nói:

- Em có bầu lái xe không tiện đâu, muốn đi đâu anh đưa đi.

Nỗi tự ái dâng lên nhưng tôi lại cười, cái cười không thành tiếng mà cay đắng:

- Lái xe có hại cho người có bầu, còn thấy chồng chở người đàn bà khác trên xe của mình không có hại phải không anh?

Tôi thấy mặt Tuân biến sắc nhưng anh kịp lấy lại bình tĩnh ngay và cười với tôi:

- Tưởng gì, sáng nay anh chở người đàn bà đi mua trái cây đó là vợ của một người bạn mà.

Tôi cười mỉa mai:

- Bạn anh coi dễ tánh đấy chớ, để cho vợ đi ăn sáng một mình với bạn. Hừ! Tây phương lắm, như ngoại quốc vậy.

Tôi cũng không hiểu tôi nói câu đó là do ghen hay tức nữa, vì từ trước tới nay tôi chưa gặp trường hợp này bao giờ. Cuộc sống của tôi ngày xưa đã hấp thụ nếp sống Tây phương rất nhiều nhưng từ khi làm vợ Tuân, tôi đã bỏ nó để trở về với nếp sống Á Đông của mình. Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm khi Tuân ngang nhiên ngoại tình trước mặt tôi.

Tuân ngó tôi nói nửa van xin nửa như bực tức:

- Thôi em! Chút nữa anh chở em tới bạn anh coi có phải vợ nó không?

Tôi gạt ngay:

- Mất công quá hà! Em còn nhiều việc phải làm hơn là đi tìm hiểu chuyện đó.

Tuân lắc đầu hỏi tôi:

- Em cần đi công việc gấp không? Mai anh đưa đi. Chiều nay anh phải đi Long Bình, đi xe hơi cho mau.

Tôi chợt nhận ra cái vẻ hơi bối rối trong câu nói của Tuân. Nhớ mấy bữa trước Tuân mượn tôi hai trăm ngàn, nói để làm vốn áp phe, tôi hỏi ngay:

- Còn vấn đề tiền làm vốn áp phe sao em không thấy lời mà vốn cũng mất luôn?

Tuân nói giọng không còn giữ được bình tĩnh:

- Thì đó, bị trễ mấy bữa anh đang rối trí nè. Tính đi Long Bình với thằng Linh chiều nay coi ra sao. Em đừng lo, tụi Tàu này nó không dám gạt anh đâu.

Nghe Tuân nói vậy, tôi vốn dễ tin nên tự dưng lại muốn cho qua tất cả, nghĩ rằng Tuân đã biết điều trong chuyện này.

Đùng một cái, tôi lại phải chứng kiến một cảnh tượng thật bất ngờ và đau lòng. Chả là tôi lòng vòng đi phố tính lựa vải may áo bầu mặc cho tiện. Cái tiệm vải tôi bước vô lại chính là nơi Tuân dẫn cô gái bữa trước tới mua đồ. Tôi nhận ra hai người ngay từ khi ngó sang nơi để hàng nội hoá của tiệm. Còn Tuân vô tình đứng quay lưng lại nên không thấy tôi. Cơn giận lại trào lên nhưng tôi cố trấn tĩnh, bước lại gần để nghe rõ coi họ nói với nhau những gì. Cô gái kia cầm xấp vải Tuân đưa ướm lên người và nói giọng nhõng nhẽo:

- Màu này em thích nhưng anh coi có hợp với em không?

Nghe vậy tôi đang sôi máu lại thấy tức cười vì tôi biết Tuân rất ngây thơ về vấn đề mỹ thuật. Tuân ngắm qua ngắm lại màu vải rồi nói:

- Đẹp đó, em kêu họ cắt cho, lựa thêm ít nữa, hình như em ít có áo dài.

Cô gái mỉm cười vẻ thẹn thùng nhưng qua ánh mắt tôi hiểu cô ta đang hãnh diện vì bắt được một thằng kép ngọt. Lúc này mặt tôi nóng ran, tôi không còn đủ can đảm để ngó lâu cảnh tượng đang diễn ra nữa, tôi lên tiếng mỉa mai:

- Xin lỗi, ông trung uý đưa bà đi mua vải sớm quá...

Tuân giật bắn người quay lại ngó tôi với ánh mắt lo sợ: có lẽ mặt tôi bị tái đi vì tức. Tuân nói hấp tấp:

- Liên đi đâu mà vô đây? Thôi đừng nói lớn nghe, muốn nói gì về nhà nói.

Tôi nhếch miệng cười:

- Anh yên tâm, tôi có dư lịch sự vì tôi không phải là người quá tầm thường như anh.

Tôi xoay qua nói với cô gái:

- Mời cô đi với Tuân và tôi ra quán nước nói chuyện.

Tuân đưa mắt ra hiệu cho cô gái đi theo ra bên nhà hàng Thanh Thế. Ba người với ba li nước ngọt trước mặt. Tôi đã nói rất nhiều với Tuân và cô gái. Cũng không còn nhớ là mình đã nói những gì hôm đó nữa, chỉ nhớ rõ là khi chia tay, Tuân bảo cần cho Tuân có thời gian để dứt khoát vì Tuyết là người tình của Tuân từ khi Tuân chưa lấy tôi.

Còn Tuyết, cô ta khóc rất nhiều. Cô ta kể với tôi rằng ngày trước yêu Tuân nhưng vì hai đứa nghèo quá mà dự tính không thành. Gần đây thấy Tuân vắng nhà, sau một thời gian Tuân về, Tuân đã thay đổi từ vật chất đến tâm hồn. Tuân nói Tuân có nhiều tiền và có cho Tuyết một trăm ngàn để mua sắm máy may, sắm tủ và giường trong gia đình.

Im lặng một lát rồi cô ta nói:

- Thực sự tôi cũng chưa bao giờ dám nghĩ tôi là vợ Tuân. Mới gần hai tuần nay Tuân về thăm bà ngoại và em tôi, Tuân cho biết là ảnh đi công tác bên Lào mới về. Tôi tin tưởng lắm. Tôi chỉ là một cô thợ may, đi may mướn. Nhờ Tuân cho tiền tôi mới mua được máy may và sắm ít đồ trong nhà. Giờ gặp cô tôi mới biết sự thật, mặc dù cô đến sau nhưng cô là vợ và nếu tôi không lầm thì cô đang có bầu.

Thế là rõ cả. Tuân đã lấy tiền của tôi để cho Tuyết. Tôi thấy đau nhói ở trong tim. Lòng tin và biết ơn Tuân đã đưa tôi ra khỏi bùn nhơ, giờ đây chỉ còn là sự đau đớn và thất vọng. Thương cho đứa con đang thành hình trong bụng, tôi phải cố nén nỗi đau để khỏi bật thành tiếng khóc.

Không muốn ngồi lại để phải nghe thêm nữa những điều đáng ghét ấy, tôi kêu Tuân trả chìa khoá xe để về. Tuân xin cho Tuân được chở Tuyết về và tôi cùng đi đến nhà Tuyết để chứng tỏ Tuân sẽ dứt khoát với Tuyết.

Tuân và Tuyết nài nỉ hoài, tôi chịu cùng đi tới nhà Tuyết.

Tuyết ở với bà ngoại, một cậu em trai và một đứa con riêng bốn tuổi trong xóm bình dân ở Trương Tấn Bửu, Phú Nhuận. Căn nhà nhỏ nền đất, thiếu mọi tiện nghi. Tôi quan sát thấy một chiếc giường nệm mới, tấm màn gió mới... kể như tất cả đều mới, luôn cả chiếc quạt máy.

Ngắm những thứ đó tôi càng thấy chua chát khi tiền của mình, mặc dù số tiền đó đối với tôi không quá nhiều, đã bị Tuân lừa gạt để sắm cho người tình của anh.

Bà ngoại Tuyết rất già, khi tôi tới bà đang ngồi chơi với cháu, một vài thứ đồ chơi bằng nỉ rẻ tiền.

Tuyết tỏ ra hoạt bát mời tôi ngồi và nói:

- Liên thấy tôi nghèo không? Nếu Tuân không cho tiền, ngày xưa Liên bước vô còn tệ hơn nhiều, không có một chiếc ghế để ngồi!

Tôi để ý tới đứa bé bốn tuổi con riêng của Tuyết, nó không giống cô ta. Thấy Tuân nó chạy lại giơ tay đòi ẵm. Tuân ngó tôi vẻ bối rối, tôi phải quay đi để cho Tuân được tự nhiên.

Thấy bà ngoại Tuyết, tự dưng tôi lại nhớ tới ngoại tôi ở nhà. Tôi nghĩ nếu ngoại Tuyết hiểu được sự thật này, liệu lòng già có chịu đựng nổi cái sự đau đớn, bẽ bàng cho đứa cháu gái không?

Ý nghĩ đó làm lòng tôi dịu lại, bao nhiêu dự định sẽ nói khi tới đây đều tan biến hết. Tôi bảo với Tuyết:

- Chiều nay Tuân rước chị lại đằng tôi, tôi sẽ nói chuyện.

Nói rồi tôi ra xe lái về, mặc cho Tuân đứng ngó theo vẻ bực tức. Tôi về tới nhà được chừng mười phút thì Tuân cũng đi taxi về. Một cuộc nói chuyện giữa tôi và Tuân về vụ cô Tuyết đó. Tuân hứa sẽ quên tất cả, kể như số tiền vừa qua là giúp cho Tuyết có một cuộc sống mới.

Buổi chiều Tuyết tới với đứa con. Tuyết nói chuyện rất lâu về hoàn cảnh gia đình và nghề may thuê. Tôi để cho Tuyết tự quyết định tình cảm giữa Tuân và Tuyết. Tuyết hứa sẽ quên Tuân và coi tôi như bạn. Tôi nói với Tuyết:

- Nghĩ tới hoàn cảnh của chị, tôi cũng không vui gì khi Tuân và chị xa nhau. Nhưng chị nên hiểu giữa tôi và Tuân còn có một sự gắn liền về lễ giáo, vì thế chị đừng nghĩ là tôi hẹp hòi.

Từ bữa đó thấy êm không có chuyện gì, tôi và Tuyết cũng đã thông cảm, coi nhau như bạn. Tôi đã giúp đỡ Tuyết rất nhiều cho đến khi Tuyết lấy chồng.

Tháng 5 năm 1969, tôi sanh một đứa con trai. Tuân rất mừng, tin cho gia đình biết. Bà nội Tuân viết thơ vô muốn tôi về Quy Nhơn chơi ít bữa để bà vui với cháu bé. Cả dòng họ Tuân ai cũng mừng vì họ rất thích có một đứa cháu trai.

Ông bác Tuân từ Quy Nhơn vô quyết định đặt tên cho cháu là Phan Hữu Quân. Theo yêu cầu của gia đình Tuân, tôi đem con về Quy Nhơn với một niềm hãnh diện vì đứa bé rất dễ thương. Bữa đi Tuân hẹn cho tôi đi một tháng và tới khi gần hết tháng Tuân sẽ về thăm gia đình và đón hai mẹ con luôn. Tuân dặn tôi trước lúc đi:

- Em về ngoài đó, giữ ý tứ nghe em, gia đình theo xưa khó lắm, ăn nói gì cũng phải tuỳ lúc nhưng anh tin là em sẽ làm được.

Tôi cũng dặn lại Tuân:

- ở nhà anh lo coi nhà cửa cẩn thận, có đi đâu gởi lối xóm. Em có nhờ bác Thu nấu cơm cho anh bên bả. Thường ngày có gì thay đổi viết thơ ra cho em.

Tuân hứa hẹn rất chân tình. Tôi hoàn toàn yên tâm trên chuyến máy bay về quê chồng. Lúc này chỉ còn bé Quân với niềm vui làm mẹ xâm chiếm lòng tôi.

Gia đình Tuân đã chuẩn bị rất chu đáo để đón hai mẹ con tôi. Một căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ dành cho hai mẹ con. Tôi được bà nội và hai bác Tuân rất thương và cưng chiều. Mẹ Tuân ở cùng một con đường ngang chợ Bình Định, bà thường buôn bán vải sỉ cho các con buôn.

Hai bác của Tuân bán phụ tùng xe máy, máy bơm nước, máy điện và đủ mọi dụng cụ cho nghề nông.

Tôi không rành những công việc đó nên hàng ngày chỉ ăn rồi chơi với con. Tuần lễ đầu mấy cô chú giành nhau giữ bé Quân để tôi có dịp đi chơi ngắm những nơi có phong cảnh đẹp. Bỗng một hôm bác gái hớt hải nói với tôi:

- Liên hãy về ngay Sài Gòn để giải quyết vụ thằng Tuân đem một con khác về nhà mình ở.

Tôi không tin lời bác gái, cho đó là bà thích chọc tôi thử coi. Bác trai thì bảo tôi:

- Thây kệ nó muốn làm gì thì làm, con về đây ở luôn với nội và hai bác. Rồi con coi sóc cửa hàng, lúc này bác già rồi mệt mỏi quá, còn bác gái mày bà ấy cũng yếu luôn.

Tôi rất cảm động trước những lời nói của bác nhưng cuộc sống ở đây thật không hợp với tôi chút nào. Tôi thấy nó gò bó khó chịu làm sao ấy. Nào ăn uống cũng phải giữ ý, phải đi trình, về thưa... không được tự do như ở Sài Gòn, buổi sáng dù không làm gì cũng phải thức dậy thiệt sớm.

Bé Quân tuy được cưng chiều nhưng thằng bé phát ốm vì một ngày thay không biết bao nhiêu bộ đồ, rồi lúc người này bế, lúc người khác ẵm, nó không có một giấc ngủ đẫy giấc. ở Sài Gòn quen nằm sàn gạch lau bóng láng dưới ánh điện nê-ông. ở đây điện chạy máy có giờ, cứ đến khi đốt đèn dầu là nó lại khóc, phải đặt nó nằm trên võng và thay nhau đưa cho nó ngủ...

Tôi muốn trở về Sài Gòn nhưng sợ bà nội Tuân giận, vì Tuân đã hứa cho tôi về một tháng. Buồn, chán và thương con nhưng tôi không biết làm sao được.

Rồi cũng tới cái ngày mong đợi đó. Tôi tính đến hôm đó là hai mươi bảy ngày. Có tin báo Tuân đi máy bay về. Tôi đi xe Toyota của bác ra phi trường đón Tuân.

Khi gặp nhau tôi rất ngạc nhiên về sự thay đổi của Tuân sau hai mươi bảy ngày xa cách. Tuân ăn mặc thiệt sang, xài toàn đồ nhập cảng mắc tiền. Tôi càng bất ngờ khi Tuân ôm hôn tôi. Từ khi quen nhau, yêu nhau rồi lấy nhau Tuân chưa bao giờ ôm hôn vợ trước đám đông, thậm chí đi ra ngoài đường cũng đứa đi trước, đứa đi sau, thế mà hôm nay Tuân vừa bước xuống sân bay gặp tôi ôm và hôn như Tây. Tuân lại còn xài dầu thơm loại rất mắc tiền dành cho phái nam. Tôi ngó Tuân qua đường nét đổi thay khác xa với hơn hai chục ngày về trước. Tuân chắc cũng đoán được tâm trạng tôi nên hỏi:

- Em ngạc nhiên về sự thay đổi của anh?

Tôi mỉm cười gật đầu. Tuân cười rất tươi nói:

- Tất cả đều do thằng trung uý Thanh, nó biểu anh: vợ mày quá trẻ, mày phải sửa soạn lại cho hợp với vợ mày.

Tuân nắm tay tôi dắt lại phía xe và nói vui vẻ:

- Em thấy sao, có hợp với em không? Mà sao em không dùng son?

Câu hỏi của Tuân càng làm cho tôi sửng sốt. Tôi không biết là mình mơ hay tỉnh nữa, tôi đã suy nghĩ rất nhiều từ khi gặp lại Tuân. Nhưng không dám nói vì sợ Tuân buồn và tự ái. Gia đình Tuân thì tưởng xưa nay ở Sài Gòn Tuân vẫn ăn mặc vậy không ai để ý.

Tôi xin phép gia đình Tuân đưa con về Sài Gòn, Tuân cũng đi luôn. Chuyến máy bay Quy Nhơn - Sài Gòn vừa hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhứt, Tuân xách hai va li đồ, tôi ẵm con. Khi qua khỏi trạm đợi máy bay, tới chỗ xe ca đậu chờ đưa hành khách về các trạm, tôi thấy một cô gái mặc đồ tây, tóc cắt ngắn chạy lại phía Tuân nói:

- Anh Tuân! Em ra đón anh nè!

Tuân tròn mắt ngó cô ta rồi quay qua tôi giới thiệu:

- Liên và con.

Rồi Tuân chỉ cô gái nói với tôi:

- Còn đây là Thuỷ, về nhà chị em nói chuyện.

Linh tính cho tôi hay có chuyện chẳng lành. Tôi cảm thấy như có một cái gì đè nặng xuống vai. Tôi ôm chặt bé Quân như sợ nó té xuống. Tôi thấy chóng mặt lạ lùng, bước đi không vững. Tôi không đi xe ca nữa mà kêu hẳn một chiếc taxi bảo về tận nhà. Cô gái tên Thuỷ đi hon-da của Tuân. Trên đường về không ai nói với ai một câu nào.

Thuỷ chạy xe lẹ hơn về nhà trước ra đứng chờ ở đầu ngõ. Tôi đi tới, cô ta chìa tay định đón bé Quân nhưng tôi lẳng lặng bế con vô nhà luôn.

Tôi để ý nét mặt hai người, biết chắc là họ vừa trao đổi với nhau, Tuân có vẻ không hài lòng về việc Thuỷ đi đón.

Vô trong nhà, bé Quân như muốn đòi thả nó xuống nền gạch hoa mát rượi quen thuộc của nó.

Tuân và Thuỷ bước vô. Hai đứa em họ Tuân từ trên lầu cũng chạy xuống mừng rỡ đón cháu. Thuỷ chủ động lên tiếng trước:

- Hình như chị mệt, chị đi tắm đi cho khoẻ, chị em mình sẽ nói chuyện sau.

Tôi giận sôi lên nhưng vẫn giữ im lặng. Tôi đang suy nghĩ để tìm giải pháp cho cuộc đối diện sắp tới.

Tôi ẵm con vô phòng ngủ. Lan, em của Tuân theo vô nói:

- Chị đừng nghĩ tụi này cùng ý với anh ấy nghe! Tụi này không dám nói, anh ấy chửi và tự quyền đem chị Thủy đó về đây ở. Mấy lúc nay tụi em ăn cơm tiệm, còn hai người ba hồi ăn ở nhà, ba hồi đi, em không có nói chuyện hoặc hỏi han gì chị ta cả.

Tôi ngó lên tường thấy xung quanh giường treo những bộ đồ phụ nữ. Lan ngó theo và nói:

- Hôm qua em đã bảo chị ấy là ngày mai vợ anh Tuân vô Sài Gòn, chị nên lấy đồ của chị đi, sợ rủi chị ấy vô rồi xảy ra chuyện rắc rối không hay. Nhưng chị ta biểu với em:

- Đồng ý, nhưng dù gì cũng phải đối diện một lần.

Bực quá tôi hỏi Lan:

- Cô ta về đây lâu chưa? Sao em không viết thơ cho chị?

Lan nói vẻ rất khổ sở:

- Sau ngày chị đi được ba bữa thì anh Tuân đem chị ấy tới chơi, hai ba bữa một lần. ảnh biểu tụi em thấy sao để vậy, ảnh chỉ chơi cho vui thôi. Cho tới gần tuần lễ nay chị ta tới ở luôn, em định gởi thơ cho chị nhưng ảnh biểu:

- Tụi bay đừng lo, tao đi Quy Nhơn cho chị Hai bay biết để nó vô dàn xếp.

Nghe Lan nói vậy, tôi đỡ bực một phần nào. Tôi biểu Lan coi cháu cho tôi đi tắm thay đồ. Tôi tắm xong thì ngoài phòng ăn, Thuỷ đã dọn cơm với những món ăn Tuân thường thích. Tuân đã ngồi vô bàn ăn, Lan đang đút bột cho bé Quân, Sơn thì đứng ở cửa ngó ra đường. Tuân kêu tôi:

- Thôi lại ăn cơm đi rồi tính gì thì tính, cả Sơn nữa! Lan cho cháu ăn bột, bỏ nó vô xe rồi ngồi ăn luôn!

Thuỷ lúc đó nói theo:

- Chị Liên lại ăn cơm đi, em coi cháu cho, chắc chị đói, em chút nữa ăn cũng được.

Lòng tự ái và sự tức giận nãy giờ tưởng đã nguôi đi, ai ngờ sau câu nói của Thuỷ nó như một cơn lốc tạt vô mặt tôi dữ dội. Tôi tự hỏi sao nó bình tĩnh quá vậy, nó không hề tỏ ra nể sợ... hay nó và Tuân có mưu định gì đây? Mà cả mình nữa, sao mình cũng bình tĩnh lạ lùng?

Tôi nói với Tuân giọng dứt khoát:

- Anh đói ăn đi, tôi không đói, chừng nào cần tôi tự làm lấy tôi ăn.

Tuân và Thuỷ ngó nhau cười. Tôi kêu Lan và Sơn lại mà ăn cơm, hai đứa rụt rè một lúc mới dám ngồi vô bàn ăn.

Thuỷ không ăn nhưng ngồi kế Tuân lo gắp từng miếng thức ăn, bới từng chén cơm. Tôi không cảm thấy tức giận trước cảnh tượng đó vì nó quá tầm thường, quá nhàm chán đối với tôi.

Bé Quân ăn bột xong ngủ rất say, có lẽ vì đi đường nó mệt. Tôi ôm con vô phòng ngủ đặt nó và nằm suy nghĩ một mình. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, Tuân đã bạc đãi với tôi. Tôi quyết định sẽ dứt khoát với Tuân để khỏi mệt trí...

Đang miên man suy nghĩ thì Thuỷ bước vô sau ba tiếng gõ cửa. Thuỷ ngồi lên mép giường phía dưới chân tôi nói:

- Chị Liên, chị cho phép tôi được nói với chị câu chuyện tình cảm giữa tôi, Tuân và chị. Mặc dù chị là vợ chánh thức vì chị được cưới hỏi, còn tôi, Tuân đã lừa gạt gia đình tôi, nói với ba má tôi là Tuân chưa có vợ. Trong lúc gia đình túng thiếu tôi phải bỏ đến xin làm vũ nữ ở Phalê mới được một tuần lễ. Lần đầu đưa tôi về đây, Tuân biểu nhà này của bà thím đang đi Quy Nhơn, rồi Tuân đưa tôi về nhà ba, má tôi ở Vũng Tàu, bên tôi có bỏ ra một số tiền nhỏ để giới thiệu Tuân là chồng tôi. Nhưng tới trước hôm về Quy Nhơn đón chị, Tuân đã nói hết sự thật, Tuân biểu tin chắc chị sẽ chấp nhận cho tôi là vợ bé, mặc dầu chị kém tôi tới năm tuổi, nhưng Tuân biết chị rất Tây. Tuân cũng cho tôi coi hình của chị và con chị. Tôi vô cùng đau đớn vì tôi đã mang thai với Tuân, tuy chưa dám chắc nhưng đang đợi kết quả của bác sĩ. Bây giờ gặp chị, tôi mong chị hãy cứ nói cái ý định của chị, tuỳ chị tính sao tôi cũng sẽ chiều chị.

Thuỷ nói xong cúi xuống khóc nức nở. Tôi thấy lúc này thật khó xử. Người ta đã dồn tôi tới chỗ khó xử nhất. Tôi biết trò này do Tuân bày cho Thuỷ vì Tuân biết rõ chỗ yếu của tôi. Tôi ngó Thuỷ đang khóc nói:

- Cô nín đi, đáng lý người khóc phải là tôi, người tuyệt vọng phải là tôi vì Tuân không trực tiếp nhưng cũng đã gián tiếp báo cho tôi biết là Tuân yêu cô. Thì đây tôi xin trả lời dứt khoát: cô và Tuân tự giải quyết với nhau, chỉ cần đừng phô diễn tình yêu trước mắt tôi.

Thuỷ lau nước mắt nói:

- Chị Liên, chị nên suy nghĩ thiệt kỹ rồi hãy quyết định. Với tôi, tôi chỉ thương con chị vì Tuân biểu Tuân nghi đứa nhỏ không phải con Tuân.

Câu nói của Thuỷ làm cho tôi uất ức đến mất bình tĩnh. Tôi cho Thuỷ một bạt tai rõ mạnh làm Thuỷ sợ hãi ôm mặt nép vào vách tường. Vừa lúc đó Tuân đẩy cửa bước vô, chắc Tuân đã đứng sẵn bên ngoài để nghe câu chuyện giữa hai người đàn bà. Tuân ngó tôi vẻ ngỡ ngàng, chắc Tuân không ngờ tôi lại dám làm như thế. Tôi càng giận sôi lên từ khi Tuân bước vô phòng, tôi hét lên:

- Cả anh nữa, bước ra mau, tôi không muốn thấy mặt các người. Còn anh muốn biết sự thật đứa nhỏ con ai, ngày mai tôi tính cho. Cô kia, mau dẹp hết quần áo đi, đừng để bẩn mắt tôi.

Thuỷ vội vàng kéo mấy chiếc áo dài xuống và ôm ra khỏi phòng. Lan và Sơn hớt hải từ trên lầu xuống tưởng đâu có chuyện đánh lộn xảy ra. Còn Tuân, Tuân ngó tôi chòng chọc với vẻ tức giận và chồm tới tính đánh tôi, nhưng nghĩ thế nào lại hạ tay xuống và đi ra.

Tôi đóng cửa phòng ngủ lại. Lúc này mới thấy muốn khóc ghê gớm, khóc cho vơi đi nỗi uất hận đang ứ đọng tâm hồn. Đứa con nằm bên cạnh nhắc nhở tôi một điều đau xót: Tuân không nhận là con Tuân. Ngày trước Tuân không dám nói sự thật cuộc đời tôi với gia đình Tuân, nhưng bây giờ Tuân lại sỉ nhục tôi với người đàn bà xa lạ kia. Tôi căm thù Tuân, căm thù luôn cả sự cao thượng trong con người Tuân ngày nào. Nếu Tuân không nói thì bao giờ Thuỷ lại dám khinh thường tôi?

Tuân nghi ngờ đứa con của Tuân. Được, tôi sẽ có cách làm cho Tuân hết nghi ngờ, không thể chối cãi được. Ngày mai tôi sẽ cậy bác sĩ giúp tôi việc này.

Bé Quân ngủ say, tôi ngó con mà ứa nước mắt. Căm tức không chịu nổi, lúc này tôi muốn ra khỏi căn nhà để không phải ngó cái cảnh tượng đáng ghét kia và để cho lòng mình được tĩnh tại.

Tôi kêu Lan nhờ nó coi con giùm rồi lấy xe lái đi, lặng lẽ không thèm nói với Tuân nửa lời.

Tôi cho xe đi vòng quanh thành phố, trong lòng ngổn ngang bao ý nghĩ. Ý nghĩ hành hạ tôi nhiều nhất là cái chết. Tôi muốn tự tử quách đi cho xong. Hai mươi mốt tuổi đầu mà đã bao nhiêu cuộc nổi chìm... Nhưng nghĩ tới cái chết vô nguyên cớ người ta sẽ khinh bỉ hơn một con súc vật, và nhất là còn bé Quân. Tôi không thể bỏ con mà đi trong lúc này. Ý nghĩ cứ đối chọi nhau làm cho đầu óc tôi mệt mỏi. Tôi ghé vô đường Bùi Thị Xuân, đến với cô Ba và căn nhà quen thuộc khi xưa tôi đã từng sống. Tôi đã khóc một cách thoải mái, khóc không kìm hãm mong vơi đi những gì đang chất chứa trong lòng.

Tới khuya, cô Ba hối tôi về kẻo giờ giới nghiêm. Tôi không muốn về một chút nào vì chẳng muốn thấy lại cái cảnh tai ác kia, nhưng thương bé Quân đói thức dậy không thấy tôi nó khóc.

Trên đường về, một mình tôi với chiếc xe, đường phố vắng vẻ quá chừng. Tự dưng tôi lại nhớ mẹ nuôi ghê gớm. Nhớ một đêm mẹ lái xe chở tôi về cũng khoảng giờ này, mẹ buồn lắm, hai mẹ con đã khóc rất nhiều. Và tôi nhớ rất rõ lúc đó mẹ hứa mẹ sẽ kể cho tôi nghe về cuộc đời của mẹ. Thế rồi mẹ chưa kịp làm điều đó thì căn bệnh hiểm nghèo đã chia lìa tôi với mẹ. Bây giờ liên tưởng lại, chẳng lẽ mẹ và tôi, hai cuộc đời chung một định số?

Tôi về tới nhà vừa đúng giờ giới nghiêm. Mấy người trong nhà còn thức cả, không hiểu vì chờ tôi hay vì chưa ngủ được. Bé Quân được Lan cho uống thêm sữa nên vẫn ngủ say.

Tôi bước qua phòng khách không thèm ngó Tuân và Thuỷ đang ngồi chung một băng ghế xa lông. Tuân chợt kêu tôi, nói:

- Cô đi đâu từ tối tới giờ, bây giờ cô không còn coi tôi ra gì nữa phải không?

Tôi chững lại, lướt mắt qua hai người và cười mỉa mai:

- Cám ơn sự lo lắng của anh. Tôi nghĩ anh không còn có quyền hỏi tôi câu đó.

Tôi vừa dứt câu thì Tuân nhào lại đánh tôi túi bụi. Lan và Sơn thấy vậy sợ quá nhưng không can nổi, còn Thuỷ cũng đâm cuống.

Tôi không đỡ đòn. Tuân đánh không nương tay, tiện đà hất tôi vô vách tường và cứ thế đấm đá. Mũi tôi ộc ra máu vì những cái đá lên gân của Tuân. Mấy người lối xóm nghe tiếng động mạnh ngó qua và xì xào:

- Cũng tại cái con nhỏ vợ bé đó mà cậu ấy đánh mợ ấy.

Có người lại nói:

- Phải chi lấy vợ bé trẻ và đẹp hơn thì cũng nói, đằng này vừa xấu vừa già, tôi không hiểu ông này ổng nghĩ sao mà làm thế.

Một lát Tuân thôi đấm đá, buông tôi nằm sóng soài dưới đất. Tôi biết máu trên đầu và trong mũi vẫn đang tiếp tục chảy ra. Tôi không hình dung ra được cảm giác của tôi lúc này như thế nào cả. Không thèm rên la, cựa quậy. Tôi im lặng để thưởng thức cái đau đớn của thể xác.

Lan và Sơn sốt sắng bế tôi dậy, lấy bông lau sạch những vết máu. Thuỷ hốt hoảng nhưng không biết làm gì. Còn Tuân chắc cũng sợ nên lo đi lấy thuốc xức cho tôi và nhờ người đi kêu bác sĩ.

Thôi! Còn gì nữa đâu hỡi tình yêu và lòng độ lượng? Tất cả những gì Tuân đã ban bố cho tôi từ thể xác lẫn tâm hồn bây giờ chỉ còn là nỗi đau và nỗi nhục. Cái hạnh phúc mà tôi tưởng rằng không bao giờ có thể tan vỡ được thì giờ đây còn gì nữa đâu mà níu kéo, mà gượng ép? Tôi ngán ngẩm cho tình đời. Lúc này chỉ còn một điểm sáng đối với tôi là bé Quân. Tôi cố gượng dậy để vô với con. Thằng bé đang ngủ say sưa thấy thương quá chừng. Tôi ôm con vô lòng và thầm hứa với nó: “Mẹ sẽ ở bên con hoài dù phải đương đầu với mọi cạm bẫy của cuộc đời này”.

Tôi cài chặt cửa phòng lại vì không muốn bị quấy rầy. Ngoài phòng khách đèn vẫn sáng. Tôi nghe tiếng Tuân đang cằn nhằn điều gì đó, còn Thuỷ thì khóc sụt sịt.

Có tiếng gõ cửa, tôi đoán chắc Tuân muốn nói gì, nhưng tôi nhất quyết không mở. Một lát nghe tiếng Lan kêu:

- Chị Liên ơi, trong người có sao không? Em pha nước cam cho chị uống nè!

Bây giờ tôi mới thấy khát lạ lùng, cổ họng khô ran, rát bỏng. Đúng, nên uống nước cho người tỉnh táo lại còn nhiều việc cần giải quyết. Nghĩ vậy tôi mở cửa, không ngờ Tuân đứng ngay giữa cửa đang cầm ly nước cam. Anh ta trao ly cho tôi và bước vô phòng. Lan ngó tôi ái ngại nói:

- Chị ngủ sớm đi, cần giữ sức khoẻ nghe chị!

Tôi gật đầu thay cho lời đáp lại.

Tuân đóng cửa phòng, lại giường nằm kế con coi vẻ thạo lắm. Tôi coi như không có mặt của Tuân trong phòng, tới bàn phấn ngồi lặng lẽ vừa uống từng ngụm nhỏ nước cam vừa ngẫm nghĩ sự đời. Chợt Tuân xoay qua phía tôi nói:

- Liên uống lẹ đi, lên giường ngủ anh nói chuyện.

Tôi rùng mình nghĩ tới trận đòn vừa xong. Không thèm ngoái lại, tôi đứng bật dậy mở cửa đi ra ngoài. Tới phòng khách tôi ngồi phịch xuống ghế xa lông; Thuỷ lúc này đang gục khóc trên thành ghế. Cô ta ngỡ là Tuân ra nên ngẩng mặt lên. Tôi thấy thù hận người đàn bà này lạ lùng. Tôi ngó cô ta như toé lửa khi cặp mắt của hai người chạm nhau. Thuỷ trơ trẽn nói:

- Chị chưa nghỉ sao? Chị có còn đau không?

Tôi im lặng không trả lời, mắt ngó đăm đăm ly nước cầm trên tay. Tôi chỉ muốn lòng mình lạnh câm như băng giá để không còn biết rung động là gì.

Nhưng Thuỷ lại nói tiếp:

- Chị giận em? Xin chị nghĩ thiệt kỹ, em lúc nào cũng nghĩ cho quyền lợi của chị, em thường khuyên Tuân dù thế nào cũng đừng bỏ chị, bao nhiêu thiệt thòi em xin chịu hết chớ chị không thể nào chịu đựng nổi...

Thuỷ càng nói càng làm tôi bực mình. Lòng tự ái bị xúc phạm. Tôi hét vô mặt Thuỷ:

- Thôi đi cô! Tốt hơn hết là cô đừng nói gì nữa cả. Tôi ít khi nào chịu làm tín đồ nghe giảng đạo lắm. Muốn biết sự việc ra sao ngày mai tôi sẽ trả lời cô.

Thuỷ im lặng ngó tôi nửa như ngại ngùng, nửa như dò xét. Tôi mệt quá nằm xuống ghế tìm một giấc ngủ. Chẳng thèm chú ý tới thái độ của Thuỷ lúc đó. Như thể chọc tức tôi, Thuỷ mở cửa bước vô phòng với Tuân. Tôi mặc cho hai người muốn làm gì thì làm. Với tôi điều đó quá nhàm chán. Tuân là người Việt Nam đầu tiên mà tôi yêu thực sự. Thế nhưng bây giờ tình yêu đó sẽ đi tới đâu khi sự có mặt của người thứ ba luôn luôn là vật án ngữ? Tôi buông một tiếng thở dài và nghe thấu nỗi buồn tới tận tâm can. Trong khi Tuân đang hối Thuỷ ra ngoài vì sợ tôi sẽ giận, và để giữ luôn cho bé Quân ngủ kẻo nó dậy không thấy tôi nó sẽ khóc.

Tôi ngủ thiếp đi cho tới sáng. Thức dậy, cơn đói hành hạ tôi ghê gớm. Tôi quyết định phải ăn một bữa sáng thiệt đã rồi làm gì hãy làm. Bé Quân còn đang ngủ say, tôi pha sẵn một bình sữa nhờ Lan cho ăn giùm nếu bé thức dậy.

Tôi sửa soạn thay đồ rồi lái xe ra chợ Sài Gòn. Không do dự tôi vô ngay nhà hàng Boda có gắn máy lạnh kêu một tô miến gà và một ly cà phê rồi ngồi nhâm nha một mình. Lúc này cái ý nghĩ nung nấu nhất trong tôi là làm sao giải quyết với Tuân và Thuỷ. Tôi thấy cần phải dứt khoát tình cảm với Tuân, để thêm ngày nào chỉ tổ làm cho mình đau khổ mà thôi.

Ra khỏi nhà hàng Boda, tôi cho xe lượn một vòng quanh chợ Sài Gòn, ăn thêm một tô bún bò, lựa mua một ít trái cây và sau cùng là mua một tờ báo tìm mục quảng cáo nhà cho mướn rồi về nhà.

Tuân với Sơn đang ăn cơm sáng, còn Thuỷ ẵm bé Quân. Tôi không muốn cho cô ta đụng tới thằng nhỏ chút nào. Chừng như biết tôi về, nó đòi tôi bế nó. Tôi vội bỏ giỏ đồ xuống để đón con. Tôi tính ôm con vô phòng ngủ thì Tuân kêu tôi lại hỏi:

- Liên đi đâu về, đã ăn sáng chưa?

Tôi quay đi không thèm trả lời câu hỏi của Tuân làm cho ảnh tức lắm, nhưng không có cớ gì để cự lại tôi cả.

Tôi đặt bé Quân lên giường cho nó chơi. Thuỷ cũng bước theo vô nói:

- Thuỷ từ giã chị nghe. Thuỷ dọn đồ về nơi khác, khi nào rảnh Thuỷ lại thăm chị và cháu. Còn với Tuân, Thuỷ hứa không sớm thì muộn Thuỷ cũng cố xa ảnh.

Tôi im lặng không nói gì. Thuỷ lại ôm bé Quân hôn nó, chia tay. Tôi vẫn im lặng. Thấy vậy Thuỷ tính bước ra. Lúc này tôi mới lên tiếng:

- Cô Thuỷ, cô đợi cho một chút, tôi cần nói câu chuyện với ông Tuân và cô.

Tôi thay đồ cho con xong ra nói với Tuân:

- Anh chiều tôi lần chót là anh và Thuỷ cùng đi với tôi có công chuyện một chút.

Cả Tuân và Thuỷ rất ngạc nhiên trước thái độ của tôi, không hiểu tôi định làm gì, nhưng hai người vẫn theo tôi ra xe.

Tôi tự lái xe thẳng tới nhà bác sĩ Phan Đông Tùng hồi trước tôi có quen để nhờ ông thử nghiệm bằng hai phương pháp chứng minh bé Quân là con ai. Bác sĩ Tùng đã làm đúng theo yêu cầu của tôi. Sau khi thử máu xong, ổng lấy một ly nước bỏ hai giọt máu của Tuân và bé Quân vô hoà tan. Kết quả cho biết bé Quân đích thực là con của Tuân.

Tôi cảm ơn bác sĩ rồi đưa con về, trong lòng đè nặng một nỗi đau xót, thương bé Quân chừng nào thì tôi căm thù Tuân chừng ấy. Chiếc xe vẫn do tôi lái, lặng lẽ quay về nhà không ai nói với ai lời nào.

Về tới nhà, tôi nói với Tuân:

- Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, giờ thì tôi quyết định phải dứt khoát với anh, tôi không thể tiếp tục tình cảm với anh nữa. Từ nay anh có toàn quyền tự do.

Tuân và Thuỷ bất ngờ đến lặng người đi, không dè tôi lại làm một việc không hề báo trước như vậy. Thái độ tôi thiệt dứt khoát, tôi nói bình tĩnh, mặt lạnh như tiền vậy.

Thuỷ lặng im không nói gì, còn Tuân thì cuống quýt nói với tôi:

- Liên hãy suy nghĩ lại đi, đã làm chi đến nỗi...

Rồi quay ra Thuỷ, Tuân nói:

- Thôi Thuỷ dọn đồ lẹ đi, tôi cần có thời gian để nói chuyện với Liên.

Thế là bao nhiêu lời van xin, thề thốt kèm theo nước mắt, Tuân đã lung lạc tình cảm của tôi. Lại một lần nữa sự yếu đuối lấn át ý chí của tôi, tôi hứa sẽ bỏ qua tất cả, miễn là Tuân phải giải quyết ổn thoả chuyện giữa Thuỷ và Tuân.

Cuộc sống gia đình trở lại bình thường được ít bữa rồi lại đâu đóng đó.

Tuân đi, về thất thường, cuộc sống gia đình trở nên tẻ nhạt, vô vị.

Tâm trạng tôi đang giằng co như thế thì bỗng một hôm Thuỷ chủ động tới tìm tôi mách:

- Chị đã hay gì chưa? Tuân hiện đang ở chung với một cô tên Hường, cô này là gái cave rành nghề lắm đó chị. Chị phải cấp tốc chặn lại chớ không thì cô ta sẽ moi ruột Tuân và Tuân sẽ lường gạt tiền của chị để cho cổ...

Tôi nhớ lại có lần tôi đã gặp cô Hường đó trong lúc đi sanh bé Quân. Tuân nói đó là người em của bạn Tuân.

Thấy vẻ đồng loã của Thuỷ, tôi chợt thương cô ta sắp tới ngày sanh mà đang bơ vơ, tôi nảy ra một kế để giúp Thuỷ vừa trả hận cho mình:

- Thuỷ còn thương Tuân không? Tôi sẽ có cách giúp Thuỷ tìm lại hạnh phúc, tôi dư sức để kéo Tuân về.

Thuỷ nhận lời cùng với tôi tới căn nhà mà cô Hường và Tuân đang ở. Tôi làm một trận tơi bời khiến cô Hường phải bỏ chỗ mướn, tất cả đồ dùng tôi không cho lấy một thứ. Tôi cho xe chở về nhà Thuỷ những thứ cần dùng.

Sự việc đó tới tai Tuân. Tuân rất hoảng ở lì cả tuần lễ trong sở không dám về nhà. Tôi đến sở kiếm Tuân về và tuyên bố:

- Tôi xin anh đừng cản trở tôi, lần này là lần chót tôi yêu cầu anh trả tự do cho tôi. Tôi không thể chịu nổi với những tình cảm giả tạo của anh!

Tuân đồng ý. Nhưng khi tôi yêu cầu Tuân làm tờ cam kết thì Tuân nói:

- Cô muốn thì cô phải tự làm lấy, tôi sẽ ký.

Hai đứa nói qua lại một hồi. Tuân chịu đọc cho tôi viết tờ giấy đó. Trong tờ giấy tôi ghi rõ yêu cầu giữa hai người phải trả hoàn toàn tự do cho nhau, không người nào có quyền làm khó dễ cho người nào về mọi mặt. Tôi đọc lại cho Tuân nghe, cùng ký tên vô đó rồi đi nhờ luật sư và ra quận làm chứng nhận. Xong xuôi, tôi trả nhà cho Tuân, tính mang con đi kiếm mướn một căn phòng để ở và tìm việc làm. Tuân đề nghị tôi để bé Quân ở lại ít bữa để ảnh đỡ nhớ. Tôi nghĩ thương tình nên cũng chiều Tuân.

Những ngày nán lại đó, Tuân ra sức tỏ ý cho tôi biết là Tuân muốn nối lại cuộc sống vợ chồng. Tôi rất hiểu điều đó nhưng vẫn lặng lẽ thực hiện ý định của mình. Tôi lo đi kiếm nhà để mướn. Gặp các bạn nói chuyện ai cũng không tin là thật. Một hôm tôi gặp người bạn của Tuân tên là Đức. Tôi nhớ hồi tôi và Tuân mới lấy nhau, Đức hay đi chơi chung với bọn tôi ở nơi có phong cảnh đẹp. Tuân thường nói với tôi: Đức là bạn rất thân.

Tôi đang vơ vẩn ở chợ Sài Gòn thì nghe có người kêu:

- Kìa Liên, sao bữa nay đi chợ có một mình à?

Tôi nhận ra Đức và nói:

- Chào anh Đức! Lâu quá không gặp, độ này chắc anh mắc nhiều công chuyện lắm?

Đức cười trả lời:

- ừa, cũng kha khá.

Đức mời tôi vô một tiệm giải khát uống nước và nói chuyện. Đức hỏi tôi về cuộc sống gia đình, về tình cảm giữa tôi và Tuân hiện tại... Tôi đã kể cho Đức nghe không hề giấu giếm về những gì xảy ra giữa tôi và Tuân.

Đức ngồi chăm chú nghe rồi nói:

- Sự việc Liên kể không làm anh bất ngờ, nhưng nó đã xảy ra nhanh hơn dự tính của anh.

- Sao vậy anh? - Tôi hỏi Đức.

Đức bắt đầu nói bằng một giọng trầm trầm:

- Anh quen với Tuân từ khi Tuân mới nhập vô sở làm. Lúc đó Tuân còn là một anh dân quê, hay nói cụ thể hơn, chính xác hơn thì là một anh chàng tỉnh lẻ chính cống. Cho tới khi Tuân giới thiệu Liên với anh, Tuân vẫn là một người sống rất giản dị, lịch thiệp. Anh rất mến Tuân ở cái đức không đua đòi ăn chơi theo mốt này nọ. Cũng chính vì thế mà tụi anh thân nhau, tất cả mọi chuyện hai đứa không bao giờ giấu nhau. Rồi Tuân lấy vợ, tư tưởng Tuân có sự đổi khác. Có hồi Tuân cứ ấm ức một điều gì đó. Rồi chắc không chịu nổi, Tuân mới nói với anh: Tao thấy hận đời, hận tình quá mày!

Anh gạn hỏi hoài Tuân mới nói thẳng:

- Không ngờ tao vớ phải dân chơi có thẻ, càng nghĩ càng uất. Cuộc sống càng ngày nó càng phô diễn những điều tao không thể tưởng tượng nổi.

- Thì mày từ từ coi sao đã, chi cũng là vợ chồng rồi, đã thương nhau còn thắc mắc về những điều đã qua mà chi? Mày đã chả nói với tao mày hiểu hết quá khứ của vợ mày là gì?

- Đó là theo cái miệng nó kể, còn thực tế khác hơn nhiều, mày không thể hiểu đâu.

Tôi nghe Đức nói mà thấy đắng trong cổ họng. Thì ra là như thế. Tuân trả thù tôi bằng cách ăn chơi, phá phách đủ kiểu. Hèn chi sau ngày lấy nhau Tuân cứ ép tôi phải thể hiện tình cảm bằng nghệ thuật, tôi không chịu thì Tuân hờn giận coi vẻ tội nghiệp lắm, thế là tôi phải nhượng bộ, bao nhiêu ngón nghệ thuật mà tôi học được qua tình trường, tôi đã diễn lại hết để cho Tuân vừa lòng. Tôi thật vô tình không biết là Tuân kiểm tra mình từ những điều tầm thường ấy. Sự rạn nứt, sự đổ vỡ cũng bắt đầu từ đấy. Chao ôi! Tôi ngồi bất động ứa hai hàng nước mắt. Tôi nhớ lại những cử chỉ đổi thay của Tuân từ cách ăn diện... tất cả đều có xâu chuỗi, có quá trình của nó. Nhưng rất nhanh, nhanh đến kỳ cục.

- Vậy bây giờ Liên tính sao?

Câu hỏi của Đức làm cho tôi chợt nhớ ra là mình đang ngồi nói chuyện với bạn Tuân. Tôi nói qua quýt:

- Đi kiếm nhà mướn, kiếm việc làm nuôi con, chớ sao được nữa anh?

Đức nghiêm mặt nói:

- Thằng Tuân hồi này tệ đến thế kia ư? Nghe nói nó cặp bồ với mấy con cave nào bị moi hết của rồi phải không?

- Thì ba cái vụ đó anh còn lạ gì?

Đức cười gằn:

- Đúng là cuộc đời! Cái thằng này điên thiệt. Thôi được, Liên đi xe hay đi bộ đó?

- Đi taxi anh, xe hơi của em Tuân cầm mất rồi.

Đức nhăn mặt nói:

- Lại thế nữa! Bây giờ anh chở Liên cùng về coi thằng này nó làm cái trò chi nào?

Tôi nói với Đức:

- Anh tới chơi với Tuân thì tới, em xin anh chớ đả động gì tới chuyện kia nghe. Em đã nhứt quyết rồi. Em và Tuân không thể sống tiếp tục được đâu. Cũng đã mấy hồi Tuân van xin em, em cho qua chuyện, nhưng rồi chỉ được vài bữa là đâu lại đóng đấy, em thấy ớn tận sống lưng à.

- ừa thì cứ để coi sao đã.

Tôi và Đức về tới nhà thấy Lan đang dỗ bé Quân, hình như nó vừa ngủ dậy không thấy mẹ nên nó khóc. Tuân từ trong phòng ngủ bước ra, thấy tôi và Đức, mặt Tuân hằm hằm. Tuân trỏ vô Đức, hét:

- Mày là đồ phản bạn!

Rồi qua tôi, Tuân quát:

- Đồ đĩ rạc, phản chồng. Ra từ sáng mày bỏ con để đi bù khú với nhau hả?

ức quá tôi quay lại với Tuân:

- Anh không được quyền nói tôi như thế. Tôi và anh đã có giấy chứng nhận dứt khoát tình cảm với nhau, có cả luật sư và quận chứng nhận rồi kia mà? Bây giờ tôi có quyền tự do của tôi.

Tuân hùng hổ vớ khẩu súng ngắn chĩa vô người tôi bóp cò, viên đạn trúng đùi tôi đau nhói, máu toé cả xuống nền nhà.

Đức vội vàng chạy lại giật lấy khẩu súng nơi tay Tuân. Hai người bắt đầu gay gắt qua lại với nhau. Tôi bị đau, máu ra nhiều quá, Lan và Sơn dìu tôi vô phòng băng bó nên không được nghe cuộc đối thoại giữa Tuân và Đức. Chỉ nghe Sơn nói lại hình như hai người có đánh lộn một hồi rồi Đức đùng đùng ra về.

Tôi chịu đau vài bữa, rồi cũng kiếm được một căn phòng ở đường Võ Tánh, mướn tháng. Tôi đem con về đó ở, kiếm một bà vú mướn nuôi con và đi xoay việc làm.

Tôi cũng tính kiếm một cái nghề nào đó lương thiện để sống. Nhưng quanh quẩn hoài với ý nghĩ “phải sống cho lương thiện” thì điều thúc bách tôi là bao nhiêu thứ tiền: tiền nuôi con, tiền nhà, tiền điện... và khi tâm tư đã rối tung lên thì cái nếp sống cũ trong tôi lại trỗi dậy mạnh mẽ, tôi thấy mình lầm vì những tính toán không đâu. Bởi xung quanh tôi, cuộc sống vẫn xoay vần như thế. Một cô gái cave sống đường hoàng cao ngạo vẫn được kẻ đưa, người đón dập dìu, còn một cô gái lương thiện nhưng lam lũ thì chỉ nhận được của người đời những cái nhìn khinh bỉ, lạnh lùng khi bắt buộc phải chạm mặt.

Với suy nghĩ đó, tôi nhập lại nghề vũ nữ chẳng có gì khó khăn. Bé Quân có bà vú chăm nom, tôi chỉ còn mỗi việc ăn, ngủ và tới giờ lên đèn thì có mặt ở vũ trường.

Với Tuân, tôi tưởng như vậy là xong. Không ngờ Tuân đã dò được địa chỉ tôi ở. Nhằm bữa tôi đi vắng, Tuân nhờ bạn tới nhà nhét giẻ vô mồm bà vú rồi lấy đồ và ẵm bé Quân đi. Khi về hay chuyện, tôi ức muốn điên lên được. Tôi lập tức đi kiếm ông chuẩn tướng Bình ở Cục an ninh mà tôi quen từ hồi làm vũ nữ ở Sampan. Nhờ ông Bình ra tay, Tuân phải đem trả con cho tôi. Nhưng rồi Tuân vẫn chưa chịu buông tha tôi. Một tuần lễ sau khi trả bé Quân, Tuân đùng đùng dẫn ngoại tôi, cậu Út tôi và mẹ Tuân tới nhà tôi.

Ngoại tôi buồn bực vì những lời Tuân đã nói với ngoại về tôi. Cậu Út thì la rầy tôi rất nhiều, cậu cho tôi là một đứa con gái lăng loàn nhứt. Cậu nói giọng cố kìm sự tức giận:

- Cậu thiệt không ngờ Liên dám viết một tờ ly hôn mà theo cậu nghĩ, chưa một người đàn bà nào dám làm.

Thì ra Tuân bắt tôi tự tay viết giấy ly hôn là để có cớ trút tội lỗi cho tôi như thế này đây. Tôi ngó cậu ứa nước mắt, không dám nói một câu nào và cũng không biết nói sao cho cậu hiểu.

Còn má của Tuân, sau khi cậu tôi nói vậy, bà phụ hoạ:

- Liên nghĩ sao mà Liên lại làm thế, còn tờ sống chung với ngoại quốc nữa?

Tôi giật bắn người. Không ngờ Tuân hiểm hóc vậy. Tờ sống chung với Tiben ngày xưa tôi làm khi xin thủ tục xuất ngoại, Tuân đã lấy cắp đem photocopy rồi ghi ngày tháng mới vô. Tuân dùng tờ giấy đó để bêu xấu tôi trước hai bên họ hàng, làm như tôi vì muốn lấy Tiben mà quyết định dứt tình với Tuân!

Uất quá, tôi không thèm nói lại một lời nào, nhắm mắt chấp nhận những điều Tuân đã bày đặt với hai gia đình để làm nhục tôi.

ỷ vô những điều đó, má Tuân yêu cầu phải giao bé Quân cho bả đem về Quy Nhơn nuôi. Tôi thấy ngực mình lạnh buốt. Đây không phải là lần đầu tiên tôi giao con mình cho người khác, nhưng thú thiệt lần này tôi mới thấm thía nỗi đau của người mẹ phải xa con.

Bé Quân đi rồi, lòng tôi cô đơn đến tuyệt vọng. Tôi tưởng mình có thể lịm chết trong nỗi đau chia cắt đó. Tôi thấy hận thù đàn ông một cách lạ lùng. Lúc đó mà có Tuân bên cạnh, chắc tôi sẽ giết Tuân để vơi đi nỗi hận đang sôi lên trong lòng.

Nỗi nhớ con đến xót xa, tôi như một hồn ma sống vất vưởng. Tôi tự nhủ mình cố quên đi tất cả. Tôi chạy trốn nỗi đau buồn bằng cách dìm mình trong những cơn say tỉnh, trong đồng tiền mà thâm tâm cứ nghĩ đó là sự trả thù đời, trả thù đàn ông...

Tôi lao vô ăn chơi với một ý nghĩ cho thiệt trải mùi đời. Thời gian đối với tôi bao nhiêu cũng thiếu. Tôi mê mải với các rạp hát, những bộ phim, những cuốn tiểu thuyết lịm người.

Ngày tháng cứ trôi qua, một nửa cuộc sống về đêm là cuộc sống ở vũ trường, ban ngày thì ngủ mê mệt, bữa ăn phải có người bê tận miệng, thậm chí việc tắm rửa cũng không tự làm lấy được. Thể xác cứ mệt mỏi, ươn hèn ra. Đôi khi có nhận ra mình quá lắm thì cũng chỉ tặc lưỡi, chép miệng tự an ủi rằng nếp sống đó đã như một cố tật của gái cave thì có gì đâu mà phải băn khoăn mệt óc? Tôi cố nhắm mắt yên tâm với cuộc sống hiện tại.

Một buổi chiều khi tôi vừa thức dậy thì nghe chuông báo có khách.

Một cô gái rất lạ, mặc chiếc áo dài màu xanh rêu, tóc cắt ngắn, không đẹp nhưng được nước da trắng, không son phấn, nét mặt thật buồn, đợi ở buồng ngoài. Tôi hỏi:

- Thưa cô, cô kiếm tôi có chuyện gì không?

Cô gái quay mặt ngó thẳng tôi từ đầu tới chân rồi nói vẻ dè dặt:

- Tôi đem tới cho cô lá thơ của một người quen nhờ tôi chuyển giúp.

Tôi nhận ngay ra nét chữ của Tuân. Trong thơ, Tuân báo cho tôi biết là Tuân đang bị nhốt ở quân lao vì tội buôn lậu, phạm kỷ luật nhà binh. Tuân nhờ tôi đi thăm Tuân, anh ta sẽ nói rõ chuyện. Tuân còn giới thiệu người đưa thư là cô Mai, em của bạn Tuân. Tôi xem xong thơ, dửng dưng nói với cô gái:

- Tôi nhờ cô nói lại với Tuân là tôi không rảnh thời giờ, tôi không muốn gặp Tuân.

Cô Mai ngó tôi như cầu cứu:

- Cô suy nghĩ đi, cô Liên. Tuân nói với tôi là Tuân tin tưởng ở cô lắm đó, cô đừng để Tuân thất vọng tội nghiệp.

Cô Mai còn năn nỉ một hồi, nhưng tôi nhứt quyết từ chối:

- Xin cô hiểu cho tôi, về nói giùm với Tuân như vậy. Bây giờ xin lỗi cô tôi vào sửa soạn kẻo trễ giờ làm.

Cô Mai lủi thủi ra về. Chiều hôm sau lại có một người đàn ông mang tới một lá thơ của Tuân. Lời lẽ trong thơ thật thiết tha. Tuân mong gặp tôi một lần, Tuân còn nhắc tới bé Quân.

“Liên có nhớ bé Quân không? Nếu Liên không thương anh thì hãy thương con vậy. Anh là cha nó, Liên hiểu không?”.

Tuân đã nắm chỗ yếu của tôi để tấn công. Với bé Quân sao tôi lại không có tình thương? Lòng tôi thổn thức khi hình ảnh đứa con trở về trong ký ức.

Rồi bao nhiêu ý nghĩ thù hằn bị dẹp hết, tôi quyết định sẽ đi thăm Tuân.

Sáng hôm sau tôi có mặt ở quân lao rất sớm. Khi đứng ở cổng đợi giấy gọi lên vô thăm can phạm, tình cờ tôi lại gặp Mai. Mai chạy lại nói với tôi:

- Liên đi chung với tôi vô thăm Tuân cũng được, khỏi cần xin giấy.

Tôi ngạc nhiên hỏi Mai:

- Thế ông anh của Mai cũng bị giam chung với Tuân à?

Mai ngượng nghịu một lúc rồi nói:

- Cho tôi nói thiệt nghe Liên. Tôi đi nuôi Tuân. Thiệt không biết nói sao với Liên bây giờ. Tuân với tôi mới quen nhau hơn một tháng. Hôm Tuân bị bắt cho tin về tôi điếng hồn, tôi đã tìm thăm Tuân ở ban quân cảnh. Tuân đưa cho tôi một lá thơ biểu đem tới cô Hường ở Trương Minh Giảng, cô Hường hứa sẽ đi thăm Tuân. Hôm sau cô ta tới cho Tuân hai ngàn đồng và nói với Tuân là cô mắc công chuyện đi Đà Lạt ít bữa. Hai người gây lộn nhau một hồi về chuyện tiền bạc. Tuân có vẻ cay cú vì bị cô ta lường gạt hết. Rồi cô ta về khi hết giờ thăm. Tôi năn nỉ ban giám thị cho được nói chuyện với Tuân thêm năm phút. Tuân đã đưa địa chỉ của Liên cho tôi và nói, chỉ có Liên mới giúp được Tuân. Tới khi nghe tôi nói về sự từ chối của Liên thì Tuân lịm người. Tuân bảo sẽ viết tiếp cho Liên một lá thơ nữa...

Mai ngừng một lúc rồi tiếp:

- Còn tôi, tôi nghèo quá Liên à, tôi chỉ là một cô giáo dạy trẻ nít, cuộc sống thật thanh đạm. Mới gặp Tuân và quen Tuân được ít ngày...

Mai đang nói phải ngừng lại vì giờ thăm đã tới. Tôi đảo mắt ngó quanh. Chợt thấy thiếu tá Doanh đang nói chuyện với tụi đàn em của hắn. Doanh bị thương mất một mắt phải làm mắt giả. Tôi quen với hắn từ hồi mới đi cave, chưa biết Tuân. Tôi nghĩ ngay tới việc sẽ nhờ Doanh.

Trong phòng thăm nuôi chia làm ba loại: loại trốn quân dịch, loại hạ sĩ quan và loại sĩ quan. Tuân đi ra cùng với một số tù binh khác. Tôi thấy Tuân ốm quá, Tuân đi chân đất, bộ đồ Tuân mặc rất dơ và nhăn nheo lại coi đến tội nghiệp.

Mai nói giọng buồn rầu:

- Tuân để quần áo ở nhà Hường, tôi lại lấy Hường không cho, tôi không biết làm sao được.

Tôi ngó xuống giỏ đồ nuôi của Mai thấy vẻn vẹn có một ổ bánh mì, một nải chuối nhỏ, mấy con cá nục chiên và hai bịch gạo sấy. Tuân ngày xưa rất kén ăn, đặc biệt cá biển Tuân không ăn bao giờ vì Tuân có bệnh phong sợ ngứa. Bánh mì Tuân biểu phải ăn nóng, chuối phải ngon và thiệt chín Tuân mới ăn. Thế mà bữa nay Tuân sắp được thưởng thức những món ăn tầm thường mà trước đây Tuân không bao giờ nghĩ tới.

Tới bên tôi và Mai, Tuân ngó tôi vừa mừng rỡ vừa có vẻ thẹn thùng. Mai nhanh nhảu nói với Tuân:

- Em vừa đổi đơn xong thì gặp Liên tới. Anh cần nói chuyện riêng với Liên không?

Tôi vội chặn lời Mai:

- Mai tự nhiên đi, giữa tôi và Tuân không có chuyện gì riêng tư cả. Tôi chỉ tới thăm Tuân, coi có giúp được gì cho Tuân không thôi.

Nghe tôi nói vậy, Tuân vội vàng vô đề ngay:

- Liên vô sở anh nói giùm với đại tá Điệt lo cho anh vì hiện tại anh bị nhốt ở đây trong vòng điều tra chưa có bằng chứng, nếu không anh sẽ bị đưa ra toà án quân sự và có thể thành án đưa vô Chí Hoà.

Những lời nói của Tuân làm cho tôi vừa giận, vừa thương. Tôi nói:

- Được, để coi Liên có thể lo được tới đâu hay tới đó, không dám hứa, vì Liên ít ngoại giao với tụi nhà binh lắm.

Tuân lúc này thiệt sôi nổi. Tuân khẳng định là tôi sẽ lo được. Chỉ cần tôi thiệt lòng giúp Tuân. Rồi Tuân nói về tình cảm hiện tại giữa Tuân và Mai. Tôi hơi mặc cảm ngó hai người nói tỉnh bơ:

- Liên chỉ giúp Tuân với cái nghĩa một con người giúp một con người, ngoài ra tình cảm riêng của Tuân và Mai là quyền hai người tự giải quyết.

Mai chợt nhớ ra nhắc Tuân viết ít chữ để Mai đem tới nhà Hường lấy quần áo cho Tuân thay. Tôi nói với Mai:

- Mai yên tâm đi, tôi sẽ có cách. Chiều nay Tuân sẽ có quần áo thay đổi liền.

Tuân nói với tôi tình trạng hiện tại của Tuân rất khổ, bị nhốt trong khu biệt giam, ăn uống khắt khe, một ngày chỉ được một lon “guy gô” nước dùng cho mọi thứ. Tôi nghĩ ngay tới tên Doanh. Tôi nói với Mai và Tuân:

- Hai người nói chuyện tự nhiên, Liên qua văn phòng một chút.

Tôi bước vô phòng làm việc của thiếu tá Doanh trước bao cặp mắt ngỡ ngàng của những tên háo sắc. Doanh thấy tôi mừng ra mặt vì hắn biết chắc hắn sắp được một áp phe bởi sự có mặt ngẫu nhiên của tôi. Tôi nói dối Tuân là ông anh bà con với tôi hiện đang ở phòng biệt giam, nhờ Doanh chú ý giúp đỡ cho được chuyển ra nơi thoải mái hơn. Doanh tiếp tôi rất niềm nở và hứa sẽ lo liệu cho Tuân. Ngay cả việc tắm rửa cũng sẽ được ưu tiên hơn. Tôi rất hiểu sau câu nói đó của Doanh tôi phải làm gì. Tôi bắt tay Doanh, khởi sự bằng một số tiền mười ngàn đồng và hẹn chiều sẽ đem quần áo vô cho Tuân.

ở quân lao ra, việc đầu tiên là đi lấy quần áo cho Tuân. Tôi và Mai ghé Trương Minh Giảng đón anh Thành du đãng rồi cùng tới nhà Hường làm một trận dữ dằn hơn lần cùng đi với Thuỷ. Tôi lấy hết đồ đạc, quần áo của Tuân giao Mai đưa về nhà, tiện thể ghé chợ Sài Gòn mua đồ dùng cho Tuân, mua rượu cho Doanh...

Buổi chiều khi tôi trở lại quân lao thì mọi sự đã đổi khác. Tên Doanh đang nói chuyện với Tuân nơi câu lạc bộ. Tuân được ngồi thoải mái không bị còng tay như ban sáng nữa. Doanh tươi cười đón lấy chai rượu Macten từ tay tôi. Hắn hể hả mời tôi ở lại chơi, nhưng tôi từ chối vì còn bận nhiều việc. Lo xong cho Tuân những việc ở trong tù, tôi lại phải tiếp tục lo cho Tuân trắng án, vẫn giữ chức vụ cũ. Tôi tới gặp đại tá Điệt nói lại cho hắn biết sự việc của Tuân và nhờ hắn giúp. Một cuộc giao kèo giữa tôi và hắn đã diễn ra để tiến tới việc lo cho Tuân.

Tên Điệt đúng là một tên cáo già. Tôi đã phải trả công cho hắn bằng một giá quá đắt. Ngoài số tiền trao tay, tôi phải ăn nằm với hắn một đêm để cung phụng cho sự dâm loạn trong con người hắn.

Rốt cuộc Tuân được tha về sau ba tháng bị nhốt ở quân lao. Tôi cũng thấy mừng cho Tuân. Còn những chuyện đã lo cho Tuân như thế nào tôi không hề nói cho Tuân biết, coi đó là một sự giúp đỡ bình thường mà thôi. Và tôi nghĩ như thế là tận nghĩa với Tuân lắm rồi. Mỗi đứa lại trở về cuộc sống và vị trí của mình. Nhưng Tuân thật là kỳ cục, sau khi được tha về, Tuân không ở với Mai mà lại theo tôi, ghen tuông phá quấy.

Mai thì hiểu lầm là tôi vì tiền mà chiếm lại Tuân. Tôi biết thanh minh với Mai thế nào được. Tôi nghĩ mình phải làm sao dứt được Tuân ra thì mới hòng sống yên ổn và cũng để cho Mai thấy rằng tôi chẳng cần gì Tuân. Tôi quyết định phải thay đổi chỗ ở và phải đi thiệt xa để cho Tuân không kiếm nổi mà quậy phá.

Thu Trang —★— MỘT KIẾP LÊNH ĐÊNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.