Khi máy bay hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhứt, cũng như lần đi Đà Lạt về, tôi lại có ý định trở về nhà sống với má và các em. Nhưng khi lên xe ca về Phạm Ngũ Lão, trạm cuối cùng của hành khách, tôi cảm thấy ý định của mình không thể thực hiện được. Tôi biết ngoại tôi, má tôi và cả cậu Út tôi nữa, trông tôi biết chừng nào. Vậy mà... Tôi không thể quay về được khi dượng tôi vẫn còn đó, và cuộc đời tôi đã trải qua một chuỗi dài những đam mê, cuồng loạn. Tôi đành tìm một căn phòng nhỏ để mướn tháng và kiếm việc làm.
Tôi lang thang trên đường phố. Khi đó là năm 1967. Sài Gòn đổi thay nhiều quá! Những vũ trường, snack-bar, động chứa... mọc lên như nấm. Ngoài đường, lính Mỹ đi ngả nghiêng, mặt người nào cũng đỏ gay, đi qua phả hơi nặc nồng mùi rượu. Các cô gái ăn mặc hoa hoè, hở hang đủ kiểu. Cuộc sống nhộn nhạo chẳng khác gì ở Phi Luật Tân, nơi tôi vừa từ giã trở về.
Tôi gặp một cô gái đang buồn rầu ngồi nơi bùng binh. Hai người bắt quen và nói chuyện. Cô ta tự giới thiệu tên là Sary, quê Mỹ Tho lên Sài Gòn đã lâu. Sary nói giọng vẻ cay đời lắm. Tôi hỏi:
- Sary ngồi trông ai vậy? Coi vẻ buồn ghê!
Sary chắc đoán tôi cũng là người đang vô gia cư như mình nên dễ thông cảm. Cô nói:
- Chẳng giấu gì chị, em mới đi Mỹ về được ít bữa, chán đời quá mà kiếm việc làm chưa ra.
Tôi ngó Sary còn trẻ quá, cũng chỉ cỡ tuổi tôi hoặc ít hơn. Sary bỗng khóc ấm ức. Tôi không đành bỏ đi, tôi an ủi:
- Có chi Sary nói thử, coi tôi có giúp được gì không. Tôi cũng vừa ở bên Phi về nè.
Sary bắt đầu kể:
- Em bỏ nhà lên Sài Gòn khi mười bốn tuổi, đầu tiên chỉ tính đi ở mướn để kiếm ăn và phụ giúp gia đình. Rồi bị ông chủ cưỡng dâm, em bất mãn bỏ đi lang thang. Gặp bà Tư ngã bảy dẫn về nhà. Từ đó em trở thành gái làm cho bả. ở đây hơn bảy tháng, em gặp một thằng Mỹ. Thằng này đi khách em mà, nó nói nó thương em, nó dàn xếp với bà chủ và mướn phòng cho em ở. Cuộc sống như vợ chồng. Tới khi nó phải về nước, nó khuyên em theo, em đã sang Mỹ cùng với nó sau khi làm giấy sống chung. Thời gian đầu gia đình chồng em rất thương quý em. Nhưng rồi cuộc sống nhàn hạ chẳng được bao lâu. Bà mẹ chồng bắt đầu gây sự. Bả bắt em làm việc suốt ngày, em phải giặt giũ quần áo, hầu hạ cơm nước cho cả nhà. Công việc đó quá sức em, em không chịu nổi, em không làm. Bà mẹ chồng mạt sát em đủ kiểu, rồi bả còn chưởi cả chồng em sao “rước nợ về nhà”. Thằng chồng em cũng nổi xung lên vì sĩ diện, nó chưởi em:
- Chúng mày chỉ biết có làm đĩ, còn ngoài ra không biết làm gì nữa à?
Em thấy nhục nhã quá chị ơi! Lập tức em đòi nó mua vé máy bay cho em về Việt Nam, nó làm liền. Bây giờ về đây, em bơ vơ quá, không lẽ lại về quê ăn bám má, còn sáu bảy đứa em nữa. Đã ba bữa nay em đi lang thang kiếm việc làm mà chẳng có nơi nào họ nhận em cả, chẳng lẽ em xuống mã đến thế rồi hả chị?
Sary vừa kể vừa khóc. Bây giờ tôi mới chú ý tới hình thức cô ta. Sary nhỏ con, nhưng lại có dáng con lai vì nước da rất đen và mái tóc quăn tít. Có lẽ vì thế mà mấy bà chủ không muốn nhận Sary vô làm, sợ con lai hay có bồ bịch cỡ ma cô rồi gây khó dễ cho các bà.
Tôi nói với Sary:
- Bây giờ tôi mách với Sary thế này nghe. Chắc Sary ưng làm cave? Hãy tới vũ trường Sam-pan hoặc Tự Do. Tôi tin có thể họ sẽ chấp nhận cho Sary vô làm lắm.
Sary vui hẳn lên và nói:
- Vậy mà em không nghĩ ra, dạo trước chồng em cũng tập cho em nhảy các điệu, em nhảy thạo rồi mà.
Trời sắp tối, tôi và Sary chia tay nhau. Sary không quên cảm ơn tôi rối rít.
Câu chuyện của Sary làm tôi nhớ tới chị Kim Thanh. Những lần chị Thanh gởi thơ về cho tôi, chị cũng nói sơ qua về cuộc sống của chị bên Mỹ. Khi nhắc tới người chồng Mỹ, chị có vẻ buồn, chị nói chị muốn về Việt Nam nhưng kẹt có thằng nhỏ con chị, chị thương nó nên chị không nỡ bỏ nó mà đi. Trường hợp của Sary chắc chắn cũng không hơn gì mấy so với trường hợp chị Thanh. Tôi còn nhớ chị Thanh ngày trước sống ưa tự do là thế, ít người nào ngang tàng như chị, vậy mà bây giờ cũng bị những ràng buộc không dứt ra nổi. Nghĩ thương chị quá, biết đâu chẳng có lúc chị cũng bị người chồng Mỹ làm nhục như cô bé Sary này. Đúng là người ta nói “sểnh nhà ra thất nghiệp”, đi đâu rồi cũng chẳng bằng ở quê hương xứ sở mình...
Trở về phòng ngủ, nỗi buồn cô đơn lại xâm chiếm lòng tôi. Tôi thấy bực với mình vì sao lại kỳ cục vậy. Tôi khoá cửa phòng rồi lại đi lang thang một mình. Thế nào mà đụng ngõ Phan Thanh Giản. Tôi nhớ ở đây có một người bà con của ba má tôi ngày xưa, tôi liền ghé vô thăm bà.
Trong căn phòng nhỏ, bà đang ngồi may quần áo dưới ánh đèn nê-ông sáng dịu. Tôi bước vô nhà thấy bà có vẻ ngạc nhiên không nhận ra mình. Tôi phải lên tiếng hỏi trước:
- Cô Ba may quần áo hàng phải không? Lúc này cô sống ra sao? Con mới đi Phi về nè!
Cô Ba sửng sốt khi nhận ra tôi:
- Trời! Cô Ba tưởng cô nào! Con lớn và đẹp quá! Cô Ba lại nhà con hồi đó mấy lần không gặp. Tưởng con đi luôn, giờ ở đâu con?
Tôi kể sơ qua cho cô nghe về cuộc sống của tôi vừa qua. Sau cùng tôi nói với cô:
- Con sẽ về ở với cô, cô chịu không?
Cô Ba xúc động ôm lấy tôi:
- Thiệt sao Liên? ừ con về đây sống, cô Ba thì nghèo lắm nhưng tình thương cô Ba không bao giờ thiếu thốn.
Tối đó tôi ngủ lại với cô Ba. Tôi đã được cô cho thưởng thức một bữa cơm thuần tuý Việt Nam mà từ mấy năm nay tôi không có dịp nghĩ tới.
Tôi trả phòng thuê, đem đồ về ở với cô Ba. Cuộc sống thiệt thanh đạm. Tôi đi học trở lại. Cô Ba cũng rất mừng và khuyên tôi ráng học cho tốt. Thú thiệt từ bữa gặp lại cô Ba, tôi đã quên hết những gì của cuộc sống sang cả, cao đạo và đam mê... để trở về với bản chất từ tấm bé của mình. Tôi lại làm nữ sinh, mặc áo học trò. Tôi cảm thấy cuộc sống có nghĩa; ước mong cuộc đời cứ thế tiến tới, tôi sẽ có một tương lai tốt đẹp và một cuộc sống thật sự hạnh phúc.
Ác thay, ngoại cảnh xã hội đã làm cho tôi vỡ mộng. Tôi không thể cưỡng nổi mình khi mà bước ra đường choáng ngợp những xe hơi, nhà lầu, tủ lạnh... Người ta kiếm tiền dễ ợt, trong khi cô Ba tối ngày mới kiếm được hai trăm đồng.
Tôi nghĩ mình phải kiếm việc làm thôi. Phải có tiền mới giúp cô Ba bỏ được cuộc sống cơ hàn, mà mình cũng có tiền xài thoải mái.
Tôi suy nghĩ và lựa nghề vũ nữ. Nghề này hợp với tôi hơn cả. Nhưng tôi không dám bàn với cô Ba vì biết chắc chắn cô sẽ không đồng ý, mặc dù cô Ba dư biết đây là một nghề dễ kiếm tiền nhứt. Tôi lẳng lặng chuẩn bị dự định của mình.
Chiều đó tôi quyết định buổi tối sẽ đi xin việc. Từ bữa trở lại Sài Gòn, đó là lần đầu tiên tôi sửa soạn một cách kỹ lưỡng. Trang điểm xong cặp mắt, làn môi cho thiệt nổi, tôi bắt đầu lựa màu áo. Lựa hoài vẫn chưa chịu ưng. Màu tím đẹp nhưng quá buồn. Màu đen nhã nhặn nhưng buổi đầu xin việc mặc không hợp... Sau cùng tôi lựa một cái soa-rê thiệt hở màu đỏ huyết dụ, rất hợp với ánh đèn buổi tối. Cũng chiếc áo này tôi đã cùng Tiben đi dự dạ vũ và được khen là kiểu áo đẹp nhứt trong đêm vui đó.
Cô Ba thấy tôi sửa soạn và ăn mặc khác với mọi ngày, cô hỏi:
- Đi đâu đó Liên? Sao bữa nay diện quá vậy?
Tôi hơi chột dạ nhưng lại trấn tĩnh được ngay và mỉm cười nói với cô:
- Con quên báo cho cô biết tối nay con đi ăn tiệc ở nhà một người bạn.
Cô Ba ngó tôi vẻ dò xét. Ánh mắt của cô làm cho tôi có ý định bỏ cuộc. Nhưng nghĩ tới những tiện nghi vật chất hấp dẫn kia, tôi lại không thể cưỡng nổi với chính mình. Tôi mạnh dạn bước ra khỏi nhà và với một ý nghĩ “nhứt định phải làm ra tiền, nhứt định không chịu thua kém với đời”.
Tôi bước đi trong ngõ hẹp Phan Thanh Giản trước bao nhiêu cặp mắt ngỡ ngàng của xóm bình dân. Những con người chỉ biết làm thuê, may mướn. Đối với họ, mọi ngày tôi đã khác lạ, hôm nay lại càng lạc lõng hơn. Trong xóm này cũng có những cô gái đi làm sở Mỹ, nhưng lối ăn mặc của mấy cô dù có hợp thời trang bao nhiêu cũng còn thua xa tôi. Họ đâu biết rằng ngày xưa tôi đã từng có cuộc sống kẻ đưa người đón, mỗi khi ra khỏi nhà là có xe hơi...
Tôi cứng người, cố lắm mới ra khỏi ngõ hẻm. Tôi kêu taxi chở tới vũ trường Sam-pan.
Xuống xe tôi ngó đồng hồ mới có bảy giờ tối, giờ bắt đầu của thế giới về đêm loạn cuồng.
Vũ trường Sampan đèn còn sáng, báo hiệu vẫn đang chờ đợi ban nhạc. Tôi bình thản đẩy cửa bước vô, thấy bốn, năm cô gái đang dùng kiếng sửa lại nhan sắc. Một người đàn ông rất mập mặc áo sơ mi kẻ carô ngồi trong công toa. Theo kinh nghiệm của mình, tôi biết ông ta một là chủ, hai là quản lý. Tôi bước tới và mỉm cười chào ông ta. Thoáng một chút ngỡ ngàng, ông ta ngó tôi rồi cũng chào lại bằng một nụ cười. Tôi đi thẳng vô đề:
- Thưa ông, tôi nghe báo đăng ở đây cần vũ nữ, tôi có thể là người được ông tuyển không?
Ông ta ngó tôi một lượt từ đầu tới chân rồi nở nụ cười rất lẳng lơ:
- Được chớ cô, cô đã làm ở đâu chưa?
- Thưa ông chưa, nhưng với những điệu nhảy thì tôi rất quen.
Để thử “tài nghệ” của tôi, ông ta mời tôi nhảy luôn một bản tăng-gô theo tiếng nhạc đang phát ra ở máy thâu băng. Thử xong thấy có vẻ ưng ý, ông ta mời tôi lại ghế ngồi và nói:
- Nếu cô ưng chịu những điều kiện sau đây thì cô được vô làm trong nhà hàng của chúng tôi: này nghe, ngày thường phải đi trước bảy giờ tối, riêng thứ bảy, chúa nhật thì trước ba giờ chiều. Tiền tích kê được chia sáu mươi phần trăm. Ngoài giờ làm việc, muốn đi chơi với khách tuỳ ý, nhưng trong giờ làm việc thì phải mua giờ, giá tiền một giờ từ năm tới mười ngàn.
Vừa nói ông ta vừa ngó tôi để dò ý tứ. Tôi gật đầu biểu ông ta:
- Vâng, tôi xin chấp nhận những điều kiện đó và xin cám ơn ông.
Ông ta lại cười rất ranh mãnh và nói:
- Được, tôi chúc cô gặp nhiều may mắn. Tôi hứa sẽ lưu ý giới thiệu những khách sang cho cô, cô bằng lòng chớ?
Tôi mỉm cười gật đầu.
Tới giờ cho khách vô, ông ta mở hàng cho tôi một tích kê hai trăm đồng.
Trong phòng, đèn sáng từ từ tắt, muôn ánh đèn màu nổi lên. Bắt đầu từng tốp khách hai ba ông, bốn năm ông bước vô.
Nền nhạc, ánh đèn, sàn nhảy... cái khung cảnh ma quái như dẫn người ta vô cõi mộng mơ. Mọi người không trông rõ gương mặt nhau, chỉ thấy hỗn tạp mùi son phấn, mùi rượu, mùi dầu thơm, mùi thuốc lá... làm cho người nào không quen phát nhức đầu lên. May mà có máy điều hoà nhiệt độ nên cũng đỡ phần nào.
Tôi quan sát thấy một số cô đã cặp được với các ông khách, họ dìu nhau ra sàn nhảy. Lúc này ông chủ A Sìn kêu tôi lại giới thiệu với một ông trông có vẻ người Tàu. Ông chủ nói:
- Xin giới thiệu đây là ông Lý, một chính khách Hồng Kông mới qua, con người rất đại lượng... Còn đây là cô Liên, một vũ nữ mới tuyển của vũ trường. Bây giờ đôi bên làm quen với nhau đi!
Ông chủ nói rồi trở lại công toa. Tôi ngồi nói chuyện với Lý. Một lát Lý nắm tay tôi nói:
- Xin mời em vui với tôi một bản này nghe!
Tôi đứng dậy để cho Lý dìu tới sàn nhảy. Lúc này trong máy đang phát bản nhạc sì-lô. Tôi ngoan ngoãn trong vòng tay của Lý. Vừa nhảy, Lý vừa gợi chuyện:
- Liên sống như thế nào? Hoàn cảnh hiện nay ra sao, có thể cho anh biết được không?
Tôi nghĩ “sao phải hỏi hoàn cảnh nhau làm gì”. Tôi trả lời tỉnh bơ:
- Anh cứ tạm nghĩ mình quen nhau nơi đây, biết nhau trong màu đèn, ly rượu, điệu nhạc, đừng tìm hiểu gia cảnh của em, nó phức tạp lắm.
Đêm đầu tiên đó, Lý đã độc quyền ngồi với tôi. Khi gần hết giờ, Lý cho riêng tôi năm ngàn đồng và nói:
- Nhà Liên ở đâu, chút nữa anh đưa về luôn.
Tôi phải tìm cách từ chối, lấy cớ nhà ở trong hẻm đi lại bất tiện. Tôi hẹn với Lý khi nào rảnh sẽ gặp tôi ở đây.
Lý có vẻ rất mến tôi qua một buổi tối gặp gỡ. Ông ta biểu tôi:
- Tiếc quá, gặp Liên quá trễ, còn hai bữa nữa anh đi Hồng Kông nửa tháng mới về.
Rồi Lý hỏi tôi:
- Liên thích gì anh sẽ mua về làm quà cho em?
Tôi lắc đầu:
- Xin lỗi anh, Liên chưa một lần nhận sự hứa hẹn, việc gì đến cứ để tự nó đến.
Lý gật đầu nói:
- Liên có vẻ cay đời quá, em chắc đã từng khổ, có gì nói với anh để anh chia buồn với.
- Không có gì cả, anh cứ nghĩ Liên cũng như những cô gái mà anh đã từng gặp.
Biết rằng nói gì lúc này tôi cũng gạt phăng, Lý đành mời tôi ra nhảy một bản rồi xin phép chia tay, hẹn gặp lại tối hôm sau.
Tôi tiễn Lý ra tới cửa vũ trường. Khi quay trở vô đã thấy A Sìn chờ sẵn nơi công toa. A Sìn kêu tôi lại biểu:
- Cô gặp hên rồi đó, ông này sộp lắm, mấy cô trong này rất khoái hắn mà hắn không chịu.
A Sìn nheo nheo đôi mắt nói tiếp:
- Bữa nay gặp người đẹp rồi, ông ta hẹn tối mai sẽ dắt bạn tới chơi, ráng nghe cô Liên!
Tôi không nói chỉ mỉm cười đáp lại. Tôi thừa hiểu thái độ ân cần của ông chủ đối với mình. Vì từ nay nhà hàng của ông ta sẽ đông khách, mà khách do Lý dẫn tới thì còn phải nói, toàn loại sộp như ông ta cả. A Sìn sẽ được một món lời trông thấy. Ông ta có thể sẵn sàng phóng tay cho tôi độc chiếm một mình Lý, chỉ cần tôi đừng để cho Lý buột khỏi cửa của ông ta...
Buổi làm đầu tiên vậy là tốt đẹp, như A Sìn nói là hên. Tờ bạc năm ngàn nằm gọn trong chiếc bóp cầm tay, sẽ có tiền trang trải, mua quà cho cô Ba, may đồ, sắm ít thứ cần thiết...
Đèn bật sáng báo hiệu hết giờ làm. Ngó đồng hồ đã mười một giờ khuya, tôi xin phép A Sìn và bước ra khỏi vũ trường. Lúc này khách và gái cũng ùa ra rất đông. Có ông khách đi ngang nói qua hơi rượu:
- ủa người đẹp này ở đâu, sao hồi nãy không thấy? Em tên gì em? Ra anh chở về luôn.
Các ông khác thi nhau chen vô:
- Mời nàng đi ăn khuya tụi bay!
- Đúng đó, ăn cháo khuya hết sảy!
- Còn ngây thơ quá!
- Công nhận màu áo quá hợp với nước da...
Tôi chỉ nghe chớ không kịp ngó coi những người vừa nói đó là ai. Tâm trạng tôi lúc này thiệt khó tả. Mấy cô gái cùng làm nói bâng quơ với nhau:
- Mới cũng có khác!
- Sao tao coi nó còn thơ quá!
- Không biết nó đi làm ở đâu chưa?
- Tao định may kiểu áo như nó, mày coi được không? Mà vải chi lạ quá mày?
Rồi không cần hỏi tôi, các cô bu lại rờ áo, rờ xâu chuỗi, và chiếc bóp tôi đang cầm. Một cô coi vẻ tử tế hỏi:
- Em tên gì, giới thiệu cho tụi này làm quen?
Tôi trả lời rất nhã nhặn:
- Em tên Liên, em mới tới làm, có gì chưa biết các chị chỉ em nghe!
Câu trả lời của tôi làm cho các cô rất hài lòng. Các cô bắt đầu tíu tít kéo tay tôi rủ lại đầu đường ăn bánh cuốn với mấy ông khách. Tôi phải từ chối khéo:
- Xin khất các chị dịp khác vậy, bữa nay em bận việc phải về gấp, các chị cảm phiền nghe!
Tôi kêu taxi về nhà. Cô Ba vẫn còn thức, cô ngồi ở bực thềm đón tôi, coi vẻ buồn quá. Tôi nghĩ mình mà giấu cô tội nghiệp, nếu cô biết được thì cũng phiền phức.
Tôi lấy hết can đảm để nói thiệt với cô về việc tôi đi làm vũ nữ. Tôi nói với cô:
- Mai con sẽ kiếm căn phòng nào đủ tiện nghi mướn mình ở, nơi này thiếu thốn và ồn ào quá. Con đi làm rồi, cô đừng nhận may đồ nữa, con đủ sức lo.
Cô Ba đã khóc khi nghe tôi nói vậy. Nhưng chắc cô cũng hiểu rằng không còn cách nào khác, cô nói giọng yếu ớt:
- Thôi thì tuỳ con tính sao cũng được. Hình ảnh của con làm cho cô càng nhớ tới ba con...
Vài bữa sau, tôi mướn một căn phòng ở đường Bùi Thị Xuân đầy đủ tiện nghi. Tôi khuyên cô Ba thôi may mướn nhưng cô không chịu, nói ở không rất buồn. Tôi vẫn vừa đi làm vừa đi học và tính cứ thế mà duy trì. Nhưng được chừng ba tháng, tôi thấy học hết nổi nữa và bỏ luôn.
Thế là tôi chỉ còn một nghề vũ nữ. Tôi càng lao vô việc kiếm tiền và càng thấy đam mê với bóng tối phòng trà. Tôi ngày càng chiếm được cảm tình của ông chủ A Sìn và các cô gái cùng làm, bởi qua Lý giới thiệu, bạn bè của ổng ra vô vũ trường rất đông, toàn những ông cỡ bự giàu có, tung tiền không tiếc hầu kiếm chút vị đời qua tiếng nhạc, màu đèn...
Lý đi Hồng Kông về tặng tôi rất nhiều đồ trang sức. Ông nói với tôi:
- Anh rất yêu em, bởi thế em cần gì cứ nói, anh sẽ làm vừa lòng em.
Tôi nói giọng pha buồn:
- Anh nói vậy chớ, anh nên nhớ rằng Liên chỉ là một cô gái cave...
Lý bịt miệng tôi, nói:
- Đừng nói bậy em! Anh yêu em với tất cả lòng anh, anh không bao giờ nghĩ em là một cô cave mà anh nghĩ em là người yêu của anh.
Lý đòi bao cuộc sống cho tôi hàng tháng. Ông mua cho tôi đủ các loại tiện nghi trong gia đình, nào ti vi, tủ lạnh... và cả một chiếc xe hơi.
Cả vũ trường xôn xao về vụ này. Các cô gái cho tôi là người gặp vận tốt, không ai mảy may biết rằng tôi đã từng lấy hai đời chồng, đã làm mẹ của hai đứa trẻ lai hai dòng máu khác nhau... Tuy nhiên cũng có những người xì xào không hiểu vì sao Lý lại quá si tôi như vậy. Lý thường nói với tôi:
- Đã từ lâu anh muốn kiếm một cô vợ để tâm sự những lúc vui buồn, nhưng mãi bây giờ mới gặp em.
Còn tôi lúc này, cuộc sống tất cả là một màu hồng, chỉ biết có tiền và hưởng thụ. Lý bao tất cả. Ông ta rất cưng chiều tôi; mặc dù tôi dư biết sự cưng chiều đó thực chất cũng chỉ là giả tạo, nhưng tôi lại lợi dụng cái đó để vòi vĩnh đủ thứ và moi tiền của ông ta. Tôi say mê với con bài, ly rượu một cách liên miên, đến nỗi Lý phải than phiền với cô Ba:
- Liên say bài quá cô à, con không làm sao cản nổi, buồn quá!
Cô Ba vẫn theo dõi mọi việc làm của tôi. Cô rất buồn nhưng cô im lặng không nói gì. Cô dư biết rằng cái tánh ngang bướng của tôi khó mà lay chuyển nổi.
Đúng như vậy, tôi đã không nghe lời Lý lại còn giận dỗi đòi bỏ nhau, khiến ổng phải ngậm miệng luôn.
Lý lại mắc việc phải đi Hồng Kông. Ông ta có để tiền lại cho tôi xài. Nhưng ở nhà buồn quá, tôi chơi bài gần hết số tiền của Lý. Thế là tôi lại phải tới vũ trường.
Đêm đó nhà hàng có bàn đặc biệt của mấy ông sĩ quan. Ông A Sìn cho biết nhà hàng độc quyền dành riêng cho mấy ông này. Tôi mặc một chiếc áo soa-rê màu tím với những lằn kim tuyến óng ánh, mái tóc chải mượt và bới gọn lên. Bàn tiệc có tới gần bốn mươi người và một dàn nhạc của tụi híp-pi do các ông này mướn riêng đưa tới. Một bàn tiệc sang trọng. Khách và gái ngồi theo từng cặp coi vẻ rất tình tứ. Các cô đua nhau giở mọi tài nghệ ra để làm vui lòng khách. Còn các ông khách, ông nào cũng muốn tỏ ra mình là một tay sành đời, biết ăn chơi...
Tôi được xếp ngồi với một chàng tương đối trẻ, cách ăn mặc coi vẻ lịch sự. Tôi nghĩ chắc anh này bề ngoài tỏ ra vậy chớ cũng “già dơ” lắm đây. Nhưng tới khi nhạc nổi lên, các đôi lần lượt dìu nhau ra sàn nhảy, tôi chờ hoài vẫn thấy anh ta ngồi uống nước ngọt với vẻ ngượng nghịu. Mấy ông khác nhảy xong bản đầu tới mời tôi nhảy, tôi xin phép anh ta ra nhảy. Vừa nhảy tôi vừa để ý quan sát, thấy anh ta vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, tôi ngừng lại tới chỗ anh ta hỏi:
- Xin lỗi, sao anh không ra nhảy cho vui?
Anh ta cười - một nụ cười rất tươi khiến tôi có cảm tình ngay. Rồi anh ta nói:
- Rất tiếc là anh không biết nhảy.
Tôi không ra nhảy nữa mà ngồi lại với anh ta. Tôi kêu bồi cho một ly sữa tươi, anh ta cũng làm theo. Lúc này tôi mới ngắm kỹ anh ta. Tôi nhận ra anh ta rất thanh lịch, bộ đồ sơ-vin giản dị làm nổi bật nước da trắng vẻ thư sinh. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện một cách tự nhiên.
Anh ta tự giới thiệu tên Phan Hữu Tuân, trung uý an ninh quân đội làm tại Sài Gòn. Tôi cũng giới thiệu tôi tên Liên, nhà ở đường Bùi Thị Xuân. Câu chuyện mỗi lúc một trở nên vui vẻ, thân tình. Tuân nói cho tôi hay bàn tiệc này là “ngoạn mục”, do trong sở vừa trúng áp phe tôn ở Long Bình. Anh nói:
- Liên chờ đó, chút xíu sẽ có hai cố vấn Mỹ tới nữa, tụi này quá trời luôn. Riêng anh bắt buộc lắm anh mới tới chỗ này, vì anh không thích nhảy đầm và thực tế anh cũng chưa nhảy đầm bao giờ.
Tuân nói một cách từ tốn. Anh khác hẳn với các bạn của anh đang ôm các cô gái ru hồn trong điệu nhạc ngoài kia. Một lát có mấy người lại nói với Tuân:
- Sao Tuân, mời em ra nhảy chớ? Tụi tao bạc phước hơn mày, người đẹp nhứt bị mày chiếm độc quyền.
Tuân mỉm cười với tôi:
- Em thích thì ra nhảy với các bạn anh đi!
Tôi lắc đầu:
- Em chỉ thích khi nào anh yêu cầu.
Tuân đề nghị:
- Mình lại đằng kia nói chuyện cho hay Liên!
Tôi theo Tuân tới một bàn bỏ trống ngồi tâm sự. Tuân kể cho tôi nghe về anh bằng giọng buồn buồn. Quê Tuân ở Quy Nhơn, Tuân mồ côi cha từ nhỏ, mẹ đi lấy chồng khác, anh sống với bà nội và bác ruột. Bác Tuân không có con nên rất cưng chiều anh, cho anh ăn học tử tế. Nhưng tới năm mười bảy tuổi, Tuân mặc cảm bỏ nhà vô Sài Gòn tính lo một cuộc sống tự lập. Rồi anh đăng lính và được tuyển vô an ninh quân đội. Từ đó tới nay anh lo theo con đường công danh của mình. Anh chưa có gia đình, cũng chưa nghĩ tới chuyện yêu đương bao giờ.
Nghe Tuân kể chuyện xong, tôi cũng kể về tôi cho Tuân nghe. Câu chuyện cuộc đời tôi do tôi tự thêu dệt làm cho Tuân rất xúc động. Chúng tôi mến nhau qua sự hiểu biết ban đầu như vậy.
Riêng tôi, lần đầu tiên tiếp xúc với một thanh niên Việt Nam, tôi thấy tâm trạng mình thiệt khó tả.
Bàn tiệc tới giờ tan, tôi và Tuân đều lưu luyến không muốn chia tay nhau. Tôi ghi địa chỉ cho Tuân, hẹn Tuân lại nhà chơi, Tuân nói:
- Thôi mình tạm chia tay, sáng mai anh sẽ tới sớm chở em đi ăn sáng nghe!
Cái bắt tay của Tuân như có một sức mạnh của luồng điện truyền khắp người tôi. Và cả đêm hôm đó tôi không tài nào ngủ được. Tôi dậy khi trời chưa sáng hẳn. Nhớ lời hẹn với Tuân. Lòng hồi hộp chờ đợi giờ phút gặp lại Tuân, tôi không biết tả sao cho đúng tâm trạng mình lúc này.
Nghĩ tới sự bình dị, thanh nhã của Tuân, tôi quyết định không son phấn và mặc áo dài màu trắng thơ ngây của tuổi học trò. Khoảng tám giờ sáng Tuân tới, nghiêm chỉnh trong bộ đồ bông của lính ngụy với lon trung uý. Tuân chào cô Ba rồi xin phép chở tôi đi ăn sáng. Tôi nói với Tuân:
- Mời anh đi xe của Liên nghe!
Tuân cười nói:
- Thôi đi xe anh, anh quen đi hon-da hơn, ít khi đi xe hơi, em thông cảm.
Ngồi sau xe của Tuân, lòng tôi rạo rực một tình cảm mới mẻ. Có lẽ tôi đã yêu Tuân tự lúc này?
Xe lướt qua các đường phố, nhiều cặp mắt ngó tôi và Tuân vẻ trầm trồ. Tuân cho xe từ từ ngoặt vô quán phở bình dân. Tuân kêu hai tô phở và hai li sữa.
Từ lâu tôi đã quen đi ăn các nhà hàng sang trọng có gắn máy lạnh, những món ăn Tây Tàu đủ kiểu... hoàn toàn khác lạ với bữa sáng nay.
Tôi ăn một cách ngon lành và thoải mái. Tuân chú ý lo cho tôi từng chút. Tôi cảm thấy mình vẫn còn bé bỏng thơ ngây như ngày nào... Tuân ngó tôi ăn có vẻ hài lòng, tình cảm của anh bộc lộ qua từng cử chỉ đối với tôi.
Khi Tuân chở tôi về nhà, tôi mời anh ở lại chơi nói chuyện, nhưng Tuân hẹn mai sẽ lại ăn cơm trưa với tôi, còn hiện tại anh mắc công chuyện phải đi. Tuân về rồi, tôi như người trong mộng. Lúc này, sự ước muốn về hạnh phúc trỗi dậy trong tôi thật mạnh mẽ. Tuân là con người lý tưởng mà bây giờ tôi mới gặp chăng?
Buổi tối đi làm tôi không muốn ngồi bàn với ai. Các bạn cùng làm có người thắc mắc, tôi phải nói dối là tôi khó chịu trong người. Tôi mong sao cho chóng tới trưa mai, thời gian hẹn hò sao nó dài lê thê...
Cô Ba là người rất tâm lý. Sự thay đổi tình cảm của tôi cô đều biết cả, mặc dù cô không nói ra.
Sáng ra tôi đi chợ mua thức ăn về làm cơm. Cô Ba vừa phụ tôi làm thức ăn vừa tủm tỉm cười. Tôi hỏi cô:
- Sao cô cười con hoài hà, con xí à cô?
Cô cười mắng yêu:
- Cha cô, sắp làm người lớn có khác!
Đúng mười hai giờ trưa Tuân tới, vẫn bộ đồ sơ-vin bình dị. Bữa cơm thiệt vui vẻ và thân mật. Các món ăn tôi làm đặc biệt Việt Nam, Tuân ăn khen ngon. ảnh có vẻ ưng cái tài bếp núc của tôi. Với tôi, điều đó thiệt là hạnh phúc. Ước gì tôi được chăm sóc Tuân suốt đời...!
Sau bữa cơm đó, Tuân thường tới chở tôi đi chơi và đi ăn, và tình yêu đã đến với chúng tôi thiệt đẹp. Tuân tỏ ra thương cảm chiều chuộng và bù đắp cho tôi những đau khổ đã qua. Tôi sung sướng đón nhận tình yêu thương đó, thầm biết ơn Tuân rất nhiều. Một buổi đi chơi trong sở thú, Tuân đã nói với tôi:
- Anh muốn em thực sự là vợ anh. Chúng mình phải cưới nhau và sống bên nhau trọn đời, em thấy sao Liên?
Tôi nhõng nhẽo trả lời:
- Điều đó tuỳ anh, Liên cho anh toàn quyền quyết định, Liên sẽ chiều theo ý anh.
Sau khi bàn với tôi, Tuân rất chu đáo biểu tôi đưa về gia đình cho Tuân thưa chuyện đàng hoàng. Trước sự chân thật của Tuân, ngoại tôi và má tôi rất vui vẻ chấp nhận đề nghị của ảnh xin được cưới tôi làm vợ.
Tôi thấy mình thật hạnh phúc nhưng nghĩ tới Lý tôi lại không yên tâm được. Lý mà biết chuyện này rất có thể sẽ tới phá hạnh phúc của tôi và Tuân. Tôi với Lý đang là đôi vợ chồng có giấy sống chung hợp pháp. Lúng túng quá, tôi liền tìm tới Mỹ Phụng, một đứa bạn cùng làm ở vũ trường, nổi tiếng mánh khoé. Nghe tôi giãi bày tình yêu đối với Tuân và cái khó khăn đối với Lý, Mỹ Phụng hiến kế:
- Mày phải gài Lý mắc kẹt đi chớ, tao sẽ giúp một tay.
Tôi thấy Phụng nói trúng ý mình nên hẹn ngay:
- ừa, Phụng mày giúp tao một tay nghe, tuỳ tài ở mày đó, tao sẽ đền mày rất hậu nếu mày làm trúng kế.
Hai đứa ngoặc tay nhau thề làm bằng được cái ý vừa bàn xong. Tôi mời Phụng đi ăn rồi chia tay. Tôi dặn Phụng khi nào có cơ hội ra tay thì kêu điện thoại báo cho tôi hay. Hôm đó tôi giả bộ ngồi lì ở sòng bài, không để ý tới việc Lý đi đâu hay ở nhà, mặc dù tôi dư biết dạo này Lý hay tới chơi ở các vũ trường, các bar.
Gần đến nửa đêm tôi nghe chuông điện thoại reo dồn dập. Cầm ống nói, tôi nghe tiếng Phụng ở đầu dây bên kia:
- A lô, Liên đó hả? Phụng đây. Nè, trúng kế rồi đó, xử trí đi thôi!
Tôi mừng rỡ phóng xe đi liền theo địa chỉ nhà Mỹ Phụng. Tới nơi vừa gặp lúc hai người đang tình tự âu yếm. Lý thấy tôi tới đột ngột nên tỏ ra lúng túng. Ông ta lắp bắp:
- ủa Liên, em tới đây làm gì vậy?
Tôi nghiêm mặt sau khi đã đưa mắt qua Mỹ Phụng:
- Tôi tới đây để giải quyết với anh cái vụ này chớ còn làm gì nữa? Anh đừng tưởng con này không biết anh làm gì nghe? Được, anh đã muốn dứt tình chồng vợ thì tôi cũng chiều anh, từ nay dứt khoát với nhau mỗi người tự do quan hệ. Xin anh đừng nói gì thêm nữa và cũng đừng bao giờ gặp tôi nữa!... Vĩnh biệt anh!
Tôi nói một thôi một hồi coi vẻ uất ức lắm, rồi đi thẳng không thèm ngoái lại, mặc cho Lý nói với theo những lời van xin thiểu não...
Tôi chấm dứt cuộc đời làm vợ Lý bằng một màn kịch tàn nhẫn như vậy. Cho tới bây giờ, tôi vẫn không hiểu được tại sao lúc ấy cái cõi lòng đã trơ ra vì mưa gió của tôi lại yêu Tuân bồng bột đến thế, yêu như thể yêu mối tình đầu, yêu đến mù quáng, cắt đứt không chút suy nghĩ với con người hào hoa và đáng tin cậy hơn cả trong số những người chồng ngoại quốc mà tôi đã chung sống?