Một Kiếp Lênh Đênh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Đặt chân xuống Sài Gòn, việc trước tiên của tôi là trở lại nhà dì Lin-da để lấy xe và quần áo. Đang buồn khổ chưa biết đi đâu, tôi ghé lại nhà ở cũ. Gặp lại bà Mai Chi, chủ nhà, bà vui vẻ biểu tôi:

- Sao cô bỏ đây mà đi? Cô cứ ở đây, buồn ít bữa rồi cũng qua hết. Lo xây dựng, củng cố bar làm ăn lại đi, tôi sẽ giúp cô, thím cháu mình cùng hợp tác làm ăn, cô chịu không?

Tôi suy nghĩ lại một lát rồi đồng ý. Tôi thấy phải làm gì để sống và sống đàng hoàng nữa cho dì Lin-da phải mở mắt nhận ra rằng tôi không đổ gục trước thủ đoạn độc ác của dì đâu, và hơn thế không có dì tôi vẫn sống đàng hoàng, ung dung như thường.

Tôi bắt đầu tìm cách giao thiệp rộng rãi với thế giới bên ngoài. Việc trước tiên là tuyển người làm. Tôi thuê đăng báo: “Tại ba Apôlô cần chiêu tiếp viên trẻ, đẹp, biết tiếng Mỹ, ai cần tới liên hệ tại số 6, Bà Triệu, Chợ Lớn”.

Trong vòng một tuần, tôi đã chiêu tập được gần ba mươi cô gái, vừa lúc bar cũng được tu sửa xong. Thời gian này Mỹ vô Việt Nam rất đông. Các vũ trường, các bar đua nhau cạnh tranh bằng mọi hình thức.

Tôi đàng hoàng trở thành chủ bar. Cuộc sống của tôi thay đổi về mọi mặt. Bắt đầu tôi biết tính toán, biết suy xét, cân, đong... trước cuộc sống.

Người chủ cùng hùn vốn là bà Mai Chi chỉ đứng trong bóng tối. Người trực tiếp tổ chức cho bar hoạt động chính là tôi. Chẳng mấy tôi đâm ra linh hoạt, thành thạo với vai trò của mình. Đêm đêm dưới ánh đèn màu, tôi ngồi nơi công-toa tính toán từng món tiền đâu ra đó. Hàng tuần chia tiền cho gái, tôi bàn với bà Mai Chi lên sổ sách sẵn sàng như hồi mẹ tôi còn sống. Tiền chia theo tỷ lệ phân nửa nếu ngồi uống rượu với khách, còn nếu đi ngủ đêm thì theo tỷ lệ bốn-sáu, cô gái ăn sáu phần, chủ ăn bốn phần.

Với tuổi đời còn quá trẻ, không ai ngờ tôi đã làm bà chủ. Ngay các cô gái cũng vậy, đã có cô tưởng lầm tôi là nhân viên ngồi két, hỏi:

- Em ngồi két một tháng được bao nhiêu tiền? Sao tụi này không thấy bà chủ tới mà công việc ở bar vẫn đều?

Có cô lại hỏi:

- Em sao không ngồi uống rượu với Mỹ nhiều tiền hơn? Ngồi két vậy một tháng đâu được bao nhiêu?

Rồi họ còn tò mò về chiếc xe hơi của tôi:

- Em đi xe ai sang quá vậy?...

Bao nhiêu câu hỏi đó, tôi chỉ cười im lặng không nói gì. Tôi nghĩ mặc họ muốn nghĩ sao cũng được, miễn là mình thâu được nhiều tiền bỏ vô bóp.

Tôi ngẫm số mình vẫn còn hên. Công việc của bar cứ đều đều tiến tới. Mới gần ba tháng mà tính ra được lời tới gần một triệu đồng, cứ đà này thì còn lời to.

Khách tới bar phần đông là người Mỹ, nhất là tụi sĩ quan tung tiền ra ăn chơi văng mạng. Thời gian của tụi này cứ vô kỳ lãnh lương là chúng xả tiền đi chơi gái. Những ngày ấy trong bar lúc nào cũng đông khách. Tiếng nhạc, tiếng nói cười, tiếng khui bia... cùng với đủ mọi kiểu cách ăn mặc của các cô gái, làm cho bar luôn luôn thay đổi, không bị nhàm đối với khách. Các cô gái cũng đua nhau trổ tài trước mặt chủ để vừa lấy cảm tình của chủ, giữ cho mình chắc chân không bị thôi việc, vừa nhân đó tìm cách qua mặt chủ ăn lén những món tiền sộp mà khách ưu ái tặng. Có mấy cô đã cặp bồ với Mỹ và xin nghỉ làm vì có bồ bao cuộc sống rồi. Các cô này đi khỏi, lập tức lại có các cô mới thế chân luôn.

Những ngày gần đây, trong bar tôi còn xuất hiện một loại khách mới. Mỗi khi họ tới là các cô gái cô nào mắt cũng sáng lên. Họ là những chính khách nước ngoài, người Pháp có, người Tàu có... họ tới Việt Nam để giao dịch thương mại và cần tìm quên trong những ngày xa quê hương.

Tôi hay chú ý tới loại chính khách này. Họ là những khách sộp đem lại nhiều lợi tức cho bar của tôi. Bởi thế đôi khi tôi cũng tiếp chuyện họ.

Một hôm có một chính khách người Pháp tới bar. Ông ta ngó một lượt các cô gái trong bar rồi quay lại phía tôi mỉm cười nói:

- Chào cô! Hân hạnh được cô cho phép làm quen.

Tôi hiểu ý liền trả lời ông ta một cách lịch sự:

- Thưa ông, ông cần gì? Nếu có thể tôi sẵn sàng chiều lòng ông.

Sau khi nói chuyện, ông ta tự giới thiệu tên ông ta là Robe, bạn thân của ông Ros, chồng mẹ nuôi tôi. Ông ta cỡ ngoài bốn mươi tuổi, người vừa phải, da trắng, coi dáng điệu có vẻ hào hoa phong nhã. Ông ta xin phép tôi lựa một cô gái đi khách, lấy hên.

Tôi đồng ý liền:

- Xin ông cứ tự nhiên. Mong rằng ông sẽ được toại nguyện.

Bẵng đi một thời gian, không thấy người Pháp đó tới bar, tôi đoán chắc ông ta đã về nước nên cũng không quan tâm lắm. Chỉ hơi tiếc vì ông ta là một khách sộp, nếu ông ta tới đều thì bar cũng thêm được một khoản lời đáng kể. Thiệt tình tôi cũng có chút cảm tình với Robe mặc dù mới một lần tiếp xúc. Tôi nghĩ quen với ông ta cũng hay, đôi khi tôi cần liên lạc với Ros thì qua ông ta vừa tiện lại vừa chắc chắn. Tôi cũng ưa lối nói chuyện lịch thiệp và kiểu xã giao nhã nhặn của người Pháp. Robe lại là một nhà thương mại tương đối trẻ, tôi có thể nhờ vô ổng mà kiếm lời do những ông bạn mà ổng dẫn tới bar.

Thời gian này Sài Gòn có phong trào gái cặp bồ với ngoại quốc, phần đông là người Pháp. Tôi có mấy đứa bạn đã lấy chồng Pháp, coi tụi nó sống ung dung lắm. Như con Ma-ri, chủ bar “Kinh” ở đường Tự Do, con Yến Lan chủ bar “Hoàng Yến”... Mỗi đứa một ông chồng Pháp, chúng nó sống như các bà hoàng ấy. Tụi nó ỷ hẳn vô ông chồng, nhàn nhã quá đi. Còn tôi vẫn cứ cặm cụi ngày ngày ngồi nơi công toa này...

Một hôm, vào lúc sắp tối, tôi nhận được một cú điện thoại lạ.

- A lô! Phượng Liên đây, ai đó?

Tiếng người bên kia vui mừng:

- A, Liên đó hả? Nhận ra ai không cưng? Nè, Ma-ri đây, có việc cần gấp nghe!

Nhận ra cái giọng nhí nhảnh của Ma-ri, tôi làm bộ nói thủng thẳng:

- Chi, nói đi?

- Liên có nhớ hôm nay là ngày gì không? Tối nay Ma-ri mời Liên tới dự tiệc mừng sinh nhựt nha, đúng bảy giờ, đừng lỗi hẹn làm Ma-ri mất vui nha, có nhiều bạn mới đó.

Tôi nhận lời tới nhà Ma-ri dự tiệc. Công việc ở bar tôi giao lại cho người quản lý và dặn:

- Tối nay Liên mắc công chuyện, anh giúp Liên ghi bông và thâu tiền tiếp, chiều mai Liên tới tính toán sau nghe.

Tôi về nhà từ năm giờ chiều để sửa soạn tới Ma-ri. Tôi đã từng đi dự nhiều đám tiệc cùng với mẹ và chị, nhưng sao bữa nay tôi cảm thấy hồi hộp thế nào ấy. Chắc vì đây là lần đầu tiên tôi đi một mình. Một cảm giác là lạ đến với tôi khi tôi ngồi trang điểm nơi bàn phấn. Tôi nghĩ sinh nhựt Ma-ri chắc sẽ có nhiều người tới dự và đủ hết các thành phần, vậy mình phải sửa soạn cho đàng hoàng một chút. Tôi lựa một bộ đồ tây màu huyết dụ, mái tóc cột cao bằng một sợi nơ màu hồng tươi. Chuỗi hạt lấp lánh làm nổi bật những lằn cổ trắng mập của cô gái đang tuổi dậy thì. Tôi ngắm mình trong gương thấy lạ hẳn đi. Vẻ đẹp lộng lẫy nhờ son phấn và áo quần càng làm tôi có dáng một cô gái quyền quý cao ngạo.

Tôi tới nhà Ma-ri lúc bảy giờ kém năm phút. Bàn tiệc đã rất đông khách ngồi quây quần, họ bàn chuyện thời cuộc, chờ tới giờ khai tiệc.

Ma-ri mừng rỡ đón tôi và dẫn thẳng tới dãy đầu bàn tiệc.

Nàng diện một bộ cánh khá diêm dúa, mặt mũi son phấn cũng nổi với vai trò chủ nhân của nàng. Phải nói Ma-ri đẹp một cách sắc sảo và ranh mãnh. Tiếp tục có khách tới, nàng lại đi mời chào rất linh hoạt. Ma-ri còn kéo tôi cùng tiếp khách với nàng. Tôi để ý từ khi tôi vô phòng tiệc có rất nhiều người chú ý. Có người ngó chăm chăm, có người xuýt xoa thành tiếng:

- Chà, đẹp quá!

- Ôi, người đâu mê hồn!

Tới giờ khai tiệc, Ma-ri kéo tôi ngồi vô giữa bàn tiệc và giới thiệu với chồng:

- Ê, đây là Phượng Liên, bạn thân của em. Còn Liên, đây là Pen, người yêu của toa đó!

Ma-ri cố tình kéo dài hai tiếng “người yêu”. Tôi ngó người đàn ông Pháp mà Ma-ri vừa giới thiệu. Ông ta cười gật đầu với tôi. Ông ta cũng cỡ ngoài bốn mươi tuổi, người khoẻ mạnh, da đen, đặc biệt đôi mắt rất sáng. Tối nay ông ta diện đồ sơ-vin rất lịch sự. Kế bên Pen là ba người đàn ông Pháp, Ma-ri nói đó là bạn của Pen, cùng cỡ tuổi với ông ta. Tôi nhận ra Robe trong ba người Pháp đó. Từ lúc Ma-ri giới thiệu chồng nàng, tôi đã linh cảm thấy có người đang ngó mình nhưng chưa biết ai. Hoá ra Robe cũng nhận ra tôi từ đầu, nhưng ông ta chưa dám nói vì biết tôi đang mắc nghe Ma-ri giới thiệu đôi bên. Tôi chủ động mỉm cười chào Robe:

- Chào ông! Xin lỗi, ông là Robe?

- Còn cô là chủ bar Apôlô, cô là Phượng Liên?

Robe hỏi lại, cùng mỉm cười với tôi.

Tôi đối diện với Robe và vui vẻ gợi chuyện:

- Tôi vẫn nhớ ông là một người khách của bar, vậy lâu nay sao không thấy ông tới, bar chúng tôi có tiếng là mến khách mà!

Robe cười rất tươi trả lời:

- Tôi xin đa tạ tấm lòng của cô đã chú ý tới sự có mặt của tôi. Vừa qua tôi mắc công chuyện nhiều nên không tới được. Hẹn với cô từ nay sẽ tới đều, có thể nếu cô đồng ý tôi sẽ giúp việc đắc lực cho bar của cô, cô thấy thế nào?

Tôi nói giọng lễ phép:

- Thưa ông, ông có lòng nhiệt thành đáng quý, tôi đâu dám chối từ, khi nào rảnh xin mời ông cứ lại bar.

Robe hỏi chuyện làm ăn của bar hiện tại, rồi tới chuyện gia đình, chuyện riêng tư của tôi... Tan buổi tiệc Robe nói với tôi:

- Để tôi chở Liên về nghe!

Thực ra tôi không cần chuyện đó, ra đi một mình thì cũng về một mình được. Nhưng nghĩ đây là dịp hiểu thêm về Robe nên tôi không từ chối. Tôi chào vợ chồng Ma-ri rồi cùng với Robe ra về.

Chiếc xe hơi đưa tôi và Robe nhẹ nhàng lướt qua các dãy phố của đường Tự Do. Lúc này đã gần mười giờ đêm rồi mà phố vẫn đông. Từng tốp lính Mỹ đi chơi về, anh nào cũng say mềm, đi chệnh choạng ngoài đường, gặp cô gái nào cũng sấn tới chòng ghẹo. Có cô bị tụi nó xốc lên tung qua cho nhau rồi cười điên dại.

Ngó cảnh tượng đó, tự dưng tôi thấy buồn, một nỗi buồn mơ hồ khiến tôi lặng lẽ hẳn đi.

- Liên suy nghĩ gì vậy? - Robe chợt hỏi.

Tôi giật mình. Nãy giờ quên mất có Robe bên cạnh. Tôi quay mặt lại nói:

- Ngắm đường phố thưa ông!

Robe nắm tay tôi phụ hoạ:

- Đêm đẹp ghê! Mình đi ăn khuya chớ?

Tôi ngó Robe hỏi lại:

- Ông đói bụng à?

- Không đói, nhưng tôi muốn được cùng ăn với em.

Tôi cười:

- Vâng, tuỳ ông.

Robe vui vẻ:

- Cho Liên quyền lựa món ăn!

Tôi nói Robe cho xe thẳng tới quán “Hường” ở cuối đường Tự Do. Tôi không thích ăn ở đây lắm nhưng lúc này tôi hơi mệt, đi xa nữa tôi ngại. Chiều lòng Robe nên tôi vô quán ăn. Tôi kêu hai tô hủ tíu đặc biệt với hai ly cà phê sữa. Chẳng biết Robe có ưng không nhưng ông ta đã cho tôi quyền lựa, tôi cứ theo sở thích của tôi.

Robe ngồi vô bàn ăn tỏ ra rất lịch sự và thành thạo.

Tôi thầm nghĩ: “Cha này cũng rành đời đây”. Tôi hỏi Robe:

- Coi tôi lựa vậy có áp đặt quá không, thưa ông?

Robe cười:

- Không sao, được em lựa cho ăn là đủ tuyệt rồi!

Quán này cũng thuộc loại trung bình. Tôi mới ăn ở đây một lần. Đó là bữa hẹn tới Ma-ri nhưng không may nàng đi vắng, quay về đói bụng, gặp quán vô liền, ăn rồi thấy cũng không đến nỗi. Hôm nay tiện đường xài tạm lần thứ hai. Nhưng công nhận chủ quán hôm nay cho ăn rất được. Tôi ngó Robe thấy ông ta ăn rất ngon lành.

Trong khi uống cà phê, Robe gợi ý:

- Liên có thể ghé chỗ tôi chơi?

Tôi hiểu ý ngay sau lời mời mọc ấy, ông ta muốn gì. Một nỗi buồn xót xa chợt đến. Tôi nhắm mắt lại để lấy bình tâm suy xét. Mới hơn mười sáu tuổi, chưa bước vô con đường yêu đương lần nào, nhưng tôi còn gì đâu mà gìn giữ? Cuộc sống này đâu có để yên cho tôi gìn giữ? Nhớ ngày nào mẹ tôi thường biểu: “Nếu cứ lo gìn giữ trong sạch thì chẳng có tiền mà sống đâu. Cuộc sống này phải có tiền mới sống được”.

Tôi đã bị dì Lin-da gạt mất cái quý nhứt cần gìn giữ, rồi bà đã ăn trọn số tiền mà Thịnh trả giá cho tôi. Bây giờ tôi không cần phải gìn giữ nữa. Cuộc đời đã dạy cho tôi biết tính toán. Tôi phải có tiền, có cuộc sống sang cả như ngày xưa mẹ tôi từng sống. Robe có thể là chỗ dựa cho cuộc sống của tôi. Ông ta cần dục vọng. Tôi cần tiền. Và trong cuộc đổi giá này, ai khôn khéo hơn ai chưa biết, chỉ biết là tôi không nên để xổng mất con mồi đang ở trong tầm tay... Nghĩ vậy nhưng tôi vẫn trả lời lấp lửng cho Robe mắc đậm:

- Ông cho khất bữa khác được không? Bây giờ hơi khuya rồi!

Quả nhiên Robe ngó thẳng vô mắt tôi nói, van vỉ:

- Đừng ngại, tới tôi chơi nói chuyện thôi, Liên sẽ thấy thoải mái liền.

Phòng riêng của Robe ở lầu một khách sạn Majestic. Khách sạn này dành riêng cho các chính khách ngoại quốc. Robe giới thiệu:

- Khách sạn này chủ yếu là người Pháp thuộc thành phần giao lưu thương mại ở.

Tôi ngắm căn buồng một lượt; công nhận Robe khéo lựa nơi vừa rộng vừa thoáng mát. Nửa ngoài kê một bộ xa lông dùng làm nơi tiếp khách, nửa trong là giường ngủ và một số tiện nghi sinh hoạt.

Robe giới thiệu với tôi một cách tế nhị từng loại tiện nghi trong phòng của ông ta. Để tỏ ra một người chủ biết chiều khách, Robe hỏi tôi qua mỗi loại, vừa để dò sở thích cá nhân của tôi. Chiếc máy quay đĩa với những điệu nhạc xập xình, chí chát... của mấy điệu nhảy làm át hẳn những âm thanh khác trong phòng. Qua các bản nhạc van-xơ, sì lô, chuyển sang điệu bi-bốp như thúc giục người nhảy. Robe tiến lại nắm tay tôi lả lơi:

- Liên nhảy với anh một bản này nghe?

Tôi cũng rất thích nhảy nhưng làm bộ rút tay lại, nói:

- Cám ơn ông, tôi không quen.

Robe không nài thêm. Ông ta lại phía góc buồng hí hoáy một lúc rồi bê ra một chiếc máy chiếu phim cỡ nhỏ. Ông ta cười rất tươi:

- Thứ này chắc Liên không phản đối? Chúng mình cùng coi xi-nê được không cưng?

Tôi mỉm cười không nói gì. Tôi mê xi-nê từ hồi nhỏ, Robe ranh ma thiệt. Tôi tính từ chối luôn nhưng nghĩ “Thôi kệ, coi xi-nê gì đã”.

- Liên đã coi xi-nê-ma “cochon” bao giờ chưa? - Robe đột nhiên hỏi.

Cái tên “cochon” tôi đã được nghe nhiều lần nhưng đúng là tôi chưa một lần được coi và cũng chưa hiểu nội dung thế nào. Tôi nói với Robe:

- Liên có nghe nói nhưng chưa được coi bao giờ.

- Anh sẽ chiếu cho Liên coi.

Đó là một cuốn phim màu. Robe cho máy chạy, vừa chiếu phim vừa nói chuyện với tôi.

Màn bạc nhỏ vừa đủ cho hai người coi. Tôi chú ý theo dõi những cảnh diễn ra trên đó. Tôi nhớ hồi xưa chị Kim Thanh kể cho tôi nghe những cuốn phim “cochon” khác nhau, mặc dù cũng diễn tả nghệ thuật làm tình. Bây giờ được tận mắt coi nơi màn bạc, thú thiệt lần đầu tôi thấy ngỡ ngàng và có phần mắc cỡ với Robe. Nhưng Robe vờ như không để ý, cố tình chiếu thiệt chậm kèm theo những lời giải thích. Tôi ngồi yên chăm chú như cô học trò nghe lên lớp. Đêm hôm đó tôi ở luôn phòng ngủ của Robe, và thuận theo yêu cầu của Robe, cung phụng cho ông ta một đêm tình ái.

Sáng hôm sau, tôi xin phép về nhà. Robe đưa cho tôi hai mươi ngàn đồng với một cây viết kiểu rất đẹp. Ông ta nói:

- Anh yêu em. Em cầm tạm ít tiền xài đỡ trong ngày, mai anh sẽ đưa thêm nghe cưng! Còn cây viết này em giữ làm kỷ niệm, nhớ đêm đầu tiên mình gặp nhau. Khi nào buồn nhớ anh, em hãy soi lên ánh sáng, em sẽ gặp bốn kiểu hình trong đó, và cứ coi như hai đứa mình bao giờ cũng gần nhau. Thôi, tạm biệt người yêu bé bỏng của anh. Tối nay anh sẽ rước em.

Robe bế xốc tôi lên mà hôn say sưa như không muốn rời ra. Tôi phải hối ông ta:

- Thôi cho Liên về, trễ quá rồi anh!

Robe còn ngó theo tôi với vẻ lưu luyến cho tới khi tôi kêu xe taxi và đi khuất. Cả ngày hôm đó tôi sống trong một tâm trạng rất kỳ cục. Tôi tới bar coi anh quản lý làm ăn ra sao rồi về nhà, lăn ra giường mệt mỏi lịm đi sau một đêm đầu tiên trong đời được Robe lên lớp nghệ thuật làm tình kiểu Pháp. Khi tỉnh dậy đã bốn giờ chiều. Tôi tắm rửa, uống một ly sữa lạnh rồi tới bar ngồi chờ Robe.

Khoảng bảy giờ tối Robe tới cùng với hai người bạn. Giữ phép lịch sự, Robe hướng dẫn hai người bạn tiếp xúc với các cô gái. Khi Thảo và Mai Hoa cùng hai ông bạn kia dẫn nhau đi khách sạn, Robe tiến lại chỗ tôi dịu dàng nói:

- Em chờ anh có lâu không? Cho anh xin lỗi nghe! Vì dẫn bạn theo nên đã làm em phiền lòng.

Tôi nghĩ thầm trong bụng: “Lẽ ra tôi phải cám ơn ông chớ, vì ông đã mang lại lợi tức cho tôi, mấy cô kia tha hồ moi tiền của bạn ông, có chi mà tôi phải phiền lòng”.

Tôi giả bộ cười buồn nói:

- Có gì đâu, bạn anh cũng như bạn Liên mà!

Robe liền nhấc bổng tôi lên và âu yếm:

- Đành vậy, nhưng ngọn lửa trong lòng anh biểu rằng anh có lỗi với em. Đã ngó nhau rồi mà không được gần thì khác nào như một hình phạt, hay là em hết yêu anh rồi?

Nghe Robe nói vậy tôi tức cười, nhưng lại nghĩ: “Được, đã thích leo dây thì cho leo dây luôn thể”. Tôi choàng hai tay ôm chặt lấy đầu Robe mà vít xuống làm bộ nhõng nhẽo:

- Ghét anh ghê! Anh mắc tật đó từ bao giờ vậy? Chỉ ưa chụp tội cho người khác, còn mình thì...

Không kịp chờ tôi nói hết câu, Robe vội vàng năn nỉ:

- Thôi bé, cho anh xin mà!

Robe ngồi xuống ghế rồi hỏi luôn:

- Bữa nay Liên về sớm được không? Anh có chuyện cần bàn với em.

- Chuyện chi anh? Mình nói luôn ở đây không được sao?

- Không, chuyện này phải về nhà, chỉ có hai đứa mình, anh không thích nói ở đây, Liên có thể chiều anh được không?

Tôi nghĩ rồi gật đầu:

- Vâng, anh chờ Liên chút xíu nha!

Tôi cho kêu người quản lý tới dặn dò công việc của bar rồi cùng Robe về phòng riêng của ổng. Robe đã chuẩn bị cho cuộc gặp này. Biết tôi ưa trái cây nên Robe đã bày sẵn trên bàn một đĩa lớn hoa quả.

Tôi nhúp một trái bôm ăn ngon lành. Cử chỉ tự nhiên đó làm cho Robe rất hài lòng.

- Có chi uống không anh? - Tôi hỏi giọng vòi vĩnh.

- ừ nhỉ, anh sơ ý quá. Đây, anh đã chuẩn bị sẵn để đón em mà!

Robe vừa nói vừa mở tủ lấy ra một ly sữa lạnh đưa cho tôi. Riêng Robe ông ấy uống một ly cà phê rất đặc. Nhấp vài ngụm nhỏ, Robe bắt đầu nói:

- Liên à, anh mong muốn một điều này không biết em có đồng ý với anh không. Từ bữa gặp em, anh đã có ý nghĩ đó, nhưng mãi tới hôm nay mới dám nói, hy vọng rằng em sẽ không từ chối?

Robe ngó tôi vẻ chờ đợi. Tôi bình tĩnh nói:

- Xin mời anh cứ nói.

- Anh muốn rằng Liên sẽ là vợ anh. Chúng mình sẽ làm giấy sống chung. Anh sẽ bao cả cuộc sống cho em để em đỡ vất vả, vậy em có đồng ý không, cưng của anh?

Robe đã nói trúng ý của tôi. Tôi vẫn mong điều đó sẽ đến. Nhưng thiệt tình tôi cũng không ngờ nó đến nhanh và dễ dàng như vậy. Tôi hoàn toàn không có tình yêu với Robe. Mặc dù chưa một lần yêu, sau khi bị Thịnh cướp mất sự trinh trắng của đời con gái, tôi cũng chưa lúc nào nghĩ tới chuyện mình phải yêu một người như thế nào. Nhưng Robe đến với tôi, sự buông tuồng của một đêm qua đi buộc tôi phải suy nghĩ. Robe nói ổng yêu tôi nhưng tôi dư biết rằng ổng đã lừa dối ngay cả bản thân mình. Vậy dại gì mà tôi không nói tôi yêu ổng? Nhớ tới Ma-ri bữa đó tâm sự với tôi về người chồng Pháp của nó, nó biểu:

- Tao có yêu gì nó, nhưng cứ nói là yêu đi, mình có mất gì đâu mày? Bây giờ cặp với tụi Pháp là lợi nhứt đó vì tụi này rất sộp, mày biết không? Tao chẳng cần làm gì cũng dư tiền xài, mặc sức đi chơi chẳng ai ngăn cấm. Mày có ưng lấy chồng Pháp, bữa nào tao giới thiệu cho.

Tôi biết Ma-ri có lý, và chừng nào câu chuyện vẫn đang nằm trong mục đích kiếm tiền, ăn chơi chốc lát, tình trăng tình cuội một vài đêm, thì tôi sẵn sàng làm như Ma-ri. Nhưng đây lại là chuyện xây dựng gia đình nghiêm chỉnh, là sự ràng buộc vợ chồng, là chuyện của cả một cuộc đời nếu tôi thích vậy. Thái độ nghiêm túc của Robe buộc tôi phải suy nghĩ chín chắn. Mấy phút trôi qua mà tôi vẫn chưa quyết định được. Khi tôi ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt đầy khích lệ của Robe. ổng tiến lại nắm tay tôi, gặng hỏi:

- Thế nào bé? Bắt anh trông hoài muốn đỏ cả mắt rồi nè!

Cái chân tình của Robe làm cho tôi tin chắc đây là thời cơ hiếm có để đứt đoạn với cuộc sống lầu hồng. Nhưng lần đầu đi lấy chồng mà phải cặp với một người ngoại quốc, tôi vẫn thấy nó khó ăn nhập thế nào ấy... Tôi ấp úng trả lời:

- Cám ơn anh. Liên rất sợ cuộc sống làm vợ, rất sợ sự ràng buộc nên anh cảm phiền lựa người khác, nếu anh thiệt sự muốn lấy vợ Việt Nam. Còn Liên, Liên chỉ ưng làm một người tình thôi.

Robe vẫn nài nỉ:

- Anh không muốn lựa ai khác ngoài em vô cái vị trí đó, Liên có hiểu anh? Anh thương em thiệt tình, anh muốn lo cho em một cuộc sống đàng hoàng như ngày xưa ông Ros đã lo cho mẹ em đó, sao em nỡ chối từ nỗi thực tâm của anh?

Bỗng nhiên lòng tôi cuộn lên nhớ mẹ. Toàn thân tôi thì say ngây ngất tưởng như cuộc đời mẹ đang sống dậy nhập vào số phận tôi do một phép luân hồi kỳ lạ. Ôi, cái đứa con nít rũ rượi như đống giẻ rách trên chuyến tàu di cư năm 54, cái đứa học trò bị bỏ quên run rẩy trước các bà xơ cô nhi viện ngày nào... thế mà chỉ hôm sớm, bỗng biến thành một người đàn bà giàu sang, cao cả, kẻ hầu người hạ oanh liệt kém ai? Phép lạ đó, tôi biết chắc nó sẽ thành nếu tôi nhận làm vợ Robe, như nó đã thành khi mẹ nhận làm vợ ông Ros.

Robe im lặng. Căn phòng im lặng. Tôi như đang chìm trong nỗi buồn vui khó tả. Hai giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay. Tôi nghe đâu đây cái âm điệu thiết tha của những lời khuyên hồi nào của mẹ và chị Kim Thanh, về đồng tiền, sắc đẹp, về cuộc sống và nhân tình... Tôi nói với Robe:

- Liên tin lời anh.

Thế là từ bữa đó tôi và Robe sống với nhau. Tờ sống chung được làm theo đúng thủ tục ngay sáng hôm sau.

Robe dọn hẳn về ở với tôi. Cuộc sống nhàn hạ, êm đềm của những ngày đầu làm cho tôi cảm thấy hứng thú. Công việc ở bar tôi giao hẳn cho người quản lý và bà chủ nhà lo liệu. Lúc này tôi không cần tiền nữa vì nguyên số tiền của Robe cho tôi cũng dư xài.

Tôi thích thú thấy mình được nhiều cái hên hơn mẹ. Chúng tôi không ai có con riêng. Robe chưa lấy vợ Pháp và coi tôi là vợ chính thức, khác với ông Ros chỉ coi mẹ như chỗ trú chân. Tôi dành hẳn cuộc sống chính cho gia đình. Rỗi rãi thì giờ, tôi cũng bày biện ra những điều bận rộn quen thuộc thời còn dưới mái nhà mẹ. Hết tưới cây, tỉa hoa, sửa sắc đẹp, thay đổi mốt quần áo, thì lại tiệc tùng, dạ hội... nhất nhất đều dựng lại y như cũ. Khác với mẹ Phượng chăng là ở chỗ tôi đua đòi uống rượu mùi, hút thuốc lá và đặc biệt say mê bài tứ sắc! Cũng khác cả với Kim Thanh. Chị Thanh chuộng những cơn tình dục rực lửa với bất cứ người khách nào nhiều tiền; còn tôi thì chỉ chung thuỷ với Robe, thụ động để cho ông, ngày này qua ngày khác, từng chút từng chút lôi cuốn vào một nếp sống mới lạ mà tôi chỉ biết nhắm mắt đi theo như một người vợ hăm hở và dễ bảo.

Đó là một nếp sống hoàn toàn theo lối Âu, Mỹ thời nay của các nhà doanh nghiệp quốc tế ăn chơi lõi lọc. Trong mọi sinh hoạt, Robe tỏ ra có tính kế hoạch chi ly và chặt chẽ. Chẳng hạn như từng ngày trong tuần ông ta quy định cho tôi mặc áo màu nào, trang điểm theo kiểu cách nào... Cả trong sự làm tình, Robe cũng chia theo lịch, đêm thứ bảy là gần nhau lâu theo “nghệ thuật”, đêm thứ tư là gần nhau chỉ theo bổn phận người chồng. Những lúc tôi rỗi thì tha hồ học thêm trên phim nhựa, tranh ảnh, sách báo khiêu dâm mà Robe a-bon-nê không thiếu loại nào. Trong suốt thời kỳ sống chung, không bao giờ Robe làm sai lịch! Còn tôi thì sau gần hai năm làm một người vợ chính chuyên, cắc cớ thay, lại tiếp thu vào một thứ văn minh ma quỷ của nghề chủ chứa, đôi khi tôi còn thì thầm mách bảo lại cho các cô gái trong bar mà không khỏi thẹn thùng chút đỉnh về kiến thức và tài nghệ của mình...

Robe rất nhiều bạn bè, phần đông là người Pháp và một ít người Tàu. Đám người này thường tụ tập ở nhà tôi ăn nhậu và bàn chuyện buôn bán. Tôi rất ít chú ý đến công việc của họ vì tôi không thích chen vô chuyện người khác. Nhưng rồi một lần tôi thấy Robe và cả hội của ổng chuẩn bị một cuộc đón tiếp thiệt long trọng. Tôi tưởng đâu đông khách lắm, nhưng khi tới chỉ có một người đàn ông. Người này khoảng bốn mươi tuổi, có dáng nhanh nhẹn, tháo vát. Họ bắt đầu ăn nhậu rồi bàn chuyện thời cuộc, tới chuyện hiệp đồng làm ăn. Tôi nghe một ông trong hội của Robe nói:

- Tụi này rất ơn anh Hai, mong anh Hai lưu ý giúp cho, chuyến này trót lọt thì lời thu về tụi này không quên phần anh Hai đâu.

Người kia vẻ quan trọng:

- Khó đấy, mình tui xoay xở đã đành, nhưng còn phải qua bao nhiêu cửa nữa, tụi nó sắc ăn lắm đó nghe, lơ mơ không trúng ý tụi nó thì chỉ có mà đi đứt.

- Được, anh Hai cứ yên tâm mà, tụi này bao giờ cũng biết điều hơn người khác chớ đâu đến nỗi.

Nói qua lại một lúc lâu thì câu chuyện lắng xuống, dường như sự mặc cả giữa đôi bên đã ổn, Robe kêu tôi lại nói:

- Liên đi kiếm giùm một cô gái nào kha khá chút nghe!

Tôi đoán chắc là ông khách kia yêu cầu, nhưng vờ hỏi:

- Chi vậy anh? Sao lại kêu có một cô thôi à?

Robe suỵt khẽ rồi nói:

- Cha quan thuế đó! ổng đòi chi chẳng phải chiều? Tụi anh mời ổng đó tới cốt vậy để nhờ ổng giúp cho chuyến hàng này mà! Ba ngàn mét soa Pháp đó, phải chuyện chơi đâu! Thôi đi đi bé, nhớ kiếm cô nào sạch sẽ chút nha!

Tôi chợt phật ý, nhưng rồi đành chiều theo Robe. Đã là chủ bar thì nề hà chi chút việc làm ma-cô gọi gái?

Nhưng chỉ vài giờ sau, Robe lại bảo tôi ra ngủ tạm nhà ngoài để nhường phòng ngủ của hai vợ chồng cho tên quan thuế đi gái, còn Robe thì nhậu và chơi bài tới tận sáng luôn.

Đến nước này thì tôi tức ứa họng. Cái buồng ngủ thiêng liêng của đôi vợ chồng đã biến thành căn nhà chứa. Tôi toan cãi lại Robe nhưng lại thôi. Tất cả những gì Robe đang cung phụng cho tôi đều từ những cú áp phe như vậy mà ra cả!

Không lý giải được cuộc đời, từ đó tôi đâm ra buồn chán, hết muốn làm chính chuyên chi cho thêm sầu thêm tủi.

Tôi bắt đầu mang bầu. Sự mệt mỏi, nặng nề càng làm cho tôi buồn chán hơn. Tôi xa lánh các vũ trường, rạp hát và uống rượu nhiều hơn, chơi bài nhiều hơn để tìm quên. Còn Robe, ông ta cũng bắt đầu quan hệ với những cô gái khác. Tôi dư biết điều đó nhưng không hề có ý ghen tuông với ổng; miễn sao ổng cứ cung phụng cho tôi khi nào cũng dư dả tiền xài là được. Lúc này tôi lại đang cần có nhiều tiền để chạy theo con bạc. Được cái Robe rất chiều tôi trong chuyện này, bất kể lúc nào tôi cần tiền và cần bao nhiêu ổng cũng có ngay. Tôi nghĩ thế là quá đủ. Từ giờ thì tôi cũng chỉ cần ở Robe có vậy thôi.

Tôi chơi bài thâu đêm suốt sáng. Robe phải la lên:

- Coi chừng mệt đó Liên! Em cần giữ sức khoẻ cho tốt, nay mai sắp làm mẹ rồi còn vất vả nhiều đó.

Robe đi về thất thường nhưng vẫn tỏ ra quan tâm đến vợ lắm. Có bữa tôi đau bất tử, ổng cuống quýt lo chạy thầy thuốc về khám bịnh và cắt thuốc cho tôi. Nhưng cái tật của tôi không khỏi, cứ hết đau là tôi lại ngồi lỳ ở sòng bài. Phải nói nếu không chơi bài thì tôi thấy vô cùng buồn chán.

Tôi cũng bắt đầu uống rượu mạnh, mỗi ngày phải tợp vài ly rồi làm gì mới làm. Gặp khi thua bài thì không chừng, uống cho hả sự cay cú mới thôi. Tôi mang bầu được năm tháng thì Robe có công chuyện phải về Pháp, ổng nói sẽ ráng thu xếp để qua Việt Nam trước khi tôi sanh. Robe rất thận trọng nhắc tôi chú ý giữ gìn sức khoẻ, không nên thức đêm nhiều... Tôi cũng gật đầu vâng dạ để cho ổng yên tâm mà đi. Nhưng rồi đâu vẫn đấy, thậm chí tôi càng lao theo cái vận đỏ đen của con bạc hết ngày tới đêm. Số tiền Robe để lại cho tôi bồi dưỡng sức khoẻ và phòng khi đau yếu, tôi cứ rút dần đi chơi bài. Tôi bị thua liên tục, càng thua tôi càng cay cú ném tiền ra chơi cho đã. Thế rồi số tiền của Robe chẳng mấy đã cạn, tôi buồn bã tới bar tính thu xếp lấy một món tiền để chuẩn bị cho ngày sanh. Anh quản lý thấy tôi mừng rỡ nói:

- Cô Liên! Sao cô đi đâu lâu vậy hôm nay mới tới, ở đây các cô ấy nhắc tới cô hoài.

Khi tôi hỏi tới số tiền thâu được trong thời gian qua thì anh ta tròn mắt:

- ủa, tiền bà chủ Mai Chi nắm cả rồi! Cách đây ba ngày, bả còn tới vét sạch trơn, bả nói bả và cô sẽ tính toán với nhau mà!

Tôi sững người. Sao bà Mai Chi lại nắm cả tiền mà không nói gì với tôi? Chắc phải có điều gì mờ ám đây. Tôi nghĩ vậy và đi kiếm bà chủ nhà để hỏi cho ra nhẽ.

Tôi vội vàng về nhà và sang phòng bà Mai Chi. Tôi cố giữ nét mặt bình thản trước khi gặp bà, nếu bà biết điều thì tôi sẽ làm hoà ngay, miễn là hai bên cùng có lợi... Oái oăm thay, cửa phòng bà Mai Chi đã khoá chặt, không hiểu bả lại đi đâu rồi? Tôi chán ngán về phòng mình nằm vật ra giường và cảm thấy sự mệt mỏi, nặng nề lên tới tột đỉnh. Cái thai trong bụng đang cựa đạp, nó nhắc tôi phải chuẩn bị đón nó ra đời. Sốt ruột quá, tôi đành kiếm chị người làm để hỏi thăm may ra chị biết bà chủ đi đâu. Tôi gặp chị đang lau chùi mấy thứ đồ dùng ở nhà bếp. Tôi hỏi ngay:

- Chị Tư biết bà chủ đi đâu không?

Chị Tư ngó tôi ngại ngùng rồi nói:

- Thưa cô, bà chủ đi dặn không được nói cho cô biết...

Khó hiểu quá. Tôi đứng lặng đi một hồi lâu và linh tính cho tôi biết có một sự gì không hay. Tôi gặng hỏi chị Tư, giọng nài nỉ:

- Chị cứ nói đi, tôi cần lắm chị Tư à. Có thể tôi đã bị bả gạt chăng?

Coi vẻ mặt thiểu não của tôi, chị Tư không nỡ giấu giếm, chị nói:

- Cô Liên à, cô còn trẻ nên dễ tin người quá, đúng là cô bị lường gạt, bà Mai Chi bả đã đáp máy bay đi Hồng Kông cùng với một ông tên là Thịnh rồi. Căn nhà bả đã bán cho một ông người Pháp. Cách đây một tuần ông ta đã tới nhận nhà và trao tiền mặt, hẹn chừng tháng nữa ông ta đưa vợ con về đây ở.

Tôi tái mặt. Không ngờ bà chủ nhà lại trở mặt với tôi như vậy. Và, tôi chợt nhớ có một hôm, cách đây chừng mươi ngày, tôi thoáng thấy bóng Thịnh, cái tên đã cướp mất đời con gái của tôi, bây giờ lại đồng loã với Mai Chi để cướp trọn số tiền trong tay tôi. Sự uất ức làm tôi không khóc được nữa.

Chị Tư thấy tôi buồn, chị ái ngại:

- Xin cô đừng giận tôi nghe cô Liên! Bà chủ dặn tôi tuyệt đối không được nói điều gì với cô. Khi bả chưa đi bả giao hẹn nếu việc bị lộ, cô hay được thì chỉ có tôi nói thôi, bả sẽ trừng trị cho biết mặt. Hôm nay bả đi rồi tôi mới dám nói với cô, thấy cô buồn làm tôi cũng ân hận.

- Cám ơn chị Tư. Tôi đâu có giận chị, chị đừng lo. Bây giờ chị biểu tôi phải làm gì? Mất hết tiền, mất nhà, còn đứa con trong bụng sắp ra đời... Tôi căm thù bà Mai Chi biết chừng nào!

Chị Tư an ủi:

- Thôi cô đừng buồn nữa, buồn cũng chẳng lấy lại được mà, cô càng không thể theo chân họ sang Hồng Kông được đâu. Bà Mai Chi và nhân tình của bả mới đi bữa qua, nhưng hôm nay chắc họ đã yên ổn ở một thành phố nào đó rồi, có trời mà hiểu nổi. Cô lo củng cố lại bar, làm ít ngày lấy tiền thuê nhà đặng còn sanh chớ.

Tôi vắt óc suy nghĩ làm cách nào để lấy lại số tiền nơi bà chủ. Một tia hy vọng chợt loé lên trong óc tôi: dì Lin-da! Chỉ có dì Lin-da mới làm được việc này, vì dì quen thân cả với bà Mai Chi và Thịnh, dì lại thông thạo đi về trên đất Hồng Kông...

Nhưng chẳng lẽ tôi lại tới để xin dì cứu giúp trong khi tôi đã thề là từ mặt với dì? Mà bỏ mấy triệu bạc trong túi bà Mai Chi thì tôi không chịu nổi. Rốt cuộc tôi vẫn phải quyết định nhờ dì Lin-da.

Tôi tới nhà dì Lin-da gặp lúc dì đang chuẩn bị đi đâu chẳng rõ. Dì đón tôi từ cổng:

- Liên tới chơi hay có chuyện gì đó? Mau quá hà, con nhỏ sắp trở thành bà mẹ rồi chớ đùa đâu, mới đó thôi mà...

Dì vừa nói vừa ngó tôi coi bộ xét nét lắm. Tôi vô đề ngay:

- Liên tính phiền dì một việc này không biết có được không?

- Việc chi đó, cứ nói đi coi nào?

Tôi kể tỉ mỉ cho dì nghe về vụ bà Mai Chi gạt tiền tôi đi Hồng Kông với Thịnh. Dì nghe coi vẻ ngạc nhiên lắm. Dì biểu:

- Tụi nó liều quá ha! Vậy con tính sao bây giờ?

- Liên nghĩ dì là người quen với bà Mai Chi và ông Thịnh, dì lại thông thạo ở bển luôn. Liên nhờ dì qua bển gặp hai người kia lấy cho Liên phân nửa số tiền mà bà Mai Chi mang theo. Đó là tiền thâu được ở bar mấy tháng nay, bả cuỗm sạch không trừ lại một đồng nào. Lại còn bí mật bán cả nhà cho người khác... Dì giúp Liên, Liên sẽ lo cả vé may bay đi, về và tiền ăn cho dì ở bển, dì chịu không?

Dì cười:

- Cô bé yêu cầu việc lớn quá đó. Nhưng thôi được, vì tình nghĩa với Phượng, Lin-da này chẳng ngại chi cả, vậy bao giờ lên đường nào?

- Con tính ngay ngày mai. Con sẽ lo vé, dì chỉ việc lên máy bay mà đi thôi. Vì như chị người làm cho biết, họ mới đi bữa qua mà dì, có thể họ cũng chưa đi đâu xa nên dì kiếm còn dễ, đỡ vất vả dì à.

Ở nhà Lin-da về, tôi tức tốc nhờ người lo vé máy bay đi Hồng Kông tính cả hai lần đi về. Tôi tới bar lấy thêm được ít chục ngàn để cho dì Lin-da xài thêm, mua ít trái cây cho dì ăn đường đỡ mệt rồi lái xe thẳng tới nhà dì. Tôi trao cho dì tất cả vé may bay, tiền và quà, không quên cám ơn dì trước. Dì hẹn lâu nhứt là một tuần sẽ trở về.

Tôi đợi một tuần, mười ngày rồi hai mươi ngày, vẫn không thấy tăm hơi dì Lin-da đâu. Tôi linh cảm rằng lần thứ hai, tôi lại bị dì Lin-da gạt.

Mãi tới hôm tình cờ gặp được người nhà lão Thịnh vừa từ Hồng Kông sang mới hay là dì đã ở lại hẳn bên ấy lấy một ông chồng người Hoa và đang cùng với Mai Chi và Thịnh tính kế chung lưng hùn vốn mở một nhánh làm ăn với bọn buôn gái quốc tế thế nào đó...

Nghe xong câu chuyện, tôi không còn đủ sức để nhận ra cay đắng nữa. Lần đầu tiên vào đời tôi bị rơi luôn vào giữa vòng tay của những con người bịp bợm trơ tráo nhất mà khi mẹ Phượng còn sống tôi vẫn thật thà tưởng rằng họ chí cốt như ruột thịt.

Tôi đã toan lên xe mở máy lao đi thật nhanh rồi cho đâm vào gốc cây chết đi cho rảnh thì sực nhớ ra là mình đang mang bầu, chỉ còn mười ngày nửa tháng là sinh. Vì vậy, dẫu tím ruột bầm gan, tôi vẫn phải gác mối thù và sự kinh tởm sang một bên, chờ ngày có vay có trả. Vâng, thưa các “bà” các “dì” như Mai Chi, Lin-da! Các bà giỏi chỉ vì tôi không biết theo gương mẹ Phượng. Mẹ khôn ngoan, rắn rỏi, mẹ lịch thiệp nhưng “già dơ” nên các dì, các bà không dám giở ngón... Được, tôi tha thứ cho họ, cho các dì, các bà! Họ là thầy dạy tôi vào đời phải biết lừa, biết ác... Hãy coi chừng, những người sẽ đến với tôi sau này, trên con đường tôi đi, nếu Đức Chúa Trời đã định cho tôi phải đi tiếp con đường mẹ Phượng đã dẫn tôi vào!

Buồn chán và bối rối, tôi cuống quýt điện cho Robe qua, sợ rằng khi sanh không biết trông cậy vô đâu. Rất may là Robe qua được hai ngày thì đứa bé ra đời. Chúng tôi kiếm một căn phòng khác cùng ở trong khu Chợ Lớn. Robe đã rất chu đáo sắm đồ từ bên Pháp mang về cho đứa bé. Những ngày tôi mới sanh, Robe tỏ ra đặc biệt ân cần. Thấy tôi buồn, Robe nhẹ nhàng khuyên nhủ:

- Anh xin Liên, em đừng buồn nữa, có đáng gì đâu, anh sẽ đền bù cho em. Anh chỉ mong em hãy quên đi tất cả để lo bổn phận làm mẹ.

Robe đặt tên cho đứa bé là Jiaki, cháu trai kháu khỉnh và rất giống Robe. Cũng có thể đó là lý do khiến Robe phải lưu tâm tới nó nhiều hơn.

Còn đối với tôi, tôi rất thương Jiaki, nhưng sự bận bịu và những điều gần như trói buộc đã làm tôi cảm thấy ngại ngùng, và phần vì tôi chưa quen nuôi trẻ nữa. Tôi yêu cầu Robe mướn cho tôi một bà vú chuyên việc bế ẵm và chăm sóc Jiaki, Robe bằng lòng ngay và sau hai ngày tôi đã có người san sẻ. Jiaki được bà vú già bế ẵm cả ngày lẫn đêm, mỗi ngày tôi chỉ phải cho nó bú hai, ba lần thôi. Bà vú già rất hiền lành và chăm chỉ, tháng tôi trả cho bà mười hai ngàn, cơm nuôi.

Khi Jiaki tròn ba tháng, tôi nghỉ cho bú luôn. Jiaki được ăn sữa ngoài hoàn toàn. Lúc này, bà vú đảm nhiệm luôn cả việc cho ăn. Jiaki mấy ngày đầu chưa quen nó khóc nhiều, tôi cũng bị tức sữa khó chịu nhưng tôi vẫn quyết giao hẳn cho bà vú nuôi dưỡng thằng nhỏ. Tôi trả tiền thêm cho bà một ngàn một tháng.

Thế là tôi được rảnh rang đi chơi, đi coi, chơi bài, uống rượu... đủ thứ, bất kể lúc nào. Tôi nghĩ mình có đồng tiền trong tay, tội gì phải chịu vất vả cực nhọc, đồng tiền nó giúp mình nhàn nhã mà con mình vẫn sướng; một đôi khi tình mẫu tử có trở về trong tôi, tôi lại tự biện bạch với mình như vậy.

Robe không ở cùng nhà với tôi nữa, ổng tới thương xá Rex ngủ. Mỗi khi cần thiết, ổng tạt về thăm Jiaki, có gặp tôi thì hai người trao đổi vài câu chuyện rồi lại chia tay.

Tôi biết Robe vẫn thì thụt với con Tuyết Lan ở vũ trường Sampan và nhiều cô gái khác, nhưng tôi làm lơ như không có chuyện gì xảy ra. Tôi mặc sức đi chơi với bạn bè, các buổi đi nhảy đầm, uống rượu, ban ngày ngồi lỳ với những ván bài, ăn thua cũng chẳng ăn thua nhưng cốt là cho thời gian qua đi. Với Robe, tôi không cần gì ngoài tiền. Ổng cũng rất biết điều về chuyện này. Tháng tháng ổng dành cho Jiaki một trăm năm mươi ngàn. Tôi thì bất kể, hễ thua bài, hết tiền là tôi tới Robe vì có sợi dây ràng buộc cụ thể là Jiaki. Robe hiểu nên ổng rất sòng phẳng, không khi nào ổng để cho tôi phải phàn nàn về điều đó. Còn về tình cảm, tôi để cho Robe tự do và ngược lại, Robe cũng không xét nét, bắt bẻ gì tôi. Ổng đã từng nói:

- Một tình yêu đẹp không có nghĩa cứ phải là của nhau. Khi người ta gặp một người khác hợp ý, người ta có thể quan hệ một cách tự nhiên, không có gì ràng buộc cả.

Cuộc sống như vậy cứ đều đều trôi đi, Robe vẫn gởi tiền đều đặn để nuôi Jiaki. Thực ra thì số tiền đó chi phí cho cả hai mẹ con cũng vẫn thoải mái. Nhưng tôi là cây bài, cây rượu nên chẳng tháng nào đủ cả. Xin Robe hoài cũng ngài ngại, tôi nghĩ cách kiếm thêm tiền xài. Nhờ có con bạn môi giới, tôi nhận một chân dẫn khách thuê nhà, gởi xe ăn tiền đầu. Số tiền thâu được cũng kha khá, tôi xài vung tay luôn.

Jiaki được chín tháng. Thằng nhỏ bụ bẫm và đáng yêu quá chừng. Nhiều khi ngó con chơi với bà vú, tôi chợt buồn vì thấy mình có lỗi với nó; nhưng rồi những đam mê, cố tật lại khiến tôi dễ dàng quên đi tất cả.

Một hôm Robe tới kiếm tôi và nói:

- Anh sắp về Pháp, và có lẽ còn lâu lắm mới có dịp trở lại Việt Nam, anh muốn Liên và Jiaki cùng đi. Về bên đó anh sẽ đảm bảo cho em và con một cuộc sống yên ổn và hạnh phúc, Liên thấy sao?

Tôi nghĩ rồi trả lời:

- Nếu anh nhứt định phải về Pháp thì anh cứ về, còn Liên, Liên không đi với anh được đâu.

Robe dùng mọi lời lẽ thuyết phục nhưng tôi vẫn không chịu. Tôi nghĩ hai năm thử làm người vợ hiền ngay trên quê hương mình còn không được, huống gì giờ thêm bao nhiêu cái nghiền, cái tật mà qua bên đó, lỡ gặp chuyện không may, Robe chán mình thì lúc đó bấu víu ai được. Tôi nhất quyết từ chối.

Robe biết không thể lay chuyển được tôi đành đề nghị:

- Vậy thì Liên để anh mang theo Jiaki qua bển, xa nó anh nhớ không chịu nổi; còn em thì tuỳ, anh không dám ép buộc.

Một cái gì đó nhói lên trong tim tôi, rồi nó lại dịu đi sau vài phút. Jiaki đang ngủ, nó có hiểu tôi đang nghĩ gì về nó? Trước đề nghị của Robe, tôi suy xét thiệt nhanh. Tôi thương Jiaki. Tôi muốn cho con sau này đàng hoàng, sung sướng. Nhưng nếu tôi cứ giữ Jiaki ở lại, sau khi Robe đi rồi, tôi sẽ hết tiền, vô nghề nghiệp; lấy gì để nuôi con. Còn Robe, ổng có nhiều nghề kiếm ra tiền, qua bển lại có gia đình phụ cho, ổng dư sức đảm bảo cho Jiaki sung sướng...

Với ý nghĩ đó, tôi đành lòng chia tay với Jiaki. Tôi xúc động nói với Robe:

- Liên rất thương Jiaki, nhưng anh muốn mang nó về bên Pháp thì tuỳ anh, Liên không dám ngăn cản, chỉ xin anh hãy thương nó, lo cho nó một cuộc sống đầy đủ để sau này lớn lên nó sẽ không oán hận bố mẹ nó.

Ngày chia tay đã tới. Tôi tiễn Robe ra tận sân bay.

Khi đã ẵm Jiaki trên lòng, Robe còn năn nỉ:

- Tại sao Liên không cùng đi với tôi? Phải chăng tôi quá già đối với Liên? Về bên đó Liên gặp Ros, ba Liên, cuộc đời Liên sẽ không bao giờ khổ đâu.

Lời nói cuối cùng đó khiến tôi xúc động, nhưng tôi vẫn quyết định ở lại. Robe đành ẵm Jiaki lên máy bay. Tôi vẫy tay từ biệt Robe và con mà cảm thấy trong lòng trống trơ ra như mình bị mất đi tất cả những gì đang có trước đây dăm phút.

Thu Trang —★— MỘT KIẾP LÊNH ĐÊNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.