Một Kiếp Lênh Đênh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

Tôi về sài Gòn, mướn lại căn phòng đã trả. Hy vọng dựa vào người Mỹ để làm giàu sụp đổ thì nỗi lo cho sinh kế lâu dài cũng trỗi dậy. Không tìm ra nghề gì khác, tôi xin đi làm lại ở vũ trường Sam-pan. Những điệu nhạc, màu đèn, ly rượu lại làm tôi mê mải chìm đắm trong mơ say, thản nhiên bỏ mặc cho đời mình cuốn theo chiều gió.

Phòng ở của tôi tuy đơn sơ nhưng cũng có đủ những tiện nghi cần thiết. Tôi đi làm, vài ba ngày lại dẫn một người khách về ngủ đêm.

Tình cờ tôi gặp lại Mai, người tình của Tuân ngày xưa. Nhà Mai ở cùng một building với tôi. Bữa gặp nhau, tôi hỏi:

- Bây giờ Mai còn giận tôi nữa không?

Mai cười:

- Không bao giờ nữa, ngày xưa khác, bây giờ khác. Lúc này mình có chồng rồi, tuy hơi lớn tuổi nhưng cũng tạm được.

Tôi có qua nhà Mai mấy lần. Chồng Mai người Tàu cỡ tuổi ngoài bốn mươi.

Một hôm tôi dẫn Tín làm ở Việt Nam thương xá Ngân hàng về nhà ngủ đêm. Vừa tới building, Tín nói liền:

- Liên ở đây à? Chỗ này trên lầu hai có một cái động sang đấy.

Tôi ngạc nhiên hỏi Tín:

- Sao em không biết, động nào đâu? Trên đó đều mấy cô lấy Mỹ mà. Có con bạn em nó lấy chồng Tàu chớ đâu có ai?

Tín cười nói:

- Em không tin để anh kêu cô chủ giới thiệu cho em nghe.

Một lát Tín dẫn Mai và hai cô gái qua! Từ hôm đó tôi biết Mai là chủ động. Mai với tôi đã hiệp tác giới thiệu khách cho nhau. Tôi thường cho mướn phòng khi nhà Mai đông khách. Cũng có khi Mai giới thiệu khách cho tôi luôn và không ngần ngại ăn chia tiền với tôi rất chặt chẽ!... Nhớ lại mới ngày nào Mai cũng là cô dạy trẻ nghèo ngơ ngác tới quân lao thăm nuôi Tuân với nải chuối và ổ bánh mỳ, thế mà bây giờ đã trở thành một mụ chủ chứa dày dạn, tôi càng nực cười với bốn lần lấy chồng của mình!... Xã hội này không thể hoàn lương được! Hoàn lương chỉ là đi đường vòng!... Buông thả, buông thả không ngập ngừng mới là cách đạt tới giàu sang nhanh nhất.

Vừa đi làm cave, tôi còn thường xuyên đón khách về ngủ đêm tại nhà.

Rồi được các bà xẩm giới thiệu, tôi cũng đi khách thêm ở các khách sạn ngoài. Tôi hay đi ở Mã Nhật Tân và Palace.

Tôi thích đi ở hai nơi đó vì mỗi nơi có một sự hấp dẫn riêng. Palace rất sang với những căn phòng đủ tiện nghi tối tân, khách ở Palace cũng toàn loại khách sộp, mỗi lần đi về được món tiền dễ chịu lắm, nếu gặp ông nào vừa trúng áp phe, không chừng còn được ổng cho riêng cả năm, mười ngàn làm kỷ niệm. Với lại thú thiệt, con người tôi lúc này đâu còn có bản chất siêng năng của những ngày thơ ấu? Tôi thích những căn phòng gắn máy lạnh cùng mọi tiện nghi sang trọng khác, thích ánh đèn màu đêm đêm và những giờ phút ngập chìm trong sự hoan lạc. Tới Palace bao giờ cũng thấy thoải mái vì mọi thứ đều hợp với tôi.

Còn ở Mã Nhật Tân, các căn phòng bày biện theo kiểu Nhật. Ngày xưa, một thời sống với mẹ nuôi, tôi đã quen với lối sống Nhật Bổn của mẹ.

Khách sạn Mã Nhật Tân còn lưu lại trong tôi nhiều kỷ niệm nhưng nhục nhã ê chề nhất là kỷ niệm về lần gặp lại Tuân, người chồng cũ. Chiều đó, như mọi chiều khác, tôi được tài pán báo đi khách đêm ở Mã Nhật Tân. Tôi sửa soạn cùng với hai cô gái nữa tới khách sạn. Khi chị xẩm trao cho tấm cạc nhỏ ghi số phòng đi khách, tôi hăm hở bước lên lầu với một ý nghĩ đã được vo tròn trong đầu: “tiền”. Cánh cửa phòng mở ra và nhanh chóng được đóng lại. Tôi bàng hoàng nhận ra Tuân là khách đang ngồi chờ gái. Biết là không thể thoát được nữa, tôi đành bước tới gật đầu chào. Tuân ngó tôi từ đầu tới chân rồi nói, giọng mỉa mai pha sự hằn học:

- Không ngờ lại gặp cô ở đây! Tôi tưởng cô phải rời bỏ cuộc sống này lâu rồi, vậy mà...

Tôi cố trấn tĩnh lại và cắt ngang lời Tuân:

- Vâng, tôi vẫn vậy, miễn là đời tôi không làm hại tới ai là được rồi, cần chi anh phải quan tâm tới?

Tuân đay lại tôi đúng cái câu người chồng Mỹ đã mắng Sary:

- “Vẫn vậy”!... Cả đời cô chỉ biết mỗi việc đi làm đĩ thôi à? Vậy thì chơi cho bõ ghét...

Đêm đó, không còn cách nào khác, tôi phải làm phận sự đi khách với Tuân. Tôi cũng không ngờ Tuân hận thù tôi đến thế! Tôi im lặng chịu sự trả thù của Tuân. Có phần tôi cảm thấy sợ nữa. Tuân cố sức cào xé chửi rủa, mạt sát tôi không nương tay, không tiếc lời để thoả mãn thù hận. Mấy tiếng đồng hồ liền, Tuân không để cho tôi yên một phút, hành hạ tôi như một con vật, buộc tôi diễn lại không sót một ngón nhà nghề nào mà Tuân đã moi được ở tôi mấy năm sống chung... Mới đầu tôi còn cảm thấy đau, về sau tôi chỉ còn một cảm giác tê dại... Trời ơi! Bây giờ nhớ lại những phút đó, tôi vẫn không tránh khỏi ớn lạnh cả người. Đã có lúc tôi toan chống lại nhưng phải chịu thua vì biết rằng chỉ cần Tuân nói một lời là số tiền tích kê của tôi đêm ấy sẽ bị chủ giữ luôn! Lúc đó tôi chỉ cầu mong cho trời mau sáng để thoát khỏi tay Tuân. Ác thay, đêm cứ như dài ra, mỗi phút trôi đi chậm chạp, nặng nề. Mãi tới gần sáng Tuân mới chịu buông tôi và lăn ra ngủ như chết. Tôi vội vàng mở cửa phòng trốn ra khỏi khách sạn như kẻ mất hồn. Từ đó tôi cạch không dám đi khách Việt Nam cỡ tuổi gần ba mươi trở lên, vì tôi rất sợ lại phải gặp Tuân, sợ đến nỗi tôi quyết định phải chuyển chỗ ở và chuyển hướng làm ăn đi nơi khác.

Một hôm coi báo tôi thấy đăng tin một căn phòng ở Trần Quý Cáp, đầy đủ tiện nghi, có cả chỗ đậu xe hơi, lầu một, cho mướn một tháng bốn mươi lăm ngàn. Tôi tới điều đình với chủ. Nhà này có cầu thang riêng, có một phòng khách, một phòng ngủ, nhà tắm, nhà bếp, với đầy đủ tiện nghi. Tôi rủ Mai cùng chung nhưng Mai biểu tôi một thân một mình đổi chỗ được, còn Mai nếu đổi chỗ sẽ mất hết khách.

Tôi cũng chuyển hướng xin làm cave trong Chợ Lớn. Lúc này tôi tính chơi với người Tàu, không chơi với người ta nữa. Người ta thường bày đặt khen chê, có mặt cô này thì chê cô kia đủ thứ. Còn người Tàu khác hẳn, nếu không thích thì lần sau họ cứ im lặng đi kiếm chỗ khác.

Tôi được chủ tiếp nhận ngay vì ở đây không có gái Việt.

Đêm đầu tiên đi làm trong Chợ Lớn, tôi gặp ngay bàn tiệc của mấy ông sĩ quan cao cấp. Chị tài pán tên là Hà dắt tôi lại giới thiệu:

- Anh Hùng à, đây là cô Liên, một gái mới ở Sài Gòn vô làm.

Người đàn ông tên Hùng đó vừa tầm người, mắt một mí, nước da ngăm đen. Nghe nhiều người nhận xét thì Hùng rất có duyên, có lẽ một phần cũng vì Hùng có nhiều tiền và nắm trong tay một chức vụ lớn: Trưởng ty cảnh sát quận Sáu.

Hùng ngó tôi, mời ngồi và nói với chị tài pán:

- Cô Liên, tên nghe hay đấy chị Hà à! Được rồi, chị lo thêm cho tôi ít cô nữa, tối nay có mấy người bạn thân, tụi nó kén lắm đó.

Chị Hà là một người Tàu lai Bắc, rất có nghệ thuật trong việc giới thiệu gái cho khách. Buổi chiều, thấy tôi tới xin việc, chị đã ngó tôi từ đầu tới chân, giả bộ rủ tôi nhảy một bản. Rồi chị hỏi tôi đã làm ở những đâu, nhà xa hay gần, đi làm bằng taxi hay có honda...

Tôi dư biết những mánh khoé kín đáo giữa gái và tài pán để hai bên cùng có lợi. Một cô gái rành nghề biết lựa chủ và tài pán để được thường xuyên tiếp khách sộp, ngồi bàn có tích kê nhiều tiền, tất nhiên phải biết điều với tài pán... Tôi vui vẻ nói với chị Hà:

- Nhà em ở Trần Quý Cáp chị ạ! Mai chị có rảnh em rước chị tới chơi. Em có xe hơi nhưng loại thường thôi, Toyota.

Chị Hà ngó tôi, hơi kinh ngạc một giây, rồi nắm tay tôi nói:

- Tay em mềm quá, chiếc nhẫn em đeo hột đẹp ghê. Này bữa nào chị có bà bạn bán chiếc nhẫn hột ba li tám dễ thương lắm, chị giới thiệu em nghe?

Tôi hiểu ngay ý chị Hà nói nếu tôi muốn có nhiều khách sộp chị sẽ giới thiệu cho, sau đó phải có sự đền ơn bằng việc có giá trị tương đương như thế (vì chiếc nhẫn tôi đang đeo tới năm ly hai, không lẽ bỏ đi để mua chiếc nhỏ hơn sao?). Tôi gật đầu bắt tay chị một cách ưng chịu. Vì chuyện lúc chiều là thế, nên tối đầu tiên tôi đã được giới thiệu tới bàn tiệc này mà người chủ chốt là trưởng ty Hùng rất hảo ngọt.

Chị Hà trước khi yểu điệu bước đi còn nói với Hùng:

- Cho em gởi Liên nghe, nó còn lạ lắm!

Tôi hiểu ngay ý chị nói Hùng phải ngồi với tôi, không được giới thiệu cho ai.

Theo chị Hà nói thì Hùng là khách quen của nhà hàng, các cô gái làm ở đây phần đông đều đã qua tay Hùng.

Hùng bắt đầu gợi chuyện với tôi:

- Liên uống gì nào?

- Cho em một ly cam vắt - Tôi trả lời.

- Sao em không uống rượu?

- Dạ thứ đó em ít uống lắm!

Hùng ngó đồng hồ nói:

- Còn cả hai mươi phút nữa các bạn anh mới tới, sợ tụi nó tới không có anh nó lạ, vì thế anh phải tới sớm chờ tụi nó.

Ngó tôi một lần nữa Hùng hỏi:

- Em người Bắc hả Liên?

Tôi vừa gật đầu vừa đặt ly nước cam xuống bàn.

- Liên đã từng làm ở đâu? - Hùng lại hỏi.

- Dạ ở Sam-pan, Sài Gòn.

- ở đó chắc đông khách lắm. Sao em bỏ tới đây?

- Em muốn thay đổi không khí, vả lại tánh em mau chán lắm.

- Liên mới tới hồi chiều phải không?

- Dạ, chừng hai tiếng gặp anh đó.

Hùng nắm tay tôi mời chào:

- Nhảy với anh một bản sì-lô này nghe!

Tôi ngoan ngoãn để cho Hùng dìu đi trong tiếng nhạc uỷ mị. Sàn nhảy rộng hơn ở Sam-pan, ca sĩ thuộc loại Tàu lai, ca nhạc ngoại quốc nghe rên rỉ vì pha tiếng Tàu. Tôi quan sát thấy cách trang điểm và luôn cả cách ăn mặc của các cô cave cũng đều theo lối Tàu, có một vài cô mặc áo dài nhưng không đáng kể.

Nhảy xong bản nhạc, tôi và Hùng ngồi nói chuyện chờ các bạn tới. Một lúc, có sáu ông bạn của Hùng bước vô, ông nào cũng mặc sơ-vin, tướng to con, xài dầu thơm đặc biệt, đầu chải keo thẳng nếp.

Hùng kêu một ông khoảng gần bốn mươi tuổi, nước da đen hơn da Hùng, rất mập và cái bụng có vẻ lớn vì bia. Hùng giới thiệu:

- Đây là trung tá Ân, Trưởng ty cảnh sát quận Năm, còn đây là Liên, một đào mới ở đây.

Ân gật đầu bắt tay tôi và hỏi:

- Cô Liên chắc là Việt chính tông trăm phần trăm chớ?

Hùng đỡ lời luôn:

- Còn phải nói! Vì lẽ đó tôi mới giới thiệu cho anh biết.

Hùng nheo mắt với Ân và cười một nụ cười hàm nhiều ý nghĩa.

Ân và Hùng xoay qua nói chuyện với những người bạn khác. Họ cũng vừa được chị Hà giới thiệu những cô gái khác. Ngó các cô gái, tôi hơi tiếc là mình không sửa soạn kỹ, không ăn mặc theo lối ngày xưa ở bên Phi. Vì thế tôi có vẻ tẻ, chưa thể câu khách và thành người nổi trong bàn tiệc.

Hôm ấy tôi mặc một bộ đồ Tây màu cà rốt đậm, mái tóc cột cao để lộ gáy, một xâu chuỗi hột Hồng Kông, tuy có nét trẻ nhưng vẫn chìm đi giữa các cô gái làm trong vũ trường mặc soa-rê đủ loại và lối sửa soạn của họ cũng rất hấp dẫn.

Hùng đang ngó một cô gái bới đầu từng lọn một, mặc cái soa-rê màu đen có gắn kim tuyến màu trắng. Cô ta có cặp mắt rất đẹp nhờ biết cách trang điểm. Tôi cảm thấy hơi bực mình trong lòng vì người đàn ông ngồi bên mình có vẻ chịu người đẹp đó. Qua cách trang điểm, có lẽ cô ta là người nổi nhất bàn tiệc.

Bây giờ tôi mới thấy rằng ý tưởng làm để mà làm, cho vơi đi thời giờ nhàn rỗi là không phải. Vẫn không tránh khỏi sự đua chen nếu mình muốn ngoi lên.

- Cô kia đẹp quá!

Bàn tiệc xôn xao bàn tán. Họ mời cô ta nhảy khai mạc buổi tiệc.

Hùng xin lỗi tôi đứng dậy mời cô gái có tên Quế Hương đó ra sàn nhảy, mở đầu bằng điệu van.

Ân thấy mọi người dẫn nhau ra sàn nhảy liền ghé tai tôi nói nhỏ:

- Còn Liên, chịu ra biểu diễn với anh không?

Tôi chưa trả lời, nghĩ tới cái bụng bự của Ân mà thấy tức cười luôn. Xong bản nhạc mở đầu, Hùng về chỗ hỏi tôi:

- Chắc Liên hơi giận vì lẽ tại sao anh không mời em nhảy? Anh xin lỗi nghe. Thấy cô bé đó hay hay, mời ra nhảy, không ngờ nàng còn kém quá, biết thế ra nhảy với Liên mà hay!

Rồi để cho tôi khỏi giận, Hùng nói có vẻ vuốt ve:

- Cô ta không đẹp bằng em đâu. Tại nhờ màu áo và cách sửa soạn kỹ của cô ta. Liên có may kiểu dạ hội như thế không?

Nghe hỏi vậy tôi tự ái ghê gớm. Chắc Hùng cho tôi chỉ là một con nai tơ ngơ ngác... Tôi nói với Hùng:

- Mới bảy giờ rưỡi phải không anh? Nếu anh đảm bảo với tài pán, em đưa anh về nhà em, trong vòng ba mươi phút, em sẽ thiệt khác cho anh coi!

Hùng chịu liền, kêu tài pán lại biểu biên tích kê cho tôi đi nửa tiếng lại. Hùng chắc hẳn vì tò mò, vì sĩ diện, tỏ ra bất cần khi làm theo lời tôi. Hùng tính lấy xe chở tôi đi, tôi nói với Hùng:

- Em có xe, đi xe của em tiện hơn, anh!

Hùng bắt đầu thấy ngạc nhiên khi tôi trao chìa khoá xe cho ảnh. Theo tôi chỉ đường, Hùng lái xe rất lẹ. Khi bước chân lên nhà tôi, Hùng càng ngỡ ngàng hơn nữa. Ban nãy, phải chăng Hùng đã nghĩ rất lầm về cô gái này? Tôi bật đèn mời Hùng ngồi chờ tôi sửa soạn thay đồ. Căn phòng làm cho Hùng thấy lạ, từ mọi thứ đồ vật cho tới những tấm hình bán thân của tôi... Cách trang trí một căn phòng cho Hùng hiểu rằng cuộc sống của tôi rất đài các, không tầm thường như Hùng tưởng. Sau khi trang điểm rất nhanh, tôi mời Hùng qua phòng ngủ nhờ lựa áo.

Bây giờ Hùng tròn mắt ngó tôi rất kỹ với những nét hoá trang thiệt tươi. Những thỏi son đủ màu đã biến hoá con người tôi hoàn toàn khác với ban nãy. Tôi đã tự làm một mái tóc giả khác bới cao lên, tóc thật tôi cuộn từng lọn thả xuống. Hùng gần như say đắm lạ lùng. Tôi mở banh cánh tủ áo với đủ màu đủ kiểu. Hùng đưa tay lật qua từng màu, nhiều quá, Hùng không biết lựa màu nào, kiểu nào.

Tôi chỉ cho Hùng chiếc soa-rê may từ bên Phi Luật Tân, chiếc áo lông để khoác bên ngoài. Với màu tím thiên thanh, khi mặc vô người, mỗi bước đi nó sẽ toả ra muôn màu.

Tôi gắn một chiếc vương miện nhỏ bằng hột đá lên đầu. Một đôi giày cao cùng màu với áo, luôn cả chiếc bóp đầm cũng vậy. Hùng như ngây ngất điên cuồng vì một ly rượu đã thấm. Hùng ôm tôi hôn và nói:

- Đêm nay anh về đây với em được không?

Tôi cùng Hùng trở lại vũ trường. Các bạn của Hùng đang bu quanh cô gái có soa-rê đen. Thấy tôi và Hùng bước vô, tất cả đều ngạc nhiên quay lại ngó. Các cô gái phải thốt lên:

- Đẹp quá, áo gì màu lạ quá!

Chị Hà chạy lại tươi cười nói:

- Trời! Em gái tôi đẹp quá. Không ngờ Liên thay đổi quá lẹ. Mà này em, vải này ở Sài Gòn đâu có phải không em?

Tôi cười trả lời chị:

- Đúng, em may tại Phi Luật Tân.

Hùng không muốn rời tôi nửa bước. Nhạc ở pít đang trỗi lên, Hùng nắm tay tôi ra sàn nhảy. Xong một bản với Hùng, tôi về chỗ ngồi. Các bạn của Hùng ai cũng lại xin được nhảy với tôi một bản. Trung tá Ân thì ngồi kế bên tôi nâng li lên, đặt li xuống coi rất nịnh đầm.

Cô gái ban nãy tự nhiên bị chìm đi trước sự tươi trẻ, độc đáo của tôi. Cô gái đó lại bắt quen với tôi, ngoài cái tên Quế Hương, cô còn có một cái tên thứ hai là Châu Tuyết, cô ta là dân Tàu lai và đã từng được coi là gái số một của vũ trường.

Đêm hôm đó Hùng đã về ngủ với tôi. Hùng cho biết Hùng là chỉ huy trưởng của ty cảnh sát quận Sáu. Hùng nói:

- Biết nhau rồi, anh mong từ nay sẽ là bạn Liên, đưa Liên đi ăn, đi chơi, đi nhảy đầm ở những nơi nào anh thích.

Rồi Hùng biểu tôi kể chuyện đời cho Hùng nghe. Tôi nói liền không do dự:

- Chuyện của em không có gì cả, ngoài điều em có chồng, chồng em chết, vì buồn và gia đình nghèo nên em phải đi làm cave. Mẹ em ở Mỹ Tho nghèo lắm. Em mới có tiền gần hai năm nay, nhờ có thằng Tàu nó lấy em làm vợ bé, mỗi tháng nó cho tiền xài. Nó mới về nước hơn hai tuần nay. Em sợ tháng tới em không có tiền đóng nhà, phải đi kiếm mướn nhà khác quá.

Nghe tôi kể vậy, Hùng làm ra vẻ cảm động nói :

- Yên tâm đi, anh sẽ lo cho em đầy đủ, miễn là em đừng phản anh.

Hùng nói rồi ôm tôi cười. Tôi biết mình đã gợi trúng tim con mồi. Những cô gái như tôi, cô nào cũng tạo sẵn cho mình một bản lý lịch giả: nghèo, chồng chết, mẹ đau, gia đình đông em... để trả lời khi có một ông khách nào ái mộ cần biết tới. Ít cô nào dám nói thẳng sự thật là vì em tham tiền, vì em muốn có cuộc sống cuồng loạn nên em đã làm nghề này.

Sáng hôm sau người tài xế tới rước Hùng về. Hùng dặn tôi:

- Anh về thay đồ đi làm nghe, chiều anh sẽ đưa em đi làm. Cho anh gởi em cái phiếu lãnh tiền, em ra ngân hàng lãnh về xài, mua cho anh ít chai rượu để sẵn nghe, lâu lâu bạn anh tới uống. Chờ anh, không được đi đâu nghe!

Tôi cầm cái phiếu ghi năm mươi ngàn đồng mà thấy thiệt kiêu hãnh. Một con mồi ngon vừa lọt vô tay mình, tha hồ mà làm tiền nó!

Tôi giả bộ lưu luyến ôm hôn Hùng và đưa anh ta xuống tận xe. Hùng đi rồi, tôi lên nhà cố tìm một giấc ngủ bù cho đêm qua mệt mỏi. Vừa nằm được một lát đã nghe tiếng chuông báo có khách. Tôi đoán chắc chị Hà tới. Tôi vội vàng ra mở cửa thì đúng chị Hà, trên tay chị cầm một bọc trái cây. Chị cười rất tươi sau nụ hôn nơi trán tôi:

- Biết mà, em cưng chị giờ này còn ngủ! Chị lại đưa đi ăn sáng nè. Thấy xoài ở chợ Vườn Chuối ngon, chị mua cho em ít trái ăn.

Tôi mời chị vô thẳng buồng ngủ, nói:

- Chị ngồi chơi, chờ em mấy phút, em tắm, thay đồ rồi đưa chị đi ăn.

Để chị Hà ngồi một mình nơi bàn phấn, tôi đi tắm. Tôi biết Hà cũng thuộc loại cáo già. Đoán chắc đêm qua Hùng tới tôi, nên bà ta đến thăm tôi sớm để mong kiếm chác đôi đàng. Nhưng rủi cho bà là Hùng về mất rồi! Tôi hiểu ngay điều đó từ lúc đưa bà vô phòng ngủ mà không thấy Hùng, chắc bà ta không giấu được vẻ nuối tiếc vì đã lỡ thời cơ...

Tôi quàng vội khăn tắm bước ra, sợ Hà đợi lâu. Hà nhanh nhảu bước lại gần giả bộ như vô tình, nhưng chính là muốn coi thân thể tôi ra sao, có bị sây sát gì không, Hà cầm khăn tắm của tôi nói:

- Đưa chị lau cho, đằng sau lưng còn ướt quá em ơi!

Không cần tôi có bằng lòng hay không, Hà lau khắp người tôi y như mẹ lo cho con vậy. Vừa lau Hà vừa gợi chuyện:

- Sao, tối qua hình như Hùng tới em?

Hiểu ngay là Hà muốn đi vô đề, tôi nói vẻ vô tư:

- Đúng đó chị, Hùng đưa em về, ngồi chơi một chút rồi nói mắc hẹn phải đi.

Tôi biết Hà không tin nhưng chưa có bằng chứng gì để dễ bề yêu sách. Hà nói:

- Cha, thằng Hùng bữa nay ngoan quá nhỉ? Bày đặt màu mè! Mọi khi mấy cô kia còn kém em xa, cái nhà chỉ đủ kê có cái giường, hắn cũng còn ngủ cả đêm.

Rồi như sợ tôi đọc được ý nghĩ của mình, Hà vội nói:

- Không lo, càng lâu mình càng dễ bề làm tiền! Có chị, chị sẽ ủng hộ cho em vắt xác thằng này.

Tôi cười, một nụ cười chỉ có mình tôi hiểu và nói với Hà:

- Tất cả em nhờ chị nghe chị? Có gì chị em mình cùng hưởng để khỏi bị mất một con mồi.

Tôi mở tủ lấy đồ thay và biểu Hà:

- Đi ăn sáng rồi mình ra Tân Cương mua vải may áo dài nghe chị!

Hà cười rất tươi vì hiểu rằng con bé này cũng thuộc loại sành đời, biết lợi dụng thời cơ một cách khéo léo để nhờ vả hoặc đền ơn.

Xuống tới xe, tôi hỏi Hà:

- Chị thích ăn ở đâu nào, để em chở đi?

- Ra Thanh Thế đi em, ngắm người luôn.

Ăn sáng xong tôi đưa Hà đi may áo dài mà tôi mua vải tặng. Hà không ngờ tôi quá chịu chơi, dám bỏ ra mười mấy ngàn may chiếc áo đắt tiền cho Hà.

Hà mời tôi về nhà. Sợ tôi từ chối, Hà nói:

- Em tới chị chơi cho biết, nhà nghèo lắm nhưng đủ chỗ cho em ngồi đó.

Tới nhà Hà chơi một chút, tôi xin phép ra về, hẹn Hà thứ bảy lại chơi đánh bài luôn. Hà chịu liền và trầm trồ:

- Trời! Chị không ngờ em chị là cây tứ đổ tường!

Ngồi trong xe ngó lên chỗ ban công nhà Hà, tôi thấy Hà đang ngó theo tôi với sự nuối tiếc và thèm muốn cái vật chất đang bao quanh tôi.

Gần mười hai giờ trưa tôi mới về tới nhà. Mệt và buồn ngủ quá, tôi tắm thay đồ rồi đi nằm, tranh thủ ngủ để tối còn đi làm.

Đang ngủ ngon thì nghe máy điện thoại ngay đầu giường reo liên hồi. Tôi uể oải cầm ống nói và nghe tiếng Hùng:

- A lô! Liên đấy phải không? Em đang làm gì đó?

Tôi trả lời giọng ngái ngủ:

- Em đang ngủ, anh có chuyện gì không?

- Tối anh đưa em đi làm, rồi khuya nay em cho anh mượn nhà luôn nghe. Có mấy người bạn muốn đánh bài, thấy nhà em tiện thành ra anh muốn mời họ tới chơi. Em yên tâm, anh biết điều lắm, kêu mấy cô bạn em tới chơi luôn cho vui.

Lâu rồi tôi ít chịu cho bạn bè tới nhà đông vì tôi không thích sự hội họp ồn ào. Hôm nay nghe Hùng đề nghị, tôi thấy cũng hay hay, nghĩ mình thử nếp sống vui lại coi.

Trả lời với Hùng là tôi đồng ý. Hùng nói sẽ cho người chở thức ăn và rượu tới nhờ tôi cất giùm.

Một tiếng sau người tài xế của Hùng đưa tới năm chai rượu và một thùng trái cây, một ít dĩa, muỗng, thứ mà người Mỹ hay bán ở các chợ trời.

Tôi thức dậy lúc bốn giờ chiều. Đói bụng, tôi xuống đường kiếm quán phở ăn, mua bánh ngọt và sữa để về uống với cà phê.

Năm giờ chiều Hùng tới, mang theo một hộp đồ, Hùng nói:

- Anh vừa ghé thương xá Tam Đa mua ít quần áo lót để đây mỗi lần anh tới thay. Mai đem đồ lại ở với em, chịu không? Hết tháng em đừng đi làm nữa, anh sẽ lo cho em đầy đủ nghe.

Tôi đã chán cuộc sống làm vợ hờ quá rồi. Tôi chỉ thích sống một mình, đàn ông tới một lần rồi đi, miễn sao tiền bạc thiệt sòng phẳng là được rồi. Nhưng từ chối Hùng lúc này thì bỏ mất mối lợi lớn. Tôi đành im lặng chấp nhận.

Cũng từ bữa đó, nhà tôi trở thành như một ổ đĩ sang. Các ông này, ông kia tụ tập lại để đánh bài với Hùng, chơi gái và ăn những bữa tiệc do tôi tự làm hoặc là đặt ở các nhà hàng lớn.

Cuộc sống như vậy được khoảng hai tháng thì Hùng có lệnh xuất ngoại qua Mỹ. Trước khi đi Hùng có cho tôi một số tiền và biểu:

- Các bạn anh nếu có tới chơi thì em cứ việc tiếp chúng nghe! Sợ anh đi không biết ngày nào về, em ở nhà không có tiền xài, tội nghiệp!

Hùng không nhắc thì rồi tôi cũng sẽ làm vậy. Biết thế mà nghe Hùng nói xong tôi không ngăn được một thoáng rùng mình. Hùng thương tôi như thương con chó, đi xa không thể đem theo thì cho lại người khác...! Người tình nào trước đây cũng thế, nhưng họ không nói ra nên điều suy nghĩ ấy chưa rõ. Ngược lại, những khi được tâng bốc, chiều chuộng, những khi nổi lên giữa ánh đèn điệu nhạc, tôi dễ tưởng lầm mình vẫn được coi như người, nên cứ lên gân làm phách!... Giờ đây mới nhận ra giá trị thật của mình giữa chợ đời, cái giá trị hay lên xuống, thay đổi của một món hàng chứ không phải thứ gì khác...

Hùng đi rồi, tôi sa vào một cơn chán ngán chưa bao giờ nặng nề như thế. Chán mình khi nhận ra tiền bạc, tiện nghi không giúp mình thoát khỏi kiếp món hàng bán chợ. Chán đời vì không còn tìm đâu ra tấm lòng chân thật... Không còn muốn làm gì hết! Đôi khi còn không muốn sống nữa!... Sực nhớ ra mình đã bao nhiêu lần gặp những tâm trạng tương tự... Linda, Mai Chi... Chị Lệ gần đây... và cả mẹ Phượng năm xưa nữa, đều đã có những lúc để lộ tâm trạng này, tâm trạng của “gái đĩ về già” như thiên hạ vẫn gọi một cách đầy khinh bỉ.

Tôi thả liều nếp sống hàng ngày. Chơi bời, ăn uống tuỳ tiện, cờ bạc, rượu chè khi thì thâu đêm suốt sáng, khi thì không buồn ngó ngàng. Tới vũ trường bữa đực bữa cái, mặc cho chủ và tài pán la rầy. Cô đơn, tuyệt vọng, tôi giở lại từng trang ký ức đời mình, cố tìm cho ra một con người trong trắng để có thể cùng họ sống một giờ tin thật, yêu thật, dẫu có phải đổi lấy cả một gia tài!

Đó là tâm trạng thật của tôi lúc này. Từ trong sâu thẳm cõi lòng mình, tôi nhận ra cái đốm sáng nhỏ nhoi còn sót lại...

Chính cái đốm sáng ấy đã bao lần “lập lòe” như dẫn tôi quay về cõi thiện. Cái đốm sáng vừa gần vừa xa, cứ đến sau mỗi lần tôi vấp ngã trước tình trường...

Cái đốm sáng của tôi!

Giờ đây bỗng sáng lung linh mời gọi tôi đến thế...

Tôi tự nhủ lòng quyết đi tìm hạnh phúc đích thực cho mình...

Thu Trang —★— MỘT KIẾP LÊNH ĐÊNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.