Tôi vừa kết thúc cuộc đời làm vợ Tuân, một cuộc đời tôi tưởng là đẹp nhất nhưng thực tế lại đầy sóng gió, đầy chuyện lừa lọc, đểu cáng bất ngờ làm cho tôi đau đớn, ê chề hơn cả lần bị Thịnh và Lin-da lừa gạt. Tôi muốn quên hết những kỷ niệm cũ, muốn cắt đứt với mọi thứ, muốn bỏ Sài Gòn đi xa, thật xa, dầu cuộc sống mới tôi chưa hề hình dung ra nó sẽ như thế nào... Tôi tìm tới Tuyết Hằng, một đứa bạn nổi tiếng thạo đời, thích sống tự lập, có bản lĩnh, một kiểu “mẹ Phượng” thế hệ hai... Một hôm nhân khi hai đứa ngồi uống nước ngọt, tôi thổ lộ tâm sự:
- Tuyết Hằng, mày làm ăn ra sao? Tao muốn đi xa quá mày, ở Sài Gòn ngột ngạt quá rồi, tao đến chết mất.
Tuyết Hằng đập vai tôi nói:
- Thiệt không, tao sẽ bày cho mày một nơi lạ hoắc, nhưng nghe nói làm ăn được lắm. Tao cũng đang chán đời muốn đi xa đây, có gì hai đứa đi chung há?
Có bạn cổ vũ, tôi càng hồ hởi:
- Đi đâu hả bồ?
Tuyết Hằng nói dứt khoát:
- Lên Tam Bố, ở đó toàn tụi Mẽo không à, mày ưng không?
Tôi nắm chặt tay Tuyết Hằng:
- Được, cho một ngày chuẩn bị nha!
Thế là ngay sáng hôm sau tôi và Tuyết Hằng lên đường đi Tam Bố.
Còn Mai, tôi được biết vì hận đời, hận tôi nên Mai đã xin làm gái điếm tại nhà may “Thời trang” đường Phan Thanh Giản, một nhà may trá hình, tầng dưới là tiệm may, tầng trên chứa gái.
Lên tới Tam Bố, Hằng nhờ người quen giới thiệu cho hai đứa vô hẳn khu giải trí dành riêng cho lính Mỹ. Tôi sững sờ trước quy mô nghề điếm ở đây, nó đã được quân sự hoá và chính quy hoá theo kiểu Mỹ. Để phục vụ cho lính Mỹ đóng ở đây, người ta xây dựng hẳn một khu giải trí gồm hai mươi bốn cái bar cùng thi nhau hoạt động ồn ào. Tất cả nằm trên một ngọn đồi nhỏ ngó xuống khu doanh trại mà chúng tôi quen gọi là thành Mỹ.
Mỹ trong thành phần đông là lính làm đường, khai đá, hàng ngày cửa thành mở từ mười giờ sáng cho lính ra chơi. Họ thoải mái đi từ bar này qua bar kia, các cô gái thì ăn mặc đủ kiểu đứng chờ sẵn ở các cửa bar để lôi kéo, mời chào từng người vô bar của mình. Những điệu nhạc dâm dật thi nhau vọng ra ngay giữa ban ngày.
Các bar trong khu này đều có một diện tích như nhau, rộng rãi không kém chút nào các bar ở Sài Gòn, chiều dài hai mươi thước, rộng tám thước, được ghép bằng ván, ngăn thành những phòng nhỏ, mỗi phòng kê vừa một giường thước hai dành cho việc đi khách. Ngoài cùng là một phòng lớn dùng làm bar, mỗi bar được trang bị máy phát điện riêng, và cách trang trí hoàn toàn khác nhau. Buồn cười là bar nào cũng làm một chỗ trốn được hoá trang rất khéo nên người ngoài khó nhận ra. Đó là một cái khe giữa hai phòng, có một cánh cửa đẩy ra cho gái trốn vô đó, khi hạ màn xuống coi như không có gì. Nguyên nhân vì ở đây tụi lính ngụy thường hay đi lùng sục gái để đánh đập. Chúng cho rằng gái chê chúng nghèo ít tiền, còn tụi Mỹ thì nhiều tiền.
Tôi với Tuyết Hằng quan sát hết một lượt các bar, thăm dò cung cách tổ chức hoạt động cũng như trình độ gái ở đây ra sao.
Chúng tôi rủ nhau vô hẳn trong thành Mỹ làm quen với quân cảnh Mỹ, hy vọng kiếm được phương kế làm ăn tốt.
Rất may là tôi và Hằng đều nói tiếng Mỹ giỏi nên họ khoái, cho vô câu lạc bộ trong thành gặp ông trung tá. Trong câu chuyện làm quen bước đầu, tôi nói với ông trung tá về ý định của chúng tôi muốn mở bar ngoài thành, nơi sân vận động của họ. Ông trung tá nghe vậy rất vui, ổng nói luôn:
- Tốt, tốt, tốt, tốt... chúng tôi sẵn sàng giúp đỡ với điều kiện là các cô có gái đẹp, nhạc hay... Lính của tôi chúng nó đang chán nản đòi về đây. Bao nhiêu trò giải trí cũng không đủ cho chúng.
Ông ta còn hứa là sẽ lo luôn cho cả cái việc coi sóc sức khoẻ của các cô gái làm trong bar của tôi và Hằng.
Tin vào sự hứa hẹn của ông trung tá, tôi và Hằng chung vốn bỏ ra hai trăm năm mươi ngàn đồng sửa sang lại cái bar số 3. Chúng tôi phân công nhau: Hằng ở lại lo việc tu sửa bar, tôi về Sài Gòn kiếm gái.
Người Mỹ cấp ngay một số vật liệu trang trí bar, họ còn hăng hái cho mắc lại hệ thống đèn điện và làm lại các nhà tắm. Nhờ có người Mỹ dấn thân vô nên việc dựng lại bar hoàn thành rất mau chóng.
Việc kiếm gái Sài Gòn đi làm xa cũng rất gặp may. Chỉ sau hai ngày, tôi dẫn lên hơn chục cô gái, cũng vừa lúc đã hoàn tất mọi việc ở bar. Bar số 3 nổi bật hẳn lên giữa sân vận động Tam Bố. Chúc mừng sự thành công bước đầu và cầu hên cho các cô gái, chúng tôi tổ chức một bữa tiệc trà ngay buổi tối hôm tôi và hơn chục cô gái vừa ở Sài Gòn lên, có mời đại diện của thành Mỹ tới dự. Ông trung tá cũng có mặt trong bàn tiệc, ông hể hả khen bánh Sài Gòn ngon, đưa mắt ngắm nghía khắp lượt các cô gái rồi mỉm cười gật đầu với tôi. Tôi hiểu ngầm rằng ông rất hài lòng về việc tôi lựa gái hợp với tuýp của người Mỹ trong thành. Tôi cũng chú ý lựa các băng nhạc thiệt dâm dật của Mỹ vì tôi biết lính Mỹ rất khoái thứ nhạc này.
Khi bar của chúng tôi bắt đầu hoạt động thì sự thu hút khách rất lớn, lính Mỹ ra vô tấp nập làm cho các bar khác phải ghen tức. Họ đã xúi lính địa phương tới phá bar. Rất may có anh Thọ, bạn của Hằng đứng ra dàn xếp. Nhóm lính kia nể sợ đàn anh, không những không dám phá mà còn sẵn sàng bảo vệ bar mỗi khi Thọ đi vắng.
Sự đua chen lẫn nhau giữa các bar là chuyện thường vẫn xảy ra. Nhưng đối với bar số 3 thì có rất nhiều nguyên nhân. Phải nói về tất cả mọi mặt, bar này đều khác biệt và hơn hẳn các bar khác. Hình thức trang trí rất độc đáo khiến cho khách không muốn cũng phải bước vô. Còn về gái thì khỏi chê, toàn bộ các cô đều là gái Sài Gòn được lựa chọn qua con mắt nhà nghề của tôi, cô nào cũng trẻ đẹp và ăn mặc hợp mốt, đặc biệt mỗi cô có một vẻ riêng hấp dẫn đối với khách. Về nhạc thì chủ yếu dùng nhạc ngoại quốc hợp với gu của lính ngoại bang. Tiếng nhạc rất ấm vì được người Mỹ câu điện từ trong thành ra...
Một cái bar như thế mà chủ lại là hai cô gái trẻ thì hẳn nhiên phải ăn đứt các bar láng giềng rồi.
Cũng nhờ biết nhiều tiếng Mỹ với cách ngoại giao khéo léo của tôi và Hằng nên bar càng được người Mỹ quan tâm đặc biệt.
Đúng như đã hứa với chúng tôi, các cô gái tuần nào cũng được vô trong thành khám bịnh một lần. Người Mỹ rất thận trọng trong chuyện này vì họ sợ bị lây bịnh.
Việc quản lý bar tôi và Hằng phân công nhau mỗi đứa chịu trách nhiệm một tuần.
Quy định của bar đối với gái cũng rất cụ thể. Các cô làm việc theo ca, mỗi ca làm một tuần lại nghỉ một tuần, mọi đài thọ ăn uống cho các cô tôi và Hằng lo. Còn tiền thâu tại bar, nếu cô gái uống “Sài Gòn thi” thì sẽ được chia phân nửa số tiền, còn tiền đi khách vẫn chia theo tỷ lệ bốn-sáu.
Tính trong thời gian ngắn chưa đầy hai tháng, số tiền thâu vào rất nhiều vì bar có hậu thuẫn rất tốt là được cả lính Mỹ lẫn lính ngụy ở đây ủng hộ.
Nhưng thực ra thì sự trả giá cho việc ủng hộ của lính ngụy bằng những cuộc vui bia và thức ăn nhậu nhẹt cũng chiếm một tỉ lệ khá cao trong số tiền thâu được của bar. Đó là một cách làm tiền gián tiếp của lính ngụy mà bar nào cũng phải chịu để khỏi bị quấy phá.
Tuần lễ đó trong phiên tôi phụ trách, một buổi tiếp khách tình cờ đã dẫn tới sự thay đổi cuộc sống của tôi. Khung cảnh trong bar vẫn bình thường như mọi ngày. Tiếng nhạc lúc như rên rỉ, lúc như cuồng loạn, trong ánh đèn màu của căn phòng được bao phủ bằng những tấm màn màu đỏ huyết dụ dày. Chính giữa phòng kê hai chậu kiểng cho thơ mộng. Hai bên là những dãy bàn ghế thấp, mỗi băng vừa đủ cho một cặp ngồi. Một chiếc bàn nhỏ để những lúc đông khách cần tới. Tất cả đều phủ một màu hồng phấn. Công toa rượu được kê trong góc, bên dưới để li tách và những chai rượu giả bằng nước màu rất mỹ thuật. Trên cao hai nóc nhà bắc hai loa để phát nhạc từ chiếc máy thâu băng đặt nơi công toa. Một đèn chụp nhỏ màu sáng nhứt để rọi vô những bảng biểu giá tiền bia, rượu và tiền gái đi khách. Ngoài cửa bar có hai em nhỏ đứng sẵn để vén màn cho khách vô.
Lúc đó trong bar đã khá đông khách. Các cô gái mặc những bộ đồ khêu gợi. Có một vài cặp đã dắt nhau vô phòng riêng. Tôi đang ngồi ở công toa. Một người Mỹ trắng coi vẻ rất mới, cao, to con, ăn mặc theo lối Phi, áo sơ-vin rộng hai bên thêu rồng, ung dung bước vô.
Vì cái vẻ khác thường của anh ta nên tôi cũng chú ý ngay từ đầu.
Anh ta đứng giữa phòng đưa mắt ngó tứ phía. Một cô gái nhanh nhảu chạy lại nắm tay anh ta mời lại ghế ngồi. Cô này tên Hoa, mang số hai, một cô gái thuộc loại chịu chơi nhứt trong bar.
Tôi hơi ngạc nhiên thấy người Mỹ từ chối, anh ta giơ tay ra hiệu ý nói để anh ta tự nhiên.
Hoa có vẻ bực bội chạy lại nói với tôi:
- Chị coi làm tàng không? Mà sao em thấy nó có vẻ mới à chị?
Tôi chưa kịp nói gì với Hoa thì anh ta đã tiến lại chiếc ghế cao bên ngoài chỗ tôi ngồi. Anh ta ngó Hoa, ngó tôi rồi hỏi:
- Cô có bia “baba” không?
Tôi cười trả lời:
- Có chớ! Anh cần dùng với nước đá hay lạnh?
Anh ta ngó quyển sổ tôi đang ghi, trả lời cộc lốc:
- Thiệt lạnh.
Không mấy cảm tình với câu trả lời đó, nhưng tôi nghĩ “thôi kệ, miễn là mình có tiền”. Tôi kêu bồi lấy cho anh ta chai bia thiệt lạnh. Tôi biết lính Mỹ chán các loại bia hộp, rất thích bia của Việt Nam. Anh nào vô bar cũng kêu thứ bia “baba” đầu tiên. Hoa chưa hết giận nói với tôi:
- Chị chài nó cho bõ ghét, làm bộ nghiêm dữ, em đi tiếp khách nha!
Tôi cười nheo mắt với Hoa:
- Chưa muộn đâu, chút nữa anh ta sẽ mời Hoa cho coi!
Hoa đi khỏi, người Mỹ ngó tôi tủm tỉm cười. Tôi vờ như không biết. Bồi tới, hối tôi ghi bông và thâu tiền, tôi cũng quên luôn anh ta cho tới khi nghe tiếng:
- Xin lỗi, cô vui lòng cho tôi thêm một chai bia nữa?
Tôi vẫn tiếp tục ghi sổ sau khi kêu bồi lấy bia cho anh ta. Bỗng tôi nghe tiếng nói rất gần:
- Cô viết chữ đẹp quá! Cô làm chủ ở đây phải không?
Tôi ngừng viết. Người Mỹ đứng ngay trước mặt ngó tôi cười. Tôi nói với anh ta:
- Cám ơn lời khen của anh. Vâng! Tôi là chủ, anh cần gì không?
Anh ta cười nheo mắt và nói:
- Cô chủ dễ thương quá! Cô bao nhiêu tuổi?
Tôi dư biết lời xã giao của những người Mỹ khi bắt đầu làm quen. Tôi trả lời ngay bằng một câu hỏi:
- Anh đoán coi tôi bao nhiêu?
- Mười bảy tuổi - Anh ta nói.
- Lầm rồi, tôi hai mươi hai tuổi đó.
Anh ta bốc đồng:
- Quá trẻ, đẹp và nói tiếng Anh rất giỏi.
Một lát anh ta sôi nổi nói tiếp:
- Xin lỗi, cô tên gì, có thể cho tôi biết được không? Còn tôi tên Jim, tôi mới từ Sài Gòn đổi lên, tôi là đại uý bác sĩ phục vụ cho binh đoàn này. Tôi lên đây vừa được năm hôm, nghe các bạn nói rất nhiều về bar số 3 này. Chắc cô biết Bob và Tony, hai thằng thiếu tá và trung tá ở đây?
Tôi còn lạ gì hai sĩ quan hám gái này, bữa nào họ chẳng lê lết ở đây với bàn rượu kia? Tôi cười trả lời Jim:
- Vâng, tôi biết bạn anh rất rõ. Còn tôi, tôi tên Liên, rất hân hạnh được biết anh.
Jim gật đầu đề nghị:
- Cô uống với tôi một li nước ngọt nghe?
Không cần suy nghĩ, tôi chịu liền, vì dù bằng hình thức nào tôi cũng chủ định làm tiền anh ta.
Đợi bồi khui chai cô ca, Jim tự tay rót vô li tôi. Nhớ tới Hoa, tôi đưa mắt thấy Hoa đang ngồi với một người Mỹ già, uống rượu và ôm ấp một cách tự nhiên. Hoa cũng biết ý, gật đầu nheo mắt với tôi.
Tôi ngồi nhâm nhi từng ngụm nước nhỏ, nghĩ cách moi ruột anh bạn mới. Chẳng mấy khi gặp dịp, không nên để những đồng đô la rơi vô tay kẻ khác. Làm chủ bar, không những phải biết cách tổ chức giỏi, lựa gái đẹp, mà bản thân mình cũng phải có sắc đẹp, có nghệ thuật khêu gợi, quyến rũ đối với khách và sẵn sàng bán đổi cả thân xác mình thì mới tìm ra cho bar những cơ hội hái ra tiền.
Jim chợt hỏi tôi:
- Liên mở bar này lâu chưa?
- Gần hai tháng - Tôi trả lời.
Jim gật gù nói:
- Tạm được, lắm nơi thiếu mọi phương tiện - Rồi Jim bỗng chuyển câu chuyện - Liên đã vô trong thành lần nào chưa?
Tôi mạnh dạn trả lời:
- Rồi, một lần khi mới lên, vô câu lạc bộ sĩ quan.
- Hôm nào vô với tôi nghe! Chiều thứ bảy này có sô(1) của tụi Đại Hàn qua trình diễn - Jim nói giọng mời chào.
Tôi trả lời phứa:
- Được, anh ra đón nghe!
Jim nắm bàn tay tôi đang để trên cuốn sổ và nói:
- Tôi yêu cô. Nơi này chỉ có mình cô đẹp. Tôi đã đi chơi nhiều nơi nhưng chưa có bạn gái. Cô chịu làm bạn gái tôi không? Tôi còn ở Việt Nam sáu tháng nữa, cô muốn gì, tôi sẽ chiều cô.
Tôi muốn cười thầm trong bụng vì quá hiểu lối tỏ tình của mấy người Mỹ là thế, khi đến thì hấp tấp vội vàng, khi chia tay cũng rất chóng vánh. Nhưng tôi vẫn trả lời, cố làm ra vẻ dè dặt:
- Tôi bằng lòng làm bạn gái anh, nhưng chưa thể trả lời là tôi yêu anh hay không, vì còn quá sớm.
Câu trả lời của tôi làm cho Jim rất hài lòng. Anh ta nói với tôi vẻ hãnh diện:
- Mười hai giờ trưa nay Bob và Tony sẽ đài thọ một bàn tiệc tại đây vì tụi nó thách nếu tôi cua được em!
(1) Sô: ý chỉ một nhóm ca nhạc nhảy thoát y vũ.
Anh ta mỉm cười nắm lấy tay tôi đưa lên môi hôn. Lúc này Jim tỏ ra rất tự nhiên, anh ta kêu bồi đem bia ra rồi kêu người Mỹ ngồi gần nhứt, chắc là có quen với anh ta, nói:
- Anh có thể trở về trong thành mua cho tôi ít thịt gà nướng và bánh ngọt được không? Xong anh lấy xe của tôi đi ra đây.
Anh kia gật đầu đồng ý. Jim đưa tiền cho bạn và dặn đi mau tới. Tiện tay Jim đưa cho tôi hai mươi đô la đỏ, tính ra tiền Việt Nam lúc đó khoảng năm mươi ngàn đồng ngụy, trong khi ba chai bia Jim uống và một chai cô ca mời tôi uống cộng lại chỉ hết có sáu trăm đồng. Tôi ngó Jim vẻ hơi băn khoăn. Jim hiểu ý liền nói:
- Khỏi cần thối lại, tôi tặng luôn em đó.
Rồi Jim nói tiếp:
- Mai anh sẽ mang ra cho em ít băng nhạc thiệt hay.
Nghe vậy tôi chịu liền vì đó là nguồn lợi trông thấy nay mai. Tôi cười rất tươi bảo Jim:
- Cám ơn sự quan tâm của anh. Vì bar mới nên phương tiện còn thiếu thốn.
Tôi bắt đầu gợi chuyện với Jim. Jim kể chuyện một cách thoải mái. Theo Jim nói, anh hai mươi sáu tuổi, có vợ và một con ở bên Mỹ. Jim là bác sĩ mới ra trường, theo lệnh đi qua Việt Nam thời gian một năm rưỡi. Jim mở bóp cho tôi coi cả hình vợ và con, một người đàn bà đẹp dễ thương, Jim kể rằng những ngày đầu mới qua Việt Nam, Jim rất buồn và nhớ gia đình. Nhưng rồi đi chơi các bar, rượu ngon và gái đẹp đã làm cho anh ta khuây khoả và quên đi. Jim mới được điều từ Sài Gòn lên vì ở đây thiếu bác sĩ. Cả binh đoàn đóng tại Tam Bố này có một mình Jim là đại uý bác sĩ lo sức khoẻ và chữa bệnh cho cả sĩ quan và lính. Tôi nói tôi có nhà ở Sài Gòn, Jim hỏi ở đâu, khi nào nghỉ phép Jim ghé thăm.
Từ bữa đó, Jim thường xuyên có mặt ở bar. Anh ta cho tôi rất nhiều đồ. Tôi được anh ta đưa ra vô thành Mỹ bất kể lúc nào. Các bạn bè của anh ta thường kêu đùa tôi là bà Jim.
Rồi Hằng mang bầu nên ít lên bar, việc trông coi một mình tôi đảm nhiệm. Tôi ngủ lại bar luôn cho tiện. Jim càng lui tới bar nhiều hơn, anh ta mang rất nhiều đồ Mỹ ra cho tôi trang trí lại bar. Lúc này bar của tôi càng nổi bật so với các bar khác. Quan hệ giữa tôi và Jim ngày một sâu sắc. Rồi Jim sống hẳn với tôi như vợ chồng. Tôi ưng chịu điều đó một cách dễ dàng vì tôi nghĩ đó là cách tốt nhất để bon chen, để làm tiền khi mà tôi còn ở Tam Bố. Jim là một chỗ dựa cho tôi về mọi mặt để tôi cứ thế mà phất lên. Phép màu nhiệm của đồng đô la dạy tôi bất cần tất cả. Jim vẫn vô trong thành làm việc, Jim cũng có máu ghen kỳ cục. Nếu bận, Jim nhờ hai người bạn canh chừng coi tôi có nói chuyện với ai không. Một bữa Jim bàn với tôi:
- Liên ở ngoài này chắc cực quá, anh tính xin giấy cho em vô trong thành với anh, trong đó đầy đủ và thuận tiện hơn, hàng ngày anh sẽ chở em ra đây làm.
Tôi chấp nhận lời bàn của Jim với ý nghĩ sẽ tìm hiểu cách ăn chơi của lính Mỹ ở trong thành để liệu bề làm ăn.
Căn phòng Jim ở rộng sáu thước vuông. Một chiếc giường lò xo đệm và một chiếc bàn bằng sắt kê đối diện nhau. Tiện nghi trong phòng có hai chiếc quạt máy, một tủ lạnh, một ti vi, một máy thâu băng cỡ lớn. Hàng ngày trước giờ làm việc, Jim chở tôi tới bar, tối tám giờ lại rước tôi ở bar về. Jim còn môi giới cho các sĩ quan, anh nào muốn ngủ đêm với gái, trả đủ hai mươi đô la một đêm thì Jim sẽ dẫn gái vô thành cho. Tôi hỏi Jim sao phải thế. Jim cười nói:
- Tất nhiên là làm gì cũng phải có mục đích chớ, ai mà đi làm công không cho tụi nó, em? Tụi nó phải trả tiền đầu phân nửa đó. Nhân chuyện này anh còn tha hồ được thoải mái trong giờ làm việc, không bị gò bó như những thằng khác.
Jim còn bày cho tôi cách moi đô la của Mỹ làm sao cho khéo mà có lợi nhất. Tôi nghĩ cha này vậy mà chịu chơi ghê, thảo nào mấy người bạn của chả hay kêu khích chả là “dân bụi đời”.
Sinh hoạt tinh thần trong thành Mỹ chủ yếu là những trò giải trí, khiêu dâm... Tụi này thường mướn các ban nhạc đủ mọi hình thức từ Sài Gòn lên. Tối thì cho ban nhạc với những bản nhạc cuồng loạn, các diễn viên và ca sĩ vũ sô thoát y, tối thì chiếu những đoạn phim con heo cho lính Mỹ coi.
Riêng sĩ quan thì nghe nhạc, đánh bài, trên đùi anh nào cũng có một cô gái mà họ đón ở các bar vô từ chiều. Cô gái nào được đón vô thành là một dịp may hiếm có để làm tiền. Đêm đó hầu như cô ta không hề chợp mắt. Vì sau khi trả nợ cho “người tình” xong, cô cứ thế xông vô nhà ở tập thể của lính và bán mình bất kể giá cả. Nhà tập thể mỗi lô khoảng hai mươi người ở giường kê sát nhau. Mỗi cô gái, sau khi chung chạ với anh này xong, nếu anh khác muốn chỉ cần ba, bốn đô la là được một lần. Các cô ra sức vơ vét từng đồng đô la như vậy suốt đêm, tới sáng thì qua cổng lấy căn cước rồi ra về.
Từng ngày, trại Mỹ có nền nếp sinh hoạt không thể thiếu được như vậy. Chỉ có rượu và gái mới khoả lấp được nỗi buồn của họ.
Tôi sống với Jim được chừng năm tháng ở Tam Bố, bar của tôi vẫn là một bar nổi nhất về mọi mặt. Tiền thâu được tính ra cũng khá, tôi nghĩ cứ đà này tiến tới thì chẳng mấy mà giàu to.
Nhưng rồi một bữa Jim đón tôi từ bar về, nói nhỏ với tôi:
- Còn một tháng nữa anh về Mỹ, anh rất thương em nhưng anh đã có vợ ở Mỹ, vậy em thông cảm. Còn ba bữa nữa anh đến Cam Ranh, em có đi theo anh không?
Tôi còn im lặng chưa trả lời thì Jim tiếp luôn:
- ở đó mọi tiện nghi có lẽ tốt hơn ở đây. Và anh nói thiệt cho em biết là thành Mỹ này sắp giải toả. Đó em thấy mấy ngày nay Mỹ ra chơi rất đông. Tụi lính không được nói gì cả, lệnh đi bất thình lình, không cho biết trước. Chỉ vài bữa nữa em sẽ thấy tất cả mọi nơi trong thành bị giải toả. Em cho gái về Sài Gòn đi, chở cả máy móc về luôn. Nếu không, khi anh đi rồi, tụi lính địa phương nó sẽ tới làm phiền em và lấy hết đồ đạc cho coi!
Không cần Jim giải thích thêm, tôi cũng hiểu rằng xung quanh đây, lính ngụy đóng khá đông. Tôi cũng không lạ gì ba cái vụ lộn xộn của mấy tay anh chị “đầu lính đuôi cướp” như Thọ, người quen của Hằng, hay mấy anh chàng cặp bồ với các cô gái trong bar. Cũng đã mấy lần tôi phải đụng mặt với họ rồi mà vẫn phải xử nhũn để cho bar được yên. May mà tôi chung với Hằng nên lũ đàn em của Thọ có phần vì nể còn đỡ, chớ các bar bên cạnh không mấy ngày không có chuyện. Cực nhất là mấy cô gái bị bắt cóc phải đi khách với lính ngụy. Họ chơi kiểu hội đồng xong, đã không trả tiền còn đánh đập, hăm dọa đủ kiểu. Các cô sau một đêm trở lại bar, trông tiều tuỵ như một cái xác, quần áo tả tơi, mặt mày thâm tím vì bị đánh đập, cào xé. Vậy mà đâu dám kêu la với ai? Cùng lắm chủ cho nghỉ đỡ vài bữa rồi lại phải đi làm để kiếm tiền, có còn đau cũng phải ráng, sợ nghỉ lâu chủ cũng ngán mà thải hồi luôn, lúc đó kiếm đâu ra việc làm?...
Giữa lính Mỹ và lính ngụy cũng có những mâu thuẫn lúc nào cũng như muốn bùng nổ. Lính ngụy chịu ở thế kẹt nên càng căm tức. Không làm sao được thì họ trút lên đầu các cô gái vô phúc sa vào tay họ. Họ mạt sát các cô không tiếc lời:
- Tụi bay khinh tụi tao không có tiền chớ gì? Chơi cho bõ ghét, vào bar con nào cũng trốn, lần sau thấy các ông mà trốn, ông bắn què...
Còn các bà chủ như tôi thì phải thật khôn khéo trong cách xử sự mấy vụ này. Phải dàn xếp làm sao lính Mỹ và lính ngụy ít gặp nhau trong bar. Lính ngụy khi tới bar chủ yếu là muốn làm tiền. Không được thì họ xoay ra uống rượu, chơi gái, đập phá và không trả tiền. Lính Mỹ thì không thích phải chứng kiến những cảnh đó nên chúng sẽ bỏ về và không bao giờ tới nữa? Vậy là mất nguồn lợi tức.
Riêng từng cô gái, nếu cô nào cặp bồ với lính ngụy mà lính Mỹ bắt gặp thì họ cũng bỏ luôn. Họ thường nói:
- Mày có bạn trai Việt Nam thì tao không dám làm bạn với mày nữa, nó sẽ kiếm chuyện ghen tuông đánh đập mày phiền toái lắm!
Tôi cũng đã được chứng kiến nhiều trường hợp cô gái có bồ lính ngụy. Thường là những anh chàng nghiện hút, cô gái phải làm ra tiền để nuôi anh ta và cho anh ta hút xách, không có tiền sẽ bị đánh. Nhưng nếu thấy ngồi với Mỹ, cũng bị đánh ngay tại trận, lúc đó người Mỹ phải đứng dậy ra về chớ không dám can thiệp vì đằng sau anh lính ngụy có cả một băng ma-cô, lơ mơ là thiệt mạng liền với họ...
Trường hợp của tôi, Jim nói rất đúng. Bar của tôi ngay từ đầu được người Mỹ trong thành ủng hộ, rồi họ thường xuyên lui tới, dù sao lính ngụy cũng không dám làm quá. Bây giờ người Mỹ chuyển đi là một cơ hội hiếm có, lính ngụy sẽ xông vào mà cướp phá cho thoả mãn sự thèm khát và tức giận bấy lâu đối với cái bar nổi nhất khu Tam Bố này...
Tôi im lặng suy nghĩ, tính toán. Thấy vậy, Jim đoán chắc là tôi đã chịu, anh ta sôi nổi:
- Về Sài Gòn rồi, em mua vé máy bay ra Nha Trang, sau đó đi xe tới Cam Ranh. Em chỉ việc đưa địa chỉ, tên tuổi anh cho tụi quân cảnh ở bên sông Mỹ Ca, tụi nó điện vô là anh sẽ ra rước em liền.
Tôi đã có lần nghe nói tới cảng Cam Ranh. Hình như là một căn cứ cực kỳ của Mỹ nên mọi việc canh phòng, đi lại, kiểm soát ở đó chặt chẽ và dữ dằn lắm. Ngoài người Mỹ ra, ai vô lọt chỉ có để lại bộ da bên ngoài, tiếng đồn nghe mà sợ!
Tôi hỏi Jim:
- Thành Mỹ ở Cam Ranh có được như ở đây không anh?
Jim lắc đầu, vẻ quan trọng:
- Không, khác xa chớ! ở đó muốn vô thành Mỹ khó lắm chớ không dễ như ở đây. Nhưng em yên tâm, anh sẽ lo đầy đủ giấy tờ cho em một cách hợp pháp để vô với anh. Em cầm lấy số tiền này để xài trong khi vắng anh, tối nay anh không ra rước em được.
Jim chở tôi lại bar trong khi các cô gái đang còn tiếp khách. Jim ghé sát tai tôi nói rất nhỏ:
- Đừng cho gái biết. Bây giờ, em dàn cảnh ghen đánh nhau với anh, làm cho tụi gái sợ, bắt buộc phải về Sài Gòn sáng mai thiệt sớm, trước khi xe đưa tụi lính đi. Em không làm liền, ngày mai mất đồ, hối không kịp đâu.
Nói rồi Jim cầm ly rượu, lôi tay tôi ra giữa phòng, vung tay đập ly rượu xuống đất, Jim quát lên tức giận:
- Tôi không cho cô mở bar nữa! Tiền tôi cho cô không đủ xài sao?
Tôi cũng to tiếng lại với Jim:
- Anh không có quyền cấm tôi trong chuyện làm ăn.
Jim đỏ mặt nói nếu không dẹp, sáng mai Jim sẽ cho người vô bắn nát! Tôi cũng làm bộ thách thức với Jim coi vẻ căng lắm. Năm sáu lính Mỹ say vội vàng đứng dậy bỏ đi, vì họ dư biết Jim thuộc loại cao bồi sống bất chấp. Các cô gái nghe nói không dẹp bar sẽ bị phá, một số cô thấy cũng nản.
Tôi gây với Jim một hồi, Jim thôi nói qua lại. Anh ta ngồi vào bàn, kêu hết các cô gái tới, hối tôi chia tiền cho từng cô và khuyên đi kiếm chỗ khác làm ăn.
Có vài cô nói với tôi:
- Chị sợ nó à? Đóng cửa lại, mình đánh nó hội đồng cho nó chết luôn!
- Thôi bây giờ ở đây mình cũng đã chán, về Sài Gòn liên lạc với Liên, Liên sẽ có việc khác cho mấy chị làm. Sống mà nó ghen quá, sống không nổi. Nhưng nếu không có nó thì khách lại không đông, bất lợi cho mình, mấy chị thấy không?
Tôi chợt nhớ có mấy cô cặp bồ với tụi lính địa phương, sợ họ báo cho tụi kia tới gây sự cũng thêm phiền. Tôi kêu các cô gái lại, lấy lý do ngày mai thứ bảy, lính Mỹ, lính ngụy có thể tới nhiều, thấy bar trong tình cảnh này thì mặc sức phá phách để dọa các cô nên bỏ sớm đi. Như để phụ họa thêm điều tôi nói, Jim bỗng cầm chai đập mạnh vô máy thâu băng. Tiếng nhạc bị dội lại vì những sợi dây cuốn ngược. Tôi biết máy sẽ bị hư phải sửa tốn tiền, tôi hét lên tức giận. Jim chạy tới gỡ máy, gỡ loa đem ra xe của tôi. Rồi Jim kêu bồi khui hết bia và nước ngọt ra uống. Có vài người Mỹ vô, Jim mời họ uống và biểu khỏi cần trả tiền.
Lúc này các cô gái rất lúng túng và ngạc nhiên. Các cô hết ngó tôi rồi lại ngó Jim. Jim tinh ý đưa mắt qua tôi. Tôi hối mấy cô gái ra đón xe về Sài Gòn cho sớm, các cô làm theo, không ai phản đối.
Jim tiễn tôi tới gần Di Linh mới chào từ biệt và hẹn gặp nhau ngày thứ ba tuần tới tại Cam Ranh. Để cho tôi yên tâm, Jim nói:
- Anh sẽ đền tiền cho em những vật mà em bỏ lại, nhưng em đừng tiếc những thứ đó mà mang họa vào thân!
Jim còn hứa sẽ lấy nốt mấy thứ tôi chưa kịp lấy như mùng mền và mấy thứ đồ vặt.
Chia tay với Jim, tôi không có cảm giác rõ rệt, không biết mình nên buồn hay vui...
Và những lời hứa của Jim về bán đảo Cam Ranh không biết có đáng tin không. Tôi mệt mỏi tự nhủ lòng mình: thôi thì cứ liều một phen xem sao...