Một Kiếp Lênh Đênh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Buổi tới lớp hôm sau, đầu óc tôi căng thẳng quá chừng. Tôi thầm gọi tên má trong tiếng nấc nghẹn ngào rồi bỏ luôn hai giờ toán cuối cùng, vù đi Sài Gòn. Tôi lang thang trên đường phố Duy Tân, lơ đãng nhìn màu hoa phượng đỏ.

Gió lất phất thổi bay tà áo trắng. Tôi đang lạc vào giữa những hàng me chín rụng. Thế là chấm dứt những buổi đi về bên má, quấn quít bên các em!

Chưa tròn mười bốn tuổi giữa xã hội Sài Gòn, tôi biết làm gì đây để sống? Nhìn những cảnh buôn bán, mời chào, những kiểu cách ăn mặc của mọi người xung quanh, tôi thấy mình thiệt lạc lõng, bơ vơ... Nhiều lúc sợ quá, tôi lại gọi thầm: “Má ơi”.

Đi ngang qua một gian hàng bán sách, tôi ngó thấy tấm bảng ghi: “Cho gọi điện thoại, 10 phút 50 đồng”. Tôi chợt nghĩ tới Kim Thanh. Có lần chị đã dặn tôi:

- Khi nào Liên muốn gặp chị, nếu sợ lại không có chị, em kêu điện thoại cho chị nghe, chị sẽ tới rước em liền.

Tôi ngập ngừng bước vô tiệm sách. Chị bán hàng thấy khách tới, niềm nở mời chào:

- Cô cần dùng sách gì? Tôi giúp cô được không?

Tôi vừa lắc đầu vừa trả lời chị:

- Dạ thưa... Em muốn nhờ kêu điện thoại.

Chị ta nhìn tôi có vẻ tò mò rồi hỏi:

- Cô cần gọi đi đâu?

- Chợ Lớn, thưa chị!

Tôi trao cho chị ta tấm cạc ghi số điện thoại và tên của mẹ chị Thanh. Chị ta đỡ lấy và bước lại máy, rà số giúp tôi. Chừng một phút sau chị trao ống nói cho tôi và biểu:

- Chuông rồi, cô đợi trả lời ở đầu dây nghe!

Tôi đỡ lấy ống nghe mà tay run quá chừng. Trống ngực tôi đập liên hồi. Rồi trong máy có tiếng “A lô”. Tôi lí nhí qua hơi thở:

- Xin lỗi, cho tôi gặp Kim Thanh.

Lập tức một giọng nói thiệt quen mà tôi đã xa vắng trên bốn tháng nay:

- Kim Thanh đây, ai ở đầu dây đó?

- Liên đây chị Thanh, chị có rảnh không?

Chúng tôi nhận ra nhau ngay, cả hai đều hết sức vui mừng. Chị Thanh nói như reo lên trong máy:

- Liên hả? Em ở đâu, chị Thanh lại rước em nghe!

Tôi nói cho chị biết nơi tôi đang đợi. Chị hẹn sau hai mươi phút sẽ lại với tôi.

Trong lúc đợi chị Thanh tới, tôi vào quán nước ngọt kêu một ly ngồi uống. Bây giờ tôi mới thấy nhớ nhà ghê gớm. Không biết sau khi tôi đi rồi, má và các em tôi sẽ ra sao? Ai sẽ lo giặt giũ, cơm nước cho mấy đứa nhỏ? Má và ngoại tôi sẽ nghĩ gì khi tôi bỏ nhà ra đi?

Còn tôi, cô bé yếu đuối liệu làm gì để sống? Tôi thấy xót xa cho thân phận mình. Tôi oán trách cuộc đời sao còng vô cổ tôi rặt những điều ngang trái!

Chị Thanh tới, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Chị mặc chiếc áo đầm màu trắng, búi tóc cột cao với sợi nơ màu tím, đi giày gót cao. Một mùi dầu thơm thiệt quyến rũ từ người chị toả vô không khí quán nước. Những anh chàng háo sắc đổ dồn mắt về phía chị. Bước tới bên tôi, chị cau mày hỏi:

- Ủa, sao em khóc? Đợi chị lâu hay là bị ai phá?

Tôi cũng không biết mình khóc từ lúc nào mà nước mắt thấm ướt cả hai bên cổ áo. Tôi vội vàng lấy khăn lau nước mắt và ngước lên nhìn chị Thanh:

- Liên buồn chuyện gia đình, và nói thiệt với chị, Liên muốn bụi đời luôn. Sự chịu đựng chỉ có giới hạn, Liên đã kiệt sức rồi...

Tôi còn nói rất nhiều, nói như chưa bao giờ được nói, và càng nói, nước mắt càng tuôn ra như mưa.

Chị Thanh vuốt tóc tôi biểu:

- Thiệt nghe, về làm em chị, chị sẽ thưa với mẹ cho em đi học như thường.

Tôi hơi ngạc nhiên trước câu nói của chị, nhưng trong lúc này tôi cảm thấy điều đó thiệt đáng quý, vì dù sao nó cũng giúp tôi thấy lòng mình đỡ trống trải. Chị Thanh lau nước mắt cho tôi, kêu thêm một ly nước ngọt đưa cho tôi, nói:

- Uống đi cưng! Xong rồi chị đưa đi chơi, về nhà nghe nhạc, tối nay có mấy đứa bạn chị nó tới nhảy đầm vui lắm!

Lúc này tôi nghe theo chị như cái máy, chị muốn sao tuỳ ý chị. Tôi cố xua đuổi những ý nghĩ về gia đình, nhưng không được. Chắc đêm nay má tôi sẽ khóc nhiều khi biết rõ sự thật. Tôi lo lắng nói với chị Thanh điều đó. Chị khuyên:

- Liên viết thơ bỏ vào thùng thơ, chừng ba ngày má bắt được, ít buồn, rồi dần dần Liên viết thơ nói cho má biết Liên ở với chị và mẹ Phượng.

Chị chở tôi về nhà. Con đường Triệu Đà dẫn tới một vila rất lớn, bên trong trồng cây cối thiệt đẹp. Qua cánh cổng, chúng tôi đi bộ trên con đường lạo xạo đá sỏi màu ngà đục. Một khoảng sân bóng láng nằm dưới gốc cây xoài, chị Thanh nói đó là nơi đậu xe Mazda của mẹ đêm đêm.

Chị Thanh âu yếm dẫn tôi bước lên thềm nhà rồi đi thẳng lên phòng ngủ của chị. Tôi ngơ ngác nhìn những thứ được bày biện trang hoàng trong căn phòng sang trọng này. Một chiếc giường trải tấm ga màu đỏ thẫm, hai chiếc gối màu đỏ và chiếc gối ôm cũng cùng màu luôn. Cạnh giường, một chiếc bàn học nhỏ trên để vài quyển sách. Trên tường treo toàn những hình loã thể của các cô đầm ngoại quốc. Một bàn phấn với những đồ dùng làm đẹp trông đến rối mắt. Một chiếc tủ đứng kê sát đầu giường. Khi chị Thanh mở tủ ra tôi muốn hoa mắt với đủ màu quần áo. Chị lựa một chiếc áo ngủ bằng voan mỏng bên trong có lớp vải mềm đưa cho tôi:

- Em thay tạm đồ này nghe! Ráng chút rồi mai chị đưa đi may đồ mới.

Tôi cầm chiếc áo trên tay và nhìn vào tấm kiếng, sao thấy mình quá bé nhỏ, vụng về...

- Vui lên bé, đừng buồn! Mai chị đưa em vô Chợ Lớn tha hồ sắm quần áo! Chiếc áo này em mặc vừa đó, chị mặc không vừa đã bốn năm nay rồi.

Lúc này sao tôi muốn trở về nhà má quá chừng, nhưng nghe văng vẳng bên tai lời nói của bố dượng, tủi cực lại dâng lên. Tôi vội vàng vào nhà tắm, nơi chị Thanh vừa chỉ, cởi bộ đồ tơ trắng nội hoá và nhìn thấy mình lồ lộ trong tấm kiếng buồng tắm. Tôi tự thấy hổ thẹn khi nghĩ tới người cha ghẻ đã nhiều lần toan chiếm đoạt thể xác mình...

Những giọt nước mắt lại tuôn ra hoà với dòng nước từ vòi bông sen chảy xuống.

Có tiếng gõ cửa làm tôi giật mình nhớ ra rằng nãy giờ ở trong nhà tắm quá lâu. Tiếng chị Thanh hỏi vọng vô:

- Liên ơi! Sao lâu quá vậy em? Ra đây chào mẹ, mẹ mới về nè!

Tôi chưa biết mẹ chị Thanh là người thế nào, chỉ một lần nhìn thoáng qua trong xe hơi khi bà tới trường đón chị. Lần đó chị biểu tôi lại cho chị giới thiệu với mẹ nhưng tôi từ chối vì mắc cỡ.

- Em xong rồi chị, để em mặc áo.

Vừa nói, tôi vừa mặc chiếc áo ngủ chị đưa hồi nãy. Chiếc áo thiệt vừa với khổ người tôi. Tôi nhìn vô kiếng thấy mình lạ quá, chỉ muốn cởi ra thay lại bộ đồ cũ, nhưng sợ chị Thanh buồn nên buộc lòng phải mở cửa bước ra. Chị Thanh nhìn tôi khen rối rít:

- Em gái chị đẹp quá! Lại đây chị xức dầu thơm cho rồi xuống chào mẹ!

Tôi bước theo chị và thấy như mình đang đi trong mơ vậy. Cô bé Liên mới sáng nay còn ngồi giặt cả một thau quần áo, lau từng viên gạch hoa ở nhà... Thế mà bây giờ tôi đang đứng đây với chiếc áo cụt tới bắp vế, lạ đời hơn cả chiếc áo đầm mà tôi thường mặc những lúc đi dạo phố.

Tới nấc thang chót, tôi thấy một người đàn bà khoảng hơn ba mươi tuổi, mái tóc uốn từng lọn trông rất Tây, mặc nguyên một bộ đồ tây đen, chiếc áo hở ngực coi vẻ rất khêu gợi. Thấy tôi và chị Thanh, bà cười rất tươi và giơ tay biểu:

- Liên đây phải không? Xuống đây mẹ hỏi nè!

Tôi hơi ngạc nhiên với sự thân mật của bà, không biết chị Thanh đã nói những gì với mẹ chị...

- Mẹ đã nghe chị con nói hết rồi. Đừng buồn nữa nghe Liên, có mẹ với chị con nè!

Rồi bà đưa tay vuốt tóc tôi thiệt nhẹ và nói:

- Thấy thương ghê! Để ít bữa mẹ chở về nhà nói với má con. Từ nay con sẽ là con mẹ, con muốn gì cứ nói, mẹ và chị sẽ lo cho con nghe!

Không, tôi không thể ngờ vực bà được!

Mặc dầu bà có vẻ rất Tây, mặc dầu kiểu cách bà khác tôi một trời một vực, mặc dầu lần đầu tiên tôi gặp bà và không biết là lần thứ bao nhiêu tôi chờ đợi những sự lừa dối, những cạm bẫy của xã hội Sài Gòn, tôi vẫn không thể ngờ vực bà được.

Trong giọng nói của bà, trong cách xưng hô mẹ con, trong những tiếng thở dài lắng đọng và những giây im lặng thoáng qua mà chỉ trong vòng tay của bà tôi mới cảm nhận kịp; bà có một vẻ chân thật không thể nghi ngờ. Tự nhiên nước mắt tôi chảy xuống. Phải chi người này là mẹ ruột của tôi? Đã từ lâu tôi thiếu vòng tay âu yếm của mẹ. Giờ đây tôi muốn gào lên thiệt to, thiệt lớn cho má tôi hiểu rằng, tôi đang khổ đau tủi hờn nhất khi nghĩ tới dượng, người đã cướp đi mất tình thương yêu của tôi.

Với suy tư ấy, tôi đã gục đầu vào lòng mẹ chị Thanh khóc nức nở. Vòng tay bà đưa ra ôm trọn tôi vào lòng và tiếng bà êm ái:

- Đừng khóc nữa con! Con sẽ là con của mẹ. Tất cả từ đây mẹ sẽ lo cho con như một người con ruột, nhưng mẹ chỉ xin con một điều là con phải đi học tiếp, không được bỏ dở.

Rồi nâng cằm tôi lên, bà biểu:

- Nhớ nghe bé! Đừng khóc nó mau già lắm đó!

Bây giờ tôi mới có dịp ngắm kỹ mẹ, vì từ đây tôi sẽ là con bà, được bà lo lắng và chiều chuộng.

Mẹ đẹp lắm, đẹp theo lối son phấn. Cặp mắt mẹ được hoá trang vừa buồn, vừa thu hút giống như mắt nữ tài tử Tây phương mà tôi đã từng được coi trên màn bạc... Cặp môi mẹ được thoa một màu son đỏ hồng rất bóng. Mẹ cười rất đẹp. Sống mũi cao, vì thế, chợt nhìn, tôi thấy mẹ như lai vậy.

So với chị Thanh thì mẹ đẹp hơn rất nhiều, mặc dù chị Thanh còn trẻ. Nước da mẹ trắng một cách nõn nà, tươi mịn, còn chị Thanh da ngăm đen. Lối ăn mặc của chị cũng không được thanh nhã như mẹ. Có lẽ chị theo phong trào các cô gái Sài Gòn lúc này thích xài phấn đen, bôi thuốc cho nước da ngăm đen và thoa son màu thiệt đỏ.

Tiếng chị Thanh kéo tôi về thực tế:

- Mẹ và em qua dùng cơm.

Mẹ đứng dậy nắm tay tôi:

- Đi qua ăn cơm con. Còn Thanh à, sáng mai gọi mẹ sớm đưa em đi may đồ, xin trường học nghe con!

Bữa đầu tiên nơi căn nhà sang trọng với những chén tô kiểu thiệt đẹp. Cơm ngon, năm sáu món ăn khác nhau, vậy mà tôi vẫn ngồi ngây ra chẳng muốn ăn. Mẹ và chị Thanh ép mãi tôi mới ăn hết chừng ba muỗng cơm.

Ăn xong, chị người làm bưng lên bàn một khay ba ly nước cam vắt, chị Thanh khuậy đường cho tôi và biểu:

- Uống đi em! Tối đói chị chở đi ăn phở.

Nể lòng chị và mẹ, tôi đỡ lấy ly nước uống miễn cưỡng.

Xong xuôi mẹ nói mẹ đi mắc công chuyện một chút, hai chị em ở nhà, khi nào mẹ về mẹ chở đi ăn.

Mẹ đi rồi, chị Thanh lên phòng chị. Còn lại một mình ở phòng khách, tôi bắt đầu ngắm từng cái ghế, từng bức ảnh, những chậu kiểng xinh xinh trang trí rất mỹ thuật. Bộ bàn ghế xa lông màu huyết dụ, tấm màn che cửa kiếng màu vàng thẫm. Trên tường treo hình mẹ và hình chị Thanh. Chiếc bàn ăn cơm hồi nãy được dọn dẹp sạch sẽ và một bình hoa được đặt lên với loại hoa Đà Lạt màu trắng cắm rất đẹp. Trên bàn kiếng, nơi bộ ghế xa lông, có để một đĩa hoa cắm theo lối Nhật, chỉ vẻn vẹn có ba bông hồng nhỏ rất dễ thương.

Cảnh vật quá tĩnh mịch khiến tôi lại thấy buồn và muốn khóc. Má và ngoại có ai hiểu cho tôi lúc này?

Chị Thanh xuống với một bộ đồ mới: chiếc áo thun đỏ, quần sọc trắng, áo để trong quần ôm sát thân mình chị, một sợi dây thắt lưng bằng xích mạ vàng, gợi cho người ta phải nhìn vòng eo nhỏ và cặp mông nở. Mái tóc chị cuộn cao lên. Chị trang điểm đậm hơn với làn môi đỏ, cặp mắt màu xanh óng ánh kim tuyến. Hai bên má, chị đánh màu hồng đậm cho hợp với ánh đèn buổi tối.

Tiếng nhạc phát ra từ chiếc máy quay đĩa nghe rộn ràng. Chị Thanh nắm tay tôi nói:

- Em nhảy với chị một bản nghe!

- Em không biết nhảy.

- Chị dìu em mà, silo có ba bước à, đi em!

Tôi ngượng nghịu để chị dìu đi theo tiếng nhạc dìu dặt, trong lòng trống rỗng, buồn tê tái...

Chợt có tiếng chuông reo, chị buông tôi ra, chạy lại tắt máy và nói:

- Em ơi tụi nó đến! Chị giới thiệu em nghe, tin chắc tụi nó sẽ khoái em dữ lắm đó!

Chị người làm đã mở cửa cho mấy người bạn của chị vô nhà. Bốn người con trai và một người con gái đều ăn mặc quần áo sọc theo lối hippi. Chị Thanh giới thiệu:

- Đây là Liên em gái tao, tụi bay từ nay muốn mời tao đi đâu phải có em tao nữa. Liên sẽ vui với tụi mình trong những cuộc vui sắp tới. Hôm nay em tao mệt, tụi mình chơi để Liên ngồi chiêm ngưỡng, chịu không Liên?

Tôi nhìn chị khẽ gật đầu.

Chị Thanh và các bạn chị bắt đầu vào cuộc vui. Từng điệu nhạc vang ra từ máy hát, từng cặp thay đổi nhau dìu bước trong điệu nhạc. Một khay nước lớn do chị người làm bưng lên với những chiếc ly nho nhỏ, một chai rượu mạnh và một hộp nước đá.

Người ta dành riêng cho tôi một ly cam tươi pha chút rượu rum. Mấy người thay phiên nhau mời tôi nhảy. Tôi từ chối, nói mình không biết nhảy. Có người tình nguyện dạy tôi nhưng tôi vẫn một mực từ chối.

Ngồi một lúc lâu tôi nghe chóng mặt quá, tôi xin phép lên lầu đi nghỉ. Chị Thanh đưa tôi lên phòng ngủ và biểu:

- Em mệt cứ ngủ đi, các bạn về hết chị sẽ lên ngay. Đừng khóc nghe!

Chị Thanh xuống lầu rồi tôi mới thấy muốn khóc ghê gớm, và nhớ nhà khắc khoải. Tôi nằm úp mặt xuống gối để cho những tủi sầu chảy dài theo dòng nước mắt, và cứ thế ngủ thiếp đi...

Nhưng chỉ mấy giờ sau, hình như có cái gì mơn trớn da thịt làm tôi hoảng hồn tỉnh giấc nhìn quanh... Không, tôi chỉ nằm một mình!... Thì ra vì nhung đệm trải giường êm quá, vì lụa chiếc áo ngủ mỏng quá, mà tôi thì không quen... Ngọn đèn bóng mờ toả màu hồng dịu dàng càng làm cho căn phòng lạ quá, khác hẳn căn phòng tối mò với chiếc giường gỗ giát tre chiếu mỏng quen thuộc của tôi... Một cảm giác cô đơn lẫn trơ tráo thế nào đó, tôi lấy bộ quần áo học sinh giấu trong xó tủ mặc vào và đẩy cửa đi ra. Tôi không có ý định rời bỏ gia đình chị Thanh, nhưng ngủ thì nhất thiết phải về nhà mình.

Đến chân cầu thang thì ánh đèn chói loà, tiếng nhạc, tiếng nói cười ầm ĩ từ phòng khách bỗng đập vào tai mắt tôi một lúc. Họ vẫn còn vui đùa... Không thể đi qua nơi ấy để ra đường được. Tôi cúi đầu, im lặng quay về phòng.

Sáng ra, chị Kim Thanh hối tôi dậy sớm. Chị lấy nước cho tôi rửa mặt trong khi chị người làm chuẩn bị bữa điểm tâm. Tôi thấy mẹ và chị Kim Thanh gọn gàng trong những bộ đồ tây bó sát người. Tôi đoán chắc hai người sắp đi đâu nên mới thắng bộ như vậy. Khi ngồi vô bàn ăn, mẹ nhìn tôi nói:

- Ăn đi con, ăn rồi mẹ chở hai chị em vô Chợ Lớn, lựa vải may đồ, con sẽ có áo quần mới tức thì à Liên!

Tôi vừa gật đầu vừa mỉm cười thay cho lời đáp. Chị Kim Thanh đặt trước mặt tôi một ly sữa tươi với một đĩa bánh ngọt. Tôi cầm cái muỗng nhỏ trên tay một cách ngượng nghịu. Từ những chiếc ly cho đến những cái đĩa, muỗng đều mới lạ đối với tôi. Tôi miễn cưỡng nhấm nháp ngụm sữa với miếng bánh để làm vui lòng mẹ và chị Thanh. Thiệt tình tôi không muốn ăn một chút nào. Nỗi buồn nhớ xâm chiếm lòng tôi. Tôi hình dung thấy vẻ mặt đau buồn, hốt hoảng của ngoại, của má và tâm tư rộn rực một nỗi ân hận...

- Lẹ lên chớ Liên, đi sớm đặng còn chơi phố mà!

Chị Thanh thấy tôi cứ ngồi ngây ra không chịu ăn uống gì nên hối vậy. Tôi ngó sang hai người thấy hai ly sữa đã cạn mà tôi vẫn còn nguyên cả ly. Nghe chị Thanh nói cho đi chơi phố, tôi nghĩ cũng hay, đi cho khuây khoả. Tôi nhấp thêm một ngụm sữa rồi đứng lên nói:

- Liên xong rồi nè, mẹ với chị Thanh cho Liên đi với nghe!

- Ừa, mẹ đang chờ con mà!

Mẹ trả lời âu yếm rồi dẫn hai chị em ra xe.

Chiếc xe Mazda của mẹ từ từ ra khỏi cổng, nhẹ nhàng đưa ba mẹ con tôi tới Chợ Lớn. Tôi ngồi kế mẹ vừa quan sát phố phường, vừa tò mò ngắm nghía mẹ thiệt kỹ. Mẹ mặc bộ đồ màu huyết dụ bó sát người, trang điểm rất duyên. Mẹ lái xe cừ thiệt. Đôi tay và ngón tay mẹ óng ánh những vàng, hạt xoàn...

Chiếc xe bỗng dừng lại, mẹ chống tay lên vô lăng, mở cửa xe cho tôi và nói:

- Chợ Lớn đó con, xuống đi, cả Thanh nữa. Hai chị em vô chợ lựa vải may ít đồ cho Liên. Thanh dẫn em đi giùm mẹ nghe con, mẹ mắc công chuyện phải đi, chừng tiếng nữa mẹ sẽ lại đón đi chơi và đi ăn.

Mẹ quay xe đi rồi, chị Kim Thanh dẫn tôi vô chợ. Qua bao nhiêu dãy hàng. Những khoang bày thức ăn ngồn ngộn gà chiên, chó chiên... Người ta mời chào nhau rối rít. Tôi vấp phải một bà thiệt bự, đi từ hàng gà chiên ra, bả phát khùng la lên:

- Ngữ nhỏ này kỳ cục, đui sao mà nhào vô người ta mới sáng ngày?

Chị Kim Thanh vừa lôi tay tôi đi vừa nói hắt:

- Thôi bà ơi, đụng chút xíu mà cũng la ầm lên, xì...

Tôi đi theo chị, im lặng không nói gì. Mọi người xung quanh đổ dồn ngó chúng tôi, có những tiếng xì xào:

- Con nhỏ hiền quá ta!

- Con nhỏ này lạ thiệt!

Nghe những tiếng đó tôi thấy nóng bừng cả mặt, phần vì mắc cỡ, phần vì tủi thân. Tôi sợ không dám nói qua lại với bà kia vì tôi nghĩ rằng tôi có lỗi, con nít vô ý bị la là chuyện thường, thế mà người ta cũng phải ngạc nhiên làm gì...

Thấy tôi cứ cắm mặt đi, chị Kim Thanh nói:

- Liên sợ à? Không làm già để nó ăn hiếp hoài tức lắm. Em phải tập cho quen chớ! Vậy mà em ra đường một mình là bị tụi nó chọc cho dài dài.

Tôi cười ngượng nghịu:

- Thôi mà chị, mình có lỗi còn làm già chi?

Chị Thanh giọng bực tức:

- Em khờ lắm, ở đây không có lỗi lạc chi cả, ai mạnh mồm là được. Cứ như em thì rồi người ta cưỡi lên cả đầu ấy, nhứt là mấy mụ bự bự cỡ đó, các mụ ưa làm phách thấy mồ.

Tôi không cự lại nữa vì biết chị đang bực mình. Hai chị em im lặng đi tiếp.

Vượt qua hai dãy hàng lớn nữa, tới dãy bán vải và đồ mặc. Người ta trưng bày đủ các loại gấm vóc lụa là... Những cây vải thiệt lớn xếp cạnh nhau với đủ màu, đủ các loại hoa. Những bộ đồ may sẵn đủ kiểu treo bên nhau. Quanh các lô hàng, khách mua đua nhau ngắm nghía, lựa chọn. Những tiếng mời chào nghe đến ngọt tai:

- Mua giùm đi cô bác ơi! Loại này thứ thiệt đây, “soa rê”(1) đây, màu nào cũng tuyệt cả...

(1) Loại vải may y phục buổi tối.

Một bà níu tay tôi lại, nói:

- Mua đi cưng! Nào lấy màu hồng tươi hay màu đỏ mận chín? Mặc sức lựa nghen!

Tôi ngó chị Thanh, chị hiểu ý biểu:

- Em chịu màu nào thì lựa đi! Tuỳ em đó, lựa đi rồi chị trả tiền cho.

Tôi lựa mấy màu, chị đều xua tay lắc đầu:

- Em lựa màu thì được nhưng thứ đó xoàng quá, cứ lựa thứ nào mắc nhứt ấy, chị có dư tiền cho Liên mà, đừng lo.

Người tôi run lên vì cảm động. Ngày trước còn ở nhà với má, tôi chưa bao giờ được mặc những thứ đó. Giờ đây, mấy thứ vải tôi lựa tôi còn ngắc ngứ chỉ lo mình với cao quá. Vậy mà chị lại chê, bởi tôi đâu có đồng tiền nào trong tay? Mà không hiểu chị Kim Thanh làm chi được lắm tiền thế?

Chị Kim Thanh đi hết các lô hàng hỏi giá rồi kéo tôi tới một lô nói:

- Đó, mắc nhứt đó, bây giờ em lựa màu đi!

Tần ngần với hơn hai chục màu vải, cuối cùng tôi lựa màu đỏ sậm. Chị Thanh ngạc nhiên hỏi tôi:

- ủa, sao em không lựa màu tươi một chút, lựa cái màu đó buồn chết.

- Tại em ưng màu đó mà chị!

- Em chắc hạp với mẹ lắm, mẹ cũng ưa cái màu êm dịu đó dài dài. Chị thì chỉ thích mỗi một màu đỏ, mà phải đỏ rực vậy nè!

Vừa nói chị vừa vỗ tay cái đốp vô chiếc quần tây đang mặc. Với tôi, cái màu đó ác liệt quá. Tôi mỉm cười nói:

- Em chắc màu đó hạp với em hơn các màu khác nên em lựa thôi.

Chị Thanh đếm tiền trả cho chủ hàng. Tôi cầm bọc vải trên tay thiệt hồi hộp. Chị Thanh dẫn tôi vô tiệm may thời trang. Tôi may hai bộ đồ tây hai kiểu khác nhau, một kiểu bó sát và một kiểu rộng thùng thình dưới ống quần, kiểu này tôi thường thấy mấy người con nhà giàu chơi kiểu hippi mặc. Chị Thanh có vẻ khoái lắm, biểu tôi:

- Kiểu đó em mặc chắc đẹp dữ đó, may ào ào đi, vải tốt đã đành, còn phải biết may cho hợp thời trang mới là người biết ăn chơi em ạ, chị thích Liên thật diện cho tụi nó phục lác mắt.

Về việc lựa kiểu may đồ, tôi hoàn toàn chiều ý chị Kim Thanh vì tôi chưa thạo. Khi còn ở nhà với má, má thường may phóng hoặc mua đồ may sẵn về cho tôi mặc, chưa bao giờ má đưa tôi tới tiệm. Hôm nay đi với chị Kim Thanh tôi không dám để lộ ra điều đó. Như hiểu tâm trạng tôi, chị biểu:

- Lần này em chưa quen nên chị lựa giùm, còn sau em phải tự động đó nghe, mà sau này không chừng Liên lại rành hơn chị ấy chớ!

Hai chị em cùng cười. Tôi mắc cỡ với chị Thanh và với chính mình. Đúng là đối với xã hội phồn hoa này, tôi là người vừa mới đến, ngỡ ngàng, lạ lẫm với mọi thứ.

Gần trưa mẹ quay lại đón tôi và chị Thanh. Mẹ hỏi tôi muốn đi chơi đâu mẹ đưa đi. Tôi nói tôi không thích đi chơi đâu cả. Mẹ chở hai chị em đi ăn rồi về nhà.

Trong khi nói chuyện vui nơi phòng khách, mẹ hỏi:

- Hai chị em lựa vải chi may đồ đó? Có dễ coi hông?

Chị Kim Thanh trả lời:

- Con để tự em lựa màu mẹ ạ. Liên ưng những màu êm dịu nên em đã lựa màu đỏ sậm, còn đồ thì may đồ tây ở hiệu Kim Châu mà mẹ thường may đó, mẹ chịu không?

Mẹ cười vuốt má tôi:

- ừa, cái màu hay đó, còn tài của Kim Châu thì khỏi lo rồi, được để chiều mẹ ghé mẹ lấy luôn cho nghe!

Chiều mẹ lại đánh xe đi, còn tôi và chị Thanh ở nhà, chị đề nghị:

- Không đi đâu nữa nha! Lên phòng chị nằm nói chuyện cho hay.

Hai chị em nói chuyện, tự nhiên tôi lại thấy vui vui vì những câu chuyện của chị. Rồi chị bỗng hỏi tôi:

- Liên tính đi học tiếp chớ? Mẹ và chị trông cho em học, ráng đi sau này thành đạt thì cả nhà được tiếng thơm lây. Còn trường học, tiền học thì em khỏi lo, mẹ và chị có dư sức để nuôi em ăn học, chỉ cần em đi học đều là được. Như vậy chịu không cưng?

Lần thứ hai, tôi nghe được trong ngôi nhà này một lời nói chân thành như toát lên từ nỗi niềm uẩn khúc nào đó... Tại sao thế nhỉ?...

Tại sao tôi đi học mà những con người này lại được thơm lây?... Má tôi cũng đã khuyên tôi y hệt. Nhưng đó là má tôi, một thứ thân cò lặn lội... Còn với mẹ con chị Kim Thanh thì họ cần gì đến tôi kia chứ, sự đỗ đạt của tôi sẽ thêm được gì vào cuộc sống giàu sang đã căng ứ của họ kia chứ? ... Thôi, đúng là Chúa thương tôi rồi, chỉ có thể giải thích như vậy. Tuổi ấu thơ của tôi không hề phạm tội lỗi mà vẫn bị người ta đập nát, nên bây giờ Chúa ban phước cho tôi gặp hai vị thiên thần giúp tôi hàn gắn lại đoạn đời đã gãy...

Nghĩ vậy, tôi rưng rưng nước mắt:

- Được mẹ và chị thương vậy, Liên đâu dám phụ lòng, nhưng chị cũng phải đi học thì Liên mới chịu.

Chị nói tỉnh bơ:

- Chị đi học là một nhẽ khác, rồi em sẽ hiểu. Cuộc đời chị như bị quá đà rồi Liên à, đi học chỉ là một hình thức để dễ “làm ăn” thôi. Còn với em, chị không muốn cho em đi theo con đường của chị. Em phải học để có bằng cấp thực sự. Sau này em ra cuộc sống, em sẽ không bị những kẻ khác ăn hiếp, em sẽ có chỗ đứng đàng hoàng trong xã hội bằng học vị của em.

Tôi hơi ngỡ ngàng trước câu nói lạ lùng của chị, nhưng chưa hết xúc động nên tôi chỉ lí nhí trong cổ họng:

- Vâng, em xin cám ơn chị nhiều.

Chị Thanh dí nhẹ ngón tay vô trán tôi mắng yêu:

- Gớm, coi bộ Liên ưa “cám ơn” quá ha! Đã làm chị của em rồi thì phải lo sống cho tròn bổn phận chớ. Em đừng ngại chi cả nghe Liên!

Bàn tay chị vuốt nhẹ vô người tôi, rồi chị ôm lấy tôi thiệt chặt như sợ tôi trốn đâu mất. Trong những giây phút ấy, tôi như chìm trong nỗi xúc động dâng trào. Nếu không được gặp chị Kim Thanh và mẹ chị, chẳng biết cuộc đời tôi sẽ đi tới đâu!

Dần dần tôi bớt buồn nhớ nhà. Cuộc sống thực tế hàng ngày nơi đây đã làm cho tôi không muốn cũng phải quên đi chuyện cũ. Mẹ đã xin cho tôi học ở trường Hưng Đạo. Ngoài những giờ tới lớp, tôi lo phụ mẹ việc ở nhà. Rồi tôi thật sự bị cuốn hút vô nếp sinh hoạt của mẹ và chị. Một tuần lễ, nhà có hai ba bữa tiệc. Tôi đi học về phụ mẹ đi mua hoa, sắm quần áo, son phấn, mua các thứ cần dùng trong nhà, đi chợ với mẹ mua trái cây, đi ăn nhà hàng, đi tắm pít-xin với chị, tới nhà các bạn gái chị ăn uống, nhảy đầm... Bao nhiêu thời giờ cũng không đủ với mẹ con tôi. Sợ tôi học yếu, mẹ còn mướn giáo sư về nhà dạy thêm.

Mẹ và chị thường đi vắng nên tất cả mọi việc trong nhà đều giao cho tôi cai quản, kể cả người làm.

Cuộc sống ở đây, tôi thấy tất cả là tiền. Mẹ nói chuyện với ai cũng nói về tiền. Tôi buồn mẹ cũng cho tiền, biểu đi chơi để tìm quên. Đồng tiền trong tay mẹ và chị luân chuyển thật dễ dàng, mỗi lần mẹ ở bar về, tiền mẹ đổ ra cả đống, tôi phải phụ với mẹ đếm hoài mới hết. Còn chị Thanh, mỗi khi chị vắng nhà là sáng chị mang về trên trăm ngàn. Có điều đặc biệt là mẹ và chị không xài tiền chung bao giờ. Chỉ thỉnh thoảng hai người mới tặng quà nhau thôi.

Tôi được cả mẹ và chị cho tiền thường xuyên để xài. Đối với chị người làm, mẹ cũng dùng tiền để sai khiến. Ban đầu tôi rất khó chịu với những câu nói trịch thượng của mẹ:

- Thím Tư lấy cho tôi ly nước uống!

- Chú Hai ra bưng đồ vô cho cô út!...

Mẹ thường nói với tôi:

- Mấy đứa làm này, mình mà không biết cách sai khiến, nó leo lên đầu nó ngồi. Vì thế con muốn gì cứ biểu nó làm cho. Mướn nó để hầu chớ đâu phải để làm mẫu?

Buổi tối trước khi đi ngủ, mẹ sai người đấm bóp, mẹ biểu cái đó thành nếp rồi, nếu không rất khó ngủ. Cả với tôi, mẹ cũng bắt người làm đấm bóp, tập thói quen để ngủ cho thoải mái. Mới đầu tôi mắc cỡ không chịu, vừa ái ngại nữa, mẹ đã giải thích:

- Con ngốc lắm. Việc gì mà phải thương chúng nó? Mình nắm đồng tiền trong tay, mình muốn gì chẳng được. Còn nó muốn có tiền thì nó phải làm theo ý mình chớ có chi lạ đâu? Sống ở cái xã hội kim tiền này, người nào có nhiều tiền, làm chủ đồng tiền là làm chủ được tất cả con ạ.

Cuộc sống với mẹ và chị nuôi đã thật sự thay đổi con người tôi một cách nhanh chóng. Tôi tự nhận thấy điều đó qua từng giây từng phút. Mới có hai tháng trời mà cô bé Liên ngây thơ, nhút nhát đã thành một cô Liên đài các, quý phái. Những chiếc áo đầm đủ kiểu, những bộ đồ tây mới lạ bây giờ đối với tôi không còn một chút ngượng ngập như ngày đầu mang nó trên người. Ngược lại, tôi cảm thấy hãnh diện mỗi khi được sánh vai với mẹ và chị đi ăn, đi chơi. Tôi tập sống sang cả, tập lạnh lùng, dửng dưng với cuộc sống xung quanh.

Mỗi khi thấy tôi buồn, mẹ tôi thường biểu:

- Sao buồn hoài vậy con? Phải vui, phải bơ sự đời thì mới trẻ, mới đẹp được lâu, dại gì mà buồn phiền cho khổ?

Trong sinh hoạt hàng ngày, mẹ và chị uốn cho tôi từng cử chỉ, từng câu nói. Mẹ dạy tôi cách ăn mặc, trang điểm để làm mình nổi thêm, đẹp thêm. Tôi nói bình thường, mẹ chê là “cứng”, mẹ biểu nói vậy người nghe ít thiện cảm... Tôi từ chỗ sống gượng gạo, bây giờ lại thành thạo và có nghệ thuật nữa, trong căn nhà này.

Mẹ và chị dành riêng cho tôi một chiếc xe máy để đi học. Tôi có đứa bạn tên Hồng học cùng lớp. Hồng không có xe nên hàng ngày tôi thường chở nó cùng đi, cùng về. Nhà Hồng ở gần nhà tôi, cách một con đường lớn. Nhà nghèo, mẹ Hồng bán cháo lòng ở xóm để kiếm tiền. Mỗi khi tới cổng nhà tôi, Hồng không dám nhấn chuông nên cứ đứng đợi ở ngoài. Khi tôi mở cổng đem xe ra là nó ngồi lên xe để tôi chở nó đi. Nó biết tôi rất thích ăn me chín nên thường mua sẵn để trong cặp sách tới trường ăn. Hai đứa chơi cũng thân thân, không dè chị Kim Thanh theo dõi thấy tôi chở Hồng nhiều lần, một hôm chị biểu tôi:

- Liên như vầy mà cứ chở cái con Hồng trông như một tên người làm! Thím Tư nhà mình thấy còn hay hơn nó. Hôm qua chị thấy nó mặc quần ống thấp, ống cao đi vô chợ mua mấy con cá ươn, Liên mà thấy chắc hẳn sẽ ghê, nó chùi vô quần rồi nó ngồi lên xe Liên.

Tôi nói với chị:

- Tội nó chị, nó không có xe mà đi xe lam tốn tiền, mình cho nó đi nhờ có sao đâu.

Chị Thanh có vẻ giận nói:

- Chị thì không nói nhưng bạn chị nó thấy nó cười nhà mình. Em biết không, nhà mình giàu, em nên tìm bạn giàu mà chơi.

Thế là từ hôm đó tôi không chở Hồng nữa. Chúng tôi cũng rất ít gặp nhau vì Hồng thường đi học muộn, có bữa người ta vào học được nửa buổi nó mới tới, lâu dần nó bỏ học luôn.

Nghĩ hoàn cảnh của Hồng cũng tội nghiệp, tôi lại chợt nhớ tới má và các em tôi. Má tôi không đến nỗi khổ, gia đình tôi là một gia đình gia giáo nên từ nhỏ tôi được sống trong sự giáo dục lễ phép. Nhưng rồi sống bên mẹ và chị Thanh, càng ngày tôi càng đổi khác. Tôi quên hẳn những gì của thời thơ ấu xa xưa để nghĩ mình là người được và đang sống trong cảnh giàu sang.

Khi mẹ và chị Thanh vắng nhà, tôi thường chăm sóc những cây hoa cảnh của mẹ trồng từ hồi nào. Đó là một việc làm mà tôi rất thích. Nếu có ai tới hỏi, hoặc kêu điện thoại cho mẹ, thì tôi phôn tới bar kiếm mẹ về.

*

Một buổi chiều tôi đang sửa lại mấy bình hoa, chợt nghe tiếng chuông reo liên hồi. Tôi ngạc nhiên không hiểu ai tới mà nhấn chuông dữ thế. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh ngồi cắt cành bông hồng tỉa lá vì tin có chị bếp ra mở cửa. Lát sau nghe tiếng chị bếp mừng rỡ:

- Ông Ros về cô Liên ơi! Cô mau kêu điện thoại cho bà!

Tôi ngó chị gật đầu rồi bước lại bàn mẹ đặt điện thoại. Đang rà số thì một người Pháp bước vô với hai chiếc va li lớn. Ông ta gật đầu chào tôi và hỏi bằng tiếng Pháp:

- Xin lỗi cô, Đan Phượng có ở nhà?

Tôi hiểu ý nhưng không rành tiếng Pháp nên phải dùng tiếng Anh để trả lời:

- Thưa ông, tôi không rành tiếng Pháp nhưng tôi hiểu ông muốn hỏi bà Đan Phượng. Tôi đang kêu điện thoại cho mẹ tôi về.

Người đàn ông Pháp này khoảng trên năm mươi tuổi, rất lịch sự trong bộ đồ tây bình dị: một áo sơ mi trắng và chiếc quần tây màu nâu. Ông ta ngó tôi cười rất tươi và nói lại bằng tiếng Anh:

- Cô là cô bé Liên! Tôi đã được Đan Phượng giới thiệu qua sự liên lạc telephone. Cô là con Phượng thì cô cũng là con tôi.

Tôi tròn mắt ngó ông ta. Không ngờ mẹ nuôi tôi đã để ý lo lắng cho tôi đủ chuyện. Ơn của mẹ thiệt lớn, tôi không biết sẽ làm gì sau này để đền đáp lại. Về ông Ros là chồng của mẹ, tôi mới được chị Kim Thanh kể lại là mẹ có chồng Pháp, thỉnh thoảng mới về với mẹ ít ngày rồi lại đi. Ông ta có công ty xuất nhập cảnh ở Việt Nam và Pháp nên đi về bất thường chớ không ở luôn với mẹ.

Tôi hỏi ông Ros:

- Ông cần nói chuyện với mẹ Phượng không?

Ông ta cười và nói:

- Liên tự nhiên đi, nói tôi vừa về tới.

Tôi quay điện thoại tới nhà hàng của mẹ. Sau khi biết tin ông Ros về, mẹ mừng lắm biểu cho mẹ nói chuyện với Ros, Ros hăm hở bước lại bàn điện thoại và đón lấy ống nghe. Chừng năm phút sau ông ta đặt máy xuống và nói với tôi:

- Liên cho phép tôi lên phòng của mẹ Liên tôi tắm nghe!

Tôi không ngó ổng, trả lời:

- Mời ông cứ tự nhiên.

Tôi kêu thím Tư phụ ổng mang đồ lên phòng của mẹ. Khoảng hai mươi phút sau mẹ về. Vừa thấy tôi, mẹ tươi cười hỏi:

- Ros tắm chưa Liên? Còn con, con đang làm gì đó?

Tôi thấy hãnh diện và xúc động vì mẹ và chị chưa bao giờ quên tôi, dù bất kỳ trường hợp nào. Tôi nói:

- Mẹ ơi! ổng ở trên phòng mẹ. Còn con, con đang sửa mấy cành bông, mẹ coi đẹp không mẹ?

Mẹ hôn tôi nơi má và khen:

- Con gái út mẹ làm thì dĩ nhiên phải đẹp rồi. Nào lên đây với mẹ coi thằng Pháp điên này nó mua cho chúng ta những gì nào!

Tôi rất ngạc nhiên với mẹ. Sao chồng mẹ về mẹ không mừng riêng mà còn phải kéo tôi lên nữa.

Cánh cửa phòng ngủ của mẹ mở ra, trong lúc ông Ros chỉ mặc một chiếc quần lót. ổng thấy mẹ và tôi liền vội vàng xin lỗi. Tôi lui ra ngoài cửa còn mẹ bước vô. Tôi nghe thấy mẹ và Ros nói với nhau thiệt âu yếm. Tôi nghe và hiểu mập mờ ông Ros nói rằng xa mẹ ông nhớ, mẹ có vẻ đẹp hơn trước, màu áo mẹ may đẹp và trẻ lắm... Tiếng mẹ nhõng nhẽo hờn yêu:

- Sao anh không báo cho Phượng biết trước để Phượng đi đón?

- Anh muốn dành cho em một sự bất ngờ.

Chắc mẹ chợt nhớ đến tôi liền chạy ra kêu:

- Kìa sao con không vô? ổng đã vận quần áo dài rồi.

Tôi bước nhẹ vô gật đầu chào ông ta. Một lối chào rất Tây. Ông ta giơ tay đón tôi và hôn nơi trán một cái. Mẹ cười rất tươi bảo với ông ta:

- Có đúng như lời Phượng nói cho anh nghe về con gái không? Anh có mua cho Liên mấy cái áo thun mà Phượng dặn không?

Ros gật đầu vuốt tóc tôi khen đẹp và biểu mẹ:

- Em mở va li ra, đồ của ba mẹ con em. À, còn Thanh đi đâu rồi?

- Thanh nó tới quán chắc cũng gần về.

Tôi nghe cuộc đối thoại giữa mẹ và ông Ros mà thấy tức cười. Mẹ vừa kêu ông Ros là “thằng Pháp điên” mà bây giờ trước mặt ổng, mẹ lại nói toàn những lời dịu dàng, dễ thương thế? Cứ coi cách xưng hô của mẹ với ổng thì ai cũng nghĩ là hai người yêu thương nhau lắm... Với đầu óc trẻ thơ của mình, lúc đó tôi chưa biết suy diễn nhiều lắm, chỉ thấy ngồ ngộ vậy thôi.

Câu chuyện của mẹ với ông Ros luẩn quẩn thế nào rồi cũng xoay qua công chuyện làm ăn. Mẹ nói cho Ros biết cái bar của mẹ lúc này rất đông khách. Tôi chưa một lần đặt chân tới đó nhưng từ rất lâu, từ khi bắt đầu về làm con của mẹ, làm em của Kim Thanh, tôi đã được biết mẹ là một bà chủ bar có tiếng ở Chợ Lớn. Theo lời chị Kim Thanh kể lại mẹ đặt tên bar là “Phượng”. Những người Mỹ thường kêu là “Lôlôba”. Khách của mẹ phần đông là khách ngoại quốc, vì thế mẹ thường thâu được số tiền lời rất lớn. Các cô gái làm trong bar của mẹ thì trưng diện đủ kiểu. Cô nào cũng được mẹ sòng phẳng và hậu đãi nên vừa sợ vừa rất phục mẹ.

Còn căn nhà này là do ông Ros mướn năm cho mẹ ở, vừa để lấy chỗ cho ông trú chân mỗi lần qua lại. Tiếng là vợ chồng nhưng hai người ít khi gặp nhau. Ông Ros mỗi lần qua Việt Nam đều sắm cho mẹ đủ thứ, cho mẹ tiền, sống một đôi tuần rồi lại đi.

Đối với mẹ, Ros là một món hời về vật chất. Mỗi lần ông ta về, mẹ chỉ cần chú ý xem ông ta đem theo những gì cho mẹ. Ông Ros thì ổng nói ổng yêu mẹ lắm. ổng khuyên mẹ nghỉ bar đi, ông sẽ bao cuộc sống cho, nhưng mẹ không chịu. Nghe chị Kim Thanh nói có lần hai người tâm sự về tình yêu, Ros hỏi mẹ:

- Người đàn bà phải có một điểm tựa chính, đối với Phượng điểm tựa đó là chồng hay con?

Mẹ cười trả lời:

- Phượng chẳng có điểm tựa nào hết, tự tựa vô mình thôi!

Ông Ros không có con với mẹ. Trước đây, hồi còn trẻ, mẹ cũng đã sống một thời “nổi sóng khuynh thành”, làm điên đảo bao nhiêu tướng tá phong tình của Pháp khi chúng chiếm đóng Việt Nam. Sau đó mẹ quen một người Pháp làm nghề bẻ ghi tàu hoả, hai người sống với nhau và sanh được chị Kim Thanh. Rồi ông ta bị chết vì tai nạn tàu hoả. Từ đó mẹ không lấy chồng nữa, quay lại với nghề đi khách lấy tiền nuôi chị Kim Thanh. Cái bar này của mẹ mới mở chừng ba, bốn năm, sau khi mẹ qua Nhật sửa sắc đẹp về. Ông Ros cũng là một người khách tới bar của mẹ, hai người thích nhau qua một vài lần tiếp xúc, rồi đi tới thoả thuận sống chung, Ros đã bỏ tiền mướn căn nhà này cho mẹ và chị Thanh ở.

Lần đầu tiên gặp tôi, Ros cho tôi một con búp bê bằng máy và rất nhiều quà. Với mẹ và chị Kim Thanh ổng sắm cho đủ các kiểu quần áo lót.

Tối hôm đó, cả nhà đi ăn cơm tiệm ở nhà hàng Kim Hoa Sài Gòn. Trong bữa ăn, Ros tỏ vẻ quan tâm tới tôi và chị Kim Thanh, cả mẹ nữa, hai người thi nhau chăm sóc chị em tôi. Những người qua lại ngó vô thấy thật là một gia đình hạnh phúc.

Ăn xong, ông Ros đưa ba mẹ con vô một câu lạc bộ của Mỹ để nhảy đầm. Ros gặp hai người bạn Mỹ liền mời lại và giới thiệu đôi bên.

Trong phòng, mấy con đầm Mỹ đang ca những thứ nhạc ngoại quốc cuồng loạn, trên mình chỉ có một chiếc áo nịt hở hang và chiếc quần lót vừa bằng bàn tay. Nó rên xiết qua từng lời ca, lúc ảo não, lúc lại lồng lên như vũ bão. Tiếng người cười nói, tiếng nhạc, tiếng chân... nhộn nhạo làm tôi thấy chóng mặt. Mẹ và chị Kim Thanh quá quen với cảnh này.

Hai người Mỹ mời chị Thanh ra nhảy. Tôi ngồi coi từng cặp ôm nhau quay tít trên pít, nỗi buồn lại thoáng qua khi nghĩ tới má và các em ở nhà. Trông những khuôn mặt đỏ gay vì rượu, những nụ cười nhăn nhở, đảo điên, tôi chỉ muốn chạy trốn khỏi cái khung cảnh ma quái đó.

Chị Thanh bước lại thấy tôi thẫn thờ hỏi:

- Em sao vậy? Ra nhảy với chị nghen!

- Em chóng mặt muốn về - Tôi lắc đầu trả lời chị.

Chị Thanh có vẻ hơi lo nhưng chị khuyên tôi:

- Thôi ráng đi Liên, ngồi thêm một chút nữa. Em mà về tội nghiệp, mẹ sẽ mất vui.

- Thôi chị ra nhảy đi! Em ngồi coi mẹ và chị nhảy. Em nhảy còn yếu quá sợ người ta cười.

Biết tánh tôi ít khi nào chịu nói tới lần thứ hai nên chị Thanh nói trước khi ra sàn nhảy:

- Em coi chị nhảy xem có được không nghe? Cấm buồn nữa đấy. Lát về chị sẽ kể cho nghe một chuyện này vui lắm.

Tôi ngồi đợi cho mẹ và chị vui. Ngó bao nhiêu cặp cùng ôm nhau lướt trên sàn nhảy, tôi thấy mẹ nổi bật giữa đám người ma quái đó. Một lúc lâu mẹ ngừng nhảy bước lại chỗ tôi ngồi. Thấy vẻ mặt trầm tư của tôi mẹ biểu:

- Con nhảy với ông Ros nghe? Một bản thôi cho vui.

Tôi nói với mẹ:

- Thôi mẹ, ngồi coi mẹ nhảy con thấy vui rồi, con hơi chóng mặt.

Mẹ vội vàng mở bóp lấy dầu xức cho tôi rồi biểu:

- Con thấy sao? Muốn về không?

Ông Ros đến bên cạnh mẹ, ổng cũng hiểu tiếng Việt nên nghe mẹ nói vậy, ổng hỏi mẹ:

- Phượng đưa con về nghe! Sợ nó trúng gió.

Tôi nói với ổng:

- Không sao đâu, mẹ và ông cứ vui đi, một chút Liên sẽ hết ngay.

- Đừng nên cố gắng, chúng ta có nhiều đêm vui. Về nhà mình uống trà nói chuyện, không khí thoải mái hơn - Ông Ros đề nghị.

Mẹ gật đầu đồng ý. Ông Ros nói chị Thanh mời luôn hai người Mỹ về nhà chơi.

Tôi đi xe trước cùng với mẹ và ông Ros, còn chị Thanh đi chung với hai người Mỹ trên xe của họ. Sau khi về tới nhà tất cả lên sân thượng ngồi ăn bánh và uống rượu. Hai người Mỹ nói chuyện với chị Thanh về các cuộc đi chơi, đi nhảy ở các vũ trường Sài Gòn. Bỗng người trẻ hơn xoay qua hỏi tôi:

- Cô có thích đi tắm biển không? Bữa nào chúng tôi mời cô và cô Thanh.

Tôi ngó chị Thanh lúng túng. Chị hiểu ý liền trả lời thay tôi:

- Được, các anh cứ chuẩn bị ngày tốt, chị em tôi sẵn sàng.

Mẹ xen vô câu chuyện. Mẹ nói cho hai người Mỹ biết là tôi còn đi học, ít được giao thiệp nên nhút nhát. Người Mỹ lớn tuổi hơn, có lẽ ngang với ông Ros nói:

- Cô ta dễ thương quá! Tôi hứa sẽ cho cô ta kẹo luôn. Bà cho tôi biết cô ta học ở trường nào?

- Hưng Đạo - Mẹ trả lời.

- Cô ta bao nhiêu tuổi?

- Mười bốn tuổi.

- Đẹp quá, đôi mắt buồn của cô ta!

Mọi người vui với rượu, bánh và những câu chuyện không đâu vào đâu. Tôi ngồi lặng lẽ như người ngoài cuộc. Một làn gió nhẹ từ dưới sân đưa lên mang theo mùi hoa lan thoang thoảng. Tôi hít lấy cái hương thơm ấy và cảm thấy trong người nhẹ nhõm hẳn đi.

Thu Trang —★— MỘT KIẾP LÊNH ĐÊNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.