Một Kiếp Lênh Đênh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Ít bữa sau, ông Ros mắc công chuyện phải đi. Cuộc sống của ba mẹ con tôi lại trở lại bình thường. _Tôi vẫn ngủ chung với chị Kim Thanh. Hai chị em thường tâm sự mỗi khi nằm trên giường. Biết tôi mê tiểu thuyết, chị Thanh hay kiếm về cho tôi coi. Rồi chị kể cho tôi nghe về những cuốn chị từng coi. Những cuộc tình duyên rắc rối, những tay ăn chơi, những vụ cướp ly kỳ... Dần dần tôi bị lôi cuốn thực sự. Chị Thanh thường giải đáp những điều tôi chưa hiểu trong từng cuốn tiểu thuyết. Chị biểu với tôi:

- Liên thấy tiểu thuyết mê hông? Cuộc sống của mình mà như tiểu thuyết mới tuyệt hé!

- Thì hàng ngày chị chẳng sống như tiểu thuyết đó sao? Hèn chi mà Liên thấy chị khi nào cũng ưa thay đổi...

Nghe tôi nói vậy, chị Thanh mỉm cười coi bộ hài lòng lắm. Lúc này trông chị đẹp hẳn ra. Đôi mắt mơ màng ngó lên trần nhà. Chị nằm duỗi thẳng chân, chiếc quần tây bó sát làm nổi hẳn cặp đùi nảy nở, chắc nịch. Phải nói chị có một cơ thể rất cân đối, khoẻ mạnh, mới gặp đã nhận ra những nét ngộ nghĩnh là lạ của một đứa con lai. Chị nói tiếng Pháp rất rành nên thường khi tiếp chuyện, chị ưa dùng tiếng Pháp nhiều hơn tiếng Việt Nam. Tôi nhớ rất nhiều lần đi chơi cùng chị, chị đụng những người bạn lai, thế là họ cười giỡn thi nhau tuôn ra hàng tràng tiếng Pháp, có khi chị còn dịch cho tôi nghe từng câu. Nếu có người bạn nào chú ý đến tôi và muốn hỏi chuyện thì chị vội vàng đỡ lời luôn:

- Em tao còn nhát, tụi bay thông cảm nghe! Bữa sau em tao tiếp chuyện tụi bay chưa muộn mà.

Tôi cứ theo chị hoài, lần lần đâm mê những giờ phút như thế. Những rụt rè, mắc cỡ trong tôi mất đi lúc nào không biết. Và bây giờ tôi háo hức chờ đợi thật sự những cuộc đi chơi với chị, mỗi lần đi là mỗi lần tôi được ngắm mẹ và chị trang điểm, mỗi người đẹp một vẻ. Rồi hai người lại đem hết tài nghệ ra giúp tôi “làm đẹp”. Tôi sung sướng thấy mình được cưng chiều giữa hai người đàn bà sang cả. Lúc nào trong tôi cũng tràn ngập một cảm giác rân rân của sự hãnh diện. Sự sang cả của mẹ và chị cứ lan sang tôi, càng ngày càng sâu sắc cùng với những điệu nhạc, những nụ cười mời chào, đêm vũ trường thôi thúc, quyến rũ và những triết lí sự đời đại loại như “suy nghĩ nhiều là mau già lắm đó, đối với cuộc sống này, muốn gì thì người đàn bà trước hết phải đẹp và biết nghệ thuật làm đẹp thì mới rút ruột được thiên hạ”... Cũng có một đôi khi tôi chợt nhận ra mình đã thay đổi quá nhiều, và hình ảnh ngoại tôi, má tôi lại thoáng hiện ra dịu dàng như những kỷ niệm của tuổi thơ trong sáng mà không lớp bụi thời gian nào che phủ được. Dưới mái nhà của mẹ Phượng mà tôi chỉ biết tin yêu và hưởng thụ chứ chưa nhìn ra điều gì khác, những kỷ niệm ấy dẫu xa xưa và lờ mờ, vẫn giúp tôi giữ lại được ít nhiều cái nết na của con gái nhà nghèo, cho tới một hôm tôi vụt nhìn ra toàn bộ bí mật trong gia đình mẹ nuôi... Hôm ấy chị Thanh đi vắng. Ngủ trưa dậy buồn quá, tôi kiếm sách coi chơi. Tôi kéo hộc tủ nhỏ ở đầu giường chị ra, vô tình làm rớt một mảnh giấy nhỏ xuống kẽ giường, loay hoay hoài mới lượm được. Tôi ngạc nhiên coi mấy chữ trong mảnh giấy:

“Kim Thanh hãy đúng hẹn - Khách sạn Palace tối thứ bảy”.

Ký tên

Pen

Tôi ngẩng nhìn lại bàn phấn và chợt hiểu ra những đêm chị vắng nhà. Vì sao tuần nào chị cũng đi vô đêm thứ bảy và đêm chúa nhật? Phải chăng tiền của chị đem về là từ những lời hẹn, những mảnh giấy này? Hẹn gì ở khách sạn?

Tôi bắt đầu linh cảm thấy trong cái điều chị nói ngày nào “chị đi học chỉ là để dễ làm ăn”, ẩn hiện một cái gì đó thật là khủng khiếp!... Cho tới lúc đó, tôi vẫn đinh ninh rằng mẹ và chị tôi làm giàu là do hai nguồn thu lớn: một là tiền của ông Ros, chồng mẹ tôi; hai là cái bar của mẹ. Chỉ hai nguồn đó thôi cũng dư dả lắm rồi. Vậy mà tôi đâu có ngờ!... Khi tôi hiểu ra được chị đã làm tiền bằng những cú “áp phe” nhơ nhuốc ấy mà lại dùng cái vỏ bọc bên ngoài của một nữ sinh ngây thơ quyền quý, thì tôi không khỏi bàng hoàng. Lúc đó, chỉ có một mình tôi trong căn phòng, tôi đã khóc vì thương chị Thanh và ân hận vì sự vô tình của mình.

Tiếng chuông reo cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Nghe tiếng bước chân lên cầu thang, tôi nhận ngay ra chị Kim Thanh, chị khi nào cũng có dáng đi như thế. Chị bước vô phòng coi bộ phấn khởi lắm. Chị cười hỏi tôi:

- Liên đang làm chi đó? Không ngủ nữa à?

Tôi ngước mắt về phía chị. Coi chị vô tư, bình thản thế kia mà... Tôi suýt oà khóc và ôm lấy chị mà kể lể về những điều đang day dứt trong lòng. Nhưng tôi kịp kìm lại được và cố lấy lại giọng bình thường, tôi trả lời chị:

- Không chị, em hết buồn ngủ rồi, đang tính kiếm sách coi chơi, chờ chị về đó.

- Ủa, em chờ chị chi? Chị đang mắc chút mà. Có con bạn nó chờ ngoài cổng á. Thôi ráng một chút nghe, đêm chị về với em.

Chị vừa nói vừa mở hộc tủ ném thêm một mảnh giấy vô. Tôi chú ý ngay tới mảnh giấy đó, còn chị hình như vô tình không nhận thấy thái độ của tôi. Chị ngồi vô bàn phấn trang điểm cặp môi và mắt cho nổi hơn. Tôi lặng yên ngó chị làm, lọn tóc chị cột cao sau gáy rung rung sợi nơ đỏ chói thắt một cách đỏm dáng càng làm cho đầu chị thêm tròn trặn, cân đối với khuôn mặt căng đầy sức sống của tuổi mười tám.

Chị khoác thêm một chiếc áo đỏ có dây xích mạ vàng ở vòng eo, hôn tôi nơi trán một cái và nói:

- Bé ngoan của chị ở nhà nghen! Lát nữa mẹ về dùng cơm với mẹ, nói mẹ chị hổng ăn cơm nhà đâu. Tối buồn ngủ cứ đi ngủ trước đi, đừng chờ chị tội nghiệp.

Đợi chị xuống cổng, tôi ngó qua cửa sổ trông ra đường, mấy người bạn chị đang chờ nơi cổng, một gái hai trai, người nào cũng trưng diện. Họ rồ máy lao xe đi. Chị Thanh nhảy lên ngồi sau xe một người con trai to con, coi vẻ rất ngổ ngáo. Họ đi rồi, tiếng xe máy xa dần và mất hẳn. Tôi quay lại giường nằm, với cuốn sách tính coi nhưng óc tò mò lại xúi tôi bật dậy. Tôi mở hộc tủ tìm mảnh giấy ban nãy. Và tôi lại lần nữa sửng sốt:

“Áp phe” đêm chúa nhật

Yến - Tuyết - Thanh

Điểm hẹn đường Tự Do

Ký tên Tuyết

Tuyết và Yến là hai mẹ con. Hai người này đều thân với mẹ và chị Thanh, họ còn rất hay đi chơi chung với nhau. Nghe nói Yến cũng là con lai của Tuyết. Tuyết tuy đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng còn rất trẻ. Ai mới gặp lần đầu cũng tưởng lầm Yến và Tuyết là hai chị em. Yến to con, da ngăm đen; còn bà Tuyết nhỏ nhắn hơn, da trắng mịn màng, lại sửa sắc đẹp nữa. Chị Thanh đã có lần kể cho tôi nghe về vụ bà Tuyết với mẹ đi sửa sắc đẹp ở bên Nhật cách đây mấy năm. Nghe nói ở các mỹ viện của Nhật người ta có thể làm cho người già trẻ lại, người ốm thành mập, người xấu thành đẹp... Chị Thanh biểu mẹ tốn cả mấy trăm ngàn mới có được bộ ngực đẹp như bây giờ. Bà Tuyết còn ủi mặt nữa... thảo nào da bà coi cứ căng như da con gái dậy thì vậy, tìm hoài chẳng thấy một nếp nhăn nào. Hai mẹ con khi nào cũng cặp kè với nhau y như là bạn bè chớ không phải mẹ con. Nhiều khi cách xưng hô của họ cũng rất lạ. Chị Thanh và mẹ cũng thế, ưa xưng hô theo kiểu Pháp: “Moa”, “Toa” như hai người bằng vai phải lứa, nghe thấy bật cười.

Từ lâu tôi đã nghe đồn về tài chinh phục khách làng chơi của hai mẹ con Tuyết và Yến. “Con mồi” nào mà sa vào tay họ cũng đều bị rút ruột cả. Họ sống sang cả, đài các, tiền cứ tung ra, muốn gì được nấy. Họ trát son phấn, thắng những bộ cánh lộng lẫy và luôn sẵn sàng đón những “cơ hội” làm ăn, mà họ gọi là “những cú áp phe”.

Bây giờ chị Thanh lại cũng có chân trong đó. Hèn gì mà thứ bảy, chúa nhật nào tôi cũng thấy chị Thanh sửa soạn như là sắp đi đâu xa lắm. Những ngày ấy, chị không được bình thản như mọi ngày. Khi nào cũng son phấn chực sẵn rồi thấp thỏm coi đồng hồ, nghe điện thoại, hẹn hò, thay đổi kiểu quần áo... Bao nhiêu chuyện xoay quanh việc chuẩn bị vắng nhà của chị đã trở thành lệ thường của mỗi tuần. Từ khi tôi về ở trong căn nhà này, điều đó vẫn đều đặn diễn ra.

Chị Thanh và mẹ đi hoài. Nhiều khi tôi chẳng biết làm gì cho hết thời gian chờ đợi. Bởi vì, ngoài những buổi đi học, tôi có phải làm gì đâu. Hết tỉa cành cho hoa lại coi tiểu thuyết, ngắm những tấm hình treo quanh giường chị Thanh... Những tấm hình loã thể của mấy cô đầm ngoại quốc cười nhăn nhở, mỗi khi đụng tới là tôi không muốn dòm. Nhưng rồi thời gian bỏ trống, tôi cứ một mình nằm dài trên giường, ngủ hoài cũng chán mắt, lại phải ngắm mấy tấm hình đó trong suy nghĩ mông lung, lâu dần quen mắt lại thấy bình thường, không đáng ghét như những ngày đầu.

Hôm nay mẹ và chị đi chung chắc sẽ về sớm. Tôi hy vọng như vậy và ráng đợi. Lại lục sách coi vậy. Một phong thư rớt xuống từ cuốn sách tôi đang cầm. Coi chữ ngoài bì thư viết bằng tiếng Pháp, tôi không rành thứ tiếng này nên không hiểu được. Nhưng khi rút tờ giấy pơ-luya hồng bên trong ra thì lại là tiếng Việt. Thư của một người con trai viết cho chị. Tôi chú ý tới câu cuối:

“Xin vĩnh biệt Kim Thanh - mong cho em hạnh phúc”.

Ký tên

Pôn

Tôi đoán chừng giữa chị và người viết thư này phải có một chuyện gì thiệt ghê gớm đã xảy ra. Cái giọng viết vừa xót xa vừa tàn nhẫn của anh chàng Pôn nào đó nghe khó chịu quá chừng. Tôi phải hỏi chị Thanh về chuyện này mới được. Nhưng... làm thế nào mà hỏi được? Chẳng lẽ lại nói là “em coi thư” à?

Tôi định dẹp luôn câu chuyện. Nhưng lại không thể yên tâm được khi chưa hiểu rõ ngọn ngành.

Gần nửa đêm mẹ và chị mới về. Chị Thanh lên phòng ngay, thấy tôi còn thức, chị nói nửa như ân hận, nửa như trách móc:

- Liên vẫn còn thức à? Tội ghê vậy đó, mà chị dặn rồi, bữa sau em khỏi phải chờ nghe Liên!

Tôi giả bộ tỉnh bơ biểu chị:

- Hồi hôm chị có khách đó!

- Ai vậy em? Đàn ông hay đàn bà? Họ có nhắn gì em?

Chị hỏi dồn coi vẻ sốt ruột lắm. Tôi đáp lại thủng thẳng:

- Con trai.

- Con trai? - Chị hơi ngỡ ngàng nhắc lại - Người như thế nào, em tả diện mạo coi!

Tôi thấy bật cười. Không ngờ tôi nói quấy vậy mà chị tin. Chị bắt tả diện mạo... gay đây. Tôi chợt lúng túng nhưng lại bình tĩnh ngay, tôi nói:

- Em quên mất không ngó kỹ ảnh. Chỉ nhớ ảnh tự xưng là Pôn và muốn gặp chị. Em nói chị mắc đi với mẹ, ảnh chào rồi đi luôn.

Chị Thanh im lặng. Mặt chị tự dưng đổi sắc. Tôi biết chị đang bị xúc động mạnh. Tôn trọng tình cảm của chị, tôi cũng lặng im luôn. Một lát chị Thanh nắm chặt tay tôi. Vẫn im lặng. Tôi hỏi:

- Chi vậy chị? Sao chị buồn vậy?

Chị Thanh vuốt tóc tôi nói rất nhỏ:

- Câu chuyện dài lắm em ạ. Chị không định kể cho Liên vội đâu, vì chị chưa muốn em phải suy nghĩ nhiều về chuyện cuộc đời. Chị đã cố quên đi. Nhưng hôm nay con người ấy lại xuất hiện, gây cho em sự thắc mắc nên chị không giấu em nữa. Pôn là người đầu tiên đến với chị và chị đã yêu thương ảnh tha thiết. Để chị kể em nghe từ đầu hé!... Cách đây ba năm về trước, lúc đó chị mười bốn tuổi như Liên bây giờ nè. Chị học cùng lớp với Pôn. ảnh cũng lai Pháp và đồng tuổi với chị.

Hai đứa chơi thân rồi yêu nhau. Pôn hay rủ chị đi chơi, đi ăn, đi coi xi-nê rồi đi nhảy, thú vị lắm nghe. Những ngày đó, chị với Pôn sống thiệt lãng mạn, thiệt đẹp. Tình cảm lên tới đỉnh cao, hai đứa chẳng muốn rời nhau lấy chút xíu. Rồi đến hôm đó, một đêm đáng nhớ suốt đời, chị và Pôn tới Mã Nhật Tân. Pôn thuê một căn phòng đầy đủ tiện nghi và biểu chị:

- Đêm nay mình ở đây. Em hãy cùng anh tận hưởng tình yêu nồng cháy của chúng ta...

Yêu thương ảnh nên chị không chối từ đề nghị đó của ảnh. Thế là chị ở đó trọn một đêm. Và trong đêm đó chị đã dâng hiến cả cuộc đời con gái cho Pôn.

Chị đem chuyện đó về nói với mẹ như một người thú tội, ngỡ rằng mẹ sẽ nhiếc mắng hoặc đánh đòn cho một trận, nhưng mẹ lại biểu:

- Không sao, chẳng có gì đáng ân hận cả. Con là người sung sướng nhứt đó! Còn hạnh phúc nào bằng được hiến dâng cho người mình yêu?

Kỳ cục vậy đó! Chị khoái mẹ dữ vì chị cũng từng nghĩ như vậy. Nhưng rồi tình yêu của chị với Pôn không bền. Chị cảm thấy nhàm chán mỗi lần gặp Pôn. Còn Pôn chắc cũng chẳng lý thú mấy khi tiếp xúc với chị. Những lần sau Pôn bắt đầu theo đuổi những đối tượng khác: những cô gái ca ve, những nàng ca sĩ... Chị phát sùng “cắt” luôn. Pôn cũng gật, bất cần...

Chị có buồn mất ít ngày. Những ngày đó chị không ra khỏi phòng. Mẹ khuyên hoài. Rồi bạn bè tới nữa, chúng nó lôi đi chơi, đi nhảy... Con Yến, con mụ Tuyết đó, nó biểu chị:

- Bộ bà cứ cấm cung hoài được sao? Xì, đa cảm, tui là tui cho qua hết, đời sống được là bao mà... Cứ đi với tụi này vài bữa là hết buồn, hết nhớ ngay à.

Chị nghĩ nó nói cũng có lý. Chẳng tội gì mà cứ tự đày đoạ mình cho cực.

Sau đó mấy tháng, chị nhận được một lá thơ của Pôn viết rất dài; ảnh nói ảnh tiếc mối tình tan vỡ, ảnh không hiểu chị, ảnh đau xót... toàn là những lời lẽ ngọt nhạt thấy ghét... Vậy mà hôm nay còn tới đòi gặp, mắc mớ chi chẳng biết...

- Thế chị không muốn gặp ảnh? - Tôi hỏi chị.

- Không hẳn như thế. Với chị bây giờ, gặp Pôn hay không gặp cũng vậy cả. Chị đã cho Pôn quá nhiều rồi, bây giờ chị chẳng cần đòi lại làm gì. Pôn tới hay bất cứ một người đàn ông nào tới, chị vẫn tiếp... bình thường!

Kể từ bữa đó, chị Thanh không còn giấu giếm tôi điều gì. Chị đi đâu, đi với ai, chị đang có chuyện vui hay buồn... chị đều nói với tôi. Đặc biệt mỗi khi chị trúng “áp phe” về là chị khoe rối rít. Chị kéo tôi đi ăn một món gì mà chị thích nhứt. Chị biểu “ăn lấy hên” cho chị để đi tới những “áp phe” sau thắng lợi hơn!

*

Tôi mười lăm tuổi, cái tuổi đầy hiếu kỳ mà mọi người đều phải trải qua để trở thành “người lớn”. Mẹ và chị Thanh lúc này chú ý chăm chút cho tôi hơn. Tôi được may thêm những bộ đồ mắc tiền, mặc vô là thấy mình khác hẳn ra, mẹ và chị khi nào cũng khen “đẹp quá chừng” làm tôi rất mắc cỡ. Tôi vẫn đi học đều đều vì mẹ và chị kèm sát, không cho phép bỏ học buổi nào. Hơn thế, mẹ còn giục tôi học lẹ lên cho hết chương trình để mẹ lo cho vào ban B. Tôi thú thật e sợ không theo nổi thì mẹ cười: “Con đừng lo, tiền sẽ làm nên tất cả, con vào được ban B là tức khắc con sẽ nhận được bằng, mẹ và chị không tiếc gì với con đâu!”.

Biết vậy nhưng sao lúc này tôi học khó vô quá, đầu óc tôi cứ mải nghĩ đâu đâu. Con Lan, bạn cùng lớp với tôi, cái con chuyên học đòi theo mốt, học hành thì mít đặc, nó biểu tôi:

- Liên, mày thấy thế nào? Tao muốn thôi học quá mày. Học làm quái gì, tao chỉ khoái đi chơi thôi. Mày không chịu đi mà coi tụi nó từng hội cặp kè nhau đi chơi, đi coi... đủ thứ, bọn mình cứ lo chúi đầu vô sách vở, liệu có được cái gì?

Tôi vốn ham xi-nê, bữa nào nó rủ đi coi là tôi bỏ học đi liền. Lan ưa coi phim quảng cáo các loại quần áo, các mốt ăn chơi... Mấy lần đi với nó, tôi thấy nó rất chú ý tới những bộ đồ mới xuất hiện. Bộ nào nó ưng nhứt là hôm sau nó có liền.

Không riêng gì Lan mà tôi thấy rất nhiều đứa cỡ tuổi với tôi cũng vậy, vô rạp là thấy đủ kiểu, đủ màu. Những đôi mắt thèm thuồng, háo hức ngó lên màn bạc khi những mốt, những kiểu mới được giới thiệu. Trong bao nhiêu mốt đó, mỗi người tự lựa lấy một kiểu và lập tức kiếm cho bằng được để đua chen, thi thố với đời.

Bị cuốn hút vô cái vụ này, thiệt tình mà nói tôi cũng rất khoái diện và bắt đầu biết làm dáng, hay mắc cỡ trước nơi đông người.

Về nhà, mẹ và chị Thanh cưng chiều hết mực. Thi thoảng, tôi lại bắt gặp hai người vừa ngó tôi vừa nói gì với nhau. Tôi có hỏi thì chị Thanh chỉ cười hoặc nói cho qua:

- ừm, mẹ biểu em lớn rồi, chị và mẹ phải lo chăm cho em hơn. Chả gì cũng là tiểu thư con mẹ Phượng heng?

Một tuần hai buổi chiều tôi tới trường, giáo sư riêng mẹ mướn cũng dạy tuần hai buổi, còn thì tha hồ đi chơi, đi coi, đi tắm hơi... đủ thứ.

Bây giờ tôi cũng có bạn đàng hoàng chớ không như ngày trước cứ phải theo mẹ và chị mới dám ra khỏi nhà. Hội của tôi có bốn đứa. Ngoài con Lan ra còn thêm Ngọc và Thủy. Tôi ưng tánh Ngọc nhứt trong ba đứa vì nó rất biết điều.

Ngọc hơn mười lăm tuổi, người to con, da trắng hồng và đôi mắt rất đen. Mẹ Ngọc là chủ một nhà hàng cỡ bự ở Sài Gòn. Ngọc dư dả nhưng không kênh kiệu như Lan và Thủy. Đặc biệt Ngọc hạp với tôi ở cách lựa mốt quần áo, đầu tóc và các món ăn. Hai đứa tôi khi nào cũng trùng nhau về những chuyện đó. Còn Lan thì quá trời luôn, nó ưa toàn những đồ loè loẹt loại chim cò, và ngang không chịu được. Cứ bọn tôi không ưng cái gì thì nó lại ưng nhứt cái đó. Hễ bị phản đối thì nó nói vung:

- Bọn bay khác, tao khác. Ai ưng chi là quyền riêng của mỗi người, đâu cần bọn bay xen vô, rõ làm phách dữ!

Nó vểnh cái mặt lên trông thấy tức cười. Bốn đứa đi chung, khi nào Lan cũng tỏ ra kẻ cả hơn, nào sành sỏi trong cách lựa đồ, lựa mốt, nào tài hoa, giỏi uống hút...

Riêng Thủy lại rất trầm tính bên trong cái vẻ kiêu kỳ của nó. Ít khi nào nó chịu góp chuyện nếu nó không hiểu tường tận câu chuyện.

Thủy con nhà tương đối khá giả. Má Thủy mất từ khi Thủy mới năm tuổi. Ba Thủy là một sĩ quan ngụy có quyền có chức. ổng lấy một người vợ kế làm nghề bán trái cây ở chợ An Đông, đã sinh được ba đứa con, bà ta còn rất trẻ so với chồng. Thủy được ba cưng chiều nhưng lại mặc cảm với má ghẻ nên nó thường rất buồn. Có lần Thủy tâm sự với tôi:

- Mình không còn má, buồn lắm. Chỉ có ba mà ba lại lấy người khác, mình mặc cảm ghê vậy đó, trông cho mau tới kỳ nghỉ mình đi phắt cho rồi. Mình không muốn tình thương của ba đối với mình bị sẻ chia. Vậy mà ba không hiểu mình, cứ bắt đi học, học hoài để làm gì, mình chẳng cần học nữa...

Thủy có hoàn cảnh tương tự với hoàn cảnh của tôi, chỉ khác là tôi mất ba còn Thủy mất má. Nỗi buồn của Thủy chứa đựng trong đôi mắt, mới gặp, ai nhạy cảm sẽ nhận ra liền. Thủy hay ngó xuống, có khi ngó xa xăm, ngay cả những lúc vui cười cũng khó giấu nổi cái buồn vời vợi trong đôi mắt. Sự trùng hợp của hai đứa đã kéo Thủy lại gần với tôi. Thủy ghét sự ồn ào của Lan, hễ khi nào nói chuyện là hai đứa lại lủng củng. Thủy cho rằng Lan chỉ ưa “mẽ”, Lan lại nói Thủy là “bà già khó tính”...

Bốn đứa tôi mỗi đứa một tâm sự nhưng chung nhau ở một điểm là đều ngán học, muốn đi chơi cho thoả. Theo con Lan, kể lắm lúc cũng hay, nó bất chấp tất cả, cứ thích là làm tới luôn. Một tuần có bảy ngày thì hầu như ngày nào chúng tôi cũng có cuộc, tới trường cho có lệ rồi kéo nhau đi dài dài, có khi chẳng thiết về ăn cơm nữa.

Tôi bị mẹ và chị Thanh la hoài nhưng vẫn cứ theo tụi nó đi, xài tiền mặc sức. Vì cưng chiều tôi cho nên mẹ và chị khi nào cũng sẵn sàng cho tiền. Mỗi tuần tôi chỉ mắc kẹt hai buổi tối thứ hai và thứ sáu vì phải giúp mẹ cộng sổ chia tiền cho các cô gái làm trong bar của mẹ. Công việc này đối với tôi cũng không có gì khó khăn lắm, chỉ cần mẹ hướng dẫn một lần là tôi thạo ngay. Mẹ như nhẹ bớt đi một phần công việc, bả khoái bả khen tôi:

- Con gái mẹ giỏi lắm! Ráng đi mai mốt tới bar ngồi thâu tiền cho mẹ nghe!

Tôi chưa một lần bước chân tới bar của mẹ. Mẹ cũng không muốn như vậy... Trên sổ sách, chỉ biết là các cô gái làm cho mẹ được chia tiền tuần hai lần, theo tỷ lệ phân nửa. Cứ đếm số bông của từng cô rồi chia, mẹ thâu phân nửa, còn họ hưởng phân nửa. Cô nào có nhiều bông thì được nhiều tiền, hèn chi mà các cô đua nhau uống “Sài Gòn thi” đến căng bụng khi tiếp khách. Bông “Sài Gòn thi” khi nào cũng chiếm số bông cao nhất mặc dù thứ nước ấy nó chẳng quý hoá gì. Cô nào giỏi uống “Sài Gòn thi” thì số tiền chia cũng như số tiền lời đem lại cho chủ càng được tăng lên mà bar khỏi tốn gì thêm. Vì vậy tôi hơi khó hiểu về cái tỷ lệ phân nửa này. Một hôm tôi hỏi mẹ:

- Sao lại chia đôi hả mẹ? Mình ngồi không ăn ngon vậy thôi a?

Mẹ tôi vội vàng giải thích:

- Con ngây thơ quá, mình chia cho họ phân nửa vậy là hên cho họ lắm rồi đó. Chớ con tính mình phải lo đủ thứ, nào tiền điện, tiền nước, tiền công cho tài pán(1), quản lý, tiền công cho bồi bàn... Cộng tất cả các khoản đó lại, mình còn được là bao đâu? Với lại tội gì mà phải nương nhẹ? Đối với bọn gái bar này, mình không khôn khéo, không kiên quyết thì chẳng kiếm chác được gì với chúng nó đâu. Mà suy cho cùng, đồng tiền nó chẳng thương ai hết con ạ; có điều mình là chủ nên mình có quyền quyết định. Bọn con gái cũng chẳng dại gì nhưng vì không có tiền nên nó phải lao vô, đứa nào không ưng mình cho nghỉ liền, cần gì, cái thứ này Sài Gòn ối ra, chẳng thiếu đâu con!

Chỉ có các cô gái là những người chịu thiệt thòi nhứt. Vậy mà đã hết đâu. Số tiền ấy các cô gái còn phải dành một khoản cho tài pán, nếu không họ sẽ lập tức bị trừng trị. Những món khách sộp sẽ xổng qua tay người khác, tài pán tha hồ “trả đũa” họ một cách không thương tiếc. Vì vậy, biết là bị làm tiền mà họ vẫn phải ngọt nhạt với tài pán. Họ ráng làm sao tranh thủ được cảm tình của tài pán... Số tiền làm được bị chia năm sẻ bảy như vậy, rốt cuộc cô gái cũng chỉ vừa đủ tiêu xài là cùng.

ấy là cô nào rảnh rang còn đỡ, cô nào mà có bồ bịch phải bao thì kể như hết trơn không đủ. Nếu bồ lại là các ông tướng xì ke ma tuý thì còn bị ăn đòn dài dài vì không cung phụng thoả mãn cho những cơn say tỉnh của bồ...

Chị Thanh đã có lần kể cho tôi nghe về một cô gái tên là Minh làm trong bar của mẹ. Cô này cặp bồ với một anh lính dù Việt Nam. Anh ta nghiền xì ke quá chừng, tiền cô Minh làm được bao nhiêu anh ta cuốn hết. Cô Minh thì bóp chắt không dám tiêu xài chi cả. Vậy mà không ngày nào anh ta không tới bar đòi gặp cô Minh. Không có tiền đưa cho anh ta là cô Minh kể như bị ăn đòn, mặt mày xây xẩm. Sau đó mẹ phải cho cô Minh nghỉ luôn, không biết bây giờ cổ ở đâu...

Những trường hợp như thế xảy ra rất thường từ khi Sài Gòn mọc lên nhan nhản những snack-bar, những vũ trường, những động chứa... Người ta đã quá quen với nó nên chẳng mấy ai động lòng; trái lại, người ta còn ném vô nó một cái nhìn dửng dưng, lạnh lùng như không có gì đáng quan tâm cả. Cô gái nào dại dột trót cặp bồ như vậy cũng chịu nhận lãnh số phận đen đủi của mình, khi chủ bar ngọt ngào “mời” thôi việc:

- Cữ này chị kẹt quá, em chịu khó kiếm nơi khác làm nghe!

Tôi hỏi mẹ vì sao mẹ cho cô Minh nghỉ làm. Mẹ biểu:

- Cho nó nghỉ làm là êm nhứt, chớ không thằng bồ của nó cứ tới cài nhài gây sự hoài, rồi tới nước nó phá bar mình như chơi. Đụng tới tụi lính dù này thấy ớn luôn.

- Thế mình không có cách chi đuổi được bồ của cô ta sao mẹ? - Tôi hỏi.

- Chỉ có cách là mời cảnh sát tới, mà đã mời cảnh sát thì lại phải kèm theo vài trăm ngàn là ít, hoặc giả mình có thuê tụi ma cô thì cũng phải mất tiền công, mà gặp phải vụ rắc rối nó ăn vạ mình ức muốn chết. Thà cứ thả quách con bồ của nó ra cho chúng nó muốn đưa nhau tới đâu mặc xác, mình mát thân. Chớ thứ gái bar đã có bồ rồi nó làm ăn cũng chẳng ra sao, trong lúc tiếp khách mà nó cứ nghĩ tới bồ của nó thì khách nào còn ham nữa? Vậy mình dại gì mà ôm rơm cho rặm bụng...

Mẹ có mấy bà bạn thường hay tới chơi, đâu cũng chủ bar như mẹ. Mấy bà nói toàn là chuyện gì đâu. Tôi nhớ có một bà hay tới nhứt tên là Lin-da, bà hay xưng “dì” với tôi và chị Thanh. Bà này có vẻ ăn chơi nhứt trong cái hội của mẹ. Bà ta có lần biểu mẹ:

- Phượng có cô gái út hay đấy, có thể nối nghiệp mẹ rất hạp gu nữa là khác.

Bà ta vừa nói vừa ngó tôi cười coi vẻ đắc ý lắm.

Mẹ lườm bà ta:

- Thôi bà ơi! Bà tha cho tôi đi bà nội, con tôi còn thơ lắm.

Mấy bữa nay mẹ ưa nói chuyện về cái bar của mẹ. Mẹ biểu mẹ muốn cho tôi thay mẹ trong các buổi tối, vì thế tôi phải hiểu được công việc ở bar mẹ làm những gì...

Đã nhiều lần gợi ý với tôi điều đó nhưng mẹ vẫn sợ tôi không chịu nên năn nỉ:

- Liên chịu không? Dễ ợt thôi mà, ráng giúp mẹ nghe con! Mẹ tin con mà ngồi két nổi phải biết!

Tôi cười trả lời mẹ:

- Mẹ đừng lo, con làm được mà, có khó mấy bữa đầu rồi phải quen hết. Với lại con cũng muốn có việc làm cho vui, ở không hoài buồn lắm mẹ!

Từ bữa chị Thanh dẫn một người Mỹ về nhà tuyên bố hai người sống chung, tôi chuyển sang phòng mẹ ngủ, khi nào rảnh không có chồng chị ở nhà, tôi mới lại sang phòng chị chơi.

Phòng ngủ của mẹ rộng hơn phòng ngủ của chị. Mẹ trang trí rất đơn sơ. Trên bức tường màu hồng lợt, mẹ chỉ treo vẻn vẹn một bức tranh phong cảnh của Nhật. Một bàn viết nhỏ trên đó để hình mẹ và tôi. Nhưng đặc biệt là bàn phấn của mẹ rất lớn. Mẹ ghép kiếng vô phía sau, khi ngồi xuống làm mặt, có thể ngó mình phía trước và phía sau luôn. Chiếc giường ngủ không chân theo lối Nhật, tủ áo xây ốp vô tường. Quần áo của mẹ nhiều gấp ba của chị Thanh. Mẹ nhường cho tôi một phần tủ để tôi đựng quần áo. Bên cạnh tủ là một kệ đựng giày dép của hai mẹ con.

Phòng tắm của mẹ cũng khác hẳn của chị Thanh, bên trong lát toàn đá hoa nhỏ màu hồng, ở giữa có một chiếc bồn xinh xinh hình chữ nhật. Những chai dầu thơm, những cục savon mẹ dùng cũng khác thứ chị Thanh thường dùng...

Về sở thích cá nhân, mẹ và chị không hợp nhau. Mẹ ưa những thứ êm dịu, còn chị Thanh ưa toàn những đồ rực rỡ, nảy lửa... Chị may đồ ít khi nào thấy mẹ ưng hết. Ngay trong việc ăn uống tiêu xài cũng vậy, hai người thường trái ngược với nhau. Có điều, mẹ và chị đều giữ ý tứ với nhau nên chưa bao giờ tôi thấy hai người to tiếng, mặc dù trong tình cảm có vẻ lạnh nhạt. Mẹ ít nói chuyện với chị mà thường nói với tôi nhiều hơn. Mẹ và tôi lại có nhiều điểm rất hợp nhau, nhất là trong cách ăn mặc, may sắm. Chính mẹ đã nói với mấy bà bạn:

- Sao không sanh mà con nhỏ giống tánh tôi ghê, Kim Thanh lại hoàn toàn không giống một chút nào mới kỳ cục chớ!

Hai chị em mà đi sắm đồ về, khi nào chị Thanh cũng bị la. Còn tôi mua cái gì mẹ cũng ưng cả, mẹ khen tôi có con mắt mỹ quan. Chị Thanh nhiều lần phải nhờ tôi đi lựa hàng may áo cho chị. Chị nói:

- Sao chị lựa vải về lên áo tối quá. Còn em khi mua vải coi không đẹp mà lên áo lại rất đẹp, tụi bạn chị nó cũng phải khen.

Những lúc ba mẹ con ngồi ăn cơm nói chuyện, chị thường bị cô đơn ở một phe. Nhưng giữa tôi và chị không bao giờ có sự giận hờn. Chị thương tôi và lo cho cuộc sống của tôi nhiều lắm. Chị cưng tôi cũng chẳng kém gì mẹ cưng tôi. Mỗi lần đi đâu về, chị không quên dành cho tôi những món quà đặc biệt. Bạn bè ai tới chơi gặp khi tôi đang ngủ thì kể như chị bắt người đó ngồi chờ hoài. Có bạn giận tôi nói:

- Chị Liên ác ghê, tụi này tới kiếm Liên đi chơi mà gặp Liên ngủ thì kể như đợi cho tới chiều luôn.

Kể cũng kỳ cục thật, mẹ với chị không chung nhau một điểm nào về mọi thứ. Mẹ ưa trang điểm cầu kỳ bằng son phấn, chị lại thích bôi đen mặt. Mẹ ưa màu áo êm dịu, chị lại thích toàn màu đỏ. Mẹ thích xài nhiều dầu thơm nhưng chị lại rất ghét dầu thơm.

- Chị đi với các ổng hoài, chị không thích xài dầu thơm gì cả vì chị không muốn bị mấy bà vợ các ổng đánh hơi ra mùi dầu mà ghen bóng ghen gió - Chị giải thích với tôi như vậy.

Tôi nhớ có một lần ba mẹ con tính đi chơi xa, khi ngồi lên xe rồi, tự dưng chị mở cửa xe bước xuống. Lúc đó mẹ đã cho xe rồ máy, tôi hối chị:

- Chi vậy chị? Lẹ lên, xe chạy rồi nè!

Chị lắc đầu trả lời:

- Mùi dầu thơm ngạt hơi chịu không nổi Liên à.

Rốt cuộc buổi đi chơi không thành. Sau đó tôi mới hiểu là do mẹ xức dầu thơm quá nhiều, ngồi trong xe mùi dầu thơm quyện với mùi xăng nghe khó chịu thiệt. Thảo nào chị Thanh phản ứng ra mặt.

Tính chị vẫn vậy, cũng như chị thích thứ gì, ghét thứ gì chị tỏ thái độ dứt khoát liền. Đặc biệt màu đỏ được chị ưa xài, từ đồ mặc ngoài tới đồ lót, tấm ga nệm giường, gối ôm... của chị cùng một màu đỏ rực. Chị nói rất hãnh diện về việc đó với tôi:

- Màu đỏ là màu bốc lửa nhứt, gợi tình nhứt, làm chủ màu đỏ là dễ dàng làm chủ người khác mà.

Sắp này chị có chồng, hai chị em ít có thời gian tâm sự với nhau. Một tối chị kêu tôi qua phòng chị biểu:

- Thằng chồng chị nó mắc công chuyện mấy bữa nữa mới về, em sang ngủ với chị nha! Lâu không được ngủ chung nhớ em quá chừng đó!

Tôi cười chọc chị:

- Xí, chị có chồng mà còn nhớ em chi, chị gạt em thì có.

Chị ôm ngang người tôi kéo vô giường nói:

- Em chị bữa nay coi bộ người lớn dữ, chớ em không tin lời chị sao Liên? Chị có chồng nhưng chị không hết thương em đâu nghen. ở đây đi, chị tính sẽ nói với em chuyện này em chịu không?

- Chị cứ nói, em sẵn sàng nghe chị - Tôi xúc động nói.

Chị bắt đầu kể cho tôi nghe về người chồng Mỹ của chị: Anh ta là một phi công lái máy bay phản lực Mỹ sang Việt Nam có kỳ hạn. Sắp tới, anh ta hết hạn được về nước. Anh ta khuyên chị đi với anh ta, và chị đã quyết định sang Mỹ sống cho biết, khi nào không thích lại về Việt Nam. Tôi hỏi chị:

- Bộ chị không thích lấy chồng Việt Nam, chị tính đi luôn à?

- ừa, cũng có thể, nếu chị thích chị sẽ ở luôn bển, còn không chị về cũng chẳng sao! Làm thủ tục xuất ngoại, chị phải lập hôn thú để đi cho trót lọt chớ hai người đã nhất trí là không hề trói buộc nhau bằng hôn thú. Thằng chồng chị nó biểu chị hoàn toàn thoải mái. Khi nào muốn tự do, cứ việc!

Tôi thắc mắc:

- Chị nói chi kỳ cục, lấy chồng mà như trò con nít vậy?

Chị cười:

- ồ có chi đâu em, cuộc sống bây giờ nó thế, có ai bắt bẻ chi mà sợ? Với lại, chị rất sợ bị ràng buộc với chồng, nhứt là lại có bầu rồi nuôi con... Ôi điều đó thật rườm rà phức tạp vô cùng!

Chị tâm sự:

- Chị rất thích thanh niên Việt Nam. Họ nói chuyện có duyên và tình cảm. Đã có những lúc chị mơ ước một người chồng Việt Nam như thế. Nhưng em hiểu không, họ nghèo quá, làm sao họ bảo đảm được cho mình một cuộc sống đầy đủ tiện nghi như vầy?... Bởi vậy nên chị lựa người Mỹ để tiến thân. Dù sao sự việc cũng đã được định đoạt. Chị biết mẹ và em sẽ rất buồn khi phải xa chị, nhưng rồi tất cả mọi sự sẽ qua đi thôi phải không Liên?

- Chị tính đi thiệt sao? Hèn chi bữa trước em thấy mẹ nói, em lại nghĩ chị đi đâu kia nên cứ hỏi mẹ hoài!

Chị Thanh hạ giọng:

- Nè cô bé, đừng có gạn hỏi mẹ nhiều nghe. Mẹ xót ruột lắm đó. Em biết không, mẹ tốn cả bạc triệu để lo cho chị đi đó.

Tôi ngạc nhiên:

- Chi mà dữ vậy chị? Đi theo chồng là lẽ đương nhiên, sao còn phải mất tiền?

- Em ơi, ăn chơi kiểu Mỹ mà, thôi kệ, mắc mớ chi.

Nói vậy nhưng chị thừa hiểu tính tôi, ít khi nào tôi chịu “bỏ cuộc”. Suy nghĩ một lát tôi hỏi chị:

- Vậy chớ sao chồng chị không lo mà lại để mẹ lo?

Chị Thanh cười:

- Nó là lính, với lại nó biểu mẹ giàu lắm, có chi như vậy cũng chẳng thấm tháp gì, qua bển còn phải lo cuộc sống cho hai đứa. Chuyện này chị cũng đã nói với mẹ rồi, mẹ không nói gì, chỉ lẳng lặng chạy các thủ tục cho chị.

- Hèn chi em thấy mẹ tất bật mấy bữa nay. Đôi khi mẹ còn thở dài nữa! Em hỏi, mẹ chỉ biểu mẹ đi lo thủ tục cho chị.

- ừa, mẹ phải tới nhiều nơi, “gõ” nhiều cửa chớ bộ! Bữa mẹ dẫn chị tới Lữ hành xã là nơi lo các thủ tục xuất ngoại theo khế ước hôn nhân hoặc khế ước lao động, người ta nể mẹ ghê vậy đó. Mẹ có quà cho tất cả mọi người. Riêng bà giám đốc mẹ tặng một hộp đồ nữ trang, chị đoán chắc toàn thứ mắc... bà giám đốc cười rất tươi nghe. Bây giờ công việc là phải kèm theo tiền em ạ. Mình muốn công việc được trôi chảy, mau lẹ theo ý muốn thì phải “biết điều”, mẹ vẫn thường biểu với chị như vậy mà.

Thấy tôi im lặng, ngơ ngác nhìn, chị bẹo má tôi:

- Trời ơi cô bé, có gì đâu mà đôi mắt ngó tròn le vậy? Đó mới chỉ một nơi, người ta kêu bằng “Việt Nam Lữ hành xã”. Thật ra là một công ty bao thầu chạy việc cho những ai muốn xuất ngoại. Công việc của nó rắc rối vô cùng, nó không kém các công ty áp phe khác chút nào đâu. Nghe nè, đầu tiên phải làm đẹp lòng thư ký giao dịch để được nhận hồ sơ và hẹn ngày đến làm việc tiếp. Rồi đến gặp phụ tá giám đốc cũng phải làm sao vừa ý để họ lo cho mình phiếu cá nhân. Cái này còn liên quan cả Tổng nha Cảnh sát nữa đó, họ phải lục tìm xem mình có can án gì không, đã tù tội gì chưa... Rồi sang thuế vụ để ở đây xác định coi mình có thiếu thuế không... Sau nữa mới tới giám đốc lo phần lập thông hành (kêu là chiếu khám). Tất nhiên để làm được những việc đó, giám đốc phải có hàng vài chục nhân viên giúp việc. Nào thư ký đánh máy, thư ký văn phòng, nào thừa phát lại để lập vi bằng, lo về mặt toà án nếu gặp rắc rối với người xin xuất ngoại khi người này bội ước chẳng hạn. Rồi một luật sư có tên tuổi để tăng uy tín với “khách hàng” - Chị Thanh cười - Người ta kêu bằng “thân chủ” nhưng chị thích kêu bằng “khách hàng” vì thực ra đây cũng là một sự mua bán, có mặc cả và ngã giá thì công việc mới được tiến hành.

Nghe chị nói, tôi đâm tò mò:

- Chị với mẹ còn phải tới đâu nữa hả chị?

- Hượm đã nào bé, để chị kể từ từ rồi em hiểu, làm gì mà quýnh lên thế! Đặc biệt gặp bà giám đốc rất khó vì bả chỉ có mặt ở nơi làm việc chớp nhoáng, để kiểm tra và nhắc nhở công việc của nhân viên dưới quyền rồi lại đi ngay cho kịp những áp phe khác, có khi mẹ dẫn chị tới năm, bảy lần mới gặp được bả. Mẹ phải dò hỏi hoài mới biết địa chỉ của bả đó. Rồi sau này mẹ thường tới nhà riêng bả vào buổi tối như em đã biết. Những lần mẹ chở chị tới văn phòng, thường chỉ gặp các cô thư ký và bà phụ tá giám đốc. Vì bà phụ tá giám đốc bắt buộc phải có mặt trong giờ hành chánh mà. Bà ta trực tiếp nhận tiền đặt cọc của “khách hàng”, mỗi “khách hàng” phải đặt trước từ năm trăm ngàn đến một triệu tuỳ theo hồ sơ của mỗi người. ở Lữ hành xã, người ta cũng định giá cho mỗi thông hành là trên dưới một triệu bạc đó. Vì thế nên chị nói mẹ tốn bạc triệu là nói đại chớ còn hơn nữa kia, các khoản quà cáp biếu xén cũng tốn không kém tiền đặt cọc đâu em. Cuối cùng rồi thì chị và chồng chị cũng ký được tên vào hôn thú sau khi đã hoàn thành các thủ tục như một khách hàng. Tất nhiên phải qua Bộ Nội vụ xét và cấp chiếu khám. Rồi liên hệ với toà Đại sứ Mỹ để làm thủ tục cuối cùng, chị mới nghe mẹ nói bữa qua, còn một tuần nữa chị phải tới toà Đại sứ để làm tiếp phần cuối và đợi ngày bay. Như vậy chị em mình sắp chia tay rồi hé.

- Chị ơi! Nhưng em nghĩ, những thủ tục đó mình tự đi làm lấy được chớ, cần gì phải qua “Lữ hành xã” để họ “ăn hiếp” quá vậy?

- Thì chị đã bảo một lá đơn xin xuất ngoại là cả một cú áp phe mà! Nó mang lợi đến cho hàng chục người từ ông Tổng trưởng cho tới cô thư ký đánh máy thì sức mô mà chạy nổi nếu không có những người khôn ngoan đứng ra lập những công ty chuyên doanh như vậy. Vì có tốn kém đến mấy cũng đành nhắm mắt cho qua còn hơn là tự ôm lấy để tiền mất mà tật vẫn mang! Con Yến bạn chị đó, trước khi đi, tới chào chị, nó nói tất cả chi phí cho cuộc đi của nó hết gần hai triệu rưởi, em thấy sợ chưa?...

Câu chuyện của chị Thanh khiến tôi vỡ thêm thực tế của xã hội kim tiền mà chị đang là nhân vật hiển hiện trước mắt tôi bằng xương bằng thịt. Chị và những người thuộc “thế giới” của chị đua nhau chạy theo các “mốt” mà họ tự cho là “mốt thời thượng”. Đó là “mốt” lấy chồng ngoại quốc...

Bọn tôi thỉnh thoảng cũng có đứa kiếm ra tiền hay lấy được ông chồng tử tế, muốn theo chồng ra nước ngoài để thoát con đường gió bụi, đều bị vấp vào cái Lữ hành xã ấy như vấp vào giữa núi đá! Kiếm ra hai triệu bạc thì thiếu gì đường hoàn lương ngay trong nước cơ chứ? Hèn chi mà một người ăn tiêu xả láng như mẹ Phượng, mà khi lao vào cuộc, cũng phải thở ngắn than dài như mấy hôm rồi! Tôi đâm ra ghét ghê cái người chồng Mỹ của chị Kim Thanh. Phi công gì mà bòn rút mẹ một cách bần tiện vậy?

Đang bùi ngùi thương mẹ thì chị Thanh đập vào vai tôi:

- Thằng chồng chị làm nghề bay - Chị bỗng ré lên, kiểu bất cần sự đời - Cũng hay ha! Nó là người của mây của gió, mình cũng ưa sống như mây như gió, vậy là hợp nhau heng! Mà thằng này cũng thuộc loại dân chơi, khoái thì lấy, không thích lại đi kiếm thằng khác, lo gì...

- Lấy chồng kiểu vậy cũng hiếm - Tôi nói.

Chị đập mạnh vô cánh tay tôi la:

- Ôi da! Vô thiên lủng đứa như chị, thích thì chơi, chán bỏ liền, có ai khép tội mình mà sợ? Con Thoa, con Yến bạn chị đó, tụi nó đi hết trơn rồi em biết không. Con Thoa đi Hồng Kông, con Yến đi Pháp cỡ chừng tháng nay rồi. Mỗi đứa theo đuổi một con mồi cỡ bự! Em tính, chị là loại hiền khô, có chi...

Chị đang nói bỗng ngừng lại. Có tiếng mở cửa bên phòng mẹ. Tôi đoán chắc mẹ về. Mọi bữa mẹ vẫn thường về khuya như vầy. Chị ra hiệu cho tôi im lặng. Chút xíu bên phòng mẹ có tiếng nói chuyện. Tôi đang băn khoăn thì chị nói:

- Bồ của mẹ lại tới đó. Hên chưa, gặp lúc mà Liên không qua đây heng, cầm chắc mẹ cũng phải mời khéo em đi chớ! Cho em hay, mẹ có người tình rất trẻ, hào hoa nữa là khác. Chắc bữa nay bà già lại tính giải sầu đây. Chị đã có lần đụng mặt, ảnh chỉ cỡ tuổi chị nè, hèn chi ông Ros phát ghen lên với mẹ cũng có lý.

Tôi tròn xoe mắt ngó chị:

- Sao kỳ vậy chị, người tình của mẹ mà chỉ cỡ tuổi chị thôi?

Chị cười phá lên rồi lại hạ thấp giọng nói:

- Coi bộ em thấy lạ lắm sao? Đó là mốt chơi mới của các bả đó. Các bọn choai choai tha hồ chạy đua theo mốt này. Tụi nó được lợi lắm nghe! Được các bả bao này, có quyền yêu sách các bả bất cứ lúc nào... nghĩa là các bả chăm sóc, chiều chuộng mọi mặt. Có thằng chỉ là học sinh nghèo, sau khi cặp bồ với một bà cỡ bự thành phong lưu, tiền xài thoải mái. Các bả ưng vậy mà, chỉ cần làm thoả mãn các bả là các bả khoái, chẳng tiếc thứ chi cả.

Đêm đó tôi ngủ với chị Thanh. Nửa đêm mẹ có qua hỏi, chị Thanh nói tôi ngủ rồi cho mẹ yên tâm. Cả đêm đó có lẽ mẹ không ngủ. Tôi và chị Thanh thỉnh thoảng lại nghe bên đó rì rầm, chị Thanh biểu ảnh đang nhõng nhẽo với mẹ...

Lần đầu tiên được nghe và coi chuyện này, tôi thấy ngộ quá. Tôi định bụng sáng dậy sớm, tôi phải kiếm cớ qua phòng mẹ để ngó mặt anh chàng kia coi thử thế nào mới được. Nhưng rồi tôi ngủ quên mất, khi dậy đã tám giờ sáng, chị Thanh biểu mẹ tiễn ảnh từ sáu giờ rồi. Tôi tiếc ngẩn người vì ý định không thành.

Tôi thấy cái thế giới của mẹ, của bà Tuyết, bà An, dì Lin-da... thiệt tức cười. Các bà ưa bày ra những trò đâu đâu khi không đi rước cái tụi con nít đó về chiều chuộng làm như cha mình, lạ quá chừng luôn. Dì Lin-da thì khi nào tới cũng nháy nháy mắt với tôi, dì ưa ngó tôi bất tử làm tôi cảm thấy khó chịu. Tôi nói điều ấy với mẹ, mẹ biểu:

- Kệ dì con, dì khen con đẹp nên dì thích ngó chơi vậy thôi, con khó tánh thế!

Tôi chưa thông với cách giải thích của mẹ nhưng tôi nghĩ lúc này không nên tranh luận, không khéo sẽ làm mẹ phật ý, gia đình mất vui...

Nghĩ vậy tôi im lặng nhìn mẹ, gật đầu.

Thu Trang —★— MỘT KIẾP LÊNH ĐÊNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.