Một Kiếp Lênh Đênh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Những ngày này tôi thật sự hoang mang, chán nản, nghĩ tới thân phận mình bèo bọt, rồi không biết sẽ ra sao. Tôi lang thang trên các hè phố, tìm quên trong những quán nhậu của người Việt. Tôi thích đến những nơi đó để được tiếp xúc với những người của xứ mình. Tôi chú ý tới một thiếu phụ (mà tôi tin chắc là người Việt Nam và là người Sài Gòn chính cống) có đôi mắt rất buồn, thường đi với một người đàn ông đã luống tuổi, tôi đoán ông ta khoảng trên năm mươi, người Trung Hoa. Cái quán ăn tôi hay tới lại cũng là nơi ưa thích của hai người. Tôi chỉ có một mình, hay lựa chỗ kín đáo tĩnh lặng. Họ cũng thích chọn những bàn vắng, có lẽ đó là ý của người thiếu phụ. Trong lúc đang buồn khổ, tôi muốn có một người bạn gái để tâm sự. Hình như thiếu phụ kia cũng muốn vậy nên thỉnh thoảng cô ta lại ngó sang phía tôi. Trong đôi mắt cô ta nhìn tôi phảng phất một vẻ ái ngại khó hiểu, khiến tôi tò mò muốn làm quen. Một hôm đợi người đàn ông lại bàn đặt thực đơn, tôi bước tới cạnh thiếu phụ:

- Xin lỗi, cô cho hỏi có phải chồng cô đó không?

Thiếu phụ cười trả lời:

- Vâng, chị cần gì ạ?

- À không, vì tôi thấy hai người năng tới đây nên hỏi thăm vậy thôi.

- Chị sao đi có một mình? Chị sang đây đã lâu chưa? Coi chị có vẻ buồn, hay chị nhớ nhà?

- Tôi sang đây được hơn một năm rồi. Tôi sang với chồng. Chồng tôi là ca sĩ. Tôi đã có con với anh ta... nhưng hiện tại tôi đang chán đời. Thú thực tôi muốn về Việt Nam, sắp đến tết rồi, nhớ nhà ghê gớm. Ít lâu nay tôi cứ lang thang ở đây, tôi muốn tìm một người bạn Việt Nam để rủ cùng về, nhưng thật khó quá. Tôi theo dõi thấy cô thường tới mà coi bộ cũng được nên đánh bạo hỏi chuyện. Có gì chị em cảm phiền nhau nghe. À mà cô người tỉnh nào đó?

- Em người Sài Gòn chị à.

Im lặng một lát cô ta tiếp:

- Em cũng xuất ngoại theo chồng, nhưng chỉ là danh nghĩa... mà chuyện của em, chắc chi chị đã muốn nghe? - Cô ta ngập ngừng tiếp - Mặc dầu em linh cảm nó có thể bổ ích cho chị đó.

Nghe vậy, tôi sực nhớ tới vẻ ái ngại trong cái nhìn của cô nên sốt sắng bám lấy cơ hội:

- Không, đừng nghĩ thế, biết đâu chúng ta cùng cảnh ngộ, có thể giúp đỡ nhau điều gì đó trong thời gian xa quê thì sao? Mà quên xin lỗi, chúng ta giới thiệu quý danh cho nhau đi chớ?

- Dạ, em quên, em tên Thu Hương, Bạch Thu Hương chị à.

- Còn tôi tên Liên, tôi cũng ở Sài Gòn. Chúng ta cùng quê rồi đó, Hương.

Chuyện tới đó thì chồng Hương lại. Tôi chào ông ta và hẹn với Hương sẽ gặp lại hôm sau để nghe chuyện của cô. Hương xin lỗi chồng, tiễn tôi ra tận ngoài đường và dặn đi dặn lại:

- Chị nhớ nghe, ngày mai lại đây. Em sẽ đi với chị cả ngày. Chuyện của em dài lắm, cả ngày chưa chắc đã hết đâu, và ngược lại, chị cũng hứa kể chuyện của chị nữa chớ?

- Được rồi, tôi hứa. Hương lại với chồng đi, tôi về nghe.

Sớm hôm sau thức dậy, tôi chuẩn bị sẵn thức ăn cho bé Antôni và dặn mẹ chồng:

- Mẹ ơi! Bữa nay con bận, mẹ coi cháu nghe. Có thể con về muộn, mẹ khỏi phải chờ cơm.

Bà già nhìn tôi vẻ ngờ vực. Mặc, tôi không cần giải thích, vội vã xuống lầu luôn. Mọi bữa tôi thường đi bách bộ nhưng lúc này tôi chỉ muốn nhanh được gặp Hương nên kêu taxi chở tới quán “Hương quê” quen thuộc. Khi chiếc Taxi vừa đỗ lại, tôi chưa kịp bước ra thì đã nghe tiếng reo mừng rỡ của Hương:

- Ôi chị Liên! Em ngỡ chị không tới kia!

Rồi không để tôi kịp nói gì, Hương kéo tay tôi, miệng liến láu:

- Đi chị, vô đây nhậu chút đã, hôm nay Hương sẽ bao và hầu chuyện chị xả láng nghe!

Hương cười tinh nghịch. Vẻ mặt mệnh phụ của Hương như giãn ra, trả lại nét tươi trẻ của cô gái mới hai mươi hai tuổi đời.

Lựa bàn xong, Hương xăng xái đi đặt thực đơn. Khi bồi mang thức ăn tới, tôi ngạc nhiên thấy có cả rượu, cứ nghĩ Hương đùa, ai dè có nhậu thật. Tôi từ chối, Hương không chịu, đành uống một ly nhỏ rượu đế (theo Hương, để kỷ niệm sự gặp gỡ của hai chị em, phải xài toàn đồ của quê hương) để Hương vừa lòng. Hương uống hết ly này đến ly khác.

Ăn uống xong, tôi và Hương dắt nhau đi lòng vòng đến một vườn hoa nhỏ thì dừng lại. Tôi đề nghị:

- Hương nè, chúng mình ngồi đây nói chuyện vừa tĩnh vừa hợp đó. Tôi chỉ nóng lòng muốn nghe chuyện của Hương, Hương hiểu không?

Hương chợt lặng đi, đôi mắt cụp xuống, cố giấu sự xúc động. Tôi để yên cho Hương bình tĩnh trở lại. Một hồi lâu Hương mới ngẩng lên, hai hàng mi đẫm lệ.

- Chị ơi! Câu chuyện của Hương, Hương đã thề không bao giờ hé răng nói ra, kể cả với chồng của Hương hiện nay. Nhưng từ khi gặp chị, Hương cảm thấy những điều mình cố quên đi đó cứ như một cái bọc quá nặng Hương ôm không nổi nữa.

Cách đây năm năm, khi đó Hương mười bảy tuổi - một cô học trò chăm ngoan hiếu thảo ở đất Sài Gòn. Gia đình Hương rất nghèo. Ba Hương làm công chức, má buôn bán ở chợ Bà Chiểu. Hương là con lớn, còn hai em: một trai, một gái cũng học chung trường. Nhà nghèo, Hương chỉ có hai chiếc áo dài nội hoá để thay đổi khi đến trường. Thiệt tình lúc đó coi Hương cũng được lắm nên các bạn trai nhiều người để ý. Trong số đó Hương mến nhất Duy Anh. Duy Anh học trên Hương hai lớp và... cũng là con nhà nghèo như Hương. Mến rồi yêu Duy Anh lúc nào không biết. Chỉ biết hai người luôn quyến luyến khó rời nhau. Hễ xa nhau là nhớ phát điên lên ấy. Bọn Hương thường hẹn nhau đi chơi, đi coi xi-nê để được gần nhau. Chuyện của hai đứa má Hương biết cả. Bả rất thương con và ủng hộ mối tình thơ mộng của hai người. Chẳng thế mà khi ba Hương tính gả Hương cho một lão Tàu già béo phị, dở người nhưng lắm tiền, má nhất định không chịu nên ba má cứ cãi lộn nhau hoài về chuyện đó...

Một buổi chiều mùa thu đẹp, y hẹn với Duy Anh, Hương lén nghỉ hai giờ học sau cùng để đi chơi với ảnh. Duy Anh chưa bao giờ sai hẹn với Hương, không hiểu sao buổi chiều đó Hương đợi hoài không thấy. Ruột gan Hương như có lửa đốt, rồi mặt Hương, cả người Hương nóng bừng lên. Hương tự ái và giận Duy Anh lắm. Bàn chân Hương thẫn thờ đi trong công viên. Đến bên một chiếc ghế đá trống, Hương ngồi phịch xuống, buồn bực và mệt mỏi... Chị biết không, Hương cứ ngồi như vậy hồi lâu, mắt lơ đãng ngắm những chiếc lá úa dưới chân mình. Bỗng Hương nghe tiếng kêu mừng rỡ:

- Ủa Hương, sao ngồi đây cháu?

Và trước mặt Hương, một người đàn bà khoảng trên ba mươi tuổi, ăn mặc coi rất đỏm dáng. Hương còn đang ngỡ ngàng chưa biết nói sao thì bả đã âu yếm vuốt tóc Hương xuýt xoa:

- Cháu càng lớn càng đẹp làm cô không nhận ra. Hương ạ, cháu giống ba cháu lắm.

Hương ngập ngừng:

- Thưa... cháu quên mất không nhớ là đã gặp cô ở đâu.

- À, cô là Tuyết, cô vừa mới ở xa về, ngày trước khi Hương còn nhỏ, nhà cô ở cạnh nhà Hương, chỉ cách có một phố, Hương là con gái bác Đường ở Tân Định chớ gì?

Nói rồi bả sốt sắng rủ Hương:

- Đi Hương, cô cháu mình đi kiếm cái gì ăn đi, rồi hàn huyên tiếp, cô cũng như Hương, đang buồn.

Hương cười gượng:

- Sao cô biết Hương buồn, mà cô vô công viên làm gì?

- Ồ! Thì cô cũng như Hương, chờ người ta mà người ta chẳng đến thì vui sao được, đúng không nào?

Tự nhiên Hương có cảm tình ngay với người đàn bà đó. Với tâm trạng đang buồn bực, Hương muốn được nói chuyện thật nhiều với cô ta về những tâm tư của mình, cả những điều Hương chưa bao giờ nói với ai. Sự nhiệt tình cởi mở của cô làm Hương tin và quên đi sự giận hờn, vui vẻ theo cô ra khỏi công viên. Hai người bước tới bên một chiếc xe hơi sơn màu trắng thanh lịch, cô ta thành thạo mở cửa xe, ấn Hương ngồi lên đằng trước và cô ta ngồi vào trước tay lái. Chiếc xe từ từ rời lề đường rồi lượn xuống phố. Hương ngồi trong xe lại càng ngỡ ngàng như người trong mộng vậy.

Gió thu vờn tóc Hương bay bay, Hương liếc trộm Tuyết và bắt gặp Tuyết cũng đang nhìn mình. Hương vội vàng gợi chuyện, cố giấu nỗi e thẹn trong lòng:

- Cô Tuyết lái xe đẹp ghê! Chắc cô giàu và nhàn nhã lắm!

Tuyết cười:

- Hương thích không, hôm nào cô sẽ dạy Hương lái nghe!

- Thôi cô ạ, Hương đâu dám mơ! Nếu có biết lái đi nữa thì cũng không đời nào Hương có được chiếc xe đẹp như thế này, vì nhà Hương nghèo lắm, ba Hương...

Tuyết vội vàng ngắt lời Hương:

- Cô biết rồi, nhưng điều đó không can gì. Cái chính là Hương rất xinh đẹp, dễ thương, tại sao lại không có thể được ngay một chiếc xe đẹp hơn chiếc này nếu Hương thích?

Hương tròn mắt:

- Thật vậy không cô?

- Thật chứ - Tuyết khẳng định - Đời bây giờ, những người đẹp và thông minh như Hương là phải đủ điều kiện để sống hơn người...

Xe dừng lại trước một nhà hàng sang trọng. Mới bước vô Hương còn đang e thẹn, bỡ ngỡ thì Tuyết đã khéo léo đặt đồ ăn rồi hướng dẫn mời mọc Hương rất ân cần. Hương được ăn một bữa ăn ngon miệng và được đi chơi quanh thành phố, những nơi Hương thích nhất. Và kết thúc cuộc đi chơi thú vị hôm ấy là một chiếc áo hoa đẹp, mắc tiền mà Hương thường mơ ước. Khi chia tay, Hương cố mời Tuyết về nhà chơi nhưng Tuyết chối từ thật khéo:

- Chưa vội lắm Hương ạ. Cô muốn dành cho ba má Hương một sự bất ngờ. Hôm nào rảnh cô sẽ đến trường... đón Hương về nhà cô chơi, có nhiều cái thú lắm!

Không suy nghĩ, Hương lập cập ghi tên lớp, tên trường và địa chỉ nhà mình đưa cho Tuyết. Tuyết cười xua xua tay:

- Khỏi cần Hương ạ. Cô biết cả rồi.

Hương lại càng ngạc nhiên:

- Ủa, sao cô biết rành vậy cà?

Tuyết nhí nhảnh:

- Cô còn biết về Duy Anh nữa cơ, hôm nào sẽ kể Hương nghe.

- Cô hứa thì phải nhớ đấy - Hương hào hứng nắm tay Tuyết - Thôi Hương về cô ạ, kẻo má la. Nhưng hôm nào đó cô phải đến gặp má, cho Hương giới thiệu về cô nghe!

- ừa, hẵng biết thế, chưa muộn đâu Hương!

Nói rồi Tuyết lên xe. Hương đứng bịn rịn ngó theo chiếc xe trắng mất hút ở cuối phố và nhảy cẫng chân sáo về nhà. Hương ôm chầm lấy má, rối rít khoe áo mới, rồi kể cho má nghe về cuộc gặp gỡ lý thú ban chiều. Nghe kể xong, má Hương chau mày:

- Tuyết nào nhỉ? Phố ta có ai tên Tuyết đâu hả ông?

- Ôi dào! Bà cứ vẽ vời thắc mắc. Con nó lớn rồi phải để cho nó giao thiệp, dạn dĩ, tập làm quen với đời, sau này khỏi bỡ ngỡ. Mà biết đâu cái cô Tuyết ấy quen nhà mình thiệt, bây giờ người ta khá giả, lại quý mến con Hương thì tặng nó chút đỉnh có gì lạ đâu - Ba Hương nói át đi như vậy, má Hương im lặng.

Đến tiết mục Hương mặc áo mới cho cả nhà ngắm, má khen:

- Cô ấy cũng khéo chọn đó. Màu này bé Hương mặc hợp lắm, cách may cũng hiện đại nữa, tuy có hơi dài.

Ba hỏi Hương:

- Sao con không mời cô ấy tới nhà mình chơi?

- Thưa ba con có mời ạ, nhưng cô ấy bảo để mai mốt đã, cô ấy còn nói sẽ dành cho ba má bất ngờ gì đó!

Tối đó Hương đã thao thức với những mơ ước vẩn vơ và thầm mong gặp lại Tuyết, nhất là mời bằng được Tuyết tới nhà chơi. Rồi không chịu nổi, Hương đã tâm sự với Hiền, kể cho em mình nghe những hứa hẹn của Tuyết. Hiền trầm ngâm suy nghĩ rồi khuyên chị:

- Chị Hương ạ, đời bây giờ người khôn của khó. Chả ai tự dưng tốt với mình mà không có nguyên do. Chị vẫn phải cẩn thận đó, kẻo nhỡ xảy ra chuyện gì thì tội nghiệp cho Duy Anh.

Hương gắt với em:

- Chị có ngu khờ bé dại gì đâu mà em lên lớp chị? Mà sao chỉ tội nghiệp cho người ta chứ không phải tội nghiệp cho chị em mình?

Hiền vẫn điềm đạm:

- Em nghĩ chị và Duy Anh thương nhau. Em rất mong cho hai người được hạnh phúc trọn vẹn nên em mới khuyên chị như vậy. Lúc trưa Duy Anh có lại kiếm em, nhờ em nói với chị là ảnh phải ghi “cua” chiều nay không ra chỗ hẹn được, thế mà em quên mất, đoảng quá...

Hương bĩu môi:

- Chị chả thiết nữa, cái anh chàng lẩm cẩm ấy, khô như những bài triết học của ông Hùng, nản ghê, lắm lúc chẳng muốn hò hẹn gì nữa.

- Gớm! Mới có một chiếc áo đẹp, một cuộc đi chơi ngắn mà tình cảm của chị đã biến chuyển nhanh thế. Em e rằng chị sẽ quên mất cuộc tình thơ mộng của chị đó.

Thấy em trách móc, Hương làm già:

- Thì đã sao? Khối người trên đất Sài Gòn này, chả lẽ mình không lựa được ai khá hơn anh chàng quê mùa đó? Thôi để cho cô vậy, lẩn thẩn với lẩm cẩm xem ra là hợp nhau hơn.

Hiền nghiêm giọng:

- Chị lại đứng núi này trông núi nọ. Bây giờ anh ấy nghèo nhưng nay mai tốt nghiệp cũng đàng hoàng chớ bộ, chưa chi chị đã...

Má Hương không thích câu chuyện dẫn đến căng thẳng, bà làm hoà:

- Không sao, cô không yêu thì thôi, chả ai ép buộc cô làm gì. Riêng cái Hiền, mày chớ có thân mật quá với cậu Duy Anh mà người ta dị nghị, ba mày la cho.

Hương xen vô:

- Mặc nó má à. Duy Anh thích cu Hải và Hiền nên thường đến chơi. Anh ấy dạy thêm cho chúng nó học, ba đỡ vất vả, má cấm làm gì...

Kể đến đây, Hương dừng lại và bùi ngùi lau nước mắt. Tôi biết Hương đang nhớ má, nhớ em mà không làm sao được. Tôi lựa lời an ủi Hương:

- Hương có nhận được tin nhà chớ?

Hương nói rất nhỏ:

- Có nhưng ít lắm chị! Khi đã biết mình bị lừa, Hương cũng không còn đủ can đảm viết thư về nhà nữa. Chỉ có một đôi lần gửi tiền khi được phép thôi.

Im lặng một lát rồi Hương tiếp:

- Hương nhớ và thương nhứt má và cái Hiền. Đặc biệt Hiền tuy nhỏ tuổi nhưng nó hiểu đời, biết nhận xét hơn em nhiều. Bây giờ Hiền đã có với Duy Anh hai con. Anh ấy là một luật sư trẻ nổi tiếng của thành phố. Sắp tới nếu chị về Việt Nam, Hương nhờ chị tới gặp má và em Hiền, chị nhắn giùm là Hương vẫn khoẻ, nhớ nhà lắm mà không có cách nào về được nghe chị. Chị hứa đi!

Đang sốt ruột vì câu chuyện dở dang, tôi hối Hương:

- Rồi! Sau đó Tuyết có đến nhà thăm ba má không?

- Còn phải nói, sau đó Tuyết lui tới gia đình Hương thường xuyên. Cũng chiếc xe hơi màu trắng đó, Tuyết đã đưa đón Hương đến những nơi ăn chơi xả láng, may sắm cho Hương những bộ quần áo mắc tiền. Từ đó, Hương cảm thấy đời mình tươi phơi phới, ăn ngon mặc đẹp... Hương dứt khoát cự tuyệt Duy Anh và phũ phàng xoá lời hẹn ước với ảnh.

Duy Anh có khuyên nhủ Hương nhưng khi thấy Hương một mực đòi chia tay, Duy Anh tự ái cũng cho qua luôn. Tuy vậy ảnh vẫn thường lui tới nhà Hương, thân ái với Hiền và dạy Hải học thêm. Một thời gian sau Duy Anh tỏ tình với Hiền và chính thức xin với gia đình Hương được cưới Hiền sau khi tốt nghiệp.

Ba má Hương vui vẻ chấp nhận đề nghị của Duy Anh, khi Tuyết ngầm hứa sẽ làm mai cho Hương người chồng giàu có, quốc tịch Trung Hoa. Đặc biệt Tuyết hứa sẽ kiếm cho Hương một việc làm tử tế với mức thu nhập cao.

Quả thật, bốn tháng sau Hương nghỉ học, chính thức làm mậu dịch viên cho một hãng buôn trong Chợ Lớn với số lương cao gấp đôi lương của ba mình. Ngoài ra, Tuyết còn thường xuyên giúp đỡ sách vở, tiền bạc cho các em Hương, mua sắm cho gia đình Hương những món quà đáng giá. Ba má Hương rất quý Tuyết. Mỗi khi thấy gia đình túng bí, Tuyết sẵn sàng cho vay tiền để chi tiêu trang trải. Số tiền ba má Hương vay của Tuyết cứ lớn dần lên theo thời gian. Hình như tới ba bốn trăm ngàn gì đó trong vòng mấy tháng. Số tiền này đối với một gia đình nghèo như gia đình Hương không phải là nhỏ.

Quá trình quan hệ với Tuyết, Hương thường lui tới nhà riêng của bà và quen với Lui, giám đốc một cơ sở thương mại lớn ở Hồng Kông, thường xuyên ghé qua Việt Nam buôn bán. Lui cao lớn vạm vỡ, sang trọng và nói tiếng Việt rất sõi (Lui người Trung Hoa). Dĩ nhiên rành rẽ ăn chơi, bặt thiệp, giỏi ngoại giao và đặc biệt khéo léo trong nghệ thuật mua chuộc gia đình Hương.

Thế rồi không bao lâu, Lui chính thức xin cưới Hương và đưa về nước. Ba má Hương bằng lòng ngay vì nghĩ con mình gặp hên.

Trước khi cưới Hương, Lui phải trả một số tiền lớn (khoảng trên một triệu bạc) cho Tuyết để đền bù sự giúp đỡ về vật chất từ ngày quen Hương; trả nợ giúp ba má Hương, mua một căn hộ khang trang với đầy đủ tiện nghi hiện đại, sắm xe, quần áo đẹp cho cả gia đình...

Có con rể giàu có sang trọng, ba má Hương lấy làm hãnh diện, mở mặt mở mày với xóm giềng.

Một đám cưới linh đình diễn ra, Hương đẹp lộng lẫy trong bộ trang phục cô dâu. Ngắm con mình, ba má Hương như mát lòng mát dạ. Sau khi đã xong mọi thủ tục, Hương ngậm ngùi chia tay ba má và các em, theo chồng xa xứ.

Kể đến đây Hương lại dừng, im lặng. Khi ấy trời cũng đã sắp tối nên tôi hơi sốt ruột. Tôi lại hỏi xen vô:

- Khi ra đi Hương lưu luyến nhất điều gì?

- Ôi, chị ơi nhiều lắm. Hương thương ba má, thương các em, thương cả bản thân mình nữa... thật vô cùng khó tả. Hương đã khóc rất nhiều trong ngày vĩnh biệt đó.

- Thế còn người chồng mới cưới của Hương ngày ấy? - Tôi hỏi.

Hương cười buồn:

- Lui rất chu đáo với Hương, săn sóc Hương từng chút, dạy Hương từ những thói quen nhỏ nhặt, tập cho Hương quen dần với giới thượng lưu... Nhưng chị ơi! Lui chỉ dành cho Hương sự trìu mến có giới hạn, không đúng với mối quan hệ vợ chồng. Tình trạng bất thường ấy kéo dài trên đất nước người, càng khiến Hương lo ngại, có lúc tính hỏi nhưng rồi Hương lại thôi vì ngượng ngùng. Hương vẫn phải sống như thế bên Lui, hình thức bề ngoài là vợ chồng... Khoảng hai tháng sau, một buổi tối, Lui bỗng kêu Hương lại gần, rồi sau khi đốt hết gần nửa bao thuốc lá, anh ta mới đủ can đảm thú thật cùng Hương: Lui và Tuyết chỉ là những con cờ trong “hội buôn gái quốc tế”; sở dĩ Lui không dám phá đời Hương vì phải để dành cho chủ nhân chính thức đã bỏ tiền ra mua Hương. Thật sự, Lui chỉ là một tên ma-cà-bông vô nghề nghiệp, sống nhờ những kiểu làm ăn có tổ chức kể trên chứ không phải là giám đốc gì cả...

Trời ơi! Lúc đó Hương tưởng chừng như vũ trụ sụp đổ không còn biết trời đất là gì nữa. Hương ngất xỉu trong nỗi tủi hận, bàng hoàng... Khi tỉnh lại thấy Lui âu sầu ngồi bên cạnh. Lui cũng thổ lộ rằng trong mấy tháng sống gần Hương, anh ta thầm yêu Hương tha thiết nhưng đành chịu vì không đủ tiền trả cho tổ chức để chuộc Hương về làm của riêng mình. Chỉ còn hai đêm nữa, Hương đã là của người khác...

Nghe Lui nói vẻ khổ sở, Hương cảm thấy thương anh ta và rủ cùng trốn về Việt Nam sống với nhau. Nhưng Lui tái mặt nói với Hương:

- Nguy hiểm lắm Hương à, không liều được đâu. Tổ chức sẽ thủ tiêu cả hai đứa mình để khỏi bại lộ việc làm của họ lâu nay. Thôi dù sao thì mọi sự đã lỡ, còn hơn là bị thủ tiêu. Bây giờ Hương phải bình tĩnh, xem như đánh đổi đời mình để đem sự sung túc lại cho gia đình, vả lại sau này họ sẽ cho phép Hương gởi tiền về... Lúc này Hương không có quyền giữ giấy thông hành, vì thế Hương mà ra khỏi thành phố là lập tức có người theo sát, tố cáo và thủ tiêu ngay...

Sau khi đã nói hết sự thật với Hương, Lui phải thu xếp rời hotel đang ở, đem Hương tới một vi-la sang trọng, bề thế, giao lại cho người khác.

Đến chỗ mới, có người tiếp đón, trang điểm, sửa soạn giúp Hương để đón chờ đêm tân hôn chính thức. Hương không còn nước mắt để khóc nữa, thẫn thờ bỏ mặc họ muốn làm sao thì làm. Rồi buổi tối đó họ đem Hương tắm gội sạch sẽ, diện cho Hương nhiều thứ nữ trang đắt tiền, gấm nhung lụa là, bày tiệc tùng với đủ cao lương mỹ vị. Họ còn dạy Hương cách mua chuộc chủ nhân chính thức của mình... Hương bồn chồn lo sợ, chị biết không, cho tới nửa đêm mới biết chủ nhân của Hương là một lão Tàu già béo phị, trán hói trông có vẻ bề thế quyền uy. Bây giờ nghĩ lại Hương vẫn còn thấy sợ hắn vô cùng.

Mặc tình cho lão dập liễu vùi hoa, Hương ngất xỉu mấy lần trong một đêm. Cứ như thế, lão già béo hói bắt Hương phải ở trong buồng kín, không được ló mặt ra ngoài để lão độc quyền chiếm đoạt Hương trong hơn tuần lễ đầu. Hết thời gian này chúng nó mới cho bác sĩ riêng đến tận nhà săn sóc, tiêm nhiều thuốc bổ, cho ăn uống chế độ đặc biệt để phục hồi sức khoẻ, chờ tiếp người khác.

Sau khi qua tay hàng chục người đàn ông, Hương quen dần với cuộc sống lạ lùng như vậy của mình, không còn phản ứng hay tuyệt vọng như những ngày đầu nữa. Bấy giờ họ mới cho phép Hương thỉnh thoảng gởi tiền về cho gia đình.

Ba Hương bệnh đã mất sau khi Hương đi được sáu tháng. Được tin, Hương vật vã khóc vì thương ba và tủi phận mình. Thú thật lúc đó Hương chỉ muốn bay ngay về nhà để được khóc thoả thích với má và các em. Nhưng Hương đành nhắm mắt, nhẫn nhục chịu đựng nỗi đau của mình, làm sao có thể khác được khi đã bị vây hãm đến một con kiến cũng không lọt ra ngoài? Hương chỉ còn biết khóc âm thầm mà thôi.

Sau khi qua tay đủ mọi kẻ ăn chơi giàu có và tàn tạ trong cái nhà chứa cổng kín tường cao ấy, Hương bị người ta ném vô một nơi công cộng, một nhà chứa “bình dân” chính thức, mỗi ngày phải tiếp hàng chục khách làng chơi. Để giữ bí mật cho bọn buôn người, bọn gái như Hương ở đây không được liên lạc về gia đình quê hương nữa, cũng không được rời khỏi nơi cư ngụ, tuy vẫn được trang bị đầy đủ về vật chất, son phấn, lụa là...

Hương phải sống trong cái nhà chứa đó gần một năm. May sao gặp được ông chồng Hương bây giờ, ổng thường lui tới và chỉ thích Hương. Qua dò hỏi, biết ổng có đủ tiền bạc và thế lực để chuộc mình ra khỏi nhà chứa, Hương đã khôn khéo chinh phục ổng. Vì mê Hương và sẵn tiền, ổng đã bỏ ra hai mươi ngàn đô la để chuộc Hương về làm tỳ thiếp của riêng mình. Trời ơi! Hương coi đây là sự đổi đời, dù cho phải làm vợ nhỏ. Hương chính thức đổi thông hành, mang quốc tịch Anh của chồng. Bọn buôn người kia làm giấy báo tử gởi về cho gia đình, nói Hương chết vì một tai nạn giao thông, cốt sao gia đình khỏi tìm cách liên lạc với Hương nữa, gây rắc rối cho họ.

Hương căm uất nói với tôi:

- Chị biết không, chúng đã giết chết bao nhiêu cuộc đời đàn bà con gái xứ mình theo kiểu ấy. Nếu không gặp ổng, chắc Hương phải sống như thế suốt đời làm trò chơi cho bao nhiêu người, cho đến ngày tàn tạ rồi bị quẳng ra lề xã hội để nhận lãnh một cái chết cô đơn, không nhà cửa, không quê hương, không gia đình... Nghĩ lại mà rùng mình đó chị.

Tôi hỏi Hương:

- Sau này có khi nào Hương gặp Lui không?

- Có chị ạ, thỉnh thoảng Hương vẫn trông thấy Lui nhưng hai người không nói chuyện.

- Hương thù anh ta không?

Hương lắc đầu:

- Không, Hương không hận Lui vì ảnh bị tổ chức trói buộc, và ảnh rất mực chiều chuộng Hương trong những ngày đầu, Hương chỉ ghét bà Tuyết, Hương căm thù bà ta thì đúng hơn, bà ta là kẻ đã hại đời con gái của Hương.

- Hương có ý định về thăm nhà không, hay cùng về đi Hương!

- Thôi, Hương không có can đảm gặp lại Duy Anh, ngượng lắm chị ơi! Chắc không bao giờ Hương về lại được xứ mình, dù rất nhớ nhà. Mọi người đều tưởng Hương đã chết, Hương không muốn khơi dậy dĩ vãng làm gì. Mấy năm nay sống thân bèo bọt, Hương chán nản mọi sự chị ạ.

- Bây giờ Hương đã có gia đình, chồng Hương tuy già nhưng biết chiều vợ, Hương còn mơ gì nữa không?

- À có, Hương mơ một đứa con cho vui cửa vui nhà, nhưng lũ sát nhân ấy đã chích cho Hương quá nhiều trụ sinh, bây giờ bác sĩ khám cho Hương nói cổ tử cung lạnh vì phản ứng của thuốc, không thụ thai được. Muốn có con phải điều trị lâu dài và tốn nhiều tiền. Hương chưa dám nói với chồng điều đó vì sợ ổng buồn. Dù sao ổng cũng là ân nhân của Hương nên Hương cố giữ một thái độ tôn trọng đối với ổng cho phải đạo.

Câu chuyện của Hương làm tôi liên tưởng đến mình rất nhiều. Giữ lời hứa, tôi cũng kể về tôi cho Hương nghe. Rồi hai đứa ôm nhau khóc tức tưởi. Hương nói trong nước mắt:

- Mấy bữa thấy chị ngồi một mình, mấy con mụ ma-cô cứ lởn vởn quanh đó, Hương rất lo cho chị. Vì Hương rành tụi này quá mà. Không cẩn thận là bị các mụ lừa dẫn vô nhà chứa đó chị.

- Hương nghĩ đó là những con mụ Tuyết cả sao?

- Còn là gì nữa? Không tin chị cứ thử bắt chuyện coi, cầm chắc thế nào chị cũng bị “chài” về làm “nhân viên dịch vụ quốc tế” cho coi!

Nghe Hương nói mà tôi giật mình. Đúng là suýt nữa tôi cũng bị sa bẫy thật. Trong khi ý nghĩ đang dùng dằng giữa việc về Việt Nam và ở lại thế nào cho khỏi bị ràng buộc. Vì thương Antôni còn bé và đang bú nên tôi định kiếm việc làm ở thêm một thời gian, đợi nó lớn lên. Một bữa đang đi lang thang, tôi gặp một người đàn bà chừng bốn mươi tuổi. Chúng tôi nói chuyện khá lâu. Biết tôi muốn xin việc làm, bà ta hăm hở hứa sẽ giới thiệu tôi vào làm ở một dịch vụ gì đấy trong thành phố, nhưng phải chờ để bà ta còn liên hệ xem sao đã. Biết đâu...

Chia tay Hương, tôi trở về nhà đã gần tám giờ tối, bé Antôni nhớ mẹ khóc nhiều nên mệt và đang ngủ.

Tôi ngồi ngắm con. Và một ý nghĩ nung nấu hiện rõ dần trong đầu. Tiben đã hoàn toàn phụ tôi. Tôi không thể sống trong căn nhà này nữa. Mà ra khỏi nơi đây tôi sẽ đi đâu, làm gì? Làm sao tôi thoát khỏi cái màng lưới bao la mà hàng trăm ngàn kẻ lõi đời như Lui, mụ Tuyết đang giăng ra trên cái thành phố nhốn nháo này?

*

Tôi đi tới quyết định dứt khoát là trở về Việt Nam và mang con về theo. Tôi nói điều này với Tiben và mẹ anh. Tiben hoảng sợ xin lỗi tôi và hứa sẽ tu chỉnh lại, còn mẹ Tiben thì lo lắng khuyên nhủ tôi rất nhiều, nhưng tôi nhất quyết không thay đổi ý định. Biết không thể nào khác được, bả xin với tôi:

- Mẹ rất thực lòng và Tiben đã biết hối hận mà con vẫn khăng khăng ra đi. Thôi tuỳ con vậy. Mẹ chỉ xin con một điều là con hãy để bé Antôni ở đây với mẹ, mẹ sẽ chăm lo cho nó, khi nào con nhớ nó, con cứ điện cho Tiben, nó sẽ rước con qua liền.

Nghe mẹ Tiben nói vậy, tôi xin mẹ Tiben cho tôi suy nghĩ.

Lúc này tôi tự lục vấn mình và mới nhận ra rằng đã hai lần làm mẹ nhưng tôi chưa có bản lãnh người mẹ thực sự. Lần trước có bé Jiaki, tôi đã mướn người nuôi, vì thế sự gắn bó không mấy. Đó cũng là lý do mà tôi đã để cho Robe mang con đi một cách dễ dàng. Bây giờ tới Antôni, tôi ở với nó gần sáu tháng, nhưng tôi cũng chỉ làm phận sự cho bú, còn bao nhiêu việc chăm chút, tắm giặt... đều do mẹ của Tiben lo cả. Bởi thế tôi thấy mẹ Tiben rất có lý khi bà xin để Antôni lại cho bà. Tôi nghĩ mình mà mang con đi, chắc gì đã nuôi nổi nó, rồi không biết cuộc sống của hai mẹ con sẽ đi tới đâu. Nhứt là nghĩ tới Tiben, anh không còn khả năng có con, anh hy vọng về Antôni biết chừng nào. Nếu tôi mang nó đi thì cả Tiben và mẹ anh đều buồn và chắc là họ sẽ tìm cách giữ lại bằng được. Với lại có Antôni bên cạnh thì tôi sẽ làm ăn, xoay xở ra sao. Tôi rất sợ người ta biết rằng mình đã có chồng, có con...

Rốt cuộc tôi đồng ý để Antôni ở lại với cha và bà nội nó.

Buổi chia tay thiệt buồn. Tôi ngó Antôni lần chót, lòng thầm hứa sẽ trở lại với con sau ít tháng nữa. Mẹ Tiben khóc rất nhiều. Bà dặn tôi thế nào cũng phải trở lại với con cho nó biết mặt mẹ.

Tiben tiễn tôi ra tận phi trường. Khi hai đứa ôm hôn nhau để giã từ, ảnh nghẹn ngào nói:

- Liên ơi! Về Việt Nam hãy suy nghĩ thiệt kỹ nghe em. Em là người đàn bà mà tôi đã đến bằng cả tim óc.

Tôi thương Tiben nhưng không tin vào lời nói của ảnh. Chỉ mới hôm trước thôi, ảnh còn cho rằng tôi đến với ảnh chỉ vì thích nghệ thuật thôi mà!

Tôi bắt tay Tiben và các bạn của ảnh lần chót để tới chỗ máy bay. Tôi bước từng bước nặng nề. Từng cơn gió đập mạnh vô chiếc áo đầm màu tím than - màu tím mà tôi thường mặc trong mỗi cuộc chia tay.

Ngồi trên phi cơ, tôi thấy mình chơi vơi lạ lùng. Rồi những gì nữa sẽ đến với cuộc đời tôi?

Thu Trang —★— MỘT KIẾP LÊNH ĐÊNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.