Hỏa Tiểu Tà mừng rỡ nói: "Lợi hại thật!"
Kiều Đại, Kiều Nhị cũng chân thành nịnh nọt: "Phan sư phụ thật lợi hại!"
Điền Vấn, Lâm Uyển đứng chờ một bên, mỉm cười không nói.
Phan Tử không hề đắc ý, nói: "Súng là thứ tốt, uy lực khá lớn, chỉ là dùng hơi phiền phức một chút. Đầu tiên là đạn, không có đạn thì thứ này cũng chỉ là đồ bỏ đi. Thứ hai là hỏa lực không kiểm soát được, thứ bắn ra có tốc độ như nhau, không thể tùy tâm sở dục. Thứ ba là quá dễ bị đối phương phán đoán hướng đạn bắn ra. Tôi chơi Tề chưởng pháo đã ba năm rồi, nói về độ linh hoạt tiện lợi, hay dùng trong trộm cắp, thì súng lục chẳng có ích gì, nhiều nhất chỉ lấy ra dọa người."
Hỏa Tiểu Tà nói: "Đội trưởng Lưu kia dùng súng xuất thần nhập hóa, hai chúng tôi hoàn toàn không có cách nào thắng nổi ông ta. Nếu đi trộm đồ thì súng lục không có tác dụng, nhưng phòng thân đẩy địch thì đúng là thứ tốt."
Phan Tử cười hì hì: "Cũng phải, cũng phải! Có thứ binh khí uy lực mạnh mẽ thế này trong tay, gặp lại thằng khốn Trịnh Tắc Đạo kia, tôi "pạch pạch pạch pạch pạch" xả cho một băng, không bắn hắn thành tổ ong máu mới là lạ."
Lâm Uyển khẽ nói: "Hiện nay con người ngày càng sử dụng khoa học phương Tây nhiều hơn để bù đắp những khiếm khuyết của chính mình. Có một khẩu súng lục trong tay, tiện lợi hơn gấp bội so với mười năm khổ luyện phi đao. Những kỹ nghệ trước kia phải mất bao nhiêu thời gian khổ luyện, dù là vật bay trên trời, cá lặn dưới nước, hay thứ nghe được bằng tai, thấy được bằng mắt, kỹ thuật khoa học đều có thể thực hiện một cách dễ dàng. Cứ đà này, không chừng một ngày nào đó, Ngũ Hành Đạo Thuật sẽ biến chất, ai chẳng muốn chọn đường tắt chứ. Lấy Mộc gia mà nói, Tây y hiện nay khác hẳn chúng ta từ gốc rễ. Mặc dù Mộc gia cảm thấy Tây y là thứ y học thô lậu, trị ngọn không trị gốc, nhưng hiệu quả của Tây y lại rất nhanh chóng, chỉ sợ ngày tháng trôi qua, Tây y sẽ dồn Trung y vào đường cùng mất."
Hỏa Tiểu Tà nói: "Lâm Uyển, tôi thấy cô quá lo lắng rồi. Súng lục những thứ này tuy lợi hại, nhưng cũng phải xem ai là người dùng. Nếu là đám lưu manh như Hồ Bá Thiên cầm súng, mỗi người một khẩu thì đã sao, thân thủ của tôi có thể né được! Nhưng súng lục nằm trong tay Phan Tử, lại tăng thêm uy lực, như hổ thêm cánh. Người dùng súng, chứ không phải súng dùng người."
Lâm Uyển nói: "Hỏa Tiểu Tà anh nói rất đúng. Nhưng ngược lại mà nghĩ, công cụ ngoại giới rất mạnh, nếu bản thân tu hành không đủ, ngược lại sẽ trở thành tù binh của công cụ. Chúng ta còn có thể khống chế, nhưng thế nhân được mấy kẻ hiểu thấu? Hiện nay phẩm hạnh của phường trộm cướp trong thiên hạ ngày càng kém, rất nhiều kẻ trộm Vinh hành không giữ đạo tặc, chẳng khác gì thổ phỉ cướp giật, chỉ biết khoe khoang vũ lực, tham lam quên nghĩa, không học vấn không kỹ nghệ, thích nhàn ghét làm. Cứ thế này, Ngũ Hành Đạo Thuật e rằng đến người kế thừa cũng khó tìm."
Hỏa Tiểu Tà á khẩu, hồi tưởng lại những gì mình đã thấy đã nghe trên giang hồ mấy năm nay, hạng "tiện tông" (kẻ trộm không giữ quy củ) ngày càng nhiều, gần như là lũ lưu manh vô lại. Đám Hồ Bá Thiên chỉ có chút bản lĩnh trộm cắp ba chân bốn cẳng, lại cậy vào đao súng trong tay, nhân số đông đảo mà hoành hành ngang ngược, tự xưng là Vinh hành. Hỏa Tiểu Tà nghĩ đến thôi đã thấy tức giận! Liệu có thực sự như Lâm Uyển nói, thế đạo loạn lạc, Tây học tràn sang Đông, quan niệm đạo đức văn hóa phương Tây tác động vào Trung Thổ, vật dục hoành hành, phẩm đức con người đang dần bại hoại. Những thứ của tổ tông dần dần không được chấp nhận, phẩm đức cần cù khổ luyện, tuân thủ pháp độ bị người ta xem nhẹ, khiến cho đạo thuật đời sau không bằng đời trước.
Nghĩ đến đây, Hỏa Tiểu Tà ít nhiều thấy bất lực, bèn nói: "Ít nhất đời chúng ta sẽ không như vậy! Vài chục năm sau nữa, Đạo hành sẽ ra sao, thật khó mà nói trước! Làm tốt việc của mình là được!"
Phan Tử chen lời: "Lâm Uyển cô nương, tôi biết cô đang trách tôi thấy súng ống, cơ quan của Kim gia là quên hết cả trời đất, nên nhắc nhở tôi đấy mà. Cô yên tâm, tôi thích những thứ này, nhưng càng coi trọng bản lĩnh tự mình thao túng chúng hơn. Giống như tôi tham tiền yêu của, nhưng sẽ không để tiền sai khiến như lừa quay cối xay đâu! Ha ha!"
Điền Vấn quay mặt lại, nhìn Phan Tử, nói: "Tánh tình Kim gia."
Phan Tử cười: "Điền Vấn đại ca, anh nói chuyện vẫn ngắn gọn súc tích như vậy, tánh tình Kim gia là sao chứ?"
Lâm Uyển nói: "Ý của Điền Vấn là tánh tình người Kim gia cũng giống như cậu vậy, chỉ e sau này Phan Tử cậu sẽ là đại nhân vật của Kim gia đấy. Vị Đoạn gia kia, người mà cậu nhận làm cha,phỏng chừng (ước chừng) cũng là nhân vật hàng đầu của Kim gia thôi!"
Phan Tử làm mặt xấu, nhăn nhó nói: "Nhưng giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra, nếu cho tôi tiêu cả triệu triệu, nhiều tiền thế này thì tôi phải tiêu sao, tiêu vào đâu đây. Khổ quá! Ha ha!"
Phan Tử làm bộ làm tịch, biểu cảm phong phú, khiến Hỏa Tiểu Tà, Kiều Đại, Kiều Nhị, Lâm Uyển đều bật cười theo.
Điền Vấn tuy trên mặt không cười, nhưng chân mày đã giãn ra, xem chừng tâm trạng cũng khá tốt!
Thuyền vượt qua một khúc quanh trên sông, dần dần áp sát vào bờ.