Ngũ Đại Tặc Vương

Lượt đọc: 529 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương ba trăm ba mươi tư

❊ ❊ ❊

Phan Tử mặc lại bộ quần áo rách rưới cũ, thở ngắn than dài ngồi xổm cùng Hỏa Tiểu Tà ở nơi ban đầu bốn người chia tay. Miệng hắn lẩm bẩm không ngớt: "Quần áo mua mất hai đồng đại dương đấy, còn cả giày nữa, cũng là da bò loại tốt, đắt cắt cổ. Ai, mất rồi tiếc chết đi được."

Hỏa Tiểu Tà căng thẳng nhìn ngó hai bên đường, Kiều Đại, Kiều Nhị lúc này đã đến muộn, vẫn không thấy chút động tĩnh nào.

Hỏa Tiểu Tà đánh ngược tay vào người Phan Tử, thấp giọng chửi: "Ngươi cũng là người có gia sản bạc triệu rồi, còn để ý mấy đồng bạc lẻ này làm gì? Câm miệng đi, tai ta sắp mọc kén rồi đây."

Phan Tử vẫn nói: "Thì cũng không thể lãng phí chứ đúng không? Mấy trăm đồng đại dương trên người ta là tiền bán rẻ khối hàn băng ngọc trong Vạn Niên Huyền Băng Động đấy, Lão Giáp nói ít nhất cũng đáng mấy ngàn đồng, vậy mà bán rẻ có mấy trăm, lỗ chết mất. Đau lòng quá, giày với áo khoác lại mất thêm mấy đồng nữa, tim càng đau hơn!"

"Ngươi đau lòng? Ngươi chơi kỹ nữ tốn mấy trăm đồng đại dương, sao không thấy ngươi đau lòng?"

"Chuyện giữ thể diện, nên phóng khoáng thì phải phóng khoáng chứ, ta tìm kỹ nữ mua tin tức, ta nỡ chi tiền mà."

"Không hiểu nổi cái tên hám tiền háo sắc như ngươi đang nghĩ gì. Thôi thôi, lười nói chuyện với ngươi!" Hỏa Tiểu Tà dứt khoát không thèm đếm xỉa đến Phan Tử, tiếp tục quan sát hai bên đường.

Phan Tử biết điều, không nói nữa, ngồi xổm xuống, bẻ ngón tay tính toán.

Qua một lát sau, chỉ nghe thấy tiếng bước chân vội vã truyền đến, Hỏa Tiểu Tà vừa nghe đã biết là những bước chân nhỏ vụn của Kiều Nhị Trảo Tử, nhưng rõ ràng Kiều Nhị chỉ đến một mình.

Quả nhiên, Kiều Nhị vèo một cái chạy đến trước mặt Hỏa Tiểu Tà và Phan Tử, hành lễ, rồi chen vào bên cạnh Phan Tử.

Hỏa Tiểu Tà và Phan Tử đều hỏi: "Kiều Đại Não Đại đâu?"

Kiều Nhị Trảo Tử thở hổn hển: "Bị người ta bắt đi rồi!"

"Cái gì? Bị bắt đi rồi!" Hỏa Tiểu Tà kinh ngạc.

Kiều Nhị Trảo Tử kể: "Hai người chúng con cứ lảng vảng ở khu nhà ổ chuột phía nam, dò la được ít tin tức về lũ quỷ Nhật, đang định quay về thì đầu phố chạy ra một đám hương bảo, bảo là tìm tráng đinh, sáng mai đi Đại Thanh Sơn đào mỏ. Đại Tây Qua người to con, không tránh kịp, bị bắt đi luôn. Con nghĩ, Đại Tây Qua muốn trốn ra cũng không khó gì, nhưng hai vị sư phụ dặn không được gây chuyện, nên cứ để Đại Tây Qua đi trước, con quay về nghe xem hai vị sư phụ có chỉ thị gì."

Hỏa Tiểu Tà trong lòng vui vẻ, nói: "Hê hê, chưa chắc đã không phải là chuyện tốt."

Phan Tử xoa cằm cũng nói: "Trước tiên trà trộn được một người vào cũng tốt."

Hỏa Tiểu Tà quay đầu nhìn Phan Tử, nghi hoặc hỏi: "Phan Tử, ngươi nói gì? Sao ngươi biết ta đang nghĩ gì?"

Phan Tử cười nói: "Rõ ràng quá mà, ta hỏi kỹ nữ biết rõ rồi, lũ nhãi nhép Nhật Bản đến sớm hơn chúng ta ba ngày, thuê không ít người ở Đại Thanh Sơn nổ mìn dò mỏ, hôm nay còn nổ chết hai người, trong đó một người là anh họ xa của kỹ nữ đó. Ta đoán ngay là bọn Nhật không còn cách nào khác, nổ núi tìm địa cung chứ gì. Chúng ta không vào được địa cung đúng không? Xem bọn Nhật có cần người không, chúng ta trà trộn cả vào, ha ha. Ngồi mát ăn bát vàng."

Kiều Nhị Trảo Tử hỏi: "Ngư ông đắc lợi là gì ạ?"

Phan Tử chửi: "Chính là có kẻ đánh cá vừa bắt được cá, còn chưa kịp cho vào nồi, ta đã lấy đi ăn trước rồi."

Kiều Nhị Trảo Tử vui vẻ: "Hóa ra là trộm cá à, con thích, mà cái tay đánh cá kia có lợi hại không ạ?"

Phan Tử hừ một tiếng: "Lợi hại cái nỗi gì! Chim nhỏ bé như cái tăm! Ha ha!" Phan Tử quay đầu thấy Hỏa Tiểu Tà không vui lắm, bèn bổ sung: "Kỹ nữ nói đấy! Ta chưa từng nhìn thấy bao giờ."

Hỏa Tiểu Tà ngắt lời cuộc tán gẫu của Phan Tử và Kiều Nhị, tỉ mỉ hỏi hai người đã phát hiện được những gì, quả nhiên đều liên quan đến việc người Nhật tiến vào núi. Đồng thời Phan Tử còn hỏi ra được trong thành Kiến Xương có vài quan lớn Nhật Bản, còn phần lớn người Nhật lại đóng quân dưới chân Đại Thanh Sơn, không ở trong thành.

Hỏa Tiểu Tà trong lòng đã rõ, cũng kể lại tình hình mình đã thấy, nói đến cuối không kìm được mà nhắc lại cảm giác quỷ dị trên đầu tường, Hỏa Tiểu Tà vẫn còn cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.

Hỏa Tiểu Tà hỏi mấy lần xem Phan Tử, Kiều Nhị có chú ý thấy ai giám sát không, cả hai đều nói không có. Phan Tử nói thêm một câu, ngược lại lại gợi ý cho Hỏa Tiểu Tà.

Phan Tử hỏi: "Chẳng lẽ Thủy Vương Lưu Xuyên cái tên tiện nhân đó cũng ở thành Kiến Xương? Hắn chắc là làm được việc đó."

Hỏa Tiểu Tà xua xua tay, nói: "Cảm giác đó không giống người nhà họ Thủy, ta cũng không nói rõ được, một cảm giác rất tà môn, cảm giác..." Nói đến đây, người Hỏa Tiểu Tà cứng đờ, ngẩn ra một lát, chậm rãi nói: "Cảm giác... trong giấc mơ của ta đã từng có cảm giác này..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:310
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.