Hoạt động đấu giá từ thiện suy cho cùng cũng chỉ là một hình thức tiêu dùng hạn ngạch lớn mà những kẻ lắm tiền nhiều của ưa chuộng để đổi lấy danh tiếng tốt đẹp.
Trong xã hội này, bạn không có tiền thì bị người ta coi thường. Nhưng khi đã có tiền rồi, bạn lại bị người ta dùng đủ lý do để thóa mạ. Bạn keo kiệt giữ tiền cho riêng mình sẽ bị mắng, còn quyên góp tiền thì lại có kẻ bảo bạn chơi chiêu "tấm séc khống". Thế nên, thà là quyên góp để vừa làm từ thiện lại vừa nhận được chút lợi ích, còn hơn là không quyên góp để rồi bị người ta chửi bới.
Chỉ có điều, buổi đấu giá từ thiện của nhà họ Liễu không đơn thuần chỉ vì danh tiếng. Nhà họ Liễu sở hữu công ty đấu giá riêng, nghĩa là rất nhiều vật phẩm đấu giá đều là hàng thật giá thật, là những trân phẩm xứng đáng để người ta tranh giành mua về.
Vì thế, rất nhiều người giàu có mặt tại đây đều nhắm vào một món hoặc vài món đồ cụ thể khi tới tham dự bữa tiệc này.
Theo sự dẫn dắt của các nhân viên phục vụ, quan khách lần lượt đi vào hội trường phụ. Nói là hội trường phụ, nhưng thực chất nó giống như một đại hội trường khác thì đúng hơn.
Chỉ là, trong hội trường đã bày biện sẵn bàn ghế ngay ngắn, trên bàn tràn ngập trái cây, rượu ngon cùng các loại thẻ số với màu sắc khác nhau.
Dựa theo số thứ tự trên thiệp mời, Dương Thần cùng Lâm Nhược Khê đi tới chiếc bàn dành riêng cho hai người rồi ngồi xuống.
Thật khéo làm sao, vị trí của hai người lại nằm ngay phía sau vợ chồng nhà họ Viên. Vừa ngồi xuống, vợ chồng Viên Hòa Vĩ ngồi phía trước đã quay đầu lại, mỉm cười đầy thiện chí với Dương Thần và Lâm Nhược Khê.
Lâm Nhược Khê rất khó hiểu tại sao Dương Thần lại thân thiết với người nhà họ Viên như vậy. Lần trước dù Dương Thần nói là đi mừng sinh nhật Viên Dã, nhưng Lâm Nhược Khê biết, trong những đại gia tộc như thế này, mạng lưới xã hội của con cái khác biệt hoàn toàn với cha mẹ. Ít nhất là trước khi tiếp nhận vị trí gia chủ, việc quen biết với con trai không đồng nghĩa với việc cha mẹ người đó cũng thân thiết với bạn.
Dù nghĩ thế nào cô cũng không thấy Dương Thần có lý do gì để quen biết vợ chồng Viên Hòa Vĩ, nhưng dù tò mò, Lâm Nhược Khê cũng không định hỏi Dương Thần.
Dương Thần thì vô tình hay hữu ý liếc mắt nhìn quanh, thấy chị em nhà họ Thái đang ngồi ở một chiếc bàn tại hàng ghế đầu. Còn mấy vị khách nước ngoài đã thu hút sự chú ý của Thái Ngưng thì đang ngồi ở những chiếc bàn phía sau, họ đang vừa cười nói vừa trò chuyện, trông hết sức thoải mái.
Công ty đấu giá của nhà họ Liễu là một doanh nghiệp lớn có uy tín, những món đồ được đấu giá lần này đương nhiên không phải hàng tầm thường. Khi một người đấu giá viên mặc bộ lễ phục màu trắng bước lên sân khấu, màn giới thiệu vật phẩm đầu tiên lập tức bắt đầu.
Trên màn hình LED hiển thị khổng lồ, hình ảnh 3D xoay vòng của một món đồ gốm sứ thanh hoa hiện ra.
Món cổ vật này vừa xuất hiện đã khiến không ít người dưới khán đài ồ lên kinh ngạc, rõ ràng là rất có giá trị.
Đấu giá viên cất cao giọng giới thiệu: "Kính thưa quý vị khách quý có mặt tại đây, vật phẩm đấu giá đầu tiên của công ty đấu giá nhà họ Liễu chúng tôi hôm nay chính là một món gốm thanh hoa thời Nguyên: 'Bình hoa thanh hoa vẽ họa tiết mẫu đơn dây leo'. Trong số các vị ở đây có không ít nhà sưu tầm cổ vật danh tiếng, tôi cũng không cần nói nhiều về giá trị của món cổ vật này. Gốm thanh hoa thời Nguyên là loại gốm sứ thanh hoa còn lưu giữ trên đời ít nhất, đại diện cho giai đoạn chuyển mình của gốm sứ nước ta từ gốm mộc sang gốm màu. Phong cách vẽ thì tráng lệ huy hoàng, hùng hồn hào phóng, tầng tầng lớp lớp tinh vi, món nào cũng là báu vật hiếm có.
Món cổ vật này được bảo quản nguyên vẹn, do một người bạn nước ngoài cung cấp. Giá khởi điểm là năm triệu nhân dân tệ, xin mời bắt đầu đấu giá!"
Theo tiếng hô "Bắt đầu", không ít người yêu thích cổ vật ngồi dưới bắt đầu tranh nhau giơ thẻ số.
"Sáu triệu!"
"Tám triệu!"
"Chín triệu tám trăm nghìn!"
"Tôi trả mười hai triệu!!"
---❊ ❖ ❊---
Tiếng hô giá vang lên liên hồi, chẳng mấy chốc, giá của chiếc bình thanh hoa thời Nguyên này đã vượt qua ngưỡng hai mươi triệu.
Dương Thần nghe nhóm người giàu có đang hùa theo đám đông hô giá như thể đang ném giấy vụn, cười hỏi Lâm Nhược Khê đang im lặng bên cạnh: "Vợ à, sao em không lên tiếng, món này rất có tiềm năng tăng giá đấy."
Lâm Nhược Khê thản nhiên đáp: "Không hứng thú."
Dương Thần đương nhiên biết cô nàng này không phải thiếu tiền, chỉ có thể là do ngại ngùng, không tiện hô giá tham gia trước mặt đông người như vậy, nên anh cũng không nói gì thêm.
Chớp mắt một cái, đã có người hét giá cao ngất ngưỡng "bốn mươi ba triệu", số tiền này tương đương với tổng tài sản của mấy doanh nghiệp nhỏ rồi!
Mặc dù món thanh hoa thời Nguyên này có thể bán được với giá trên trời lên đến hàng trăm triệu, nhưng dù sao đây cũng là cổ vật thuộc hàng trung bình khá chứ không phải những món cực phẩm tiêu biểu nhất, nên rất nhiều nhà sưu tầm và các ông chủ lớn có mặt tại đây đều tiếc nuối thu thẻ lại, cảm thấy không cần thiết phải tranh giành đến cùng.
Những người có mặt ở đây, việc xuất hiện đã là sự khẳng định về địa vị xã hội rồi, không cần thiết vì chút tiền này mà làm mọi người mất vui.
Đấu giá viên bắt đầu hô lớn: "Vị khách số 57 trả bốn mươi ba triệu, bốn mươi ba triệu lần thứ nhất... bốn mươi ba triệu..."
Chưa đợi đấu giá viên hô tiếp, Viên Hòa Vĩ vốn nãy giờ vẫn im lặng ngồi quan sát người khác đấu giá, đột nhiên giơ thẻ lên, trầm giọng nói: "Tôi trả năm mươi triệu."
Lời vừa dứt, vị khách ban nãy trả bốn mươi ba triệu lập tức im bặt. Chưa nói đến việc có đủ vốn để đội giá lên hay không, ít nhất thì việc tranh giành đồ với nhà họ Viên cũng đồng nghĩa với việc không muốn sống ở Trung Hải nữa.
Hơn nữa, việc Viên Hòa Vĩ bỏ ra năm mươi triệu không phải vì món cổ vật này thực sự đáng giá ngần ấy, mà chẳng qua chỉ là tham gia mang tính biểu tượng, mua món cổ vật đầu tiên với giá cao để thể hiện phong thái của gia tộc đứng đầu mà thôi.
Không ngoài dự đoán, tất cả mọi người đều chọn cách im lặng. Sau ba lần đấu giá viên hô giá, Viên Hòa Vĩ đã thu về món cổ vật đầu tiên với giá năm mươi triệu.
Khi vòng đấu giá đầu tiên kết thúc, Viên Hòa Vĩ quay người lại, cười với Dương Thần: "Tôi thì mù tịt về cổ vật, chắc không ít người cười tôi là kẻ đại gia vung tiền qua cửa sổ."
Dương Thần lắc đầu: "Vài năm nữa là đáng giá năm mươi triệu rồi, cứ để ở nhà là được."
"Ồ, lẽ nào cậu am hiểu ngành này sao?" Viên Hòa Vĩ tò mò hỏi.
Lâm Nhược Khê và Dương Tiệp Dư cũng nhìn Dương Thần với vẻ hơi nghi hoặc.
Dương Thần cười nhạt đáp: "Trước đây lúc ở nước ngoài rảnh rỗi nên có nghiên cứu một chút, cái gọi là 'bách nghệ thập bát' (chuyện vặt vãnh), không học hành đến nơi đến chốn, có lẽ chính là nói về kiểu người như tôi."
Đây tất nhiên là lời nói dối. Dương Thần biết giá của không ít cổ vật chỉ vì từng có nhiều người tặng anh những món gốm thanh hoa thời Nguyên, nên anh nhớ được đôi chút kiến thức về loại gốm sứ này. Còn về việc đám đồ đạc đó cụ thể bị vứt ở đâu, Dương Thần hoàn toàn không để ý tới, chắc chắn là đã có người giúp anh cất giữ rồi.
"Ha ha, đây sao gọi là không học hành đến nơi đến chốn, đây chính là văn hóa đấy", Viên Hòa Vĩ cười nói: "Không ít người ở đây làm kinh doanh, dựa vào sự nhạy bén mới phát triển được như ngày hôm nay. Đến đây tham dự buổi đấu giá này, thực chất chính là ném tiền để mua danh tiếng thôi, họ còn ghen tị với cái gọi là 'không học hành đến nơi đến chốn' của cậu đấy."
Trong lúc trò chuyện, buổi đấu giá vẫn tiếp tục diễn ra.
Món cổ vật thứ hai, thứ ba lần lượt được đưa lên màn hình.
Trang sức đá quý, tác phẩm tranh sơn dầu nổi tiếng thời Trung cổ phương Tây, cùng với các cuộn thư pháp cổ của Trung Hoa, món nào cũng là cực phẩm trị giá trên chục triệu.
Chỉ có điều, sau khi đã thu về món cổ vật đầu tiên, Viên Hòa Vĩ không hề ra giá thêm lần nào nữa. Lâm Nhược Khê vẫn như mọi khi, yên tĩnh không nói một lời, như thể tất cả mọi thứ đều chẳng liên quan gì đến cô.
Dương Thần cảm thấy hơi chán. Những trò chơi của người giàu thực ra vô cùng đơn điệu. Những đồng tiền không biết sẽ chảy về đâu này, ngoài việc mang lại cho họ cảm giác hưng phấn nhất thời ra, thì chỉ để lại sự trống rỗng to lớn hơn.
Nói khó nghe một chút, còn chẳng kích thích bằng việc hút một điếu thuốc lá rẻ tiền.
Tuy nhiên, khi món cổ vật thứ năm được đưa ra, Dương Thần lập tức cảm nhận được một tia dị thường.
Chỉ thấy trên màn hình lớn hiện ra một chiếc ly rượu nhỏ màu vàng sẫm. Chiếc ly theo phong cách thời Gothic này thường dùng để đựng rượu vang.
Hình dáng chiếc ly gần giống hình trụ, miệng ly khá rộng, đáy tròn và chân cao. Trên thân ly là những đường nét cổ kính, hơi mờ nhòe, có vài vết xước kim loại, nhưng nhìn chung có thể nhận ra nó được đúc từ những kim loại quý như vàng, bạc.
Dương Thần bỗng chốc hiểu ra đôi chút. Hèn gì Thái Ngưng lại đến đây, hèn gì đám người da trắng kia lại có khí tức kỳ lạ đến thế.
Việc mà Mã Kỳ Đốn nói trên mạng trước đó xem ra là thật, chỉ là không ngờ tới, cái gọi là "Chén Thánh" trong truyền thuyết này lại xuất hiện tình cờ ngay tại buổi đấu giá từ thiện lần này!
Gần như cùng lúc đó, Dương Thần cảm nhận được một gợn sóng âm hàn yếu ớt từ phía sau hội trường. Với luồng dao động năng lượng cuồn cuộn như vực thẳm đó, Dương Thần ngay lập tức khẳng định được thân phận của đám người da trắng kia.
"Chậc chậc... đúng là chơi lớn thật, lại kéo cả những kẻ này tới..." Dương Thần lẩm bẩm.
"Anh nói gì thế?" Lâm Nhược Khê tưởng Dương Thần đang nói chuyện với mình, cau mày hỏi.
Dương Thần cười hì hì: "Vợ ngoan, cái ly này được đấy, tối về uống chút rượu vang giúp dễ ngủ lại làm đẹp da, em mua về đi."
"Muốn mua thì anh tự mua đi, giá khởi điểm hai triệu, dù sao cũng không đắt", Lâm Nhược Khê lạnh nhạt nói.
Dương Thần bĩu môi, anh làm gì có tiền.
Lúc này đấu giá viên giới thiệu: "Thưa quý vị, món cổ vật này do một người bán yêu cầu bảo mật cung cấp cách đây vài ngày. Ước tính đây là chiếc ly rượu từ thời Công nguyên năm thứ nhất. Lịch sử lâu đời, lai lịch đầy màu sắc bí ẩn chính là đặc điểm lớn nhất của món cổ vật này. Hiện vẫn chưa có ai đưa ra được tên gọi cụ thể. Giá khởi điểm hôm nay là hai triệu, nhưng giá trị thực sự rất khó đong đếm, mong quý vị nắm bắt cơ hội..."
Chưa đợi đấu giá viên nói dứt lời, một cô gái tóc vàng mắt xanh, mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ sẫm, vóc dáng nóng bỏng đang ngồi ở phía sau hội trường đã hô lên bằng thứ tiếng Trung Quốc ngọng nghịu: "Mười triệu."