Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 2796 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 246
"Rửa không sạch rồi"

❊ ❊ ❊

"Ầm... ầm ầm..."

Tiếng động cơ của mấy chiếc xe máy độ gầm rú, ba chiếc xe máy bật đèn pha rực sáng từ xa tiến gần lại phía quầy hàng xe đẩy. Trên mỗi xe là một tay lái mặc áo khoác gió đen, đội mũ bảo hiểm.

Hai trong số đó bốc đầu xe máy, chỉ để bánh sau chạm đất rồi bắt đầu xoay vòng tại chỗ, kẻ còn lại thì thực hiện cú "rồng vẫy đuôi" với bánh trước chạm đất. Nếu có người trẻ tuổi nào thích cảm giác mạnh đi ngang qua đây, chắc chắn sẽ phải trầm trồ thán phục.

Dương Thần ban nãy chưa để ý, theo ánh mắt của Trinh Tú nhìn qua, hóa ra là ba tên thuộc băng đảng đua xe đường phố khiến cảnh sát Trung Hải đau đầu vô cùng.

Biểu cảm của Trinh Tú hơi ngưng trọng, cô bất ngờ cởi đôi găng tay trắng dùng để nấu nướng, nói với Dương Thần: "Chú à, lát nữa lỡ có chuyện gì, chú cứ trốn sau xe đẩy, tuyệt đối đừng làm mấy chuyện ngốc nghếch."

"Tại sao, chúng tìm cô à?" Dương Thần nghi hoặc hỏi.

"Đừng hỏi nhiều nữa, tóm lại cứ làm theo lời tôi, nếu không lát nữa bị thương thì đừng trách tôi không nhắc chú!" Trinh Tú nói rất dứt khoát.

Không đợi Dương Thần hỏi thêm, Trinh Tú bước lên trước, đi tới lề đường đối mặt với ba tên tay lái đó.

Ba tay lái dừng xe, tháo mũ bảo hiểm, lộ ra ba gương mặt trẻ trung nhưng không kém phần cuồng ngạo, tất cả đều đeo khuyên tai, đầu tóc kiểu cách thời thượng.

Kẻ cầm đầu để tóc dài, râu ria lưa thưa, trông có vẻ đẹp trai phong trần, chỉ là trên cổ có xăm một con cá mập màu đen, đang nhe bộ hàm máu me ra, khiến người ta cảm thấy một luồng sát khí.

Dương Thần đầy hứng thú, lại có chút tò mò vừa uống rượu vừa nhìn Trinh Tú đối đầu với ba tên kia.

"Trinh Tú, tìm cô quả thực không dễ chút nào nhỉ." Tên đó cười tà ác.

"Cá Mập, tôi đã nói rất nhiều lần rồi, tôi đã rút lui rồi, không còn liên quan gì đến các người nữa, tại sao các người vẫn không chịu buông tha cho tôi." Trinh Tú lạnh lùng và kiên quyết nói.

Cá Mập hừ lạnh một tiếng: "Rút lui? Từ Trinh Tú, đã bước chân vào cái nghề này rồi, cả đời này cô đừng hòng rút lui an toàn. Cùng chúng tôi làm thì có gì không tốt? Có rượu uống, có thịt ăn, còn sướng hơn cái quầy ăn đêm rách nát này của cô không biết bao nhiêu."

"Đó là các người thấy thế, tôi bây giờ chỉ muốn làm một người tử tế." Trinh Tú nói.

"Cô muốn bỏ lại đám anh em chúng tôi để làm người tử tế của cô ư? Từ Trinh Tú, cô đừng có ngây thơ quá. Cô nghĩ người khác sẽ tin sao? Cảnh sát sẽ tin sao? Đám người ngu ngốc ngoài xã hội kia sẽ tin sao? Ai dám thuê cô? Ngoài chúng tôi ra, ai dám làm bạn với cô, ai dám tin cô?" Cá Mập mỉa mai.

"Đó là chuyện của tôi, các người đi đi, sau này đừng tìm tôi nữa." Trinh Tú quay người lại, trong mắt thoáng lộ ra một chút bi ai mà không ai nhìn thấy.

Cá Mập cười gằn một tiếng: "Từ Trinh Tú, người phụ nữ mà Cá Mập tôi muốn có thì chưa bao giờ thoát khỏi lòng bàn tay tôi. Tôi đã cho cô đủ thời gian rồi, cô đã không biết điều như vậy thì tôi sẽ giúp cô một tay!"

Nói xong, Cá Mập nhảy lại lên xe máy, "ầm" một tiếng nổ máy, quay đầu xe, vậy mà lại định lao thẳng vào chiếc xe đẩy của Trinh Tú!

Trinh Tú phản ứng cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã lao đến bên cạnh Cá Mập, hai bàn tay trông có vẻ trắng trẻo mảnh khảnh chụp lấy vai hắn, dùng sức kéo mạnh sang một bên! Cơ thể cường tráng của Cá Mập vậy mà bị Trinh Tú kéo ngã nhào xuống đất!

"Đại ca Cá Mập!" Hai tên đàn em gào lên, lập tức xông tới định ra tay với Trinh Tú. Trinh Tú cuối cùng cũng nổi giận, xông lên tung quyền cước với cả hai.

Dương Thần không ra tay, hắn nghe đoạn đối thoại giữa Trinh Tú và Cá Mập thì đã hiểu sơ bộ, Trinh Tú trước đây hẳn từng là một thành viên của băng nhóm đua xe này, thậm chí còn không đơn giản chỉ là đua xe. Giờ Trinh Tú muốn rút lui nhưng bọn kia không buông tha.

Xem cách đánh đấm của Trinh Tú, chắc chắn không phải ngày một ngày hai mà luyện được. Tuy không có bài bản gì nhưng lại phản ứng theo bản năng, đó là điều chỉ những kẻ đã trải qua vô số trận chiến mới làm được, chiêu nào cũng hiểm, nắm bắt từng sơ hở.

Nhưng dẫu sao Trinh Tú cũng là con gái, dù sức lực hơn con gái bình thường nhiều, nhưng một mình đối đầu ba gã đàn ông vẫn có chút đuối sức. Sau khi Cá Mập giận dữ đứng dậy, Trinh Tú đỡ được vài hiệp, cuối cùng không cẩn thận bị một tên đá trúng lưng!

"Á!" Trinh Tú kêu lên một tiếng đau đớn, ngã nhào về phía Dương Thần.

Dương Thần đỡ lấy cô, ôm vào lòng, sau khi xác định cô không bị thương nặng, hắn nói với ba gã đàn ông đang vây lại gần: "Đừng mất mặt nữa, đàn ông đánh phụ nữ mà còn ba đánh một, các người thấy có thú vị không?"

"Mày là thằng nào? Sao lại lo chuyện bao đồng!?"

"Tránh ra, không ông đâm chết mày!" Cá Mập hung hăng quát.

Trinh Tú bị Dương Thần ôm trong lòng, vì thẹn thùng mà muốn thoát ra, nhưng làm thế nào cũng không thể rời khỏi vòng tay Dương Thần. Cảm nhận được một cánh tay nóng hổi vòng qua eo mình, trong sự nhạy cảm, Trinh Tú căng thẳng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập.

"Chú tránh ra đi! Đừng dính líu vào!" Trinh Tú lo lắng hét lên.

Dương Thần giơ tay kia lên, xoa xoa khuôn mặt trắng nõn đàn hồi của Trinh Tú: "Con gái đánh nhau không tốt đâu, đã quyết định làm người tử tế rồi thì hãy học cách giống một cô gái đi."

Trinh Tú bị hành động thân mật bất ngờ làm cho chấn động, nhất thời ngẩn người ra đó, dường như quên mất mọi thứ xung quanh.

Cá Mập nhìn chằm chằm đầy ác ý: "Trinh Tú, đây là thằng tình nhân mới tìm được của cô à? Trông chẳng ra làm sao cả."

Trinh Tú đỏ hoe mắt, điên cuồng giãy giụa, thoát khỏi vòng tay Dương Thần, chắn trước mặt hắn: "Anh ta chỉ là khách qua đường thôi, không liên quan gì đến tôi, các người có chuyện gì thì cứ nhắm vào tôi, hôm nay tôi nhận hết!"

"Hừ, có liên quan hay không không phải do cô quyết định. Hôm nay cả hai đứa đừng hòng chạy. Trinh Tú, tôi sẽ cho cô biết, rời xa chúng tôi, cô chẳng là cái gì cả..."

Cá Mập nói xong, cùng hai tên đua xe khác lao lên, cả ba hợp vây, từng bước áp sát Trinh Tú. Trinh Tú vội vàng quay người muốn để Dương Thần chạy trốn, nhưng vừa quay lại thì phát hiện, Dương Thần đã không còn sau lưng cô nữa.

"Ái da!"

Chỉ nghe thấy hai tiếng kêu thảm, Trinh Tú hoảng hốt quay đầu lại nhìn, hai gã côn đồ vừa nãy còn rất hung hăng đã bị Dương Thần một tay một tên quật ngã xuống đất! Dương Thần thản nhiên liếc nhìn Cá Mập, không đợi hắn kịp tung quyền, đã tát thẳng vào mặt Cá Mập một cái!

"Chát!"

Cá Mập nghiêng người, lại ngã xuống đất lần nữa, choáng váng đầu óc, dường như bị đánh khá nặng. Đối phó với ba thằng nhóc này, Dương Thần gần như nhắm mắt sờ soạng cũng có thể xử đẹp chúng.

Trinh Tú nhất thời không phản ứng kịp, dường như không dám tin người chú vừa nãy còn ôn hòa mà sao đột nhiên lại ra tay tàn nhẫn thế, hơn nữa sức lực lại lớn như vậy!

Đột nhiên, từ góc phố truyền đến vài tiếng còi cảnh sát, hai chiếc xe máy tuần tra bật đèn còi hú vang chạy tới! Chắc là người dân gần đó thấy vụ ẩu đả nên hoảng loạn báo cảnh sát.

Mặt Trinh Tú tái mét, đẩy Dương Thần mấy cái: "Chú chạy mau đi, cảnh sát đến rồi! Bị bắt vào trong đó thì gay to!"

"Tại sao phải chạy, chuyện này đâu phải trách nhiệm của chúng ta." Dương Thần cười nói.

Trinh Tú không còn thời gian giải thích cho Dương Thần, đẩy Dương Thần không nhúc nhích, bản thân chạy trốn lại không thể bỏ quầy hàng, huống hồ Dương Thần giúp cô ra tay, cô cũng cảm thấy áy náy, chỉ biết dậm chân sốt ruột.

Hai cảnh sát tuần tra xuống xe, lập tức rút súng cảnh sát ra, chất vấn: "Chuyện gì thế này!?" Không đợi Dương Thần và Trinh Tú mở lời, hai tên côn đồ ngã dưới đất đã gào lên: "Anh cảnh sát, đôi nam nữ này đánh chúng tôi, bắt chúng nó đi!"

"Không phải! Là chúng đến gây rối trước!" Trinh Tú vội vàng phân trần.

Hai cảnh sát nhíu mày nhìn Trinh Tú và Dương Thần một cái, lại liếc ba chiếc xe máy độ phía sau, cười lạnh mấy tiếng: "Khỏi nói nhiều, tất cả về đồn!"

Rất nhanh, cảnh sát gọi một chiếc xe tải nhỏ chuyên dụng cùng một chiếc xe kéo, chở Dương Thần và bốn người kia cùng về đồn. Còn quầy hàng của Trinh Tú và xe máy của ba tên kia đều bị cảnh sát thu giữ.

Hơn mười phút sau, năm người bị cảnh sát đẩy xuống xe. Trinh Tú thấy Dương Thần cũng bị đưa đến đồn, trong lòng rất áy náy, nhỏ giọng nói với Dương Thần một câu "Xin lỗi".

Dương Thần cười vô tư: "Không cần nói vậy, lát nữa đừng thu tiền bữa tối này của tôi là được."

Trinh Tú vốn mặt mày ảm đạm cuối cùng cũng nở nụ cười: "Cảm ơn chú."

Dương Thần thực ra trong lòng cũng tự giễu, sao mình lại đến đồn cảnh sát nữa rồi, hình như vừa về nước, mình lại có duyên đặc biệt với đồn cảnh sát thì phải.

Đến văn phòng lớn quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, không ít cảnh sát trực ban đều dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Dương Thần, rõ ràng đều thắc mắc sao gã này lại đến nữa.

Ba tên đua xe rõ ràng là đối tượng được "chăm sóc đặc biệt", nhìn trang phục là biết, liền bị cảnh sát đưa đến một phòng thẩm vấn riêng, có người chuyên trách chăm sóc. Tên Cá Mập kia trước đó dù hung hăng thế nào, đến đồn cảnh sát cũng ngoan ngoãn hẳn, dường như trước đó đã nếm mùi khổ sở rồi.

Còn Dương Thần và Trinh Tú ngồi đối diện hai viên cảnh sát, bắt đầu quá trình hỏi đáp khô khan theo quy trình.

Lúc này, Thái Nghiên vừa nói chuyện với mấy cảnh sát vừa đi từ bên ngoài vào văn phòng, nhìn thấy Dương Thần, lại thấy hắn đang nhận thẩm vấn cùng một cô gái lạ mặt, liền nhíu mày, bảo những người đi cùng đi làm việc trước, bản thân quan tâm bước tới hỏi: "Dương Thần, anh lại làm sao đấy?"

Dương Thần nhìn thấy Thái Nghiên, có chút ngại ngùng, cười nhẹ nói lại chuyện vừa xảy ra.

Trinh Tú nhìn thấy Thái Nghiên, dường như chuột gặp mèo, cúi đầu thấp gần như sát vào ngực, thấy Dương Thần và Thái Nghiên trò chuyện thoải mái, dường như là người quen, thì hơi ngạc nhiên.

Thái Nghiên nghe xong, đột nhiên cười đầy ẩn ý, vươn tay vỗ vai Trinh Tú: "Trinh Tú, đây là lần thứ tư đến chỗ chị rồi nhỉ."

Trinh Tú bĩu môi, không dám nhìn thẳng Thái Nghiên, vành mắt hơi ướt, lí nhí nói: "Chị cục trưởng... em... em không cố ý..."

Lần thứ tư? Dương Thần sửng sốt, hóa ra cô nhóc này cũng không phải dạng vừa đâu!

Trinh Tú nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt Dương Thần, chỉ nghĩ Dương Thần chán ghét mình, sắc mặt càng thêm tái nhợt, cúi gằm đầu, không chút sức sống.

Thái Nghiên thấy vậy, liếc nhìn Dương Thần đầy kỳ quái, tiến lại gần tai Dương Thần nói: "Dương Thần, sao anh đến cả cô bé như Trinh Tú cũng không tha, cô bé mới vừa đủ mười tám thôi đấy."

Cô ta không phải nói hai mươi sao? Hóa ra là tuổi mụ... Dương Thần ủ rũ cười khổ: "Cô nói gì vậy, tôi hôm nay mới quen cô ấy thôi."

Trinh Tú tưởng Dương Thần muốn phủi sạch quan hệ với cô, trong lòng đau nhói, nhưng lập tức phụ họa nói: "Chị cục trưởng, chú ấy chỉ là khách đi ngang qua quầy hàng của em, chú ấy không liên quan đến vụ việc lần này đâu, xin các chị thả chú ấy về đi."

Dương Thần và Thái Nghiên đều sững sờ, không ngờ Trinh Tú lúc này vẫn nghĩ cách để Dương Thần sớm thoát thân.

Nhìn vẻ mặt chân thành lo lắng của Trinh Tú, Thái Nghiên hoàn toàn không tin lời Dương Thần, khẽ thở dài một tiếng, dùng ánh mắt bất mãn nhìn Dương Thần. Dương Thần dở khóc dở cười, lần này có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được rồi!

[Dịch từ bản vi] ChuongId:244
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.