Những lời nói của Lâm Nhược Khê, dường như đã khiến những chuyện cũ tưởng chừng như đã bụi phủ quá lâu, cùng biết bao nỗi niềm chẳng dám chạm tới, đều bắt đầu lên men và bành trướng dữ dội.
"Câm miệng! Câm miệng đi!! Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, em mới chịu tin, không phải như em nghĩ đâu!!"
Trong đầu Dương Thần như có tiếng nổ tung, cơn đau đớn đã lâu không xuất hiện khiến hệ thần kinh của anh hoàn toàn chìm vào trạng thái cuồng loạn, vùng gần huyệt thái dương bắt đầu giật lên bần bật!
Dương Thần cũng không biết tại sao mình lại phẫn nộ, tại sao lại không thể kiểm soát mà hét lớn với Lâm Nhược Khê, anh không muốn, nhưng anh không thể khống chế nổi!!
Ánh mắt Lâm Nhược Khê trở nên trong trẻo lạnh lùng, như thể nhìn thấu mọi chuyện, nhìn thấu tận cùng.
"Anh đừng lừa dối bản thân mình nữa, Dương Thần. Thực ra trong lòng anh luôn hiểu rất rõ, anh vĩnh viễn không bao giờ có thể tách rời em và Thập Thất. Sở dĩ anh cho rằng em và cô ấy khác biệt, chỉ là muốn tìm một lý do để thuyết phục bản thân, để tê liệt chính mình. Anh không muốn trở thành kẻ yếu đuối trong tình cảm, anh không muốn bản thân không bước ra nổi khỏi cái bóng đó. Anh cố gắng tỏ ra mình là một con người mới, chứ không phải kẻ đáng thương suy sụp vì sự ra đi của Thập Thất. Em đối với anh, chính là cái cớ để anh che đậy sự chột dạ của bản thân. Chính anh đang lừa dối mình, mà sự thật là, tất cả mọi thứ giữa anh và em, vốn dĩ đều bắt đầu từ Thập Thất."
Những lời của Lâm Nhược Khê, tựa như mưa băng, rơi vào tai Dương Thần, khiến cơ thể anh đông cứng lại.
"Nếu thực sự như anh nói, anh có thể tách rời em và Thập Thất, vậy Tường Vi quen anh từ lâu, tại sao lại không phải là vợ anh? Anh không yêu cô ấy sao? Chỉ vì cô ấy là người trong giới xã hội đen? Anh sẽ để tâm đến chuyện đó ư? Nếu anh muốn, cô ấy sẽ từ chối sao? Còn cả Tinh Tinh đã sang Mỹ, tình cảm của cô ấy dành cho anh, chẳng lẽ anh thực sự không nhìn thấy? Họ đã ở bên anh từ lâu, đều là những người phụ nữ tốt với anh hơn em, phù hợp làm vợ anh hơn. Một người phụ nữ như em, chuyện tình cảm hoàn toàn không hiểu, suốt ngày chỉ biết đến công việc, khinh thường mỉa mai anh, lạnh lùng băng giá, đến cả cửa phòng cũng không cho anh vào, vậy mà anh lại cứ khăng khăng muốn em làm vợ mình. Em nói nhiều như vậy, thực ra mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi, đúng không!? Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ Thập Thất, anh luôn ở bên em chỉ vì Thập Thất mà thôi!"
Cơ thể mềm nhũn dựa vào lan can, sắc mặt Dương Thần tái nhợt, như thể bị rút cạn linh hồn, cũng giống như vừa trải qua một cuộc hỗn chiến kéo dài dằng dặc.
Dương Thần ngây dại nhìn về phía bờ sông xa xa, ánh mắt ảm đạm, lẩm bẩm: "Nhược Khê, đừng nói nữa... coi như anh cầu em, anh cầu em đừng nói nữa..."
Lâm Nhược Khê ngước đầu lên, đưa tay lau nơi khóe mắt, nở nụ cười dịu dàng đầy áy náy: "Xin lỗi anh, em biết nói như vậy rất vô tình, rất máu lạnh. Em biết anh cũng đã làm vì em rất nhiều chuyện, có những việc em nhìn thấy, cũng có những việc anh giúp em trong bóng tối. Nhưng vừa rồi em không sao nhịn được nữa. Những lời này, những nghi vấn này, em vẫn luôn đè nén, che giấu trong lòng, giống như liều thuốc độc chậm rãi ăn mòn nội tạng của em, em cũng đau khổ lắm. Từ hôm Christina kể với em về chuyện của cô ấy, em đã mấy lần muốn mở lời hỏi anh, nhưng vẫn không dám. Em cũng lo lắng sẽ gây ra hậu quả gì, em sợ mình không gánh vác nổi, nhưng may là em kiên cường hơn mình tưởng, em tin anh cũng sẽ không vì những lời này mà bị đánh gục đâu. Có lẽ vì đang ở nước ngoài, không có nhiều công việc để phân tán sự chú ý, không có người nhà ở bên, nên thời gian để suy nghĩ lung tung cũng nhiều hơn. Hôm nay lại xảy ra chuyện vừa rồi, đủ loại nguyên nhân nhỏ nhặt cộng lại, anh lại chủ động bảo em hỏi, nên em mới nói ra hết những lời vẫn luôn giấu kín. Sau này, em sẽ không nói với anh như vậy nữa."
Dương Thần im lặng không nói, như thể chẳng nghe thấy gì.
Lâm Nhược Khê cắn cắn môi, nói: "Buổi họp báo sắp bắt đầu rồi, em phải ngồi về chỗ đây. Nếu anh không muốn tham gia thì cũng không sao, em biết tâm trạng anh chắc chắn không tốt. Hơn nữa bạn của anh đến tìm anh, chắc cũng có chuyện gì đó. Anh cũng không cần quá để tâm đến lời của em, cứ coi như là em phát tiết nỗi lòng và oán khí đi. Chẳng phải chúng ta vẫn thường cãi vã và chiến tranh lạnh sao, lần này cũng vậy thôi, dù sao thì ngày tháng vẫn phải trôi tiếp mà."
Nói xong, Lâm Nhược Khê chỉnh đốn lại dung mạo, xoay người điềm tĩnh bước về chỗ ngồi của mình.
Khi lướt qua Solon, Solon cung kính khẽ gật đầu, Lâm Nhược Khê cũng mỉm cười đáp lễ lịch sự với ông ta.
Tất cả những người có mặt tại hiện trường thấy Lâm Nhược Khê bước về vị trí của mình, đều xì xào bàn tán rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, dù sao thì người sáng suốt đều nhìn ra được, Lâm Nhược Khê đã khóc.
Stern và Alice, hai anh em họ lại trầm tĩnh hơn nhiều, thấy thần thái của Lâm Nhược Khê, chỉ đứng bên cạnh nhìn với vẻ lo lắng vài phần, không nói gì.
Lâm Nhược Khê không quá bận tâm đến những lời bàn tán và ánh mắt của người khác, rất nhanh đã nhập vào trạng thái làm việc, cầm tài liệu lên chăm chú đọc.
Lúc này, người phụ trách vừa rồi đã bỏ chạy lại nở nụ cười nịnh nọt đi đến trước mặt Lâm Nhược Khê, khép nép hỏi: "Cô Lâm, xin hỏi, buổi họp báo có thể bắt đầu được chưa ạ?"
Lâm Nhược Khê ngẩn người, thắc mắc: "Tại sao lại hỏi tôi, chuyện này không phải do tôi quyết định đâu."
Người phụ trách cười hì hì: "Nếu cô chưa chuẩn bị xong, chúng tôi có thể chờ cô. Đúng rồi, vị Dương tiên sinh kia vẫn chưa quay lại chỗ ngồi, có cần đợi ông ấy về rồi mới bắt đầu không ạ?" Người phụ trách vừa nói, ánh mắt vừa nhìn đầy kính sợ về phía Dương Thần vẫn còn đang đứng bên bờ sông.
Lâm Nhược Khê chợt hiểu ra, cảm thấy hơi nực cười. Tất cả mọi người có mặt tại đây, thế mà lại vì sợ hãi thân phận bí ẩn của Dương Thần, mà trao toàn bộ quyền quyết định cho Dương Thần và cô.
"Các người không cần phải căng thẳng như vậy, chuyện vừa rồi là ân oán cá nhân, đừng để ảnh hưởng đến tiến trình của Tuần lễ thời trang", Lâm Nhược Khê khuyên bảo.
Người phụ trách lập tức gật đầu tỏ ý đã hiểu: "Cô Lâm thật là rộng lượng. Trong buổi tiệc rượu trưa lát nữa, rất mong cô nhất định sẽ nể mặt tham dự. Lần đầu đến tham gia Tuần lễ thời trang, chúng tôi nhất định phải làm tròn nghĩa vụ chủ nhà."
Lâm Nhược Khê đáp qua loa vài câu, ra hiệu bảo họ mau chóng bắt đầu, mấy cái tiệc rượu gì đó, cô vốn dĩ chẳng chút hứng thú.
Chỉ là, không nhịn được mà nhìn về phía bóng lưng đang đứng bên bờ sông kia, cảm giác trong lòng Lâm Nhược Khê lại là ngàn vạn lời, đều khó mà nói rõ được sự phức tạp.
Mà lúc này, đứng bên lan can, trầm tư hồi lâu, Dương Thần cuối cùng cũng hoàn hồn lại.
Dương Thần giơ tay trái lên, khẽ vẫy ngón tay.
Solon vẫn luôn đứng phía sau hiểu ý, bước đến bên cạnh Dương Thần.
Dương Thần thở dài một tiếng, hỏi: "Solon, tôi hỏi ông một câu, ông hãy trả lời tôi thật lòng."
Trên khuôn mặt có vết sẹo không chút cảm xúc của Solon, vẫn không thay đổi nét nào, đôi môi khẽ động đậy: "Thưa Minh Vương các hạ, tôi chưa bao giờ nói dối."
"Tốt lắm", Dương Thần nói: "Ông nói cho tôi biết, trong mắt ông, tôi có phải là kẻ biết lừa dối bản thân để che đậy sự hèn nhát của chính mình hay không?"
Trong đôi mắt có phần vẩn đục của Solon lóe lên một tia tinh anh: "Thưa Minh Vương các hạ, mặc dù tôi là thuộc hạ của ngài, nhưng xét về tuổi tác mà nói, câu hỏi của ngài cũng giống như tuổi của ngài vậy, rất non nớt."
"Hửm?" Dương Thần không nhịn được cười: "Bị ông nói vậy, xem ra câu hỏi của tôi rất ngốc nghếch."
Solon trực tiếp trả lời: "Tôi cho rằng, lừa dối và thẳng thắn, chỉ là thủ đoạn mà thôi, chỉ cần thừa nhận tâm ý của chính mình, đó đã là biểu hiện của kẻ mạnh. Kẻ mạnh thực sự, không nằm ở chỗ mạnh yếu của bản thân, mà nằm ở chỗ, liệu anh ta có thể dũng cảm đối mặt và nỗ lực giải quyết vấn đề trong nghịch cảnh hay không."
Dương Thần nheo nheo mắt, suy ngẫm một lúc, tự giễu cười lên: "Xem ra câu hỏi của tôi quả thực rất ngốc. Phải rồi, bất kể tôi thực sự hèn nhát hay kiên cường, chỉ cần đối mặt với vấn đề, cũng coi như không thẹn với lòng mình rồi."
Solon không nói gì, nhưng trong mắt lộ ra vài phần ý cười.
Tuy không thể nói là đã vứt bỏ hết mọi phiền não, nhưng Dương Thần cũng coi như đã kéo được tâm trí trở lại, chuyển sang hỏi Solon: "Đột nhiên đến nơi thế này tìm tôi, chắc không phải chỉ đơn thuần là đến gặp tôi một lần chứ? Ông cũng thấy rồi đấy, ông vừa xuất hiện, cái cảnh tượng này suýt chút nữa là mất kiểm soát."
Biểu cảm của Solon càng trở nên nghiêm nghị hơn, gật đầu nói: "Quả thực là có việc quan trọng. Tin rằng Minh Vương các hạ chắc đã từng nghe qua, 'Mật hội tổ chức đặc biệt quốc tế' do Cục an ninh đối ngoại Pháp chủ trì, sẽ được tổ chức tại Paris."
Dương Thần nhíu mày: "Có nghe qua, hình như là để đối phó với một tổ chức khủng bố tên là 'Thần chi lĩnh vực', thủ lĩnh còn là 'Apollo'. Thực ra tôi cũng từng có qua lại với người của tổ chức này, vừa đến Pháp đã bị bắt cóc, chính là do tổ chức trực thuộc của bọn chúng làm."
"Không sai, không ngờ các hạ đã có tiếp xúc rồi. Nhưng tôi đặc biệt đến gặp các hạ, ngoài việc gặp mặt Persephone đại nhân ra, còn có một việc, rất gấp muốn báo cho các hạ biết", Solon nói.
"Chuyện gì, không phải là ông đã biết tên Apollo đó là thật hay giả rồi chứ?", Dương Thần cười nói.
Solon lắc đầu: "Thật giả của Apollo, đối với chúng ta mà nói chẳng có gì đáng bận tâm, cũng không phải thứ chúng ta có thể phán đoán. Điều tôi muốn nói với Minh Vương các hạ là, mật hội sắp khai mạc vào tối mai, ngoài việc thảo luận cách tìm ra Apollo và Thần chi lĩnh vực, rồi liên minh tiêu diệt ra, còn có một việc, có liên quan mật thiết đến các hạ. Là về việc tranh giành quyền sở hữu một món 'Thần khí'."
"Thần khí?" Dương Thần ngẩn người, sau đó cười ha hả: "Ông đừng nói với tôi, là món đồ mà Minh Vương đời trước bị mất đấy nhé, đó không phải thần khí bình thường đâu. Tôi vừa đánh một trận với Ares cách đây không lâu, thần khí mà các chủ thần sở hữu, uy lực thực sự đáng kinh ngạc. Thương của Ares lại có thể đóng băng không gian, tôi tin rằng, thần khí của các chủ thần khác, uy lực tất nhiên không tầm thường. Những thứ như vậy, nếu thực sự xuất hiện, tôi không thể nào không cảm nhận được."
Solon hơi ngạc nhiên, dường như không biết chuyện Dương Thần chiến đấu với Ares, nhưng cũng không hỏi thêm, tiếp tục giải thích: "Món 'Thần khí' đó quả thực không phải do mười hai đại chủ thần nắm giữ, nhưng chủ nhân của nó, lại có nguồn gốc vô cùng sâu xa với Minh Vương các hạ."
"Đừng úp mở nữa, là ai, thần khí gì?", Dương Thần bất lực hỏi.
"Là vũ khí của 'Tử thần' Thanatos, Tử thần chi kiếm", Solon nói.
Tử thần Thanatos?