Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 3381 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 530
Hoạt Biều

❊ ❊ ❊

Solon và những người có mặt ở đó theo bản năng đều tập trung tinh thần. Gã đàn ông tóc trắng này, bọn họ chưa từng gặp qua, không biết lai lịch thế nào, là địch hay là bạn vẫn chưa phân biệt rõ.

Gã đàn ông tóc trắng thấy thái độ căng thẳng của mọi người, khóe miệng nhếch lên đầy kiêu ngạo: "Lãnh đạo của ZERO và Hải Ưng mà chỉ có chút trình độ này, thật là làm nhục danh hiệu."

"Ngươi nói cái gì!?" Abdul nghe thấy lời khiêu khích của gã, ánh mắt từ vẻ thản nhiên ban nãy lập tức trở nên sắc bén như lưỡi dao, những người khác cũng lộ vẻ mặt không thiện cảm.

Dù biết lai lịch gã này quỷ dị, đoán chừng không dễ đối phó, nhưng bọn họ cũng không phải là sợ đối phương.

Bị mỉa mai như vậy ngay trước mặt Dương Thần, khiến những thủ lĩnh lính đánh thuê và thủ lĩnh sát thủ ngồi đó cảm thấy rất mất mặt.

Gã đàn ông tóc trắng gãi gãi tai, lại nốc một ngụm rượu sake: "Ta không có hứng thú tranh cãi với các ngươi, ta chỉ tò mò đến xem thử, người đàn ông này, có phải là vị thủ lĩnh trốn chui trốn nhủi hơn hai năm nay của các ngươi, gã tên là Hades hay không."

Câu nói vừa dứt, khiến những người có mặt như thể rơi ngay vào khoảng tối tăm, ai nấy đều nổi sát tâm. Khinh thường bọn họ thì còn có thể nói chuyện, dù sao cũng không phải độ tuổi bồng bột nữa, nhưng công khai vô lễ với Dương Thần như vậy, bọn họ hoàn toàn không thể nhịn được!

Đối với nhiều người trong số họ, nếu không có Dương Thần, bọn họ căn bản chỉ là những cánh bèo trôi nổi cả đời, không hề có căn cơ. Có lẽ nhiều năm trước đã bị kẻ thù giết chết, có lẽ lúc nào cũng phải lo sợ liệu có bị kẻ thù ám sát hay không, thậm chí không dám có gia đình, có con cái vì họ chỉ có thể dựa vào bản thân, không ai chịu trách nhiệm cho cuộc đời họ!

Chính sự xuất hiện của Dương Thần đã khiến đám bóng hình lạnh lẽo u ám này đứng thẳng thắn trên sân khấu thế giới, không sợ hãi bất kỳ sự giận dữ hay hận thù nào của quốc gia, có thể làm lại bộ dạng con người một lần nữa.

Nếu nói những chiến binh lăn lộn trên mũi dao, bò ra từ đống xác chết này thực sự có cái gọi là tín ngưỡng, thì không nghi ngờ gì nữa, tín ngưỡng của họ chính là Dương Thần!

"Ngươi đáng chết!"

Abdul, người có tính khí nóng nảy nhất, vừa mới nói là đã giải nghệ không làm sát thủ nữa, nhưng lúc này đã không kiềm chế được, bàn tay trái không biết từ lúc nào đã cầm thêm một thanh đoản đao đỏ thẫm.

"Vút!"

Một tiếng xé gió vang lên, trong nháy mắt, Abdul đã từ chỗ ngồi ban đầu thiểm hiện đến cạnh chiếc ghế sofa nơi gã đàn ông tóc trắng đang nằm!

Thanh đoản đao đỏ thẫm, tựa như chưa từng lau chùi sau khi bị máu nhuộm đỏ, trong ánh sáng mờ ảo, giống như một tia chớp đỏ thẫm, lướt qua cổ họng của gã đàn ông tóc trắng!

Dẫu nhiều năm không ra tay, Abdul cũng không hề đánh mất sự gọn gàng, dứt khoát của một sát thủ hàng đầu thế giới!

Một cú lao tới nhanh như chớp! Cắt cổ! Không chút dây dưa, chỉ chưa đầy nửa giây đã hoàn thành!

"Hừ, đây chính là cái giá cho sự vô lễ với các hạ Minh Vương." Abdul cảm thấy đoản đao của mình đã thực sự cắt rách cổ họng gã chiến binh tóc trắng, khinh khỉnh chế giễu một câu, trong mắt hắn, người đàn ông này đã chết rồi.

Những người khác ngồi đó cũng gần như đều cho rằng gã tóc trắng này đã không sống nổi, họ rất rõ thủ đoạn của Abdul, ngay cả ninja của Bát Kỳ Hội nổi tiếng với tốc độ, nếu chưa đạt tới cấp Nhân Nhẫn, cũng không thể né được cú tập kích bất ngờ vừa rồi. Mà ninja cấp Nhân Nhẫn, hiện tại Bát Kỳ Hội chỉ còn lại một mình Bát Nhã.

Thế nhưng, Dương Thần nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ nheo mắt lại, thoáng qua một chút kinh ngạc.

Giây tiếp theo, khi Abdul chuẩn bị thu đoản đao lại, "người chết" trước mặt hắn bỗng trở nên mờ ảo!

Đúng vậy, là mờ đi!

Giống như bóng trăng dưới nước, sau khi bị khuấy động gợn sóng, dần dần không rõ ràng, bắt đầu tan đi, đến cuối cùng lại biến mất!

"Gã to con, ngươi đang ngẩn người ra đó làm gì thế?" Giọng của gã tóc trắng đột nhiên vang lên từ phía sau lưng Abdul.

Abdul rùng mình một cái, theo bản năng tung một cú đâm ngược tay, đoản đao đâm thẳng về phía vị trí tim của gã đàn ông!

"Trúng rồi!"

Abdul cảm thấy đoản đao của mình đã đâm vào tim, cảm giác đó, hắn tuyệt đối sẽ không cảm thấy sai, nửa đời này hắn đâm thủng bao nhiêu trái tim, sao có thể nhầm được!

Thế nhưng, bao gồm cả Abdul, những người đang ngồi đó lại một lần nữa nhìn thấy cảnh tượng không thể tin nổi: thân hình gã đàn ông tóc trắng bị đâm thủng tim lại một đợt mờ ảo, dập dềnh rồi lại biến mất lần nữa.

Còn gã đàn ông tóc trắng giây tiếp theo đã đứng trên ghế sofa trước mặt Abdul, trong miệng không biết từ lúc nào đã ngậm một cái tẩu thuốc, đang tận hưởng hút lấy.

"Chán quá à, không chơi với ngươi nữa." Gã đàn ông tóc trắng nói một câu có thể khiến các sát thủ tức đến chết tươi.

Abdul đang định lần nữa giận dữ phát động tấn công, nhưng không ngờ, còn chưa kịp ra tay, cằm đã bị gót chân của gã đá trúng!

"Á!"

Abdul hét lên một tiếng đau đớn, cơ thể bay theo hình parabol ra xa ba mét, rơi mạnh xuống đất.

Dù cú này không gây ra bao nhiêu tổn thương cho Abdul, nhưng chỉ với việc đá văng hắn dễ dàng như vậy đã đủ chứng minh, Abdul có đánh tiếp cũng vô ích.

Đến nước này, những người ngồi đó cũng đã nhận rõ hiện thực, tuy không cam tâm nhưng thực lực của gã đàn ông tóc trắng này không phải cấp độ mà bọn họ có thể đối phó, không khỏi nhìn về phía Dương Thần với ánh mắt vô cùng kỳ vọng.

Dương Thần hơi phiền não xoa xoa trán, thở dài hỏi: "Mặc dù ta chưa gặp ngươi, càng không biết tại sao ngươi đến khiêu khích. Nhưng ta đoán, ngươi chắc là người bên Cao Thiên Nguyên nhỉ, chiêu thức vừa rồi của ngươi không phải nhẫn thuật, ảo thuật bình thường nào có thể làm được. Nếu không thì Abdul đã không phân biệt được thật giả."

Gã tóc trắng nhả hai vòng khói, nhìn xuống từ trên cao, liếc mắt hỏi: "Ngươi muốn nói cái gì."

"Ngươi đúng là không biết cách nói chuyện." Dương Thần cười khổ, đứng dậy: "Vốn còn định hỏi, sao ngươi lại tìm đến tận đây, có chuyện gì thì nói chuyện đàng hoàng. Ta đến đây là để nghỉ dưỡng, chứ không phải đến đánh nhau. Nhưng mà, đã đá đàn em của ta rồi, ta không giúp bọn họ đòi lại công bằng thì có vẻ hơi quá đáng."

Gã tóc trắng cười toét miệng: "Ta đang đợi câu này của ngươi, nhưng trước khi đánh, ta có thể nói cho ngươi biết tên và lai lịch của ta."

"Ồ?"

"Ta tên là Hoạt Biều, Cao Thiên Nguyên, Tổng tướng." Hoạt Biều thản nhiên nói.

Dương Thần cảm thấy bất ngờ, vì theo những gì hắn biết, tổ chức Cao Thiên Nguyên tuy tồn tại, nhưng luôn là đám yêu quái này tự làm việc của mình, cùng lắm là một vài kẻ có quan hệ mật thiết với nhau. Người đàn ông này, lại là "Tổng tướng" của Cao Thiên Nguyên, phán đoán theo cách xưng hô thì hắn đã thống nhất được đám yêu quái Cao Thiên Nguyên.

Lúc trước, Cửu Vĩ Hồ và Cửu Mệnh Miêu Yêu mà hắn giết ở Nhị Điều Thành đều là những yêu quái khá mạnh trong Cao Thiên Nguyên, nếu lúc đó họ đã có tổ chức, chắc chắn sẽ không tự tiện đến đối đầu với mình như vậy.

Có thể thấy, sự thống nhất của Cao Thiên Nguyên diễn ra chỉ trong vài tháng ngắn ngủi kể từ khi hắn từ nước I trở về Trung Hải cho đến nay!

"Ngẩn người là không tốt đâu nha."

Trong lúc Dương Thần đang nghĩ những chuyện này, giọng của Hoạt Biều đột nhiên vang lên bên tai Dương Thần.

Dương Thần không thèm nghĩ ngợi, bản năng chiến đấu khiến hắn trực tiếp ngả đầu ra sau.

"Vút!"

Âm thanh không khí bị xé rách vang lên ngay tại vị trí ban đầu của cái đầu!

Thanh đoản đao vỏ gỗ hình lục lăng của Hoạt Biều xuyên thẳng qua chỗ đó!

Dương Thần né được một cách gọn gàng, không khiến Hoạt Biều quá ngạc nhiên, hắn thu đao về, gõ gõ mài mài lên vai mình, cầm thanh đao như thể đó là cái gãi ngứa, chứ không phải vũ khí của mình.

"Chà chà, tốc độ quả là ghê gớm, đúng là kẻ cầm đầu thì khác biệt thật." Hoạt Biều lười biếng nói.

Dương Thần không nhịn được mà bật cười, cười rất vui vẻ, điều này không chỉ khiến Solon và những người ở đó, mà cả Hoạt Biều cũng phải nhướng mày khó hiểu.

"Minh Vương, ngươi cười cái gì?" Hoạt Biều hỏi.

"Ta đang cười, dáng vẻ này của ngươi, sao mà giống dáng vẻ lúc ta đi làm bình thường thế." Dương Thần sờ cằm, cẩn thận ngắm nghía: "Hèn chi vợ ta cứ bảo ta không có chút đứng đắn nào, cái dáng vẻ này, cái giọng điệu này, đúng là không lấy lòng người lắm đâu. Nhưng mà, ngươi đã khá giống ta, vậy ta ủng hộ ngươi một chút, dáng vẻ này thật ra cũng khá được."

Trên mặt Hoạt Biều thoáng qua một tia khác lạ, sau đó xoay xoay cổ nói: "Ngươi có biết, tại sao ta lại tìm đến ngươi không."

"Không biết, ta cũng không mấy để tâm đến lý do. Người Cao Thiên Nguyên các ngươi, ta giết không ít, trên thế giới muốn ăn thịt uống máu ta, tuyệt đối nhiều như lông bò. Nếu ta cứ phải hỏi rõ nguyên do, thì bọn họ chưa cần ra tay, ta đã mệt chết rồi." Dương Thần nhún vai nói.

Trong mắt Hoạt Biều thoáng qua một tia lạnh lẽo, cười tà ác: "Dù ngươi không biết, ta cũng phải nói cho ngươi biết. Hơn hai năm trước, Tuyết Nữ mà ngươi giết trên đảo chính là vị hôn thê của ta..."

Dương Thần ngẩn ra, tên này, lại là vì có quan hệ với Tuyết Nữ đó nên mới tìm mình?

Lúc trước Cửu Vĩ Hồ và Miêu Yêu là vì quan hệ chị em với Tuyết Nữ đó nên mới muốn báo thù. Mà người đàn ông này, lại còn là vị hôn phu của Tuyết Nữ đó!?

Dương Thần không khỏi thấy bực bội một trận, đúng là tự gây nghiệp thì không sống nổi, chỉ vì hắn giết Tuyết Nữ cùng đám người đó, Thập Thất rời bỏ hắn, Nhị Điều Thành suýt chút nữa rơi vào luân hồi, nay lại mọc ra một gã Tổng tướng Cao Thiên Nguyên đến gây phiền phức cho mình.

"Biết tại sao ta lại khăng khăng nói cho ngươi biết chuyện này không?" Hoạt Biều nói.

Dương Thần lắc đầu: "Ta còn không đoán được tâm tư con người, sao đoán được tâm tư yêu quái các ngươi."

Tuy chưa từng có ai thực sự chứng minh được đám người Cao Thiên Nguyên này là yêu quái do động vật, thực vật, vật chết tu luyện thành, nhưng bọn họ không phải con người là sự thật.

"Ta đến nói cho ngươi biết." Hoạt Biều giơ thanh đoản đao chưa rút vỏ trong tay lên, chĩa thẳng vào Dương Thần: "Bởi vì, ta muốn danh chính ngôn thuận ra tay."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:524
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.