Hai người vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, chẳng mấy chốc đã tới trước một quán ăn Tứ Xuyên có tên là Bách Lý Hương. Nhìn tấm biển hiệu vẫn còn mới nguyên với màu đỏ rực rỡ bắt mắt, có lẽ quán này vừa mới khai trương không lâu.
Vì thời gian vẫn chưa quá muộn, trong quán cơm nhỏ chỉ có lác đác ba bốn bàn khách ngồi. Hương Tẩu, người mà đã lâu rồi không gặp, vẫn béo tốt như xưa, đang tất bật ở quầy thu ngân.
Dương Thần cùng Mạc Thiến Ni bước vào cửa, Hương Tẩu cứ ngỡ là khách hàng, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy là hai người họ, đôi mắt lập tức sáng lên, nheo mắt cười nói: "Thiến Ni, lâu rồi không thấy cháu dẫn bạn trai tới chỗ ta, là tiểu Dương phải không? Ta nhớ không nhầm chứ?"
"Không nhầm đâu ạ, xem ra việc kinh doanh của Hương Tẩu rất phát đạt, đều đã đổi sang cửa tiệm mới rồi", Dương Thần cười nói.
Hương Tẩu nghe vậy thì hớn hở cười: "Buôn bán nhỏ thôi, cũng chỉ đủ xoay xở qua ngày. Cháu dẫn Thiến Ni tới thăm mẹ vợ phải không? Quế Phương vừa vào bếp rồi, lát nữa sẽ ra ngay."
Trong lúc đang nói chuyện, Mã Quế Phương đeo tạp dề, buộc tóc đuôi ngựa từ trong bếp bưng ra một đĩa ốc xào cay.
So với lần gặp ở Côn Sơn Trại, Mã Quế Phương không có gì thay đổi, chỉ là ăn mặc giống người thành phố hơn. Gương mặt vẫn còn nét xuân sắc dù đã điểm vài nếp nhăn, trông khá giống những phụ nữ trung niên đoan trang. Từ trên người bà, có thể dễ dàng thấy được những nét tương đồng trên gương mặt của Mạc Thiến Ni.
"Mẹ, Dương Thần về rồi ạ", Mạc Thiến Ni vui vẻ gọi.
Mã Quế Phương nhìn thấy Dương Thần cũng rất vui mừng. Mấy ngày nay tới Trung Hải, bà gặp con gái hàng ngày vì ở chung một chỗ, nhưng cậu con rể tương lai này lại vừa vắng mặt ở trong nước, hôm nay cuối cùng cũng đã được gặp. Bà cười tươi bảo: "Dương Thần đi công tác về rồi hả, chờ chút nhé, để mẹ mang món này cho khách đã."
Dương Thần liên tục đáp lời. Anh nhớ ngày trước Mã Quế Phương còn gọi mình là "Dương con rể", giờ lại gọi thẳng tên, cảm giác thân thiết hơn nhiều.
Đợi Mã Quế Phương phục vụ món ăn xong mới đi tới trước mặt hai người, bà liếc Mạc Thiến Ni một cái đầy trách móc: "Con bé này, sao lại chọn lúc này đến, không biết Hương Tẩu đang bận kinh doanh hay sao? Mẹ đang bận tối tăm mặt mũi đây này."
"Là Dương Thần nói muốn mời mẹ đi ăn tối, con không cản được", Mạc Thiến Ni nói dối, nhưng rõ ràng là đang muốn "ghi điểm" cho người đàn ông của mình.
Dương Thần vội vàng gật đầu phụ họa: "Đúng đúng, trước đó trong điện thoại con đã nói muốn mời mẹ đi ăn để chào mừng, cũng là để tạ lỗi, mẹ nể mặt con một chút nhé."
Mã Quế Phương do dự nói: "Trong tiệm đang bận thế này, mẹ mà đi..."
Hương Tẩu bên cạnh vội cắt lời: "Ôi dào, Quế Phương ơi, đều là người nhà cả, có gì đâu mà phải ngại. Con gái con rể đặc biệt đến đón, chẳng lẽ ta lại giữ chân không cho bà đi sao? Lại không phải đi làm thuê đi làm mướn gì, bà đừng lo cho tiệm của ta. Ta vừa lúc xong sổ sách phía trước rồi, tối nay cứ để ta bưng bê cho, bà cứ yên tâm đi ăn với con rể đi."
Nghe Hương Tẩu nói vậy, Mã Quế Phương cũng chấp nhận ý tốt, gật đầu nói: "Vậy để tôi chuẩn bị một chút rồi đi."
Tuy rằng ở quán ăn Tứ Xuyên cũng có thể ăn cơm, nhưng dù sao cũng không tiện. Nhỡ đâu lúc tính tiền Hương Tẩu không lấy tiền, với tính cách của Mã Quế Phương thì chắc chắn sẽ rất khó xử, nên bà quyết định ra ngoài ăn.
Sau khi chào tạm biệt Hương Tẩu, ba người bước ra khỏi quán. Mạc Thiến Ni lần này khoác tay mẹ, không quá thân mật với Dương Thần.
Dương Thần hỏi thăm tình hình điều trị thắt lưng của Mã Quế Phương, lại nói thêm vài câu quan tâm, khiến Mã Quế Phương vô cùng mát lòng mát dạ, cười híp cả mắt.
Dương Thần thầm nhủ trong lòng, thực ra mình cũng khá có "huệ căn", ít nhất là trong khoản chọc cho mẹ vợ vui. Thật lòng mà nói, không có chút kỹ năng này thì không xong, ai bảo mình có nhiều phụ nữ bên cạnh làm gì!
Ngồi lên chiếc Audi của Mạc Thiến Ni, lần này Dương Thần cầm lái, trực chỉ một nhà hàng khá cao cấp ở gần biển. Đây là nơi Mạc Thiến Ni đã chọn từ trước, tiêu chí hàng đầu đương nhiên là yên tĩnh, bởi Mã Quế Phương còn có nhiều chuyện muốn trò chuyện với Dương Thần.
Đến một vị trí gần cửa sổ trên tầng hai của nhà hàng, bên ngoài lớp kính là đại dương được ánh đèn nhuộm sắc màu, trong bầu trời bao la, một vầng trăng bạc lặng lẽ treo cao.
Mã Quế Phương nhìn những nhân viên phục vụ nhà hàng đi lại trật tự, lại nhìn nội thất trang nhã cùng cảnh quan lung linh tuyệt đẹp, cảm giác như Lưu Lão Lão tiến vào Đại Quan Viên, cứ nhìn ngó xung quanh không thôi.
Nửa đời trước của bà gần như sống ở trong thôn núi, vào được đại đô thị tất nhiên thấy cái gì cũng lạ lẫm.
Nếu là trong mắt những thanh niên khác, bà dì này trông thật nhà quê, họ sẽ sinh lòng khinh bỉ, lạnh lùng quan sát, thậm chí mỉa mai châm chọc cũng là chuyện thường tình.
Thế nhưng Dương Thần lại chẳng hề để tâm, mặt mũi anh vốn đã dày, vừa về nước đã làm nghề bán thịt xiên nướng, suốt ngày ở trong chợ làm việc với mấy tiểu thương, nên chẳng có khái niệm gì về sang hèn cao thấp.
Thấy Mã Quế Phương cảm thấy mọi thứ đều mới mẻ, anh thậm chí còn cố ý đưa bà đi một vòng trong nhà hàng, còn việc gọi món thì giao cho Mạc Thiến Ni.
Thế là, một chàng trai trẻ dẫn theo một người phụ nữ trung niên đi nghênh ngang trong nhà hàng đã thu hút đủ sự chú ý. Nhiều người chỉ trỏ vào hai người họ, nhưng hoàn toàn nằm ngoài phạm vi quan tâm của Dương Thần.
Mã Quế Phương cảm thấy vô cùng an ủi. Bà một thân một mình từ Tứ Xuyên lên thành phố lớn tìm con gái, trên đường vì không hiểu biết, không có văn hóa mà phải chịu bao nhiêu ánh mắt khinh miệt. Giới trẻ bây giờ, nhất là người trong thành phố, luôn coi thường những phụ nữ nhà quê như bà.
Mã Quế Phương không ngốc, bà nhìn thấy trong mắt Dương Thần không hề có chút giả tạo nào. Rõ ràng là anh hoàn toàn không để tâm đến xuất thân của người mẹ vợ này, một lòng muốn lấy lòng bà, muốn bà vui vẻ.
Chẳng biết con gái tìm đâu ra được một chàng trai đặc biệt đến thế. Đến nước này, đúng là "mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích".
Trong tình cảnh này, Mạc Thiến Ni với tư cách là cầu nối đương nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Cô tới Trung Hải phấn đấu bao nhiêu năm mới có được địa vị như hôm nay, nên mới ít người bàn tán về xuất thân của mình. Cô rất sợ mẹ sẽ bị người khác khinh rẻ, mà sự chân thành của Dương Thần, cô đều thu vào tầm mắt, khiến tình yêu dành cho anh lại càng thêm đậm sâu.
Đến khi món ăn được mang lên, Dương Thần bận rộn rót rượu vang cho Mã Quế Phương. Một bàn bảy tám món có hơi nhiều, nhưng Mạc Thiến Ni biết sức ăn của Dương Thần, nên cứ mạnh dạn gọi những món thịnh soạn nhất.
Mã Quế Phương nhất định phải xem giá trên thực đơn, vừa thấy bàn này cộng cả đồ uống là gần ba nghìn tệ, bà lập tức trừng mắt với con gái: "Cứ hoang phí tiền của, ba nghìn tệ tiền này mua thức ăn về nhà tự nấu thì ăn được bao nhiêu ngày cơ chứ."
Mạc Thiến Ni lè lưỡi, đôi mắt đẹp liếc nhìn Dương Thần rồi nói: "Mẹ yên tâm đi, chút tiền này với Dương Thần mà nói, chẳng tính là gì cả."
Tuy Lâm Nhược Khê chưa từng nói ra, nhưng Mạc Thiến Ni là phó tướng thứ hai của công ty, rất dễ dàng đoán ra số tiền 50 tỷ nhân dân tệ đã giúp công ty xoay chuyển tình thế lúc trước, tuyệt đối có liên quan đến Dương Thần.
Người đàn ông này của cô cũng thật là cực phẩm, lái xe của phụ nữ, ở nhà của phụ nữ, đi làm trong công ty của phụ nữ, nhưng rõ ràng tiền của anh mới là nhiều nhất, thật khiến người ta không còn cách nào với cái bản mặt dày đó.
Dương Thần không nghĩ nhiều, chỉ cười hề hề gật đầu nói: "Đúng vậy, chỉ cần mẹ ăn vui vẻ, đừng nói là ba nghìn, ba vạn hay ba mươi vạn, con cũng không chớp mắt lấy một cái!"
"Ba mươi vạn..." Mã Quế Phương nghe mà thấy nhức đầu. Bà tuy cảm thấy Dương Thần chắc không phải là gia đình bình thường, nhưng cũng thấy hơi quá phóng đại, vội xua tay: "Đừng nói nhảm nữa, ăn đi ăn đi, vừa ăn vừa nói chuyện."
Dương Thần thấy vẻ mặt Mã Quế Phương như đang nghĩ mình nói đùa, trong lòng lập tức thấy bực bội. Hiếm khi mình nói thật một lần mà mẹ vợ lại tưởng mình đang "chém gió"?
Tiếp theo, ba người ăn uống trò chuyện vui vẻ. Mã Quế Phương kể lại vài chuyện xấu hổ hồi nhỏ của Mạc Thiến Ni, khiến cô nàng đỏ mặt hờn dỗi không thôi.
Bà cũng hỏi không ít về quá khứ và công việc hiện tại của Dương Thần, Dương Thần chọn lọc những chuyện khó bị vạch trần để trả lời đơn giản.
Khi nhắc tới gia đình, Dương Thần hơi khó trả lời. Hiện tại xem ra, dù bản thân không hứng thú cũng không mấy tình nguyện, nhưng có vẻ như anh khó mà cắt đứt quan hệ với Dương gia ở Yến Kinh được.
Đặc biệt lần này sự xuất hiện của Yến Tam Nương đã giúp anh một việc lớn, dù chính Yến Tam Nương cảm thấy việc đó chẳng có tác dụng gì, nhưng anh dù sao cũng đã nợ một ân tình.
Huống hồ, dù anh có không nhận Dương Công Minh, thì Quách Tuyết Hoa chắc chắn vẫn tính là dâu con nhà họ Dương. Thậm chí, vợ anh là Lâm Nhược Khê dù không nể mặt anh, nhưng trước mặt lão già Dương Công Minh kia lại tỏ ra ngoan ngoãn như một đứa trẻ, khiến anh dở khóc dở cười.
Dương Công Minh nắm giữ hai người phụ nữ quan trọng nhất bên cạnh mình, anh cũng khó mà thoát khỏi liên quan với Dương gia.
Vì vậy, khi kể với Mã Quế Phương, Dương Thần cũng nói về việc mình có người nhà ở Yến Kinh, còn mẹ thì đang ở Trung Hải.
Không ngờ, vừa nói mẹ mình ở Trung Hải, Mạc Thiến Ni đang ngồi cạnh Mã Quế Phương liền biến sắc căng thẳng, lén lườm Dương Thần một cái, vẻ mặt đầy bực bội.
Dương Thần không hiểu lý do, chẳng lẽ mình nói sai điều gì sao?
Lúc này Mã Quế Phương vui vẻ nói: "Hóa ra mẹ của Dương Thần ở Trung Hải à, vậy thì tốt quá, chi bằng tìm một ngày nào đó, để mẹ gặp mẹ cháu một chút. Dù sao Thiến Ni cũng đến lúc nên lập gia đình rồi, thời gian hai đứa quen nhau cũng đủ lâu, thấy tình cảm hai đứa như thế này, chi bằng tìm ngày hai bên gia đình định chuyện luôn đi."
"Hả?" Đầu óc Dương Thần lập tức trở thành một đống hồ dán. Mẹ ơi! Chơi lớn rồi! Sao mình lại ngu thế này, trách không được Mạc Thiến Ni dùng ánh mắt nhìn "đồ ngốc" để lườm mình!
Mã Quế Phương lại tưởng Dương Thần bất ngờ nên không nghĩ ngợi nhiều, tiếp tục nói: "Nói thật, tuy mới gặp hai lần, nhưng cháu sẵn lòng cùng Thiến Ni về cái thôn núi nghèo nàn của chúng ta, mẹ đã rất ưng cháu rồi. Giờ gặp lại lần nữa, càng nhìn càng thuận mắt. Mẹ cũng chỉ có một đứa con gái này, chính mình cũng là người đi trước, biết chuyện duyên phận này, tuyệt đối không được bỏ lỡ. Hai đứa tranh thủ lúc mẹ còn có thể bế cháu ngoại cho hai đứa, thì sớm kết hôn đi."
"Mẹ... công việc con bây giờ rất bận, chuyện kết hôn còn sớm mà...", Mạc Thiến Ni thấy Dương Thần đã ngây người, đành làm nũng lắc tay mẹ, cố gắng trì hoãn sự việc.
Mã Quế Phương lườm con gái một cái, không vui nói: "Sao hả, con nhất định phải đợi đến lúc mẹ đi không nổi nữa mới kết hôn sinh con à? Thiến Ni, mẹ bây giờ tuy sức khỏe tốt hơn chút, nhưng trong người mẹ nhiều bệnh ngầm, không biết ngày nào sẽ liệt giường. Mẹ bảo con kết hôn sớm là tốt cho con, huống hồ con cũng không còn nhỏ nữa, nhiều cô gái bằng tuổi con, con cái đã chạy đầy đất rồi."
Mạc Thiến Ni nhất thời không biết nói gì. Mã Quế Phương đã lôi cả lý do mình có thể bị liệt ra để thuyết phục, cô là con gái mà còn phản đối nữa thì đúng là quá bất hiếu.
Nhưng mà mình không thể kết hôn với Dương Thần được... Mạc Thiến Ni lén lút, oán trách nhìn Dương Thần, cô cũng lực bất tòng tâm, chỉ có thể xem Dương Thần xử lý thế nào.
Dương Thần lúc này mới hoàn hồn lại, trong đầu suy nghĩ bay vút qua, cuối cùng anh cũng nghĩ thông suốt.
Thực ra, loại chuyện này trốn được hôm nay không trốn được cả đời. Mối quan hệ và hoàn cảnh thực sự giữa mình và Mạc Thiến Ni, sớm muộn gì Mã Quế Phương cũng sẽ biết, nên cứ trốn tránh cũng vô ích, chi bằng thành thật một chút.
Cũng may, trong số những người phụ nữ của mình, Tường Vi, An Tâm, Lưu Minh Ngọc đều không có vấn đề này. Thái Nghiên dù sao cũng là con gái nhà họ Thái, Thái Vân Thành dù có cân nhắc về thân phận của anh, cũng sẽ không ngăn cản quá đáng lựa chọn của con gái.
Nghĩ lại, cũng chỉ có Mạc Thiến Ni là con gái nhà bình thường, đây cũng là điểm đáng quý của cô khi ở bên cạnh anh.
"Con thấy được ạ, hôm nay về nhà con sẽ nói chuyện với mẹ, để bà tìm thời gian gặp mẹ một lần", Dương Thần chân thành nói.
Mạc Thiến Ni bàng hoàng, cô không biết Dương Thần đang nghĩ gì. Việc gặp mặt này chẳng phải là lộ hết cả sao? Trong lòng cô lo lắng, nhưng lại không thể ngăn cản.
Thực ra Mạc Thiến Ni đã từng gặp mẹ của Dương Thần. Quách Tuyết Hoa dù sao cũng sống ngay nhà bên cạnh, trước đây vài lần Quách Tuyết Hoa mang đồ ngon sang nhà, cô và Tường Vi tiếp đón Quách Tuyết Hoa cũng trò chuyện rất vui vẻ.
Nhưng Quách Tuyết Hoa luôn nghĩ Tường Vi là người tình của Dương Thần, còn mình chỉ là chị em của Tường Vi và Lâm Nhược Khê, nên chẳng có gì khó xử cả.
Giờ đây, nếu để Quách Tuyết Hoa biết mình cũng là người tình của con trai bà, không biết bà sẽ nghĩ gì. Hơn nữa, quan trọng nhất là mẹ mình, đến lúc đó sẽ phản ứng ra sao, thật sự quá mức lo âu.
Còn Quách Tuyết Hoa nghe thấy Dương Thần chấp nhận đề nghị này thì vui mừng hớn hở, liên tục nói tốt. Hai má sau khi uống rượu vang đỏ ửng lên, trông trẻ ra mấy tuổi.
Sau bữa tối, Mã Quế Phương hơi chếnh choáng, được Mạc Thiến Ni dìu về xe để trở về nhà, Dương Thần thì quay về công ty lấy xe, nên sau khi thanh toán xong, anh tự bắt taxi.
Nhìn Mạc Thiến Ni lái xe rời đi, Dương Thần gãi gãi sau đầu, hít một hơi không khí ẩm lạnh bên đường, thầm nghĩ, chỉ có thể tìm mẹ mình nói chuyện vấn đề của Mạc Thiến Ni thôi. Gặp mặt thì phải gặp, mấu chốt là xem có thể thuyết phục được mẹ vợ hay không. Còn nếu cuối cùng làm hỏng chuyện, Dương Thần cũng chỉ có thể "nước tới đất ngăn" mà thôi.
Cùng lúc đó, trên đường về nhà, ngồi trong xe, Mã Quế Phương lại để lộ ánh mắt khác lạ. Bà như nửa say nửa tỉnh dựa vào ghế, hỏi: "Thiến Ni, con và Dương Thần, có phải có chuyện gì giấu mẹ không?"
Mạc Thiến Ni đang tập trung lái xe nghe vậy, bàn tay đang cầm vô lăng run lên. May mà trong bóng tối không nhìn rõ biểu cảm, cô cứng nhắc cười nói: "Mẹ nói gì vậy, làm con giật cả mình."
"Tốt nhất là không có. Nếu thật sự để mẹ biết hai đứa giấu mẹ chuyện gì quan trọng, mẹ nói trước lời khó nghe. Mẹ Mã Quế Phương tuy không học hành gì nhiều, nhưng không phải kẻ mù lòa. Con dù ở Trung Hải có làm nên nghiệp lớn thế nào đi nữa, vẫn là con gái của mẹ, con gái của mẹ thì mẹ có quyền quản. Một số chuyện không được làm, con đừng có nửa điểm ý nghĩ nào".
Giọng Mã Quế Phương rất bình thản, nhưng lọt vào tai Mạc Thiến Ni lại khiến tim cô đập loạn nhịp, không thốt nên lời.