Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 6218 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 799
Phế công

❊ ❊ ❊

Dương Thần hừ lạnh một tiếng. Cái áp lực chân khí cấp Tiên Thiên Đại Viên Mãn cỏn con này, đối với bản thân hắn ngày trước có lẽ còn kiêng dè đôi chút, nhưng từ khi bước vào Hóa Thần, lại vượt qua một lần Lôi Kiếp, tiến nhập vào cảnh giới huyền diệu mà ngay cả hắn cũng không rõ này, thì nó chẳng còn là thứ gì ghê gớm nữa.

Dương Thần phất tay một cái, toàn bộ áp lực chân khí đang tràn ngập trong đại sảnh liền tan thành mây khói, tựa hồ như chưa từng có chuyện gì xảy ra!

"Tôi không tới đây để cãi nhau với các người, cũng không có hứng thú tìm hiểu quy tắc của các người. Tôi chỉ biết, tôi đàng hoàng nói chuyện với các người, các người lại không dưng bắt đầu ác ngôn ác ngữ. Chẳng lẽ thực sự coi tôi là kẻ dễ bắt nạt? Hay là coi tôi không dám động thủ?"

Một chiêu này của Dương Thần, dù không lộ ra tu vi thật sự, nhưng cũng khiến sắc mặt Đường Điện Sơn cùng đám trưởng lão có mặt tại đó trở nên khó coi.

Những người có mặt đều ở cảnh giới Tiên Thiên, thế mà lại không cảm nhận được Dương Thần có chút dao động chân khí nào, nhưng mọi người cũng không nghĩ rằng Dương Thần đã đột phá từ lâu, nên chỉ cho rằng Dương Thần luyện công pháp tà môn.

Đường Lộ Di sắc mặt thay đổi dữ dội: "Nghe đồn thằng nhóc nhà ngươi đã đạt tới Tiên Thiên Đại Viên Mãn, xem ra quả nhiên có chút bản lĩnh, công lực thật sự thâm hậu."

Rõ ràng, dù Dương Thần có tung ra một chiêu, những người ở đây vẫn không thể nhìn thấu cảnh giới thật sự của hắn.

"Nếu ngươi cho rằng như vậy là có thể làm càn ở Đường Môn ta, thì ngươi đã lầm to rồi." Đường Lộ Di chuyển giọng, cười lạnh: "Cùng là Tiên Thiên Đại Viên Mãn, nếu huynh trưởng và ta đồng thời ra tay, ngươi không có lấy một phần cơ hội thắng!"

Thấy cục diện phát triển tới mức cứng nhắc và nguy hiểm như vậy, Thái Ngưng vội vàng đứng dậy, chắn trước mặt Dương Thần, cứng cỏi nói với Đường Lộ Di: "Sư phụ, tại sao không thể nói chuyện đàng hoàng, nhất định phải làm tới mức độ này sao?!"

Đường Lộ Di trợn to đôi mắt, quát: "Con nhóc thối! Ngươi đang trách mắng sư phụ sao!? Cũng không nghĩ xem, là ai nuôi ngươi lớn, truyền thụ võ nghệ!? Giờ tìm được một gã đàn ông không ra gì, không biết từ đâu chui ra, lại quay sang chống đối sư phụ là ta đây sao!?"

Thái Ngưng khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, có mấy giọt nước mắt lấp lánh trong mắt: "Đệ tử không dám trách tội sư phụ, nhưng đệ tử không hiểu, trước đó rõ ràng đã bàn bạc xong, đệ tử dẫn Dương Thần tới môn phái, mọi người sẽ bàn về chuyện tiến vào 'Vạn Quyển Lâu', sao đột nhiên lại không nói chuyện đàng hoàng, trở thành bộ dạng như thế này?"

Dương Thần từ phía sau đứng dậy, nắm chặt cổ tay Thái Ngưng, kéo người phụ nữ về phía mình, không vui nói: "Cô lại không nghe lời rồi, tôi cần cô đứng ra chắn trước mặt tôi sao? Còn tự ý thay tôi xuất đầu lộ diện nữa, tôi sẽ lột quần cô ra đánh vào mông ngay tại chỗ đấy!"

"Đồ tặc vô sỉ! Dám nói ra những lời hạ lưu như vậy trước mặt mọi người!" Đường Lộ Di mặt phấn đỏ bừng, quở trách.

Đường Điện Sơn nheo mắt nhìn một hồi lâu, lúc này mới đứng dậy, bước tới.

"Ngưng nhi à, để sư thúc nói cho con biết." Đường Điện Sơn vuốt chòm râu, cười nói: "Thực ra, trước khi để con dẫn Dương Thần tới đây, đã quyết định sẽ không để cậu ta vào 'Vạn Quyển Lâu'. Đó không phải là nơi ai muốn vào cũng được. Nếu có công pháp quan trọng nào truyền ra ngoài, chẳng phải có thể gây ra tổn hại to lớn cho Hoa Hạ chúng ta sao? Một kẻ mới về nước hai năm, lại còn mang tiếng xấu ở hải ngoại như một kẻ bị gia tộc họ Dương ruồng bỏ, thì làm sao có thể bước chân vào đây?"

Thái Ngưng khuôn mặt trắng bệch, cô chợt nhận ra, sự việc không hề đơn giản như cô nghĩ.

Dương Thần ngạc nhiên hỏi: "Nói như vậy, các người bảo tôi tới, là có chuyện khác muốn bàn?"

"Không phải bàn." Trong mắt Đường Điện Sơn lóe lên tia hàn quang: "Mà là yêu cầu ngươi giao ra một thứ chí bảo vốn dĩ thuộc về giới Cổ Võ Hoa Hạ chúng ta!"

"Tôi? Tôi có thể có chí bảo gì?" Dương Thần không hiểu.

"Hừ, còn giả vờ?" Đường Lộ Di ánh mắt sắc như chim ưng, cười âm hiểm: "Vân Miểu đã nói với ta, thứ ngươi luyện, chính là "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" bị thất truyền sau khi Tống Thiên Hành mất tích. Công pháp của hệ Thục Sơn đều đã được thu thập vào 'Vạn Quyển Lâu', duy chỉ có "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" của ngươi là công pháp mạnh nhất Thục Sơn, trước đó không thấy tung tích, nay đã xuất hiện, tự nhiên phải trả lại cho Thục Sơn, nghĩa là do Đường Môn ta bảo quản thay mới là thỏa đáng."

Dương Thần ngẩn ra, rồi lập tức cười lớn: "Tôi cứ tưởng là cái gì, hóa ra là công pháp của tôi. Được, được, được!"

Ba chữ "được" thốt ra, Dương Thần xem như đã hiểu rõ ngọn ngành: "Các người đúng là tính toán chi li, không truyền cho tôi nửa điểm công pháp thì thôi đi, còn muốn cướp đi công pháp duy nhất của tôi. Sao nào, sư thái Vân Miểu là người truyền thừa Thục Sơn còn chưa hỏi tôi đòi, các người ngược lại muốn giương cao khẩu hiệu 'thay trời hành đạo' à?"

"Đạo cô Vân Miểu đó giờ vướng bận việc tục, sớm đã không còn làm bất cứ việc gì cho sự truyền thừa của hệ Thục Sơn nữa. Đường Gia Bảo chúng ta dựa trên trách nhiệm truyền thừa võ đạo hệ Xuyên Thục, thu hồi "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" từ chỗ ngươi cũng không có gì không phải. Dù sao cũng chẳng ai nhìn thấy Tống Thiên Hành chính thức thu nhận ngươi làm đệ tử Thục Sơn, thân phận của ngươi cũng là Minh Vương ở hải ngoại, không phải là thành viên thuần túy của Hoa Hạ chúng ta, cũng chưa từng thấy được lòng trung thành của ngươi. Nếu không muốn bị chúng ta phế bỏ toàn bộ tu vi, thì hãy giao thần công ra, nếu không..." Lời của Đường Điện Sơn dần trở nên lạnh lẽo.

Thái Ngưng đã không nghe nổi nữa, dường như khó tin những người trước mắt lại làm như vậy, đứng bên cạnh Dương Thần run cầm cập.

Dương Thần đưa tay vỗ vỗ lưng Thái Ngưng, ra hiệu rằng không sao, rồi mới tiếp tục cười nói: "Nếu không, các người muốn động thủ sao?"

"Là ngươi nói đấy nhé, chúng ta đã tận tình khuyên bảo, nếu ngươi không nghe..." Giọng điệu của Đường Điện Sơn trầm xuống vài phần: "Vậy thì đừng trách Đường mỗ ta nói trước những lời khó nghe. Cho dù ngươi là cháu đích tôn của nhà họ Dương, thì thể diện của tứ đại gia tộc Hoa Hạ, ở Đường Môn chúng ta cũng chưa chắc đã có tác dụng. Những gia tộc có thể thay thế nhà họ Dương ở Yên Kinh cũng không ít, Đường Gia Bảo chúng ta cũng không ngại đứng ra quấy đục thêm cái ao hồ đã tĩnh lặng suốt mấy chục năm qua tại Yên Kinh đâu."

Bầu không khí trong phòng lập tức tiến vào trạng thái giương cung bạt kiếm.

Dương Thần suy nghĩ một lúc, hỏi: "Tôi rất tò mò, rốt cuộc động lực gì khiến các người sẵn sàng huy động gần mười cao thủ Tiên Thiên để cướp "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" của tôi. Dù thần công này quả thực lợi hại, nhưng cũng chưa chắc không có công pháp khác sánh ngang. Các người cũng không thể không biết, "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" là bí kíp truyền miệng qua các thế hệ của Thục Sơn, bắt tôi giao ra thế này rõ ràng là hành vi cướp bóc. Vì một bộ công pháp mà các người có lấy được cũng không kịp luyện, thậm chí chưa chắc đã hiểu, mà làm ra chuyện bất chấp thể diện này, chắc hẳn phải có nguyên nhân khác chứ?"

"Không cần hỏi nhiều, chỉ cần nói, giao, hay không giao..."

Trên mặt Đường Lộ Di thoáng hiện vẻ khác lạ, nhưng rất nhanh đã chém đinh chặt sắt lạnh lùng truy vấn.

Dương Thần nhún vai: "Tôi là người không quá chú trọng thể diện, nhưng tôn nghiêm của đàn ông vẫn phải giữ, sao các người bảo cướp là tôi đưa ngay được? Như vậy thì sau này tôi còn mặt mũi nào đứng trước mặt người phụ nữ của tôi nữa, phải không Ngưng nhi?"

Thái Ngưng thần tình phức tạp nhìn người đàn ông một cái, sau đó bỗng dang người đứng chắn trước mặt Dương Thần, thanh âm trong trẻo nhưng kiên định vô cùng nói với Đường Lộ Di: "Sư phụ, nếu người còn bức ép, thì dù con có là kẻ đại nghịch bất đạo, cũng sẽ đứng cùng phía với Dương Thần! Dùng "Mạn Thiên Hoa Vũ" mà sư phụ truyền dạy, để bảo vệ sự lựa chọn của chính con!"

Mặc dù Thái Ngưng rất tin tưởng vào Dương Thần, nhưng trong thâm tâm cô cũng biết rõ sự mạnh mẽ của Đường Lộ Di và Đường Điện Sơn cùng những người khác, cô chưa từng thấy Dương Thần lộ ra tu vi trên cảnh giới Tiên Thiên nên vẫn không khỏi lo lắng.

"Nghịch đồ! Ngươi..."

Đôi mắt hạnh của Đường Lộ Di trợn to, đầy sát khí lan tỏa: "Xem ra ngươi đã bị tên ác tặc này bỏ bùa mê rồi! Đã như vậy, hôm nay ta sẽ phế võ công của ngươi trước!"

Nói đoạn, Đường Lộ Di không nói thêm nửa lời, xòe bàn tay năm ngón thon dài, lao nhanh như chớp về phía cổ của Thái Ngưng!

Cú chộp đơn giản này ẩn chứa trăm ngàn biến hóa nhu hòa, tuy không dùng toàn lực, nhưng đối phó với một Thái Ngưng còn chưa tới cảnh giới Tiên Thiên thì vẫn dư sức!

Thái Ngưng biến sắc, chỉ hoảng loạn phóng ra hàng chục chiếc kim Mai Hoa điểm xuyết hàn tinh từ trong tay, hòng chặn đòn tấn công của sư phụ mình!

Dựa vào thực lực chưa tới cảnh giới Tiên Thiên của cô, muốn phản kích là điều hoàn toàn không thể!

Nhưng dù sao cũng là hậu duệ của Đường Môn - tổ tông của ám khí, lại là sư phụ của Thái Ngưng, Đường Lộ Di chỉ cần hất mái tóc dài, xoay người một cái, tất cả kim Mai Hoa đều bị những sợi tóc chặn rơi xuống!

Cùng lúc đó, tay của Đường Lộ Di cũng đã sắp chộp tới Thái Ngưng!

Thái Ngưng dường như không dám tin, sư phụ mình thực sự nhẫn tâm hạ độc thủ!

Trong chớp mắt ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay to lớn của Dương Thần, nhìn thì chậm mà nhanh, vươn tới trước mặt Thái Ngưng, tựa như hành động vươn tay chộp lấy một vật bình thường nhất, nhẹ nhàng nắm lại!

Bàn tay ngọc trắng ngần đang vận chuyển chân khí Tiên Thiên phản chấn của Đường Lộ Di, cứ như vậy bị nắm chặt lấy, không thể tiến thêm dù chỉ một phân!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:800
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.