Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 6218 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 852
Ôm lấy em đi

❊ ❊ ❊

Nói đi cũng phải nói lại, vì vốn dĩ thuộc hàng "ngố tàu" trong khoản âm nhạc và thể thao, nên đây là lần đầu tiên trong đời Lâm Nhược Khê dùng máy nghe nhạc MP3 để nghe nhạc, quả thật cũng có chút mới mẻ.

Dương Thần thấy Lâm Nhược Khê gật đầu, càng thêm đắc ý, kế hoạch mà anh dày công thiết kế nhằm cải thiện mối quan hệ này, cuối cùng cũng đã phát huy tác dụng.

Đợi Lâm Nhược Khê ngồi yên trên xe, Dương Thần hớn hở đạp xe, thong dong chạy về phía nhà mình.

Gió sớm thổi qua, cả hai người trên xe đều cảm thấy vô cùng khoan khoái.

Dương Thần quay đầu liếc nhìn, thấy Lâm Nhược Khê vẫn đang nghe nhạc, hai tay lại đặt trên yên xe phía sau, liền bảo: "Nhược Khê, em phải vòng tay ôm eo anh đi, thế này nguy hiểm lắm."

Nhưng có vẻ như âm lượng MP3 hơi lớn thật, Lâm Nhược Khê chẳng hề phản ứng, chỉ ung dung nhịp đầu theo giai điệu.

Khóe miệng Dương Thần lộ ra một tia cười xấu xa, bất thình lình, anh tăng tốc đạp xe thật nhanh!

Sau khi xe lao đi một đoạn, Dương Thần lập tức bóp phanh gấp một cái!

Thế là, theo quán tính, Lâm Nhược Khê không ngồi vững, trong khoảnh khắc cơ thể chao đảo, cô đã theo bản năng ôm chặt lấy eo Dương Thần!

Vì chỉ mặc một chiếc áo phông cotton rộng rãi, nên khi Lâm Nhược Khê dán sát vào lưng Dương Thần như vậy, sự mềm mại từ vòng một cũng chạm vào cơ thể người đàn ông.

Cơ thể Dương Thần nhìn thì không thấy quá cường tráng, nhưng nếu dùng tay thực sự cảm nhận, sẽ thấy các bó cơ dưới lớp da cực kỳ săn chắc và mượt mà, cứ như một tác phẩm nghệ thuật được tinh xảo khắc gọt vậy.

Lâm Nhược Khê lập tức nhận ra là Dương Thần cố tình giở trò xấu, nhưng vừa ôm lấy, cô lại cảm thấy nhiệt độ nóng bỏng cùng cơ eo rắn chắc, cộng thêm mùi đàn ông nồng đậm từ anh, khiến cô có chút không nỡ buông tay.

Như một sự cám dỗ mãnh liệt, khiến Lâm Nhược Khê vừa thẹn thùng vừa hồi hộp chấp nhận tình huống này.

Hừ, dù sao cũng là chồng mình, ôm thì ôm, Lâm Nhược Khê tự thôi miên bản thân nghĩ vậy.

Thế nhưng, Lâm Nhược Khê cũng đoán được, chắc chắn là Dương Thần cố ý muốn mình ôm anh ta, mình không thể để anh ta đắc ý quá được, thế là cô tháo tai nghe ra, định sẽ mắng cho Dương Thần vài câu.

Còn Dương Thần thì kế hoạch đã thành công, đang đắc ý dào dạt, tận hưởng cảm giác mỹ diệu từ người phụ nữ áp sát phía sau lưng, cảm giác cứ như đang bay trên chín tầng mây.

Nhưng thật bất ngờ, Dương Thần lại không có bao nhiêu tà niệm, anh có chút thẫn thờ khi nghĩ một cách thuần túy rằng, người đang ngồi sau xe mình, lại chính là người vợ đã cùng mình chung sống hơn một năm nay, cùng nhau đón gió sớm, ngồi trên một chiếc xe đạp, trên con đường bê tông thanh tĩnh, quay về căn biệt thự ven núi. Đó là mái nhà chung của hai người, nơi có người thân của cả hai, đang chờ đợi cùng nhau dùng bữa sáng, rồi cùng nhau đi làm, cùng nhau tan làm...

Một khung cảnh hòa thuận như vậy, là điều mà trong suốt mười mấy năm qua, anh chưa từng nghĩ tới.

Chưa bao giờ có người phụ nữ nào, khiến trái tim anh lại bình yên đến thế... Ngay cả người phụ nữ kia, cũng chưa từng mang lại điều đó.

Không kìm được lòng, Dương Thần lẩm bẩm: "Cảm ơn em."

Lâm Nhược Khê vừa tháo tai nghe ra, nghe thấy ba chữ này, có chút sững sờ, nhưng cô lập tức nhận ra, đó là lời dành cho mình.

"Lâm Nhược Khê, em biết không, từ khi mười mấy tuổi, anh đã gặp đủ loại phụ nữ. Đối với anh, lần đầu tiên gặp em, em cũng chỉ là một trong số vô vàn những người phụ nữ xinh đẹp kia mà thôi, nếu không phải vì khí chất quá giống với người kia, thậm chí anh còn chẳng buồn để ý đến sống chết của em, càng không kết hôn với em...

Mà nói đến những thứ khác, em thật sự quá tệ. Cả ngày cứ lạnh lùng, hiếm lắm mới cười một cái, thì cười cũng là vì người khác hay việc khác. Làm việc nhà thì vụng về, cơm nấu không ngon mà cũng phải giả vờ là ngon, không thì sợ em nổi giận.

Cả ngày ngoài công việc ra thì chỉ biết xem phim Hàn, đối với người chồng này thì cứ dửng dưng... Rõ ràng là không biết trang điểm, vậy mà cứ phải làm ra cái bộ dạng kiêu kỳ như không cần ai cả. Không biết làm nũng, hiếm lắm mới làm nũng một lần mà có thể làm người khác sợ chết khiếp...

Hát thì câu đầu tiên đã lạc nhịp, nhảy múa thì từng bước chân phải dắt tay em đi, ăn bánh trôi cũng như ăn táo vàng, còn sợ có người tranh mất.

Vậy mà một người phụ nữ như thế, làm việc gì lại có tâm cơ thâm sâu đến mức khiến anh cũng thấy sợ, ở với nhau hơn một năm, mà lúc nào cũng không đoán được em đang nghĩ gì...

Nhìn lại thì, ngoài việc xinh đẹp hơn những người phụ nữ khác, thật chẳng có lý do gì để chọn em làm vợ cả, không yên tâm cũng chẳng nhẹ lòng, người phụ nữ khác nhìn thế nào cũng chu đáo hơn, dịu dàng hơn, muốn kết hôn thì phải chọn người như thế chứ..."

Dương Thần cứ lảm nhảm nói, như thể đang tự giễu, thỉnh thoảng còn ngốc nghếch cười vài tiếng.

Lâm Nhược Khê ngồi phía sau, hàm răng nghiến chặt suýt vỡ! Trong mắt còn rưng rưng lệ châu, chỉ thiếu chút nữa là trào ra!

Nỗi ấm ức tràn đầy, không biết phải mở lời thế nào.

Mình thực sự tệ đến mức này sao!? Vả lại, mình đâu có không biết trang điểm! Thật sự là không cần thiết thôi mà!

Dương Thần cười một hồi, lại tiếp tục thở dài: "Nhưng mà... chính là một người phụ nữ như em, hồ đồ như thế, lại bá đạo thắt một nút chết vào cuộc đời anh, rồi lại kéo anh đi trên một con đường mới, chẳng cần biết đó là đầm lầy hay vũng bùn, cứ phải kéo anh cùng nhảy, nói ra thì anh cũng ngốc, anh cứ thế đi theo em...

Anh cũng chẳng biết mình bị làm sao nữa, cứ như trúng độc vậy, trúng cái thứ độc mang tên Lâm Nhược Khê, làm thế nào cũng không dứt ra được.

Vợ à, những ngày sau này, em cũng cứ như bây giờ, áp chặt vào lưng anh, ôm lấy anh đi.

Anh biết, anh luôn làm em buồn, nhưng mà, dù em không có cảm giác cùng anh nhìn nhau, thì mỗi khi em quay đầu lại, anh khẳng định là anh vẫn luôn ở phía sau em...

Cảm ơn em, đã cho anh cảm giác được sống lần thứ hai."

Ngồi sau xe, lặng lẽ nghe hết, Lâm Nhược Khê không kìm được mà rơi lệ.

Buông một tay ra lau khóe mắt, Lâm Nhược Khê lầm bầm: "Biết em quan trọng mà còn toàn chọc cho em tức giận, hừ."

Dương Thần giật thót người, tay run lên, chiếc xe chao đảo ngay lập tức!

"Á! Anh làm cái gì thế!" Lâm Nhược Khê hoảng hốt túm chặt Dương Thần mới không bị ngã.

Dương Thần vội phanh gấp, cứng đờ quay đầu lại, mặt cắt không còn giọt máu, dở khóc dở cười nói: "Nhược Khê! Không phải là em không nghe thấy gì cơ mà!?"

Lâm Nhược Khê cố nén cười, cầm chiếc tai nghe vừa tháo ra lắc lắc: "Nhạc tải về nghe chán quá."

Khóe miệng Dương Thần co giật một hồi: "Vậy... vậy em... em nghe thấy từ đoạn nào?"

Lâm Nhược Khê mặt tỉnh bơ nói: "Dù sao thì cũng nghe hết cả rồi... Cái gì mà lạnh lùng, vụng về, không dịu dàng, cử chỉ trẻ con... Hóa ra anh hiểu rõ em thế cơ à."

Dương Thần cảm giác như mình sắp đứt từng khúc ruột, vội vàng chỉnh đốn thái độ giải thích: "Nhược Khê bảo bối, vợ yêu, những lời xấu xa anh vừa nói lúc nãy, thật ra đều là giả cả, anh nói linh tinh đấy! Em chỉ cần nghe những lời khen anh dành cho em là được rồi! Kết luận là em tốt mà!"

Gương mặt tươi cười của Lâm Nhược Khê lạnh xuống: "Lảm nhảm cái gì thế! Mau đạp xe đi! Không về nhà à?"

Dương Thần nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu lia lịa.

Tiếp tục đạp xe lên đường, mặt Dương Thần còn khổ hơn cả quả mướp đắng, sao mình lại gây ra loại ô long này chứ!?

Lâm Nhược Khê lại nở nụ cười, lặng lẽ nhìn người đàn ông đang đạp xe phía trước, hít một hơi thật sâu, cảm thấy không khí cũng trở nên trong lành lạ thường.

Dang rộng vòng tay, lần này, người phụ nữ chủ động ôm chặt lấy người đàn ông.

Cơ thể Dương Thần cứng đờ, một lúc sau mới thả lỏng ra, thở phào một hơi, trong mắt thoáng qua một tia ôn nhu.

Đợi khi hai người sắp về tới nhà, từ xa đã đột nhiên nhìn thấy, ngoài biệt thự, ngoài chiếc Bentley của Lâm Nhược Khê và chiếc BMW X6 của Dương Thần, lại bất ngờ xuất hiện thêm một chiếc Audi A8 và một chiếc Mercedes SL550.

Dương Thần nhíu mày, sao sáng sớm đã có khách đến thăm? Ngoài vợ chồng Viên gia, hình như chẳng có ai tìm được tới nhà mình.

Đến gần, Lâm Nhược Khê cũng phát hiện có người, nhìn chiếc xe, nghi hoặc hỏi: "Chồng ơi, chiếc X6 này là anh lái đúng không, hôm nay em ra cửa là thấy rồi."

"Ừ", Dương Thần gật đầu, "Hai chiếc này chắc là của người khác, em có quen không?"

Lâm Nhược Khê lắc đầu, hiển nhiên cũng đầy nghi vấn, nhưng lại lập tức hỏi: "Thế chiếc M3 của anh đâu? Nếu đổi xe thì em có xe tốt hơn, việc gì cứ phải lái BMW."

Dương Thần nhún vai: "Xe đó anh cướp của người ta, chiếc M3 kia bị người ta cho nổ rồi, à, chính là tối hôm trước anh đi đón Lưu Minh Hào về đấy, quên chưa nói với em."

Nghe Dương Thần tùy tiện nói ra những chuyện như vậy, Lâm Nhược Khê chau mày oán trách: "Đừng có làm như chuyện đương nhiên thế, anh không thể bớt làm em lo lắng vài lần sao, biết anh lợi hại, nhưng xe cộ đều bị nổ tung, chắc hẳn là kịch liệt lắm nhỉ... Suốt ngày chỉ biết ra ngoài gây chuyện, chẳng quan tâm người nhà lo lắng thế nào."

Dương Thần ngượng ngùng cười, vừa định xin lỗi Lâm Nhược Khê thì thấy cửa lớn biệt thự mở ra, Vương mụ bước từ trong ra, vẻ mặt cẩn thận chào hỏi: "Dượng, tiểu thư, có khách đến rồi, mau vào đi thôi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:855
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.