Thấy vẻ mặt đắc ý của Dương Thần, không ít người chỉ cảm thấy thanh niên này bị loạn thần kinh!
Cuộc ẩu đả ở cửa cũng khiến không ít người qua đường và khách khứa chùn bước, trực tiếp né xa.
"Thằng nhóc này là dân có nghề, lên cùng lúc!"
Mấy tên bặm trợn liếc mắt ra hiệu cho nhau, ùa lên muốn bắt giữ Dương Thần.
Tiếng quyền cước xé gió liên hồi, toàn là những kẻ sức trâu, đặt ra ngoài xã hội thì đều là cao thủ mà không có mức lương năm vài trăm nghìn thì đừng hòng thuê được, thế nhưng trong mắt Dương Thần thì hoàn toàn không có gì để so sánh.
Dương Thần cũng không định thực sự phá nát hộp đêm này, dù sao cũng là khu phố sầm uất, đưa một tên Lưu Minh Hào về mà còn phải gây ra cảnh máu chảy thành sông thì đúng là trở thành kẻ sát nhân rồi.
Chỉ cần dọc đường đánh gục đám người của Trường Kình Hội thì hiệu quả tự khắc sẽ có. Người lăn lộn trên giang hồ coi trọng nhất là cái mặt mũi, có kẻ tát vào mặt mình như thế, làm gì có chuyện không liều mạng?
Gần như chỉ cần vươn tay là hạ gục một tên, Dương Thần túm lấy đám đại hán này, cứ như đang quăng cục tạ người vậy.
Túm lấy, xoay người, nhấc bổng, ném đi, liền một mạch!
Đám đại hán vừa mới tới gần đã cảm thấy hai chân rời đất, đầu váng mắt hoa, đến khi phản ứng lại được thì đã bị một nguồn sức mạnh không thể chống cự ném văng vào tường hoặc các thiết bị khác!
"Bộp bộp đùng đùng" tiếng va chạm khiến những người đứng ngoài thấy tê cả da đầu, đám phụ nữ thét lên kinh hãi.
Dọn dẹp xong đám tráng hán ở cửa, Dương Thần thong dong bước vào cổng hộp đêm.
Hộp đêm được trang hoàng lộng lẫy, không gian bên trong to hơn vẻ ngoài rất nhiều.
Vừa vào cửa đã là sàn nhảy lớn với ánh đèn chói lóa. Cuộc ẩu đả bên ngoài không hề ảnh hưởng đến những nam nữ thị thành đang ăn chơi bên trong. Họ lắc lư cơ thể trên sàn nhảy, tai kề tai, cọ xát thân thể, có kẻ rõ ràng là đang phê thuốc, tinh thần hoảng hốt hôn hít loạn xạ.
Sâu bên trong hơn nữa là quán bar mờ ảo cùng các tụ điểm tập trung, người chen chúc nhau, rõ ràng việc kinh doanh cực kỳ đắt khách.
Hai bên là cầu thang uốn lượn cao vút, dọc theo đó có thể thấy từng bức tranh sơn dầu phong cách châu Âu. Cũng giống như bên ngoài, đứng đó là rất nhiều vệ sĩ thân hình vạm vỡ.
Dương Thần cẩn thận nhận định, vị trí cốt lõi trụ sở của Trường Kình Hội chắc là nằm sâu bên trong hộp đêm. Nếu không có gì bất ngờ thì phải lên lầu rồi đi về phía trong cùng.
Thế là, Dương Thần cứ tự nhiên chạy lên lầu.
Lúc này, trong tai nghe của mấy vệ sĩ truyền tới tin tức bên ngoài có kẻ xông vào. Sau khi mô tả rõ diện mạo của gã đàn ông đó, đám vệ sĩ lập tức khóa mục tiêu vào Dương Thần!
"Là thằng này! Bắt lấy nó!"
Một đám đại hán vạm vỡ lao tới, khí thế hùng hổ, hận không thể xé xác gã đàn ông dám khiêu khích chúng!
Dương Thần lại chẳng gặp chút cản trở nào, mỗi khi có một hai tên tới gần, gã trực tiếp lách qua, rồi đá ngược lại, khiến đám đại hán đó lộn nhào xuống lầu.
Cứ như thế dọc đường cũng không biết đã đánh gục bao nhiêu vệ sĩ, Dương Thần vòng qua hành lang phía trước, tiến vào một hành lang nghệ thuật dài dằng dặc.
Sở dĩ nói là "nghệ thuật" vì hai bên hành lang bắt đầu xuất hiện những bức tượng điêu khắc bản gốc tinh xảo, tranh thủy mặc của Hoa Hạ, cùng không ít bút tích thi ca.
Dương Thần tuy không phải dân chuyên, nhưng những thứ này đại khái vẫn nhận ra. Không phải kiểu trọc phú mua về, mà rõ ràng là có người cẩn thận sưu tầm để người ta thưởng lãm.
Chỉ là, kẻ thường thích hun đúc không khí nghệ thuật như vậy mà lại để những thứ này trong hộp đêm ồn ào, hay nói đúng hơn là trong trụ sở của băng đảng xã hội đen, cũng coi là một sự lạ.
Ngay lúc này, sâu trong hành lang, bất thình lình chạy ra hai hàng nữ lang thân hình nóng bỏng.
Nhóm phụ nữ này đa số nhan sắc khá trở lên, mặc đồ da bó sát màu đen, bất ngờ là hầu hết đều mang đặc điểm con lai, có người da ngăm đen, có người thì da trắng tóc đen. Để lộ mảng lớn thịt ngực, sau lưng cũng kéo dài xuống tận mông.
Điểm chung lớn nhất là Dương Thần có thể dễ dàng nhận ra, bọn họ đều đã qua huấn luyện đặc công nghiêm ngặt, nên độ phát triển cơ bắp vô cùng kinh người, ít nhất là nam giới bình thường chắc chắn không khỏe bằng họ.
Thấy đám phụ nữ này không có ý định động thủ, Dương Thần cũng chỉ nhìn vài cái rồi tiếp tục đi về phía trước.
Đi đến chỗ ngoặt, một nữ lang nhuộm tóc đỏ đột ngột nói: "Mời đi về phía bên phải, Thái Tử đang đợi ngài."
Trong giọng điệu của người phụ nữ, Dương Thần bất ngờ nghe thấy chút âm điệu tiếng Nga, không khỏi hơi ngạc nhiên, xem ra những trò mèo trong Trường Kình Hội đúng là không ít.
Đi dọc hành lang mấy chục mét mới tới phòng tiếp khách của Thái Tử mà người phụ nữ kia nói.
Mở cánh cửa nặng nề được chạm khắc từ gỗ hồng mộc, Dương Thần bước vào căn phòng, thứ dẫm dưới chân là thảm lông cừu hoa văn vùng Vịnh Ba Tư.
Trên chiếc ghế sofa da cứng màu đen dài, một nam tử tuấn dật da trắng, mặc trường bào màu xanh viền vàng, nhìn chừng ba mươi mấy tuổi, đang tựa vào một góc sofa, tay cầm một chiếc quạt xếp, đang nhàn nhã thưởng thức trà Thiết Quan Âm.
Bên cạnh nam tử, một nữ nhân da trắng tóc vàng mắt xanh, dung mạo diễm lệ, chỉ mặc một chiếc bikini màu hồng, một bờ mông đầy đặn đang ngồi trên tựa lưng ghế sofa, dưới cặp đùi đầy đặn tròn trịa là một cẳng chân trông đặc biệt thanh mảnh.
Một bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn của nữ nhân da trắng bất ngờ thỉnh thoảng lại đưa tới bên miệng gã nam tử mặc trường bào.
Nam tử sau khi nhấp một ngụm trà, luôn vội vã thè lưỡi ra, liếm láp tỉ mỉ trên mắt cá chân của nữ nhân đó, như đang tận hưởng món ăn ngon nhất thế gian, thỉnh thoảng còn há miệng dùng răng cắn một cái, trêu đùa khiến nữ nhân tóc vàng cười khúc khích.
Dương Thần nhìn cặp nam nữ này một hồi, cũng không lên tiếng, ngồi xuống sofa đối diện quan sát một lúc, chỉ là khóe miệng mang theo một nụ cười quái dị.
Qua một hồi lâu, nam tử kia mới quay đầu lại, lộ ra nụ cười ôn văn nhã nhặn, nói: "Chân phụ nữ, nếu sinh ra đã đẹp, thì so với bất kỳ họa phẩm kinh thế nào cũng không hề kém cạnh, không phải sao."
Dương Thần nhún vai: "Tôi thấy cậu đi liếm chỗ quần lót của cô ta thì cô ta sẽ vui hơn đấy."
Nam tử cười ha hả: "Tại hạ chỉ thích thưởng thức bàn chân, chứ không phải ham mê nữ sắc, vị huynh đệ này xem ra hiểu lầm rồi."
"Nếu thưởng thức một bộ phận của phụ nữ mà phải dùng lưỡi liếm, tôi nghĩ hay là tập trung sự chú ý vào những chỗ có hiệu suất cao hơn thì tốt hơn", Dương Thần nói đầy chán ngán.
Nam tử nhíu mày, phất phất tay: "Thật tục, thật tục, thôi vậy, thôi vậy, Cao mỗ xưa nay không tranh luận với người tục."
Dương Thần coi như đã nhìn ra, gã tên Thái Tử này chắc là đầu óc còn có vấn đề hơn cả mình.
"Tại hạ Cao Vũ, là Thiếu hội trưởng của Trường Kình Hội, người đời gọi là Trường Kình Thái Tử. Chắc hẳn vị này là con rể của Lưu Thanh Sơn bá phụ bên Thanh Long Hội, Dương Thần tiên sinh phải không?", Cao Vũ phe phẩy quạt hỏi.
Dương Thần cũng không trả lời, trực tiếp hỏi ngược lại: "Lưu Minh Hào đâu?"
Cao Vũ nói: "Mẹ của tiểu huynh đệ Lưu Minh Hào là chỗ cố nhân với cha tôi, cậu ấy và tôi cũng từng gặp mặt vài lần. Lần này bỏ nhà đi chỉ là muốn tới chỗ tôi ở nhờ vài ngày. Vì Dương tiên sinh muốn đưa cậu ấy đi, tôi tất nhiên sẽ gọi cậu ấy tới để theo Dương tiên sinh về. Vừa nãy bị người ngăn cản, đó chỉ là hiểu lầm thôi."
Dương Thần khá ngạc nhiên, ý của gã này là định trực tiếp sảng khoái thả người?
Chẳng lẽ, mình thực sự nghĩ nhiều rồi?
Lúc này, ngoài cửa truyền tới chút động tĩnh.
Qua một lúc, một thiếu niên quen thuộc xuất hiện ở cửa, chính là Lưu Minh Hào!
"Anh rể!?" Lưu Minh Hào mặc một chiếc áo ba lỗ trắng, quần đùi vải cotton, trông như vừa mới bò từ trên giường dậy, thấy Dương Thần thì đầy hào hứng, "Sao anh lại tới đây!?"
Dương Thần vẫy tay với cậu ta, bảo Lưu Minh Hào tới trước mặt mình.
Túm lấy đầu Lưu Minh Hào, mũi ngửi thấy một mùi vị, nhíu mày nói: "Nói, thằng nhóc nhà cậu vừa nãy làm gì rồi?"
Lưu Minh Hào mặt đỏ lên, vặn vẹo một hồi, nhưng vẫn thành thật nói: "Hắc hắc... em... em với một cô nàng Tây, làm vài nháy... anh rể, anh không biết đâu, cô nàng Nga mà anh Thái Tử giới thiệu cho em, phê lắm! Phê hơn mấy con nhỏ tiểu thái muội trường cấp ba ở Trung Hải nhiều! Cần ngực có ngực, cần mông có mông! Em sắp bị vắt kiệt rồi!"
Dương Thần hận không thể đấm bẹp dí thằng khốn này, nhưng chợt nhớ tới, hồi bằng tuổi nó, số phụ nữ mình từng lên giường có khi dùng để tổ chức đại hội thể thao được luôn, nên cũng chẳng còn gì để nói. Gã hắng giọng hai tiếng: "May mà lúc trước không để Trinh Tú cho cậu, thằng nhóc nhà cậu... cũng chẳng đáng tin hơn tôi là bao."
Lưu Minh Hào vừa nghe thế, vội tranh cãi: "Đó không giống nhau! Em theo đuổi Trinh Tú là thật lòng! Cô ấy không chấp nhận em, thì em đành phải đi chơi với phụ nữ khác thôi! Không thì chắc chắn em sẽ một lòng một dạ với một mình cô ấy!"
"Cút mẹ mày đi! Với cái gen của bố mày, quỷ mới tin!", Dương Thần khinh bỉ.
Lưu Minh Hào mặt sầm xuống, "Hừ, lão ta không phải bố em! Em không có loại bố như lão!"
Dương Thần nhíu mày, xem ra Lưu Minh Hào quả thực đã biết một vài chuyện, nhưng đây không phải lúc nói chuyện này, thế là gã nói với Cao Vũ kia: "Chúng tôi đi đây, phải đưa nó về Trung Hải, cậu cứ tiếp tục liếm, hy vọng lưỡi cậu không bị nhiễm nấm chân."