"Biệt thự Tây Giao?" Lâm Nhược Khê lẩm bẩm đọc tên, hơi suy tư, nói: "Hình như... cũng được."
Tường Vi và Mạc Thiến Ni cũng ghé lại gần, dán mắt vào khu biệt thự nhã nhặn đầy cây xanh trên màn hình, vẻ mặt cũng khá thích thú.
Mạc Thiến Ni nói: "Nhược Khê, cậu còn nhớ không? Lúc khu biệt thự này hoàn công hai năm trước, chính là chúng ta Ngọc Lôi hợp tác với nhà phát triển bất động sản bọn họ về mảng tiêu thụ sản phẩm nội thất thời trang. Những biệt thự này mang phong cách Ý, còn trang trí nội thất bên trong lại chính là do Ngọc Lôi chúng ta tham gia đấy."
"Được cậu nhắc như vậy, tớ mới thấy hơi có ấn tượng." Lâm Nhược Khê dịu dàng nói.
Dương Thần nghe thấy tên khu biệt thự này thì thấy hơi quen tai, nhưng anh cũng lười nghĩ nhiều, dù sao mình ở đâu cũng như nhau, phụ nữ thích là được.
"Giá của khu biệt thự này, thấp nhất cũng trên 15 triệu tệ, sử dụng công nghệ kiểm soát nhiệt độ tự nhiên bằng nước ngầm hàng đầu thế giới. Hơn nữa, mỗi căn đều có thiết kế kiểu dáng đặc biệt. Phía bắc là sườn đồi gò ở Tây Giao, phía đông là một nhánh sông, chất lượng nước rất tốt. Trong khu cộng đồng có đầy đủ thiết bị thể dục giải trí, quanh năm đều do công ty bảo an top 10 cả nước đảm nhận bảo vệ. Vì là khu siêu giàu, lại không phải vị trí hot như nhà view biển, nên rất nhiều biệt thự để trống. Một năm gần đây bất động sản đang mùa đông giá rét, nhưng chủ đầu tư nhất quyết không chịu giảm giá, cho nên ở đó cực kỳ ít người." Mạc Thiến Ni nói vanh vách, cứ như thể đống dữ liệu này đã cắm rễ sâu trong đầu cô vậy.
Tường Vi vẻ mặt vui mừng: "Có núi ư? Vậy thì tốt quá, rèn luyện thể lực hay luyện công gì cũng được, không khí chắc chắn sẽ rất tuyệt."
Nghe thấy hai chữ "rèn luyện", Lâm Nhược Khê khá động lòng. Quả thực, nếu người ít mà môi trường yên tĩnh, cô cũng sẽ thấy tự do hơn nhiều khi đi chạy bộ hay gì đó.
"Đã vậy thì chúng ta liên hệ với chủ đầu tư, chọn nhanh hai căn rồi dọn qua đó thôi." Lâm Nhược Khê cũng không dây dưa, ưng ý là mua.
Chốt hạ như vậy, các cô gái liền bắt đầu xem vị trí căn nhà cụ thể, cuối cùng chọn một khu vực có giá cao nhất nhưng môi trường đẹp nhất. Tổng cộng hơn 50 triệu các loại chi phí, nói ra cũng cao đến mức vô lý. Nhưng được cái nhà mua rồi thì sau này vẫn có thể bán lại.
Sắp chuyển nhà, cả nhà đều tất bật hẳn lên, đồ đạc luôn phải thu dọn. Chỉ có điều, thứ Tường Vi và Mạc Thiến Ni cần chuyển chỉ là một số vật phẩm quý giá chưa bị phá hủy, ví dụ như trang sức châu báu. Đặc biệt là chiếc nhẫn hơn 10 triệu đô của Mạc Thiến Ni, cô nàng đã sớm lấy ra từ trong đống đổ nát rồi.
Rắc rối nhất là việc làm lại hàng loạt giấy tờ tùy thân. Muốn làm thủ tục mua nhà thì bắt buộc phải có mấy thứ này, nhưng nó đã bị nổ tan tành cùng căn nhà rồi, đành phải nhờ vả quan hệ để bổ cứu càng sớm càng tốt.
Thái Nghiên ở nhà, cũng không biết bên này đã xảy ra bao nhiêu chuyện. Khi điện thoại của Lâm Nhược Khê gọi tới, cô còn ngạc nhiên vì sao Lâm Nhược Khê lại xóa bỏ hiềm khích nhanh thế, nhưng nghe đến đoạn sau là nhờ cô giúp gấp rút làm hai cái chứng minh thư và hộ khẩu mới, thì chỉ biết cười khổ, nhưng vẫn đáp ứng ngay.
Cuối cùng chốt lại, ngày mai vừa đi làm là Thái Nghiên sẽ bảo người tăng tốc làm gấp. Loại giấy tờ bình thường cần ba tháng mới xong, coi như cô lấy việc công làm việc tư một lần. Tuy Thái Nghiên thấy khá ngượng ngùng, nhưng vẫn phải thể hiện tốt một chút.
Mạc Thiến Ni thì thấy cũng thường thôi, dù sao cũng quen biết Thái Nghiên từ thời thiếu nữ, nhưng Tường Vi lại khá ngạc nhiên khi Lâm Nhược Khê lại không chút keo kiệt mà giúp cả cô giải quyết. Tuy có thể chỉ là ngoài mặt tỏ ra rộng lượng, nhưng Tường Vi vẫn nghiêm túc nói một tiếng "Cảm ơn".
Quách Tuyết Hoa nhìn mọi chuyện diễn ra, không nhịn được mà dùng khuỷu tay huých huých vào eo Dương Thần, nói nhỏ: "Con trai, hình như Nhược Khê bây giờ đã bớt địch ý với mấy cô nhân tình khác của con nhiều rồi, sau này cuộc sống của con có lẽ sẽ yên ổn hơn đấy."
Dương Thần cười sảng khoái: "Mẹ, đó là vì Nhược Khê cuối cùng cũng hiểu rõ, dù có cố gắng thế nào thì cũng không thể cắt đứt mối quan hệ này. Con chịu đựng đến tận bây giờ đâu có dễ dàng gì."
Quách Tuyết Hoa lại lập tức chuyển hướng: "Xem ra... sau này nếu mẹ bế cháu, chưa chắc chỉ có một hai đứa đâu. Ừm, thật ra nhiều cháu gái thì tốt hơn, con trai nghịch ngợm, có một đứa nối dõi tông đường là đủ rồi..."
Dương Thần mặt đơ ra, nhìn người mẹ đang mắt sáng rực, đầy sức tưởng tượng bên cạnh mình, đầu anh muốn nổ tung luôn!
Nói thật, với thể chất hiện tại của anh, cường độ thực sự đến chính Dương Thần cũng không dám tin. Để các cô gái có thể mang thai con của anh, dù là bắt đầu tu luyện thì mười mấy năm tới cũng chẳng có hy vọng gì, dù là người có cơ hội cao nhất là Thái Ngưng, sau khi bước vào Tiên Thiên rồi trùng kích Hóa Thần kỳ, cũng chưa chắc thực sự có thể kết nối với cảnh giới của anh.
Đôi khi, Dương Thần cố ý thu liễm năng lực của bản thân, không phải vì thích khiêm tốn giả tạo, mà là lo lắng mình phô bày quá nhiều năng lực vượt xa trí tưởng tượng của nhân loại, khiến các cô gái nảy sinh cảm giác xa cách... Giống như đang hẹn hò với một sinh vật không cùng giống loài với mình vậy, cái cảm giác này, e là chẳng dễ chịu gì.
Chỉ khi để các cô gái đạt đến một trình độ nhất định, Dương Thần mới có thể dùng con người thật của mình để đối diện với họ tốt hơn. Tuy ở các phương diện khác, năng lực lĩnh ngộ của anh khá bình thường, nhưng trên con đường tu hành, Dương Thần chưa bao giờ nghi ngờ thiên phú và vận may của mình, điều này cũng khiến anh nếm trải chút dư vị "càng lên cao càng lạnh lẽo".
Đến tối, Tường Vi và Mạc Thiến Ni đưa Mã Quế Phương đi, dự định đến khách sạn ở tạm một đêm, sáng sớm mai là có thể đi làm thủ tục giấy tờ cùng Thái Nghiên.
Sau khi Lâm Nhược Khê thảo luận xong vấn đề thanh toán một lần với chủ đầu tư, đối phương lập tức cho người đi dọn dẹp sạch sẽ căn nhà ngay trong tối, đồng thời sắp đặt xong hàng loạt thiết bị gia dụng mới nhất. Ngày mai chỉ cần ký xong hợp đồng là có thể dọn vào ở. Còn về tình trạng thực tế, giao dịch vài chục triệu này, đối phương cũng không dám lừa dối chút nào.
Trong cái xã hội vật dục hoành hành này, có tiền, việc gì trông cũng thật đơn giản.
Xử lý xong hàng loạt vấn đề, Lâm Nhược Khê dẫn theo Trinh Tú, cùng Quách Tuyết Hoa, Dì Vương ở nhà thu dọn một số hành lý cần thiết, chờ ngày mai phái vài chiếc xe vận tải đến chuyển đồ đi thẳng.
Dương Thần vốn chẳng có gì để mang, nên thuần túy trở thành một chân cửu vạn, bê từ đông sang tây. May mà Dương Thần hoàn toàn không có vấn đề về thể lực, lên lầu xuống lầu mấy chục chuyến, thở cũng chẳng gấp, hoàn toàn không thấy mệt.
Sự thể hiện "thần dũng" này khiến Lâm Nhược Khê khá hài lòng, khi đi ngang qua người Dương Thần, cô nói nhỏ: "Hóa ra anh cũng khá hữu dụng đấy..."
Dương Thần đỏ mặt, cảm giác đến nước này thì giá trị nhân sinh của mình mới được thể hiện – chân cửu vạn!
Bận rộn suốt nửa đêm, cả nhà mới về phòng nghỉ ngơi. Đây cũng là đêm cuối cùng ở lại dinh thự cũ, thực ra mọi người đều không ngủ ngon giấc, trừ Dương Thần.
Đến sáng hôm sau, công nhân phụ trách vận chuyển do Lâm Nhược Khê gọi cũng lái xe tải tới, lục tục chuyển những túi hành lý lớn lên xe.
Đúng lúc này, Tường Vi và Mạc Thiến Ni – những người đã làm xong hàng loạt giấy tờ và hộ khẩu với tốc độ thần sầu – lại cùng Thái Nghiên xuất hiện tại hiện trường.
Thái Nghiên vẫn còn mặc cảnh phục đi làm, vừa đến cửa nhà liền hoạt bát chào hỏi Dì Vương và Quách Tuyết Hoa, cười hì hì nói: "Tới muộn rồi, mọi người chuyển gần xong rồi nhỉ? Em còn định tới giúp dọn nhà cơ."
Mạc Thiến Ni từ phía sau bước tới, bất lực nói: "Tớ đã bảo Nghiên Nghiên không cần rồi, mà cậu ấy cứ đòi tới xem cho bằng được."
"Đương nhiên rồi, em phải biết mọi người chuyển đi đâu ở chứ." Thái Nghiên bĩu môi nói.
Ba cô gái đều quen biết từ thời thiếu nữ, tiếng cười nói rộn ràng.
Lâm Nhược Khê khẽ cười: "Cảm ơn em, em đã giúp nhiều lắm rồi."
"Tránh ra, tránh ra nào!" Dương Thần lúc này từ trong nhà đi ra, trong lòng ôm một chồng lớn các loại sách đọc, nhiều cuốn còn là sách cũ từ rất lâu rồi. Thấy Thái Nghiên cũng ở đó, Dương Thần nhếch miệng cười, nháy mắt với cô.
Thái Nghiên lườm anh một cái: "Cười ngốc cái gì? Sao nhiều sách cũ thế này, mấy cái này cũng chuyển đi hết à?"
Dương Thần thở dài khổ sở: "Anh đã bê từ tối qua đến trưa nay rồi, đống sách này cứ như vô tận vậy."
"Trời ạ, Nhược Khê, cậu sẽ không chuyển hết sách trong thư phòng sang nhà mới chứ?" Mạc Thiến Ni kinh ngạc nói.
Lâm Nhược Khê nhìn chồng sách cao dày kia: "Những cuốn này... là bà nội để lại."
Câu này vừa thốt ra, mọi người mới hiểu rõ. Hóa ra là đồ có từ thời lão tổng tài, vậy chẳng khác nào di vật, bảo sao lại giữ gìn cẩn thận đến thế.
"Để em giúp anh cho vào xe." Thái Nghiên rất nhiệt tình, vừa nói vừa từng chồng từng chồng xếp sách ngay ngắn vào một chiếc thùng vận chuyển nhỏ.
Ngay trong quá trình chuyển vào, từ một chồng sách vừa nhấc lên, bỗng nhiên rơi xuống một món đồ nhỏ mỏng tang.
Thái Nghiên sững người, cúi xuống nhặt lên: "Á, là một tấm ảnh cũ lắm rồi nè, ố vàng cả rồi..."
"Thật sao?" Mạc Thiến Ni nghe vậy hơi hào hứng: "Có phải ảnh lão tổng tài lúc trẻ không?"
Vì rơi ra từ trong sách của lão tổng tài, nên tự nhiên mọi người nghĩ ngay đó là ảnh của cụ. Thế nhưng, sau đó hai cô gái đều khẽ nhíu mày, Mạc Thiến Ni tò mò hỏi: "Đây là ai?"
"Hóa ra là hắn..." Thái Nghiên lại nhận ra, lẩm bẩm nói.
"Cái gì thế?" Dương Thần thắc mắc, sao sắc mặt các cô gái lại lạ lùng thế kia.
Thái Nghiên cắn cắn môi dưới, ánh mắt lay động, cô trực tiếp cầm tấm ảnh, đi tới chỗ Dì Vương đang dặn dò công nhân, nói: "Dì Vương, tấm ảnh này chắc là của dì, dì giữ lấy đi."
Dì Vương ngẩn ra, nhận lấy tấm ảnh. Lúc đầu còn bình thường, nhưng ánh mắt vừa nhìn xuống, bà liền sững người tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu, cơ thể khẽ run rẩy.
Lâm Nhược Khê đột nhiên nhớ ra điều gì đó, có chút trách móc nói: "Nghiên Nghiên, em làm cái gì vậy! Quên lời bà nội dặn chúng ta hồi nhỏ rồi sao? Không được nhắc tới người đó! Tại sao còn đưa ảnh người đó cho Dì Vương xem!?"