Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 6218 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 893
Đã làm phẫu thuật

❊ ❊ ❊

Quách Tuyết Hoa đã đỏ hoe hốc mắt, bà không biết làm thế nào để điều hòa mâu thuẫn giữa hai đứa con trai của mình, sát khí lạnh lẽo của Dương Thần đã khiến bà cảm thấy bất lực.

Mà Đường Uyển thì ôm lấy Đường Đường, bình tĩnh quan sát sự biến chuyển.

Khuôn mặt xinh đẹp của Huệ Lâm trắng bệch, cô muốn bản thân mình đừng do dự, chỉ cần nói một tiếng "không thích" thì có thể phá vỡ bế tắc trước mắt hoàn toàn.

Thế nhưng, khi Huệ Lâm muốn mở miệng, lại phát hiện, tiếng "không thích" này, thế nào cũng không cách nào dễ dàng thốt ra...

Đây không phải là lời biện giải vội vã như trước kia, lần này là tiếng lòng chân thật nhất.

Nếu mình nói ra như vậy, có phải là sẽ hoàn toàn từ bỏ tia hy vọng nhỏ nhoi đó không?

Thế nhưng... đó vốn không phải là thứ mình nên xa vời mong ước chứ...

Mà lại tại sao? Bản thân mình rõ ràng biết là không thể, lại còn muốn cố chấp không chịu mở miệng?

Mọi người nhìn Huệ Lâm do dự không quyết, gương mặt lúc thì trắng bệch, lúc lại có vài phần ngượng ngùng, mấy người tinh ý đều đã có câu trả lời trong lòng.

Tuy Huệ Lâm không mở miệng, nhưng biểu hiện đơn thuần của cô đã khiến người ta hiểu được tiếng lòng của cô.

Trong đôi mắt Lâm Nhược Khê bao phủ một tầng hơi nước, trái tim như bị kiến cắn xé.

Điều khiến cô bất lực chính là, dù chính mình có nhìn ra Huệ Lâm thích Dương Thần, thì mình có thể làm gì? Lẽ nào một tia suy nghĩ tiềm ẩn trong lòng cô ấy, mình cũng phải cưỡng ép cắt đứt sao?

Dựa vào đâu mà mình không cho phép người phụ nữ khác thích chồng mình, giống như Dương Thần cũng không thể ngăn cản người đàn ông khác âm thầm thích mình vậy.

Nhưng vấn đề là... người phụ nữ này lại là Huệ Lâm!

Lâm Nhược Khê chỉ cần nghĩ đến việc Huệ Lâm kìm nén tất cả trong lòng, lặng lẽ nhìn cuộc sống của mình và Dương Thần từng chút một, nhưng chỉ có thể đứng ngoài quan sát với vai trò một cô em gái, là không dám nghĩ thêm nữa!

Cô ấy thực ra vô tội, vì cô ấy không phạm bất kỳ sai lầm nào, cái sai chỉ có thể là thứ mà con người ngay cả bản thân mình cũng không thể thấu hiểu: trái tim của chính mình.

So với những người phụ nữ khác thể hiện ra một cách táo bạo, Huệ Lâm luôn cẩn thận chôn giấu tâm sự của mình, điều này khiến Lâm Nhược Khê vô cùng đau đớn, vì cô không thể giúp được gì cho cô ấy.

Lúc này, một bàn tay to nóng rực từ dưới bàn đưa tới, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn lạnh lẽo đang run rẩy của Lâm Nhược Khê.

Dương Thần thở dài một tiếng nặng nề, mỉm cười lắc đầu với cô.

Lâm Nhược Khê biết đây là đang an ủi mình, nhưng lòng cô vẫn không thể nào bình tĩnh lại được.

Thực ra Dương Thần cũng có vài phần kinh ngạc trước biểu hiện của Huệ Lâm, nhưng ngoài một tia cảm xúc phức tạp khó nói, nhiều hơn cả là sự bất lực. Bản thân anh luôn coi Huệ Lâm như em gái, tuy từng có vài lần cảnh tượng mập mờ, cũng thỉnh thoảng cảm nhận được tình cảm của cô gái nhỏ, nhưng cũng không suy nghĩ sâu xa, giờ xem ra, lại có chút khó xử lý rồi.

"Sao thế, không nói ra được à?" Trong mắt Dương Liệt đầy vẻ âm hiểm, "Tôi thật không hiểu, tên này rốt cuộc có chỗ nào tốt? Lăng nhăng, khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, tại sao nhiều phụ nữ như vậy cứ phải bám lấy hắn? Bây giờ, ngay cả cô cũng..."

"Anh... không được nói xấu anh Dương!" Huệ Lâm bất mãn giận dữ nói: "Dù anh nói gì, tôi cũng sẽ không chấp nhận anh! Hơn nữa, tại sao tôi thích ai lại phải nói cho anh biết? Anh cũng đâu phải là cái gì của tôi!"

"Ha ha, hay là do tôi quá lỗi thời, phụ nữ bây giờ chẳng lẽ đều thích tìm đồ bỏ đi, trái lại một người đàn ông một lòng một dạ theo đuổi nhiều năm như vậy, lại phải từ chối?" Dương Liệt cười nhạt nói.

Không khí có chút ngượng ngùng, tất cả mọi người đều nhìn Dương Thần đang im lặng không nói, đặc biệt là Lâm Nhược Khê và Đường Uyển, trong lòng tự nhiên đều có vài phần chua xót. Nói cho cùng, vấn đề phức tạp này, họ cũng không hiểu rõ, rốt cuộc là làm sao, mà lại vô tri vô giác bị thu hút bởi người đàn ông nghĩ nát óc cũng không có mấy ưu điểm này.

Mà sắc mặt Dương Thần lại tỏ ra rất bình tĩnh, dường như rơi vào một sự trầm tư nào đó.

Lý Độn bỗng nhiên đặt mạnh ly rượu xuống, ngả người ra sau ghế, lười biếng nói: "Dương Liệt, không phải ông lỗi thời, mà là chuyện tình cảm thế này, không phải ông đủ tốt là người ta sẽ thích ông."

"Hừ, ông biết cái gì, ông lại biết cái gì chứ", Dương Liệt khinh thường nói.

Lý Độn nhếch miệng cười: "Tôi đúng là không hiểu, tôi cũng không biết tại sao tôi theo đuổi một cô gái tôi thực lòng thích, rõ ràng thân phận địa vị, gia thế bối cảnh của tôi đều hơn cô ấy nhiều, mà cô ấy cứ không chịu chấp nhận tôi... Nhưng mà, cô đạo cô nhỏ Huệ Lâm... à không, bây giờ là ca sĩ nổi tiếng rồi, người ta từ chối ông, tôi lại có thể hiểu được."

Dương Liệt cười lạnh: "Ồ, nói nghe xem."

"Rất đơn giản", Lý Độn nói: "Cho dù ông không chiếm được cô ấy, cũng không nên khiến trái tim cô ấy đau khổ, không nên để cô ấy đối mặt với khó khăn. Bởi vì ông yêu cô ấy, thì nên toàn tâm toàn ý vì cô ấy tốt, cho dù cả đời không có được, ông cũng không nên làm những chuyện bất lợi cho cô ấy...

Giống như người trong lòng tôi hiện tại không chịu chấp nhận tôi, tôi cũng sẽ âm thầm chờ đợi, tặng quà cho cô ấy, cô ấy nhận thì tốt, không nhận tôi cũng không cưỡng cầu, chỉ cần cô ấy vui vẻ, làm gì cũng tốt.

Tôi không biết lão Dương rốt cuộc có tính là người đàn ông tốt hay không, cũng không biết rốt cuộc hắn có bao nhiêu phụ nữ, nhưng theo những gì tôi thấy, tính cách này của ông dù có si tình đến đâu,phỏng chừng (e là) phụ nữ cũng không chịu nổi..."

"Câm miệng!" Trong mắt Dương Liệt lửa giận bùng lên, "Ông là anh em của Dương Thần, tự nhiên sẽ nói tốt cho hắn!"

"A ha! Ông bảo lão tử đây câm miệng!? Ông tưởng ông là ai? Tưởng Lý Độn tôi dễ bắt nạt chắc!?"

Tiếng quát lớn này khiến Lý Độn ngồi không yên, lập tức đứng dậy vén tay áo.

Dương Liệt khinh miệt nói: "Sao, ông muốn động thủ?"

"Động thì động, lão tử đánh không lại anh ông, chẳng lẽ còn sợ thằng nhỏ như ông chắc!?"

"Đừng tưởng ông là người nhà họ Lý thì tôi không dám, Yến Kinh Song Vương? Ông còn kém xa Nghiêm Bất Vấn đấy", Dương Liệt cười lạnh.

"Phi! dì Quách, con trai dì quá khốn nạn, xin lỗi dì, lão tử phải lật đổ nó", Lý Độn nổi giận đùng đùng, nói là làm!

Lý Độn vốn đã có tu vi Tiên Thiên cảnh giới, cho dù không tháo bịt mắt, cũng là cao thủ đỉnh cao cấp bậc Cổ Võ, một khi đã nghiêm túc, tự nhiên khí thế phi phàm.

Nhưng Dương Liệt đã sớm không còn là Ngô Hạ A Mông, sau khi trải qua cải tạo gen của Nghiêm Bất Vấn, đã sớm thoát khỏi phạm vi tầng lớp tu hành thông thường!

Lý Độn xoay người một cái, nắm đấm ngưng tụ chân khí Tiên Thiên hùng hậu đã giáng về phía sống mũi của Dương Liệt!

Mà Dương Liệt lách người bay lùi lại, rơi xuống bãi cỏ bên ngoài nhà tre, khiêu khích ngoắc ngoắc ngón tay về phía Lý Độn.

Lý Độn giận dữ, lao tới, chân khí toàn thân cuồng bạo trào dâng, kèm theo tiếng xé gió dữ dội, một cú đá chéo nghiêng người, đâm thẳng vào lồng ngực Dương Liệt!

Dương Liệt không né không tránh, thế mà lại đứng nguyên tại chỗ, hiên ngang ưỡn ngực đón nhận!

"Bùm!"

Quách Tuyết Hoa và những người khác thốt lên kinh ngạc, đều không dám nhìn.

Thế nhưng Dương Liệt chỉ hơi lùi lại hai bước, sau đó hoàn toàn không bị tổn thương gì, phản tay chộp lấy cẳng chân Lý Độn!

"Chút chân khí này mà cũng muốn động thủ với tôi?" Dương Liệt cười khẩy một tiếng, xoay người một cái, vung Lý Độn đi như quả cầu tạ!

Lý Độn gắng gượng dùng chân khí Tiên Thiên ngưng trệ giữa không trung, mới không đâm gãy một cái cây cổ thụ, chật vật đáp đất.

Thở hổn hển một hơi, Lý Độn đầy vẻ không thể tin nổi: "Mẹ nó, lạ thật, trước kia tên nhóc nhà ngươi đỡ ba chiêu của ta còn khó khăn, sao đột nhiên mạnh thế này? Sớm nghe nói Nghiêm Bất Vấn làm "phẫu thuật" cho ngươi, sao lại biến thái thế này?!"

"Hừ, ếch ngồi đáy giếng", Dương Liệt cười nhạo.

Thấy Lý Độn không phải đối thủ của Dương Liệt, Viên Hòa Vĩ, Dương Tiệp Dư trong nhà tre đều vô cùng lo lắng, vội vàng nói với Dương Thần: "Dương Thần, cậu mau ra ngăn cản đi! Nếu đánh Lý Độn bị thương, thì làm sao ăn nói với Lý Phó chủ tịch đây!?"

Dương Thần giống như vừa hoàn hồn, nghe xong cũng chẳng có phản ứng gì.

Quách Tuyết Hoa hoảng hốt hét lớn: "Liệt Nhi! Con mau dừng tay! Đừng đánh nữa!"

Nhưng Dương Liệt lúc này lòng tin tăng vọt, thấy đối thủ mà trước đây mình phải ngước nhìn đã bị mình đánh áp chế, làm sao còn nghe lọt tai, nói với Lý Độn: "Sao, ông vẫn chưa phục à?"

"Còn kém xa lắm!"

Lý Độn tháo bịt mắt ra, để lộ con mắt đen ngòm đáng sợ đó, chân khí Tiên Thiên ngưng tụ từ nội công Phật môn của Mật tông Tây Tạng đột nhiên bùng phát!

Dương Thần mắt sáng lên, Lý Độn này quả nhiên đúng là kỳ tài luyện võ, không ngờ mới qua thời gian ngắn như vậy, tu vi lại có tiến bộ, có lẽ trận chiến với mình đúng là đã có chút ngộ ra, cảnh giới tăng lên, chân khí Tiên Thiên tự nhiên tăng trưởng nhanh hơn, hiển nhiên đã đạt tới trình độ Tiên Thiên hậu kỳ!

Cứ đà này tiếp tục, có lẽ trước bốn mươi tuổi, hắn có cơ hội bước vào Hóa Thần kỳ.

Lý Độn lại lần nữa phát động tấn công, so với lần chiến đấu với Dương Thần trước đây, tốc độ còn nhanh hơn ít nhất ba lần, người có mặt ngoại trừ Dương Thần, ngay cả Huệ Lâm có tu vi nội công không tầm thường, cũng đã không còn nhìn thấy quỹ đạo cụ thể của hắn nữa!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:879
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.