“Dừng tay... Cô điên rồi sao!? Đây là đệ tử do một tay cô nuôi nấng đấy!” Ánh mắt Dương Thần đã tràn đầy lửa giận, xem ra chuyện này đã không còn đường vãn hồi.
“Hừ! Chính vì thế, ta mới có quyền phế bỏ nó!”
Đường Lộ Di không hề do dự, thấy Dương Thần sức mạnh vô song, bà ta lại hất mái tóc búi lên một lần nữa. Lần này, thứ bắn ra lại là hàng chục ám khí kim châm mảnh như đinh, xen lẫn một tia lục quang độc hại, hướng thẳng về nửa thân trên của Dương Thần!
Dương Thần không né không tránh, đám ám khí kia khi chỉ còn cách anh một tấc, bỗng nhiên mất hết động lực, lả tả rơi xuống đất!
Chiêu này khiến Đường Lộ Di, Đường Điện Sơn cùng đám trưởng lão kinh hãi biến sắc!
Họ hoàn toàn không nhìn ra, Dương Thần rốt cuộc đã làm thế nào!
Dương Thần mặt không cảm xúc, túm lấy tay Đường Lộ Di hất sang một bên. Một luồng sức mạnh khó cưỡng trực tiếp ném cơ thể bà ta ra ngoài gian nhà!
Nhưng Đường Lộ Di khinh công tuyệt đỉnh, xoay người giữa không trung, rồi phiêu dật đứng vững ngay tại chỗ.
Dẫu vậy, việc bị Dương Thần hóa giải mọi đòn tấn công một cách nhẹ nhàng bâng quơ vẫn khiến sắc mặt Đường Lộ Di hoảng hốt, trong mắt như muốn phun ra lửa!
Dương Thần vươn tay ôm lấy Thái Ngưng đang rưng rưng lệ, “Không sao chứ?”
Thái Ngưng lắc đầu, tuyệt vọng nhìn Đường Lộ Di, rồi lại nhìn đám người Đường Điện Sơn, “Con chưa bao giờ xa xỉ mong chờ các người đối xử tốt với con, nhưng con chưa từng nghĩ tới, con đã ở đây hơn mười năm, mà các người lại có thể nói phế là phế con...”
“Đó là do ngươi tự làm tự chịu. Cho cơ hội mà vẫn đứng về phía tên ác đồ kia, Đường gia bảo ta nhân tài đông đúc, không cần loại đệ tử bất hiếu như ngươi”, một trưởng lão khinh bỉ nói.
“Câm miệng!”
Dương Thần đột nhiên gầm lên một tiếng, tựa như một con sư tử đực đang tức giận gầm thét!
Làn sóng âm này trực tiếp khiến tất cả những người có mặt đều kinh hãi sững sờ!
Dương Thần lạnh lùng liếc gã trưởng lão kia một cái, rồi ân cần vươn tay lau đi nước mắt trên mặt Thái Ngưng, “Ngưng nhi, là bọn họ động thủ trước, nếu anh giết người, em đừng trách anh.”
Thái Ngưng cắn đôi môi hoa, nhưng lại lắc đầu, “Anh cẩn thận.”
Vốn dĩ cô là một trong Bát Bộ Chúng giết chóc quyết đoán, tình hình hiện tại đã rõ ràng, tự nhiên cô sẽ không muốn Dương Thần phải có “lòng dạ đàn bà”.
“Ha ha!” Đường Điện Sơn đột ngột cười lớn, “Dương Thần, có vẻ như ngươi vẫn chưa rõ tình hình, ở đây chúng ta có đủ mười cao thủ Tiên Thiên. Ngươi dù có ở cảnh giới Tiên Thiên Đại Viên Mãn, lại có "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" hộ thân, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của bọn ta. Nếu không muốn bị bọn ta đánh cho mất sạch công lực, sống không bằng chết, thì mau chóng giao ra...”
“Mẹ nó toàn là chó má!!!”
Chưa đợi Đường Điện Sơn nói hết câu, Dương Thần đã không còn tâm trạng nghe tiếp!
Bàn tay lớn vung lên, Đường Điện Sơn cùng đám trưởng lão đều cảm nhận được một luồng uy áp vô hình bàng bạc cuồn cuộn ập tới!
Tựa như sóng sông biển cuộn trào, sấm sét ầm ầm!
“Cẩn thận!!”
Đám người đồng loạt vận khởi Tiên Thiên hộ thể chân khí, miễn cưỡng chặn đứng luồng Thiên Cương chi lực đủ khiến nhục thân họ tan tành, nhưng tất cả đều bị đánh bay ngược ra ngoài!
“Bộp bộp bộp bộp!!!”
Mấy tiếng va chạm vang lên, chín vị cao thủ Tiên Thiên, bao gồm cả cao thủ Tiên Thiên Đại Viên Mãn là Đường Điện Sơn, tất cả đều bị đập mạnh vào tường đại điện!
Bức tường xây bằng đá xanh bị nứt toác ra chín cái lỗ lõm sâu!
Nếu không phải những người này đều là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, cú này của Dương Thần đã đủ khiến họ tan thành tro bụi giống như đám yêu ma ở Cao Thiên Nguyên năm xưa!!
“Thằng nhóc này tu vi cổ quái quá, uy lực này đâu phải là thứ cảnh giới Tiên Thiên có thể thi triển!?”
“Lên! Dùng toàn lực!!”
Đám trưởng lão không dám do dự, tất cả đều thôi động mười thành Tiên Thiên chân khí, các loại ám khí tuyệt sát của Đường Môn như châu chấu bay rợp trời!
Bạo Vũ Lê Hoa Châm, Độc Tật Lê, Thiết Thiềm Thừ, Nga Mi Uyên Ương Thứ...
Tất cả ám khí xen lẫn Tiên Thiên chân khí cương mãnh hoặc âm nhu, lóe lên những ánh sáng sắc bén khiến người ta chói mắt!
Dương Thần không thèm để ý, vung một quả đấm ra phía trước, rồi nắm chặt lại!
Tất cả ám khí lơ lửng giữa không trung như bị áp lực khổng lồ nghiền nát, hóa thành một đống bột phấn, trực tiếp tan biến vào không trung!
“Chiêu trò vặt vãnh, chỉ bằng các người mà cũng đòi cướp đồ của ông đây...”
Thái Ngưng đứng sau lưng Dương Thần chứng kiến cảnh này, trong sự kinh ngạc lộ ra vài phần thần thái. Cô cuối cùng cũng có thể yên tâm, người đàn ông của mình sẽ không sao, và cô cũng cảm nhận được sự cường hãn sau khi đột phá cảnh giới Tiên Thiên!
Đường Điện Sơn sắc mặt tái mét, liếc mắt ra hiệu với đám trưởng lão. Tất cả đều lập tức hiểu ý, đồng loạt rút từ trong ngực ra một vật thể hình viên thuốc màu đen, ném thẳng về phía Dương Thần!
“Vạn Chu Hỏa Lân Đạn!?” Thái Ngưng kinh hô một tiếng.
Đám Vạn Chu Hỏa Lân Đạn này ném tới, Dương Thần không thể diệt hết chúng như vừa rồi, chỉ vì đám ám khí thuốc nổ này đã trực tiếp phát nổ ngay giữa không trung!
“Ầm ầm ầm!!”
Mấy tiếng nổ lớn nối tiếp nhau, độc phấn tứ tán, màu sắc sặc sỡ lạ thường, nhìn thì đẹp đẽ vô cùng nhưng từng hạt đều chí mạng!
Xung quanh Dương Thần và Thái Ngưng hình thành một vùng cấm địa chết chóc!
Dương Thần không sợ độc, nhưng vì Thái Ngưng, anh vẫn triển khai một màn hộ thể vô hình, ngăn cản toàn bộ sương độc bên ngoài. Đồng thời ý niệm chuyển động, đám sương độc như những đám khí đang bao vây xung quanh, dưới sự điều khiển của Dương Thần, nhanh chóng xoắn lại thành một hình lốc xoáy!
“Rút!”
Đường Điện Sơn quát lớn, đã sớm dẫn đám trưởng lão cùng em gái Đường Lộ Di lao ra ngoài đại sảnh.
Dương Thần gom tất cả sương độc thành một luồng, rồi oanh kích về phía đám người ngoài sảnh!
Nhưng chưa đợi đám sương độc thoát khỏi cửa sảnh, bỗng nghe thấy tiếng đá lớn “ầm ầm”, đại sảnh lại biến đổi!
Hai bên vách đá đột nhiên có cơ quan khởi động, lộ ra vô số lỗ bắn ám khí!
“Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!!”
Vô số kim bạc tẩm độc mảnh như sợi tóc bay ra từ những cái lỗ nhỏ đó, dày đặc tựa như mưa rào, hoàn toàn không có đường né tránh!
Dương Thần đã tức giận đến cực điểm, những người này muốn dồn mình vào chỗ chết, hoàn toàn không định để hai người sống sót. Thật không hiểu nổi, chẳng lẽ bọn họ vì một bộ "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" mà thực sự đáng để ra tay độc ác thế này sao!?
Nhưng những thủ đoạn này, Dương Thần căn bản không để vào mắt.
Sau khi luồng sương độc lốc xoáy oanh kích ra khỏi đại sảnh, Dương Thần một tay ôm Thái Ngưng, quanh thân tỏa ra một luồng khí thế hào hùng nghiêm nghị!
Tựa như đứng giữa trời đất, giơ tay nhấc chân đều chứa đựng thiên uy huyền diệu.
Chưa đợi đám kim bạc áp sát, toàn bộ đại điện rộng mấy trăm mét vuông, được xây bằng đá xanh nặng nề cứng cáp vô cùng, cùng với mái nhà, bốn bề tường vách cột kèo, tất cả đều bùng nổ những âm thanh chấn động tâm can!
“Ầm!!!!”
Như thể chỉ trong nháy mắt, đại điện trước mắt đã biến mất!
Tất cả mọi thứ đều hóa thành một đống bột phấn mịn màng, bất kể là đá hay kim loại, dưới một niệm của Dương Thần, tất cả đều tan thành mây khói!
Một trận cuồng phong thổi qua, đại điện trung tâm Đường gia bảo đã thành một bãi đất bằng phẳng chỉnh tề!
Đông đảo đệ tử Đường gia bảo thấy tình hình đánh nhau bên này, nhanh chóng chạy từ xung quanh tới, nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả đều kinh hãi đứng chôn chân tại chỗ không dám nhúc nhích.
Dương Thần dẫn theo Thái Ngưng, bước qua bãi đất trống trơn giờ đã hư không, đứng trước mặt đám cao thủ Tiên Thiên như Đường Điện Sơn.
Ánh mắt quét qua đầy khinh miệt, tựa như thần linh đang nhìn xuống lũ kiến hôi, lạnh giọng nói: “Nói cho ta biết, Vạn Quyển Lâu ở đâu, nói xong, ta sẽ để lại cho các người một cái xác toàn vẹn.”
“Ngươi... ngươi đây là đối đầu với toàn bộ giới Cổ Võ Hoa Hạ!” Đường Điện Sơn giận dữ hét lên.
“Hừ”, Dương Thần cười lạnh, “Hồng Mông đến ta còn không để vào mắt, còn quản được đám môn phái Cổ Võ chó má của các người sao?
Đáng lẽ nói chuyện tử tế thì chẳng có việc gì cả. Bây giờ, thời gian giảng đạo lý với các người đã hết rồi.
Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết. Tiếp theo, là thời gian để lại xác toàn vẹn, hay là tan xương nát thịt, các người không có quyền lựa chọn, bởi vì ta không có thói quen chừa lại người sống...”
Nghe thấy Dương Thần nhắc đến hai chữ “Hồng Mông”, đám người Đường Điện Sơn kinh ngạc!
“Ngươi... ngươi đã đột phá rồi!? Hóa Thần!?” Đường Điện Sơn đột nhiên bừng tỉnh.
Đám trưởng lão lúc này mới phản ứng lại, bảo sao sao lại không phải là đối thủ của người này, hóa ra đã bước vào cảnh giới đó!
Trước đó họ tuy thấy tu vi của Dương Thần cực cao, nhưng thế nào cũng không thể nghĩ một thanh niên hai mươi ba, hai mươi tư tuổi lại là một cao nhân đã đột phá Tiên Thiên Đại Viên Mãn!
Cho nên, vẫn luôn cho rằng chỉ cần đông người thì kiểu gì cũng thắng, nào ngờ, giờ khắc này hiểu ra thì đã muộn!
“Sao có thể... hắn mới hơn hai mươi tuổi... sao có thể có chuyện này...” Đường Lộ Di cũng là đôi mắt phượng tràn đầy chấn động, lẩm bẩm tự nói.
Dương Thần mất kiên nhẫn cau mày, “Ngẩn người đủ chưa, ta đang vội tìm đồ, không có thời gian đôi co với các người!”
Đường Điện Sơn và những người khác mặt như tro tàn, biết được Dương Thần đã là cảnh giới sau khi lột xác hoàn toàn, họ biết dù có tung ra thủ đoạn gì cũng là phí công!
Đúng lúc này, một vị trưởng lão râu bạc đứng phía sau, bỗng nhiên đôi mắt phát ra luồng ánh đỏ quỷ dị, sau đó, trưởng lão phát ra một tiếng gầm gừ khàn đặc, như mãnh thú lao về phía Dương Thần!
Dương Thần đột nhiên cảm thấy không ổn, ý niệm chuyển động, cơ thể vị trưởng lão kia lập tức bị giam cầm giữa chừng, khó lòng tiến thêm một tấc!
Nhìn thấy đồng tử đỏ rực bất thường trong mắt vị trưởng lão đó, tim Dương Thần thắt lại, cau mày nói: “Các người... là bị người ta khống chế tâm trí sao!?”
Người Đường Môn có mặt tại đó đều ngơ ngác, không hiểu Dương Thần nói ý gì.
Nhưng Đường Điện Sơn và Đường Lộ Di, cùng với những trưởng lão khác, lại như bị kích thích gì đó, tất cả đều bắt đầu đỏ mắt, sát khí trên mặt trào dâng, hổ đanh nhìn Dương Thần, tích tụ thế định lao vào anh.